Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập33,837,540

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

VN. Mafia - Sóng lừng

Triệu Xuân

  • Thứ hai, 10:09 Ngày 15/06/2020
  • - Còn đây là bùa hộ mạng. Chú hãy phôtô lấy vài bản, đưa bản gốc lại tôi để tôi đưa cho người nhận.

    Tám Đôn đưa cho Tiền mảnh giấy viết tay. Tiền đọc, rồi đưa cho vợ đọc. Cả hai đọc lại hai ba lần rồi nhìn nhau. Thiên Kim nói:

    - Anh Tám! Em… lỡ hỗn hào với anh! Không ngờ anh lo cho vợ chồng em tận tình thế này. Biết lấy gì tạ ơn anh?

    - Với lá thư tay này, sẽ không có ai dám đụng đến Công ty Duy Nhất nữa. Việc chú Tiền lấy giấy đi Campuchia đàm phán sẽ dễ như trở bàn tay. Tất nhiên, nếu có kẹt gì, điện cho tôi.

    Kim giở giọng ngọt ngào:

    - Ôi! Anh Tám! Biết nói gì để cảm ơn anh. Mình ơi! Để tối nay em mang quà đến tạ ơn anh Tám nghe!

    - Công việc đang còn nhiều! Nào, cụng ly hỉ! Cái chính là cô Kim hãy tin tôi. - Đôn nhìn Kim, cụng ly.

    - Dạ! Chúc cho mọi việc tốt đẹp! Chúc sức khỏe anh Tám!

    - Chúc cô chú may mắn. Chúc cô Kim mãi mãi trẻ, đẹp và hạnh phúc! - Đôn cụng ly rồi quay qua nói với Tiền - Chú có người vợ tuyệt vời. Tôi có nằm mơ cũng không được.

    Đêm ấy, đúng như đã nói, Kim đến với Đôn.

    *

    *       *

    Sau cuộc thẩm vấn thứ nhất, Thức được đưa trở lại phòng. Căn phòng có một cửa sổ nhỏ, lưới sắt sau chấn song sắt khá dày. Cửa ra vào bằng sắt, chừa một khoảng đủ để bên ngoài quan sát phạm nhân. Khoảng trống này cũng được lưới sắt che kín. Thức về tới phòng, cánh cửa đóng lại, có tiếng khóa lách cách, và sau đó im lặng bao trùm. Thức bật đèn, nhìn thấy một cái bánh bao đặt ở cái đôn bằng sứ, cạnh chai nước. Có lẽ đây là bữa ăn tối? Thức cảm thấy đói. Suốt từ sáng tới giờ, chỉ có mỗi tô phở, bữa trưa Thức không ăn gì, cả buổi chiều ngồi trong phòng hỏi cung, chỉ có ly nước lọc. Thức cầm chiếc bánh bao, ăn ngốn ngấu. Chưa bao giờ Thức thấy bánh bao thơm ngon như lúc này. Thức ăn hết cái bánh, uống hết chai nước, tự nhủ mình: Ráng im lặng vài bữa nữa. Tám Đôn hay tin, thế nào cũng tìm cách cứu mình. Có lẽ mai hoặc mốt là hắn sẽ từ Hà Nội vô Sài Gòn.

    Mãi đến mười bảy giờ ba mươi, nhân viên trại giam mới đưa cơm đến. Nhưng người ta lay gọi mãi không thấy Thức dậy. Thức đã ngủ luôn trên giường, không bao giờ thức nữa.

    Thiếu tá Dung không giữ nổi bình tĩnh khi nghe tin “Thức tự sát trong phòng giam”. Anh nói như hét lên trước mặt thiếu tướng:

    - Bọn mafia! Đồng chí không kiên quyết thì chúng ta sẽ hoàn toàn vô dụng!

    - Bình tĩnh nào!

    - Trời ơi! Vợ tôi, vợ tôi trở thành người dại. Bây giờ, hễ mở mắt ra thấy người mặc sắc phục cảnh sát là cô ấy sùi bọt mép, lăn ra bất tỉnh, mắt trợn ngược. Ôi! Tội nghiệp vợ tôi! Nhân chứng quan trọng nhất thì bị thủ tiêu. Vậy mà đồng chí bảo tôi bình tĩnh được à?

    - Này, cứ hét tướng lên như vậy liệu có diệt được bọn chúng không nhỉ?

    - Tôi yêu cầu cho bắt ngay Tám Đôn!

    - Về tội gì?

    - Chính Tám Đôn là kẻ chủ mưu trong vụ này.

    - Bằng chứng đâu? Ông ta đi Hà Nội về, đang trông nom gần chục người đến giúp ông ta xổ tôm.

    Dung gục mặt, hai tay nện đánh chát xuống mặt bàn làm những cây bút và thước kẻ bật tung lên:

    - Bằng chứng! Bằng chứng! Chẳng lẽ phải ngồi trơ mắt coi tụi nó lật đổ chính thể này vì không có bằng chứng?

