Tản văn
10.02.2019
Đoàn Văn Cừ
Đám cưới mùa Xuân


Ngày ửng hồng sau màn sương gấm mỏng,


Nắng dát vàng trên bãi cỏ non xanh.


Dịp cầu xa lồng bóng nước long lanh,


Đàn cò trắng giăng hàng bay phấp phới.


 


Trên cành cây, bỗng một con chim gọi


Lũ người đi lí nhí một hàng đen


Trên con đường cát trắng cỏ lam viền


Họ thong thả tiến theo chiều gió thổi,


Dưới bầu trời trong veo không mảy bụi,


Giữa cánh đồng phơn phớt tựa màu nhung.


Một cụ già râu tóc trắng như bông,


Mặc áo đỏ, cầm hương đi trước đám.


Dăm sáu cụ áo mền bông đỏ sẫm,


Quần nâu hồng, chống gậy bước theo sau.


Hàng ô đen thong thả tiến lên sau.


Kế những chiếc mâm đồng che lụa đỏ.


Bọn trai tơ mặt mày coi hớn hở,


Quần lụa chùng, nón dứa áo sa huê.


Một vài bà thanh lịch kiểu nhà quê,


Đầu nón nghệ, tay cầm khăn mặt đỏ.


Bà lão cúi lom khom bên cháu nhỏ,


Túi đựng trầu chăm chăm giữ trong tay.


Thằng bé em mẹ ẵm, má hây hây,


Đầu cạo nhẵn, áo vàng, quần nâu sẫm.


Cô bé để cút chè người xẫm mẫm,


Đi theo bà váy lĩnh, dép quai cong.


Một chị sen đầu đội chiếc khăn hồng,


Đặt trên cái hòm da đen bóng lộng.


Người cô dâu hôm nay coi choáng lộn.


Vành khuyên vàng, áo mớ, nón quai thao.


Các cô bạn bằng tuổi cũng xinh sao,


Hai má thắm, ngây thơ nhìn trời biếc.


Dăm bảy cô phủ mình trong những chiếc


Áo đồng lầm, yếm đỏ, thắt lưng xanh.


 


 


Một lúc sau đi tới chỗ vòng quanh,


Nếp chùa trắng in hình trên trời thắm,


Thì cả bọn dần đần cùng khuất lẩn


Sau trái đồi lấp lánh ánh sương ngân.


Chỉ còn nghe văng vẳng tiếng chim xuân


Ca ánh ỏi trên cành xanh tắm nắng.


1940


ĐVC.


In lần đầu trên báo Ngày nay.


trieuxuan.info