Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập45,857,893

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Văn thợ mộc

Vũ Thư Hiên

  • Thứ ba, 10:19 Ngày 27/04/2021
  • Ngày, rồi đêm, rồi lại ngày, cứ thế nối tiếp nhau, dai dẳng, lê thê, không đếm được, không biết được thời gian đã trôi qua là bao nhiêu. Tôi ngồi, tôi nằm, một mình, trong cái xà lim toen hoẻn, với bức tường lổn nhổn vữa trộn vụn thuỷ tinh. Để lưng trần mà dựa vào tường lưng sẽ ứa máu.

    Một hôm, bất thình lình cửa xà lim mở toang.

    - Thu xếp đồ đoàn – bức tượng vận quân phục không quân hàm hiện ra trong khung cửa, lạnh lùng nói.

    Sau lưng anh ta, hai hình nhân màu hoàng thổ đã chờ sẵn, ngoắc tay ra hiệu cho tôi đi theo.

    Đi thì đi. Đi đâu thì cũng thế. Đi, có nghĩa là thời gian ở trại quân pháp Bất Bạt kết thúc. Người ta không đưa tôi về nhà, chắc chắn thế.

    Đám đào binh  làm việc ở sân ở trại tò mò nhìn theo. Họ ngạc nhiên là phải – trong nhà tù quân sự hoá ra có cả dân thường.

    Leo lên cái com-măng-ca  mới cứng tôi mới biết có người đi cùng. Cao, gày, xanh xao, anh ta lẳng lặng nhìn tôi, khẽ gật đầu. Thì ra đây là một người cùng vụ, cũng ở trong trại này -  một đồng phạm tôi chưa từng gặp.

    Đến bến Trung Hà, chúng tôi bị đuổi xuống.

    Anh bạn tù ngượng nghịu lấy quạt nan che cái cái khoá số 8  khỏi những cái nhìn tò mò của khách đi phà. Sau thời gian dài sống trong xà lim chật hẹp, tôi say sưa ngắm dòng sông đục màu phù sa cuồn cuộn chảy, say sưa ngắm cảnh hai bên bờ, lắng tai nghe tiếng nước ộp oạp vỗ bên mạn phà. Trời nắng đẹp. Cái khoá trên tay tôi mới tinh, loé sáng, có thể nhìn rõ hàng chữ  “Chế tạo tại Liên Xô”. Tôi không che cái khoá tay của mình. Thiên hạ muốn nghĩ gì thì nghĩ. Tôi không quan tâm.

    Nơi chúng tôi được đưa đến có tên Tân Lập. Những người áp giải không nói, vì thế khá lâu sau tôi mới biết tên nó. So với số trại giam thời thuộc Pháp, những trại giam của nước xã hội chủ nghĩa nhiều hơn phải vài chục lần, cũng sau này tôi mới biết.

    Lại cũng xà lim. Như ở Hoả Lò. Như ở trại quân pháp Bất Bạt. Khác ở chỗ trần xà lim không trát xi măng mà lát gỗ tấm. Sau một thời gian trong thứ xà lim này tôi được đưa ra trại chung, một trại nhỏ trong ba phân trại.

    Trại chung, trại chính, phân biệt với  các phân trại nhỏ hơn, có đủ loại tù – hình sự có, chính trị có. Tù chính trị mang số lẻ, tù hình sự mang số chẵn.

    Tù chính trị đa dạng lắm: các sĩ quan, công chức chế độ cũ (được gọi chung là dân xỏ nhầm giày), các linh mục và tu sĩ Thiên Chúa giáo, các chánh trương, trùm trưởng xứ đạo, các giáo dân bị coi là dẫn đầu các cuộc nổi dậy, cộng thêm vài tu sĩ Phật giáo hiếm hoi…

    Tôi không thuộc bất cứ thành phần nào.

    Tôi không biết ai trong các bạn tù. Tôi lang thang một mình trong cái sân trại rộng và sach, lơ ngơ trong cuộc sống trước kia nằm mơ cũng không thấy.

    Tôi quen Văn Thợ Mộc là trong thời gian này.

    Tôi đang ngồi bó gối ở chái nhà giam ngắm trời ngắm đất thì một chàng trai gày, mặt mũi sáng sủa, trong bộ quần áo tù thùng thình, lững thững đến, ngồi xuống bên tôi:

    - Này, tôi biết ông là ai đấy.

    Tôi nhìn anh ta.

    - Chả là tôi hay đi qua nhà ông – chàng trai nói tiếp, giọng thủng thẳng – Thêm vào đấy, tôi rất thích cuốn Bông Hồng Vàng. Ông dịch phải nói là tuyệt!