    - Đồng chí nên nhớ, chúng ta là những người đầu tiên phải hành động theo đúng pháp luật, nhất là đối với đối tượng này.

    - Như vậy, tôi… tôi xin nghỉ. Tôi không làm việc nữa!

    Dung đứng sững như hóa đá giữa phòng làm việc của thiếu tướng. Họ nhìn nhau. Trong ánh mắt của Dung là sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Trong ánh mắt thiếu tướng là sự cảm thông và hàm ý nhắc nhở Dung hãy hồi tâm. Nói là nói như vậy thôi, làm sao Dung có thể bỏ cuộc lúc này. Cuộc đời đã đẩy đưa anh vào trận tuyến chống lại cái ác. Biết bao tội ác anh đã chứng kiến. Bản thân anh là nạn nhân. Làm sao anh có thể bỏ cuộc? Người vợ cũ của anh bị bọn chúng tha hóa, trở thành gái làm tiền. Ban đêm lê la ở các vũ trường kiếm khách, ban ngày dẫn khách về nhà, biến nhà mình thành nhà chứa. Và cô ta hiện đang là một thứ chủ chứa. Người vợ sắp cưới của anh bị chúng hãm hiếp, trở thành hoảng loạn tâm thần ít có hy vọng hồi phục. Hạnh phúc tan vỡ. Sự nghiệp gian truân, liên tiếp bị động và thất bại. Dung sẽ làm gì? Dung phải làm gì?

    Tất cả cố gắng bám theo hành tung của Tám Đôn đều thất bại. Tám Đôn như có phép tàng hình. Đích thân Dung theo dõi cũng không hơn gì. Đã nhiều lần Dung bị Đôn “cắt đuôi”. Những biện pháp kỹ thuật để theo dõi Đôn tại nhà riêng cũng vô hiệu. Hai con bécgiê nòi Đức chính cống, Đôn mang từ nước ngoài, về đã hai lần suýt làm thiệt mạng trinh sát của Dung. Đôn có đủ chưởng lực để đối phó. Từ khi ở Hà Nội về, Đôn ung dung xuất hiện ở ủy ban, ở văn phòng làm việc của các vị có chức có quyền; và trông coi việc xổ tôm. Vụ thu hoạch này, Đôn lại trúng. Kỹ thuật nuôi tôm của những chuyên gia làm thuê cho Đôn đã mang lại hiệu quả cao. Năng suất đạt xấp xỉ năm tấn mỗi hécta, tức là ngang ngửa với năng suất của các nước trong khu vực. Các đơn vị nuôi tôm quốc doanh, trung tâm giống tôm càng xanh do Liên hiệp quốc tài trợ và các trại nuôi tôm tư nhân ùn ùn kéo nhau đến biệt thự Vườn Tôm học hỏi. Đôn giao dịch với tất cả trong phong độ hữu nghị, hào phóng. Mỗi ngày, Đôn vẫn dành chừng hai tiếng đồng hồ dạo chơi trong vùng, trên chiếc Dream II bảng số chín nút. Đôn với khẩu súng săn đời mới nhất, người cao to, tóc chải lật ra sau, trán rộng, da dẻ hồng hào, trông Đôn như một kiện tướng thể thao về già vẫn nguyên phong độ. Tuy đang vác súng đi săn, nhưng ít khi Đôn xách chim về. Đôn không muốn bắn chim, hay là Đôn không bắn trúng đích? Không rõ. Thực ra, không ai biết, kể cả Dung và thiếu tướng, đều không biết rằng Đôn đang săn một con mồi lớn. Kết quả, kể như Đôn cầm chắc trong tay.

    Đã một tuần trôi qua kể từ khi Thức ăn cái bánh bao của ai đó đưa vào trại giam, Đôn không hề nghĩ tới nhân vật này. Kể như không có Thức trên đời này. Biện pháp điều khiển từ xa của Thức cũng chính là của Đôn thật là hữu hiệu. Một khi đã bịt được đầu mối, Đôn an toàn tuyệt đối. Đôn không để lại một dấu vết gì liên quan đến Thức. Đôn khử Thức giống như quăng đi miếng xương đã mút hết tủy.

