Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập37,154,954

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

VN. Mafia - Sóng lừng

Triệu Xuân

  • Thứ hai, 10:42 Ngày 15/06/2020
  • VN. Mafia - Sóng lừng

    Vợ Lê Dung sinh con trai đầu lòng. Lê Dung lo chăm sóc vợ con trong hoàn cảnh vô cùng túng thiếu. Mọi chi tiêu như ăn sáng, cà phê, thuốc lá của Dung bị dẹp bỏ để dành tiền mua thức ăn bồi bổ cho vợ. Con anh kháu khỉnh và mau lớn. Đó là nguồn động viên rất lớn đối với anh. Dung có phương pháp làm việc rất khoa học, cho nên công việc tuy nhiều nhưng anh vẫn làm chủ được quĩ thời gian của mình. Anh tiếp tục chỉ vẽ cho cô giáo Mai đi gặp những người cần gặp. Anh tìm gặp những người trong chuyến tàu mà Lữ bị bắn chết để hỏi cho ra sự thật. Đặc biệt, anh có trong tay nhiều lá thư từ nước ngoài gửi về, tố cáo những người đã trấn lột và hãm hiếp người ra đi.

    Thế nhưng, thiếu tướng đã ra lệnh cho anh phải im lặng. Thế là thế nào? Điều này dằn vặt anh. Làm ngơ trước tội ác tức là tòng phạm. Đã là con người, sao lại có thể làm vậy. Chỉ còn một cách duy nhất là đưa được vụ án ra ánh sáng bằng chính con đường của cô giáo Mai đang đi.

    *

    *       *

    Từ ngày Chi sinh con, các em học sinh của cô thường đến thăm cô. Con cô giáo Chi đầy tháng, rất nhiều em đến tặng quà. Đặc biệt, có một em dắt mẹ theo, tặng một bó hoa rất đẹp, cùng một bao thư và một gói bọc giấy đỏ. Cô giáo Chi không biết em học sinh này. Người mẹ của em có mái tóc vàng như lai, đon đả nói:

    - Thưa cô, cháu mới học lớp mười một, qua năm tới cháu mới được học cô. Nghe các cháu nó khen cô giáo Chi hết lời, tôi nghĩ, con mình tốt phước lắm mới được học cô. Dạ, bởi vậy, hai má con dắt nhau đến mừng cô giáo có em bé. Cha chà, em bé dễ ghét quá hà. Ôi chao, cái miệng này, đôi mắt này, cái mũi này, dễ thương ghê. Sau này lớn, phải biết à nghe.

    Khi cô giáo Chi nói lời cảm ơn về những món quà do người mẹ có mái tóc vàng trao cho, em học trò đã lôi cái máy ảnh nhỏ ra để chụp. Người mẹ mau mắn:

    - Nào con! Chụp hình em bé nghe con. Má với cô giáo lớn rồi chụp làm chi! - Người mẹ mở gói giấy đỏ lấy ra bộ quần áo đưa cho cô giáo - Nào! Cô giáo thay quần áo đẹp cho em bé nào. Ôi chao! Mới đầy tháng mà coi nè, tay chân nè! Ôi dễ ghét quá! Muốn cắn quá hà.

    Lê Dung không ngờ rằng những tấm ảnh của cậu bé đội lốt học trò này ít lâu sau đã hại anh. Hôm ấy, khi chồng vừa về tới, Chi khoe ngay với chồng:

    - Anh ơi, hôm nay em nhiều khách lắm. Có tám em học sinh đến thăm. Chúng nó hùn tiền nhau lại mua tặng cô giáo tới mười hộp sữa Ông Thọ, hai bộ quần áo cho em bé. Rồi có cả một bà tóc vàng như lai, mẹ của em học sinh lớp mười một cũng đến. Bà ta tặng con mình cái này này.

    Dung mở bao thư mà vợ đưa cho. Một xấp giấy bạc mới tinh, bằng ba tháng lương của anh. Lẽ ra anh phải vui, nhưng mặt Dung nghiêm lại. Chi hỏi:

    - Sao anh không vui?

    - Em biết cậu học trò này?

    - Không.

    - Không biết mà nhận quà?

    - Người mẹ nói là con bả học lớp mười một, qua năm tới lên lớp mười hai.

