Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập35,125,843

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Trần trụi giữa bầy sói

Bruno Apitz

  • Thứ tư, 09:33 Ngày 30/09/2020
  • Trần trụi giữa bầy sói

    2.

    Từ sáng sớm, các trùm khối đều đã xúm quanh bàn giấy Krêmơ dò hỏi, họ đến đó đem theo báo cáo về những người có mặt trong phiên điểm danh.

    - Đêm qua ở Trại Nhỏ có chuyện gì thế?

    - Hình như thằng Kluttich đến khối 61...

    - Có thật là nó tìm đứa bé không?

    Bôkhâu mang báo cáo đến thay cho Runki để có thể nói chuyện với Krêmơ, anh cũng đã tham gia vào việc thăm hỏi chung ấy, và lợi dụng cái đó để qua Krêmơ thu lượm tin tức.

    - Hãy đi đến Trại Nhỏ xem có chuyện gì ở đó.

    Krêmơ nhận cái chỉ thị kín đáo ấy, hầm hừ để che đậy nó đi, và làm như không quan tâm gì đến chuyện đó cả. Nhưng anh cũng đang lo lắng, nghi hoặc, bối rối không kém gì Bôkhâu, vì hồi đêm cái màng lưới lại bị chọc thủng một lần nữa để phủ lên Hơfen, Krốpinxki, Pipich và những người bị bắt khác, ba người Ba Lan ở trong khối 61 và ILK và toàn thể bộ máy, nhưng chưa phải thế là hết. Tất cả những ai được màng lưới đó bảo vệ đều phải tìm xem nó có bị thủng hay không.

    Sáng hôm ấy việc sắp hàng điểm danh vẫn tiến hành như thường lệ. Cái ô vuông khổng lồ đứng thành hàng ngũ vẫn răm rắp như mọi lần, và cũng như mọi lần, sau khi tên Rainơbốt ra lệnh Các đội Commando bước lên! thì cái hình vuông tản ra, líu ríu vào nhau đông như kiến, thành nhiều nhóm lớn nhỏ, rồi đi ra qua cổng “bỏ mũ”, có những tên lính gác mang súng đi kèm hoặc đi xuôi sân kiểm soát vào các xưởng trong trại và các phòng giấy.

    Nhưng từ ngày hôm qua, dường như có một luồng không khí mới thổi trên ngọn đồi, và luồng không khí ấy được hàng ngàn hàng ngàn buồng phổi hít vào. Có chuyện gì xảy ra đâu gần đấy. Từ nơi nào đó chiến xa đang gầm lên lao về phía họ, làm rung chuyển cả mặt đất, hàng ngàn con người trên đỉnh đồi ấy nghĩ rằng họ có thể cảm thấy mặt đất rung động y như những dấu hiệu báo trước một cuộc động đất. Những điều cho đến nay họ chỉ được đọc thấy trên những tấm bản đồ nhàu nát hoặc nghe nó trên những chiếc loa ở khối gọi là tin tức từ mặt trận, giờ bỗng nhiên đã thay đổi, vì tin đồn dời trại đã lan đi khắp nơi, trở thành một cái thực tế liên quan trực tiếp đến tất cả mọi người.

    Kluttich, Rainơbốt, tên chỉ huy lao công và một đám những tên chỉ huy khối đứng bên ngoài chiếc cổng sắt đúc, xoạc cẳng ra, nắm tay để lên hông im lặng nhìn dòng người của những đội Commando lao công ra đi, diễu qua trước mặt chúng. Những ý nghĩ bí mật ngầm cháy trong những con mắt xoi mói của chúng đang dõi nhìn trên những chiếc đầu cạo trọc.

    Từng đội Commando bước qua, mũ cầm trong tay, hai cánh tay thẳng đuột bên hông, mắt nhìn ra đằng trước.

