Tản văn
25.12.2018
Nguyễn Mỹ
Đi (I)


Ba lô cõng gọn trên vai


Là đây - cả một gia tài quân nhân


Chân mềm này đã săn gân


Còn đi, đi mãi thôn gần xóm xa


Mặc lòng gió táp mưa sa


Tinh mơ suối hát, chiều tà thông reo


Từ trong chết chóc hiểm nghèo


Mồ xanh, bao kẻ thân yêu ngã rồi!


Ngôi sao vành mũ sáng ngời


Gốc xưa cành gãy, mọc chồi lại tươi


Một con chim nhỏ chơi vơi


Một đàn chim nhỏ tung trời cánh bay


Từ trong lửa đuốc đêm dày


Thênh thênh bước rộng, ban ngày nắng tươi


Là đi, xây đắp cuộc đời


Nước nguồn một giọt, ra khơi sóng trào


Mênh mông bể rộng trời cao


Con tim bé nhỏ, dạt dào yêu thương


Trường chinh từ buổi lên đường


Đời tôi mấy bận vương buồn phân ly!


Mà bao lần sắp ra đi


Là bao ân hận đến day dứt lòng!


Vì bao nhiêu giọt lệ thầm


Vì bao nhiêu kẻ bên sông thẫn thờ!


Dẫu không hời hợt, hững hờ


Vẫn không viết hết bài thơ ân tình


Dù không tên họ đinh ninh


Vẫn còn ôm chặt mái đình, gốc đa


Để yêu thêm một mái nhà


Thêm anh, thêm chị, mẹ cha vui vầy


Ấn sâu thêm một đường cày


Vui thêm một bức tường xây đỏ hồng


Ai làm cách núi ngăn sông


Ta đi nối lại muôn lòng, muôn phương


Tôi mơ người lính biên cương


Thành người sứ giả yêu thương hoà bình


4-7-1958


Nguồn: Thơ Nguyễn Mỹ, Hội Văn nghệ Hà Nội, 1993.


trieuxuan.info