Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập43,165,833

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Thiên Long bát bộ

Kim Dung

  • Thứ tư, 08:27 Ngày 13/01/2021
  • Thiên Long bát bộ

    Trí Quang mỉm cười nói: “Kiều bang chủ, một khi đã biết rõ thân thế mình rồi tất nhiên muốn báo thù cho cha mẹ. Uông bang chủ đã qua đời khỏi cần nói tới, còn tên tuổi vị thủ lĩnh đại ca này, lão nạp không muốn cho các hạ biết. Năm xưa lão nạp cũng có tham dự vụ phục kích lệnh tôn lệnh đường, bao nhiêu tội nghiệt xin một mình gánh chịu, thí chủ muốn lóc thịt lột da gì cũng được, xin cứ hạ thủ.”

    Kiều Phong thấy ông ta lông mày rủ xuống, đứng cúi đầu, thần sắc thật trang nghiêm. Tuy chàng trong lòng bi phẫn nhưng cũng cảm thấy kính trọng, bèn nói: “Việc thực hay hư, lúc này Kiều mỗ chưa dám chắc. Muốn giết đại sư đâu phải chỉ một lúc này mà thôi.” Nói xong chàng đưa mắt nhìn sang Triệu Tiền Tôn.

    Triệu Tiền Tôn nhún vai, dường như không coi vào đâu, nói: “Quả đúng như thế! Ta cũng dính líu vào vụ này, món nợ này ta cũng chịu một phần. Khi nào ngươi thích thì cứ ra tay giết ta.”

    Đàm công lớn tiếng nói: “Kiều bang chủ, việc gì cũng nên suy nghĩ cho kỹ, hành sự không nên cẩu thả. Nếu bang chủ xét đến việc phân tranh Hồ Hán, hết thảy hào kiệt Trung Nguyên ai ai cũng là địch cả.” Triệu Tiền Tôn tuy là tình địch của ông ta nhưng bây giờ ông lại lên tiếng che chở.

    Kiều Phong chỉ cười nhạt, ruột rối như tơ vò, không biết đáp thế nào cho phải. Ông cầm tờ giấy soi vào ánh lửa mà đọc:

    Kiếm Nhiêm huynh đệ! |

    Đàm luận mấy đêm, cải ý truyền ngôi của huynh đệ vẫn không thay đổi. Mấy bữa nay ta càng nghĩ kỹ, thấy rằng việc đó quả không nên. Kiều quân tài nghệ siêu quần, công lao vĩ đại, lại là người nhiệt huyết can đảm, không chỉ trong quí bang không ai bằng mà đến võ lâm đồng đạo khắp cõi Thần Châu cũng ít người sánh kịp.

    Tài đức đó mà kế thừa chức vị của huynh đệ, rồi đây thanh danh Cái Bang ngày càng vang dội là điều không còn ngờ gì nữa.

    Kiều Phong đọc đến đây thấy vị tiền bối này hết sức coi trọng mình, không khỏi trong lòng cảm kích, lại đọc tiếp đoạn dưới:

    Thế nhưng trận huyết chiến ngoài Nhạn Môn Quan thật là kinh tâm động phách, ta vẫn ngày ngày canh cánh không quên. Đứa trẻ đó không phải cùng tộc loại với mình, cả cha lẫn mẹ đều chết dưới tay của chúng ta. Mai đây nếu y không biết gốc gác của mình thì không nói làm gì, còn không thì Cái Bang sẽ bị một tay y tiêu diệt, võ lâm Trung Nguyên sẽ gặp kiếp nạn to lớn. Đời nay kẻ có võ công ngang ngửa với đứa trẻ năm xưa, thực chẳng một ai. Việc nội bộ của quí bang, đáng lẽ người ngoài không nên xen vào, nhưng huynh đệ với ta giao tình chẳng phải bình thường, việc này lại liên quan quá lớn, mong suy nghĩ cho thật kỹ…

    Cuối thư, chỗ người viết ký tên đã bị Trí Quang xé mất rồi.

    Từ trưởng lão thấy Kiều Phong đọc xong đứng đờ đẫn không nói lời nào, bèn đưa thêm một tờ giấy khác mà nói: “Đây là thư của Uông bang chủ, chắc bang chủ nhận được bút tích.” Kiều Phong đón lấy thư xem. Trong thư nói:

    Truyền cho Cái Bang Mã phó bang chủ, Truyền Công trưởng lão, Chấp Pháp trưởng lão cùng tất cả các trưởng lão. Kiều Phong mà có hành vi thân Liêu phản Hán, giúp Khất Đan chống lại nhà Đại Tống thì toàn bang phải lập tức hợp lực giết y ngay, không được bỏ lỡ. Hạ độc, hành thích tất cả đều dùng được, người hạ thủ có công chứ không có tội. Uông Kiếm Thông thủ bút.

    Bên dưới có ghi rõ ngày tháng: Đại Tống Nguyên Phong năm thứ sáu, tháng năm, mồng bảy. Kiều Phong nhớ thật rõ ràng, đây chính là ngày mình tiếp nhiệm bang chủ Cái Bang.

    Mấy hàng chữ này đích thị ân sư Kiếm Thông thủ bút, quả không còn hoài nghi gì nữa. Chàng nghĩ đến ân sư xem mình chẳng khác gì con ruột, dạy dỗ đã nghiêm mà cũng yêu thương tha thiết, ngờ đâu đúng ngày mình tiếp nhiệm bang chủ Cái Bang lại ngấm ngầm viết tờ di lệnh này. Chàng thấy trong lòng chua xót, nước mắt chảy ròng ròng, từng giọt từng giọt rơi xuống thủ dụ của Uông bang chủ đang cầm trên tay.

    Từ trưởng lão chậm rãi nói: “Kiều bang chủ đừng trách chúng tôi vô lễ. Tờ thủ dụ này của Uông bang chủ vốn chỉ một mình Mã phó bang chủ biết được mà lại giấu thật kỹ, xưa nay chưa hề nói với ai. Trong những năm qua, bang chủ hành sự quang minh lỗi lạc, không hề có chuyện thông Liêu phản Tống, trợ Khất Đan để áp bức người Hán, thế thì di lệnh của Uông bang chủ không cần phải dùng đến. Đến khi Mã phó bang chủ đột nhiên chết thảm, Mã phu nhân mới tìm thấy tờ di lệnh này. Mọi người ai nấy đều nghi Mã phó bang chủ bị Cô Tô Mộ Dung giết hại, nếu bang chủ vì Đại Nguyên huynh đệ mà báo thù thì thân thế lai lịch của bang chủ quyết không ai nhắc đến. Lão hủ suy nghĩ đã nhiều, vì đại cục đã định đem lá thư này cùng di lệnh của Uông bang chủ mà hủy đi, có điều… có điều…” Lão nói đến đây đưa mắt nhìn Mã phu nhân nói: “Một là Mã phu nhân đau lòng muốn báo thù chồng, không thể để Đại Nguyên huynh đệ oan chìm đáy bể, chết không nhắm mắt. Hai là Kiều bang chủ lại bảo vệ cho người Hồ, việc làm xem ra nguy hại cho bản bang…”

    Kiều Phong ngạc nhiên hỏi lại: “Kiều mỗ bảo vệ cho người Hồ ư? Chuyện đó ở đâu mà ra?”

    Từ trưởng lão đáp: “Hai chữ Mộ Dung vốn là họ của người Hồ. Họ Mộ Dung là hậu duệ giống Tiên Ti, với Khất Đan cũng đều là Hồ Lỗ Di Địch ở ngoài quan ải cả.” Kiều Phong đáp: “Thì ra là thế. Tại hạ nào có biết?” Từ trưởng lão tiếp tục: “Thứ ba, việc Kiều bang chủ là người Khất Đan nhiều anh em trong bang đã biết rồi, biến loạn đã sinh, giấu giếm cũng không ích lợi gì nữa.”

    Kiều Phong ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, những nghi nan nặng trĩu trong lòng từ chập tối đến bây giờ mới hiểu. Chàng quay sang hỏi Toàn Quan Thanh: “Phải chăng người biết ta là dòng dõi Khất Đan cho nên bội phản?” Toàn Quan Thanh đáp: “Đúng thế!” Kiều Phong hỏi thêm: “Tống Hề Trần Ngô bốn đại trưởng lão tin theo lời ngươi, muốn giết ta cũng vì thế phải không?” Toàn Quan Thanh đáp: “Không sai! Nhưng mấy vị đó còn bán tín bán nghi nên chủ ý chưa nhất quyết, lúc việc tới nơi lại rụt đầu rụt cổ.” Kiều Phong hỏi: “Về gốc gác thân thế ta, ngươi từ đâu mà biết được?” Toàn Quan Thanh đáp: “Việc này có liên quan đến người ngoài, xin tha thứ cho tại hạ không thể đáp lời. Bang chủ cũng nên hiểu rằng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, túi giấy không gói được lửa, dù bang chủ có kín đáo cách nào rồi cũng có người biết đến. Chấp Pháp trưởng lão cũng đã biết rồi.”

