Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập33,811,408

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Điện ảnh, âm nhạc và hội họa

Những bài về Nghệ sỹ Nhân dân Đào Trọng Khánh

Nhiều tác giả

  • Thứ bảy, 19:13 Ngày 25/04/2020
  • Đạo diễn, Nghệ sĩ nhân dân Đào Trọng Khánh: Tiếc nhất là để lỡ mất người!

    NSND, đạo diễn Đào Trọng Khánh là người có tên tuổi trong làng phim tài liệu Việt Nam. Nhưng ít người biết ông còn là thi sĩ, và sở hữu những bí mật tưởng như vô tận về những người bạn nổi tiếng gắn với cuộc đời mình.

     Ngôi nhà mặt đường 155 phố Chùa Hàng, quận Lê Chân là nơi sinh sống của một trong những cái tên sáng giá đất Hải Phòng (HP). “Hải Phòng như con tàu chở đầy thuốc nổ” – câu thơ viết 42 năm trước, khi quê hương đang chiến tranh, là một trong các câu thơ hay nhất về HP của đạo diễn, NSND Đào Trọng Khánh (Đào Nguyễn).

    Ngậm píp thường trực, tóc và râu bạc trắng, Đào Trọng Khánh mặc đồ trắng, lừng lững đứng trước cổng đón khách. Hoa ngọc long nở trắng, lên kín hàng rào sắt. Khoảng sân nhỏ chật cây: Trúc Nhật, mai tứ quý, lộc vừng đưa người vào phòng khách có trần cao ngất. Loắng quắng dưới chân ông chủ là con chó trắng nhỏ xíu, gọi là “cô Bông”. Chiếc TV LG 42 inches cùng bộ đầu đĩa biến nơi đây thành “phòng chiếu/ duyệt phim mini”, mà Đào Trọng Khánh thường xuyên được đồng nghiệp, đàn em chia sẻ tác phẩm, nhờ góp ý… Căn nhà 50m2 bốn tầng ngồn ngộn sách, tranh, bình gốm, các chậu cây cảnh dọc cầu thang lên tới các phòng. Khổ người “vuông” 1m70, 80kg, ông dẫn tôi thăm nhà. Ông có bộ sưu tập tranh trong đó có tranh Nguyễn Tư Nghiêm, Bùi Xuân Phái. Phòng ngủ của ông cũng là nơi làm việc và thư phòng, sách kín bốn bức tường, tủ đứng không chứa quần áo, mà… chật sách. Sách “bao vây” quanh giường, “Tôi thích thế, với tay là lấy được sách, có khi nằm đọc cả đêm”. Đặc biệt, thư phòng Đào Trọng Khánh có treo 2 bảo vật: Chữ Tình của nhà thư pháp Âu Dương Tùng (TQ) và ký họa chân dung Nguyễn Tuân của Văn Cao, phía sau có bút tích Nguyễn Tuân.

    Về hưu từ năm 2000, sống tại quê nhà, ông “ở ẩn” thật sao?

    Hà Nội và HP đều gắn bó với tôi. Căn phòng tầng ba khu tập thể điện ảnh 221 Hoàng Hoa Thám tôi vẫn giữ. Hà Nội rất nhiều bạn bè, gần đây lên đó tôi phải “giấu”, vì bạn mà gọi rủ đi uống rượu thì khó chối từ. Bà nhà muốn tôi thực sự nghỉ ngơi, cũng vì nhiều bệnh rồi. Tôi có con gái út sống ở HN, hai đứa cháu ngoại rất yêu ông. Khó “ở ẩn” lắm.

    Yêu thơ, làm thơ hay và gần gũi nhiều nhà văn, nhưng ông chưa làm nhiều phim về họ?

    Tôi đã làm Con mắt Nguyên Hồng, Bến Xuân (Văn Cao), Lửa thiêng (Huy Cận). Tôi cực kỳ ân hận vì để lỡ nhiều lần chưa làm phim về Nguyễn Tuân, Kim Lân, Trần Dần, Phùng Quán. Kịch bản Đèn ai thắp sáng về Hoàng Cầm viết rồi, thi sĩ sẵn sàng cho quay, lại việc nọ việc kia mà bẵng đi. Đời thật ngắn, mà quá nhiều thứ đáng làm. Có những cái lỡ không sửa được, nói như Nguyễn Thị Hiền (họa sĩ), cái “mất” có thể trôi đi, nhưng cái “lỡ” còn day dứt trong ta như món nợ. Về phim chân dung các nhà văn, lỗi tại tôi, bao nhiêu lần gặp các cụ, chỉ mải uống rượu, chuyện trò mà không ghi hình lại. Điều đáng tiếc nhất trên đời là để lỡ mất người!

    Giờ thì tôi đang hồi tâm để soạn tư liệu, tôi muốn viết về ý tưởng, tư liệu, băng gốc trước khi dựng của những bộ phim. Tôi lưu trữ rất nhiều tư liệu về các bộ phim và nhân vật, các bạn và chuyện quanh cuộc đời họ và tôi. Sẽ viết thành sách.

    Nhiều người khi thành danh, hoặc về già, sẽ hoài niệm quá khứ, công bố thuở hàn vi. Nhưng không hiếm kẻ muốn “quên”, “giấu nhẹm”, “trốn biệt”. Tung ra một cuốn sách hấp dẫn và giá trị như thế, ông có ngại nó sẽ gây phản ứng từ một số người?