    *

    *           *

    Tiền cùng luật sư Toàn - Phó Tổng giám đốc Duy Nhất, người ngoài gia đình duy nhất được Tiền tin cậy - đang là thượng khách ở thủ đô Phnôm Pênh. Không phải tự nhiên mà luật sư Toàn được Tiền và vợ Tiền coi là người thân tín nhất. Trước năm bảy mươi lăm, luật sư Toàn ra vô dinh tổng thống như ra vô nhà riêng của mình. Hàng ngũ tổng trưởng của chế độ Sài Gòn ai cũng ngán Toàn, phải o bế Toàn. Dễ hiểu thôi. Bởi Toàn là hiện thân của sức mạnh Hoa Kỳ đối với chính phủ Việt Nam Cộng hòa. Sức mạnh ấy ẩn giấu dưới danh nghĩa một người hành nghề luật. Vợ chồng Kim Tiền không thể không dựa vào Toàn để mưu đồ cuộc sống mới ở nước ngoài. Thế lực của Toàn ở hải ngoại, sự hiểu biết và mưu lược của Toàn sẽ là chỗ dựa tuyệt vời. Hơn thế, vợ con Toàn lại đang sống ở Hoa Kỳ từ trước sự kiện Ba mươi tháng Tư. Chính là nhờ Toàn mà Kim Tiền đã chuyển được đôla ra ngoại quốc an toàn.

    Tại khách sạn sang trọng nhất Phnôm Pênh, Tiền và Toàn đã trải qua hai ngày đêm cực lạc với các cô gái xứ Ăngko. Cả hai đều hiểu rằng, chắc chắn rất lâu, hoặc là không bao giờ, họ được trở lại xứ này, được ngủ với các thiếu nữ xinh đẹp và dâm đãng của xứ này.

    Đúng kế hoạch, ba ngày sau khi Tiền đến Phnôm Pênh thì hai mẹ con Thiên Kim tới nơi. Với tấm giấy đặc biệt trong tay, Thiên Kim không gặp một phiền phức nào trong cuộc di chuyển. Đệ tử của Đôn quả là xuất sắc trong việc hộ tống người đẹp. Kim lộng lẫy như một bà hoàng trong sắc phục truyền thống xứ Cambốt. Họ lên máy bay trực thăng đi du lịch ở Angko. Từ đây, có xe đặc biệt đưa họ lên biên giới. Nhưng thần may mắn đã không đến. Cả ba chuyến lên biên giới, Kim Tiền đều phải quay về. Chiến sự đang diễn ra ác liệt.

    Tại Sài Gòn, Ba Hoành gặp Đôn thông báo tình hình. Đôn nói:

    - Chuyển phương án hai ngay! Tàu Duy Nhất 01 chở phân urê đã nhổ neo đi Công-pông-xom. Cho chúng nó đi bằng phương tiện của nó! Chú ý, cho hai tên bảo vệ nằm liệt một chỗ bằng gái và thuốc mê!

    Hoành gật đầu:

    - Em hiểu. Nhưng đi Úc hay qua Thái?

    - Qua Thái. Bởi hai lẽ: Thằng Tiền yêu cầu qua Thái. Nó đã liên lạc với em gái nó từ Mỹ về Thái bảo lãnh. Mặt khác, từ Côngpôngxom qua Thái, tàu Duy Nhất vẫn quay về đúng lộ trình và thời gian không xê xích bao nhiêu. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Lần sau vẫn sử dụng được con tàu đó.

    Ba Hoành nhớ đến những con tàu chìm dưới đáy biển trong thời kỳ Hoành tổ chức cho những người vượt biên bằng phương thức bán công khai. Giá như Đôn cũng đồng ý với mình: thủ tiêu vợ chồng Kim Tiền, đứa con của chúng và thằng cha luật sư Toàn thì hay biết bao nhiêu! Toàn bộ số đôla, vàng, kim cương sẽ thuộc về tay Đôn - Hoành. Tại sao lại không làm thế? Bọn chúng phản quốc, ăn cướp của dân kia mà. Mình tước đoạt lại của cải của bọn ăn cướp thì đâu có gì phải ngại! Tại sao không cho chúng nó xuống đáy biển? Đời mình, với số của cải khổng lồ ấy, sẽ sống phây phả, sẽ lấy vợ trẻ và… sung sướng mãn đời.

    Đọc được những ý nghĩ của Hoành, Đôn bảo:

    - Chú mày tính chuyện gì vậy? Bộ không muốn sống nữa hả? Bọn tay chân thằng Tiền sẽ không tha chú mày, nếu… Phải giữ lời hứa!

    - Dạ, em nghĩ… tụi nó… lừa gạt của dân, tụi ăn cướp mà. Với bọn ăn cướp, cần gì trọng lời hứa!

    - Hừ! Chú mày mất hết trí khôn rồi sao? Tiến hành phương án đi đường biển. Đây là lệnh! Nhớ đừng có giở trò như mấy năm trước. Phải bảo đảm an toàn cho vợ chồng nó, con nó và thằng luật sư Toàn. Chú muốn yên thân, phải giữ lời cam kết.

    - Rõ rồi… Anh Tám à…

    - Chi?