    Trong đầu Kiều Phong lúc này biết bao ý niệm dâng lên chẳng khác gì những đợt thủy triều tiếp nối nhau, khi thì nghĩ rằng: “Bọn chúng nổi lòng đố kỵ, đặt ra những chuyện hoang đường vu hãm cho ta. Kiều Phong này dù thân cô thế cô nhưng cũng quyết chiến đấu tới cùng, không chịu khuất phục”. Thế rồi chàng lại nghĩ: “Thủ dụ của ân sư quả thực rõ ràng. Trí Quang đại sư đức cao vọng trọng, đối với ta không thù oán, việc gì phải bày quỉ kế? Từ trưởng lão là nguyên lão trọng thần của bản bang, lẽ nào lại có ý muốn khuynh loát bản bang? Thiết Diện Phán Quan, Đàm công, Đàm bà là những bậc tiền bối có tên tuổi trong võ lâm, gã Triệu Tiền Tôn kia tuy dở điên dở dại nhưng cũng không phải là hạng tầm thường. Tất cả bọn họ đều một lời nhất nhất như thế, lẽ nào còn giả được?”.

    Quần cái nghe Trí Quang cùng Từ trưởng lão nói ra như thế, nhốn nháo cả lên. Nhiều người đã từng nghe nói Kiều Phong là dòng giống Khất Đan nhưng chỉ bán tín bán nghi, còn đa số bây giờ mới biết. Ai nấy đều thấy chứng cớ rõ ràng, ngay cả Kiều Phong dường như cũng đã tin là chuyện thật. Kiều Phong trước nay đối với thuộc hạ rất có ân nghĩa, tài đức võ công ai nấy đều khâm phục, có ai ngờ lại là con cháu giống Khất Đan. Liêu quốc và Đại Tống cừu oán thực sâu xa, bao nhiêu năm qua đệ tử Cái Bang chết về tay người Liêu không biết bao nhiêu mà kể. Để cho một người Khất Đan làm bang chủ Cái Bang thì không thể được. Thế nhưng công nhiên trục xuất chàng ra khỏi bang thì bất luận là ai cũng không dám nói ra miệng. Nhất thời khu rừng hạnh lặng như tờ, chỉ nghe tiếng thở nặng nề của mọi người.

    Đột nhiên có tiếng đàn bà trong trẻo cất lên: “Các vị bá bá, thúc thúc! Tiên phu bất hạnh qua đời, kẻ nào hạ độc thủ đến bây giờ cũng chưa điều tra được rõ. Tiên phu bình nhật là người thành thực, trung hậu, ít nói, trên giang hồ thật chẳng thù oán với ai, thiếp không hiểu được vì cớ nào mà bị người ta giết chết. Phải chăng vì tiên phu nắm giữ một vật trọng yếu, người ta không lấy được thì không yên lòng? Người ta sợ tiên phu tiết lộ cơ mật, làm hỏng việc lớn nên mới giết đi để bịt miệng chăng?” Người vừa nói chính là quả phụ của Mã Đại Nguyên là Mã phu nhân. Mấy câu đó ý tứ thật rõ ràng, dường như trỏ vào mặt Kiều Phong bảo chàng chính là thủ phạm giết chồng của thị để che đậy những chứng cứ tỏ rõ họ Kiều kia là con cháu Khất Đan.

    Kiều Phong chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào người đàn bà mặc đồ toàn trắng, thân hình nhỏ nhắn, dáng điệu ẻo lả khép nép kia, hỏi lại: “Phải chăng phu nhân nghi ngờ Kiều mỗ sát hại Mã phó bang chủ?”

    Mã phu nhân trước nay vẫn mắt nhìn xuống đất, lúc này đột nhiên ngừng đầu lên nhìn thẳng vào Kiều Phong. Đôi mắt nàng trong trẻo như ngọc, lấp loáng trong đêm tối khiến Kiều Phong cũng hơi bối rối, nghe nàng nói: “Thiếp là phận nữ lưu đâu có biết gì, phải xuất đầu lộ diện thế này đã là quá rồi, còn dám buộc tội cho ai? Có điều tiên phu chết thật oan uổng, chỉ mong các vị bá bá thúc thúc nghĩ đến chút tình xưa mà tra xét cho minh bạch để báo thù rửa hận cho tiên phu.” Nàng ta nói xong quì xuống hướng về Kiều Phong khấu đầu.

    Nàng không bảo thẳng Kiều Phong là hung thủ mà câu nào cũng ngụ ý ám chỉ chàng. Kiều Phong thấy nàng ta lạy mình, tức uất người nhưng không tiện phát tác, đành quì xuống hoàn lễ đáp: “Xin tẩu tẩu đứng lên.”

    Trong rừng hạnh đột nhiên có tiếng một thiếu nữ hỏi: “Mã phu nhân, trong lòng tiểu nữ có một điểm nghi ngờ, liệu có thể hỏi phu nhân một câu chăng?” Mọi người quay đầu nhìn lại thấy nữ lang mặc áo màu hồng nhạt, chính là A Châu.

    Mã phu nhân hỏi lại: “Cô nương có chuyện gì muốn tra vấn ta?” A Châu đáp: “Tra vấn thì quả là không dám. Tiểu nữ nghe phu nhân nói là phong di thư này được Mã tiền bối niêm phong, trước khi Từ trưởng lão mở ra thì dấu niêm vẫn còn nguyên. Thế thì trước đó chưa một ai được đọc nội dung lá thư viết gì, phải chăng?” Mã phu nhân đáp: “Chính thế!” A Châu hỏi tiếp: “Như thế thì lá thư của vị thủ lĩnh đại ca và di lệnh của Uông bang chủ, ngoài Mã tiền bối ra không một ai biết đến. Sao phu nhân lại biết nó quan trọng mà bảo người ta sát nhân diệt khẩu?” Mọi người nghe vậy ai ai cũng cho là có lý.

    Mã phu nhân hỏi lại: “Cô nương là ai? Sao lại đến can thiệp vào đại sự của bản bang?” A Châu đáp: “Đại sự trong quí bang, một kẻ hèn mọn như tiểu nữ đâu dám can dự. Ngặt là các vị có ý vu hãm công tử gia nên tiểu nữ đành phải đứng ra phân biện.” Mã phu nhân hỏi lại: “Thế công tử gia của cô nương là ai? Phải chăng là Kiều bang chủ?” A Châu mỉm cười lắc đầu: “Không phải, đó là Mộ Dung công tử.”

    Mã phu nhân buột miệng: “Ồ, thì ra là thế!” Nàng ta không đáp lời A Châu, quay sang nói với Chấp Pháp trưởng lão: “Bạch trưởng lão! Luật lệ bản bang rất là nghiêm ngặt. Giả tỷ chính trưởng lão phạm tội thì xử trí ra sao?” Mặt Chấp Pháp trưởng lão Bạch Thế Kính hơi giật nhẹ, lão run run đáp: “Đã biết luật mà còn phạm pháp thì tội nặng thêm một bậc.” Mã phu nhân hỏi tiếp: “Thế còn người có địa vị cao hơn trưởng lão mà phạm bang qui thì sao?” Bạch Thế Kính biết bà ta ám chỉ ai, liếc mắt nhìn Kiều Phong một cái, đáp: “Bang qui của bản bang là do tổ tông qui định, không phân thứ bậc tôn ti. Ai cũng như ai, có công thì thưởng có tội thì phạt.”

    Mã phu nhân lại nói: “Cô nương đây nghi ngờ chí phải, lúc đầu tiên thiếp cũng nghĩ như thế. Thế nhưng đêm hôm trước khi được tin buồn của tiên phu, có kẻ lẻn vào nhà ăn trộm.”

    Ai nấy giật mình, có kẻ hỏi ngay: “Ăn trộm ư? Có mất gì không? Có chết ai không?” Mã phu nhân đáp: “Không chết ai cả. Kẻ trộm dùng hương mê xông cho tiện thiếp và hai tì nữ ngã lăn ra, mở rương lục tủ tìm hết khắp nơi, lấy mất độ mươi lạng bạc. Ngày hôm sau thiếp nghe tin tiên phu táng mạng, đâu còn tâm trí nào mà nhớ tới chuyện trộm đạo tiền tài? Cũng may tiên phu giấu phong thư này ở một nơi cực kỳ kín đáo, kẻ trộm mới không tìm thấy để xé bỏ đi.”

    Mấy câu đó lại càng rõ ràng hơn, chỉ đích danh Kiều Phong tự mình đến hay sai người đến nhà Mã Đại Nguyên trộm lá thư. Nếu chàng đã định lấy thư ắt là đã biết nội dung lá thư nói gì, âm mưu sát nhân diệt khẩu hiển nhiên đã rõ ràng. Còn như làm sao chàng biết được nội dung lá thư, rất có thể vị thủ lĩnh đại ca, Uông bang chủ hay Mã phó bang chủ sơ ý vô tình nói lộ ra.

    A Châu nhất định rửa oan cho Mộ Dung công tử, cũng không muốn Kiều Phong phải liên quan, nói tiếp: “Ăn trộm vặt vào nhà lấy mươi lạng bạc cũng là chuyện thường, chẳng qua lại ngẫu nhiên đúng lúc đó thôi.” Mã phu nhân đáp: “Cô nương nói phải lắm, lúc đầu ta cũng nghĩ như thế. Thế nhưng về sau tại chỗ cửa sổ kẻ trộm trèo vào, ta có nhặt được một vật của y đánh rơi dưới chân tường trong lúc vội vàng. Ta vừa nhìn thấy vật này trong lòng hoảng sợ, biết ngay vụ này quan hệ phi thường”

    Tống trưởng lão hỏi: “Phu nhân nhặt được vật gì? Tại sao lại quan hệ phi thường?” Mã phu nhân từ từ mở bọc đeo sau lưng, lấy ra một vật dài chừng bảy tám tấc, đưa cho Từ trưởng lão, nói: “Xin các vị bá bá thúc thúc chủ trì cho.” Từ trưởng lão vừa đón lấy vật đó, nàng liền phục xuống đất khóc òa lên thật thảm thiết.

