Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,549,285

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Thềm hoang

Nhật Tiến

  • Thứ ba, 14:21 Ngày 15/09/2020
  • Thềm hoang

    Gã buông nàng ra, hối hả đi vào ngõ tối. Qua cửa nhà Phó Ngữ, gã bỏ guốc ra, cầm trên tay. Mắt gã mở to, đầu gã nghiêng nghiêng nghe ngóng. Cửa nhà Đào tối om, sự yên lặng bao phủ suốt một dãy nhà lá lụp xụp chạy dài. Gã cảm thấy lòng hồi hộp. Hai chân gã bước rón rén. Những viên gạch răm nhỏ đâm nhói vào gan bàn chân. Chợt gã giật bắn người khi nghe thấy tiếng quát ở phía đằng sau:

    "Sư bố thằng Hai Hào chim con gái ông... ông thì ghè vỡ sọ mày ra, biết chưa.”

    Rồi từ trong xó tối, có tiếng xô ghế đứng dậy và gã thấy Phó Ngữ nhẩy bổ ra với cái gậy quen thuộc ở trên tay. Hai Hào vội vàng la lên:

    "Ơ.... ơ đâu nào... Tôi chim ở đâu nào..."

    Phó Ngữ hét lớn hơn nữa:

    "Ông biết rồi, ông biết tỏng ra rồi..."

    Nói rồi lão vụt cho Hai Hào một gậy. Gã co chân ù té chạy. Lão già vùng lên đuổi theo. Giọng lão oang oang phá tan cái im lặng về đêm của xóm Cỏ:

    "Sư bố thằng Hai Hào... ông mà tóm được thì ông rút lưỡi, biết chưa.”

    Hai người chạy huỳnh huỵch trên mặt đất gồ ghề. Tiếng chó theo đó sủa ran lên loạn xạ. Hai Hào thục mạng băng qua một cái rãnh đầy bùn. Phó Ngữ theo sát ở đằng sau. Gã cuống cuồng vứt phăng đôi guốc ở trong tay rồi len vào những ngách nhỏ. Tiếng Phó Ngữ vẫn oang oang làm mọi người trong xóm đổ ra lố nhố:

    "Mày chim con gái ông... ông thì ghè vỡ sọ mày ra, biết chưa..."

    Hai Hào vượt qua một đống rác lớn. Gã nom thấy cái cổng bằng nan tre của nhà bác Tốn. Vội vã gã co chân nhảy tuốt qua rồi băng vào trong sân đất. Chân gã vướng phải mấy cái lon sữa bò. Những chiếc hộp sắt va vào nhau kêu loảng xoảng. Ở đằng sau Phó Ngữ trờ tới, lão quờ tay xuống đất tìm mấy viên gạch ném mạnh về phía bóng Hai Hào. Trong nhà chợt có tiếng quát lên:

    "Ai? Ai đấy..."

    Đó là tiếng bác Tốn, khi ấy đang nằm mơ màng chợt nghe thấy tiếng vách vỡ rơi lả tả. Bác vụt nhỏm dậy và nhớ tới mấy trăm bạc để dành cất dưới nệm chiếu. Bác vội vàng thủ cái túi tiền vào ngực áo rồi khua chân xuống đất tìm đôi guốc mộc. Bỗng có tiếng thở hồng hộc ở bên tai:

    "Nó đâu rồi... Nó đâu rồi..."

    Bác Tốn vung tay ra phía trước. Tay bác chạm phải ngực áo Phó Ngữ. Bác la lên:.

    "Ai? Ai đấy?"

    Phó Ngữ vội đáp:

    "Tôi đây... Bố cái Đào đây. Bác có thấy thằng Hai Hào chạy vào đây không?"

    "Ấm ớ chưa! Hai Hào vào đây làm đếch gì.”

    Giọng Phó Ngữ hậm hực:

    "Thì rõ ràng tôi thấy nó chui vào đây mà..."

    Rồi lão bước xuống thềm đất, tức tối vụt cái gậy vào những xó xỉnh, miệng la to:

    "Thằng Hai Hào... Ông mà vớ được mày, ông ghè vỡ sọ biết chưa..."

    Bác Tốn bật cười hỏi vọng ra:

    "Sao? Nó làm gì cụ đấy?"

    "Nó chim con gái nhà tôi. Hai đứa rủ nhau đi đến giờ mới về. Cha bố tiên nhân quân đầu trộm đuôi cướp, ông mà nắm được mày thì ông giết!"

