Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập43,165,466

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tết trong làng/ Sương Xuân và hoa đào

Vũ Thư Hiên

  • Thứ bảy, 12:27 Ngày 06/02/2021
  • Ở đồng bằng sông Hồng vào thời tôi còn bé tí bé tẹo Tết vui lắm.

    Mới đầu tháng Chạp, bầu trời thấp và xám xịt, cây cối xơ xác, mưa phùn và gió bấc, thế mà thiên hạ đã xốn xang với Tết rồi. 

    Cô Gái, bà chị cả của cha tôi năm ấy đã già, thấy bàn dân thiên hạ rộn ràng đón xuân cũng đứng ngồi không yên.

    Khi chiều xuống, nắng chưa tắt, cô  tôi ngồi tư lự rất lâu trên cái chõng tre ọp ẹp ngoài thềm. Ấy là bà bận suy tính: năm nay gói bao nhiêu bánh chưng là vừa, nhà mình đụng lợn với ai, cỗ bàn làm mấy mâm? Nhà chỉ có hai cô cháu, dọn dẹp cách nào cho tươm? Rồi còn chuyện người xông đất sáng Mồng Một nữa, chọn ai đây để còn có nhời trước với họ?…

    - Cháu này! – bà gọi tôi – Cô nghĩ thế vầy…

    Mỗi khi có chuyện phải nghĩ, cô tôi lại xổ mái tóc mỗi năm một bạc thêm của bà xuống kín vai, rồi nhẩn nha chải đầu bằng cái lược bí đã gãy nhiều răng. Cái lược sứt sẹo ấy thường giúp bà vượt qua nhiều câu hỏi hắc búa. Khi nào bà lấy cái lược bí ra chải đầu thì ấy là bà đang có điều toan tính. Trong nhà chỉ có hai cô cháu, sực nhớ điều gì là bà gọi tôi đến để bàn bạc, cứ như thể thằng cháu lên bảy của bà đã lớn.

    Mẹ tôi bận nhiều việc, tôi thì nghịch như quỷ sứ, mẹ nghiến răng đưa tôi về quê nội.  Cha tôi đang ở tù cũng muốn đưa tôi về ở với bà chị cả không chồng, sống trọn đời đồng trinh. Ông yêu chị, ông thương chị, nhưng ít có dịp về thăm bà - ông thường vắng mặt, khi đi nơi này nơi khác, khi ở trong tù như năm nay. Người làng thì thào:  ông Tư có chân trong “hội kín”.

    Dù là Tết ở Hà Nội hay Tết ở quê, Tết nào cũng đến với tôi trong niềm vui e ấp. Tôi nôn nóng chờ Tết đến. Cùng với nó, khúc ngoặt trọng đại của thời gian, tôi đang dần trở thành người lớn đấy. Mà tôi mới khát khao được thành người lớn làm sao! Chả cứ tôi, đứa trẻ nào chẳng muốn mình mau mau được sánh vai với đám người lúc nào cũng sẵn sàng phẩy tay đuổi nó khỏi thế giới của họ: “Ra đàng kia! Trẻ con, biết gì!”

    Tôi nhớ Tết thành phố trong đêm trừ tịch với tiếng pháo râm ran, với khói pháo thơm nồng lẩn khuất trong sương bay nhè nhẹ như có như không trên phố. Trời rét ngọt, cái rét không làm ta co ro cóm róm trong áo mền áo kép mà chỉ cho ta rùng mình đôi thoáng gọi là có, như thể để đánh dấu sự vào xuân, chứ không như cái rét cắt da cắt thịt ở quê làm ta chỉ muốn chui vào ổ rơm, vào chuồng trấu  mà trầm mình trong đó.

    Ở thành phố, trong buổi sáng tinh sương của năm mới, mọi người đều đón xuân trong nhà mình. Những người còn lác đác ngoài đường kia là đám con cháu đi chúc thọ các bậc trưởng thượng, hoặc những người tốt vía đã được các gia chủ dặn trước đến xông nhà.

    Đúng giao thừa, một làn sóng pháo tạch pháo đùng ở mọi nhà mọi phố từ từ trung tâm thành phố toả ra tận các xóm vắng ngoại vi. Cũng từ đó cho tới sáng, và cả mồng hai mồng ba nữa, tiếng pháo dần tuy có thưa dần nhưng không dứt, khi chỗ này, lúc chỗ khác, bỗng chốc lại rộ lên một tràng pháo muộn. 

    Nhưng thành phố xa rồi.

    Tôi đang ở quê. Ở đây hiếm tiếng pháo. Pháo chỉ nổ đì đùng ở sân dinh cụ Thượng, lạch tạch ở nhà ông chánh tổng, ông lý trưởng, nhà các ông lái gỗ, trong mấy nhà có người trên tỉnh về. Người nghèo đứng trong nhà mình mà hóng  tiếng pháo giòn giã báo xuân sang. Chào mào, sáo sậu, sáo đá… nghe tiếng pháo là bay tứ tán hết. Lũ  chim sâu bé tí thế mà dạn – ngớt tiếng sáo đã thấy chúng lách chách ngoài bụi tre. Dạn nhất là những con giẻ quạt, sau vài phút hốt hoảng, chúng lại chao cánh bên những bụi mây.

    Trẻ con trong làng khác trẻ con ở tỉnh. Chúng chẳng có pháo lẻ để mà đốt, đứa may mắn nhất cũng chỉ có mấy cái pháo lép sót lại trong đống xác pháo toàn hồng của nhà giàu, chỉ dùng làm pháo chuột, châm lửa chỉ kêu xì một tiếng rồi vọt đi như chớp.

