Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,037,768

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Trần trụi giữa bầy sói

Bruno Apitz

  • Thứ ba, 10:08 Ngày 22/09/2020
  • Trần trụi giữa bầy sói

    3.

    Suyp đang chấp hành một nhiệm vụ Krêmơ giao cho. Anh nhận nhiệm vụ đó sau khi được gọi lên nhà xe quân đội chữa một chiếc rađiô cho tên hạ sĩ Braoơ cai quản nhà xe.

    - Cậu có thể lợi dụng dịp này nghe một tí.

    Krêmơ dặn anh thế; ý là bảo anh nghe tin tức đài nước ngoài. Những tin tức gần đây ở mặt trận về, từ sau Rêmangân, đã trở nên rất mờ mịt.

    Không phải chỉ có một mình tên Braoơ ở trong phòng khi Suyp bước vào với câu trình báo thường lệ:

    - Thợ điện của Trại xin phép vào.

    Tên cai Maixgaiơ giúp việc cho tên Braoơ cai quản nhà xe cũng có mặt ở đó.

    - Lại đây, thằng Thợ ống! - tên Braoơ gào lên, có vê như đang đắc chí. - Mày chữa lại cái của nợ này đi, trong năm phút phải xong, không tao sẽ vặn rời từng ngón tay của mày ra.

    Suyp thoạt nhìn đã thấy ngay cả hai đứa đều say rượu. Tên cai mảnh khảnh, mặt đầy mụn trứng cá, mũ đội trên đầu méo mó, đang ngồi bên chiếc máy radio hỏng cố xoay cho nó bật ra tiếng mà không được. Bằng cái giọng the thé rất cao, hắn rít lên nói với Suyp:

    - Có một chỗ rè rè trong cái ống này, mày mau mau hàn nó lại. Không được thì tao vặn cổ mày đi, nghe không đồ chó đẻ.

    Suyp không cho phép những lời đe dọa của chúng làm mình xúc động. Anh đặt túi đồ xuống, gan dạ đáp lại:

    - Cứ để yên nó đấy còn hơn, nếu nó nổ thật thì ai mà chữa được? Các ngài cứ đem nó ra nghịch hoài!

    - Đem nghịch à? - Tên Maixgaiơ rống lên, thú vị, rồi hắn xoay tít mặt chữ với một cử chỉ khinh bỉ. Hành động thô bạo ấy của hắn làm nhà chuyên gia trong người Suyp nổi lên phản đối:

    - Ngài chả nên làm thế, - anh cự tên Maixgaiơ.

    Anh dám cho phép mình nói với giọng tự do như vậy vì tên SS kia còn phải lệ thuộc vào nghề chuyên môn của anh. Hai đứa cười, và tên Braoơ từ nãy ngồi ở bàn cũng bước đến gần chiếc rađio, hai chân lảo đảo. Hắn nhăn răng cười với Suyp.

    Bỗng mặt hắn nhăn nhúm lại. Ngạc nhiên, hắn trỏ tay vào Suyp, vẫy tay gọi Maixgaiơ đến bên cạnh.

    - Nhìn vào cái mặt ngốc nghếch này mà xem, - hắn nói, rồi ca hai đứa trố mắt nhìn anh thợ điện. Suyp cũng tròn mắt nhìn lại.

    Bỗng tên Braoơ reo lên:

    - Thằng thợ ống này trông giống như Reichsheini[58] của chúng mình ấy!

    Tên Maixgaiơ xác nhận điều phát hiện kinh khủng ấy. Một nỗi kinh khủng khó hiểu chạy qua người Suyp. Những tên này thật nguy hiểm. Chưa biết lúc nào, quả đấm của tên Braoơ kia có thể tống vào mặt anh vì một lẽ là anh dám giống tên Himle.

    Giây phút sợ hãi cũng tan biến đi đột ngột như nó đã đến. Vừa lúc đó cả hai tên Braoơ và Maixgaiơ phá lên cười. Tên Braoơ gật đầu phát vào vai Suyp một cái có vẻ tán thưởng và cười lên như điên, giọng the thé của tên Maixgaiơ họa theo.