    Mọi người quay sang Từ trưởng lão, thấy ông ta mở vật đó ra, thì ra là một cái quạt xếp. Từ trưởng lão trầm giọng đọc bài thơ đề trên chiếc quạt: Phiêu phiêu tuyết đổ Nhạn Môn Quan, Cỏ bồng bay loạn mặt cát vàng, Nam nhi chẳng phải tham công trạng, Quyết chém Lâu Lang báo quốc ân. (Sóc tuyết phiêu phiêu khai Nhạn Môn, Bình sa lịch loạn quyển bồng căn, Công danh sỉ kế cầm sinh số, Trực trảm Lâu Lang báo quốc ân.)

    Kiều Phong vừa nghe bài thơ đó kinh hoảng không biết để đâu cho hết, chăm chú nhìn chiếc quạt thấy mặt bên kia vẽ bức tranh tráng sĩ ra biên tái giết giặc, chính là vật của mình. Bài thơ do ân sư Uông Kiếm Thông viết, còn bức họa là thủ bút Từ trưởng lão. Nét vẽ tuy không khéo lắm nhưng đầy vẻ hiệp nghĩa, lộ được cái chí khẳng khái hào hùng của người tráng sĩ trong cơn gió bấc, tuyết đổ mênh mang. Cái quạt đó là quà sinh nhật ân sư tặng năm chàng hai mươi lăm tuổi, trước nay chàng vẫn coi như báu vật cất kỹ một nơi, không hiểu sao lại lạc vào trong nhà Mã Đại Nguyên? Vả lại tính tình chàng thô hào khẳng khái, có bao giờ giắt quạt trong người như bọn công tử nho sinh?

    Từ trưởng lão lật qua lật lại chiếc quạt, nhìn kỹ bức tranh chính là do tay mình vẽ nên, thở dài một tiếng rồi chép miệng: “Người ta đã không cùng chủng tộc với mình, tất nhiên tâm địa phải khác. Uông bang chủ ơi là Uông bang chủ, việc này ngươi đã nhầm lẫn lớn rồi.”

    Kiều Phong từ khi nghe thấy mình là dòng giống Khất Đan, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Hơn mười năm trời, ngày nào chàng cũng chăm chăm nghĩ kế làm sao tiêu diệt nước Liêu, giết kẻ Khất Đan Hồ Lỗ. Trong đời chàng đã từng vượt qua bao nhiêu sóng to gió cả, mà nay đột nhiên gặp phải chuyện này liền luống cuống không biết phải làm sao. Thế nhưng khi Mã phu nhân liên tiếp vu cáo chàng âm mưu giết Mã Đại Nguyên, rồi chiếc quạt đột nhiên xuất hiện, tâm trí chàng có chuyện để mà suy nghĩ, chỉ một thoáng, trong lòng đã hơi bình ổn: “Có kẻ ăn cắp chiếc quạt để giá họa cho mình, chuyện này đừng hòng mà đánh ngã được ta.” Chàng quay lại nói với Từ trưởng lão: “Từ trưởng lão, cái quạt đó là của ta.”

    Những người vai vế tương đối cao trong Cái Bang khi nhìn thấy chiếc quạt, nghe Từ trưởng lão đọc bài thơ đã biết ngay là của Kiều Phong, còn bang chúng thì chưa ai hay, đến khi nghe Kiều Phong tự nhận ai nấy đều kinh ngạc.

    Từ trưởng lão trong lòng cũng hết sức xúc động, hồi lâu mới lẩm bẩm: “Uông bang chủ coi ta là kẻ tâm phúc, vậy mà bí mật để lại di thư cũng chẳng cho ta biết.”

    Mã phu nhân đứng thẳng người lên nói: “Từ trưởng lão, Uông bang chủ không nói cho trưởng lão biết thế là may đó!” Từ trưởng lão không hiểu, hỏi lại: “Sao thế?” Mã phu nhân buồn bã đáp: “Trong Cái Bang chỉ một mình Đại Nguyên biết nên mới chết thảm. Giả tỷ trưởng lão,.. cũng biết trước thì biết đâu khó tránh được kiếp nạn này.”

    Kiều Phong dõng dạc hỏi: “Các vị có điều gì muốn nói nữa không?”. Chàng đảo mắt nhìn từ Mã phu nhân qua Từ trưởng lão rồi đến các trưởng lão Chấp Pháp, Truyền Công một lượt. Ai nấy đều lặng thinh không đáp.

    Chờ một hồi không thấy ai lên tiếng, chàng liền nói: “Lai lịch thân thế Kiều mỗ thật đáng hổ thẹn, chính Kiều mỗ lại không hay biết. Nhưng đã có nhiều vị tiền bối đưa ra chứng cớ, Kiều mỗ không dám phủ nhận, sẽ hết sức tìm hiểu chân tướng thế nào. Kiều mô xin thoái vị bang chủ Cái bang để nhường lại cho bậc hiền tài khác.” Nói đến đây chàng đưa tay tháo chiếc túi dài đeo bên chân phải, lấy ra một cây gậy trúc xanh biếc bóng loáng như ngọc, chính là Đả Cẩu Bổng, tín vật của bang chủ Cái Bang. Kiều Phong hai tay nâng cây gậy lên cao, nói: “Cây bổng này Kiều mỗ được Uông bang chủ trao cho để chấp chưởng Cái Bang, tuy chẳng có công trạng gì nhưng cũng không phạm lỗi lớn. Nay Kiều mỗ thoái vị, bậc hiền tài nào muốn ra gánh lấy trách nhiệm thì xin nhận lấy cây bổng này!”

    Qui củ của Cái Bang từ trước tới nay, người nào tiếp nhiệm chức vụ bang chủ phải được bang chủ tiền nhiệm trao Đả Cẩu Bổng cho, trước đó đã phải dạy Đả Cẩu Bống pháp. Cũng có khi cựu bang chủ đột ngột qua đời, nhưng người kế thừa đã dự lập rồi, Đả Cẩu Bổng pháp cũng đã truyền thụ thành thử chức vụ bang chủ chưa từng tranh chấp. Kiều Phong đang tuổi tráng niên, chắc cũng phải hai chục năm nữa mới tính tới việc tuyển chọn trong bang một kẻ thiếu niên anh hiệp mà truyền thụ bổng pháp. Bây giờ mọi người trong Cái Bang thấy Kiều Phong tay nâng cây bổng, khí khái hiên ngang đứng trước mọi người, chẳng ai dám bước ra nhận lấy.

    Kiều Phong hỏi luôn ba câu, thủy chung không ai đáp, liền nói: “Kiều mỗ thân thế chưa minh bạch, chức vị bang chủ dù sao cũng không thể đảm đương được nữa. Từ trưởng lão cùng Truyền Công, Chấp Pháp hai vị trưởng lão, vật trấn bang chi bảo Đả Cẩu Bổng này xin ba vị tạm giữ. Về sau khi định được ngôi bang chủ, ba vị trao lại cũng không muộn.”

    Từ trưởng lão nói: “Như vậy cũng phải. Còn Đả Cẩu Bổng pháp chúng ta sẽ bàn đến sau.” Lão tiến lên toan nhận lấy chiếc gậy. Tống trưởng lão đột nhiên lớn tiếng nói: “Hãy khoan!” Từ trưởng lão ngạc nhiên dừng lại hỏi: “Tống huynh đệ có chuyện gì muốn nói” Tống trưởng lão nói: “Mỗ thấy Kiều bang chủ không phải người Khất Đan.” Từ trưởng lão hỏi lại: “Sao vậy?” Tống trưởng lão đáp: “Mỗ xem ông ta không giống.” Từ trưởng lão ngạc nhiên: “Sao lại không giống?” Tống trưởng lão đáp: “Người Khất Đan cùng hung cực ác, tàn bạo âm độc. Kiều bang chủ là anh hùng hảo hán đại nhân đại nghĩa. Mới rồi bọn ta phản bang chủ, bang chủ lại tự đâm chảy máu để xá tội phản nghịch cho mọi người. Thử hỏi người Khất Đan có hành vi anh hùng như thế chăng?”.

    Từ trưởng lão nói: “Y từ bé được cao tăng chùa Thiếu Lâm và Uông bang chủ dưỡng dục, nên đã biến cải được tập tính hung tàn của người Khất Đan rồi.”

    Tống trưởng lão cãi: “Nếu tập tính đã thay đổi thì đâu còn là người xấu nữa, làm bang chủ của chúng ta có gì là không được? Tống mỗ thấy trong bang không có ai anh hùng như Kiều bang chủ. Nếu người khác làm bang chủ, họ Tống này không phục.”