    Cái sự chờ đón không náo nhiệt ngày đầu tiên của một mùa xuân mới tưởng chừng chỉ âm thầm trong lòng mỗi người, vậy mà trong những ngày cuối năm nó thay đổi bộ mặt của làng lúc nào không hay. Những hàng rào găng, ruối, dâm bụt, bỗng được cắt tỉa, xén phẳng bên những con đường nhỏ bỗng được quét tước cẩn thận. Nhà thờ chính xứ cũng như mấy nhà thờ họ lẻ, cả nhà hội quán và trường tiểu học nữa, được quét vôi lại, sáng sủa hẳn lên trong bộ áo mới.

    Gần Tết rồi cô Gái mới gọi anh Cận đến.

    Thấp bé, mắt kèm nhèm, hay lam hay làm, anh là người được cô tôi tín nhiệm nhất trong họ, phàm nhà có việc là bà gọi anh. Anh Cận tính tình hiền lành, nhất nhất nghe lời bề trên. Tôi không biết anh có họ thế nào với tôi, nhưng anh già bằng cha tôi, tóc đã có nhiều sợi bạc, con trai anh còn hơn tôi mấy tuổi.

    Anh dặng hắng mấy tiếng ngoài cửa rồi mới bước vào nhà, đến trước toà Đức Bà làm dấu thánh, trịnh trọng xin phép cô ngồi xếp bằng trên phản rồi đập đập hai bàn chân vào nhau cho hết bụi:

    - Năm nay cô tính nấu bao nhiêu tấm ạ?

    Cô Gái phán:

    - Thì cũng như mọi năm, độ hai chục là vừa.

    - Nhiều vậy cơ? Liệu các ông bà với các cô các chú Tết năm nay có về được không ạ?

    Cô Gái thở dài:

    - Biết thế nào. Các ông ấy rảnh thì về, không rảnh thì đành chịu. Con cháu ai chả muốn về nhà mình khi năm hết tết đến? Chẳng qua cái khó bó cái khôn, anh ạ.

    - Dưng cô tính đi, để con còn lo chẻ lạt, hái lá giong!

    - Cứ hai chục, anh ạ, cho nó chắc. Thêm ít đồng bánh nếp nữa. Còn phải biếu các cha, các thầy, còn nhà mụ  nữa, không thể bỏ. Rồi còn họ hàng kéo đến, mình phải có đồng bánh cho họ, thừa còn hơn thiếu. Chưa kể các ông bà với con cháu trên tỉnh đùng đùng kéo về, không có tấm bánh chưng còn ra làm sao.

    - Ông Cả thích bánh chưng rán, ông Tư thì lại thích bánh nhân ngọt. Chú Mai, chú Hiếu thì gì cũng được, nhưng bánh chưng phải nóng, cơm phải có cháy ròn – anh Cận thủng thẳng nói mấy nhận xét vụn chứng tỏ anh biết, anh nhớ những thói quen của từng người trong họ - Giá mà các cô các chú về sớm được nhẩy?

    - Được thế còn nói làm gì? Cô cũng nhớ các em anh lắm. 

    Khi cô Gái xưng cô với anh là bà muốn nhấn mạnh tình cô cháu, cái đó làm cho anh Cận cảm động. Anh khịt mũi.

    - Dạ. Thì cũng như mọi năm.

    Tôi cũng mong các anh chị con các bác tôi về quê ăn Tết như năm ngoái năm kia. Cả ngôi nhà hằng ngày vắng lặng bỗng sống dậy, ồn ào tiếng người.

    Hai năm ấy cô Gái không đụng lợn mà “iết” (giết) cả con. Anh Hiếu, con thứ bác Cả, chắc chắn sẽ giành cái bong bóng lợn, biến cái vật bèo nhèo bẩn thỉu ấy thành một quả bóng méo mó và mấy anh em chúng tôi, con chú con bác con cô con cậu, đủ mặt, lại được quần thảo trên sân trước đã được giẫy sạch cỏ. Trên anh Hiếu là anh Mai thì đã ra vẻ người lớn. Anh la cà trong làng, thăm nhà này nhà khác. Nếu bác Cả, bác Hai về thì tôi sẽ được thêm tiền mừng tuổi. Đối với trẻ con khoản tiền một năm mới có một lần ấy rất quý.

    Anh Cận hạ một cây tre đực ở vườn sau, cưa ra từng khúc ngắn, những khúc tre này sẽ được chẻ thành lạt gói bánh cho nhà tôi, nhà anh và nhiều nhà khác nữa, tính ra cũng họ hàng hang hốc với nhau cả. Vả lại, anh giúp cô Gái không lấy công thì cũng phải có chút gì mang về cho nhà mình, nhân tiện đem cho các gia đình neo đơn trong họ.

    Nhưng các bác tôi và các anh tôi không về trước mấy ngày để đón giao thừa ở ngôi nhà của cha ông như cô Gái kỳ vọng. Cũng chẳng thấy các ông đánh giấy (tức là gửi điện tín hoặc gửi thư). Mà Tết thì cứ đến gần, lừng lững.

    Anh Cận bắc ghế ngựa rồi leo lên với cái chảo gang to đùng trên gác ránh xuống, lấy tro đánh cho nó sạch bong rồi đưa ba ông đầu rau cao lênh khênh ở chái bếp vào, cưa cây gỗ lớn lăn lóc sau nhà thành từng khúc, chúng sẽ cháy rất đượm. Lá chuối lá giong ở vườn sau được anh rửa sạch, hong cho ráo nước xếp thành đống.

    Cô Gái sang hàng xóm nhận phần thịt đụng, ngâm đỗ, ngâm gạo. Anh Cận hạ mấy cánh cửa nhà trên xuống làm phản gói bánh.

    Trong những công việc này của người lớn tôi không được đụng tay. Xong mọi việc, anh Cận mới lấy tro đánh cho tới bóng loáng hai cây toạ đăng bằng đồng, đổ đầy dầu, rồi mới chắp tay xin phép cô ra về.