    Phút nguy hiểm đã qua, và Suyp đã tỉnh táo lại để đối phó với việc đó. Hai đứa vẫn chưa hết khoái trá về phát hiện kỳ thú của chúng.

    Tên Braoơ nhấc cái mũ SS của tên Maixgaiơ ra, đem chụp lệch ra một bên lên đầu Suyp, rồi lại dem mũ tù của Suyp đội lên cái đầu nhọn của tên Maixgaiơ.

    Trò đùa thế là đủ. Một bức biếm họa rất thành công về tên Reichshcini của chúng đang đứng trước mặt và tên Maixgaiơ làm một điệu dơ đáng đứng đối diện, phá lên cười.

    Trong khoảng 15 phút nữa, người Anh sẽ phát thanh bản tin quân sự của họ, và Suyp phải bắt được tin đó. Anh dũng cảm đè nén nỗi đau đớn của con người đang bị lăng nhục, khiên nhẫn chờ đợi đến lúc hai tên cướp ngày kia đã hết cười và đã mệt với trò chơi của chúng. Anh nhấc cái mũ SS ra đặt xuống bàn. Dáng điệu của Suyp khi làm việc đó rất đúng mực đến nỗi tên Braoơ không thể để ý đến. Hắn nhíu trán lại có vẻ tán thành và bảo tên Maixgaiơ:

    - Mày biết gì, mày còn có thể chửi cả thằng này nữa.

    Một câu trả lời bùng lên trong lòng Suyp, nhưng anh không thốt ra.

    Nếu anh trả lời để xác nhận điều phỉ báng ấy thì trò chơi có thể hỏng. Kinh nghiệm cho anh biết là với những tên vô lại này không thể nào nói trước được. Chúng như những con thú bị nhốt trong chuồng mà những móng chân hết sức vô trách nhiệm của chúng có thể bất thình lình cào người ta rất đau. Vì thế Suyp khéo léo nhẹ nhàng thoát ra khỏi tình hình này. Anh bước đến chiếc rađiô bắt đầu loay hoay với nó.

    Ra ngồi đó, với công việc vô tư của anh, anh sẽ vô sự, và anh cũng mừng khi thấy tiếng cười của hai đứa đang bớt dần. Tên Maixgaiơ quẳng cái mũ tù đến cho anh vì nó đã mất giá trị của một cái cớ gây chuyện, hắn đội mũ của hắn lên rồi ra khỏi phòng. Suyp thở nhẹ nhàng: thế là thoát được một trong hai đứa.

    Anh đã khám phá ra chỗ hỏng trong chiếc rađiô; đó chỉ là một chỗ dẫn điện bị tuột và anh có thể chữa xong ngay. Nhưng anh không làm thế, vì mục đích của anh là còn tống cả tên Braoơ đi nữa. Tên Braoơ chúi đầu vào hòm máy, hỏi xem cái gì hỏng. Suyp có một phương pháp để xua đuổi những tên SS nào can thiệp vào việc làm của anh, và phương pháp ấy hầu như bao giờ cùng thành công. Những tên SS nào càng dốt về những chuyện kỹ thuật lại càng làm ra vẻ thạo, để khỏi lòi dốt trước mặt một tù nhân. Suyp lợi dụng cái đó. Để trả lời câu hỏi của tên Braoơ, anh kể cho hắn nghe một thôi dài về lịch sử rađiô. Farađay làm anh nhớ lại chuyện về Maxuen, rồi chuyện Hainrich Hec dẫn đến Marcôni[59], anh thêu dệt câu chuyện của mình anh bằng những danh từ hoa mỹ về kỹ thuật, quây những làn sóng điện chung quanh tai tên hạ sĩ, nhét vào óc hắn, nào là những ống trữ điện, những ổ cuốn điện với những dây điện, làm cho hắn mù mịt về những dòng điện đi lại, những từ trường, những đầu dây truyền điện, những tần số cao thấp, cho đến khi đầu óc hắn ù lên như một tổ châu chấu.

    Tên Braoơ sốt ruột càu nhàu:

    - Nhưng mà cái rađiô này hỏng chỗ nào?

