Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập33,822,827

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Chủ nhật, 16:38 Ngày 05/10/2008
  • Mạnh Vân Phòng nghe mà nổi da gà, Liễu Nguyệt còn bảo Cục Công an hiện đang truy bắt tội phạm ở khắp nơi, nhưng đâu có phá án nhanh chóng được. Mạnh Vân Phòng không quan tâm đến điều đó, hỏi Nguyễn Tri Phi nằm ở bệnh viện nào, vết thương chạy chữa ra sao. Liễu Nguyệt bảo ở bệnh viện trực thuộc của Học viện Tây y, cụ thể chữa chạy thế nào, cô ta không có thời gian chưa đi thăm. Mạnh Vân Phòng bảo:

    - Nguyễn Tri Phi bảo em tạm thời kinh doanh ở đây là sáng suốt đấy, nhưng em cũng phải cẩn thận. Ở đây không bì với làm người hầu giúp việc được đâu.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Bọn lưu manh côn đồ, ngay đến chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố cũng có sợ đâu. Cứ để bọn chúng đến, đến cần bao nhiêu thì em cho bấy nhiêu. Em đâu có giống Nguyễn Tri Phi chỉ cần tiền, không cần mạng sống?

    Mạnh Vân Phòng liền mỉm cười đưa mắt ra hiệu sang phòng bên, khẽ hỏi:

    - Khách ngoại quốc này là người nước nào thế? Tiệm ca múa các bạn làm ăn với người nước ngoài à?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Ông ta là giáo sư do Học viện ngoại ngữ mời sang dạy, nói được vài câu tiếng Trung Quốc, thường hay đến nhảy nên chúng em mới quen biết. Thầy có gặp chàng trai người Mỹ này không?

    Mạnh Vân Phòng đáp:

    - Tôi không ngửi quen mùi nước hoa trên người họ. Anh ta ngồi lâu rồi, sao vẫn chưa đi?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Anh ta rảnh rỗi đến tán chuyện ấy mà, người Mỹ tự nhiên đáo để. Thầy nghi ngờ phải không?

    Mạnh Vân Phòng đáp:

    - Em bây giờ không còn là cô bé nữa, là cô dâu của chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố cơ mà, bao nhiêu con mắt đang nhìn vào em.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Em lớn thế này rồi, em không mắc lừa đâu.

    Mạnh Vân Phòng nhìn đồng hồ, đã bốn giờ chiều, liền bảo anh đi xuống gác chờ bọn Trang Chi Điệp ở cổng, một lúc nữa cùng lên thăm em. Liễu Nguyệt liền bảo cô không đi xuống đón bọn họ được, cô sẽ nhanh chóng chia tay vị khách nước ngoài, cốt dành thời gian nhảy với Trang Chi Điệp tử tế. Mạnh Vân Phòng liền từ trên gác phóng thẳng ra cổng. Nhưng Mạnh Vân Phòng chờ ở cổng lâu lắm không thấy bóng dáng của Trang Chi Điệp đâu cả. Chia tay tiễn vị khách nước ngoài ra về, Liễu Nguyệt cũng xuống chờ, vẫn không thấy đến. Mạnh Vân Phòng lo lắng tới Nguyễn Tri Phi, liền nêu lên ý định đến bệnh viện thăm bạn. Nhưng căn dặn Liễu Nguyệt, khi nào bọn Trang Chi Điệp đến, không nên nói đến chuyện của Nguyễn Tri Phi, để mọi người chán nản trong cuộc vui, chờ lúc nữa anh từ bệnh viện trở về nhà, hỏi thăm cụ thể bệnh tình, rồi sắp xếp thời gian cùng nhau đến thăm.

     Liễu Nguyệt cảm động tấm lòng tốt của Mạnh Vân Phòng, cũng không dám rời đi chỗ khác, cứ chờ ở tiệm ca múa cho đến lúc trời tối, Trang Chi Điệp không đến, cũng không thấy Mạnh Vân Phòng từ bệnh viện tạt về đây, suốt một đêm cô nơm nớp không yên.

    Mạnh Vân Phòng đến bệnh viện không gặp Nguyễn Tri Phi. Bác sĩ bảo đã mổ thay mắt, không cho phép bất cứ ai đến thăm. Mạnh Vân Phòng được biết đã mổ, ca mổ lại đặc biệt thành công, thì đã đỡ lo nhưng anh không rõ hai mắt Nguyễn Tri Phi đã chảy hết thủy tinh dịch, thì mổ thay mắt như thế nào, mắt thay được ư? Bác sĩ trả lời:

    - Đương nhiên thay được, con mắt này của anh hỏng bao giờ vậy? Lúc đó sao anh không đến mổ?

    Mạnh Vân Phòng đáp:

    - Tôi còn một con mắt cũng đủ dùng, Hiện giờ giữa ban ngày ban mặt cũng có kẻ dám cướp giật, chuyện đời mù mịt thế này, thêm một con mắt để nhìn, chỉ tổ bực mình nhiều hơn.

    Nhưng bác sĩ lại nổi cáu:

    - Cái đồng chí này, sao lại ăn nói như vậy hả?