    Việc gói bánh trông bề ngoài có vẻ nhẹ nhàng, thật ra không đơn giản. Cô Gái gói không cần khuôn cũng ra những tấm bánh vuông chằn chặn. Chị Phương con bác Hai Thực  sang gói đỡ không sao gói chặt và vuông vức như cô Gái dù chị dùng khuôn. Ngoài hai chục bánh lớn, cô Gái còn gói thêm mấy cái bánh nhỏ dành cho tôi và các anh chị tôi vẫn còn là trẻ con, phòng khi họ về bất thình lình.

    Bánh chưng cô Gái gói ngon tuyệt, người khó tính mấy cũng không thể chê. Bà tỉ mẩn chọn loại nếp cái mẩy mà đều hạt, nhân nạc nhân mỡ vừa vặn, không ít không nhiều.

    Tôi thích thức đêm để canh nồi bánh. Luộc bánh lửa phải đều, nước vừa cạn phải chêm ngay, bánh mới rền, mới ngon. Cái sự luộc bánh chưng không dễ, phải chống mi mắt lên mà thức mà canh cho tới khi bánh chín tới thì đem ngay ra ngâm nước lạnh rồi đặt lên phản, lấy một tấm phản khác đặt lên trên, đoạn chồng các cối đá lên để ép bánh cho ráo nước, mới là được.

    Đó là những giờ phút trọng đại, còn pha một chút thiêng liêng nữa, của đêm trừ tịch,  tưởng chừng có thể nghe thấy bước chân nhè nhẹ của mùa xuân đang đến.

    Ở nhà nào cũng vậy, bánh chưng khởi luộc từ chiều đến gần sáng mới xong. Bên nồi bánh chưng sôi sùng sục thường cả nhà cùng thức, quây quần trong bầu không khí ấm áp của gian bếp, mặc cho bên ngoài gió bấc thổi ù ù.

    Trong tiếng nước lục bục, tiếng lửa reo phào phào, cô Gái tôi nhẩn nha dẫn tích. Dẫn tích là nói theo tiếng thời ấy chứ bây giờ ta gọi là kể chuyện xưa. Những chuyện của cô Gái kể bằng giọng đều đều, nhưng chuyện nào cũng đầy ắp sự kiện và tính cách nhân vật. Tôi rất thích những chuyện ma bà kể - con ma nào cũng thú vị, kể cả con nam là người chết đuối rình kéo người xuống nước để được tái sinh.

    Những chuyện dân gian ấy rồi sau trở thành những bài học rất bổ ích cho tôi về ngôn ngữ và cách kể chuyện. Thời nay người lớn ít thuộc cổ tích, họ chẳng biết kể cho con cháu nghe cái gì trong những buổi tối sum họp gia đình. Tôi và cô Gái ngồi dưới bếp, trong ánh lửa bập bùng soi bóng hai cô cháu lên vách.

    Đêm trừ tịch cô Gái tính hà tiện vẫn để cho hai cây toạ đăng sáng suốt đêm.

    Cho tới nay tôi vẫn không hiểu tại sao tháng Chạp ta lại có tên là tháng củ mật. Không biết căn nguyên của chữ củ mật là gì, chắc nó có liên quan tới cái sự phải canh phòng cẩn mật đối với trộm cướp, là chuyện thường xảy ra trong cái tháng bao giờ cũng gay cấn cho mọi nhà. Hầu như năm nào cũng vậy, cứ năm hết Tết đến là y như rằng có cướp, không ở làng tôi thì ở làng bên. Nửa đêm tôi thường thức giấc bởi tiếng tri hô “Ối làng nước ôi! Cướp! Cướp!”. Cùng lúc, tiếng tù và rúc lên, tiếng mâm đồng chậu thau khua inh ỏi, tiếng người hò la trợ lực cho tuần đinh đánh cướp. Một lát sau thì làng xóm lại trở về yên tĩnh, chuyện cướp vào nhà ai, đầu đuôi thế nào sáng ngày ra mới biết. Cướp thường vào các nhà giàu ở làng bên. Làng tôi ít bị cướp không phải vì làng tôi nghèo mà vì có đội hương dũng nổi tiếng can trường. Đã có những tên cướp bỏ mạng trong một trận giáp lá cà bằng giáo mác với hương dũng. Xác của những tên cướp bị giết được phơi giữa chợ làng để làm gương. Ruồi nhặng bâu kín những vết đâm gây ra bởi bạch khí toác hoác và phồng mọng.

    Sáng Mồng Một, khi chuông lễ muộn đổ hồi thì cô Gái bóc cho tôi ăn tấm bánh nhỏ nhất bà gói riêng cho tôi, chỉ lớn bằng một phần tư tấm bánh cho người lớn. Gọi là lễ muộn là gọi quen miệng theo giờ, chứ sáng Mồng Một Tết không có lễ sớm, lại cũng không trúng  chủ nhật. Cha xứ làm lễ Mồng Một là để xin Đức Mẹ Quan Thầy cầu bầu cho giáo dân toàn xứ.

    Cô Gái không ăn bánh chưng vừa nấu. Bà ngồi yên lặng nhìn tôi ăn. Bà buồn vì các em bà không về với bà. Bà buồn vì trong ngôi nhà các cụ để lại giờ đây chỉ còn mình bà. Những đứa em của bà đã bỏ đi tứ tán, đứa lên tỉnh làm ăn, đứa lấy chồng xa.

    Đồng bánh bà gói riêng cho tôi không ngon cho lắm, chắc bà vét voi các thứ còn lại để gói, nhưng tôi giả vờ ăn ngốn ngấu cho bà vui.

    Cô Gái tính xét nét, bà hay mắng tôi, nhưng tôi biết hôm nay bà sẽ không mắng, cho dù tôi có hư. Nếu bà mắng thì tôi sẽ bị “rông cả năm” như một niềm tin lâu đời. Dù khó tính, bà vẫn là bà cô rất yêu những đứa cháu của mình.

    Chờ cho tôi ăn xong, bà bắt tôi mặc quần áo đẹp, rồi dẹp nỗi buồn sang một bên, bà dẫn tôi sang chúc Tết các bác các cô thuộc hai ngành cả và ngành thứ.