    Lèm bèm một hồi, lão lê cái gậy bước ra cổng. Mấy con chó xồ lại. Lão điên tiết phang bậy một cái. Một con chó la oẳng lên rồi co chân chạy tuốt vào cuối ngõ. Tiếng sủa của nó không ngớt vọng lại phía đằng sau. Bác Tốn ngó nghiêng một lúc rồi dò dẫm về giường. Tay bác sờ soạng tìm hộp diêm và cái điếu. Chợt có tiếng lục sục ở góc nhà. Bác bật dậy:

    "Ai thế?"

    Có tiếng thì thào đáp lại:

    "Tôi đây! Hai Hào đây!"

    Rồi gã đội cái chõng, lồm cồm bò ra. Bác Tốn nói:

    "Gớm! Cậu vào lúc nào mà nhanh thế. Cứ im tê thôi"

    "Suỵt! Lão ấy đi khỏi chưa?"

    "Khỏi rồi, đừng lo. Cậu tầm ngầm thế mà ghê thật. Suýt vỡ đầu đấy nhá.”

    "Vỡ cái nỗ đít đây này. Bộ não ấy thì đây chỉ đá một cái chết tốt!"

    "Ái chà, hăng nhỉ. Vậy mà tôi cứ ngỡ lão ấy đuổi nhà ông chạy quắn đít lên đấy nhá.”

    Hai Hào bẽn lẽn bỏ ra ngoài. Gã lo ngay ngáy về số phận của người yêu. Tai gã lắng về phía ấy. Nhưng gã không nghe thấy tiếng Đào la hét như mỗi khi bố nàng đánh nàng. Đầu xóm Cỏ chỉ nhộn lên một lúc rồi lại trở về sự yên tĩnh hằng đêm. Gã yên tâm giơ tay phủi bụi trên đầu rồi bước xuống sân đất. Có tiếng bác Tốn hỏi ra:

    "Hào về đấy hả?"

    Gã đáp:

    "Tôi về đây! Cám ơn bác đấy nhé.”

    Bác Tốn bật lên cười:

    "Ơn với iếc gì. Nhà ông không đá vỡ đít con nhà người ta ngay trong nhà tôi là may bỏ bố cho tôi rồi.”

    Gã hậm hực đi hùng hục trên những mô đất lổn nhổn. Nghĩ đến đôi guốc mới để văng đâu mất, gã tiếc của lẩm bẩm văng tục. Mồ hôi trên vai gã ướt đầm đìa. Gã bỏ đi về cuối xóm.

    Đến quá nửa đêm, lúc gã còn đang thao thức về số phận người yêu thì có tiếng cậy cửa và tiếng gọi thì thào:

    "Mình ơi..."

    Hai Hào bật dậy. Gã nhẩy bổ ra tháo cái then cửa. Gã nom thấy Đào đứng ở dưới chân lão Hói. Gã cất giọng xuýt xoa:

    "Sao? Mình có nàm sao không? Có đau không?"

    Đào lắc đầu:

    "Tôi không về. Nom thấy ông ấy đuổi mình, tôi đi tuốt ra đường cái rồi vòng lối giếng về đây. Mình có... bị gì không?"

    "Không, tôi cũng nhanh chân chạy được.”

    "Khổ quá, thật là mình khổ vì tôi.”

    Hai Hào vội vàng bịt lấy miệng người yêu:

    "Khỉ nắm nữa. Đã yêu nhau rồi mà mình cứ khách khí. Tôi khổ thế chứ, khổ nữa vì mình tôi cũng cam.”

    Đào cảm động ôm chầm lấy gã. Gã dìu nàng đi vào trong bóng tối. Hai người im lặng không nói với nhau. Qua khung cửa sổ, trời bên ngoài sáng lên đùng đục. Có tiếng chuột chạy rinh rích trên rui nhà. Một lát có tiếng Đào giẫy lên:

    "Đừng mình ơi... Tôi van mình.”

    Rồi thì mọi sự trở nên im bặt, chỉ có tiếng ghế ngựa du đi du lại kêu cót két và tiếng Hai Hào thở mạnh như những lúc gã đạp xe chở nhiều đồ.