    Mạnh Vân Phòng thầm nghĩ anh chàng này không hiểu hóm hỉnh vội cười xòa, rồi hỏi Nguyễn Tri Phi thay mắt gì.

    Bác sĩ đáp:

    - Mắt chó.

    Mạnh Vân Phòng ngạc nhiên hỏi lại:

    - Mắt chó ư ? Vậy thì sau này chẳng phải nhìn bằng mắt chó, thì con người thấp đi sao?

    Bác sĩ hừ một tiếng rồi hằm hằm bỏ đi. Mạnh Vân Phòng buồn thiu, ra khỏi bệnh viện, thấy trời đã muộn cũng không tạt qua tiệm ca múa mà về thẳng nhà. Về đến nhà thì Trang Chi Điệp, Hạ Tiệp, Triệu Kinh Ngũ đang có mặt, hơn nữa còn có cả Chu Mẫn. Ai nấy buồn rũ rượi như cà chua bị trận sương muối, chẳng ai nói gì cả. Mạnh Vân Phòng lên tiếng:

    - Chết thật, mình chờ ở tiệm ca múa tới mức chân mọc rễ lên, mà các bạn vẫn còn ở đây không hề nhúc nhích. Mình người lớn chứ có phải trẻ con đâu, lời nói chứ có phải cái rắm đâu, có phải chơi trò khỉ đâu kia chứ!

    Hạ Tiệp gí ngón tay vào trán chồng, nói:

    - Hư, tôi hận anh lắm đấy!

    Rồi chị kéo anh xuống bếp nói chuyện. Hạ Tiệp kể lại với Mạnh Vân Phòng. Bọn họ đánh bạt chược đến ba giờ bốn mươi phút, vừa  đứng dậy định đi, thì Chu Mẫn bước vào cửa. Anh ta mới từ Đồng Quan trở về, anh ta không cứu được Đường Uyển Nhi ra, mà ở trán dán một miếng băng to. Mọi người thấy anh ta thiểu não biết ngay đã đánh nhau ở Đồng Quan, hỏi về Tây Kinh lúc nào, tại sao không gọi điện thoại để ra bến xe đón? Chu Mẫn bảo anh đã về Tây Kinh hai hôm nay. Trang Chi Điệp hỏi:

    - Về Tây Kinh hai hôm rồi ư? Hai hôm rồi ai im như thóc thế hả?

    Chu Mẫn đáp:

    - Tôi cảm thấy không cần thiết nói với mọi người.

    Anh ta giục đánh bài, để anh ta góp một chân. Trang Chi Điệp thì điên tiết, sa sầm nét mặt, nói:

    - Chu Mẫn, cậu trở về với cái dáng như thế này hả? Mọi người mong ngày ngóng đêm cậu trở về tới mức sắp sửa đổ máu mắt, cậu về đã hai ngày mà không thèm ló mặt, khi giáp mặt thì đùa cợt thế hả? Cậu nói đi, Đường Uyển Nhi đâu?

    Chu Mẫn sợ quá, đáp:

    - Tôi không cứu được cô ấy?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Tôi biết cậu không cứu được cô ấy. Vậy thì tình hình cô ấy ra sao cậu cũng không biết chứ?

    Chu Mẫn mới bắt đầu kể. Anh ta về đến Đồng Quan Huyện lỵ Đồng Quan đâu đâu cũng ầm ĩ tiếng chửi rủa chê cười anh ta, ban ngày anh ta không dám xuất hiện ở ngoài phố, cắt cử mấy anh em đồng bọn lân la chung quanh nhà Đường Uyển Nhi thăm dò tin tức mới biết, sau khi Đường Uyển Nhi bị bắt về, người chồng kia đã lột hết quần áo của cô ra đánh, đánh tới mức thâm tím hết mình mẩy, không sót một chỗ nào, bắt cô ấy nói từ nay trở đi yên tâm sinh sống, nhưng Đường Uyển Nhi vẫn không hé răng, không nói có, cũng không nói không, người chồng kia liền lấy dây thừng trói chân tay cô vào, rồi cưỡng hiếp vài lần, lần nào cũng ngược đãi về tình dục, lấy đầu mẩu thuốc châm vào âm hộ, nhét đèn pin vào bên trong... Mới nói như vậy nước mắt Trang Chi Điệp lã chã rơi xuống. Nhưng Chu Mẫn lại cười, bảo:

    - Thôi đi, đừng khóc vì cô ấy nữa, kiếp này chúng ta có thể không bao giờ gặp cô ấy nữa. Cũng phải học cách quên dần cô ấy đi.