    Xong lệ chúc Tết họ hàng, đội thúng quà lên đầu, bà đi trước, tôi theo sau, hai cô cháu vào nhà xứ.

    Cha xứ, còn gọi là cha già, người đậm, thấp, đôi mắt không còn tinh do tuổi tác, quý trọng cô tôi, người cao tuổi nhất còn lại trong một gia đình đạo gốc, lâu đời nhất xứ, lại là gia đình duy nhất có di vật của các thánh tử đạo mà mỗi khi có lễ trọng cha xứ phải thân chinh đến thỉnh cho đám rước.

    Cha vui vẻ nhận lời chúc năm mới kèm theo mấy tấm bánh chưng vuông vức và những đồng bánh nếp mềm mại gói lá chuối được bõ già giúp cô tôi đặt lên cái khay sơn mài trên bàn.

    - Các ông bà trên tỉnh chắc năm nay bận, không về được. – cha nói, ông ngồi một chỗ nhưng biết hết mọi việc trong làng - Tiếc quá, lâu lắm rồi tôi chưa được giáp mặt ông Cả. Có mấy câu trong Cựu Ước đa nghĩa, muốn bình với ông Cả mà ông lại không về …

    Tôi chờ cha xứ mừng tuổi, nhưng ông chẳng ngó đến tôi. Tôi nghĩ: cha chẳng khi nào mừng tuổi giáo dân. Tiếp cô tôi một lát, sau đôi câu chuyện tầm phào cha đứng lên, ông còn phải tiếp những giáo dân khác đứng lố nhố trong hành lang chờ đến lượt mình. Không người nào đến tay không, ai cũng mang theo chút quà bánh cho nhà chung.

    Chúng tôi còn mang quà đến chúc Tết nhà mụ nữa rồi mới quay về.

    - Cha ăn sao hết được quà người ta biếu, cô nhỉ? – tôi hỏi cô Gái – Cháu thấy chỗ quà bánh bõ  xếp ở phòng trong ngồn ngộn cả đống.

    - Xì! – cô Gái quở - Cha đâu có ăn một mình. Còn các thầy, còn tiếp khách thập phương về thăm cha nữa chứ. Tức là những người ở các xứ mà cha trông coi trước khi về đây đến chúc Tết cha. Thừa thì cha sai bõ đem cho kẻ khó…

    Về tới nhà đã quá trưa, cô Gái sửng sốt thấy cổng mở toang.

    Thì ra cô Thiệp ở Xuân Dục, cô Mỹ ở Kiên Lao, cách cả ngày đường đã trở về chúc Tết chị. Hai cô không quên cách mở cổng nhà mình.

    Mấy chị em ôm chầm lấy nhau, chùi nước mắt vào vai nhau, hết cười lại khóc.

    Có thêm hai cô tôi về, cô Gái nở nang mày mặt, dẫn đầu cả đoàn, có cả vợ chồng anh Cận và mấy đứa con cũng vừa tới cùng đi chúc Tết thêm lần nữa các bác các cô ở hai ngành trên.

    Cô Gái xởi lởi mừng tuổi cho cả anh chị Cận lẫn các cháu. Anh Cận gọi các con ra một chỗ vắng rồi quay vào nhà mừng tuổi tôi, bằng chính những đồng xu mà cô Gái vừa mừng tuổi các con anh.

    Tiếng là đi chúc Tết hai ngành trên chứ cả ba ngành đều ở trên một mảnh đất từ thời các cụ sinh ra ba ngành con cháu, dù nay đã thành cơ ngơi riêng biệt, có ranh giới hẳn hoi. Con cháu cả ba nhà vẫn chạy qua chạy lại hàng ngày để xin tí lửa, vay phao dầu hoặc xin nhúm muối.

    Đám con cháu ấy hôm nay lại quây quần bên mâm cỗ Tết, râm ran ôn lại những kỷ niệm xưa bên dưới chân dung của các cụ các kỵ.

    Tết năm ấy không được vui như cô Gái tôi muốn, nhưng dù sao thì cũng còn hơn bà đã âm thầm hình dung ra nó.

    Nó đến, nó đi, như hoặc không như năm nay.

    Và hai cô cháu tôi rồi lại có nữa một cái Tết mới mang theo một mùa xuân mới.

    *

    SƯƠNG XUÂN VÀ HOA ĐÀO

    Tôi bao giờ cũng hình dung Tết gắn liền với đất Bắc, nơi đi trước mùa Xuân phải có một mùa Ðông.

    Mùa Ðông ở nơi này mỗi năm mỗi khác, nó có thể lạnh nhiều hay lạnh ít, độ ẩm có thể cao hay thấp, nhưng nhất thiết không thể không có gió bấc và mưa phùn. Không khí se lạnh làm cho con người phải co ro một chút, rùng mình một chút, chính là sự chuẩn bị không thể thiếu để cho ta bước vào cái mốc thời gian mới đối với mỗi người mỗi nhà.

    Thành thử ở Sài Gòn trùng vào những dịp Xuân sang tôi vẫn không thấy lòng mình rung động cảm giác về cái Tết ruột rà, cái Tết đích thực. Xin các bạn Sài Gòn tha lỗi cho tôi nếu trong những lời của tôi có gì làm các bạn phật ý, nhưng mãi tới nay, sau nhiều Tết Sài Gòn, tôi vẫn chưa quen được với một ngày đầu năm phải phơi đầu dưới cái nắng chói chang và trầm mình trong cái nóng hầm hập, làm cho con người phải tìm đến với trái dưa hấu mọng nước trước khi ngồi vào mâm cỗ Tết có đủ thịt mỡ và dưa hành, bánh chưng và giò thủ. Ở mỗi nhà vẫn nghi ngút trầm hương thật đấy, ngoài đường xác pháo toàn hồng vẫn tràn ngập lối đi thật đấy, nhưng cái Tết dường như vẫn còn lạc bước nẻo nào, nó chưa hẳn là Tết, chưa đủ là Tết.