    Suyp quay ra nhìn với cái vẻ ngây thơ nhất đời.

    - Chính đó là cái chúng ta phải tìm cho ra.

    Tên Braoơ đã ngấy lắm rồi. Hắn ấn cái mũ trên đầu xuống cho chặt hơn và gầm lên:

    - Trong mười lăm phút nữa mày không chữa xong tao sẽ băm mày ra. Mày nghe rõ chưa, thằng Thợ ống?

    Rồi hắn giận dữ đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.

    Con người nghịch ngợm trong Suyp cười thầm. Anh nhanh nhẹn nối đường dây và vặn đài. Anh nghe thấy bốn tiếng chuông rất quen thuộc đánh lên yếu ớt, xa văng vẳng. Đúng là đài của người Anh! Rồi, vẫn rất yếu ớt và xa văng vẳng, có tiếng Đức nói với một giọng Anh:

    Trận chiến đấu đang diễn ra ác liệt từ phía dưới cùng Zich đến chỗ ngoặt sông Rainơ về phía bắc Côblen.

    Các lực lượng chiến xa Mỹ từ đầu cầu ở Ôpênhaimơ đã thọc sâu về phía Đông. Những mũi dùi của họ đã tới Men, gần Hanau và Asafenbuôc. Chiến sự dữ dội đang tiếp diễn giữa vùng sông Rainơ và những vùng đồi núi ở phía bắc Ôđenvan...

    Suyp rúc đầu vào chiếc loa. Anh để cho mỗi lời nói ấy bùng cháy lên trong óc để khỏi quên đi một chữ nào.

    Khi tên Braoơ trở lại, Suyp vẫn còn đang bám lấy chiếc loa, nhưng anh lập tức làm mờ tiếng phát thanh đi và vặn thật to âm lượng cho máy rú ầm lên. Tên Braoơ thích quá lao người đến máy thu thanh:

    “Lạy Chúa! Chà cái thằng thợ ống! Mày làm thế nào được thế? Tao cứ xoay mãi với nó, mà nó không kêu cho tao chứ. Mày thật là”...

    Đối với một tù nhân, nói như thế là khen ngợi quá đáng, nên tên Braoơ giảm lời tán thưởng bằng một tiếng gằn:

    - Chà, khen cho cái thằng ngốc này, mày đã làm cho của quái này chạy được.

    Suyp thu dọn túi đồ của anh lại.

    Lát sau anh đã cùng đứng với Krêmơ trong phòng trước một tấm bản đồ mà Krêmơ đã đóng lên tường. Chỉ mới trong mấy ngày đã đánh thốc từ Rêmangân đến Ôpênhaimơ. Từ đó họ tiến về hướng Frankfurt, và ở phía bắc Côblen rõ ràng là họ nhằm thọc sâu về phía Kátxen. Không nghi ngờ gì nữa, đúng là họ đang tiến về Tuyarinh!

    Hai người nhìn nhau không nói nửa lời, cả hai đều nghĩ như nhau. Krêmơ cầm một cái thước đo khoảng cách từ Rêmangân đến Frankfurt. Rồi anh lại do từ chỗ ấy đến Vaima. Như vậy là gần hai phần ba đoạn đường tiến quân đã hoàn thành, và...

    Krêmơ hít một hơi thật dài, đặt thước trên bàn như cũ và nói bằng một giọng thận trọng;

    - Trong vòng nửa tháng nữa chúng ta sẽ tự do hay là chết...

    Suyp cười:

    - Chết? Lạy Chúa tôi, Vante ạ, mấy thằng trên đó sẽ không làm gì được chúng ta nữa đâu, chính trong bụng chúng nó cũng đã sôi lên rồi.

    Krêmơ nói với vẻ đề phòng:

    - Hãy đợi xem đã...

    Bỗng anh nắm chặt tay Suyp, trỏ qua cửa sổ ra ngoài cổng. Hai người thấy Kluttich và Rainơbôt đang bước vội vã qua sân kiểm soát. Anh em tù nhân đi qua mặt chúng bỏ mũ ra quay lại nhìn trộm theo chúng. Krêmơ và Suyp hồi hộp theo dõi xem chúng đi về phía nào, cho đến khi chúng đi khuất.