    Thế là anh ta tiếp tục kể, anh ta bảo đã từng cử một người anh ta biết và cũng biết anh chồng  kia đi gặp Đường Uyển Nhi, bởi vì anh ta đã thỏa thuận với người của tòa án, chỉ cần Đường Uyển Nhi gửi đơn xin ly hôn, cho dù chồng cô ấy có đồng ý hay không, đều có thể xóa bỏ hôn ước. Nhưng người cử đi không gặp được Đường Uyển Nhi cô ấy bị nhốt trong căn phòng nhỏ ở sân sau khóa trái. Chu Mẫn bảo quả thật không chịu nổi, cuối cùng vào một buổi hoàng hôn, anh ta đã đội một cái mũ lá xông vào ngôi nhà ấy, người chồng kia đã nuôi sẵn bốn tay võ, đề phòng anh ta đến, anh ta vừa vào cửa, bọn kia hồi hộp, giơ hai nắm đấm lên, mắt nhìn nẩy lửa. Anh ta bảo:

    - Tôi đến đây không phải để đánh nhau.

    Anh ta ngồi trước bàn đầu tiên, móc túi lấy ra một chai rượu, bảo đem chén ra cùng uống. Người chồng kia thấy anh ta như vậy, cũng mở mấy lon đồ hộp ra làm thức nhắm, sáu người cùng uống rượu. Chu Mẫn nói trước:

    - Người anh em, sự việc đã đến mức này, thì chúng ta nói chuyện với nhau nhé! Đường Uyển Nhi theo tôi đến Tây Kinh. Tôi biết cô ấy chưa cắt dứt quan hệ vợ chồng với anh, nhưng tôi yêu cô ấy, cô ấy cũng yêu tôi, đây là chuyện đã hết cách, không bàn cãi gì nữa. Anh đã tìm được cô ấy từ Tây Kinh trở về, tìm cô ấy về cũng được thôi, nhưng anh cũng nên có một lời để tôi lo cho Uyển Nhi.

    Người chồng kia bảo:

    - Thế này nhé, tôi là người thô vụng, cũng chơi được dao cuốc trong đêm trăng, cứ phải rõ ràng, dứt khoát. Anh là nhân vật có tên tuổi trong huyện lỵ của Đồng Quan, nhưng tôi cũng là thằng đàn ông cao bằng bức tường, anh để tôi phải đội cái mũ xanh lâu nay, tôi đã chịu nhịn tất cả. Bây giờ ngồi lại được với nhau, tôi không chửi anh, cũng không đánh anh, tôi chỉ cầu xin anh đừng bao giờ đến tìm cô ấy nữa. Anh không quan tâm đến cái thân tôi, thì cũng nên xét tới số phận đứa trẻ.

    Chu Mẫn hỏi:

    - Anh cầu xin tôi sao?

    Người chồng kia đáp:

    - Tôi đang cầu xin anh đấy.

    Chu Mẫn đáp:

    - Nhưng làm sao tôi có thể tha thứ cho anh được. Anh đã lấy thừng trói cô ấy bắt về, đánh tới mức thân tàn ma dại, lại ngược đãi tình dục như vậy thử hỏi cô ấy làm vợ anh hay là một con trâu, con ngựa của anh, tình yêu, cưỡng đánh như vậy mà có ư?

    Người chồng kia trả lời:

    - Không việc gì anh phải lo chuyện ấy, cô ấy là vợ tôi. Tôi dậy bảo cô ấy như thế nào, người ngoài không can thiệp được.

    Chu Mẫn nói:

    - Nhưng tôi không cho phép anh ngược đãi cô ấy như vậy? Anh muốn chung sống, anh phải đối xử tử tế với cô ấy. Nếu anh hành hạ cô ấy thì anh ly hôn.

    Người chồng kia đáp:

    - Đừng hòng tôi cắt đứt, có chết tôi cũng không ly hôn.

    Chu Mẫn nói:

    - Vậy thế này, Anh cầu xin tôi thì tôi cũng cầu xin anh, anh để tôi được gặp cô ấy.

     Chu Mẫn đã viết thay một đơn xin ly hôn, chỉ  cần anh ta gặp được Đường Uyển Nhi, bảo cô điểm chỉ ngón tay vào đơn là anh ta có thể nộp đơn cho tòa án. Nhưng người chồng kia không cho gặp. Hai bên tranh chấp nhau. Chu Mẫn cứ hùng hục ra sân sau tìm, một tên đứng cạnh đã phang cho một gậy. Chu Mẫn ngã gục. Người chồng kia liền hô hét:

    - Đánh, đánh bỏ mẹ thằng lưu manh vô lại này đi! Nó đến đây gây chuyện rắc rối, có đánh chết, mình cũng không phạm pháp đâu mà sợ!

