Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,147,297

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

VN. Mafia - Sóng lừng

Triệu Xuân

  • Thứ tư, 08:28 Ngày 17/06/2020
  • VN. Mafia - Sóng lừng

    - Ai? Ai trị? Ông à? Thượng cấp của ông à? Ồ, không! Không bao giờ ông và thượng cấp của ông có thể trị được. Chúng nó có thế lực ghê gớm lắm. Chỉ có NHÂN DÂN mới trừng trị được chúng. Mà nhân dân thì đâu có quyền!

    - Anh nói đúng! Đảng và Nhà nước đang tìm mọi cách thực hiện quyền dân chủ của nhân dân.

    - Ông đừng tuyên truyền với tôi! Nhảm lắm rồi! Ấy chết. Xin lỗi ông đại úy nghe. Tôi hơi quá lời. Tánh tôi thẳng. Tôi xin nói thẳng: Các ông, không bao giờ các ông để cho người dân có quyền. Họ mà có quyền thì họ lật các ông trong nháy mắt. Các ông diệt mọi sự phản kháng từ trong trứng còn gì. Vậy mà các ông vẫn kiên định học thuyết đấu tranh giai cấp được? Nhân dân muốn lật đổ các ông để thay thế bằng chính quyền tiến bộ, hợp lòng dân, làm cho dân giàu nước mạnh. Vậy mà các ông cho là phản động? Trong khi đó, chính quyền của các ông làm cho dân nghèo, nước mạt, tức là phản dân - thì các ông cho là cách mạng!

    - Về điều này thì… Nếu phát biểu ở nơi khác, anh sẽ bị bắt, anh Toản ạ. Anh nhầm lẫn to rồi!

    - Nghĩa là ông không chịu tôi gọi chính quyền của ông là chính quyền phản dân?

    - Không! Đó là nhận định sai hoàn toàn! Anh đã lẫn lộn giữa hiện tượng và bản chất.

    - Nghĩa là, ông nói rằng, về hiện tượng, đúng là chính quyền trong mười mấy năm qua đã làm cho dân nghèo, nước mạt. Nhưng về bản chất, nó vẫn là chính quyền do dân, vì dân?

    - Đúng.

    - Tôi xin vái chào ông. Thôi, ta chia tay. Ông về đi, để tôi tính tiền.

    Quán cà phê vắng tanh. Ngoài trời vẫn mưa tầm tã.

    Dung nhìn cô chủ quán đang co ro vì lạnh sau cái tủ nhỏ dơ dáy chưng đầy ly tách và phin cà phê. Dung hạ giọng, nói đủ cho Toản nghe:

    - Anh đuổi, tôi cũng không đi! Tôi đến hôm nay là có việc nhờ anh. Đây là hai cây vàng. Anh tìm gặp ông Tài để mà ra đi.

    - A hà. Nghĩa là các ông không tìm ra Lý Tài?

    - Đúng.

    - Bây giờ mượn tôi gài bẫy để tóm hắn?

    - Không phải tóm, mà chỉ là muốn gặp mặt.

    - Được thôi. Nhưng… cái này, - Toản chỉ gói giấy mà Dung đặt trước mặt - ông cất đi. Tôi không nhận đâu.

    - Ông không muốn ra đi nữa à?

    - Tôi không ra đi bằng vàng của công an! Dính vào, mang vạ có ngày!

    - Nhưng… làm thế nào gặp được Lý Tài? Tôi không làm gì hại đến ông ta. Tôi chỉ muốn minh oan cho thiếu úy Lữ.

    - Ồ! Đó lại là chuyện khác.

    - Anh giúp tôi chứ?

    - Được. Vì một người bị oan, tôi sẵn sàng.