    - Trường hợp của em…

    Mặt Hoành buồn rười rượi. Đôn biết Hoành muốn nói gì với mình. Nhưng Đôn không chịu nổi bản mặt hèn yếu ủ rũ của Hoành lúc này. Vợ Hoành đã nộp đơn đòi ly hôn. Hoành có đứa con gái độc nhất, đang học lớp mười hai, uống thuốc ngủ, chết. Nó mắc cỡ với bạn bè vì những bài báo và dư luận tố cáo ba nó. Hoành, con người lừng danh trong chiến tranh, một kẻ tuân lệnh như người máy bất chấp tất cả… giờ đây tỏ ra không còn chút nhuệ khí. Hoành muốn Đôn cho đi khỏi xứ sở này.

    - Em không còn gì ở đây nữa! Anh Tám cho em đi…

    - Không! Đừng nghĩ quẩn. Chú không đi được đâu. Chú là công an, sẽ không một quốc gia nào dám nhận chú cho dù chú có cả tỉ đôla. Ở lại đây, chú sẽ có tất cả: lấy vợ trẻ, tạo dựng cuộc đời mới mấy hồi. Tao không cho chú mày hành động theo ý muốn để hốt trọn số của cải vợ chồng Kim Tiền mang đi nên chú mày bất mãn phải không? Đừng cạn nghĩ thế. Tiền bạc chú mày sẽ có, có nhiều, chỉ cần chú mày trung thành, trụ bám với anh. Còn chuyện vợ con, dẹp nó qua bên. Biết đâu, trong cái rủi lại có hồng phúc. Ráng lo vụ này êm xuôi, chú muốn gì chẳng được.

    - Có khi nào… anh và em, chúng ta bị pháp luật hỏi tới, vì chuyện này không?

    Đôn trợn mắt:

    - Chú ngu thế! Bộ quẩn quá hóa ngu à? Ai? Pháp luật là ai? Là anh! Là tao! Chú mày hiểu chưa? Tao nắm tất cả. Hà hà! Hà hà! Tao đã nắm từ lâu rồi. Không bao giờ, không bao giờ! Chú mày hiểu chưa! - Đôn rít lên đắc thắng. Đôn muốn trấn an cho đệ tử của mình - Hãy bỏ mẹ nó cái chất đàn bà trong người đi. Tởm lắm! Đàn ông là phải sắt đá.

    Hoành cúi đầu. Lệnh của Đôn được thực thi. Tại cảng Công-pông-xom, tàu Duy Nhất 01 giao hàng và nhận hàng xong xuôi, chuẩn bị nhổ neo. Bốn chiếc xe du lịch xuất hiện. Xe đi đầu cắm cờ Việt Nam! Hai người đàn ông, một người đàn bà và một đứa con gái, người nào ăn mặc cũng rất sang trọng. Một người đàn ông ở chiếc xe thứ hai ra khỏi xe, trao đổi vài phút với nhà chức trách tại hải cảng. Tiền, vợ Tiền và con gái cùng luật sư Toàn lên tàu. Chiếc xe Mercedes đời mới nhất của vợ chồng Tiền cùng ba chiếc xe kia quay về thủ đô. Tàu Duy Nhất 01 nhổ neo.

    *

    *       *

    Vào buổi sáng đẹp trời tại biệt thự Vườn Tôm, Tám Đôn đọc ba bài báo trên ba tờ báo cùng loan tin giám đốc Công ty Duy Nhất bỏ trốn. Sau khi thả cho con mồi đi khỏi, Tám Đôn ngồi bên máy điện thoại gọi đi những nơi cần gọi. Những ngày sau đó, trong khi hàng trăm ngàn người chầu chực trước cửa các trung tâm đầu tư tín dụng của Công ty Duy Nhất chờ được rút tiền với tất cả lòng căm thù và tuyệt vọng, thì lạ lùng thay, vụ giám đốc Duy Nhất trốn đi nước ngoài như bị chìm nghỉm không để lại một bọt nước. Báo chí, truyền hình, đài phát thanh tập trung nói về một vụ tham nhũng và một ổ mại dâm núp bóng ông chủ tịch quận. Một phiên tòa khẩn cấp mở ra xét xử vụ án này.

    Không thấy nhà chức trách đả động gì đến vụ Duy Nhất. Nhưng tin đồn thì có nhiều. Có tin nói rằng vì có nhiều ông lớn dính líu với Kim Tiền nên họ đã tạo mọi điều kiện cho Kim Tiền đi thoát. Cũng có tin nói rằng Việt Nam với Thái Lan là hai nước có quan hệ ngoại giao. Khi cần, Việt Nam sẽ yêu cầu Thái bắt Kim Tiền, dẫn độ về Việt Nam để xử tội. Và còn rất nhiều nguồn tin khác… Chẳng hiểu tin nào đúng. Ở thời đại thông tin bùng nổ này, làm sao kiểm chứng, xử lý nổi!