    Bốn tên đổ xô vào đấm đá. Chu Mẫn ngay tức khắc nhảy lên bàn, hai chân đá ngã hai tên,  người chồng kia ôm lấy anh ta, anh tóm tay cắn hắn. Hắn bị cắn lòi xương ra trắng hếu, nhưng cùng lúc ấy một tên khác đã đập chai rượu vào trán anh ta, thủng một chỗ chảy máu. Tiếng  đánh chửi đã làm náo động cả bà con hàng xóm, Chu Mẫn thấy vậy, đội mũ lá lên đầu, mặt  mũi bê bết máu bỏ về. Về đến nhà nằm vật ra, xấu hổ tới mức ba ngày ba đêm không ra khỏi cửa. Ngày thứ tư nghe tin cửa hàng xén của mẹ mở ở phố cũng bị đồng bọn của người chồng kia đập vỡ tủ kính. Anh ta vuột dậy khỏi giường, lại định đi liều mạng một phen. Bố mẹ anh ta đã ôm con giữ lại, xin anh ta để bố mẹ được yên, bố mẹ anh ta bảo, vì một đứa con gái mà ầm ĩ cả huyện lỵ, ai chẳng nói con đã cuỗm mất vợ của người ta? Bố mẹ ra khỏi cửa cũng bị người ta chỉ trỏ sau lưng, cho dù bọn họ đập phá cửa hàng, người đến xem đông là thế cũng có ai nói giúp mình đâu. Nếu lại đi gây sự, thì coi như con cứ giết chết bố mẹ đi cho rảnh. Đàn bà dưới gầm trời này thiếu gì, sao con không yêu, lại đi yêu vợ người ta? Con đã lớn bằng ngần này, như con nhà người ta, đều đã bắt đầu phụng dưỡng bố mẹ, bố mẹ không mong tiêu của con một xu, không ràng buộc con một sợi chỉ, nhưng con cũng không được để bố mẹ lo cho con nữa chứ, con ơi! Chu Mẫn đã nghe lời bố mẹ, dần dần nguôi cơn giận, lại nằm bảy tám ngày nữa, rồi trở lại Tây Kinh.

    Nghe xong vợ kể rõ ngọn nguồn, tâm tình Mạnh Vân Phòng cũng nặng trĩu. Anh đi ra, mở tủ  lạnh lấy rượu nói:

    - Đường Uyển Nhi không trở lại, không trở lại cũng tốt, Chu Mẫn đã trở lại, đã trở lại cũng tốt.

     Hôm nay mình cũng muốn uống rượu ăn thịt. Hạ Tiệp ơi, em ra quán đặc sản rừng mua về đây hai ky lô gam thịt chó nhé.

    Hạ Tiệp đáp:

    - Ăn thịt chó uống rượu cuốc lủi, anh định để mọi người đều bốc lửa lên hả?

    Mạnh Vân Phòng đáp:

    - Bảo em đi thì em cứ đi đi, việc gì lắm lời thế.

    Hạ Tiệp đi ra phố, ai nấy vẫn im lặng. Chu Mẫn đã cất tiếng:

    - Tại sao các anh cứ im lặng thế? Đường Uyển Nhi là vợ tôi, tôi không buồn đau, thì các anh buồn đau cái nỗi gì? Chuyện đời như mộng, chúng ta hãy cho qua giấc mộng này, chúng ta vẫn là người sống cho chúng ta chứ.

    Trang Chi Điệp đưa hai tay cầm chai rượu, cố sức mở nắp, nhưng mở không được. Chu Mẫn bảo đưa cho anh ta mở, song Trang Chi Điệp đã lấy răng cắn, cắn đến mức kêu thành tiếng cắc cắc, cuối cùng đã cắn được, tự rót cho mình một chén uống luôn. Chai rượu đầy như thế, anh một chén, tôi một chén, dốc ừng ực vào cổ họng.

    Hạ Tiệp đem được thịt chín về, thì rượu trong chai chỉ còn một ngón tay. Mạnh Vân Phòng lấy ra chai thứ hai.

    Hạ Tiệp nói:

    - Vân Phòng ơi. anh có biết không, ở quán đặc sản rừng ai ai cũng bảo Nguyễn Tri Phi bị bắt cóc, hai con mắt chảy hết thủy tinh dịch!

    Mạnh Vân Phòng liếc mắt ra hiệu cho Hạ Tiệp, nhưng anh liếc ở mắt chột, nên Hạ Tiệp không để ý, vẫn đang nói:

    - Họ còn bảo, bệnh viện đã thay cho anh ấy bằng mắt chó. Mắt chó thay cho người được à?

    Triệu Kinh Ngũ và Chu Mẫn đều ngạc nhiên, liền dừng chén rượu. Nhưng Mạnh Vân Phòng cứ nhìn Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp nấc liền mấy cái, song vẫn im lặng bưng chén rượu uống dữ dội hơn.  Anh Phòng hỏi:

    - Chi Điệp, anh vẫn được chứ?

     Trang Chi Điệp không trả lời, vẫn đang rót rượu cho mình.

    Hạ Tiệp nói:

     - Mời người ta uống rượu, còn tiếc rượu hay sao? Uống say thì ở đây có giường.

    Mạnh Vân Phòng giục:

     - Vậy thì uống nhé, uống! Nguyễn Tri Phi bị cướp giật là đúng thế, mình đã vào bệnh viện  thăm. Anh ấy cũng đáng đời, ai bảo đã phát tài, lại hay khoe khoang, hôm nay tài trợ cái này, ngày mai tài trợ cái kia, tự nhiên có kẻ đòi tính sổ với anh ấy. Nào, Chi Điệp, hôm nay mình cũng say một mẻ, cạn chén này nhé.

    Trang Chi Điệp mắt đỏ ngầu, đứng lên bảo:

    - Mình phải về đây!