    Những người cùng chung suy nghĩ như Tống trưởng lão cũng khá đông. Kiều Phong ân đức thấm nhuần, nay chỉ bằng mấy lời nói, mấy tờ giấy đã bị truất ngôi bang chủ, rất nhiều bang chúng vẫn tận trung với chàng lấy làm bất phục. Tống trưởng lão đứng đầu nói ra chuyện đó, lập tức có mấy chục người nhao nhao lên: “Có kẻ âm mưu hãm hại Kiều bang chủ, chúng ta chớ nên nhẹ dạ tin người.” “Chuyện qua đã mấy chục năm, chỉ bằng mấy lời nói vu vơ của vài người, ai biết là thực hay giả?” “Việc thay đổi ngôi chúa tể bản bang đâu có thể dễ dàng như thế được?” “Ta nhất tâm theo Kiểu bang chủ, muốn thay bang chủ khác, ta có bị chặt đầu cũng không phục.”

    Hề trưởng lão hô to: “Ai ủng hộ Kiều bang chủ thì theo ta đứng sang bên này.” Ông ta tay trái kéo Tống trưởng lão, tay phải kéo Ngô trưởng lão đi qua phía đông. Kế đó ba đà chủ Đại Nhân, Đại Tín, Đại Nghĩa phân đà cũng bước sang. Các đà chủ đã qua rồi, thuộc hạ bang chúng cũng ào ào đi theo. Toàn Quan Thanh, Trần trưởng lão, Truyền Công trưởng lão cùng Đại Trí, Đại Dũng hai đà chủ đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Thế là Cái Bang biến thành hai phe, phía bên đông phải đến năm phần, ba phần đứng yên, còn lại thì do dự không biết phải theo bên nào. Chấp Pháp trưởng lão Bạch Thế Kính trước nay hành sự chém đinh chặt sắt, nói một là một nói hai là hai, lúc này cũng phân vân không quyết định được.

    Toàn Quan Thanh nói: “Hỡi các vị huynh đệ! Kiều bang chủ tài lực hơn người, anh hùng xuất chúng, ai cũng bội phục. Song chúng ta là người Đại Tống mà lại nghe lệnh một người Khất Đan được chăng? Tài nghệ Kiều Phong càng lớn lại càng nguy hiểm cho chúng ta.”

    Hề trưởng lão kêu lên: “Thối lắm! Thối lắm! Quân chó đẻ! Ta coi cái bộ dạng ngươi mười phần giống Nhất Đan đến chín.” Toàn Quan Thanh lớn tiếng đáp: “Chúng ta đều là hảo hán tận trung báo quốc, lẽ nào cam tâm đi làm nô lệ, làm chó săn cho người khác giống hay sao?” Mấy câu đó của y quả là hiệu lực, trong số những người chạy sang phía đông có mươi người muốn chạy trở lại phía tây. Bang chúng ở phía đông người thì mắng nhiếc, kẻ thì lôi kéo, rối loạn cả lên. Có người lên chân xuống tay, có người cầm binh khí, mấy chục người quay ra đánh nhau túi bụi. Các trưởng lão lớn tiếng can gián anh em nhưng người nào cũng cho phần phải về mình, Ngô trưởng lão cùng Trần trưởng lão chỉ mặt nhau chửi rủa, tưởng như sắp động thủ đến nơi.

    Kiều Phong bèn lên tiếng: “Anh em dừng tay nghe ta nói đây!” Giọng Kiều Phong đầy vẻ uy nghiêm, mọi người đang đánh mắng nhau lập tức đình chỉ quay lại nhìn chàng.

    Kiều Phong lại dõng dạc nói: “Chức vụ bang chủ Cái Bang, ta quyết không đảm đương được nữa…” Tống trưởng lão vội ngắt lời: “Bang chủ! Bang chủ chớ có nản lòng…” Kiều Phong lắc đầu: “Không phải Kiều mỗ nản lòng. Chuyện khác thì hoặc giả có người âm mưu vu hãm, nhưng thủ bút của ân sư Kiều mỗ là Uông bang chủ thì bất luận ai cũng không thể ngụy tạo ra được.” Chàng cao giọng nói lớn: “Cái Bang là đại bang lớn nhất trên giang hồ, uy danh lừng lẫy võ lâm, có ai là không kính trọng? Nếu tự mình tàn sát lẫn nhau há chẳng khiến người ngoài phải cười đến trẹo quai hàm? Kiều mỗ trước khi chia tay xin nói một câu nữa: Nếu ai còn phóng một quyền, đá một cước vào anh em trong bang, ấy là tội nhân của bản bang đó.”

    Cái Bang xưa nay vẫn coi trọng nghĩa khí, nghe chàng nói mấy câu đó không khỏi hổ thẹn. Bỗng có tiếng đàn bà cất lên: “Nếu ai giết hại anh em trong bang thì sao?” Người nói câu đó chính là Mã phu nhân. Kiều Phong đáp: “Giết người thì đền mạng, tàn hại anh em thì người đời thống mạ!” Mã phu nhân nói: “Vậy thì hay lắm!”.

    Kiều Phong nói: “Mã phó bang chủ quả thực bị ai giết, kẻ nào ăn cắp cái quạt để hãm hại vu cáo, thể nào Kiều mỗ cũng phải tra xét cho tới ngọn tới ngành. Mã phu nhân! Thân thủ như họ Kiều này, nếu như muốn đến quí phủ lấy gì thì chẳng bao giờ phải về không, lại đánh rơi cả vật trong người. Đừng nói trong nhà chỉ có ba người đàn bà, dẫu là hoàng cung nội điện, trướng phủ tướng soái, trong chốn thiên quân vạn mã mà Kiều mỗ muốn lấy vật gì, vị tất đã không làm nổi?”

    Mấy câu nói đó nghe thật hào hùng. Cái Bang ai cũng biết tài nghệ của chàng, đều cảm thấy thật là hữu lý, không ai dám bảo là chàng khoác lác. Mã phu nhân chỉ cúi đầu không nói gì nữa.

    Kiều Phong chắp tay thi lễ với tất cả mọi người rồi nói: “Non xanh vẫn đó, nước biếc còn đây. Kiều mỗ xin tạm biệt, chúng ta còn có ngày hội ngộ. Kiều mỗ là người Hán cũng thế, mà người Khất Đan cũng thế, còn sống ngày nào quyết không tàn hại người Hán. Nếu trái lời thề thì như lưỡi dao này.” Nói xong ông quay sang phía Đơn Chính vẫy một cái trên không.

    Đơn Chính chỉ thấy cổ tay tê buốt, ngón tay lỏng ra, đơn đao đã bị Kiều Phong cướp mất rồi. Chàng lấy ngón tay cái bên phải bấm vào ngón tay giữa, búng mạnh đánh “keng” một cái, thanh đao gãy đôi, mũi đao văng ra mấy thước, chuôi đao vẫn còn trong tay. Kiều Phong quay qua xin lỗi Đơn Chính, ném cán đao xuống đất, quay mình đi thẳng.

    Mọi người ai nấy ngạc nhiên, có người gọi với theo: “Bang chủ khoan đi dã!” “Cái Bang trông cậy vào bang chủ chủ trương đại cuộc.” “Bang chủ mau trở lại đi!”

    Nghe vù một tiếng, một chiếc gậy trúc từ trên không bay xuống, chính là Kiều Phong ném Đả Cẩu Bổng trở lại. Từ trưởng lão giơ tay đón lấy, tay phải vừa cầm vào cây bổng, tự nhiên một luồng kình lực từ bàn tay chạy lên cánh tay, lại từ cánh tay lan ra toàn thân khiến lão bị chấn động mạnh chẳng khác gì điện giật. Lão vội buông ra, dư lực của cây bổng vẫn còn, cắm sâu xuống đất.

    Bang chúng Cái Bang cùng kinh hoảng kêu lên, nhìn vào bảo vật tối quan trọng của bản bang, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Mặt trời lúc ấy vừa nhô lên, từng luồng ánh sáng rung động xuyên qua kẽ lá, rọi vào Đả Cẩu Bổng nhấp nhánh như thoa dầu.

    Đoàn Dự kêu lên: “Đại ca, đại ca! Cho tiểu đệ theo với!” Chàng toàn chạy theo Kiều Phong nhưng chỉ được ba bước bỗng quay lại nhìn Vương Ngữ Yên một cái. Vừa nhìn thấy mặt nàng, chân chàng đã như có nghìn vạn sợi dây tơ níu kéo không bước được nữa. Chàng quay trở lại, đến bên Vương Ngữ Yên, hỏi: “Vương cô nương! Các cô định đi đâu bây giờ?” Vương Ngữ Yên đáp: “Biểu ca bị người ta vu oan, xem chừng chính chàng cũng chưa biết, bọn ta định đi báo cho chàng hay.” Đoàn Dự tê tái trong lòng mà chẳng biết làm sao hơn, đành nói: “Ồ! Mấy cô nương nhỏ tuổi đi đường xa sao tiện, để tại hạ đưa đi.” Chàng lại thêm một câu như tự biện hộ cho mình: “Tại hạ nghe danh Mộ Dung công tử đã nhiều, cũng mong được gặp công tử một lần.”

    Bỗng nghe Từ trưởng lão sang sảng nói: “Việc báo thù rửa hận cho Mã phó bang chủ chúng ta có thể để về sau sẽ bàn tính cho kỹ càng. Nhưng bản bang không thể một ngày vô chủ, Kiều… Kiều Phong đi rồi, việc kế nhiệm bang chủ không thể trì hoãn được. Nhân lúc ở đây đông đủ, ta bàn tính luôn cho được việc.”