    Chi là giáo viên dạy toán rất giỏi, được trường cho dạy lớp chuyên toán. Cũng có thể vì ai cũng muốn cho con mình thi đậu tốt nghiệp cấp ba nên người mẹ này đã làm thân trước. Nhưng… biết đâu... đây lại là…

    Dung nói với vợ, giọng anh tỏ ra gay gắt:

    - Từ nay bất cứ ai tặng quà, em phải mở ra coi. Nếu thấy món quà quá lớn, phải trả ngay!

    - Ô hay! Anh sao kỳ quá hà? Đây là khách của em. Mắc mớ gì đến anh nào. - Chi cũng đáp lại, gay gắt.

    Dung chợt nhớ đến những con lươn trơn nhẫy anh đạp phải để bám theo đối tượng ở chợ cá năm xưa, và cái giọng té tát, chát chúa của mẹ Chi. Nay, Chi cũng nói với cái giọng ấy. Chất dịu dàng của giọng Chi đâu mất rồi! Cũng có thể là anh quá cẩn thận. “Muốn sang thì bắc cầu Kiều. Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”. Những gia đình khá giả thường chăm sóc thầy cô hậu hĩ để con mình được chiếu cố. Đó cũng là lẽ thường ở đời. Chi có lý. Đây là chuyện của Chi, không phải chuyện của anh. Nhưng cái câu “mắc mớ gì đến anh nào” nghe nó có vẻ chợ búa quá. Vợ chồng thương nhau, niềm vui, nỗi buồn là của chung. Sao nỡ nói thế. Từ ngày có con đến giờ, sự túng thiếu ngày càng dày vò hai vợ chồng. Cuộc sống ngày một khó, giá cả tăng như tốc độ vũ trụ, đồng lương thì chết dí một chỗ. Dung hiểu rằng giữ cho mình trong sạch là vô cùng khó. Chỉ cần anh tặc lưỡi, gật đầu một cái là lập tức anh có cả cây vàng. Nhưng đó là tội ác. Bao che cho tội ác tức là gây tội ác. Anh là người, không thể nào như vậy. Cho dù anh có là sĩ quan cấp tướng, hay chỉ là anh hạ sĩ quèn, Dung vẫn sẽ suy nghĩ và hành động như thế. Anh là Người!

    Chi đã nhiều lần kiếm chuyện với anh. Chi chì chiết anh là kẻ không biết lo cho vợ con, lo cho tương lai gia đình. Người khác, ở cương vị của anh đã có xe Cub chạy vù vù, tivi màu, tủ lạnh, xa lông, áo quần tươm tất. Chủ nhật chở vợ con đi chơi, diện dập láng o. Đằng này, tối ngày lo công việc, đi lại chỉ độc chiếc xe đạp cành cạch, có chở vợ về thăm ngoại thì đến nhà, lưng áo đẫm mồ hôi. Thấy mà nản!

    Dung chỉ im lặng. Phụ nữ thường nghĩ gần, nhìn gần. Cô ấy thích ăn diện. Dung hiểu điều đó. Nhưng biết làm thế nào được. Chồng công an, vợ nhà giáo. Lương của hai giới này lẽ ra phải cao, rất cao, đủ cho họ sống đàng hoàng để có tư thế. Nhưng thật đáng buồn, lương của hai vợ chồng anh cộng lại không đủ sống trong vòng chục ngày. Vợ anh phải chạy sô, dạy thêm mới đủ ăn. Dung biết mình sống nhờ vợ. Anh chỉ biết im lặng khi vợ chì chiết mình. Sự im lặng của anh lẽ ra phải làm cho Chi biết trọng nể chồng. Ai ngờ, càng ngày Chi càng lắm lời. Đã hơn chục lần, Chi hỗn với chồng. Dung cắn răng chịu đựng. Nhiều lần, Chi ẵm con về bà ngoại. Nhiều lần, Chi không đi chợ. Chi mắng chồng té tát trước bữa ăn: “Người đâu mà không biết ngượng. Cũng là đàn ông, người ta nuôi vợ nuôi con sung sướng. Đây thì sống bám vào vợ!”. Đêm nào Dung cũng hì hục ở bể nước công cộng tới mười hai giờ đêm mới giặt xong chậu quần áo của mẹ con Chi thải ra trong ngày. Tất cả những điều phiền muộn trong cuộc sống, anh có thể chịu đựng được hết, để cái tâm anh dồn hết công việc. Anh say mê nghề nghiệp, anh tự hào về nghề của anh: trừ diệt cái ác, bảo vệ điều thiện. Thế nhưng càng ngày anh càng thất vọng về Chi. Vợ anh đã lộ hết chân tướng. Cô chỉ là kẻ xoàng, coi đồng tiền là mục đích. Chi đã không cần giấu giếm những lời nói cử chỉ coi thường chồng.