    Trời càng ngày càng về sáng. Đằng xa thỉnh thoảng có tiếng ô tô chở hàng chạy nặng nề trên đường cái xen với tiếng chó sủa vu vơ vọng lại. Qua kẽ vách, lão Hói ngủ ngáy vang như sấm. Rồi bỗng có tiếng Đào tỉ tê khóc và tiếng Hai Hào dỗ dành:

    "Tôi nậy mình. Đứng có khóc. Rồi mình nấy nhau cần gì.”

    Giọng Đào thút thít qua nước mắt:

    "Nhưng rồi bố tôi biết thì bố tôi giết!"

    "Biết nàm sao được. Chốc nữa tôi đưa mình về thật sớm.”

    "Ngộ tôi có chửa thì sao?"

    "Chả nàm sao hết. Mình nấy nhau rồi, tha hồ mà chửa.”

    Mặt Đào tươi lên. Nàng dụi đầu vào ngực gã nũng nịu và bắt chước cái giọng của gã:

    "Thiệt nhe! Mình nói thiệt đấy nhe..."

    Có tiếng cựa mình của lão Hói. Hai người vội vàng nín thinh.

    Sáng hôm sau, lúc bừng mắt ra, Phó Ngữ thấy mình ngủ gục ở hàng hiên. Lão vội choàng dậy nhòm qua khung cửa sổ. Lão thấy Đào nằm ngủ li bì ở một góc giường. Mái tóc nàng xổ tung, khuôn mặt nhếch nháp phấn son, hơi thở đầy vẻ nặng nề mệt nhọc. Lão hùng hổ xô cửa định bước vào, nhưng cái cửa nghẹt cứng làm lão đau điếng một bên cánh tay. Thì ra Đào đã gài kỹ ở bên trong. Lão giận dữ thò tay xuống ghế với lấy cái gậy, rồi lão nện thình thình lên mặt cửa:

    "Mở cửa! Mớ cửa! Cha bố tiên sư con đĩ ngựa.”

    Đào hốt hoảng choàng dậy. Nàng dụi mắt nhìn ra xung quanh. Nom thấy bố đứng ở bên ngoài, đồng thời nhớ lại những phút đê mê mới xẩy ra hôm qua đã làm nàng từ một cô gái biến thành một người đàn bà, nàng sợ hãi kêu lên:

    "Lậy thầy... Tôi lậy thầy..."

    "Lậy cái thằng bố mày ấy à. Có mở ra cho ông không thì bảo!"

    Vừa la Phó Ngữ vừa đá cái cánh cửa cho kêu lên rầm rầm. Đào cuống quít, vừa giậm chân xuống đất vừa lu loa:

    "Chịu thôi. Tôi chịu thôi. Tôi mở để thầy vào thầy đánh chết tôi đấy à.”

    Hàng xóm bắt đầu bu lại khiến cơn giận của Phó Ngữ càng tăng thêm. Lão quát om sòm:

    "Mẹ bố mày! Ông không đánh thì để rồi cho mày đi đánh đĩ à. Mở! Mở!"

    Bác Nhan gái ở ngoài len tới, nói chõ vào trong:

    "Thì mở ra nào cô Đào ơi. Mở ra rồi xin lỗi ông ấy đi.”

    Phó Ngữ gầm lên:

    "Xin lỗi cái mả cha nhà nó. Ông thì ông vẫn đập cho mà chết, biết chưa.”

    Bác Nhan gái cố nén cơn giận đang đưa lên cổ, nói gượng thêm một câu:

    "Nó đã biết lỗi thì tha cho nó một lần nào, ông cứ nghe tôi đi.”

    "Tha cái c. ông là ông không dung cái đồ voi dầy quạ mổ ấy đâu.”

    Mặt bác Nhan bỗng đỏ ửng lên, rồi tím lại. Bác đổi giọng, quát lớn:

    "Văng c. ra với ai thế. Này tôi nói cho mà biết, đây không có thêm dây với hủi đâu.”

    Phó Ngữ sừng sộ:

    "Hủi! Bà nói ai là hủi. Tôi nói cho mà nghe biết chưa... Tôi đếch sợ thằng nào, con nào hết.”

    Bác Nhan buông cái rổ xuống đất, chồm lên:

    "Không sợ thì làm cái thá gì. Thằng nào? Con nào? Đàn ông đàn ang mà ăn nói như đồ cu li..."

    "A! Mày nói ai là đồ cu li? Mày nói ai là đồ cu li? Ông thì ghè vỡ sọ cái đứa ăn nói hỗn hào ra bây giờ!"