    - Có chuyện gì rồi. Chạy đi, Henrich, cậu rượt cheo xem chúng đi đâu.

    Suyp chạy đi.

    Nỗi sợ hãi trùm lên Krêmơ. Bỗng nhiên anh cảm thấy rằng hai thằng vào trong trại là vì việc của anh, cánh cửa bất kỳ lúc nào cũng có thể mở ra và tiếng nói của tên Kluttich như xuyên vào ngực, rít lên:

    - Ra đây, thằng kia, - ra ngay!

    Krêmơ ép hai nắm tay vào thái dương, nỗi lo lắng tăng lên thành sự sợ hãi rằng tất cả đều đã bị khám phá. Phải, tất cả!

    Và khi cánh cửa mở ra thật, Krêmơ quay ngoắt người hoảng hốt. Nhưng đó là Suyp đang vội vã bước vào.

    - Chúng nó xuống phòng đồ đạc.

    Trong khoảnh khắc Krêmơ thấy yên lòng thoát nạn, nhưng lập tức nó lại biến sang một nỗi sợ hãi khác, còn to lớn hơn nữa. Anh lặng nhìn Suyp, như tất cả sự sống không còn trong người anh.

    Rainơbôt đã trông thấy mảnh giấy ở sau cửa phòng hắn sáng nay. Hắn băn khoăn cầm mảnh giấy lật đi lật lại mãi.

    Tên Hơfen ở phòng đồ đạc và tên Ba Lan Krôpinxki muốn chơi thượng sĩ Xvailinh một trò bẩn thỉu. Chúng có một thằng bé Do Thái giấu trong phòng quần áo ở góc bên phải phía sau nhà...

    Tên Rainơbôt đọc đi đọc lại mảnh giấy mấy lần.

    Một tù nhân ở phòng đồ đạc, dưới mảnh giấy ký tên như vậy.

    Rainơbôt chợt nhớ ra buổi sáng hôm trước Xvailinh đã làm những gì. Lúc đó hắn ta mở cửa, đứng lặng người, miệng lẩm bẩm một câu chào lúng túng, rồi bước đi.

    Rainơbôt huýt sáo qua kẽ răng và nhét mảnh giấy vào túi. Lát sau, hắn đưa cho Kluttich xem. Cả Kluttich cũng đọc đi đọc lại mấy lần mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Hắn nheo đôi mắt viền đỏ, qua đôi kính dày, ánh mắt phản chiếu lệch hẳn đi.

    Từ phía sau bàn giấy, Rainơbôt vươn người ra.

    - Ông nghĩ thế nào về chữ ký ấy?

    Kluttich nói, phân vân:

    - Ô, chỉ là đứa nào làm cò mồi đây thôi.

    - Một thằng tù?

    - Chứ còn ai nữa?

    Rainơbôt cười cái cười kẻ cả.

    - Xvailinh, - hắn nói, rồi thản nhiên đứng dậy.

    Hắn lấy lại mảnh giấy trong tay Kluttich và nói dằn giọng.

    - Xvailinh chứ còn ai viết mảnh giấy này!

    Bộ mặt sửng sốt đến ngu ngốc của tên Kluttich càng làm tên Rainơbôt bực mình. Hắn mỉa mai tên chỉ huy trại:

    - Ông không thấy ư? Nó đã rõ như ban ngày. Cái thằng cha Haini ngốc nghếch ấy đã mặc cả với bọn Cộng sản nhưng bây giờ hắn đang vãi đái ra quẩn.

    Tên Kluttich phải chú ý nghe lý lẽ ranh ma của thằng cha trẻ tuổi. Rainơbôt gập cánh tay trái ra sau lưng, móc ngón tay cái bên phải vào dưới khuy áo gi-lê. Hắn nghênh ngang đi đi lại lại trước mặt Kluttich, lời lẽ đầy vẻ mỉa mai.

    - Không hiểu ngài đại úy có quan tâm đến việc so sánh giữa báo cáo của Bộ Tổng chỉ huy OKW[60] vô cùng đáng kính trọng với những tin tức phát thanh của bọn Anh không?