    Tống trưởng lão nói: “Cứ như ý mỗ, tất cả bọn ta đi tìm Kiều bang chủ trở về, xin bang chủ hồi tâm nghĩ lại mà đừng thoái vị…” Lão nói chưa dứt câu, bên phía tây đã có người kêu lớn: “Kiều Phong là Khất Đan Hồ Lỗ sao có thể làm thủ lĩnh bọn ta được? Hôm nay còn nghĩ tới tình cũ nghĩa xưa, lần tới gặp lại đã thành cừu địch, phải đánh nhau chí mạng mới xong.” Ngô trưởng lão cười khẩy hỏi lại: “Ngươi thử xem có đánh nhau chí mạng với Kiều bang chủ được không?” Người kia giận dữ đáp: “Mình ta không đánh được thì mười người cùng đánh, mười người không đánh được thì trăm người cùng đánh. Nghĩa sĩ ở Cái Bang tận trung báo quốc, chẳng lẽ thấy địch là rụt cổ vào?” Mấy câu của y quả là khẳng khái hiên ngang, trong đám phía tây không ít kẻ hò reo tán thưởng.

    Tiếng reo hò chưa dứt bỗng phía tây bắc có tiếng người the thé nói: “Bọn Cái Bang hẹn người ta đến Huệ Sơn, bội ước không đến, thì ra thập thò ẩn nấp nơi đây. Ha ha! Buồn cười, thật là buồn cười đến nẻ ruột!” Giọng đó phát âm không rõ, tựa hồ như đầu lưỡi to quá hay là do nghẹt mũi khiến người nghe phải khó chịu.

    Đại Nghĩa, Đại Dũng hai phân đà đà chủ cùng kêu “chao ôi” một tiếng, nói: “Từ trưởng lão, bọn ta lỡ lời ước hội, bọn đối đầu đã tìm đến đây rồi.”

    Đoàn Dự bỗng nhớ ra, lúc ban ngày cùng Kiều Phong gặp mặt lần đầu ở quán rượu đã thấy có hai người vào báo, ước định đến sáng sớm ngày mai sẽ gặp người của Nhất Phẩm Đường nước Tây Hạ tại Huệ Sơn. Khi đó Kiều Phong xem chừng gấp quá nhưng cũng bằng lòng. Bây giờ đã qua giờ Mão, đa số người trong Cái Bang không biết có cuộc hẹn này, mà nếu có biết thì cũng đang lo việc đại sự trong bang, không còn đầu óc nào nghĩ tới ước hội nữa, bây giờ nghe đối phương mỉa mai mới giật mình nhớ lại.

    Từ trưởng lão hỏi dồn: “Ước hội gì thế? Đối đầu với mình là ai?” Lão đã lâu không nghe gì đến sự vụ trong bang nên không hay biết gì cả. Chấp Pháp trưởng lão hỏi nhỏ Tưởng là chủ: “Phải chăng Kiều bang chủ đã ước hẹn với họ?” Tưởng đã chủ đáp: “Đúng thế, có điều thuộc hạ đã phụng mệnh Kiều bang chủ phái người đến Huệ Sơn yêu cầu đối phương hoãn lại bảy ngày.”

    Người nói giọng khó nghe kia quả là thính tai, Tưởng đà chủ chỉ nói nhỏ mấy câu y đã nghe được, nói: “Đã hẹn là phải tới, không có lui lại bảy ngày tám ngày gì hết. Muốn hoãn lại nửa giờ ta cũng không cho.”

    Bạch Thế Kính giận dữ nói: “Cái Bang chúng ta đường đường là một bang hội của Đại Tống, há sợ bọn giặc Hồ Lỗ Tây Hạ hay sao? Chỉ vì bản bang đang có việc khẩn yếu nên không thể chu toàn với bọn chuột nhắt các ngươi. Thay đổi ước hội cũng là chuyện thường, có gì mà phải la ó?”

    Đột nhiên từ trong rừng hạnh có một người bay ra nằm thẳng cẳng dưới đất không cục cựa. Người đó mặt mũi máu me bê bết, cổ họng đã bị cắt đứt, tắt hơi từ bao giờ. Bang chúng Cái Bang nhận ra chính là Tạ phó đà chủ của Đại Nghĩa phân đà.

    Tưởng đà chủ vừa kinh hoàng vừa tức tối nói: “Tạ huynh đệ đây mà! Tại hạ vừa được lệnh Kiều bang chủ phái y đi để thay đổi kỳ hẹn.” Chấp Pháp trưởng lão nói: “Từ trưởng lão, bang chủ không có ở đây, xin trưởng lão tạm nắm quyền bang chủ.” Ông ta không muốn tiết lộ chuyện bản bang vô chủ để khỏi bị đối phương coi nhẹ. Từ trưởng lão hiểu ý, nghĩ thầm: “Lúc này mình không đứng ra thì không có ai chủ trì đại cục”, bèn dõng dạc nói: “Người ta thường nói hai nước đang giao tranh thì không chém sứ giả. Tệ bang phái người lại xin đổi hẹn kỳ, sao lại giết y?”.

    Giọng the thé kia trả lời: “Tên này kiêu ngạo phách lối lại nói năng vô lễ, vào yết kiến tướng quân bên ta không biết đường quỳ lạy, không giết còn để làm gì?”. Bang chúng nghe thế đều nổi nóng, lắm người cất tiếng la ó chửi rủa ồn cả lên.

    Từ trưởng lão đến lúc này vẫn chưa biết đối phương là hạng người nào, nghe Bạch Thế Kính gọi là “Tây Hạ Hồ Lỗ”, người kia lại nói “tướng quân bên ta” khiến ông càng không biết đâu mà mò, bèn hỏi: “Ngươi đang chui rúc ở xó nào, sao không có mặt ra đây? Cứ thập thò để nói nhăng nói cuội, đâu phải là hảo hán.” Người kia cười sằng sặc, nói: “Không biết đứa nào mới là thập thò lấp ló nơi rừng hạnh.”

    Bỗng nghe đằng xa có tiếng tù và nổi lên, tiếp theo là tiếng vó ngựa từ ngoài mấy dặm vọng lại. Từ trưởng lão ghé tai hỏi nhỏ Bạch Thế Kính: “Bọn này là bọn nào? Có chuyện gì thế?” Bạch Thế Kính cũng thì thầm: “Nước Tây Hạ có một võ quán gọi là Nhất Phẩm Đường do quốc vương lập ra, chiêu nạp những tay cao thủ trong võ lâm, tiếp đãi rất trọng vọng để truyền dạy võ nghệ cho quan quân trong nước.” Từ trưởng lão gật đầu nói: “Nước Tây Hạ chỉnh đốn binh mã, luyện tập võ nghệ, chẳng phải có ý dòm ngó giang sơn nhà Đại Tống hay sao?” Bạch Thế Kính nói nhỏ: “Chính là thế đó. Những người đã vào được Nhất Phẩm Đường đều phải là võ công bậc nhất. Người cai quản Nhất Phẩm Đường là một vị vương gia, được phong tới chức Chinh Đông đại tướng quân, tên là Hách Liên Thiết Thụ gì gì đó. Bản bang có cử Dịch Đại Hổ huynh đệ qua Tây Hạ do thám tin tức, được biết gần đây Hách Liên Thiết Thụ thống lãnh dũng sĩ trong Nhất Phẩm Đường qua Biện Lương triều kiến thái hậu và hoàng thượng nhà Đại Tống chúng ta. Thế nhưng triều kiến chỉ là giả vờ, thực ra là đi do thám quân tình hư thực ra sao. Bọn chúng biết bản bang là một cột trụ của võ lâm Đại Tống nên định ra tay tiêu diệt, trước là để gây uy thế, sau là khi đưa binh xâm phạm biên giới sẽ nắm chắc phần thắng hơn.” Từ trưởng lão ngấm ngầm kinh hãi, khẽ nói: “Cái kế đó quả nhiên ác độc.”

    Bạch Thế Kính lại nói: “Gã Hách Liên Thiết Thụ kia rời Biện Lương liền đến tổng đà của chúng ta ở Lạc Dương. Khi đó Kiều bang chủ dẫn tất cả anh em đi Giang Nam để báo thù cho Mã phó bang chủ nên bọn Tây Hạ phải một phen mất công không. Nhưng chúng chưa chịu thôi, lại theo xuống Giang Nam ước hẹn cùng Kiều bang chủ.”

    Từ trưởng lão trầm ngâm rồi nói: “Nếu như vậy bọn chúng tính toán trước là tiêu diệt Cái Bang, không chừng sau đó sẽ tấn công chùa Thiếu Lâm rồi đánh cho các môn phái Trung Nguyên một trận tan tành.” Bạch Thế Kính nói: “Nói thì nói vậy nhưng bọn võ sĩ Tây Hạ có thực hiện được ý đồ hay không lại là chuyện khác. Kiều bang chủ có thể liệu được, tiếc rằng giữa lúc nguy cấp này…” Đang nói dở câu, lão hiểu rằng nói hết không tiện nên ngừng lại không nói nữa.