    Nhiều ủy viên của các nhóm kháng chiến bí mật cũng đi ở đây, họ được đông đảo quần chúng cũng như những bộ quần áo vằn vô danh che chở. Những ngón tay nắm vào cán xẻng cũng đã từng nắm chặt cái báng của một khẩu các-bin trong nhiều đêm bí mật dưới hầm. Bây giờ họ đang bước qua xà lim nhốt người huấn luyện viên của họ trong boong-ke; những đôi lông mày nghiêm nghị của họ nhíu lại như những chiếc mộc che đậy ý nghĩa của họ. Dù đó còn là những ý nghĩ bí mật sâu kín, nhưng nó sẽ là một hành động trong một tương lai rất gần mà người ta chỉ cần vươn tay là với tới. Những cánh tay vẫn còn nằm im cứng đờ bên người họ. Họ biết đằng sau những can mắt đang có những ý nghĩ gì. Những ý nghĩ của chúng với những ý nghĩ của họ thật cách xa như những ngôi sao trên trời, nếu như chúng đụng vào nhau thì...

    Bukhânvan ai, ta không hề buồn nản,

    Dù tương lai rồi sẽ ra sao,

    Ta hát cho cuộc sống, cho ngày mai mới mẻ,

    Vì ngày mai đây ta sẽ tự do… Hôm nay cũng như mọi ngày, tiếng hát của trại cất cao trên những cái đầu trọc tếu và vút lên như một lá cờ bí mật mỗi khi các đội Commando bước ra đi làm.

    Trước khi đội lao công cuối cùng bước qua, Kluttich đã cùng với Rainơbốt rút về phòng giấy tên chỉ huy điểm danh. Chúng không cho ai vào. Kluttich càu nhàu ngồi phịch xuống ghế trầm ngâm nghĩ đến cái thất bại của hắn đêm qua.

    - Thế nào thằng ăn cướp kia lại chẳng nghe phong thanh về cái đó từ khi mình bước vào trại, - hắn buồn rầu nói. - Làm thế nào mà ta tàng hình được?

    Rainơbốt đặt quyển sổ báo cáo lên bàn:

    - Hay chúng nó chỉ cợt chơi cho lão Gai một vố, và câu chuyện về khối 61 ấy là không có thật.

    Tên Kluttich rướn ưỡn ngực ra đằng trước nói:

    - Thế thì ai xui tôi đến Ghextapô?

    Rainơbốt tự hào chữa:

    - Tôi cũng nói với anh rằng chúng nó vứt thằng bé từ tay này sang tay khác như một quả bóng, còn anh thì chạy vòng quanh đuổi theo thằng bé như một con chó mù đuổi theo đàn cừu!

    Hắn châm thuốc lá.

    - Hãy cứ diệt bọn đầu sỏ trong danh sách ấy như Svan bảo anh, rồi ít nhất anh cũng được cái gì cụ thể.

    - Đấy cái lão ngu như lừa đã dồn tôi vào chỗ như thế đấy! - Tên Kluttich giận dữ càu nhàu - Còn tôi thì lại mang tiếng là giúp hắn để thẳng tay thanh toán đám rơm rác kia đi.

    - Như vậy ông ta cũng không ngốc chút nào, - Rainơbốt vừa nói vừa bước đến bản đồ. Hắn nhìn chăm chú vào đó, rút một chiếc kim găm tô màu ở Trâyxa ra cắm vào điểm đề chữ Hécfen. Bị thói quen thúc đẩy, hắn thọc ngón tay cái vào dưới khuy áo và gõ gõ những ngón tay khác đăm chiêu suy nghĩ.

    Rồi tên Rainơbốt quay về phía Kluttich và nhìn vào mặt hắn. Hắn đã quan sát được sự thay đổi khi hắn rời chiếc kim găm. Tên Rainơbốt lặng lẽ ngồi xuống sau bàn giấy, khoanh tay tỳ xuống bàn, duỗi hai chân ra.

    - Ngẫu nhiên tôi lại có ý kiến rằng nhà ngoại giao của chúng ta không lầm như ta tưởng đâu...

    Tên Kluttich vụt ngẩng đầu lên mạnh quá đến nỗi hắn thấy đau ở đằng sau gáy. Hắn đứng dậy bước đến chỗ tên Rainơbốt, vươn người trên bàn giấy.