    Hắn đứng lại trước mặt Kluttich, giọng sắc sảo:

    - Nếu ngài theo dõi, ông anh ạ, ngài sẽ thấy rằng quân Mỹ đang từ Ôpenhaimơ tiến đi. Chúng đã tới Asafenbuöc rồi. Tôi có thể cung cấp cho ngài một ít tin tức mặt trận được không?

    Rồi với một cái cười khẩy bóng gió, Rainơbôt trỏ tay lên bản đồ trên tường.

    - Hướng tấn công: Tuyarinh! Vậy thì sao? Chúng ta hãy đừng có ảo tưởng gì hết, các ngài ạ, nhà ngoại giao chúng ta nói như vậy. Tôi thì tôi nói rằng phải rút ra kết luận của sự việc! - Hắn hãnh diện đi đi lại lại và thách thức tên Kluttich đang im lặng.

    - Nào, ngài chỉ huy trại, ngài có muốn rút ra kết luận gì không, xin cho biết?

    Kluttich hình như đã hiểu ý.

    - Anh muốn nói là Xvailinh tìm đến bọn Cộng sản để nếu như có chuyện gì thì...

    - Sáng suốt thật, Rainơbôt chế nhạo, - và theo cách của ngài. Thật ra, cái đó có thể nhanh, nhanh lắm. Trong một tuần lễ mà đã từ Rêmangân đến Frankfurt - ngài có thể tự mình tính được là bao giờ chúng sẽ tới đây. Ngài hãy nghe xem tôi mường tượng như thế nào. Chúng nó đem để thằng bé Do Thái ấy làm cho Xvailinh nhụt đi. Ngài thượng sĩ ơi, ngài hãy nhắm một mắt lại làm ngơ cho chúng tôi, rồi đến lúc đó, chúng tôi cũng nhắm một mắt lại làm ngơ cho ngài - Có phải thế không nào?

    Rainơbôt không chờ cho Kluttich trả lời:

    - Đó là công việc của thằng Hơfen, mà nó là một người của tổ chức. Vậy thì, ai đứng sau cái trò này? Tổ chức hợp pháp, anh hiểu chưa? Chúng mình phải tóm lấy thằng Hơfen và cái thằng Ba Lan ấy nữa, cái thằng ấy[61] tên là gì nhỉ?

    Bây giờ tên Klultich đã hiểu. Tức tối, hắn khuỳnh hai tay bên hông:

    - Mình sẽ làm gì với thằng Xvailinh?

    - Không làm gì cả, - Rainơbôt đáp. - Một khi mình đã tóm được Hơfen với cái thằng gì ấy rồi, tức là mình đã nắm được đầu mối trong tay rồi. Cái thằng cha Haini ngu như lừa kia sẽ cảm ơn mình nếu như mình để hắn giúp một tay tìm ra manh mối.

    Kluttich há hốc mồm nhìn Rainơbôt thán phục thật sự:

    - Trời, anh thật là ranh như quỷ...![62]

    Lời khen sống sượng ấy về sự tinh quái của hắn càng như tô điểm thêm cho tính kiêu ngạo của gã thanh niên, và hắn gõ gõ tay lên khuy áo.

    - Chúng ta sẽ làm tất cả những cái đó không cần đến nhà ngoại giao của chúng ta, thật ra là chống lại nhà ngoại giao. Chúng ta cần phải rất khéo léo, ngài đại úy ạ, rất khéo léo! Nếu không sẽ rất có thể không hay cho chúng ta đấy. Tôi đã nói với ngài một lần rồi, và tôi nhắc lại: Khi chúng mình đánh thì phải đánh cho trúng, ngài hiểu chưa? Chúng mình chỉ được đánh một đòn thôi, và phải đánh trúng đầu!

    Rainơbốt bước gần đến Kluttich khẩn khoản:

    - Bây giờ thì ngài đừng nên làm cái gì ngớ ngẩn. Đừng nói một tiếng nào về cái tổ chức ấy, coi như nó không có, hiểu chưa? Chúng mình chỉ biết đi lùng thằng bé Do Thái thôi, ngài hiểu chứ?