    Nói xong đi về luôn. Mọi người ngẩn tò te, cũng không dám nói giữ anh lại, cứ nhìn anh xiêu xiêu vẹo vẹo thất thểu từ trong cửa đi ra. Mạnh Vân phòng tự uống tiếp chén rượu đó, một mắt sáng một mắt mù, cùng một lúc chảy xuống hai giọt lệ.

    *     *

    *

    Trang Chi Điệp đêm ấy về nhà, vừa bước vào cửa, đã say ngã trên nền đất. Sáng sớm hôm sau  tỉnh dậy, chỉ thấy đau nửa bên đầu. Mấy ngày liền chỉ uống thuốc giảm đau, ăn mì tôm, không ra khỏi nhà. Trong thời gian này, Mạnh Vân Phòng không còn thấy anh sang uống rượu nói chuyện, liền mời sư phụ của Mạnh Tần đến phát khí công chạy chữa cho anh, rõ ràng nhìn thấy cửa sắt phòng chống trộm cắp mở hẳn hoi, lại gõ cửa gỗ nhưng không mở. Đi xuống cổng lớn nhờ bà Vi gác cổng gọi bằng loa oang oang: Chi Điệp, Xuống tiếp khách! Trang Chi Điệp xuống tiếp khách.

    Vẫn không có tiếng trả lời. Mạnh Vân Phòng liền ra trạm điện thoại công cộng ngoài phố gọi điện vào nhà anh, Trang Chi Điệp nhận điện thoại, anh gắt lên:

    - Anh cứ gọi tôi làm gì hả? Anh là con ma thúc giục riết thế !

    Mạnh Vân Phòng đáp:

    - Anh không thể ở lì trong nhà, không đi đâu như vậy. Mình biết anh buồn khổ, nên mới mời sư phụ của Mạnh Tần đến phát công điều trị cho anh đây!

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Mình phải điều trị bằng khí công à? Mình chưa ốm đâu. Mình chẳng có bệnh gì suốt!

    Mạnh Vân Phòng đứng im trong trạm điện thọai:

    - Vậy thì thôi, anh không cho chạy chữa, thì anh tự lo lấy. Anh khỏi phải lo chuyện của Nguyễn Tri Phi, mình và bọn Triệu Kinh Ngũ đã đi thăm rồi, mình đi với danh nghĩa của anh đấy, anh cũng không phải đi thăm nữa. Tình hình của anh ấy cũng khá, thay mắt xong khôi phục cũng rất nhanh. Nhưng mình phải nhắc nhở anh một việc, trong năm nay anh có chuyện rầy rà cuốn níu, nhà mình đã ngẫm nghĩ, lại mở “kỳ môn độn giáp” ra xem, mới tỉnh ra, dụng cụ đồ đạc trong nhà anh sắp đặt không thỏa đáng, sự việc xấu đi hoàn toàn là ở chỗ phong thủy địa lý của nhà ở. Đặt buồng ngủ ở góc Tây Bắc đã phạm điều kiêng kỵ lớn, người nên ngủ ở gian góc Đông Bắc mới phải. Bộ ghế da ở phòng khách không nên đối diện với cửa chính, phải đặt dịch về phía chân tường phía đông. Anh có nghe rõ không hả?

    Trang Chi Điệp điên tiết bỏ ống nghe xuống. Mạnh Vân Phòng nghe thấy tiếng hổn hển sau mấy tiếng cạch trong điện thoại, anh nhăn nhó một lúc song vẫn mời sư phụ của Mạnh Tần vào quán cơm bình dân ăn phở bò. Sau khi đưa khách đi  khách sạn, anh đi đến tiệm ca múa tìm Liễu Nguyệt, mong Liễu Nguyệt nói tất cả với Ngưu Nguyệt Thanh. Nếu hai người ấy đi thăm Trang Chi Điệp, thì tư tưởng tình cảm của anh Điệp có sẽ khá hơn, nếu không Trang Chi Điệp sẽ ốm quả thật sự hủy diệt bản thân.

    Liễu Nguyệt đã đến Song Nhân Phủ, nhưng người đã đi, nhà bỏ trống. Máy ủi đã húc đổ ngôi nhà của gia đình anh Thuận bên cạnh, biết ngay Ngưu Nguyệt Thanh và mẹ già đã dọn đi nơi khác. Liễu Nguyệt đứng bần thần một lúc lâu dưới cây đào trong sân, rồi mới ấm ức đi đến ngôi nhà ở bên Hội văn học nghệ thuật. Trang Chi Điệp đã tiếp cô ta, nhưng Trang Chi Điệp cứ luôn luôn ca cẩm nói với cô sau khi bị bắt về Đồng quan, Đường Uyển Nhi đã bị ngược đãi tình dục như thế nào. Liễu Nguyệt không dám nói nhiều với anh, chỉ đi nấu cơm cho anh ăn, nhìn anh ăn xong, thì vội vàng ra về. Từ đó trở đi trong hơn mười ngày, ngày nào Liễu Nguyệt cũng đến thăm một lần, sau đó tiệm ca múa nhiều việc quá, cô ta nhờ một bà chủ quán phở thái Sơn Tây ở cửa ngõ bên trái trước cổng khu nhà Hội văn học nghệ thuật, mỗi ngày hai lần đi đưa cơm. Lúc đầu bà chủ quán không bằng lòng, Liễu Nguyệt bèn móc ra một nắm đô la, bảo:

    - Trả công phục vụ cho bà bằng đô la còn không được hay sao?