    Khi đó tiếng vó ngựa đã gần, bỗng ba tiếng kèn nổi lên, tám con tuấn mã chia ra hai hàng chạy thẳng vào rừng hạnh. Tám người ngồi trên lưng ngựa đều cầm giáo dài, mũi giáo lấp lánh. Trên đầu giáo có treo một lá cờ nhỏ, bốn lá cờ bên trái có thêu hai chữ “Tây Hạ” bằng chỉ trắng, còn bên phải lại thêu hai chữ “Hách Liên”, ngoài ra còn những chữ Tây Vực ngoằn ngoèo. Kế đó lại có tám con ngựa khác chia thành hai hàng chạy vào, trên lưng ngựa bốn người thổi kèn, bốn người đánh trống.

    Người của Cái Bang ai nấy cau mày, nói: “Bọn này dàn trận chẳng khác gì hai nước giao tranh, đâu có phải lề lối anh hùng hảo hán võ lâm gặp gỡ.” Theo sau đoàn kèn trống là tám võ sĩ Tây Hạ. Từ trưởng lão nhìn thoáng đã biết tám gã này đều mang võ công thượng thừa, nghĩ bụng: “Xem ra đây là những nhân vật trong Nhất Phẩm Đường”. Tám tên võ sĩ đó chia ra đứng hai bên, kế đó một người cưỡi ngựa chậm rãi đi vào. Người đó mặc cẩm bào màu đỏ, tuổi chừng ba mươi tư, ba mươi nhăm, mũi khoằm khoằm như mũi chim ưng, bộ râu mép chĩa sang hai bên. Theo sau y là một đại hán người cao lênh khênh, đặc biệt có cái mũi rất lớn. Gã mũi to vừa vào tới rừng đã quát lớn: “Chinh Đông đại tướng quân của Tây Hạ giá lâm, bang chủ Cái Bang mau ra nghênh tiếp!” Giọng nói nghe quái đản, chính là người hồi nãy mới nói chuyện.

    Từ trưởng lão đáp: “Bang chủ bản bang không có đây, công việc bản bang do lão phu xử lý. Anh em Cái Bang toàn là giang hồ thảo dã, nếu tướng quân nước Tây Hạ dùng danh nghĩa quan trên để gặp gỡ thì anh em chúng tôi không dám với cao. Xin mời tướng quân đi hội diện vương công nhà Đại Tống chứ đừng đến gặp bọn ăn mày xin cơm thừa canh cặn này làm gì. Còn nếu dùng thân phận đồng đạo võ lâm gặp nhau thì tướng quân là khách phương xa, xin xuống ngựa vào đây theo lễ tân chủ.” Mấy câu nói đó không hạ mình mà cũng không ngạo mạn, không đắc tội với đối phương mà lại giữ được địa vị của mình. Bang chúng đều nghĩ thầm: “Đúng là gừng càng già càng cay, Từ trưởng lão ngoại giao thật đúng phép tắc.”

    Gã mũi to lại nói: “Nếu như bang chủ không có nơi đây thì tướng quân chúng ta không thể dùng lễ đãi các ngươi được.” Y liếc qua nhìn thấy cây Đả Cẩu Bổng còn cắm dưới đất, biết đó là vật rất quan trọng của Cái Bang bèn nói: “Ồ, cái gậy tre này nhẵn bóng đẹp gớm! Ta lấy về làm cán chổi thì tốt quá.”Y vung tay một cái, chiếc roi ngựa liền tung ra cuốn vào Đả Cẩu Bổng.

    Người trong Cái Bang cùng quát tháo: “Cút mau!” “Con bà ngươi!” “Đồ mọi rợ chó đẻ!” Đầu roi ngựa của gã mũi to sắp cuốn vào cây bổng, đột nhiên thấp thoáng có một bóng người phóng xéo ra, chắn ngay trước Đả Cẩu Bổng, vươn cánh tay cho chiếc roi ngựa cuốn lấy. Người đó co tay một cái, gã mũi to không ngồi vững trên yên được nữa phải tung mình nhảy xuống đất. Hai người cùng vận kình, nghe “rắc” một tiếng, chiếc roi đứt ra làm hai. Người đó vòng tay cầm lấy cây bổng, không nói không rằng quay trở về chỗ cũ.

    Mọi người nhìn lại thấy ông ta lụ khụ hom hem, chính là Truyền Công trưởng lão. Võ công lão rất cao cường, bình thời ít nói nhưng khi món Cái Bang chi bảo bị nguy nan lập tức xông ra bảo vệ, chỉ một chiêu đã kéo được gã mũi to rơi xuống đất lại giựt chiếc roi ngựa đứt đôi, xem như đối phương đã thua rồi.

    Gã mũi to tuy bị thất thế nhưng vẫn thản nhiên như không, nói: “Bọn hành khất xin cơm quả nhiên bụng dạ hẹp hòi, đến một khúc tre cũng chẳng chịu cho ai.” Từ trưởng lão nói: “Các vị anh hùng hảo hán bên Tây Hạ ước hẹn gặp gỡ tệ bang có việc gì?” Gã kia đáp: “Tướng quân chúng ta nghe nói bọn ăn mày ở Trung Nguyên có hai tài vặt, một là dùng gậy đập mèo, hai là mười tám cách bắt rắn nên muốn đến để xem chơi.”

    Bang chúng nghe nói lửa giận bừng bừng, gã này rõ ràng có ý nhục mạ, cố ý đổi Đả Cẩu Bổng pháp thành Đả Miêu Bổng pháp, đem Hàng Long Thập Bát Chưởng đổi thành Hàng Xà Thập Bát Chưởng. Xem ra buổi hội ngộ hôm nay không thể tránh khỏi một phen ác chiến.

    Trong khi quần cái hò la chửi rủa, Từ trưởng lão, Truyền Công trưởng lão, Chấp Pháp trưởng lão các người đều bồn chồn nghĩ thầm: “Môn Đả Cẩu Bổng pháp và Hàng Long Thập Bát Chưởng xưa nay chỉ một mình bang chủ bản bang là biết sử dụng. Đối phương đã biết tên hai môn tuyệt kỹ này mà vẫn không sợ, ngang tàng đến đây khiêu chiến, e rằng không phải dễ đối phó.” Từ trưởng lão nói: “Bọn ngươi muốn xem Đả Miêu Bổng pháp cùng Hàng Xà Thập Bát Chưởng của bản bang thì phỏng có khó gì, chỉ cần đem mấy con mèo mướp hoặc vài con rắn mối ra đây mà coi bọn ăn mày chúng ta đối phó, các hạ học võ mèo hay học võ rắn?” Ngô trưởng lão bật cười ha hả nói: “Đối phương là rồng thì bọn ta mới dùng đến Hàng Long Chưởng. Đối phương là rắn, thì chỉ cần bản lãnh bắt rắn là đủ.”

    Gã mũi to đấu khẩu cũng thua, đang suy nghĩ tìm câu nói lại thì phía sau đột nhiên có tiếng nói ồm ồm: “Đánh mèo bắt rắn gì cũng được. Ra đây! Ai dám đấu với ta thì ra đây!” Người này vừa nói vừa rẽ đám đông đi ra, vênh váo đứng chống nạnh.

    Bọn ăn mày thấy y tướng mạo xấu xí, vẻ mặt hung ác chưa biết là ai, bỗng nghe Đoàn Dự kêu lên: “Ô kìa, đồ đệ! Ngươi cũng đến đây à? Trông thấy sư phụ sao lại không biết khấu đầu?” Thì ra chính là Nam Hải Ngạc Thần, Nhạc lão tam.

    Y vừa thấy Đoàn Dự liền giật mình hoảng hốt, thần sắc cực kỳ ngượng ngập ấp úng: “Ngươi… ngươi…” Đoàn Dự đáp: “Này đồ đệ! Bang chủ Cái Bang là huynh trưởng kết nghĩa của ta, các vị đây đều là sư bá, sư thúc ngươi đó, ngươi không được vô lễ! Mau trở về đi!” Nam Hải Ngạc Thần rống lên một tiếng, bao nhiêu cành lá chung quanh đều rung lên xào xạc. Y cất tiếng chửi: “Đồ khốn kiếp, quân chó đẻ!” Đoàn Dự sầm mặt xuống: “Ngươi chửi ai là đồ khốn kiếp, quân chó đẻ?”.

    Nam Hải Ngạc Thần tuy hung hãn vô cùng nhưng được cái nói ra không bao giờ nuốt lời. Y đã từng trúng kế phải bái Đoàn Dự làm sư phụ mà không cãi chối, bèn nói: “Ta thích chửi ai thì chửi, sao ngươi cấm ta được? Ta có chửi ngươi đâu?” Đoàn Dự nói: “Hừ! Ngươi thấy sư phụ mà không biết quì xuống vấn an, thế thì còn ra thể thống gì nữa?” Nam Hải Ngạc Thần cố nhịn, quỳ xuống khấu đầu nói: “Sư phụ, lão nhân gia khỏe chứ?” Y càng nghĩ càng tức, lạy xong vụt đứng dậy co giò chạy một mạch, vừa chạy vừa gầm lên.

