Tản văn
13.01.2020
Lưu Quang Vũ
Việt Nam ơi


Những áo quần rách rưới


Những hàng cây đắm mình vào bóng tối


Chiều mờ sương leo lắt đèn dầu


Lũ trẻ ngồi quanh mâm gỗ


Lèo tèo mì luộc canh rau.


 


Mấy mươi năm vẫn mái tranh này


Dòng sông đen nước cạn


Tiếng loa đầu dốc lạnh


Tin chiến trận miền xa.


 


Những người đi chưa về


Những quả bom hầm hào sụt lở


Những tên tướng những lời hăm dọa


Người ta định làm gì Người nữa


Việt Nam ơi?


 


Mấy mươi năm đã mấy lớp người


Chia lìa gục ngã


Đã tận cùng nỗi khổ


Người ta còn muốn gì Người nữa


Việt Nam ơi?


 


Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cười


Gắng tin tưởng nhưng lòng tôi có hạn


Chiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khóc


Xin Người tha thứ, Việt Nam ơi.


Tổ quốc là nơi tỏa bóng yên vui


Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất


Nhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nát


Xin Người đừng trách giận, Việt Nam ơi.


 


Tôi làm sao sống được nếu xa Người


Như giọt nước đậu vào bụi cỏ


Như châu chấu ôm ghì bông lúa


Người đẩy ra tôi lại bám lấy Người


Không vì thế mà Người khinh tôi chứ


Việt Nam ơi.


 


Không vì tôi đau khổ rã rời


Mà Người ghét bỏ?


Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạ


Xin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi.


 


Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một Người


Tất cả sẽ ra sao


Mảnh đất nghèo máu ứa?


Người sẽ đi đến đâu


Hả Việt Nam khốn khổ?


Đến bao giờ bông lúa


Là tình yêu của Người?


Đến bao giờ ngày vui


Như chim về bên cửa?


Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơi


Trong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ?


Đến bao giờ đến bao giờ nữa


Việt Nam ơi?


LQV.


 

trieuxuan.info