    Một hôm, Liễu Nguyệt cùng anh chàng người Mỹ kia đến ăn cơm tây ở một quán ăn phương Tây mới mở tại phố Gác Trống, ăn xong, Liễu Nguyệt có ý dẫn vị khách nước ngoài đến thăm Trang Chi Điệp. Hai người đã đi đến phố có ngôi nhà của Hội văn học nghệ thuật, nhưng Liễu Nguyệt lại vẫy xe tắc xi đưa khách về trường, còn mình đi bộ đến thăm Trang Chi Điệp. Vừa lên gác, đi đến cửa thì một người ngồi xổm ở chân tường cửa đang ngủ say, nhìn kỹ lại là Chu Mẫn. Liễu Nguyệt lắc lắc người đánh thức anh ta và hỏi:

    - Chu Mẫn ơi, anh dắt trộm bò ban đêm đấy hả?

    Chu Mẫn nhận ra Liễu Nguyệt, vội vàng lau nước dãi chảy ở mép, rồi đáp:

     - Tôi tìm Trang Chi Điệp ở khắp nơi mà không thấy, dự đoán anh ấy đang ở nhà, song gõ cửa lại không mở, tôi liền ngồi ở đây đợi anh ấy. Thế nào cũng sẽ mở cửa đi ra chứ. Không ngờ mệt quá ngủ thiếp đi. Bây giờ mấy giờ rồi?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Bốn giờ.

    Chu Mẫn bảo:

    - Vậy là tôi đã ngủ một giấc hai tiếng đồng hồ rồi ư?

    Liễu Nguyệt bắt đầu gõ cửa, gõ tới mức cửa kêu ình ình, lại còn gọi rõ to:

    - Thầy Điệp ơi mở cửa, em nghe thấy thầy đang khe khẽ ho. Em Liễu Nguyệt đây. Liễu Nguyệt thầy cũng không mở cửa ư?

    Trong nhà có tiếng bước chân và cánh cửa đã được mở. Trang Chi Điệp xuất hiện ở cửa với sắc mặt xanh xao vàng vọt, anh hỏi:

    - Chu Mẫn cũng đến hả?

    Chu Mẫn đáp:

    - Em ngồi ở ngoài cửa đã hai tiếng đồng hồ rồi.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Có chuyện gì mà cậu dầy công thế ?

    Chu Mẫn đáp:

    - Nếu không phải chuyện gấp, em đã quyết không quấy nhiễu thầy. Hôm qua em đến chỗ Tư Mã Cung, ông ấy bảo em, tòa án cấp cao đã thông báo với họ phán xét cuối cùng, lật đổ hoàn toàn kết quả của tòa án trung cấp, bắt sửa lại đã xâm phạm quyền danh dự của Cảnh Tuyết Ấm. Nghe nói, đây là do cô em gì đó của Cảnh Tuyết Ấm đã dùng kế mỹ nhân trong chuyện này, giở trò ma quỷ với người thẩm tra lại cụ thể... Mình không hành động ngay, không đi gặp ông chánh án tòa án cao cấp.Từ lâu em đã bảo thầy đi gặp ông chánh án, sau đó mới biết thầy không đi, bây giờ nếu không làm ngay, thì hoa kim châm sẽ héo sạch.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Thế ư ? - Liền đi rót nước trà - Cứ sửa đi, sửa thế nào thì sửa. Xử thua là thua, xử thắng thật ra  cũng là thua. Cậu uống nước đi.

    Chu Mẫn không uống, sốt ruột bảo:

    - Vậy thì chúng ta để họ chọc tiết như thế nào? Điều thứ ba của bản án sửa đổi viết rằng phải đăng công khai kết quả trên báo.

    Trang Chi Điệp ngồi lại trên ghế da, trên tường sau ghế da không còn treo tranh chữ, mà treo một tấm da bò rất to, anh bảo:

     - Vậy thì có sao đâu, cứ để họ đăng báo. Cậu muốn gặp chánh án thì cậu cứ việc đi, tôi không muốn đi gặp bất cứ một người nào nữa.

    Chu Mẫn nước mắt ròng ròng:

    - Thầy Điệp ơi, em đi thì có tác dụng gì? Em van xin thầy hãy đi một chuyến nữa, chúng mình đấu khổ đấu sở thời gian dài như thế, cuối cùng lại sa vào tình cảnh bi đát đáng ghét này sao?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Chu Mẫn này, tôi biết nói với cậu như thế nào bây giờ nhỉ? Cậu buông tha cho tôi, không bao   giờ nhắc đến việc này nữa được không nào? Tôi phải viết sách, tôi là nhà văn, tôi phải yên tĩnh để viết sách chứ?

     Chu Mẫn đáp:

    -  Vậy thì thôi, em sẽ chẳng bao giờ cầu xin thầy Điệp nữa. Thầy hãy viết sách của thầy, để thầy đi mà nổi tiếng. Em cũng đáng kiếp đã hủy hoại tên tuổi của thầy.