    Tiếng gầm của lão nghe như nước thủy triều đổ xuống ầm ầm, mỗi lúc một xa dần nhưng vẫn cuồn cuộn từng đợt thật là mãnh liệt. Chỉ nghe cũng đủ biết y võ công cao cường không sao kể xiết, trong Cái Bang họa chăng chỉ có Từ trưởng lão, Truyền Công trưởng lão một vài người là có thể đối địch với y. Một thư sinh yếu ớt như Đoàn Dự lại là sư phụ y, quả hết sức kỳ quái. Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ba người biết Đoàn Dự hoàn toàn không hiểu võ công lại càng kinh ngạc vạn phần.

    Trong đám võ sĩ Tây Hạ đột nhiên có một người nhảy ra, thân hình cao lênh khênh như cây tre, thân thủ mau lẹ dị thường, hai tay cầm một cặp binh khí kỳ lạ, cán dài chừng ba thước, một đầu là cương trảo hình năm ngón tay. Đoàn Dự nhận ra y chính là Thiên Hạ Đệ Tứ Ác Nhân, Cùng hung cực ác Vân Trung Hạc nên nghĩ thầm: “Không lẽ cả bốn tên đại ác này đều đầu nhập nước Tây Hạ?”. Chàng chú ý nhìn sang phía người Tây Hạ, quả nhiên thấy Vô ác bất tác Diệp Nhị Nương đang bồng một đứa trẻ, miệng tủm tỉm cười, chỉ không thấy lão đại Ác quán mãn doanh Đoàn Diên Khánh mà thôi. Đoàn Dự nghĩ thầm: “Chỉ cần thái tử Diên Khánh không đến, Nhị ác và Tứ ác thì Cái Bang cũng đủ đối phó rồi.”

    Thì ra Thiên Hạ Tứ Ác từ Đại Lý thất thế chạy lên hướng bắc, gặp phải sứ giả của Tây Hạ Nhất Phẩm Đường đi rao tìm cao thủ võ lâm, bọn chúng liền gia nhập cho đỡ lẻ loi. Bốn tên võ nghệ cao siêu, chỉ trổ vài ngón là được tiếp đón trọng vọng ngay. Chuyến này Hách Liên Thiết Thụ sang thành Biện Lương đem bốn người đi theo để làm thủ túc. Riêng phần Đoàn Diên Khánh tự nghĩ thân phận cao sang, tuy cũng ở trong Nhất Phẩm Đường nhưng không chịu sai bảo nên không đi chung với bọn kia.

    Vân Trung Hạc kêu lên: “Tướng quân chúng ta muốn coi hai tuyệt kỹ của Cái Bang xem bọn ăn mày chúng bay có bản lãnh thực hay chỉ giỏi tài nói khoác. Mau mau ra đây!”

    Hề trưởng lão nói: “Để ta ra tỷ thí với hắn!” Từ trưởng lão dặn: “Gã này khinh công lợi hại, Hề huynh đệ phải cẩn thận.” Hề trưởng lão đáp: “Vâng!” Ông ta vác cương trượng ra đứng cách Vân Trung Hạc độ hơn một trượng, nói: “Tuyệt kỹ của bản bang phải tùy người mới đem ra thi thố. Những kẻ vô danh tiểu tốt như các hạ việc gì phải dùng đến Đả Cẩu Bổng pháp? Coi chiêu đây!” Lão vung cương trượng lên nghe vù vù, đánh xéo xuống vai Vân Trung Hạc. Hề trưởng lão thân hình lùn mập thế nhưng chiếc gậy sắt trong tay dài đến hơn một trượng, một khi múa lên tuy Vân Trung Hạc người cao lênh khênh nhưng vẫn có thể đập từ trên cao xuống. Vân Trung Hạc nghiêng qua tránh được, nghe “bình” một tiếng đất cát văng lên tứ tán, cương trượng vụt xuống đất, đầu trượng ngập sâu hơn một thước. Vân Trung Hạc biết chân lực của mình kém ông ta xa nên chỉ nhảy thoăn thoắt, hết tránh bên tả lại nghiêng bên hữu, vận động khinh công cùng lão giao đấu. Hề trưởng lão múa tít cương trượng, quanh mình lão chỉ thấy một luồng ánh bạc, nhưng không đánh trúng Vân Trung Hạc được đòn nào.

    Đoàn Dự đang xuất thần theo dõi cuộc đấu, bỗng bên tai nghe một giọng thật êm dịu hỏi: “Đoàn công tử, mình giúp ai bây giờ?” Đoàn Dự ngoảnh đầu lại thì người hỏi chính là Vương Ngữ Yên, chàng bất giác tâm thần mê mẩn, ngẩn ngơ hỏi lại: “Cô nương… cô nương bảo sao?” Vương Ngữ Yên nói: “Gã cao nghều kia là bạn của đồ đệ công tử, còn ông già lùn mập thì là thuộc hạ của huynh trưởng Công tử. Hai người càng đánh càng hăng, chúng ta nên giúp ai?” Đoàn Dự đáp: “Đồ đệ của tại hạ đã là con người độc ác, mà gã cao gầy kia lại càng tồi bại hơn nữa, đừng giúp y làm gì.”

    Vương Ngữ Yên trầm ngâm đáp: “Hừ, thế nhưng Cái Bang đã đuổi huynh trưởng công tử đi không để ông ta làm bang chủ nữa, lại vu oan cho biểu ca ta, ta ghét họ lắm.” Bất luận ai coi biểu ca nàng không ra gì, nàng đều cho là người tệ mạt nhất thiên hạ. Vương Ngữ Yên lại nói tiếp: “Lão lùn mập kia sử hai mươi bốn đường Phục Ma Trượng của Ngũ Đài Sơn, nhưng vì ông ta lùn quá thành thử hai chiêu Tần Vương Tiên Thạch và Đại Bằng Triển Xí không được kín đáo, ai đánh vào hạ bàn bên hữu là lão không đỡ được. Gã cao gầy không nhận ra, lại tưởng người lùn thì hạ bàn rất vững, nhưng thực ra không phải thế.”

    Giọng nàng nói rất nhỏ, thế nhưng những tay cao thủ nội công tinh thâm ở đường trường đều nghe thấy cả. Những người đó hầu hết đã biết gia số võ công của Hề trưởng lão nhưng khuyết điểm ở chỗ nào thì lại chẳng mấy ai nhìn ra, đến khi nghe Vương Ngữ Yên chỉ điểm, bấy giờ mới thấy quả là không sai. Hề trưởng lão khi sử dụng hai chiêu Tần Vương Tiên Thạch và Đại Bằng Triển Xí quả thật uy mãnh có thừa nhưng trầm trọng không đủ, hạ bàn sơ hở rất nhiều.

    Vân Trung Hạc quay sang liếc Vương Ngữ Yên, khen: “Cô bé xinh xắn quá, lại tinh mắt chẳng ai bằng, lấy ta làm chồng quách.” Y vừa nói vừa vung cương trảo lên đánh luôn ba chiều vào hạ bàn Hề trưởng lão. Quả nhiên chiêu thứ ba Hề trưởng lão không đỡ được, nghe “soạt” một tiếng, đùi bị Vân Trung Hạc móc một đường dài, lập tức máu chảy đầm đìa.

    Vương Ngữ Yên bản tính hồn nhiên, nghe Vân Trung Hạc khen mình đẹp thì lấy làm khoái chí. Gã nói khinh bạc thế mà nàng không giận, mỉm cười nói: “Nói thế mà không biết xấu! Ngươi có gì là hay? Ta không lấy ngươi đâu.” Vân Trung Hạc nghe người đẹp cười đùa, sướng rơn nói: “Sao nàng không chịu lấy ta? Phải chăng nàng đã có thằng lỏi mặt trắng kia? Để ta giết ý trung nhân của nàng trước, xem nàng có chịu lấy ta không nào?” Câu nói đó phạm vào đại kỵ của Vương Ngữ Yên, nàng quay mặt đi không thèm nói gì nữa.

    Vân Trung Hạc đang toan nói thêm mấy câu chớt nhả, Ngô trưởng lão trong Cái Bang đã nhảy ra vung Quỉ đầu đao chém liên tiếp bên trái bốn nhát, bên phải bốn nhát, trên bốn nhát, dưới bốn nhát, bốn lần bốn là mười sáu nhát, thế đao cực kỳ cương mãnh. Vân Trung Hạc không hiểu đao pháp lão thuộc về môn phái nào, chỉ còn biết nó đông tránh tây, rụt đầu xuống lại nhảy dựng lên thật là bối rối.

    Vương Ngữ Yên cười nói: “Đao pháp của Ngô trưởng lão là Tứ Tượng Lục Hợp Đao, bên trong có chứa bát quái sinh khắc biến hóa khôn lường, gã cao gầy kia đâu có biết? Nếu gã biết sử chiêu Hạc Xà Bát Đả thì phá được Tứ Tượng Lục Hợp Đao dễ như chơi.” Người trong Cái Bang nghe nàng lại chỉ giúp cho Vân Trung Hạc, trong lòng ai nấy đều căm giận. Bỗng thấy Vân Trung Hạc biến chiêu, xoạc hai chân, cương trảo giang ngang trông chẳng khác gì một con hạc đang xòe cánh. Vương Ngữ Yên ghé tại Đoàn Dự nói thầm: “Gã sếu vườn kia mắc mưu ta rồi, không chừng tay trái gã bị chém đứt bây giờ.” Đoàn Dự lấy làm lạ, hỏi: “Sao thế?” Ngữ Yên chưa kịp đáp đã thấy Ngô trưởng lão đao pháp ngưng trọng tựa hồ như không theo lề lối nào cả, ra đòn mỗi lúc một chậm lại. Đột nhiên, lão chém ba đao rất mau, ánh đao vừa lóe lên, Vân Trung Hạc đã kêu rú lên một tiếng thất thanh, lưng bàn tay trái đã bị chém trúng, cương thảo trong tay cầm không vững, rơi ngay xuống đất nghe keng một tiếng. Cũng may thân pháp y mau lẹ dị thường, kịp nhảy ngược về sau né được ba đao tấn công tiếp theo của Ngô trưởng lão nên chỉ bị thương xoàng.