    Ðành phải viện hai câu thơ mà nhiều người vốn không yêu thơ cũng thuộc, để giải thích nỗi nhớ về đất Bắc, để biện hộ cho cái cảm xúc không phải đạo của mình trước đất Sài Gòn cũng đã trở thành không kém thân thương:

    Tự thuở mang gươm đi mở cõi,

    Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long.

    (Huỳnh Văn Nghệ)

    Thực ra, chuyện chẳng có gì lạ. Người Việt phương Nam nào mà chẳng có một cái quê còn nhớ hay đã quên, có biết hay không biết, nằm ở phía ngoài kia.

    Người xông nhà chúng tôi rất sớm, khi còn tối đất, sáng Mồng Một năm Ðinh Tỵ (1977), là nhà văn Nguyễn Tuân.

    Người xông nhà, theo sự mê tín từ xưa, là một nhân vật đặc biệt quan trọng đối với vận mệnh gia chủ. Tùy theo người xông nhà là ai, năm đó ngôi nhà sẽ có nhiều may mắn hoặc xui xẻo. Những người cẩn thận thường phải tính chuyện mời ai đến xông nhà mình từ lâu trước khi Tết đến. Người xông nhà nhất thiết phải là người đang làm ăn phát đạt, con cháu đầy đàn mà hòa thuận, hoặc một bậc lão niên tài cao đức trọng – chuyện này còn tùy thuộc ở kỳ vọng của gia chủ mong muốn điều gì.

    Bác Nguyễn, chọn nhà tôi để đến xông đất đầu năm vì biết chắc chúng tôi không kiêng kỵ, nếu năm đó có chuyện gì không hay xảy đến cho chúng tôi thì ông cũng không bị trách. Kể ra được (hay bị) một nhà văn đến xông nhà thì, theo lệ thường, chẳng hay ho gì. Xét về truyền thống hiếu học và trọng kẻ sĩ của đất Bắc, nhà văn hẳn là bậc đáng trọng rồi. Nhưng xét về tài lộc thì bất kỳ nhà văn nào cũng nằm ở hạng bét trong thứ bậc giàu nghèo. Tất nhiên, không kể những quan chức bổng nhiều lộc lắm, lại rảnh việc, cũng rửng mỡ xông vào làng văn mà viết sách in thơ.

    Cha tôi rất quý Nguyễn Tuân. Ông coi Nguyễn Tuân hơn là một người bạn thời thanh niên. Trong cái nhìn của ông, Nguyễn Tuân là một trong những đại diện cuối cùng cho lớp văn sĩ Bắc hà mỗi ngày một hiếm, những người cho tới lúc ấy còn biết coi tiền bạc như của phù vân, không cúi đầu vâng dạ trước quyền lực. Riêng đặc điểm sau Nguyễn Tuân phủ nhận. Ông luôn phô rằng mình biết sợ, hơn thế, chẳng những ông sợ vừa mà còn sợ lắm lắm. Cái sự phô ấy làm cho người ta lầm tưởng rằng ông không sợ.

    Ông đến xông nhà chúng tôi trong chiếc áo choàng màu cứt ngựa. Bỏ nó ra, bên trong vẫn là bộ áo cánh đen thường nhật. Trời rét ngọt, ông mặc thêm áo len và quàng khăn, đội mũ bê-rê. Bộ áo cánh đen là cách diện của ông, của Nguyễn Tuân. Ông bao giờ cũng thích mình phải khác người, cho dù chỉ một chút. Tôi mở cửa đón ông, hơi ngỡ ngàng. Tôi không chờ đợi một người ngoài gia tộc đến xông nhà. Những năm ấy người ngoài ít dám tới nhà chúng tôi lắm. Lại càng không chờ đợi Nguyễn Tuân với sự sợ hãi được khoe khoang của ông. Nhưng không ai đi hỏi người đến xông nhà rằng tại sao ông đến. Với bất cứ người xông nhà nào ta chỉ có thể vồn vã chào đón và đem bánh pháo đầu tiên của ngày mồng Một ra đốt. Nguyễn Tuân đoán ra câu hỏi câm lặng của tôi. Ông ý nhị nói:

    – Nói thực, mình đến đây sớm vì chẳng biết đi đâu. Mà lại rất thèm đi dạo một lúc trước khi bình minh ló rạng trong cái ngày đầu năm này. Lang thang mãi rồi mình thấy mình đến đây. Không sao chứ?

    Cha tôi nghe léo xéo bước ra, tươi cười ôm lấy bạn dìu vào nhà. Ông sai tôi rót rượu, châm hỏa lò than để nướng mấy con mực.Cha tôi biết Nguyễn Tuân không ưa đồ ngọt, khay mứt trên bàn chắc chắn sẽ không được ông đụng đến. Ông ngồi xuống chiếu, xếp bằng tròn, giơ đôi tay cóng sưởi trên hỏa lò. Lửa than làm vầng trán hói của ông bóng lên trong căn phòng nhỏ. Cha tôi thường tiếp bạn thân trong căn phòng riêng của ông chứ không phải ngoài phòng khách. Hai người bạn già thân tình nhìn vào mắt nhau, chạm ly trong im lặng. Cả Nguyễn Tuân, cả cha tôi, đều không thích những lời ồn ào.

    – Ngon tuyệt. Nguyễn Tuân nhắp vài nhắp rượu trong vắt với vẻ thích thú rồi ngửa cổ cạn ly.

    – Làng Vân chính hiệu đấy! Cha tôi nói, nét hài lòng hiện lên mặt. Ông thích được chiều bạn và khi bạn vui, ông còn sướng hơn chính ông được vui.

    – Tuyệt!

    – Mình phải đặt loại đặc biệt cho cái Tết đoàn viên này.

    Ðúng vậy, đây là cái Tết đầu tiên gia đình tôi đủ mặt. Không thiếu ai. Những Tết trước gia đình tôi tan tác. Tôi ở trong tù. Cha tôi bị lưu đày ở Nam Ðịnh.