    *

    *       *

    Tại trụ sở tỉnh ủy xảy ra một chuyện chưa từng có: Một thiếu phụ thắt khăn tang trắng, mặc đồ tang, tay bưng bát nhang và tấm ảnh chồng đứng trước cổng ra vào. Phía sau người thiếu phụ là đám đông hiếu kỳ. Trẻ con, người lớn, hầu như tất cả phiên chợ hôm ấy và những người đi đường đều đổ dồn về đây. Người thiếu phụ ấy chính là cô giáo Mai. Sau chín năm trời đi kêu oan cho chồng nhưng vô vọng, hôm nay cô giáo Mai biết rằng ông Tổng bí thư đang làm việc ở tỉnh ủy. Cô giáo Mai bưng chiếc khay đựng bát nhang và tấm ảnh chồng cô, thiếu úy Lữ, đến xin gặp ông Tổng bí thư. Người công an bảo vệ cổng ngăn lại, không cho Mai vào.

    - Cô về nhà, làm đơn mang tới. Đồng chí Tổng bí thư không có thời giờ tiếp cô. - Chánh văn phòng tỉnh ủy nói.

    - Thưa chú! - Mai lễ phép - Đơn thì cháu viết cả trăm đơn rồi. Cháu đã đi hết cửa này đến cửa khác suốt chín năm nay rồi. Nhưng không ai thèm để tâm đến nỗi oan khuất của chồng cháu. Xin chú vì tình đồng loại, cho cháu vào gặp bác Tổng bí thư chỉ năm phút thôi, rồi có chết ngay, cháu cũng cam lòng.

    - Không được! Đây là lệnh! Đồng chí Tổng bí thư không có thời giờ.

    - Chú ơi! Chú đã xin phép giùm cháu đâu mà biết rằng Tổng bí thư không có thời giờ tiếp cháu?

    - Không được là không được. Cô này dai như đỉa! Về đi! Nếu không, cô sẽ lôi thôi đó.

    - Chú cho bắt cháu là cùng chớ gì. Chú bắt liền đi!

    - Cô thách thức chính quyền à?

    - Không lẽ một người dân xin gặp Tổng bí thư là có tội? Ngày trước, vua còn đi gặp dân, còn có nhà cho dân đến đánh trống kêu oan kia mà? Sao nói Đảng là của dân, do dân, vì dân, chú ơi!

    Ông chánh văn phòng cúi đầu, hầm hầm ra lệnh cho lực lượng cảnh vệ giải tán đám đông trước cổng tỉnh ủy.

    Trên lầu một, trong phòng họp, có tiếng chuông điện thoại reo. Ông phó bí thư gọi ông bí thư. Ông bí thư tỉnh ủy nghe điện thoại rồi tái mặt, kéo rèm cửa nhìn xuống đường. Tổng bí thư thấy vậy hỏi:

    - Cái gì mà hốt hoảng thế?

    - Dạ… thưa… - Ông bí thư lắp bắp.

    - Chuyện gì vậy, đồng chí?

    - Dạ… thưa đồng chí Tổng bí thư…

    - Tôi hỏi chuyện gì? Cứ dạ thưa hoài! Bớt dạ thưa đi được không?

    - Dạ, báo cáo… Có một phụ nữ xin được gặp đồng chí. Sau người này, có tới cả ngàn người đi theo ạ.

    Ông Tổng bí thư đứng bật dậy, xăm xăm bước ra khỏi phòng. Vừa đi, ông vừa nói như quát:

    - Tại sao không báo cho tôi ngay? Ai dám cấm không cho người dân gặp tôi? Mời người ấy vào ngay!

    Trước mặt Tổng bí thư là một cô gái bằng tuổi con ông, da xanh mét, má hóp lại, đôi mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng ngước lên nhìn ông chăm chăm. Tổng bí thư thấy lòng mình thắt lại:

    - Cháu có chuyện oan ức à?

    - Thưa bác, chín năm nay, cháu đi kêu oan mà không được. Cháu biết bác bận trăm công nghìn việc. Nhưng xin bác cho cháu được nói vài lời, rồi có chết, cháu cũng cam lòng.