    Kluttich gật đầu tin tưởng ở sự khéo léo của Rainơbôt, là đứa không muốn để mất một phút nào. Hắn chụp cái mũ lên đầu, kiên quyết:

    - Đi!

    Chúng mở toang cánh cửa phòng đồ đạc và nhanh nhẹn bước vào.

    Anh em tù nhân đang làm việc trong phòng quần áo giật mình ngạc nhiên. Một người hô:

    - Chú ý!

    Mọi người, dù đang ở chỗ nào, đều phải đứng nghiêm. Hơfen đang ở trong phòng nhân viên chợt nghe tiếng hô “chú ý” anh hoảng hốt chùn lại khi thấy tên chỉ huy trại và Rainơbôt. Anh bước qua phòng quần áo và báo cáo như thường lệ:

    - Báo cáo đội Commando phòng đồ đạc đang làm việc!

    Tên Rainơbôt, ngón tay cái móc sau khuy áo, gầm gừ:

    - Tất cả xếp hàng!

    Bằng một giọng rất to, Hơfen truyền lệnh đi khắp căn nhà. Đầu óc anh đang xoay như chong chóng. Anh em tù nhân từ các ngả chạy đến và trong bụng họ đã biết ngay có chuyện gì đe dọa do sự có mặt bất thình lình của hai tên này. Họ vội vã đứng vào chỗ xếp thành hàng hai như thường lệ để điểm danh, trong khi đó tên Kluttich hỏi Xvailing đâu.

    Hơfen báo cáo:

    - Thượng sĩ Xvailinh sáng nay không có đây.

    Một sự im lặng trùm lên căn phòng. Anh em tù nhân đứng im phăng phắc trố mắt nhìn Kluttich và Rainơbôt; hai đứa không nói một tiếng nào. Mấy phút rộn rã vừa qua từ lúc hai đứa tới đã lao xuống đầu anh em tù nhân như những con ác điểu. Bây giờ sự im lặng lại đường như đông cứng lại.

    Kluttich ra hiệu cho Rainơbôt, tên này nhanh nhẹn đi ngay vào phòng quần áo, ở phía sau, bên phải. Trong khi đó, tên Kluttich ngồi lên quầy, đung đưa hai chân. Ở hàng sau, Pipich và Krôpinxki đứng bên cạnh nhau. Pipich đưa nắm tay ngầm hích trộm vào Krôpinxki. Rôsơ đứng trên hàng đầu. Bộ mặt khiếp đảm của anh ta khác hẳn với vẻ bình thản của các anh em khác. Những ý nghĩ thoáng qua đầu Hơfen, lúc đó đang đứng cuối hàng đầu, như thường lệ.

    Tiếng tim anh đập trong cổ họng; anh cảm thấy như tiếng đập dồn nóng hổi của nó còn to hơn cả tính mạng. Mà quái lạ, anh liên hệ việc có mặt của những tên sĩ quan kia với khẩu súng Vante cỡ 7,65 hơn là với đứa bé đã biến mất. Ngoài anh ra, không ai biết khẩu súng giấu ở đâu.

    Bỗng nhiên anh nhớ lại trò chơi ú tim của trẻ con xưa kia anh vẫn hay chơi, và anh vui sướng: Hãy tỉnh táo hơn, tỉnh táo hơn, tỉnh táo hơn... Trong trí óc anh nghĩ đến chỗ giấu khẩu súng, tính toán những thường hợp bị khám phá, và anh nhớ lại lúc còn bé anh đã reo lên vui sướng khi người ta tha hồ tìm kỹ vẫn không thấy được chỗ giấu ở đâu.