    Chưa bao giờ Dung thấy cô đơn như lúc này. Trước khi đi học đại học ở nước ngoài, anh đã mang hàm thiếu úy được hai năm. Vậy mà sau khi tốt nghiệp đến giờ, anh vẫn đeo lon thiếu úy. Anh mắc tội gì mà không được phong đúng niên hạn? Đã có lần anh hỏi thẳng Ba Hoành. Hoành lấy giọng nghiêm trọng nói: “Đó là chuyện của tổ chức! Mình là trưởng phòng, chỉ biết đề nghị. Còn cấp trên mới có quyền quyết định”. Dung buồn lắm, nỗi buồn không biết thổ lộ cùng ai. Vợ anh mỉa: Trung thành cho lắm, mẫn cán cho lắm, hừ, chỉ là anh thiếu úy quèn! Ngày trước, thiếu úy ngụy ấy mà, nuôi cả nhà! Còn bây giờ, thật hết biết!

    Niềm hứng khởi trong công tác của Dung tưởng chừng tan biến như bọt xà bông khi anh được biết: Đại tá Đôn đã phê vào lý lịch của anh: “Đồng chí Dung còn có nhiều biểu hiện dao động trước hoàn cảnh mới. Lập trường tư tưởng không vững vàng. Đây là người lính của chế độ ngụy, được ta sử dụng. Cần phải theo dõi và thử thách một thời gian dài mới có cơ sở để thăng cấp”.

    Anh không được tin cậy!

    Có lẽ không còn gì đáng thất vọng hơn điều đó. Đã nhiều khi Dung muốn buông xuôi tất cả. Nhưng còn nỗi oan khuất của cô giáo Mai, còn lá thư cuối cùng của Lữ: “Mình là lính. Lời nói chẳng ai thèm nghe. Không khéo lại bị kiểm điểm thì khốn. Mình mong Dung học xong, về nước, có lẽ bạn sẽ giúp được mình nhiều. Lương tâm mình đang đầy đau khổ…”. Dung chưa làm được như đã hứa trước vong linh bạn. Dung không được tin cậy. Trong nghành công an mà không phải đảng viên… thì xù. Hay là… chuyển ngành? Câu hỏi ấy cứ xoắn mãi tâm trí của Dung. Kiếm một nghề nào đó mà làm cho đủ sống. Thế là êm!

    Sau những đêm thao thức như vậy, sáng dậy soi gương, Dung thấy má như hóp lại, mí mắt thâm quầng. Anh lo cho vợ ăn xong, lủi thủi đạp xe đến sở.

    *

    *       *

    Người đàn bà có mái tóc vàng và cậu con trai đã vượt biên. Trước khi ra biển, bà ta đã gửi một bức thư tố cáo Dung tổ chức vượt biên. Thư ghi rõ việc giao nhận vàng tại nhà của Dung vào lúc mười giờ sáng. Tổng số mười cây vàng, gói trong bao giấy màu đỏ. Thư có kèm theo tấm ảnh màu chụp cảnh vợ Dung nhận bao giấy màu đỏ từ tay người đàn bà tóc vàng.

    Dung bị bắt. Anh bị biệt giam. Đích thân Ba Hoành hỏi cung anh. Trước sau, Ba Hoành chỉ khuyên Dung nhận đúng tội trong thư tố cáo. Dung không chịu. Ba Hoành lắc đầu, bỏ đi: “Chú mày ngu quá. Ăn vụng mà không biết chùi mép. Đã thế còn to gan đi tố cáo người khác!”. À ra vậy. Lê Dung hiểu ra vấn đề. Đây là sự trả đũa của Tám Đôn!

    Nằm trong phòng biệt giam, Dung suy nghĩ làm cách nào báo tin cho thiếu tướng Ba? Không có cách nào cả. Những đồng nghiệp trong phòng của anh không ai được phép đến thăm. Vợ anh thì không đời nào. “Có lẽ cô ấy chỉ mong mình như vậy!”. Má Dung cũng không biết con mình đi đâu mà cả chục ngày nay không ghé thăm nhà.