    - Kìa, cháu bình tĩnh lại, kể tóm tắt sự việc cho bác nghe. Cả hội nghị đang chờ bác. Bác chỉ có thể nghe cháu nói trong mười lăm phút thôi. Nào, nói đi!

    - Thưa bác, chồng cháu bị giết oan. Chồng cháu là một người thẳng thắn, tình nghĩa. Ảnh không tán thành việc trấn lột và hành hạ những người ra đi theo phương án bán chính thức - trước khi cho họ lên tàu. Anh ấy đã thấy xác nhiều người trôi dạt vào bờ. Họ bị lừa dối - nộp năm cây vàng để được công an cho đi, nhưng hóa ra tàu bị thủng đáy. Họ chết trên biển rất nhiều. Chồng cháu phản đối không được nên có ý định tố cáo lên cấp trên. Thế là ảnh bị giết rất dã man, bị lột sạch quân phục và vùi xác xuống sình. Cháu là vợ mới cưới của ảnh, cháu có tội gì, vậy mà công an yêu cầu nhà trường đuổi cháu, không cho dạy học nữa! Cháu mất chồng, đó là nỗi đau không thể hàn gắn. Nhưng chồng cháu bị vu oan là tên phản quốc thì đó là nỗi đau mà không trời bể nào sánh được, bác Tổng bí thư à! Chính kẻ ra lệnh giết chồng cháu mới là tên phản quốc. Cháu xin bác, vì tình người, vì sự trong sáng của Đảng, bác hãy ra lệnh xét xử vụ án này! Nếu không, cháu sẽ oán Đảng, nguyền rủa Đảng! Đây là lá đơn cháu viết gửi tới bác. Xin bác vì tình người…

    Mai khóc nấc lên. Cô không nói được gì nữa. Ông Tổng bí thư nhận lá đơn, nhìn lướt một lượt rồi gấp lại, bỏ vào túi ngực. Ông an ủi cô gái:

    - Nín đi cháu. Ngay khi về đến Hà Nội, bác sẽ chỉ thị cho ban bí thư ra lệnh xét xử vụ án này. Nếu đúng như lời cháu nói thì chồng cháu là người có công. Kẻ nào giết chồng cháu sẽ bị pháp luật trừng phạt.

    - Bác ơi! Liệu bác có làm được như ông Bao Công hay không?

    - Cháu hãy tin ở bác. Bác là Tổng bí thư mà không minh oan được cho một người dân thì đâu còn xứng đáng làm Tổng bí thư nữa. Thôi, về đi cháu. Ráng giữ sức khỏe và hãy tin ở bác.

    - Đội ơn bác. Một lời của bác làm cho cháu như được sống lại. Cháu sống như chết suốt chín năm qua, bác à. Đội ơn bác. Xin phép bác, cháu về!

    Ông Tổng bí thư tiễn cô gái ra tận cổng tỉnh ủy. Đám đông ở đó đã bị giải tán. Nhưng từ xa, ở ngoài đường, vẫn còn một đoàn người đang chờ đợi. Ông Tổng bí thư nhìn ra ngoài đó hồi lâu rồi cúi đầu đi vào. Ngày mai, ra tới Hà Nội, ông sẽ cho làm rõ vụ án này. Nhìn dáng đi của ông lúc này, có cảm giác chuyện oan ức của chồng cô giáo Mai như ngàn cân đè nặng lên cơ thể ông. Ông hiểu rằng, khắp hang cùng ngõ hẻm của đất nước, còn rất nhiều người lợi dụng chức quyền làm hại dân hại nước.

    Cô gái vừa rồi bằng tuổi con ông, liệu có tin vào lời nói của ông không? Ông cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ khi người thiếu phụ ấy từ biệt ông.