    Hãy tỉnh táo hơn, tỉnh táo hơn, tỉnh táo hơn! Anh trở nên hết sức bình tĩnh, tiếng tim đập dồn đáng ghét kia đã xẹp đi, và tâm trạng bối rối cũng đã dịu hẳn. Bây giờ anh có thể quan sát qua kẽ mắt của mình tên Kluttich đang ngồi gõ ngón tay vào đầu gối. Mắt tên Kluttich tinh quái nhìn khắp lượt các tù nhân đứng im không cựa quậy, lần lượt nhìn như đóng đinh vào từng người, còn mắt các anh em tù nhân thì đang nhìn thẳng trước mặt, không hướng vào đâu. Một không khí căng thẳng chết lịm lơ lửng trong phòng, đe dọa phút nào đó sẽ nổ tung ra. Một lát sau, tên Rainơbôt quay lại. Hắn mỉm cười chế giễu và dướn đôi lông mày lên.

    - Không có gì cả, - hắn nói gọn thon lỏn.

    Kluttich từ trên quầy nhảy xuống. Không khí căng thẳng đã nổ tung. Sự điên rồ trong người tên Kluttich bùng lên như một cơn lốc dữ tợn.

    - Hơfen, bước ra!

    Hơfen bước ra khỏi hàng, đứng cách tên Kluttich khoảng hai bước chân. Tên này đưa mắt nhìn khắp lượt tù nhân.

    - Cái thằng lợn Ba Lan Krôpinxki đâu? Ra đây!

    Krôpinxki từ từ tách khỏi chỗ đứng, bước đi giữa hai hàng người ra đứng bên cạnh Hơfen. Tên Rainơbôt kiễng chân nhún nhảy. Rôsơ đứng lặng người như đã biến thành đá và lấy hết sức dồn vào hai đầu gối vì nó đang muốn mềm nhũn, vẻ mặt các anh em khác cứng rắn, lạnh lùng hơn, không động đậy. Đôi mắt Pipich nhìn lướt từ Rainơbôt đến Kluttich.

    Cơn giận làm cho tên Kluttich tắc nghẹn không nói lên được. Đầu hắn cứng ngắc trên cái cổ dài. Hắn muốn tự kiềm chế mình, và hắn rít lên hăm dọa:

    - Đứa bé đâu?

    Krôpinxki hồi hộp nuốt ực một cái. Không ai trả lời. Tên Kluttich không kìm được nữa, rít lên:

    - Cái thằng oắt Do Thái đâu, tao hỏi!!!

    Cùng lúc đó, hắn quay lại phía Hơfen:

    - Thằng này, trả lời di!

    Nước bọt của hắn bắn cả ra ngoài miệng.

    - Ở đây không có đứa bé nào cả.

    Tên Kluttich nhìn Rainơbôt như cầu cứu, cơn điên làm cho mọi lời nói của hắn dính chặt trong họng. Tên Rainơbôt đủng đỉnh bước đến chỗ Krôpinxki, nắm áo anh kéo lại và hỏi gần như thân mật:

    - Thằng Ba Lan, mày nói cho chúng tao biết thằng bé đâu?

    Krôpinxki lắc đầu lia lịa.

    - Tôi không biết...

    Tên Rainơbôt vung tay. Với cánh tay phải lão luyện, hắn tống một quả vào hàm Krôpinxki. Quả đấm mạnh đến nỗi Krôpinxki lảo đảo ra đằng sau, ngã vào hàng anh em tù nhân, Họ đưa tay ra đỡ Krôpinxki, một dòng máu đỏ từ khóe miệng tuôn ra.

    Tên Rainơbôt lại kéo Krôpinxki dậy - lại một quả thứ hai nữa vào đúng chỗ cũ. Krôpinxki ngã gục xuống.

    Tên Rainơbôt phủi tay, rồi lại móc ngón tay cài vào sau khuy áo.

    Bằng hai quả đấm ấy, hắn ra hiệu cho Kluttich lúc này đang nổi điên và không có thể tự kìm hãm nữa, cũng vung cả hai nắm tay thoi vào giữa mặt Hơfen, hét:

    - Chúng mày để thằng oắt Do Thái ở đâu? Nhả nó ra!

    Hơfen đưa hai tay lên che trước mặt. Kluttich đá một cái thật hung dữ vào bụng làm Hơfen quỵ xuống kêu lên đau đớn.

    Pipich thở dồn dập. Anh nắm chặt hai bàn tay lại. Nhưng anh vẫn nghĩ: Chờ đã, chờ đã! Họ đã đến Ôpênhaimơ rồi! Không còn lâu nữa đâu. Chờ đã, chờ đã!...

