Tản văn
27.06.2019
Trần Dạ Từ
Bài ru/ Dạ khúc một hai ba


BÀI RU


Mi sầu thôi khép đi em


Hồn anh rộng đã trăm miền không gian


Ngày vơi, cửa trống, thu tàn


Lá thưa cành nặng cây dàn quạnh hiu


 


Lối đi vừa chớm tiêu điều


Mùa nghiêng bóng nhỏ ngày xiêu cột dài


Phố chiều gió vọng bàn tay


Ru anh về với đôi ngày lãng quên.


 


DẠ KHÚC MỘT HAI BA


I.


Khi buổi chiều rụng xuống, lũ cột đèn đứng lên


Con phố này nỗi đau buồn bật sáng


Làm sao anh không thể nhớ em ngày tóc chẻ đôi


Mùa đông dài, tiếng guốc nhỏ,


Khua mãi vào vô thức


 


Làm sao anh không thể nhớ em


Dù chỉ một lần


Đã đi qua đây không nhìn ai


Và gọi tên anh


 


Đêm rũ rượi bài hát buồn, cánh tay


Rồi nước mắt


II.


Một vòng hoa trôi tới chân anh


Với con mắt trên lầu cao lén ngó


Khi hạnh phúc vỡ tan như bóng đèn


Dơ tay lên, che mắt nhìn


Quá khứ


 


Một vòng hoa trùm lấy thân anh


Bàn ghế thoi thóp thở


Hai người bên cạnh, những người xung quanh


Thoi thóp nhớ.


 


Một vòng hoa đặt xuống đời anh


Rồi cỏ mọc lên không nói gì


Không nói gì, không, không còn thiết nói gì


Cả bài thơ, cả tuổi thơ này nữa


 


Người ca sĩ già ôm chiếc máy phóng thanh


(vòng hoa trôi tới vòng hoa trùm lấy


và vòng hoa đặt xuống)


Ôi tiếng nào ru anh vào giấc ngủ em


Bài ca ấy hay vòng hoa phúng viếng.


 


III.


Anh đi qua đó lần thứ hai


Giấc mơ quen tựa bàn tay bỏ thõng


Hai dãy lầu cao chiếc bóng lẻ loi


Dấu vết em không còn lại chút gì


Như đời sống


Đi qua đó lần thứ hai


Này


Người đàn bà đứng trên bao lơn nhìn xuống kia


Nhớ tôi không


Một cái đầu to hai cánh tay dài


Và những cơn bão vọng


TDT.


 

trieuxuan.info