    Vài trăm ngàn người, trong đó phần đông là những người không giàu có, vì ham lãi suất cao, đã đưa tiền đến cho Kim Tiền - đang chịu đau khổ. Họ nói với nhau, nếu nhà nước bắt được thủ phạm, phải đưa ra cho họ cắt từng miếng thịt, hoặc đem nấu trong vạc dầu như thời trung cổ.

    Ủy ban Đặc nhiệm đã thành công trong việc đưa vụ án ra xét xử công khai. Tám tháng sau ngày Kim Tiền trốn thoát, phiên tòa khai mạc và kéo dài trong mười ngày, trực tiếp truyền thanh, truyền hình. Người ta giải thích: Sở dĩ vụ án chậm được xử vì phải xử lý khối lượng hóa đơn chứng từ quá lớn. Đã tập trung toàn bộ máy vi tính để làm việc này. Công cuộc điều tra, hoàn tất hồ sơ và xử án tiêu tốn hơn một tỉ đồng. Khoản tiền này lấy từ công quĩ. Tài sản của Công ty Duy Nhất phát mãi được vài chục tỉ đồng dành để trả cho dân. Nhưng thật khó mà quyết định chi trả cho ai, trong khi Kim Tiền nợ hàng trăm ngàn người với số nợ hơn trăm tỉ.

    Tám Đôn là một trong số năm chục người được tòa mời đến với tư cách là đại diện cho những người dân gửi tiền vào Công ty Duy Nhất. Khi được tòa hỏi, Đôn đã dõng dạc tuyên bố: “Tôi và những người lao động lương thiện đã bị vợ chồng Kim Tiền lừa gạt. Chúng là bọn phản quốc, phản dân tộc, phản đạo lý. Chúng đã chống Đảng bằng kinh tế, bằng tha hóa cán bộ. Chúng là những tên cướp hiện đại vô cùng tinh vi và dã man. Tôi căm thù chúng. Kính mong quí tòa xử chúng với bản án nặng nhất!”. Sau các ý kiến phát biểu của đại biểu những người bị Kim Tiền lừa gạt, tòa nghị án trong hai ngày.

    Trong số ba chục bị cáo ra trước vành móng ngựa, có bốn người bị khép tội đồng phạm với Kim Tiền lãnh án tù chung thân. Bốn người đó là: luật sư Toàn (vắng mặt), Hai Banh, người đứng đầu Sở Tư pháp, Phó Tổng giám đốc Quang và Phó Tổng giám đốc phụ trách vệ sĩ - thiếu tá Cảnh. Những bị cáo còn lại lãnh án từ hai năm đến hai chục năm tù giam. Vợ chồng Kim Tiền bị khép vào tội “phá hoại kinh tế, lừa đảo, chiếm đoạt tài sản công dân, tội hối lộ và tội phản quốc” bị tòa tuyên án tử hình vắng mặt.

    Phiên tòa kết thúc vào buổi chiều một ngày thứ bảy. Đôn chủ động đón gặp Lê Dung ở bãi để xe. Mặt tươi tắn, Đôn chìa tay ra bắt tay Dung, nhưng anh không đáp lại. Đôn nói:

    - Đồng chí Dung thấy thế nào? Án còn nhẹ quá phải không? Những kẻ như vợ chồng Kim Tiền cứ là phải phanh thây, bêu đầu hoặc nấu vạc dầu mới đáng. À, nhưng mà… đồng chí thấy đó, làm sao mà tử hình được khi chúng đang ngon lành ở ngoại quốc?

    Đôn còn ba hoa khá nhiều, mãi cho đến khi Lê Dung phóng xe đi khỏi, không thèm đáp lại một câu, Đôn mới ngừng. Nhưng trong đầu, Đôn rủa Dung một câu thật độc. Đôn đi thẳng về nhà. Đêm nay, Đôn đã lệnh cho Ba Hoành, phải kiếm lấy con mồi thật ngon lành đem đến biệt thự Vườn Tôm để ăn mừng.

    *

    *       *

    Một tuần lễ sau khi tòa tuyên án, có tin là Hai Banh và thiếu tá Cảnh đã vượt ngục. Riêng Quang thì như người điên, đã được đưa vào nhà thương điên.

    Ở biệt thự Vườn Tôm, Đôn nghe tin này trong khi đang nằm trên giường với cô hầu gái tên Giang, coi phim con heo. Đôn sai cô hầu mở tủ lấy ra một chai rượu thượng hạng.

    Sài Gòn, Việt Nam, tháng Mười 1990

    TRIỆU XUÂN

    Bạn đọc thân mến!

    Các bạn vừa đọc xong trang cuối cùng của tiểu thuyết Sóng Lừng, tựa gốc là: VN. MAFIA.

    Hoạt động của bọn tham nhũng, bọn MAFIA đang diễn ra ngày càng tinh vi và ác liệt. Cũng như số phận của các nhân vật chính trong tiểu thuyết này, vấn đề chống MAFIA không thể dừng ở đây, không thể dễ dàng kết thúc êm đẹp. Cuộc sống là như vậy.