    Bác Nhan xắn cái quần lên, bện vào cạp mấy vòng rồi vỗ đen đét vào ngang đùi:

    "Đây! Bà đây! Bà đây... mày thử ghè cho bà coi.”

    Thế là hai người túm lấy nhau. Trẻ con đứng ở ngoài vỗ tay ầm ĩ. Tiếng vật nhau, xen lẫn với tiếng chửi rủa om sòm làm tán loạn cả lối xóm. Mọi người bu lại, mỗi bên gỡ ra một người. Có tiếng Phó Ngữ thở hổn hển:

    "Các ông các bà cứ mặc bố tôi. Tôi phải đánh cho nó chừa tôi ra, biết chưa.”

    Giọng bác Nhan gái cũng chanh chua không kém:

    "Xê ra... xê ra... Để tôi vặn cổ cái thằng nói láo cho mà xem. Xê ra..."

    Từ bên trong, Đào vội vàng sửa lại mái tóc rồi mở tung cánh cửa chạy ra. Nàng xông vào ôm lấy đầu bác Nhan vật xuống. Tiếng bác chu lên:

    "Ối giời đất ơi... ối ông phu lít ơi... bố con nhà nó đánh chết tôi.”

    Cụm người xô đi xô lại. Cái hàng rào bị nghiêng đi, nghiến vào nhau kêu ken két. Tiếng Đào thét lên lanh lảnh:

    "Thầy để mặc nó cho tôi... Tôi đánh chết nó đi..."

    Ở vòng ngoài, cái Hòn cũng vừa chạy tới. Mặt nó xám ngoét, tay nó run bắn lên, nó quơ vội lấy hòn gạch rồi len vào la thất thanh:

    "Giời đất ơi... Chúng mày đánh chết u tao rồi.”

    Nói rồi nó chồm lên, nhằm lưng Phó Ngữ mà ghè xuống. Phó Ngữ rên lên hồng hộc:

    "Ôi chao ôi... chúng mày giết ông... ông thì bỏ tù chúng mày cho rục xương ra, biết chưa..."

    Cụm người lại chen nhau xô đẩy. Mãi người ta mới gỡ được bác Nhan ra ngoài. Đầu tóc bác rối bù, cúc áo sổ tung, bộ ngực hở ra thỗn thện. Tiếng bác khản đi:

    "Đánh chết nó đi... Đánh chết nó đi..."

    Ngay lúc ấy bác Nhan trai cũng đã len được vào. Mặt bác xanh như tầu lá. Chân tay bác run lẩy bẩy. Bác nói không ra hơi:

    "Giời ơi! Giời ơi... làm sao mà đến nông nỗi này. Tôi xin bà..."

    Vừa nói bác vừa xô vợ ra phía ngoài. Mọi người giãn ra xa. Bác Nhan gái vẫn hùng hổ:

    "Đi ra, đi ra để tôi vặn cổ bố con thằng Phó Ngữ cho coi.”

    Nhưng nói thế thì nói, bác vẫn cứ lùi bước đi theo chồng. Cái Hòn len lét đi đằng sau. Trên thềm gạch, Phó Ngữ nằm lết bết trên cánh tay của Đào. Lão hổn hển:

    "Cha bố chúng mày... rồi thì rũ tù, biết chưa.”

    Đào ôm lấy lão vào lòng. Mồ hôi trên trán lão vã ra lấm tấm. Đào xốc nách lão dìu qua ngưỡng cửa, rồi đặt lão nằm ngay ngắn trên mặt phản. Hai mắt lão nhắm nghiền, lão nói với Đào bằng một giọng mệt nhọc:

    "Cầm cái chai trên nóc tủ lại đây cho tao..."

    Đào bưng lại cho lão một ly rượu trắng. Lão hớp từng ngụm nhỏ. Lúc cạn hết ly, chợt lão ngóc đầu dậy:

    "Đêm qua mày đi đâu?"

    Đào mỉm cười gượng gạo:

    "Tôi đi coi hát. Tích Điêu Thuyền.”

    "Điêu bằng mày không? Con đĩ ngựa! Mày đi coi hát sao mày không về?"

    Mặt Đào vênh lên:

    "Về chứ sao không về. Nhưng trời tối thui, tôi sợ ma nên ngủ luôn nhà bạn.”