    - Vậy anh muốn bảo tôi rằng...

    Mắt hai đứa nhìn chòng chọc vào nhau.

    - A ha, - tên Kluttich cười khẩy - nhà ngoại giao số hai.

    Tên Rainơbốt mỉm cười chế giễu. Tên Kluttich sủa vào mặt hắn:

    - Đứa nào vừa mới vỗ ngực khoe: chừng nào tôi còn mặc bộ đồ quân phục này thì...

    Tên Rainơbốt đáp:

    - Phải, chừng nào, đây...

    Tên Kluttich bạnh cái cằm ra một cách độc ác, trên đôi mắt kính dày của hắn, những tia mắt phản chiếu tóe ra sắc sảo:

    - Thế là vị chiến sĩ dũng cảm lại cũng sắp sửa bỏ cả tôi nữa hẳn? Chừng nào còn sống, tôi nhất định còn giữ chặt khẩu súng của tôi.

    Hấn đấm mạnh quả đấm lên bàn giấy.

    Tên Rainơbốt đặt điếu thuốc của hắn lên chiếc đĩa đựng tàn, đứng dậy, lịch sự dịu dàng.

    - Tôi cũng thế, ông đại úy ạ, chỉ có điều - hắn ranh mãnh nhếch đôi lông mày. - Chỉ có điều là - trong những điều kiện hoàn cảnh khác nhau mà thôi.

    Hắn vừa nói vừa gõ gõ vào bản đồ:

    - Hơfen... Écfuốc... Vaima, - hắn cười với tên Kluttich một cách đểu cáng. - Hôm nay là mồng hai tháng tư. Chúng ta còn lại bao nhiêu ngày nữa? Chẳng nhiều lắm đâu.

    Như một tên phù thủy, hắn xòe mười ngón tay ra trước mặt tên Kluttich.

    - Bấy nhiêu, - hắn nắm bàn tay phải vào.

    - Hay bấy nhiêu, - hắn cụp từng ngón bên bàn tay trái xuống. - Học tiếng Anh đi và phải luôn luôn khôn khéo. - Hắn nói như trước đây hắn đã có nói một lần.

    - Đồ chó tráo trở, - tên Kluttich thốt lên. Tên Rainơbốt cười; hắn không coi như thế là bị xúc phạm.

    Tưởng mình bị bỏ rơi, tên Kluttich tức tối:

    - Thế là chỉ còn lại có Camlốt và tôi.

    - Camlốt? - Tên Ramơbốt ngoẹo đầu sang một bên, ra vẻ hoài nghi. - Anh đừng tin vào hắn. Hắn muốn chuồn bằng cách nào càng ít bất lợi cho hắn càng hay.

    Tên Kluttich cảm thấy bất lực, hét lên:

    - Thế thì tôi ở lại!

    - Tại sao? - Tên Rainơbốt hỏi, cố tình hiểu lầm tên Kluttich. - Anh muốn ở lại đây à?

    Tên Kluttich nghiến răng:

    - Tôi theo dõi chúng đã mấy tuần nay, thế mà bây giờ sắp sửa tìm được dấu vết thì lại nói đến chuyện chuồn ư?- Hắn rút bản danh sách trong túi ra bước đến máy phóng thanh.

    Tên Rainơbốt ngăn lại:

    - Anh muốn làm gì thế?

    Kluttich đập vào bản danh sách:

    - Bây giờ tôi gọi chúng nó vào, đưa chúng nó ra ngoài bãi đá và bắn tất cả.

    - Để cho mọi người trông thấy ư? Có ba trăm thằng đang làm ngoài bãi đá đấy!

    - Tôi đếch cần, - Kluttich gầm lên.

    Rainơbốt giật lấy bản danh sách trong tay Kluttich.

    - Hãy chấp hành với tất cả sự khôn ngoan thận trọng cần thiết, ông chỉ huy trại ơi!

    Tên Kluttich gắt:

    - Thế anh bảo tôi phải bí mật rồi thậm thụt đem chúng nó đi à, xì... xì...

