Tản văn
01.05.2019
Trần Dạ Từ
Run và chẩy


Coi. Hàng cây so đũa. Sân tù


Có gì lung linh trên ngọn khô,


À gió. Cơn gió chiều run rẩy


Run được với gió, thích biết mấy


 


Nghe. Xôn xao. Mương rãnh nhà giam


Cống thoát nước dơ róc rách chẩy


Chẩy được như nước, còn gì bằng


Hình như có thời ta đã vậy


 


Phải rồi, một thời, em bước tới


Và bóng cây run trên mặt đường


Dạy tôi cách run trong mắt em


Như ngọn đồi trọc biết nghiêng mình


Run rẩy nhòa nhạt trong đáy nước


 


Một thời, sống chết sao dễ dàng


Tôi biết sôi sục và hòa tan


Như máu trong cơ thể nồng nàn


Cuốn ta chẩy vào nhau dào dạt


 


Một thời, mọi thứ đều sẵn sàng


Muốn tới ư , chỉ cần bước khẽ


Muốn rạo rực, chỉ cần thở nhẹ


Muốn ôm, chỉ việc mở vòng tay


Muốn điệu sáo, chỉ việc huýt gió


Muốn bài thơ, chỉ việc lầm bầm


Muốn mường tượng, chỉ việc nhắm mắt


Như tôi thường làm khi xa em.


 


 


Ta xa nhau. Bao lâu rồi. Tù đầy


Liệu tôi còn đủ sức nhắm mắt


Mường tượng một thời khắc nào đó


Đi tới. Ngồi xuống. Nhìn


Sửng sốt. Té. Ôm cứng. Và khóc


Hôn nóng từng chân răng kẽ tóc


Nhai dập từng hơi thở nhớ nhung


Nuốt trửng miếng bánh đời khao khát


 


Xào xạc. Xào xạc. Cơn gió chiều


Run đi. Run nữa đi. Thể xác


Những gân guốc chai đá nhọc nhằn


Đang muốn biến ta thành kẻ khác


 


Róc rách. Róc rách. Cống thoát nước


Chẩy nhé. Tan nhé. Tâm hồn ta


Những cặn bã cay cú cộc cằn


Bao nhiêu ngày đêm rồi đông đặc


 


Chẩy được như nước, còn gì bằng


Run được với gió, thích biết mấy


Mường tượng được nhau, sung sướng thay.


TDT.


Thơ làm trong “bộ nhớ”. Trại tù Z30D. Hàm Tân


 


 


trieuxuan.info