Văn học & hội họa
10.04.2012
Nguyễn Đổng Chi
Trương Chi

Ngày xưa có quan Thừa tướng sinh được người con gái tên là Mỵ Nương, nhan sắc tuyệt trần. Nàng ở cấm cung trong ngôi lầu cạnh bờ sông. Có một chàng trai con nhà thuyền chài tên là Trương Chi, ngày ngày đến thả lưới giăng câu trên khúc sông đó. Trương Chi vừa buông lưới vừa hát, tiếng hát rất hay, khiến Mỵ


Nương ở trong lầu xao xuyến, say mê. Một dạo, Trương Chi đi đánh cá ở khúc sông khác, Mỵ Nương ủ ê sầu não. Nàng bồn chồn trông ngóng nhưng vô vọng, tiếng hát vẫn không trở lại… Nàng ốm nặng!


Thừa tướng mời các lương y đến xem mạch, bốc thuốc. Thuốc uống nhiều mà bệnh Mỵ Nương không chuyển. Thừa tướng hỏi những người hầu hạ con gái mới biết con mình ốm tương tư. Mọi người khuyên Thừa tướng cho gọi anh lái đò đến.


Trương Chi được vời đến, chàng vừa sắc thuốc vừa hát cho Mỵ Nương nghe. Nghe tiếng hát Trương Chi, quả nhiên Mỵ Nương dần dần khỏi bệnh. Vậy nhưng khi nhìn thấy mặt Trương Chi, Mỵ Nương tỏ vẻ lạnh nhạt. Trương Chi bực bội bỏ ra về.


Cũng từ đó Trương Chi thầm yêu trộm nhớ Mỵ Nương. Chàng tủi cho thân phận nghèo hèn của mình, buồn chán không thiết gì làm ăn nữa! Rồi đến một ngày, chàng cất lên câu hát:


                                         Kiếp này đã dở dang nhau,


                                  Thì xin kiếp khác, duyên sau lại lành!


Hát xong, Trương Chi nhảy xuống sông tự vẫn. Đó là câu hát cuối cùng trong đời chàng.


Trương Chi chết, hồn chàng nhập vào cây gỗ bạch đàn. Ít lâu sau, có người vớt được cây gỗ, vô tình đem bán cho Thừa tướng. Mua đuợc gỗ qúy, Thừa tướng sai thợ tiện làm bộ ấm chén uống trà. Một hôm Mỵ Nương cầm chén rót nước, thì lạ thay, hình ảnh người đánh cá chèo thuyền hiện lên chầm chậm xoay quanh trong lòng chén. Tức thì, tiếng hát năm xưa vọng về, văng vẳng như than như  trách. Mỵ nương chạnh lòng nhớ lại mối tình đã qua. Một giọt nước mắt của nàng rơi xuống chén, và… chiếc chén cũng tan thành nước!


 


Nguồn: Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam (5 tập). Nguyễn Đổng Chi.


 

trieuxuan.info