    Ngô trưởng lão đi tới trước mặt Vương Ngữ Yên, dựng đao lên nói: “Đa tạ cô nương!” Vương Ngữ Yên mỉm cười nói: “Kỳ Môn Tam Tài Đao của trưởng lão quả là tuyệt diệu.” Ngô trưởng lão kinh ngạc nghĩ thầm: “Hóa ra cô ta vốn biết đao pháp của ta rồi”. Thì ra Vương Ngữ Yên cố ý nói đao pháp của Ngô trưởng lão thành Tứ Tượng Lục Hợp Đao, rồi theo chiêu số của Vân Trung Hạc liệu chừng y biết sử Hạc Xà Bát Đả liền dụ y xuất chiêu này, quả nhiên gã trúng kế, suýt đứt mất một tay.

    Gã mũi to giọng nói the thé đứng bên cạnh Hách Liên Thiết Thụ tên là Nỗ Nhi Hải, thấy Vương Ngữ Yên chỉ nói vài câu đã giúp Vân Trung Hạc đả thương Hề trưởng lão rồi lại chỉ vài câu khiến cho Ngô trưởng lão đả thương Vân Trung Hạc, liền quay lại nói với Hách Liên Thiết Thụ: “Tướng quân! Cô gái người Hán kia thật là lợi hại, chi bằng ta bắt về Nhất Phẩm Đường ép thị biết được điều gì thì phải nói hết ra, hữu dụng vô cùng.” Hách Liên Thiết Thụ đáp: “Hay lắm! Ngươi làm đi!”

    Nỗ Nhi Hải gãi đầu, nghĩ bụng: “Tướng quân thật khéo quá, mỗi khi mình hiến kế là lại nói gọn lỏn: Hay lắm! Ngươi làm đi! Nhưng hiến kế thì dễ, làm được mới khó. Cô bé này xem ra võ công cao siêu không biết đến đâu mà lường! Mình ra tất bị ê mặt với mọi người, chi bằng ta hạ thủ trước đi là hơn”. Y giơ tay ra hiệu, bốn tên thuộc hạ lập tức tiến ra.

    Nỗ Nhi Hải tiến lên mấy bước nói: “Từ trưởng lão! Tướng quân chúng ta muốn xem Đả Cẩu Bổng pháp và Hàng Long Thập Bát Chưởng. Các ngươi có biết thì biểu diễn cho xem, nếu không biết thì chúng ta xin cáo từ, không ai hơi đâu mà chờ.” Từ trưởng lão cười khẩy đáp: “Các cao thủ trong Nhất Phẩm Đường của quí quốc khoe mình võ công hạng nhất, hóa ra chỉ tầm thường không có gì xuất sắc. Nếu muốn xem Đả Cẩu Bổng pháp và Hàng Long Thập Bát Chưởng e rằng chưa xứng.” Nỗ Nhi Hải hỏi: “Thế nào mới xứng?” Từ trưởng lão đáp: “Trước hết phải đánh bại bọn ăn mày vô tích sự chúng ta đã, lúc đó đầu não của Cái Bang mới ra tay…” Vừa nói tới đây, đột nhiên lão ho lên su sụ, rồi thấy mắt đau nhức kịch liệt không mở ra được, nước mắt trào ra. Từ trưởng lão cả kinh, vội nhảy vọt lên, nín thở đá luôn ba cái. Nỗ Nhi Hải không ngờ ông già tóc đã trắng xóa mà thân thủ lại còn nhanh đến thế. Y vội vàng tránh ra nhưng chỉ tránh được chỗ yếu hại trên ngực, đầu vai vẫn bị đá trúng, người hắn xiêu đi, tiện đà nhảy lùi về phía sau. Từ trưởng lão nhảy lên lần thứ hai, còn đang ở trên không đã thấy chân tay uể oải, rơi xuống đất đánh bịch một cái.

    Người của Cái Bang kêu réo om sòm: “Không xong rồi, bọn man di mọi rợ chơi bẩn.” “Mắt ta dính cái gì thế này?” “Ta không mở mắt ra được.” Mọi người ai nấy mắt đau đớn, nước mắt đầm đìa. Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích cũng chịu chung số phận, mắt không mở ra được.

    Thì ra bọn Tây Hạ đã tung ra Bi Tô Thanh Phong là một loại độc khí không mùi vị, không màu sắc. Thuốc này lấy từ những độc vật trong Hoan Hỉ Cốc ngoài Đại Tuyết Sơn nước Tây Hạ, chế thành chất lỏng chứa trong bình. Người hạ độc nhét sẵn thuốc giải trong mũi, khi mở nắp lập tức độc thủy bốc hơi bay ra thoang thoảng như gió nhẹ. Dù ai thính mũi, tinh mắt đến đâu cũng không thể phát giác ra được, đến khi mắt thấy đau nhói thì độc khí đã xâm nhập vào óc. Người trúng độc nước mắt đầm đìa nên gọi là “bi”, toàn thân không cử động được nên gọi là “tô”, độc khí không màu sắc, không mùi vị nên gọi là “thanh phong”.

    Chỉ nghe “Ôi chao!”, “Trời ơi!” liên tiếp, quần cái liên tiếp ngã lăn ra. Đoàn Dự đã nuốt Mãng Cổ Chu Cáp nên vạn độc bất xâm, Thanh Phong tuy đã hít vào mũi rồi nhưng chàng không “bi” mà cũng chẳng “tô”, thấy bọn Cái Bang cùng Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ai nấy tỏ vẻ đau đớn chẳng hiểu tại sao, trong bụng không khỏi hoảng hốt. Nỗ Nhi Hải lớn tiếng quát tháo, chỉ huy bọn thủ hạ cùng các võ sĩ trói hết người Cái Bang lại, còn tự mình thì tiến đến bên Vương Ngữ Yên, giơ tay nắm lấy cổ tay nàng.

    Đoàn Dự quát lên: “Ngươi làm trò gì thế?” Trong lúc cấp bách, chàng giơ ngón tay trỏ bên phải lên búng một cái, một luồng chân khí từ đầu ngón tay bắn vọt ra nghe vèo vèo, chính là Lục Mạch Thần Kiếm của họ Đoàn nước Đại Lý. Nỗ Nhi Hải không hiểu gì cả, vẫn tiếp tục xông tưới nắm tay Vương Ngữ Yên, đột nhiên nghe cắc một tiếng, cánh tay phải không hiểu sao lại treo lủng lẳng, xương đã gãy lìa. Y kêu lên thảm thiết một tiếng, vội đứng lại.

    Đoàn Dự cúi xuống ôm lấy tấm lưng thon của Vương Ngữ Yên vào lòng, đoạn thi triển Lăng Ba Vi Bộ, bước xéo lên ba bước rồi lại rẽ ngang hai bước, nhẹ nhàng chạy ra khỏi đoàn người.

    Diệp Nhị Nương vẫy tay một cái, phóng kim độc vào sau lưng Đoàn Dự. Mũi độc châm đó nhắm rất chính xác, kình lực lại mạnh, Đoàn Dự vốn không thể nào tránh được. Thế nhưng bộ pháp của chàng lúc thì đi xéo lúc lại lui về, đến khi độc châm đến nơi thì chàng đã ở bên phải ba thước rồi. Ba tên hảo thủ trong đám võ sĩ Tây Hạ liền nhảy lên ngựa, hò hét đuổi theo. Đoàn Dự lạng người đến gần một con tuần mã, đặt Vương Ngữ Yên nằm ngang trên yên rồi mới phi thân nhảy lên, giật cương chạy như bay.

    Bọn võ sĩ Tây Hạ vốn đã canh gác những điểm trọng yếu bốn mặt rừng hạnh, khi thấy Đoàn Dự cưỡi ngựa đột nhiên chạy ra, chúng liền bắn tên không ngớt. Nhưng nhờ có những cây hạnh chắn đỡ, hơn chục mũi lang nha vũ tiễn đều cắm vào thân cây.

    Đoàn Dự kêu lên: “Ngựa ngoan ơi ngựa ngoan! Chạy càng nhanh càng tốt! Về nhà ta cho ăn gà, ăn thịt, ăn cá, ăn dê.” Chàng bối rối quên mất cả chuyện ngựa đâu có ăn thịt, chỉ ăn cỏ mà thôi.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Thiên Long bát bộ. Tiểu thuyết của Kim Dung. Tác phẩm được bắt đầu được đăng trên tờ Minh báo ở Hồng Kông và Nam Dương thương báo ở Singapore vào ngày 03-09-1963 đến ngày 27-05-1966, liên tục trong 4 năm. Các Dịch giả: Hàn Giang Nhạn; Đông Hải; Nguyễn Duy Chính. NXB Văn học, 2002.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập43,165,834

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/