    *

    *       *

    Việc cô giáo Mai được gặp Tổng bí thư để kêu oan cho chồng là tin thời sự sốt dẻo nhất truyền đi khắp cả các thành phố, thị xã, thị trấn, khắp vùng quê ven biển. Qua những người vượt biên, chuyện này lan truyền sang Úc, sang Mỹ. Ông Tổng bí thư đã làm đúng như lời hứa. Ban bí thư đã ra chỉ thị cho các cơ quan luật pháp điều tra, khởi tố vụ án giết hại thiếu úy Lữ. Mai như khỏe hẳn lên. Cô thầm biết ơn Lê Dung và những người đã giúp cô gặp được Tổng bí thư. Nếu không có cuộc gặp mặt đó, chắc chắn đến chết cô cũng không minh oan được cho chồng. Cô phải mang theo nỗi oan khuất xuống âm phủ.

    Lê Dung được lệnh cung cấp tài liệu, bằng chứng mà anh thu thập được cho Viện Kiểm soát Quân sự và Tòa án Quân sự Quân khu. Trong những tài liệu này, đặc biệt có tài liệu về Lý Tài. Nhờ có kỹ sư Toản nhiệt tình giúp đỡ, Dung đã tìm ra nơi Tài sống và khai thác được nhiều chi tiết đắt giá. Đối với Dung, mục tiêu mà anh phấn đấu không chỉ dừng ở việc minh oan cho thiếu úy Lữ, mà cao hơn, phải xét xử kẻ chủ mưu của cái gọi là “phương án bán chính thức”, truy tìm hàng ngàn cây vàng do những người ra đi nộp cho công an. Số vàng đó, theo lời tên Tài là chính xác. Vậy, vàng đi đâu? Như thế, đây là một vụ án lớn, rất lớn, sau vụ giết hại thiếu úy Lữ.

    Cách ngã ba Vũng Tàu không xa, có một căn nhà đúc nằm khuất sau dãy hàng quán ở phía trước. Chủ nhân căn nhà, ông Sáu Lợi, mới mua căn nhà này, và lâu lâu mới từ Chợ Lớn lên đây ở một tuần. Ông Sáu Lợi thích ăn phở. Buổi sáng, cứ tám giờ, con gái chủ tiệm phở trước nhà bưng phở vào cho Sáu Lợi. Vào một buổi sáng, như thường lệ, đúng tám giờ, ông chủ tiệm phở làm tô phở đặc biệt, cho con gái bưng vào. Kêu cửa mãi không được, đứa bé lấy chân đẩy cánh cửa để vào nhà. Chợt nó rú lên. Tô phở tuột khỏi tay vỡ tan tành.

    Khi mọi người xung quanh chạy tới, người ta thấy Sáu Lợi bị treo bằng sợi dây dù ngay giữa nhà, người cứng đờ.

    Sáu Lợi là ai? Tại sao treo cổ? Những người xung quanh không ai biết. Không một nguồn tin nào của cơ quan điều tra lọt ra ngoài.

    Khi Lê Dung nhận được điện của trinh sát báo về thì anh hộc tốc phóng xe lên ngay. Qua hiện trường và khám nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân chết trước khi bị treo lên. Sáu Lợi, tức Lý Tài, không hề tự tử. Hắn đã bị giết để không còn có thể nói gì về vụ mấy ngàn cây vàng mà Lữ đã nói đến. Người được Dung giao nhiệm vụ theo dõi, bảo vệ Tài nhăn nhó nói:

    - Tôi đã đề nghị anh cho bắt Tài cốt để bảo vệ hắn mà anh không nghe tôi!

    - Nào tôi đã qui trách nhiệm cho cậu đâu mà cậu phải…

    - Không! Tôi biết là anh rất giận tôi. Lý Tài chết, chúng ta khó lòng đưa vụ án lớn ra công khai.

    Đúng như thế. Dung có cảm giác rằng anh luôn luôn chậm một bước. Vụ án tàu lash, vụ tên Mít bị giết bằng thuốc độc, vụ này Lý Tài cũng bị đầu độc rồi treo cổ lên... Những gì xảy ra tiếp sau đó quả là Dung không thể ngờ tới.