    – Hơn hẳn anh Trương Xá. Vào đến cổ họng là biết ngay! Nguyễn Tuân xác nhận.

    Phận con cháu, tôi được phép ngồi bên cạnh các cụ làm chân điếu đóm. Tôi thích nghe bác Nguyễn nói chuyện. Trong câu chuyện của ông bao giờ cũng có một cái gì mới, một cái gì ngồ ngộ, độc đáo mà không phải ai cũng có thể có. Về đời sống cũng như trong văn chương, ông là người uyên bác.

    Tính về họ hàng theo đàng mẹ, tôi phải gọi ông bằng bác. Nhưng ông rỉ tai tôi, một lần ở chỗ đông người: “Họ xa rồi, cùng cánh văn chương với nhau, gọi thế nó mất đi cái sự bình đẳng, gia trưởng lắm.” Tuy miệng vâng dạ, tôi vẫn kính cẩn gọi bác xưng cháu với ông. Mẹ tôi là người nghiêm khắc trong chuyện xưng hô lắm.

    Chuyện vãn một lát, lại chuyện làng văn làng họa, ai mới viết cái gì hay, bức họa cuối cùng của ai độc đáo, là đề tài yêu thích của ông, Nguyễn Tuân hỉ hả ra về. Ông nói ông còn phải đến chơi với Văn Cao (“Bà Băng bà ấy kiêng. Mình phải đến muộn muộn một tÍ!”), đến Nguyễn Sáng (“Tết nhất mà nó có một mình, buồn chết đi được!”)

    Ra khỏi cổng, Nguyễn Tuân dừng lại hồi lâu trên hè, nhìn phố Hai Bà Trưng thưa thớt người đi lại vào sáng sớm tinh sương, ông nghiêng đầu nói khẽ với tôi:

    – Anh có thấy Hà Nội buổi sáng Mồng Một này thiếu cái gì không?

    Tôi không cần động não để tìm câu trả lời. Câu hỏi được đặt ra chỉ là cái cớ cho câu trả lời đã có sẵn, chắc chắn là sẽ rất Nguyễn Tuân. Tôi im lặng, chờ câu ông sẽ nói.

    – Thiếu sương! - Nguyễn Tuân, mắt vẫn nhìn chung quanh, rồi thở dài – Anh không nhận ra cái sự thiếu ấy, tôi biết, nhưng tôi không trách. Anh còn quá trẻ. Ngày trước, sáng mồng Một bao giờ cũng có sương nhè nhẹ, không nhiều, chỉ một chút gọi là có, nhưng đích thực là sương. Nó bay là là, thoang thoảng, như có mà như không. Rét ngọt. Chỉ có trên các lá cây mới có sương hiển hiện, lâu lâu đọng thành giọt, rơi xuống mặt mình, có khi lọt cả vào cổ áo mình, rất là Tết. Ðã mấy năm nay, vào ngày Tết mình cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó mà không biết là cái gì. Bây giờ mới hiểu ra: đúng là thiếu nó, thiếu sương.

    Tôi bàng hoàng trước nhận xét của ông. Tôi nhớ đến những năm rất xa, khi tôi còn nhỏ. Ðúng là Hà Nội những ngày đầu năm ấy sương la đà trên mặt đường, lẩn khuất trong những bãi cỏ, bụi cây.

    – Thưa bác, có lẽ tại Hà Nội đông dân thêm, nhiều nhà máy nhiều xe cộ, thành thử cái tiểu khí hậu địa phương thay đổi, nhiệt độ do đó mà cao hơn trước!

    – Ðốt anh đi! Các anh bây giờ, đụng đến cái gì cũng vội vã chỉ ra nguyên nhân rồi dài dòng giải thích, cứ như chung quanh mình toàn một lũ thất học vậy. Anh làm văn kia mà.

    Không nhìn tôi, ông nhăn mặt cằn nhằn:

    – Tôi là tôi đang nói cái có, tôi nói cái hiện hữu, nói cái cảm xúc mà cái hiện hữu ấy gây ra. Còn cái chuyện đi tìm cội nguồn của hiện tượng là việc của người khác. Cái bệnh dịch tuyên giáo thật đáng sợ – Thế là mất đứt cái anh sương xuân bảng lảng. Tiếc quá đi mất!

    Nguyễn Tuân lại thở dài. Ông buồn thật sự.

    – Thiếu nó, Tết Việt Nam nghèo đi. Mà không chỉ nghèo đi một chút đâu nhá, anh hiểu không? Ðành vậy, sang năm phải tìm cách đón giao thừa ở ngoại thành, may chăng còn có thể gặp lại nó.

    Rồi đột ngột ông quay sang chuyện khác:

    – Này, năm nay giáp Tết mưa thuận gió hòa, hoa đẹp lắm. Sao mấy hôm rồi không thấy anh đi chợ hoa?

    Ðã thành cái lệ, năm nào cha tôi và Nguyễn Tuân cũng rủ nhau đi thưởng hoa ở Cống Chéo Hàng Lược. Có những buổi hai ông la đà từ trưa tới tối mịt mới về đến nhà.

    – Thưa bác, mấy hôm rồi cháu lại mắc bận.

    Tôi nói dối. Thực ra tôi không đi vì tôi không thích chợ hoa. Cái mẩu phố hẹp có tên là Cống Chéo Hàng Lược ngày thường đầy rác rưởi trong những ngày giáp Tết bỗng trở nên nhộn nhịp khác thường. Trên là trời, dưới là hoa.