    Chu Mẫn bước ra, đóng cửa đánh sầm một tiếng. Quả nhiên bảy ngày sau, tòa án nhân dân cao cấp của tỉnh đã công bố kết quả xét xử cuối cùng, còn các báo của thành phố thì hầu như đã đăng tin trong cùng một ngày. Mấy tối liền Chu Mẫn cứ bám theo Cảnh Tuyết Ấm trên đường đi làm về, thăm dò xong địa chỉ của gia đình chị ta. Cuối cùng vào một đêm mưa, nấp ở một chỗ ngoặt, anh ta đã phát hiện anh chồng Cảnh Tuyết Ấm từ trong nhà đi ra, đạp xe hối hả đi về phía Đông, anh ta nhảy xổ ra đạp cả xe lẫn người ngã quay lơ sang bên đường, hằm hằm bảo:

    - Thằng lừa gạt Lưu Tam kia, mày nợ tiền của bạn tao sao không trả.

    Chồng Cảnh Tuyết Ấm ngã ra đất, mà chiếc vải mưa thì vừa vặn chùm kín đầu, nghe thấy tiếng chửi, liền đáp:

    - Ông anh ơi, ông anh nhầm người rồi, tôi đâu phải thằng lừa gạt Lưu Tam, tôi chưa từng nợ ai bao giờ?

    Chu Mẫn mừng thầm trong lòng, lại mắng:

    - Mày hảo hán gây chuyện lại không dám nhận hảo hán hả? Mày không phải kẻ lừa gạt Lưu Tam, thì mày là thằng hèn nhát hả? Mày đừng trách tao độc ác, tao nhận tiền của người ta, thì làm việc cho người ta, mày nợ tiền không trả, thì lấy số tiền ấy mà khám bệnh nghe chưa?

    Chu Mẫn co chân giẫm vào cổ chân gầy gầy kia, nghe thấy rắc một tiếng, biết ngay ít nhất cũng gãy xương, liền nhảy lên xe phóng đi như bay. Sáng hôm sau, Chu Mẫn uống tới mức say lảo đảo xuất hiện ở văn phòng tòa soạn tạp chí, thì người nào cũng bàn tán chồng của Cảnh Tuyết Ấm bị người ta đánh hiện đang nằm ở bệnh viện khoa xương, họ bảo ác giả ác báo, có lẽ sáu trăm đồng bồi thường tổn thất danh dự mới thắng kiện, hoàn toàn không đủ chi phí để nằm viện. Chu Mẫn hỏi:

    - Tay nào đánh thế nhỉ? Chúng mình nên tìm ra người ấy cảm ơn anh ta tử tế mới được. Thế chồng chị ta làm sao lại bị người ta đánh?

     Lý Hồng Văn nói:

    - Bảo là có người nhìn nhầm đánh nhầm ư, làm gì có chuyện ra tay nhầm cơ chứ. Chắc là làm chuyện gì xấu xa, bị người ta nện cho đấy thôi? Chu Mẫn ơi, nếu cậu có giỏi, tòa soạn tạp chí bỏ tiền ra, cậu thay mặt tòa soạn mua quà vào bệnh viện thăm anh ta xem thế nào?

    Chu Mẫn đáp:

    - Nếu tôi còn làm ở tòa soạn tạp chí, thì nhất định tôi sẽ đi. Nhưng bây giờ tôi không phải là người của tòa soạn tạp chí rồi.

    Lý Hồng Văn hỏi:

    - Sở bắt cậu thôi việc à?

    Chu Mẫn đáp:

    - Sớm muộn thì cũng bắt thôi việc. Hôm nay tôi đến tự xin nghỉ trước. - Nói rồi lấy ở túi khoác ra một tút thuốc lá, đưa cho mỗi người một bao - Được các anh quan tâm giúp đỡ, tôi đã làm việc ở đây một thời gian, đáng tiếc là đã không góp công sức gì cho tòa soạn, ngược lại còn gây nhiều phiền phức. Bây giờ tôi ra đi, đề nghị các anh hút xong thuốc, thì quên tôi luôn. Tôi là tàn thuốc đã hút, thổi phù một cái chẳng còn gì đâu mà!

    Mọi người đực mặt nhìn nhau. Lý Hồng Văn nói:

    - Nhưng, Chu Mẫn ơi, mỗi điếu thuốc này đều không hút hết, thường có một đầu mẩu, nói như vậy thì bọn tôi vẫn không quên cậu đâu.

    Chu Mẫn đáp:

    - Đầu mẩu thuốc, thì từ miệng nhổ ra vứt vào sọt rác ở góc tường.

    Nói xong mỉm cười bước ra khỏi phòng làm việc, lại giơ tay lên chào, ra đi rất thoải mái.