    Tôi chìa tay cho anh.

    Tôi không động lòng trước lời khen. Bông Hồng Vàng là quá khứ. Tất cả đều đã thuộc về quá khứ.

    Chúng tôi nói thủng thẳng trò chuyện.  Tôi không hỏi vì sao anh ở tù. Anh cũng vậy, không hỏi. Câu hỏi ấy không phải điều cấm kỵ, nhưng vô duyên.

    Nhờ Văn Thợ Mộc giới thiệu, tôi có mấy người bạn mới, sau trở thành thân thiết: Kiều Duy Vĩnh, Tôn Thất Tần, Nguyễn Chí Thiện, Trình Hàng Vải…

    Mấy người này làm thành một nhóm kín. Kín ở đây không phải là bí mật. Nó chỉ có nghĩa là không có những người lạ nhập vào. Thoạt đầu, khi tôi được đưa vào phòng, họ chỉ biết tôi là một phạm cán . 

    Phạm cán không hiếm, nhưng cũng không quá nhiều. Họ thường là tù hình sự. Xét về tội trạng, nhiều người trong số họ hiển nhiên oan uổng, hoặc bị xử quá mức. Lạ một cái, dầu cũng là tù, những người này lại thích tỏ ra mình gần gụi với chính quyền, nhờ đó được nhận những công việc nhàn hạ như trật tự trại, văn hoá trại, hoặc làm “ăng-ten” (chỉ điểm).

    Rất nhiều tù chính trị bị giam bởi những lý do cực kỳ lăng nhăng, cực kỳ vớ vẩn. Chẳng hạn, có hai ông lão ở vùng biên giới nọ, không nhớ là Lào Cai hay Cao Bằng, trong một bữa nhậu tuý luý, rượu vào lời ra, hai ông bốc lên “tỉu na má Mao Xê Tung” , có kẻ nghe thấy, thế là cả hai bị tóm cổ. Ngoài giờ lao động,hai ông già chúi vào những ván cờ. Họ đã chơi dòng dã như thế mười một năm. Họ còn tiếp tục chơi bao nhiêu năm nữa là điều không thể biết.

    Ở đoạn đầu tôi nhắc tới ông bạn đi cùng lên trại này là có chủ ý.

    Tôi là người tò mò. Có một lĩnh vực tôi có nghe qua chứ chưa từng đọc là tâm lý học tội phạm. Thôi thì đã rơi vào đây thì cũng nên biết mặt ngang mũi dọc nó ra làm sao. Có điều sách viết về những tội phạm thực sự, mà những người tù ở cùng tôi thì lại không thể gọi là tội phạm.

    Quan sát vô số tù nhân ở mọi trại mà tôi ở qua, tôi thấy số người xấu hổ vì cái sự ở tù là rất ít.

    Ông bạn lấy quạt che khoá số 8 trên phà Trung Hà là một thí dụ. Người nào còn thấy xấu hổ trước người khác vì cái sự ở tù của mình là người còn thừa nhận tính chính danh của nhà cầm quyền. Người không thèm để ý tới sự bị ở tù thì hoàn toàn không thế - họ chẳng buồn nghĩ tới nó có chính danh hay không. Với họ, nhà nước là một thực thể vốn có, là sự đã rồi, như trời đất có nắng có mưa.

    Trong thời gian dài ở tù, không nhớ ở trại nào , tôi có gặp một cán bộ ngoại giao quan hệ ngoài công vụ với người nước ngoài và vài người khác mang những tội gọi là chính trị nhưng ba lăng nhăng đến nỗi không thể tin nổi. Một anh sinh viên du học Hungari can tội yêu gái bản địa chẳng hạn. Tình yêu sao có thể thành chính trị? Chuyện có thật, tôi không bịa.

    Văn Thợ Mộc thuộc loại người dửng dưng chấp nhận sự ở tù như lẽ đương nhiên. Trong chuyện trò, không khi nào họ nói tới ngày về, cứ như thể họ đang sống ở một nơi nào khác chứ không phải trong trại giam.

    Ngay trong những người nói trên, Văn Thợ Mộc cũng vẫn là một nhân vật đặc biệt. Anh chàng này không chỉ dửng dưng với sự ở tù, mà còn nhơn nhơn với nó. Mặt tươi bưởi, luôn miệng huýt sáo, anh tưng tửng đi lại trong trại, lê la hết nhà này sang nhà khác.

    Nhìn theo Văn Thợ Mộc bước vào một nhà số chẵn, người tù thâm niên trên hết những người tù thâm niên, biệt danh “Jean Valjean gọi bằng cụ” bảo tôi:

    - Anh ta có một thằng con nuôi bên ấy.