    Và người người chen chúc nhau đi xem hoa, mua hoa. Những cây quất trĩu quả vàng chen lẫn với các cành đào cầm trên tay, các sọt đan đựng đủ mọi loại cúc, loại hồng, lay-ơn, thược dược… Ở đây ồn ào quá, nhiều trai thanh gái lịch quá, nhiều quần áo mới quá, nhiều gương mặt hãnh tiến quá. Tôi còn sợ nhìn cái cảnh chợ chiều ba mươi Tết, khi những người bán hoa co ro trong manh áo mỏng, cành đào trong tay, mặt ngơ ngác, lo âu chờ khách. Trong cái bầu không khí vui vẻ quá nhân tạo ấy, bông hoa nào, cành hoa nào, chậu hoa nào cũng có vẻ tội nghiệp bởi cái thân phận hàng hóa của chúng.

    – Ðào năm nay được mùa. Chợ nhan nhản những đào là đào, giá lại hạ, nhà nghèo nhất năm nay cũng có đào Tết. Thế mà đố có tìm ở Cống Chéo Hàng Lược được một cành nào như cành đào của bố anh. Tuyệt! Không chê vào đâu được. Năm nào cành đào của ông ấy cũng làm tôi mê man, cũng làm tôi sửng sốt: “Thằng cha giỏi thật, sao mà nó khéo chọn đào đến thế!” Thôi, tôi về. Còn phải đến mấy nhà nữa, mà mình thì thích cuốc bộ. Hôm nay tôi đến là để chúc mừng gia đình anh đoàn tụ. Mai có khi tôi còn đến đây nữa. Ðể ngắm cành đào của bố anh.

    Ngày hôm sau ông lại đến thật. Và đúng là chỉ để ngắm có một cành đào mà thôi.

    Cha tôi không phải nghệ sĩ. Ông, nói của đáng tội, từng là nhà báo. Mặc dầu cũng động tới chữ nghĩa, nhưng nhà báo vẫn có cái gì nó khác với nhà văn (tất nhiên không kể những người có hai nghề nhập một). Nhà báo không có tính lập dị thường gặp ở các nhà văn và các văn nghệ sĩ, hay là tính cách kỳ quặc nào đó ở họ mà người đời quy cho là lập dị. Có điều, mặc dầu có Tây học, ông thích cuộc sống thanh đạm của người xưa và rất yêu hoa. Trong nhà tôi, kể cả những lúc khó khăn nhất, bao giờ cũng có hoa. Trước khi ông đi tù ở nhà tôi là một vườn phong lan đủ loại, nổi tiếng trong những vườn phong lan ở Hà Nội.

    Tết nào ông cũng cầu kỳ chơi hai thứ hoa: thủy tiên và và đào.

    Thủy tiên là thứ hoa không bình dân. Nó không thèm nở nếu chẳng may rơi vào tay người không biết thưởng thức.

    Ðể cho thủy tiên nở, phải biết nghệ thuật trổ thủy tiên. Con dao dùng để trổ thủy tiên không phải là con dao bài bất kỳ, mà là một con dao dùng riêng cho nó. Cha tôi mua củ thủy tiên về, giá rất đắt, hình như là phải nhập khẩu chứ nước ta thời ấy chưa có cơ sở gây trồng. Thủy tiên có bề ngoài giống một củ hành tây lớn, rất tầm thường, chẳng hứa hẹn một hương sắc nào. Chuẩn bị cho việc gọt thủy tiên, cha tôi hì hục mài dao cho tới khi nó bén đến mức đặt sợi tóc lên lưỡi dao mà thổi phù một cái thì sợi tóc lập tức bị đứt đôi, và đầu nhọn của nó thì chỉ vô ý chạm ngón tay vào là máu ứa ra liền. Rồi ông còn phải ngắm nghía hồi lâu cái củ hành nọ, cho tới khi quyết định đặt nhát cắt đầu tiên lên mình nó. Những nhát cắt, nhát trổ chính xác được ông cân nhắc từng tý, cho tới khi hài lòng đặt nó vào cái bát thủy tinh, cũng lại thứ dành riêng cho nó.

    Mẹ tôi chăm chú theo dõi bàn tay khéo léo của cha tôi xoay quanh củ thủy tiên. Bà cũng là người khéo tay, nhưng khéo tay ở những việc khác, chứ trổ thủy tiên thì bà chịu, không biết cách gọt như cha tôi. Những Tết cha tôi vắng nhà, trên bàn thờ ông bà ông vải chỉ có hoa huệ, thủy tiên thì hoàn toàn vắng bóng. Hoa thủy tiên bắt đầu trổ những cánh xanh mập mạp cũng chẳng khác lá hành là mấy, nhưng chúng nhỏ nhắn, ngắn và không vươn quá thành bát đựng. Người gọt khéo có thể chỉ định đúng ngày hoa nở, khéo hơn nữa có thể đúng đến cả giờ. Thủy tiên do cha tôi gọt bao giờ cũng nở hết số hoa nó chứa trong mình vào đúng giao thừa, chính xác vào cái giờ khắc thiêng liêng nhất của sự giao hòa giữa người thuộc cõi âm và người thuộc cõi dương,giữa tổ tiên và con cháu.

    Cha tôi đứng lặng trước ban thờ ông bà, đầu hơi cúi. Mẹ tôi đứng sau ông thì thầm khấn vái. Hương trầm ngát trong nhà. Rồi pháo của một nhà nào đó nổ vang, kéo theo sau nó cả một đợt sóng triều tiếng pháo râm ran. Tôi không bao giờ thấy được hương thủy tiên vào lúc thủy tiên nở hết hoa của nó trong hương trầm và khói pháo. Sáng sớm mồng Một, rất sớm, khi trời đất đã lặng đi mọi tiếng động của sự đón Xuân, lúc ấy mới thấy được hương thủy tiên thoang thoảng. Ðó là một hương thầm ẩn náu, thoang thoảng mà kiêu sa. Nó không để lại trong tôi một ấn tượng rõ rệt nào. Tôi cũng không cảm nhận được cái đẹp của hoa thủy tiên. Mà cũng có thể đó là do ảnh hưởng câu chuyện chàng Narkisoss trong thần thoại Hy Lạp mải mê ngắm sắc đẹp của chính mình trong nước suối, mải mê đến nỗi ngã xuống mà chết đuối, trở thành loài hoa nọ. Tôi không thích những người say mê chính mình.