    Môi dưới tên Kluttich rung lên, hắn kéo cái áo đồng phục bị nhăn lại cho thẳng. Hơfen gắng đứng dậy. Bị giày đá thốc vào người anh không thở được. Anh há hốc miệng, đầu rũ xuống. Krôpinxki nằm không động đậy.

    Tên Rainơbôt uể oải nhìn đồng hồ tay.

    - Tao cho tất cả chúng mày một phút. Đứa nào nói cho tao biết thằng oắt Do Thái giấu ở đâu sẽ được thưởng.

    Các anh em tù nhân đứng ngay đơ. Pipich nghe ngóng trong cái im lặng ấy. Sẽ có người nào nói ra chăng? Đôi mắt anh tìm Rôsơ tuy đứng quay lưng vào anh, nhưng có thể thấy những ngón tay anh ta đang run rẩy.

    Nửa phút dài tưởng như bất tận ấy trôi qua, tên Rainơbôt nhìn đồng hồ. Bề ngoài hắn tỏ ra bình thản nhưng đúng là hắn đang suy nghĩ tìm thủ đoạn. Cho những thằng hề này một trận là chúng nó sẽ nhụt đi? Hắn nghĩ thế.

    - Còn ba mươi giây nữa, - hắn dịu dàng nói. - Rồi chúng ta sẽ đưa hai thằng này... đến chỗ Mandrin[63].

    Hắn dừng lại để gây xúc động và chúm môi lại mỉm một nụ cười nham hiểm.

    - Hai thằng này ra sao thì tất cả chúng mày cũng có trách nhiệm vào đó.

    Hắn khôn khéo tránh không nhìn các tù nhân, nhưng vẫn chăm chăm nhìn vào đồng hồ, như người ra hiệu chạy thi.

    Đôi mắt tên Kluttich dữ tợn dõi nhìn hết người ngày đến người khác. Hàng người đứng im như pho tượng. Trong lòng Pipich run lên. Mình có nên nhận tất cả vào mình không? Bước lên, nói: Chính tôi, chỉ có một mình tôi?...

    Một phút đã qua. Tên Rainơbôt bỏ đồng hồ xuống. Pipich cảm thấy như anh bị đẩy lùi lại: Nào! Bước lên! Nhưng anh vẫn đứng im.

    Tên Rainơbôt đưa mũi giày thúc vào bên sườn Krôpinxki.

    - Đứng dậy!

    Nào, nào, nào! Cái đó đang lôi kéo Pipich, và anh cảm thấy như mình đang bước lên thật, nhẹ lâng lâng, như trong giấc mơ. Krôpinxki lảo dảo đứng dậy, và tên Rainơbôt lại đạp cho anh một cái vào giữa sống lưng mạnh đến nỗi anh văng ra tận cửa. Thế nhưng vẫn không phải là sợ hãi hay hèn nhát giữ Pipich lại. Đôi mắt căng lên, anh nhìn theo Hơfen cũng đang bước ra phía cửa.

    Một lúc lâu, sau khi chỉ còn lại anh em tù nhân, họ vẫn đứng trơ như phỗng, không nói nửa lời, như bị tê liệt vì chuyện vừa xảy ra. Cho đến khi Rôsơ không tự chủ được nữa, vung hai nắm tay lên không khí hét:

    - Tồi không có dính vào cái trò này đâu đấy.

    Sau cùng hàng người trở lại hoạt động. Pipich cũng vậy, anh vừa tỉnh lại khỏi tình trạng bất động. Anh giãn hàng người, nhảy xổ đến chỗ Rôsơ, nắm chặt lấy anh ta, giơ nắm tay dọa:

    - Im cái mồm đi!

    (còn tiếp)

    Nguồn: Trần Trụi giữa bầy sói. Tiểu thuyết của Bruno Apitz. Người dịch: Hoàng Tố Vân, Xuân Oanh. NHà văn Triệu Xuân, Thái Thành Đức Phổ biên tập. NXB Văn học, 2005.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,037,768

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/