    Văn Thợ Mộc giải thích:

    - À, là thằng con tôi.

    - Thế à? Có phải cái thằng lẻo khoẻo vẫn hay thập thò ở cửa nhà này không?

    - Nó đấy. Tội nghiệp, thằng bé ngoan lắm, ông ạ. Chẳng hiểu sao lại rơi vào đây.

    - Nhiều đứa như thế mà.

    Anh thở dài:

    - Ông xem, nó non choẹt.

    - Nó đâu phải đứa bé nhất.

    Văn Thợ Mộc lừ mắt.

    Tôi im.

    Trong tù có những nhóm nhỏ họp lại với nhau, gọi là gia đình. Thứ gia đình thế phẩm thường là mấy người hợp nhau tụ lại. Gia đình có thể là những anh em hờ, có thể là những ông bố hờ với những đứa con hờ. Trong cái gia đình ấy, người tù cô đơn cảm thấy nỗi đau của mình được xoa dịu phần nào, thấy lòng mình ấm áp hơn.

    “Gia đình” hai bố con Văn Thợ Mộc có sự tích của nó.

    Số là Văn Thợ Mộc đã có người yêu trước khi rơi vào tù lần thứ nhất. Anh là thiếu uý hay trung uý chi đó thuộc Bảo chính đoàn , là thứ người bị chính quyền ghi vào sổ đen để hốt tắp lự mỗi khi có sự kiện lớn - trước Quốc khánh mồng Hai tháng Chín chẳng hạn. Anh bị bắt vì sự cẩn thận của nhà nước, chứ anh chẳng phạm tội gì.

    Nhiều năm trôi qua, người yêu không đợi được, đi lấy chồng. Thằng bé là con cô ấy. Trong sự thiếu thốn chung của cả xã hội, các bậc cha mẹ không có nhiều thời giờ cho con cái, chúng trở thành con của hè phố.

    Văn Thợ Mộc yêu thằng bé như con mình. Tôi quen miệng ví thế, chứ Văn Thợ Mộc đực rựa, anh chẳng có đứa con nào để mà yêu.

    Anh chiều thằng con nuôi lắm. Anh nhịn ăn, “chác”  mấy suất cơm lấy áo bông cho thằng bé khi mùa đông tới.

    Cái sự mua bán đổi chác trong trại giam rất phát đạt: thuốc lào, thuốc lá, quần áo, kem răng, kể cả kính lão… thứ gì cũng có.

    Nổi tiếng trong sự mua bán đổi chác là Mai Cường, một tù hình sự đứng tuổi, cao lộc ngộc. Anh ta nổi bật trong số tù hình sự ít tuổi, vì thế hay láng cháng sang khu số lẻ. Mai Cường không có áo bông cho trẻ con, Văn Thợ Mộc đành phải lấy cái của người lớn. Thằng bé mặc cái áo bông to xù, hai tay lõng thõng, trông như con chim cánh cụt.

    Trại giam thường được đặt nơi rừng sâu, trong những thung lũng, chung quanh là núi cao núi thấp. Khí hậu những nơi này thường ẩm ướt, mùa hè rất nóng, mùa đông rất lạnh.

    Những ngày chủ nhật mùa đông có nắng ấm, hai cha con Văn Thợ Mộc kéo nhau ra giữa sân, cởi trần bắt rận, giống in loài khỉ trong phim đời sống hoang dã. 

    Rồi tôi bị chuyển đi trại khác. Rồi ra tù. Tôi không biết Văn Thợ Mộc ra trước hay ra sau tôi.

    Đời tù nó thế, nếu anh không bỏ xác lại trong nghĩa địa tù, thì rồi trước sau anh cũng được ra. Tôi quên anh, như quên những bạn tù khác.

    Đời tù trôi dạt khó lường, kể cả khi đã  ra tù, sống trong cái xã hội không chấp nhận mình. Như nhà thơ Phùng Cung từng viết: “Vào trong ao cạn vẫn còn lênh đênh”.

    Một hôm, đang lang thang trên phố, tôi nghe có ai gọi. Hoá ra Văn Thợ Mộc.

    Anh chàng cựu học sinh  Albert Sarraut, cựu sĩ quan Bảo chính đoàn, không còn đẹp trai, giờ gày và đen nhẻm, vai quẩy cái cưa và thùng đồ mộc. Nhưng vẫn nhởn nhơ, y như trước.

    - Ông giờ làm gì? – Văn Thợ Mộc chăm chú quan sát tôi.