    Sau khi cha tôi qua đời, chẳng bao giờ trong nhà tôi còn có hoa thủy tiên nữa. Nhưng hoa đào thì không bao giờ vắng bóng trong những ngày Tết gia đình, với cách thưởng thức truyền thống mà những thế hệ đi trước để lại.

    Trước Tết một tháng, cha tôi, thường có tôi đi theo, đạp xe lên vùng Quảng Bá, Nhật Tân, Nghi Tàm, nơi có những nhà trồng hoa cha truyền con nối. Cùng với một chủ vườn nào đó đã trở thành người quen, cha tôi đi thăm vườn và xem xét kỹ từng gốc đào để rồi cuối cùng chọn lấy một cành thấp, ưng ý nhất. Tiền đặt mua cành đào được trao ngay cho chủ vườn. Giá thường rất rẻ, lúc ấy chưa có ai mua đào. Ông chủ vườn rút con dao nhíp trong túi ra, đánh dấu cành đào dành cho cha tôi. Chắc chắn nó sẽ không bị bán vào tay ai khác. Bố con tôi hài lòng ra về. Tôi biết, trong óc cha tôi đã hiện lên cành đào trong tương lai sẽ được đặt ở đâu, trong cái bình nào ở nhà mình trong ngày Tết.

    Khoảng hai bảy, hai tám Tháng Chạp, cha tôi mới lên vườn nhận cành đào về. Ông chủ vườn trao cành đào cho cha tôi với vẻ tiếc rẻ, không ngớt lời khen cha tôi có con mắt tinh đời. Nhưng đó là cách đánh giá của hai người biết chơi hoa với nhau. Người thường sẽ không mua cành đào này. Nó xù xì ở phần gốc, có mấy cành đua dài và gân guốc, trên đó chỉ thấp thoáng một số nụ.

    Sau đó là phần sửa soạn cho cái đẹp của cành đào. Cha tôi còn ngắm nó chán chê rồi mới lấy dao cắt bỏ một số cành con, đem thui phần gốc, rồi trịnh trọng đặt cành đào vào trong lọ độc bình. Ðó là một cái lọ lớn, thường là lọ sành, nhưng phải thấp, miệng rộng, rất bình dị, đến nỗi khi cành đào đã ngự trong đó thì không còn nhìn thấy cái lọ đâu nữa. Cành đào được đặt trong góc nhà. Những cành đua của nó hướng về phía cửa, khách vào có thể nhìn thấy những cánh tay của nó vươn ra chào đón.

    Cũng như thủy tiên, cành đào sẽ nở rộ vào đêm trừ tịch.

    – Chơi hoa là cách con người tìm niềm vui, tìm tâm trạng thư thái trong mối giao hòa với thiên nhiên – cha tôi tâm sự trước cành đào – Người ta chỉ có thể đón thiên nhiên vào nhà mình, chứ không thể mua sắm thiên nhiên, hoặc tệ hơn, áp giải nó về nhà mình. Vì vậy mà cái bình phải khiêm tốn để tôn vẻ đẹp của cành đào, của mùa xuân. Cành đào đẹp trước hết là ở cái dáng,cái thế của nó: phần gốc xù xì cho ta cảm giác về sự vững bền của nền tảng, những cành đua không nên nhiều quá để tạo ra cảm xúc thanh thoáng, khoáng đạt.

    Cha tôi không thích đào rực rỡ quá, khoe khoang quá, hợm hĩnh quá.

    – Ðào như thế này đẹp hơn nhiều, cánh của nó chỉ phơn phớt một màu hồng nhạt, vừa có duyên, vừa thầm kín – cha tôi dạy – Người Nhật thích màu hồng của hoa sakura – anh đào, có dễ cũng vì lẽ đó. Tín đồ của Thần Ðạo không chịu nổi những hương sắc quá thế tục Thêm nữa: trên cành đào Tết không nên có quá nhiều hoa. Lá xanh bên cạnh hoa làm tăng vẻ đẹp của hoa lên. Tất nhiên, mỗi người một ý, nhưng ông nội con và bố đều không ưa những cành đào đầy ắp hoa, cành nào cành ấy đều đặn, trông xa như một cái nơm. Ðã thế có người lại còn cắm cái nơm đào ấy vào cái lọ độc bình cổ cao, bằng sứ, với đủ mọi hình vẽ cầu kỳ sặc sỡ, rồi đặt nó ngất nghểu trên bàn thờ ông vải nữa chứ. Không, chỗ của đào không phải ở đó. Bố thích đặt nó ở đây dưới đất, ngang tầm với mình.

    Tôi kể cho Nguyễn Tuân nghe cách cha tôi nhìn vẻ đẹp của cành đào. Ông tủm tỉm cười:

    - Cái đẹp, theo tôi, là cái không giải thích được. Chỉ có thể cảm nhận nó mà thôi. Bố anh cũng chẳng giải thích nổi tại sao ông đã cắt đi một cành con này mà không phải một cành con khác, tại sao ông giữ cành đua này mà lại bỏ cành đua kia, cái cành được để lại ấy gợi nên trong lòng ông cảm xúc gì. Còn về phần màu xanh của lá trên cành đào thì ông ấy đúng hoàn toàn. Hay gì một cành đào chi chít hoa? Nó làm ta phát ngán. Mùa xuân thì phải có màu xanh của lá, của sự đâm chồi nảy lộc, mới là xuân!

    Bây giờ, cả bác Nguyễn Tuân, cả cha tôi, đều đã khuất núi.

    Chỉ còn lại cái đẹp của hoa xuân mà hai ông tâm đắc ở trong tôi.

    Và nỗi bùi ngùi mỗi lần Xuân đến.

    VTH.

    Facebook Vũ Thư Hiên ngày 31-12-2020

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập43,165,466

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/