    "Ma cái con chó. Tao còn lạ gì... mày đi với thằng Hai Hào.”

    "Khắm chửa, hào với xu nào ở đâu mà cứ nói.”

    "Bộ mày tưởng tao đui hả. Tao nói cho mà nghe biết chưa, tao là tao không có gả con cho cái đồ cu li cu leo ấy đâu.”

    "Cu li thì đã làm sao. Miễn là tốt thì thôi chứ.”

    "Nó tốt mặc bố nó. Tao đã bảo không là không mà.”

    Đào vặc lên:

    "Nhưng tôi ngủ với nó rồi!"

    Mồm Phó Ngữ đột nhiên há ra. Mắt lão trợn tròn lên nhìn cô con gái quí. Tay lão sững sờ buông cái chén xuống đất vỡ tan tành, đồng thời miệng lão ngoác lên:

    "Ối giời ơi... làm sao... mày làm sao với nó rồi..."

    Đào lí nhí:

    "Ngủ rồi..."

    Lão buông ngay Đào ra rồi ngã vật xuống. Tay chân lão quật thình thình trên mặt phản, lão rên lên những lời thảm thiết:

    "Ngủ rồi... ngủ rồi... ối con ôi là con ôi... thế là con ăn cứt rồi..."

    Rồi tự nhiên lão bưng mặt khóc. Đào cuống cuồng chạy lại ôm lấy lão, nhưng lão thuận chân đạp một cái nên thân vào ngực nàng. Đào kêu lên một tiếng "hự" rồi ngã quay lơ trên mặt đất. Chưa hả cơn giận, lão còn gầm lên:

    "Đồ con đĩ! Giời ơi, thà mày lấy dao cắt cổ tao đi còn hơn là mày bêu riếu tao như thế.”

    Đào lồm cồm bò dậy, nàng vừa lấy tay cuộn lại mái tóc vừa chanh chua:

    "Ừ đấy! Tôi ngủ với nó đấy. Tôi thương nó thì tôi lấy.”

    "Lấy nó thì xéo ngay ra khỏi cái nhà này. Đồ đĩ ngựa, đồ voi dày.”

    Đào không đáp hầm hầm đi ra cửa. Đến tối, lúc gặp nhau, nàng nói với Hai Hào:

    "Tôi thú với thầy tôi rồi!"

    Gã đàn ông choáng người:

    "Ý chèng đéc ơi! Mình thú nàm sao?"

    "Thú ngủ rồi.”

    Gã đàn ông giẫy nẩy lên, hai chân gã giậm xuống đất:

    "Chết bà tôi rồi! Gặp tôi thì ông ấy đánh tôi chết..."

    "Cần gì. Đằng nào thì rồi ông ấy cũng biết.”

    Thấy gã đứng lặng thinh, Đào tiếp:

    "Mình lấy tôi đi!"

    "Ngộ ông ấy không chịu thì sao?"

    "Mặc kệ! Từ giờ tôi là vợ của mình rồi.”

    Gã cảm động:

    "Thiệt nhe. Mình nói thiệt đấy nhe.”

    Đào không đáp, áp má vào ngực người yêu. Hai người im lặng. Một lát gã nói:

    "Nhưng cũng phải cưới nhau thì mình mới nàm vợ tôi được chứ.”

    "Thì tất nhiên!"

    "Vậy cưới thì cưới thế nào?"

    "Tôi biết làm sao được. Người ta thế nào thì mình thế ấy.”

    "Chỉ hãi bố mình thôi!"

    "Để rồi tôi nói. Rồi thế nào ông ấy cũng phải chịu.”

    "Thiệt nhe. Mình nói thiệt nhe.”

    "Thật chứ. Mình cứ lo sửa soạn đi.”

    "Mình bảo tôi sửa soạn cái gì cơ?"

    "Khắm chửa! Thì cũng phải sắm sửa cái nọ cái kia chứ.”

    Gã ngập ngừng:

    "Tôi thì tôi chỉ có mấy trăm... thiếu không?"

    "Đừng lo. Tôi cũng có. Thiếu tôi đưa…"

    "Thiệt nhe!"

    Thấy Đào không nói, gã tiếp:

    "Nhưng tôi nhờ ai hỏi được bây giờ?"

    "Ai chả được.”

    "Lão Hói được không?"

    "Ấy chớ! Lão Hói thầy tôi chả chịu đâu.”