    - Không phải như thế, - Rainơbốt đáp lại ranh mãnh xấc xược. - Ông cứ làm cái đó công khai. Bản danh sách sẽ đưa tới phòng nhân viên, rất đàng hoàng, ông hiểu chưa, ông chỉ huy trại? Tất cả các tù nhân có tên trong đó phải có mặt sáng mai ở trạm số hai[91].

    Tên Rainơbốt nháy một mắt:

    - Xin lỗi. You understand, mister[92], hắn hỏi bằng tiếng Anh. - Cuộc hành quân “Về nhà”! Ôtô, hộ vệ, đi vào rừng, một loạt đạn... thế là xong cả thôi mà!

    Tên Rainơbốt nhét bản danh sách vào cuốn sổ điểm danh.

    - Với tất cả sự khôn ngoan thận trọng cần thiết, nhà ngoại giao của chúng ta đã bảo thế mà.

    Cũng như nhiều lần trước đây, Kluttich phải thừa nhận rằng thằng cha trẻ tuổi kia xảo quyệt hơn mình, và hắn thừa nhận điều đó với một câu nhận xét thâm độc:

    - Anh đã rất khéo khớp với nhà ngoại giao.

    - Trái lại, - tên Rainơbốt cãi, đặc biệt ôn tồn. - Tôi chỉ mới trở thành khôn ngoan hơn về một số phương diện nào đó từ tối hôm qua thôi.

    Chuông điện thoại réo. Có người hỏi Kluttich. Tên Rainơbốt đưa ống nói cho hắn.

    Tên Gai gọi. Tên Rainơbốt đứng bên cạnh Kluttich và có thể nghe được trong ống nói những gì, vì giọng tên Gai oang oang.

    - Thằng Gai không muốn dính dáng gì đến việc đứa bé Do Thái nữa, đêm vừa rồi một tên trong đám dòi bọ đã chết về tay hắn. Hắn không thích hỏi đến những tên còn lại nữa.

    Kluttich lẩm bẩm trong miệng.

    Rainơbốt giật lấy ống nói ở tay Kluttich và tự hắn nói:

    - Cố nhiên rồi. Kamerad Gai ạ[93], chúng tôi lại sẽ đem đám rác rưởi ấy về, để tôi sẽ cho xe đến. Tất nhiên là chúng tôi cũng sẽ nhặt cả con người thân mến đã quá cố ấy đem về đốt ở đây.

    Hắn bỏ máy xuống.

    - Bây giờ chúng mình lại có đầy đủ tất cả bọn. Chỉ còn lại có Hơfen và cái thằng gì ấy thôi. Hay ông đã quên mất hai thằng đó rồi.

    - Chúng nó còn được việc gì cho mình nữa, - tên Kluttich càu nhàu.

    Rainơbốt mở cửa gọi xuống hành lang:

    - Thượng sĩ Mandrin lên gặp chỉ huy điểm danh.

    Lệnh của hắn được tên gác cổng truyền lại.

    Rainơbốt chìa hộp thuốc lá của hắn ra khi tên Mandrin bước vào.

    - Anh nghĩ rằng còn có thể moi được cái gì ở thằng Hơfen với thằng Ba Lan ấy không?

    Tên Mandrin rút một điếu thuốc lá nhét lên vành tai, mặt hắn biểu lộ hắn không chú ý gì đến câu hỏi.

    Hắn đáp bằng giọng bực bội:

    - Tất cả những gì tôi có thể làm với chúng nó bây giờ là cho chúng nó chết quách.

    - Tốt, chúng tôi không cần đến chúng nó nữa. Tùy anh làm gì chúng nó thì làm. Cho anh tha hồ đùa nghịch.

    Vẻ chế giễu thoáng hiện trên đôi môi tái mét của tên Mandrin.

    Zítkốpxki vẫn còn như điên. Anh thề với Krêmơ vừa tìm đến chỗ anh rằng đứa bé nằm ngay bên cạnh anh, rõ ràng anh thấy nó tựa vào lưng mình. Để trình bày lại với Krêmơ câu chuyện thần kỳ ấy, anh vứt lại chiếc chăn lên giường.