    Tám Đôn lệnh cho Ba Hoành:

    - Để ngỏ cửa ngục. Nếu nó ló ra ngoài thì bắn chết liền. Tội vượt ngục!

    Ba ngày tiếp theo đó, cửa ngỏ, Dung vẫn không mắc bẫy. Thức ăn đưa tới, Dung yêu cầu người đưa cơm nếm thử. Anh cảnh giác, và hy vọng thế nào cũng có đồng chí, bạn bè của anh trong đơn vị báo cho thiếu tướng Ba.

    Đại tá Đôn ký văn bản đề nghị tước quân hàm thiếu úy của Dung, đưa Dung ra tòa về tội ăn hối lộ, tổ chức cho bọn phản động vượt biên (người đàn bà tóc vàng đúng là người của CIA).

    Thiếu tướng Ba can thiệp kịp thời. Tòa tuyên bố Dung trắng án.

    Chuyện này qua đi được sáu tháng thì đại tá Đôn bị đưa ra khỏi ngành công an.

    Số phận thật trớ trêu! Số phận cứ bắt Dung và Đôn đối đầu. Rất nhiều lần Dung bắt được bọn buôn lậu ma túy và đồ cổ thì Đôn lại can thiệp. Thì ra chúng là nhân viên của Liên hiệp Vận tải. Lực lượng bảo vệ ở đây có thế lực không xoàng. Chỉ cần một cú điện thoại của Đôn thì lập tức người của Đôn được tự do.

    Đoàn tàu kéo sà lan từ Nam Vang vừa cập cảng, một chiếc La Dalat ra đón thuốc lá 555. Xe của Tám Đôn, tất nhiên là không có Đôn ngồi trên, cũng ra cầu tàu. Xe này chở vàng. Vàng mua được từ việc “moi ruột cá lóc”. Xe của Đôn chạy trước. Xe La Dalat chạy sau. Trinh sát của Dung đuổi kịp. Dung lập biên bản, thu giữ xe, hàng hóa và bắt bọn buôn lậu giao cho đơn vị. Nhưng chỉ hai tiếng đồng hồ sau, bọn này tự do nhờ một lá thư tay.

    Lê Dung hiểu rằng, nếu mình cứ hành động theo kiểu này, sẽ toi công vô ích. Bây giờ anh mới thấm thía sự cô đơn. Còn có ai đáng tin cậy trên cõi đời này? Chẳng lẽ sống giữa bao người mà ta lẻ loi? Dung tìm gặp thiếu tướng Ba. Anh sẽ trình bày với thiếu tướng về chiến dịch”moi ruột cá lóc”.

    Thiếu tướng nghe Dung báo cáo công việc suốt hai tiếng đồng hồ. Khi ra về, ông đưa cho Dung một cái thẻ màu đỏ. Dung ngạc nhiên thấy trong thẻ có ảnh của mình với dòng chữ: “Người có ảnh trong thẻ này đang làm nhiệm vụ đặc biệt. Yêu cầu tất cả các cơ quan, đơn vị, lực lượng vũ trang hỗ trợ”. Dấu đỏ đè lên chữ ký của một người mà Dung chỉ biết tên, chức vụ và thấy ảnh trên báo, chứ chưa được trực tiếp gặp bao giờ.

    *

    *         *

    Đúng vào lúc người thủy thủ chuẩn bị bấm nút điện để thu hồi thang cho tàu nhổ neo thì có tiếng chân chạy từ dưới hầm tàu lên. Người đó dừng lại trước mặt thuyền trưởng, yêu cầu cho kiểm tra lại tàu. Một trung úy xuất hiện.

    - Đồng chí là ai?

    Người đòi kiểm tra tàu không trả lời mà hỏi lại:

    - Anh là ai?

    - Tôi là người chịu trách nhiệm an ninh cửa khẩu trên con tàu ngoại quốc này.

    - A, nếu vậy thì tôi báo cho anh biết: Trên tàu đang có sáu người Việt Nam lẩn trốn!

    - Vô lý! Tôi đã kiểm tra kỹ càng.

    - Anh để tôi giúp một tay. Nào…

    - Anh không có quyền! - Trung úy phản đối.

    Người đòi kiểm tra đưa ra tấm thẻ màu đỏ. Trung úy tái mặt. Sau gần nửa giờ, đã phát hiện ra sáu người lẩn trốn trong phòng thủy thủ, phòng riêng của thuyền trưởng và nhà bếp. Biên bản được ký. Viên thuyền trưởng tàu nước ngoài năn nỉ được nộp phạt để tàu được nhổ neo. Công việc được giao lại cho cấp có thẩm quyền.

