Tản văn
30.08.2019
Trần Mai Hưởng
Người đàn bà Crưm/ Giếng nước dưới địa đạo/ Chiều ngang thị xã

NGƯỜI ĐÀN BÀ CRƯM

Bài đã in trong tuyển thơ "Nối hai đầu thế kỷ" do Hội VHNT Việt Nam tại LB Nga xuất bản - NXB Hội Nhà văn 2014


Một mình em bên bờ cát trắng


Mũ rộng vành khăn quàng nhẹ gió bay


Chú chó nhỏ vẫn bên em làm bạn


Yalta chiều muộn biển vắng người


Thành phố chẳng chút gì vội vã


Những đám người ồn ã đến rồi đi


Con tàu nhỏ kéo còi rời cảng


Lũ hải âu kêu trong gió điều gì?


Bao thế kỷ trôi vào dĩ vãng


Kinh thành xưa từng đỏ lửa bao lần


Vó ngựa chiến rầm rập trên bán đảo


Đại bác gầm sóng cuộn bão rung


Bao triều đại huy hoàng rồi tàn lụi


Hoàng hôn buông trên những đền đài


Hoa tử đằng tím ngát chiều thơ dại


Thời gian xanh trên những nhánh hoa dài


Em nhọc nhằn đi qua những tháng năm


Bao vui buồn gửi vào lòng biển


Gương mặt sáng ánh mắt tràn hy vọng


Một tình yêu đang đến rất gần!


Em vẫn đi sau những kiếm tìm


Trên những nẻo đường Crưm ngàn tuổi


Sau phong ba khổ đau chìm nổi


Những đổ vỡ lại lành giữa chốn nhân gian…


Tôi ngập ngừng bước đến bên em


Chào nhé, Anna của một thời tuổi trẻ!


Trang sách tôi xem ngày còn khói lửa


Tchekhov kể về em trên mảnh đất này


Xin hãy nhận ở tôi điều khó nói thành lời


Lòng biết ơn từ những ngày xa vắng


Em đã cho tôi niềm tin không đơn giản:


Dám sống hết mình với một tình yêu!


Yalta, 2012


 


GIẾNG NƯỚC DƯỚi ĐỊA ĐẠO


Bài thơ nhỏ này được viết năm 1972 ở Vĩnh Linh và đăng trên báo Văn Nghệ cùng thời gian đó.


Chẳng có bóng cau xoã ngang trời


Những đám mây trôi các cô gái làng đuà nghịch


Chỉ mạch nước ngàn đời trong vắt


Giếng giữa lòng địa đạo hầm sâu


Cội nguồn nước ở tận đâu


Mà mắt đất mở ra lúc nào cũng long lanh thế


Cũng cái gầu đứt dây rơi xuống


Biết mượn ai xuống vớt lên


Giếng nước này là nơi mẹ dặn con


Tối nhớ rửa chân tay cho sạch


Lời dặn ân cần như trên mặt đất


Làm con quên không biết ở làng hầm


Giếng nước này là nơi anh và em


Đêm tuần biển về múc lên rửa mặt


Ngẩng nhìn chẳng bóng trăng bát ngát


Chỉ mắt người lung linh


Bom Mỹ không ngừng dội xuống đêm đêm


Pháo biển cày từng vuông cát nhỏ


Địa đạo bình yên trong lòng đất mẹ


Có tiếng cười mặt giếng khẽ rung rinh


Vĩnh Mốc, 1972


 


CHIỀU NGANG THỊ XÃ


Xe ngang thị xã chiều hôm


Nắng thu dẫu muộn vẫn còn vương cây


Phố gầy hun hút heo may


Cành bàng gió khẽ vàng lay sang mùa


 


Bóng ai trên phố nhạt nhoà


Mong manh đi giữa thực và mộng mơ


Bao giờ về lại ngày xưa


Tôi chân đất với tuổi thơ đồng hành


 


Trách người sao quá vô tình


Hững hờ để bước chân mình lẻ nhau


Trách ta còn mải những đâu


Phù du một cánh hải âu cuối trời


 


Em từng qua cửa nhà tôi


Con phố nhỏ với bao người thân quen


Hạnh phúc từng lướt cạnh bên


Sao không ai biết kêu lên mà chờ


 


Bây giờ năm tháng chỏng trơ


Dẫu rằng vẫn biết muà chưa cạn ngày


Em trong yên ấm có hay


Một trời cả gió chiều nay quê mình


Nguồn: Tuổi heo may. Tập thơ của Trần Mai Hưởng. NXB Hội Nhà văn, 2019.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


trieuxuan.info