    - Thằng Kluttich giật cái chăn ra, bất thình lình đứa bé biến đâu mất.

    Đôi môi anh rung lên vì bị kích thích mạnh, mắt anh nhìn van lơn:

    - Đứa bé đi đâu rồi?

    Krêmơ thốt ra một tiếng ngắn tỏ sự lúng túng:

    - Hừ... Tôi biết thế nào được... Hay có thể là nó bò đến chỗ nào rồi? Anh có xem tất cả mọi chỗ không?

    - Khắp cả mọi chỗ rồi.

    Krêmơ trề môi dưới ra.

    - Khi đó có ai ở đây không? Hay có người nào trong khối anh không có việc gì đến quanh quẩn ở đây không?

    Zítkốpxki nói là không có ai cả.

    Krêmơ không biết hỏi gì nữa. Bản thân anh cũng không thể giải thích được sự biến mất rất kỳ lạ của đứa bé. Anh có ý ngờ ngợ rằng ILK... Nhưng cái khả năng ấy không chắc, vì nếu như vậy thì tất Bôkhâu phải biết và đã chẳng cấp thiết yêu cầu anh phải đi tìm xem đứa bé ở đâu.

    Bôkhâu cũng không kém phần ngơ ngác khi Krêmơ tìm đến khối anh và báo cho anh biết rằng việc tìm kiếm không ăn thua gì. Đứa bé đã biến mất; họ phải đành chịu vậy. Nhưng ai đã nhúng tay vào đấy chứ?

    Điều làm cho Bôkhâu bối rối không phải là việc đứa bé bí mật biến mất, mà chính là việc đứa bé biến mất mà ILK không được biết. Chỉ có thể là một đồng chí trong nhóm đó. Nhưng ai? Có thể là cậu Pribula lúc nào cũng nôn nóng không? Hay cậu Van Đalen dễ tính? Hay là anh chàng Bôgoxki đầu óc tỉnh táo kia? Nếu như có một đồng chí nào khám phá được một chỗ giấu tốt hơn cái hầm dưới móng thì dù sao nhiệm vụ của anh ta cũng phải báo cáo cho ILK biết về chuyện ấy. Hành động theo ý mình như vậy là vô kỷ luật, và Bôkhâu không thể chia vui với Krêmơ trước sự buồn bực của tên Kluttich.

    - Làm sao nó biết rằng đứa bé ở trong khối 61 được? - Bôkhâu hỏi.

    - Thì chẳng phải đứa bé đã ở đấy ư. - Krêmơ đáp, đôi mắt nheo nheo của anh mỉm cười. - Anh lại càu nhàu về việc vi phạm kỷ luật phải không? Anh phải khoái chí về chỗ dù là ai đi nữa cũng không thể nhạy bén như thế được. Thử hỏi nếu như thằng Kluttich tóm được đứa bé thì sẽ ra sao?... Ngay tôi cũng không muốn và anh nhún vai lấy làm khoái trá về tình hình này, bất chấp tất cả - Bây giờ không ai biết là đứa bé đi đâu. Như thế có tốt không? - Anh hỏi Bôkhâu đang trầm ngâm im lặng, rồi tự mình gật đầu đáp - Như thế là tốt!

    Bôkhâu để ý nhìn Krêmơ biểu lộ đầy đủ sự vui thích của mình về sự thất bại của tên Kluttich.

    Nhưng không phải chỉ là vấn đề đứa bé. Mẹ kiếp! Nó là vấn đề cái dây xích bị đứt! Bôkhâu mím môi. Ai đã cắt đứt dây. Nếu không phải là Bôgoxki? Mối nghi hoặc ấy cứ dày vò anh, mặc dầu Bôkhâu chẳng có chứng cớ gì cả. Cũng rất có thể là một người nào khác. Giả thử như chính bản thân anh đã làm việc đó thì sao? Nghĩ đến đấy, anh tự nhìn mình như soi vào một tấm gương, Anh có thể nói với ai về chuyện đó được? Không ai cả! Chỉ có trong bản thân anh dây xích ấy mới có thể chìm xuống và cái neo của nó cắm vào những khoảng sâu vô tận của im lặng.