    "Tốn nhé?"

    "Cũng chả được.”

    "Thế thì đếch ai bây giờ. Hay cụ Nết vậy.”

    "Ừ, cụ Nết thì thầy tôi ưng.”

    Hai Hào náo nức:

    "Thế thì xong rồi nhỉ mình nhỉ. Chúng mình nấy nhau. Tôi không ngờ đấy nhé.”

    Đào cấu vào lưng gã một cái đau điếng. Gã nhe răng ra cười. Hai tay gã gãi lia lịa lên bả vai. Rồi gã ôm Đào vào lòng. Gã thấy như mình ôm cả hạnh phúc trong vòng tay.

    Chương năm

    Ở chợ về, mụ Năm Trà vẫn thấy ba đứa trẻ nằm ngủ trên giường. Bà cụ Nết ngồi khom lưng ở một góc, vừa lim dim ngủ, vừa phe phẩy cái quạt đuổi ruồi cho mấy đứa cháu. Mụ ném gói đồ xuống giường, lấy khăn lau mồ hôi trán rồi hỏi:

    "Má ăn cơm chưa?"

    Bà cụ choàng dậy:

    "Đã về đấy à? Sao không nói trước, tôi lại không thổi cơm.”

    Mụ đàn bà khép cánh cửa lại rồi cởi cái áo bà ba vắt lên mắc:

    "Khỏi! Tôi không thấy đói. Nhà còn nước tắm không?"

    "Còn lưng thùng lớn đấy. Cứ xài đi rồi bảo nó đổ.”

    Mụ Trà tiến lại phía dây thép, với cái khăn mặt lau những giọt mồ hôi lăn tăn ở nách và ở bụng rồi ngồi xuống mặt phản mở gói giấy mới đem về. Mụ lấy ra một xấp quần áo trẻ con còn nguyên nếp hồ sột soạt. Mắt bà cụ sáng lên trước những hình vẽ xanh đỏ sặc sỡ đủ mầu trên những mảnh quần áo xinh xắn. Cụ reo to:

    "Chèn ơi! Đẹp quá ta. Cô mua đó hả?"

    "Phải! Mua cho xấp nhỏ đấy. Má nhắm thử coi vừa không?"

    Bà cụ đỡ lấy cái váy đầm bằng vải hoa xanh viền chỉ đỏ rồi xuýt xoa:

    "Ôi cha... được cái này thì nhất xóm rồi còn gì.”

    "Hàng mắc đấy. Tôi mua mỗi đứa hai bộ để dành mặc tết.”

    "Những hai bộ kia à. Sang dữ. Mỗi đứa một là quá xá rồi.”

    Mụ Trà không đáp đứng dậy đi vào nhà trong. Lát sau có tiếng nước dội ùm ùm ở đằng sau vách gỗ. Bà cụ nghe thấy tiếng hỏi vọng ra:

    "Má có thiếu gì không?"

    "Thiếu gì?"

    "Quần áo đó! Tôi có mua thêm xấp vải. Má lấy mà may.”

    Bà cụ ngạc nhiên nhìn về phía con dâu. Chưa bao giờ nó tử tế, săn sóc cụ như thế. Tần ngần một lát, cụ trả lời:

    "Thôi tôi chả cần. Còn ba cái đồ cũ xài được rồi.”

    "Thì có vải đấy, má cứ lấy mà may. Tôi chỉ sắm có một lần này nữa thôi.”

    Bà cụ nhoài người ra với lấy cái gói giấy. Dưới mấy bộ quần áo là một xấp vải láng mượt. Bà run run giở ra ướm thử trên mấy ngón tay. Mặt vải trơn láng, đen bóng, mềm mại và óng ả như mặt tơ. Bà nói chõ vào trong:

    "Mà sao mua nhiều quá vậy kìa. Chắc trúng số hả?"

    Người con dâu mở tung cánh cửa bước ra, vừa lau cái khăn lên lớp da trắng muốt, vừa nói:

    "Dễ gì mà trúng số! Nhưng cứ sắm. Để rồi tôi nói chuyện với má.”

    Một lát sau mụ thay xong áo rồi ra ngồi trên mặt phản. Mụ đặt cái hộp sắt đựng phấn son phía trước mặt, ngồi vuốt cẩn thận từng sợi tóc. Đầu mụ nghiêng mãi trước cái gương nhỏ. Hai tay mụ sửa lại ba bốn lần vành tóc cho thật tròn rồi nhặt cái bút chì trong hộp sắt lên tô đậm nét lông mày. Vừa sửa soạn vừa đắn đo mãi, hồi lâu mụ mới nói:

    "Tôi có chuyện muốn nói với má đây.”