    Xin hẹn với bạn đọc thân mến của tôi ở một cuốn sách sau trong loạt tiểu thuyết về vấn đề MAFIA.

    Xin chân thành cám ơn các bạn!

    Tháng Mười 1990

    Nhà văn TRIỆU XUÂN

    Liên lạc: Mobile: 0989 009 227

    Email: trieuxuanwriter@gmail.com

    www.trieuxuan.info

    Nguồn: VN. Mafia - Sóng lừng. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Sách bị cấm sau khi phát hành được hơn một tuần, từ tháng 5-1991 đến nay; đã post -có tóm lược một vài đoạn- trên trieuxuan.info từ nhiều năm trước. Đây là bản trọn vẹn như bản in lần đầu của NXB Giao thông Vận tải, cuối tháng Ba, đầu tháng Tư năm 1991.

    www.trieuxuan.info

    Thay lời bạt (Từ năm 1991 đến nay sách chưa được tái bản! Khi nào được cấp phép tái bản, sẽ in Lời bạt này!)

    VÌ SAO TRIỆU XUÂN VIẾT TIỂU THUYẾT VN. MAFIA – SÓNG LỪNG?

    Nhà văn Hoài Anh trò chuyện cùng nhà văn Triệu Xuân nhân phiên tòa xét xử vụ án Trương Văn Cam

    Tiểu thuyết Sóng lừng (tên gốc: VN.Mafia) của Nhà văn Triệu Xuân là cuốn tiểu thuyết đầu tiên trực tiếp viết về đề tài mafia ở Việt Nam. Sách in xong vào cuối tháng 03-1991, nộp lưu chiểu và chính thức phát hành vào 20-04-1991. Sóng lừng lập tức gây xôn xao dư luận. Thông qua hình tượng văn học, tác giả phanh phui những hiện tượng thoái hóa, biến chất trong một bộ phận cán bộ, đảng viên và dự báo những vấn đề bức xúc của đất nước… Thời kỳ thập niên 90 của thế kỷ 20, nhà văn làm được điều đó quả là một người dũng cảm! Sau đây là văn bản ghi lại cuộc trò chuyện văn chương của hai nhà văn Hoài Anh và Triệu Xuân. Nhân phiên tòa xét xử vụ án Trương Văn Cam và đồng bọn.

    ***

    Nhà văn Hoài Anh (H.A): Điều gì đã thôi thúc Triệu Xuân viết Sóng lừng?

    Nhà văn Triệu Xuân (T.X): Cách nay hơn mười bốn năm, tôi đã viết cuốn tiểu thuyết về đề tài thế giới ngầm, xã hội đen. Sách mang tên V.N. Mafia, khi xuất bản, mang tên Sóng lừng. Những năm ấy đất nước ta mới chân ướt chân ráo bước vào công cuộc Đổi mới. Đời sống nhân dân muôn vàn khó khăn thiếu thốn. Về mặt kinh tế, chúng ta chuyển từ cơ chế hành chính quan liêu bao cấp sang cơ chế kinh tế thị trường có định hướng xã hội chủ nghĩa. Hàng trăm nhà máy xí nghiệp, cơ sở kinh tế quốc doanh được ưu tiên đầu tư lớn nhưng làm ăn thua lỗ, sa sút theo chiều thẳng đứng. Đồng thời đã xuất hiện những điển hình làm ăn theo cơ chế phù hợp với quy luật khách quan, với lòng người, lấy dân làm gốc, tôn trọng nhân tài. Về mặt xã hội, đây là thời kỳ cái tốt, cái xấu lẫn lộn. Không thiếu gì những kẻ nhân danh điều tốt, nhân danh lòng yêu nước, nhân danh Đảng để làm điều phi pháp, kiếm lợi trên đau khổ của người khác. Đã hình thành một lớp người cơ hội, mánh mung, luồn lách, lợi dụng những sơ hở của luật pháp, lợi dụng sự nhá nhem nhộn nhạo, của buổi giao thời - khi mà cơ chế cũ còn giữ vị trí thống soái và cơ chế mới thì còn đang làm thử - để làm giàu, để ăn chơi phè phỡn… Đấy là thời kỳ những người lương thiện, tài năng, có tâm huyết với dân với nước thì bị thiệt thòi, bị cô lập, và đời sống thì rất nghèo khổ! Là một người viết văn, đồng thời là một nhà báo thường xuyên có mặt ở những điểm nóng của đời sống kinh tế chính trị xã hội, tôi chứng kiến hầu như hàng ngày thực tế đầy kịch tính của cuộc sống. Nhiều đêm tôi thao thức không tài nào chợp mắt. Tôi cảm nhận được một cách sâu sắc tâm tư nguyện vọng, nỗi bức xúc của các tầng lớp nhân dân, của số đông cán bộ, Đảng viên, công nhân viên chức nhà nước. Tất cả đều mong Đổi mới, mong Đảng và Nhà nước loại thải những con sâu dân mọt nước. Chắc ông còn nhớ năm ấy, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh viết loạt bài Những việc cần làm ngay trên báo, được nhân dân hết lời ca ngợi, ủng hộ. Tôi viết Sóng lừng không phải ngẫu nhiên, mà là sự thôi thúc của tâm can, biết mà không viết thì khác nào kẻ vô trách nhiệm, là có tội!