    Vi phạm kỷ luật.

    Phải, đúng thế, và vẫn như thế!

    Nhưng nỗi giận dữ của Bôkhâu đã biến đổi, và anh thấy rằng hành động của con người vô danh im lặng nào đó là tốt và hết sức nhân đạo. Anh thấy con người vô danh im lặng kia đã giơ bàn tay của mình lên làm mộc che đỡ cho tất cả. Anh thấy rằng người kia buộc lòng phải vi phạm kỷ luật. Vì trong việc chọn lựa giữa hai nhiệm vụ, bao giờ nhiệm vụ cao hơn và cấp bách hơn cũng vẫn là quyết định.

    Bôkhâu thở dài. Anh đút hai tay vào túi, đứng suy nghĩ một hồi lâu ở trước cửa. Rồi anh chậm chạp trở về khối.

    Fơxtê lo ngại khi thấy tên Mandrin lên chỗ Rainơbôt. Có phải có gì liên quan đến hai người anh đang chăm sóc không? Anh lẻn đến xà lim giam họ, nhìn qua lỗ cửa. Hơfen và Krốpinxki đứng im lặng không động đậy trong xà lim, mặt quay ra phía cửa. Mặc dầu Hơfen đã lại sức để có thể đứng lên nhưng nỗi đau đớn của anh vì bị tra tấn vẫn còn thấy rõ. Hình như mỗi phút anh đã phải dùng tất cả nghị lực to lớn của mình về thể chất và tinh thần để có thể giữ cho mình đứng thẳng lên. Fơxtê thấy người anh hơi lảo đảo cũng có thể biết điều đó. Tên Mandrin ráo riết tra tấn hơn nữa bằng cách rắc phấn màu xung quanh chân hai người. Nếu có dấu vết tỏ rằng họ đã làm nhích chân đi, hắn sẽ đánh cho hai người nhừ tử và - ghê gớm hơn nữa - hắn còn phạt họ mấy ngày không cho ăn uống gì.

    Fơxtê lại bịt lỗ cửa lại, anh biết rằng khi họ chắc chắn là không bị theo dõi, họ có thể cẩn thận tựa vào nhau mà đứng. Anh cũng không thể nói lên được một vài tiếng để khuyến khích họ, vì có những tên SS canh phòng các xà lim ở dọc hành lang. Fơxtê phải để ý đến chúng.

    Không biết chúng nó bàn bạc gì ở trong phòng tên Rainơbốt.

    Fơxtê nghi hoặc theo dõi xem tên Mandrin làm gì khi hắn trở về. Hắn ngồi trong phòng giấy của mình, ngồi trong ấy một lúc rõ lâu. Fơxtê đã cố trì hoãn việc lau chùi hành lang boong-ke cho đến lúc tên Mandrin trở về để có thể quan sát hắn dễ hơn. Lúc này anh gác cửa đã quét đến gần xà lim giam Hơfen. Tên Mandrin trở ra với hai đoạn thừng thòng lọng lủng lẳng dưới tay. Tim Fơxtê như ngừng đập. Anh vẫn tiếp tục công việc của mình, bề ngoài trông rất bình thường, nhưng trong lòng hết sức chăm chú.

    Tên Mandrin đã bước vào xà lim. Fơxtê vừa quét vừa nghe ngóng. Tên Mandrin đi vòng quanh hai người kiểm soát chỗ phấn màu xem có dấu vết gì không. Hắn không thấy gì cả.