    Khi lệnh bắt giam tên Thái - kẻ bắn chết thiếu úy Lữ - được thực hiện, những người thi hành công vụ này đã đến chậm! Trước đó ba chục phút, có hai người mặc sắc phục cảnh sát với lệnh bắt giam khẩn cấp trong tay, đã đến bắt Thái đưa đi. Cuộc điều tra sau đó cho thấy không có một người nào được phái tới bắt Thái vào thời điểm đó. Rõ ràng đây là màn kịch để cho tên Thái trốn thoát, hoặc là thủ tiêu hắn. Cuộc truy tìm tung tích kẻ giết người diễn ra, nhưng vô hiệu. Tên Thái như có phép thần, biến mất, không để lại dấu vết nào. Như vậy là vụ án bế tắc, không thể xét xử. Bị cáo quan trọng nhất đã mất tích. Nhân chứng quan trọng nhất đã “treo cổ tự vẫn”. Không tìm ra được một chứng cứ nào cho thấy ai là kẻ đã ra lệnh cho thượng sĩ Thái bắn chết thiếu úy Lữ.

    Thi hành chỉ thị của cấp cao nhất, vụ án giết hại thiếu úy Lữ được xét xử sau mấy tháng trời hoàn tất hồ sơ. Kết quả, Tòa án Quân sự Quân khu xử sơ thẩm đã tuyên án: Thiếu úy Lữ không có tội, được phục hồi về tất cả các mặt. Gia đình thiếu úy Lữ phải được bồi thường thiệt hại về vật chất và tinh thần trong gần mười năm qua. Tòa tuyên án tù chung thân (vắng mặt) tên Nguyễn Thái, tước danh hiệu quân nhân. Riêng Trần Ngọc Đôn, chỉ huy đơn vị công an biên phòng lúc đó, bị Tòa cảnh cáo về thái độ thiếu tinh thần trách nhiệm, không kiểm tra, tìm rõ nguyên nhân vì sao tên Thái bắn chết thiếu úy Lữ, tin ngay vào lời báo cáo của Thái sau khi Thái đã sát hại Lữ. Ba Hoành là chỉ huy trực tiếp của Lữ cũng bị Tòa cảnh cáo vì “thiếu trách nhiệm”.

    Lê Dung hoàn toàn thất vọng. Anh muốn bỏ nghề, về với má, tìm một nơi nào đó làm thuê, kiếm tiền chăm sóc má. Anh cảm thấy mọi chuyện đều vô nghĩa! Thực tế quá tàn nhẫn! Mọi chuyện xảy ra đều bất ngờ đối với anh. Người ta trút mọi tội lỗi lên đầu kẻ giết người và còn đặt rõ vấn đề: Động cơ tên Thái giết thiếu úy Lữ là động cơ cá nhân! Trời đất quỉ thần ơi! Nếu như tên Thái còn sống, nó có cam chịu hình phạt chung thân cho nó không? Mà… không chừng nó còn sống! Không loại trừ nó đã được bàn tay bí mật nào đó cho trốn ra nước ngoài với một số lớn vàng và đôla? Có thể lắm! Mọi việc đều có thể xảy ra. Tất cả những điều Lý Tài kể lại, những người chứng kiến cái chết của Lữ kể lại, đặc biệt là lá đơn của Lữ cho thấy: Người chủ mưu giết Lữ không phải tên Thái mà là Tám Đôn, người chắc hẳn đã hủy lá đơn phản kháng do Lữ viết.

    Rời phòng xử án, Dung đưa Mai về nhà. Dọc đường, cả hai cùng im lặng, không ai nói một lời nào. Về tới nhà, nhìn gương mặt rầu rĩ của Dung, Mai hỏi:

    - Anh thất vọng lắm phải không?

    - Buồn lắm, Mai à. Vụ án mới chỉ xử được một phần, minh oan cho anh Lữ. Nhưng bọn tội phạm đích thực, có tên nào bị đụng tới lông chân đâu! Tội của chúng nó, đất không dung, trời không tha. Vậy mà, bằng thủ đoạn thủ tiêu bị cáo và nhân chứng quan trọng, chúng đã thành công! Anh nói thật với em, anh nản quá chừng. Chưa bao giờ anh cảm thấy chán chường như lúc này. Có lẽ anh xin chuyển ngành, em ạ.