    Cuối năm 1989, đầu năm 1990, tôi được mời sang Liên Xô một tháng, đi một mình, tìm hiểu và viết về công cuộc Đổi mới. Liên Xô lúc đó lộn xộn quá: hàng tiêu dùng khan hiếm, đời sống quá khó khăn, chính trị rối như mớ bòng bong, nhiều nước cộng hòa ly khai, đòi độc lập. Chiến tranh đã nổ ra ở nhiều nơi. Thủ đô Mátxcơva và các thành phố lớn đầy cảnh sát và quân đội hành quân liên tục. Trong vòng một tháng trời, tôi đã đi thực tế ở bảy nước cộng hòa của Liên bang Xô viết, tiếp xúc với nhiều tầng lớp: Đảng viên, người về hưu, trí thức, công nhân, sĩ quan cảnh sát, sĩ quan quân đội, viên chức nhà nước, học sinh sinh viên, nông dân… và lắng nghe được nguyện vọng của nhân dân Liên Xô. Đâu đâu cũng bàn tán về tương lai của Liên bang, số phận của Đảng Cộng sản. Những người mà tôi tiếp xúc đều nói rằng: Đảng Cộng sản xa rời dân từ lâu rồi! Liên Xô tồn tại được hơn bảy mươi năm thì tan rã, Đảng mất vai trò lãnh đạo. Bài học lớn nhất từ Liên Xô, theo tôi là: Đảng đã xa rời dân!

    H.A: Anh viết Sóng lừng trong thời gian bao lâu? Thông điệp chính yếu muốn gửi gắm…

    T.X: Tôi không có nhiều thời gian dành cho sáng tác văn học. Ban ngày tôi làm công tác của một nhà báo, đêm về mới chong đèn viết tiểu thuyết. Vì thế mà viết chậm lắm. Tôi khởi viết Sóng lừng từ đầu năm 1989, tháng Mười năm 1990 viết xong, tháng 3 năm 1991, Nhà xuất bản Giao thông Vận tải ấn hành, ngày 20-04-1991, chính thức phát hành. Cuốn sách gây dư luận vô cùng sôi động. Chỉ trong một hơn tuần lễ sau ngày phát hành, đã bán hết số sách in đợt đầu ba ngàn bản. Khi đang chuẩn bị in tiếp đợt hai bảy ngàn bản thì… có lệnh thu hồi sách, nhưng trên thị trường không còn cuốn nào! Cơ quan chức năng đến tận Nhà máy in Tổng hợp dừng máy in, thu hồi tất cả, kể cả bản kẽm! Và sách đã phải tạm ngưng, chưa được in tiếp!

     Khi viết Sóng lừng, tôi muốn nói một thông điệp: Trong Đảng đang có những khối u, những kẻ thoái hóa, sâu mọt. Nếu không loại thải chúng thì vận mệnh của Đảng, của đất nước là ngàn cân treo sợi tóc! Sóng lừng thực chất vẫn tiếp theo mạch hiện thực phê phán của những cuốn tiểu thuyết đã xuất bản của tôi như Giấy trắng, Nổi chìm trong dòng xoáy, Đâu là lời phán xét cuối cùng?, Trả giá, Bụi đời. Ngay từ hồi đó, thông qua hình tượng văn học, tôi đã khẳng định: Trong guồng máy Nhà nước, có một bộ phận cán bộ thoái hóa, tiếp tay cho bọn gây tội ác. Nếu không có những con sâu dân mọt nước này thì bọn tội phạm không thể lộng hành!

    H.A: Triệu Xuân nghĩ gì về vụ án Năm Cam?

    T.X: Tôi nghĩ gì ư? Tôi chỉ mỉm cười! Những điều tôi dự báo cách nay mười bốn năm đã rõ như ban ngày! Khi ngành công an phăng ra sự thật của vụ án Năm Cam, tôi rất cảm ơn những chiến sĩ và sĩ quan công an chân chính, những người mà tôi đã hết lời ca ngợi trong Sóng lừng. Họ là những người con ưu tú của nhân dân, sẵn sàng hy sinh cho sự thanh bình của nhân dân và những điều trong sạch, tốt đẹp của cuộc đời này!