    Bà cụ dừng tay quạt, ngẩng lên không nói. Tần ngần một giây, mụ tiếp:

    "Tôi sắp phải đi. Mà đi lâu mới về.”

    Bà cụ hỏi:

    "Mai mốt rồi không?"

    Mụ Năm bật lên cười. Vành môi đỏ chót của mụ trễ xuống, ướt mọng. Mụ nói:

    "Mai mốt gì! Đi là đi luôn ấy chớ! Tôi tính đi chỗ khác mà.”

    Bà cụ ngạc nhiên:

    "Làm ăn cái gì mà đi luôn. Chỗ nào thì chỗ cũng phải có lúc về chớ?"

    Mụ Năm ném thỏi son vào hộp, chân mụ quơ lấy đôi guốc dưới gậm giường. Mụ buông thõng một câu:

    "Tôi đi lấy chồng.”

    Bà cụ lặng đi không đáp. Mắt bà hết nhìn con dâu lại trông vào ba đứa trẻ vẫn nằm thiêm thiếp ngủ. Đàn ruồi thỉnh thoảng táp lại, đậu quanh mắt rồi bò xuống vành môi chúng nó. Thấy lâu mẹ không đáp, mụ Năm tiếp:

    "Tôi suy nghĩ hết sức rồi. Tôi không chờ ba chúng nó được nữa. Ba chúng nó muốn thôi tôi trước. Đấy má coi, hàng mấy năm nay thư từ đâu có. Coi bộ đã sa vào con nào hay chết ngỏm rồi không chừng!"

    Bà cụ giơ vạt áo lên lau nước mắt. Ngập ngừng một lát lâu cụ mới nói:

    "Tôi thì tôi không cần gì hết. Nhưng xấp nhỏ này rồi ai nuôi?"

    Giọng mụ Năm Trà trở nên gay gắt:

    "Vậy má bắt tôi ngồi ôm chúng tới già sao? Tôi còn cái thân tôi chớ. Đó, má có nuôi được chúng thì nuôi, không thì mang cho đi, tôi không tiếc.”

    Nói rồi mụ mở cái bóp đầm lấy ra mấy tờ giấy bạc ấn vào tay bà cụ và đổi giọng ngọt ngào:

    "Thôi má ráng đi. Tôi suy nghĩ hết sức rồi. Má không trẻ như tôi má đâu có biết.”

    Bà cụ sụt sùi không nói. Hai người im lặng hồi lâu. Một lát mụ Năm vừa đứng dậy vừa thở dài. Bà cụ ngước mắt nhìn lên. Tia mắt của cụ làm mụ bối rối. Mụ vội vã đi lại phía vách với tay lấy chiếc áo dài. Bà cụ hỏi với giọng đầy nước mắt:

    "Bộ đi ngay bây giờ à?"

    "Tôi đi ngay. Tầu ra Trung chạy bốn giờ. Còn phải đi gặp người ta nữa chớ.”

    (còn tiếp)

    Nguồn: Thềm hoang. Truyện dài của Nhật Tiến. Đời Nay ấn hành lần thứ nhất ở Sài Gòn năm 1961. Việt Tide tái bản tại California năm 2003 (tác giả có hiệu đính). Giải Nhất, Giải thưởng Văn Chương toàn quốc. Sài Gòn, 1962.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

    Bài viết liên quan

  • Quo Vadis
    • Quo Vadis

      Tiểu thuyết Nguyễn Hữu Dũng dịch và giới thiệu. NXB Văn học in lần đầu 1985-1986, sau đó tái bản nhiều lần. Những lần mới nhất là: năm 2011; năm 2016- Kỷ niệm 100 năm ngày mất của Đại văn hào Ba Lan. Lời bạt của nhà văn Triệu Xuân: Nhà văn, Dịch giả Nguyễn Hữu Dũng và Quo Vadis. Dịch từ nguyên bản tiếng Ba Lan: Henryk Sienkicvicz. Quo Vadis. Anstwwy InstytutWydawniezy. Warszawa - 1977. *Post từ năm 2008, nay update!

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,549,285

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/