    Sự vụ ấy đến tai Tám Đôn. Đây là tình huống Tám Đôn đã tính đến. Bằng một cú điện thoại, Tám Đôn giải tỏa được mọi chuyện. Ngày hôm sau, trên trang nhất các báo đưa tin với nội dung: “Những người bốc vác tự ý lẩn trốn trên tàu để vượt biên”. Trong trường hợp đó, tất nhiên thuyền trưởng vô can.

    Tám Đôn ra lệnh cho Thức:

    - Phải vô hiệu hóa thằng chó chết này!

    - Dạ thưa, anh Tám cho em khử nó.

    - Chưa được. Sẽ bại lộ ngay! Nó có người đỡ đầu, không thể coi thường. Chú mày thử mua chuộc nó lần nữa coi. Nếu không được thì tiếp tục bôi nhọ, vô hiệu hóa.

    - Dạ, em tính… nhắm vào con vợ nó. Vợ nó là một cô giáo - nghèo, ham tiền, ham ăn chơi, đa tình.

    - Tốt. Cách này được. Làm tới đi!

    - Dạ thưa anh Tám, sự vụ vừa rồi vỡ lở, ta mất toi hơn chục cây!

    - Nhằm nhò gì hơn chục cây! Cái chính yếu là nó khám phá ra phương thức tổ chức cho người vượt biên bằng tàu hàng của ngoại quốc. Đau nhất là ở chỗ đó.

    Kẻ thù của Thức là một thanh niên cao lớn, đặc biệt đôi mắt lộ rõ sự nhạy cảm, sắc sảo. Sắc phục cảnh sát may rất xấu, vậy mà khi nhìn hắn ta trong bộ đồ cảnh sát, Thức phải công nhận là không thua gì cảnh sát ngụy hoặc bọn MP Mỹ ngày trước. Thức in ảnh của Lê Dung ra làm nhiều tấm, phát cho đệ tử của mình để nhớ mặt mà đề phòng. Lê Dung biết rằng từng bước đi của anh đều có kẻ theo dõi. Anh rất cảnh giác. Anh biết Đôn sẽ không buông tha mình. Nhưng điều anh không ngờ tới là: con mồi lại chính là vợ anh. Trong khi anh vùi đầu vào công việc, mong tìm ra kẻ chủ mưu trong vụ án “moi ruột cá lóc”, tức là vụ ăn cắp hàng từ sà lan lash, thì vợ anh, cô giáo Chi đã lạc vào mê hồn trận.

    Đứa con của Chi bị sốt. Chi cho con đi nhà thương. Một cô y tá ở đó tỏ ra đặc biệt nhiệt tình. Cô ta tự giới thiệu là chị của cậu học trò học cô giáo Chi. Ban đầu là thuốc men, quà cáp. Sau đó là rủ rê đi ăn, đi uốn tóc, đi may đồ. Mọi phí tổn, cô y tá lo chu tất. Thế rồi Chi được mời đi khiêu vũ. Chi từ chối vì… quê, chưa biết nhảy. Cô y tá mang cassette đến tận nhà dạy Chi nhảy. Nhảy thì phải có đôi, chứ hai bạn gái nhảy với nhau mau chán lắm. Vậy là cô y tá giới thiệu bạn nhảy đàn ông cho Chi. Đến lúc này thì Chi thực sự mê khiêu vũ, ghiền khiêu vũ như dân ghiền xì ke vậy. Bạn nhảy của Chi đúng là một chàng trai hào hoa. Anh ấy to lớn hơn hẳn chồng Chi. Mỗi lần anh ấy dìu Chi ra sàn nhảy, Chi có cảm giác mình thật bé nhỏ và tội nghiệp, nếu không dựa vào anh ấy, sẽ chết mất. Bởi thế, khi bàn tay người đàn ông đặt vào eo của Chi, kéo sát thân thể cô vào anh ta, thì Chi hoàn toàn buông thả. Người cô như dán vào người đàn ông. Bộ ngực căng tròn của cô được ngực người đàn ông làm cho nóng lên. Con cô ở nhà đang khát sữa. Chi biết điều đó, vì vú đang cương sữa. Nhưng… đã có sữa bình rồi! Trong tiếng nhạc dập dìu, người đàn ông rót vào tai cô những lời ngọt ngào, êm ái: “Chi biết không. Em đẹp lắm. Ước gì suốt đời tôi được cùng em như vầy!”.