    Ngay sau khi tên trùm tội ác Năm Cam bị bắt, nhiều bạn đọc viết thư và gọi điện thoại đến tôi tỏ ý hoan nghênh, khen ngợi đã viết Sóng lừng từ mười bốn năm trước, đồng thời đề nghị cho tái bản cuốn này. Ông Lê Hồng Đức ở thành phố Vũng Tàu viết: “… Ấn tượng mạnh mẽ nhất với tôi là tác giả tiểu thuyết “Sóng lừng” đã dũng cảm phản ánh: Có một bộ phận cán bộ tha hóa và những kẻ lưu manh đã tự tung tự tác, đục khoét, gây mất lòng tin trong nhân dân, kéo lùi sự tiến triển của xã hội Việt Nam… Bọn tội phạm xã hội đen đã và đang làm vẩn đục cuộc sống tốt đẹp của chúng ta, điển hình là bọn Năm Cam và nhiều băng nhóm tội phạm khác…”.

    Ông thấy đấy, bạn đọc không bao giờ quên nhà văn nếu như tác phẩm của anh ta phản ánh đúng tâm nguyện của con người. Nhân nói lại chuyện Sóng lừng, tôi chân thành cảm ơn báo Phụ nữ thành phố Hồ Chí Minh, báo Đại Đoàn Kết là những tờ báo đầu tiên đã đăng bài giới thiệu, khen ngợi tiểu thuyết Sóng lừng ngay sau khi sách phát hành. Có hàng chục bài báo cổ vũ cho cuốn sách nhưng sau khi có lệnh thu hồi thì không báo nào được đăng…

    Mười bốn năm đã qua đi kể từ ngày tôi viết Sóng lừng. Ngày nay, quy mô hoạt động của bọn tội phạm lớn hơn trước rất nhiều, thủ đoạn của chúng tinh vi hiểm độc hơn trước rất nhiều, hậu quả, di hại mà chúng gây ra cũng nặng nề hơn. Thế nhưng bản chất của bọn gây tội ác thì trước sau vẫn thế. Nhân dân không thể tưởng tượng được một sĩ quan công an lại tiếp tay cho trùm tội phạm sát hại chiến sĩ dưới quyền mình, rồi che đậy tội ác cho bọn giết người bằng cách làm nhục thanh danh của đồng chí mình, làm sai lạc hồ sơ điều tra để tạo điều kiện cho kẻ giết người trốn thoát! Nhân dân không thể tượng tượng được những kẻ ngồi ở cái ghế phải là đạo cao đức trọng (Ủy viên Trung ương Đảng, Đại biểu Quốc hội, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát…) thế mà lại dùng quyền uy của mình để tha bổng trước thời hạn cho trùm tội ác Năm Cam! Có nhiều chuyện đã diễn ra ngạo nghễ, công khai… mới nghe ai cũng cho là bịa, là ba xạo! Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra! Cần phải dũng cảm thừa nhận: Nếu không có những người có chức có quyền đồng lõa, tiếp tay cho bọn xấu, bọn tội phạm theo kiểu xã hội đen, mafia, thì làm sao bè đảng Năm Cam lại dám ngang ngược, hống hách, thách thức cả xã hội như thế!

    Phiên tòa xét xử vụ án Trương Văn Cam và đồng bọn đang thu hút sự chú ý của nhân dân trong nước và cả dư luận nước ngoài. Năm Cam và đồng bọn chắc chắn sẽ bị trừng trị đích đáng. Nhưng, còn những kẻ nguyên là cán bộ Đảng viên quyền cao chức trọng mà “kiến tài ám nhãn” (thấy vàng mờ mắt) thoái hóa, tiếp tay cho bọn gây tội ác thì ra sao? Đó mới chính là mối quan tâm lớn nhất của nhân dân trong phiên tòa này! Con mắt của quần chúng nhân dân rất tinh tường và công bằng. Phải xét xử thật nghiêm minh, đúng người đúng tội thì mới lấy lại lòng tin vốn đã từng rất son sắt của nhân dân với Đảng, với Nhà nước ta, chế độ ta.

     H.A: Hãy vững tâm Triệu Xuân nhé! Tôi tin là tiểu thuyết VN. Mafia - Sóng lừng sẽ được bạn đọc nhớ mãi! Nhân dân đang chờ mong nhiều cuốn tiểu thuyết như thế!

    - Xin cám ơn Nhà văn Triệu Xuân!

    Nhà văn Hoài Anh thực hiện.

    TP. Hồ Chí Minh, ngày 15-2-2003.

    Nguồn:

    • In báo Thanh niên (trích), số ra ngày 26-2-2003; một ngày sau khai mạc phiên tòa xét xử vụ đại án Trương Văn Cam.
    • In trong tác phẩm: Triệu Xuân Sống & Viết. NXB Hội Nhà văn, 01-2020.
    • In trong tác phẩm: Triệu  Xuân Nghĩa tình bạn hữu. NXB Hội Nhà văn, 05-2020.
    • www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập33,837,540

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/