    - Thế còn nhiệm vụ diệt trừ cái ác, bảo vệ người lương thiện mà anh say mê từ bấy lâu nay?

    - Vô nghĩa! Tất cả đều là trò hề đối với bọn tội phạm!

    - Không vô nghĩa đâu anh! Nếu ai gặp thất bại cũng bỏ nghề thì cuối cùng… còn ai là người trung thực? Dân còn biết trông cậy vào đâu?

    Câu hỏi của Mai làm cho Dung như vừa bước ra khỏi cơn mê, tỉnh táo lại. Anh nhìn Mai, muốn nói với Mai: Mai! Anh biết ơn em! Chỉ một câu nói giản dị vậy thôi, nhưng em giúp anh đứng vững trên trận tuyến này. Song Dung chỉ nhìn Mai, lặng lẽ suy nghĩ về cô, về những tình cảm của anh dành cho cô. Dung nghĩ: Có nên không? Có gì là phi đạo lý không? Thấy Dung chuẩn bị về, Mai nói:

    - Kìa anh! Mời anh ở lại, thắp nhang giúp em báo cho vong hồn anh Lữ biết rằng ảnh đã được minh oan.

    Dung giật mình. Mải nghĩ ngợi về kết quả vụ án, anh quên mất việc này. Phải rồi! Phải báo cho vong hồn người bạn chí thân của anh biết. Anh bước đến bàn thờ. Mai thắp cả bó nhang đưa cho Dung. Anh cúi đầu nói:

    - Anh Lữ! Tôi là Lê Dung, bạn thân của anh! Tôi về nước thì anh không còn trên cõi nhân gian này nữa. Anh đã sống như một con người mẫu mực. Anh chết vì anh sống đẹp quá. Nhân cách của anh tỏa sáng khiến cho bọn quỉ mang mặt người run sợ. Chúng nó giết hại anh, vùi dập thanh danh anh xuống bùn nhơ suốt mười mấy năm nay. Hôm nay, tôi xin nghiêng mình trước vong linh của anh, báo tin để anh hiểu: Mười năm qua, cô giáo Mai - người vợ thủy chung son sắt của anh đã đội đơn và ảnh của anh đi kêu oan. Cô ấy đã chiến đấu không mệt mỏi, không đầu hàng, và hôm nay, cô ấy đã chiến thắng. Tôi không biết trên đời này có được người thứ hai nào như cô giáo Mai! Anh đã được minh oan. Cho dù bọn tội phạm đích thực chưa bị pháp luật trừng trị, nhưng chỉ riêng việc anh đã được minh oan - là một niềm vui lớn của cô giáo Mai. Anh hãy phò hộ cho Mai được mạnh khỏe và… yêu đời như ngày còn anh!

    Mai đứng bên cạnh Dung, nghe đến đó, khóc nấc lên. Dung quay sang nhìn Mai, tính nói gì với Mai, nhưng lại thôi. Nghe Mai khóc, Dung ứa nước mắt:

    - Về phần tôi, tôi đau xót vì mất anh, mất một người anh, một người bạn chí cốt. Không có anh móc nối hoạt động cho cách mạng thì biết đâu tôi chẳng phạm tội với nhân dân rồi! Tôi mang ơn anh suốt đời. Trước vong linh anh, tôi xin hứa: vững vàng trên trận tuyến diệt trừ cái ác, cái xấu, noi theo gương của anh.

    Dung lau nước mắt, quay qua Mai:

    - Mai khấn anh Lữ đi em!

    - Dạ.