    Các báo chí đăng Trang Chi Điệp thua kiện, trong thành Tây Kinh lập tức đồn rầm lên. Những người trước đây còn chưa biết vụ kiện này lại đi tìm khắp nơi để mua số “Tạp chí Tây Kinh” có đăng bài của Chu Mẫn. Lý Hồng Văn đã bí mật đem số tạp chí ấy còn niêm phong giữ lại ở tòa soạn bán cho một con buôn sách cá thể với giá cắt cổ, con buôn sách lại nâng giá bán cho các hiệu sách ở ngoài phố. Càng có những tờ báo và tạp chí lá cải đến phỏng vấn tòa soạn tạp chí và Cảnh Tuyết Ấm, viết nhiều bài nói về vụ kiện này, nhằm tăng thêm lượng phát hành của mình. Bỗng chốc các phố to ngõ nhỏ xôn xao bàn tán chuyện gì cũng có. Hàng ngày có người đến gõ cửa gia đình Trang Chi Điệp mười mấy lần, mà anh vẫn không mở cửa, còn điện thoại cứ réo hết hồi này đến hồi khác, người hỏi tình hình rút cuộc thế nào, kẻ thì an ủi, người thì bất bình hậm hực, kẻ thì chửi bới trách móc. Trang Chi Điệp liền chặt phéng dây điện thoại, không thể tiếp tục ở nhà được nữa, một mình đeo kính râm đi ra phố vốn định đi đến một nơi nào đó, chẳng hạn đến nhà Mạnh Vân Phòng đánh bài, chẳng hạn đi tìm Triệu Kinh Ngũ hoặc Hồng Giang lấy một ít tiền tiêu, chẳng hạn đến bệnh viện tâm thần thăm Lan. Nhưng hễ đến ngã tư phố, Trang Chi Điệp lại băn khoăn không biết nên đi đâu? Một cái xe đạp đang đi đến trước mặt, anh vội vàng lái sang bên trái nhường đường, thì chiếc xe đạp cũng rẽ sang bên trái. Anh rẽ sang bên phải nhường đường, thì chiếc xe đạp cũng rẽ sang bên phải. Người kia kêu cuống lên:

    - A, a.

    Cả người lẫn xe tránh nhau đã đổ kềnh. Trang Chi Điệp lồm cồm bò dậy, thấy ai đi trên đường cũng nhìn anh cười, hối hả đi theo phố. Người đi xe đạp cưỡi xe đi bên cạnh anh, quay đầu chửi một câu:

    - Gà nó mổ mất mắt rồi hả?

    Trang Chi Điệp bỗng chốc nghẹn ứ cổ, đứng đực người tại chỗ không nhúc nhích. Người đi xe đạp đã đi lên trước, song lại ngoặt xe lại đi qua Trang Chi Điệp một lần nữa, vừa đạp chầm chậm, vừa hỏi:

    - Trang Chi Điệp phải không?

    Trang Chi Điệp không nhận ra người đó, mặt anh ta có đầy mụn trứng cá. Người đó bảo:

    - Hơi giông giống. Không phải, không phải Trang Chi Điệp.

    Xe đạp đã đi qua. Trang Chi Điệp nghĩ bụng: may mà anh ta không nhận ra mình, không thì khó coi quá. Anh đi về phía trước một cách không có mục đích, song lại nghĩ, cho dù anh ta có nhận ra, thì mình cũng không thừa nhận là Trang Chi Điệp? Thế là anh cười không thành tiếng. Chợt nhìn thấy trong ngõ nhỏ bên cạnh có một lá cờ vàng nho nhỏ đang bay dưới cây liễu, trên lá cờ vàng nho nhỏ ấy, có viết một chữ “rượu”, đi tới quả nhiên là một quán rượu nhỏ, liền vào quán gọi rượu ngồi uống. Sau khi uống một chén rượu gạo, mới chợt nhớ ra mình đã từng vào cái quán này. Hôm ấy, lúc uống rượu anh đã nhìn thấy con hiền cháu thảo đưa ma qua đây, đã từng nghe bản nhạc đưa dám tang chầm bổng cực hay, bỗng chốc anh cảm thấy quán rượu này vô cùng gần gũi, liền không đi đến nhà Mạnh Vân Phòng chơi bài nữa, cũng chẳng thiết đi tìm Triệu Kinh Ngũ và Hồng Giang, móc ở trong giày ra một tờ tiền giấy mua chén rượu thứ hai. Cứ như vậy uống một tiếng đồng hồ, ánh nắng trên bàn trượt dần xuống mép bàn. Trang Chi Điệp thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ và đã nhìn thấy một người đang hối hả đi qua, hình như là Liễu Nguyệt, liền gọi một tiếng, nhưng không được trả lời. Đi ra tựa cửa nhìn xa xa, người đang đi ở phía trước chính là Liễu Nguyệt. Anh lại gọi một tiếng “Liễu Nguyệt”, một luồng gió phả vào mồm, chạy lên phía trước được chục mét, thì uỵch một tiếng, say ngã kềnh ra đất, òa òa nôn ra hẳn một đống.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Phế đô. Tập 2. Tiểu thuyết của Giả Bình Ao. Vũ Công Hoan dịch. Hai tập, 1000 trang. Biên tập: Triệu Xuân & Ngô Thanh Hương. NXB Văn học, 2003. Tái bản: 2005.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập33,822,827

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/