    - Tôi ấy à? – tôi dị ứng với cái nhìn ái ngại - Gặp gì làm nấy thôi.

    - Lại dịch sách?

    - Không. Người ta không cho tôi dịch. Các nhà xuất bản không giao sách cho người như tôi.

    - Khổ. Thế lấy gì sống?

    - Thì vẫn dịch – tôi tỉnh queo – Cũng phải nghĩ ra cách mà sống chứ. Nhờ người đứng tên ký hợp đồng rồi giao lại cho mình, họ ăn phần trăm. Hoặc dịch chui cho nơi nào cần gấp.

    Anh bặm môi, suy nghĩ.

    - Ông chưa quên nghề mộc?

    - Quên là thế nào – tôi nói – Các xưởng mộc có đầy, nhưng chẳng ai nhận mình.

    - Thì cứ làm như tôi này. Quẩy đồ nghề lên vai, làm thợ dạo. Nhà nào có đồ cần sửa, người ta gọi.

    Tôi bần thần:

    - Như ông ấy à? Sống được không?

    Văn Thợ Mộc cười toác:

    - Tôi có chết đâu. Vẫn sống nhăn.

    Anh hạ gánh, mở hòm đồ, xé một mảnh giấy xi măng, lấy ra mẩu bút chì ngắn tũn, hí hoáy viết:

    - Địa chỉ tôi đây. Đói thì tìm tôi. Tôi lo đồ nghề cho ông.

    Tôi hờ hững đút cái danh thiếp của anh vào túi. Rồi quên bẵng.

    Một hôm anh tìm tôi:

    - Ông đến tôi nhá! Hôm nay nhà tôi có giỗ. Ông là khách duy nhất. Tôi tìm ông Thiện (Nguyễn Chí Thiện) nhưng ông ấy lại “đi” rồi.

    - Ông Trình Hàng Vải cũng vừa cho tôi biết.

    - “Tăng”  này là “tăng” ba.

    Anh lại xé giấy viết cho tôi cái danh thiếp khác.

    - Tôi lập gia đình rồi, ông ạ.

    - Hay quá! – tôi muốn reo lên - Mừng cho ông.

    Theo địa chỉ Văn Thợ Mộc đưa, tôi đến nhà anh.

    Đó là một ngôi nhà tuềnh toàng ở ngoại ô, tường ốp vữa xi măng.

    - Nhà tôi – anh giới thiệu với tôi một người đàn bà nhan sắc vừa phải, không đẹp không xấu.

    Người đàn bà líu ríu chào tôi.

    - Thế này, hôm nay là ngày giỗ ông trước của bà ấy.

    Văn Thợ Mộc lấy ba nén hương đưa cho tôi. Tôi thắp hương, lầm rầm khấn trước ban thờ người quá cố. Một anh bộ đội với sao trên mũ cối thờ ơ nhìn tôi.

    - Các cháu chúng nó làm ca.

    Thì ra chồng trước của vợ anh là một liệt sĩ.

    Chuyện thế này: người vợ liệt sĩ gọi anh vào sửa ban thờ chồng. Anh sửa xong thấy cái giường lung lay, đóng lại mấy cái mộng. Rồi tiện tay sửa luôn cái tủ mất một chân, cái chạn hỏng hai cánh.

    Nói tóm lại, một cuộc tình nảy nở giữa anh “nguỵ”, cựu binh Bảo Chính đoàn, với vợ một liệt sĩ cách mạng.

    - Các cháu ngoan lắm, biết thương mẹ. Hôm khác anh lại chơi cho các cháu chào bác.

    Cái hôm khác ấy rồi không có.

    Sóng đời xô đẩy tôi trôi dạt vào Sài Gòn. Rồi xa hơn nữa, Moskva, Warszawa, Paris.

    Tôi mất liên lạc với Văn Thợ Mộc từ đấy.

    *  *

    *

    Tin cuối cùng về Văn Thợ Mộc đến với tôi trong một bức thư của bạn tù.

    Thư viết: “Văn xa chúng ta rồi. Anh bị bệnh gì không ai biết để có thể đỡ đần”.

    Trong thư có bức ảnh cuối cùng của Văn Thợ Mộc – một người đàn ông gày như bộ xương cách trí, mặt hốc hác, áo ba lỗ, quần đùi, cái nào cũng chảy dài, lụng thụng. Anh đứng trong gian bếp thấp tè lủng củng xoong nồi.

    Tôi nhìn bạn mình, xót xa, mắt cay xè.

    Muốn khóc, mà không còn nước mắt.

    Paris, 2002-2019

    VTH.

    Facebook Vũ Thư Hiên ngày 26-04-2021

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập45,857,893

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/