    Mai cúi lạy ba lần trước bàn thờ chồng rồi nhìn ảnh chồng. Mắt cô mờ đi. Không phải vì khói nhang nghi ngút. Cũng không phải vì nước mắt cô đã chảy. Từ trong sâu thẳm của lòng cô, tình yêu đầu đời như bão giông, như lửa hồng bùng lên. Trong khoảnh khắc, cô không còn là cô giáo Mai sau mười năm chịu tang oan khốc, đi hết cửa quan này đến cửa quan khác để kêu oan cho chồng. Cô đã được hóa thân trở lại những ngày đẹp nhất trong đời cô, những ngày mà bất cứ cuộc đời người con gái nào cũng ao ước. Ngày ấy, cô đã yêu và được yêu. Cô đã dâng trọn cho người yêu sự trinh trắng nguyên lành và cả cuộc đời con gái. Ngày ấy, mỗi hơi thở của cô dường như cũng mang hơi ấm của anh; mỗi ánh mắt nụ cười của cô dường như cũng là để cho anh, vì anh. Anh là trung tâm mà cô là vệ tinh đã định hướng. Cô sung sướng, mê say phơi phới bên anh. Cô cảm nhận nguồn hạnh phúc mà cô được hưởng từ anh một cách cụ thể, nhưng đôi khi cô vẫn ngỡ mình nằm mơ. Nửa đêm chợt thức giấc, cô ngỡ ngàng thấy mình đang nằm trong vòng tay ghì chặt của chồng. Những lúc như thế, cô hôn anh, cô kêu lên vì vui sướng. Thế rồi… Anh bị sát hại. Có cảm giác như trái đất nổ tung! Cô không thể nào nghĩ rằng chồng cô có thể chết! Hơn nữa lại chết oan ức như vầy. Chặng đường khổ ải mà cô đã đi suốt từ ngày anh chết đến nay - giờ đây hiện lại trong trí cô. Trước bàn thờ chồng, trước vong linh chồng, cô run lên vì thấy mình quá chừng mỏng manh, quá chừng yếu đuối, cô đơn. Và cô sợ. Chưa lúc nào cô sợ như lúc này. Cuộc đời quá nhiều cạm bẫy. Một viên chức quèn ở địa phương, ban ngày, khi cô đến đưa đơn kiện thì mặt sắt đen xì, ra mặt hống hách với cô. Nhưng đêm hắn lại mò đến nhà cô gạ gẫm, hau háu nhìn vào ngực vào đùi vào mông của người thiếu phụ. Thật là ghê sợ. Một lũ quỉ mang mặt người! Bọn súc vật đội lốt quan nha, hà hiếp dân đen. Cô sợ! Cô run lên trong nỗi sợ hãi của thân phận đơn côi suốt mười năm qua. Nhìn lại chặng đường đã đi, cô muốn nói với chồng… muốn nói rất nhiều, nhưng không sao nói được. Nước mắt giàn giụa, cô cứ đứng như vậy, nhìn ảnh chồng mà khóc. Mãi một lúc sau, cô mới thốt lên thành lời:

    - Anh Lữ! Từ nay, xin anh cho em bắt đầu lo đến cuộc sống riêng của em! Ở suối vàng, chắc anh cũng mong điều đó phải không? Má cũng nói vậy trước khi nhắm mắt. Em xin anh…

    Tay trái cô bám chặt vào mép bàn thờ, tay phải cô giơ lên, về phía tấm ảnh, như những ngày xưa, cô đưa tay ra ôm chồng. Cánh tay cô đưa lên đến giữa chừng thì ngưng lại… Mai gục đầu xuống bàn thờ. Cô muốn ôm chặt lấy người trong ảnh. Cô không bao giờ làm nổi việc đó nữa.

    (còn tiếp)

    Nguồn: VN. Mafia - Sóng lừng. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Sách bị cấm sau khi phát hành được hơn một tuần, từ tháng 5-1991 đến nay; đã post -có tóm lược một vài đoạn- trên trieuxuan.info từ nhiều năm trước. Đây là bản trọn vẹn như bản in lần đầu của NXB Giao thông Vận tải, cuối tháng Ba, đầu tháng Tư năm 1991.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,147,297

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/