    Vừa gõ gõ những đoạn thừng đay vào giày ủng, hắn vừa thủng thỉnh đi chung quanh hai người. Sau cùng, hắn dừng lại trước mặt họ. Nỗi sợ hãi của Krốpinxki hiện rõ trên mặt, đôi mắt anh mở to, cứ nuốt ừng ực như muốn cố nén sự kích thích. Tên Mandrin nghiên cứu vẻ mặt anh Ba Lan với cái dáng lạnh lùng của một người quan sát vô tư. Mặt Hơfen đã tái đi. Các mạch máu trong thái dương anh đập dồn dập, chỗ bị bàn kẹp lắp vào đau nhói. Hai đầu gối anh đang muốn khuỵu xuống; anh đã trông thấy những đoạn thừng. Đằng sau đôi lông mày của anh là một ý nghĩa khủng khiếp dường như được viết lên băng giá: bây giờ mình sẽ chết! Và Hơfen rùng mình trước cái lạnh buốt xương vừa lọt vào xà lim cùng một lúc với con quái vật kia.

    - Liệu mình mắc cái thòng lọng vào cổ nó thì nó có kháng cự không? Tên Mandrin tự hỏi. Bỗng hắn bắt đầu nói. Điều hắn nói thật lạ vô cùng.

    - Hítle, - hắn nói - là cái giống ngu như lừa. Hắn đã gây ra cái trò chiến tranh cho chúng tao. Trong vài ngày nữa quân Mỹ sẽ đến đây. - Rồi hắn cười một mình không ra tiếng và cũng không có một nét gì trên mặt tỏ rằng hắn cười.

    - Tất cả những gì chúng mày tưởng tượng về quân Mỹ thì hãy quên đi. Tao sẽ thắt cổ tất cả những thằng trong boong-ke. Hai đứa chúng mày sẽ là những thằng cuối cùng.

    Thì ra hắn đã nói quá nhiều. Hắn im lặng luồn những dây thòng lọng lên đầu hai người và rút chặt lại như người ta thắt một chiếc ca-vát.

    - Chúng mày hãy giữ cái này cho đến lúc chết. Năm phút trước khi cuốn đi, tao sẽ đến đây và... sật... - Hắn rít qua kẽ răng và lấy tay minh họa. Rồi hắn lại im lặng xem lại vẻ mặt của họ trước những chiếc thòng lọng, hắn còn cảm thấy phải nói thêm điều gì nữa. - Nếu chúng mày tự treo cổ trước thì tao sẽ nện thêm cho một trận về tội đã làm hỏng mất trò chơi cuối cùng của tao.

    Hắn không nói gì nữa, ra khỏi xà lim cũng chậm chạp hung dữ như khi hắn bước vào. Ra đến ngoài, hắn lấy điếu thuốc lá ở mép tai xuống châm hút. Hắn thẫn thờ nhìn người gác cửa, rồi rút vào phòng giấy.

    Foxtê hốt đám rác đã quét lên đổ vào chiếc thùng đặt ở góc hành lang.

    Những giây phút căng thẳng họ vừa phải trải qua trong cái im lặng kinh khủng đã làm tê liệt các cảm giác của họ một lúc khá lâu sau khi chỉ còn lại hai người, Máu trong người Hơfen dần dần trở lại chạy đều, việc cảm thấy rằng ý nghĩ dễ sợ kinh khủng đã ngăn chặn tất cả các cơ năng sinh hoạt không cho chúng tan rã và biến đi, thật là tốt. Hơfen một lần nữa lại có ý thức rằng mình còn thở và anh hít mùi hôi thối trong xà lim vào người, dường như đó là một làn không khí trong lành tươi mát.

    - Anh ơi... - Krốpinxki đứng sau lưng Hơfen khẽ nói.

    Cái tiếng giản dị ấy đi thắng vào trái tim Hơfen; anh không sao trả lời được, nhưng anh vươn bàn tay cảm ơn ra sau người, và anh Ba Lan im lặng nắm chặt lấy bàn tay ấy. Cái cảm giác ấm áp của sự sống truyền từ người này sang người kia, và sự im lặng của họ còn lớn hơn bất cứ lời nói nào khác.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Trần Trụi giữa bầy sói. Tiểu thuyết của Bruno Apitz. Người dịch: Hoàng Tố Vân, Xuân Oanh. NHà văn Triệu Xuân, Thái Thành Đức Phổ biên tập. NXB Văn học, 2005.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập35,125,843

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/