    Đi nhảy, đi ăn với người đàn ông được chừng một tuần, Chi được nhiều người khen là độ rày thấy trẻ ra, đẹp hơn trước. Đúng là… gái một con.

    Chi mê mẩn trong cuộc tình mới. Lê Dung vắng nhà suốt ngày. Chi đưa bạn nhảy về nhà, vào đúng chiếc giường của vợ chồng Chi. Cũng có đôi lần, thấy chồng đi làm về, hì hục vừa nấu ăn, vừa giặt đồ cho vợ cho con, Chi thấy tội nghiệp, thấy thương chồng. Nhưng lòng trắc ẩn chỉ thoáng trong giây lát. Chi lại thấy chồng hèn kém, giận chồng đã làm khổ đời mình, giận mình ngu si đi lao đầu vào làm vợ của thằng vừa ngu vừa nghèo kiết xác. Trong khi đó, người bạn nhảy của Chi tiền xài như nước, mỗi lần đi chơi, anh ấy đưa cho Chi cả xấp giấy bạc mới nguyên, cho Chi thỏa sức dùng. Và, còn điều này nữa: Trong khi ở nhà, cả tháng vợ chồng mới gần nhau vài lần thì đằng này, anh ấy luôn luôn thèm khát, luôn luôn đòi hỏi Chi. Cứ gặp nhau là anh ấy thèm Chi. Ngày nào cũng thế. Càng ngày anh ấy càng si mê Chi hơn. Đã hai lần Lê Dung bắt gặp quả tang vợ dắt trai về nhà làm tình. Anh đau khổ nhưng nén giận để giáo dục vợ. Vô ích. Chi đã quá đà. Chi nghĩ đến chuyện bỏ chồng. Người bạn nhảy của Chi nhiều lần thuyết phục Chi: “Em bỏ cái thằng chồng cù lần ấy đi. Có chồng làm nghề ấy là… thất đức lắm! Chúng mình sẽ sống với nhau thật hạnh phúc. Sống cho ra sống chứ em!”.

    Cuộc tình khiêu vũ càng mặn mà thì gia đình Chi càng xào xáo. Mọi việc tề gia nội trợ Chi không nhúng tay vào. Chồng nhắc nhở, Chi thốt ra những câu hỗn láo, xúc phạm chồng. Cô được kẻ nào đó cho biết rằng độ rày chồng cô có mèo. Lê Dung đến nhà cô giáo Mai để giúp cô lo thưa kiện giải oan cho chồng. Chi đã bám theo. Và thế là màn kịch Chi ghen chồng diễn ra rất đạt. Chi có cớ để ra tòa ly dị.

    Không có gì đau khổ cho bằng tình yêu bị phản bội. Điều ấy lại xảy ra đúng vào lúc Lê Dung cần được an ủi, động viên, cần được chăm sóc, vì anh đang ở trong cuộc chiến đấu ác liệt: chiến đấu chống bọn cướp tài sản nhà nước từ sà lan lash. Nếu không khéo, anh sẽ bị chúng thủ tiêu. Nếu nóng vội, anh chỉ bắt được con tép, con cá lớn sẽ lặn mất.

    Việc Chi kiện chồng ngoại tình, đòi ly hôn là một cú bất ngờ đối với anh. Điều này khiến anh phạm vào tội “thoái hóa biến chất!”.

    Con người, khi đã tráo trở thì không lường hết được. Ngay lập tức, Ba Hoành ký quyết định kỷ luật Dung: cảnh cáo trong toàn đơn vị; đình chỉ nghiệp vụ phá án mà Dung đang tiến hành. Dung phải đến cơ quan hàng ngày như một nhân viên hành chính để… bảo vệ cổng.

    (còn tiếp)

    Nguồn: VN. Mafia - Sóng lừng. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Sách bị cấm sau khi phát hành được hơn một tuần, từ tháng 5-1991 đến nay; đã post -có tóm lược một vài đoạn- trên trieuxuan.info từ nhiều năm trước. Đây là bản trọn vẹn như bản in lần đầu của NXB Giao thông Vận tải, cuối tháng Ba, đầu tháng Tư năm 1991.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập37,154,954

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/