    Không phải là một, mà chắc ít nhất phải năm cuốn mới hết được các nhân vật. Bạn bè thời tôi còn lại ít dần. Không thể “khất” lịch sử những cuộc đời thêm nữa, tôi chỉ sợ sức khỏe không đủ, còn chẳng ngại gì, vì mình trung thực và hào sảng. Dù thế nào, đó cũng là quá khứ đẹp và đáng yêu. Đã trải qua, chứng kiến những đau khổ bi kịch của chính mình và bạn, đã cười mà sống và sáng tạo, thì không thể để những năm tháng quá khứ ý nghĩa kia chìm vào vùng mờ quên lãng. Tôi tin tưởng và nhờ nhà thơ Vi Thuỳ Linh bố trí thời gian ghi lại và dựng cuốn sách dài tập này cho tôi.

    Ông có thể kể vài kỷ niệm về những người bạn cùng thời?

    Tôi nhớ cuối 1972, và mấy người bạn văn nghệ Trần Tiến, Lưu Quang Vũ đem hai ba lô giấy ảnh Bình Minh xuống HP. Họ đi buôn, thứ này ngày đó hiếm. Sờ cuộn giấy ảnh cứng đơ, tôi quả quyết: “Hỏng rồi!”. Và hỏng thật. Người ta bán cho họ loại giấy rẻ tiền, chúng dính vào nhau hết, chuyến buôn lỗ. Hồi ấy, Trần Tiến chưa sáng tác, Vũ chưa “nổi” và hay “cuội”. Tất cả, như đa số các nghệ sĩ và con người ngày ấy, đói và gầy. Trong số ấy, có một nhân vật ám ảnh về cái đói, là Hưng. Gặp ai, anh cũng hỏi “Ăn cơm chưa?”. Nếu bạn bảo chưa, Hưng sẽ nấu cái gì ăn tạm, hoặc mời ra quán. Nhóm chúng tôi đã cùng ăn cơm đầu ghế chợ Hôm, có lần ăn với nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý. Sau này, già và khá giả rồi, hễ gặp bạn câu đầu tiên Hưng hỏi vẫn là “Ăn cơm chưa?”. Biệt hiệu suốt đời của Hưng là “Hưng đói”.

    Thời chiến tranh, bao cấp con người hồn nhiên, dễ tin yêu thật. Tôi nhớ có lần tới 96 phố Huế, chờ mãi không thấy Vũ, leo lên sân thượng tìm. Hóa ra ông bạn lên đó phơi quần áo mấy tiếng rồi. Cái sân thượng là chỗ phơi phóng của cả khu nhà. Vũ và Xuân Quỳnh “tán” nhau, nói chuyện thơ văn say sưa trên ấy. Ở đó có cái hay là nhìn xuống được mọi người mà không ai thấy mình làm gì! Tình yêu của đôi này hóa ra gắn nhiều đến chuyện giặt giũ. (cười giòn).

    Sau này, mỗi lần Quỳnh – Vũ về HP, vợ tôi lại mua tôm rồi rang hộ cho Quỳnh đem về. Quần áo của Quỳnh Thơ, Quỳnh cho con gái tôi mặc.

    Đến lúc nào, độc giả rộng rãi được đọc thơ Đào Nguyễn? Tôi và một số nghệ sĩ được đọc và biết chắc chắn nhiều cây bút chuyên nghiệp sẽ phải “choáng” vì chất hiện đại của thơ ông.

    Tôi sẽ cố gắng xuất bản tập thơ cuối 2012. Tôi thích những cái hay lạ và mới. Không biết ai sẽ “choáng”, song cần ra sách, cũng là cách để lưu giữ tác phẩm.

    Khi nào ông thực sự “gác kiếm” với nghiệp làm phim?

    Không, chưa bao giờ nghĩ tới việc dừng hẳn. Tôi nhiều đề tài, ý tưởng. Nếu có đầu tư, tôi sẽ tiếp tục làm.

    Chúc ông luôn tiếp tục phim và thơ, bởi đông đảo người chờ tác phẩm Đào Trọng Khánh.

    Bà Vũ Thị Mỹ 66 tuổi, vợ NSND Đào Trọng Khánh nói về bạn đời 42 năm của mình: “Hồi ấy, mẹ tôi không cho tôi lấy ông Khánh, bảo lấy nghệ sĩ rồi khổ. Bà mắng “Chỉ tại mày mê nó viết thư hay, nói giỏi chứ gì!”. Sống với nhau có 4 mặt con, tôi thấy chồng tôi đâu chỉ có viết hay, nói giỏi. Đặc biệt là ông ấy cực kỳ tâm lý và chưa một lần quát mắng vợ con.

    Vi Thùy Linh

    Tienphong online

    Đạo diễn Đào Trọng Khánh, từ thơ tới điện ảnh

    Nghệ sĩ nhân dân - đạo diễn Đào Trọng Khánh là một gương mặt nổi tiếng trong lĩnh vực phim tài liệu của điện ảnh Việt Nam. Là đạo diễn, vừa là người chuyên viết lời bình của những phim tài liệu nghệ thuật nổi tiếng như Hà Nội trong mắt ai, Chuyện tử tế, Năm mươi khoảnh khắc cuộc đời... Đào Trọng Khánh với lời bình phim vừa tinh tế vừa sâu xa vừa thẳng thắn của mình đã chinh phục người xem không chỉ ở Việt Nam.   

    Những thành công lớn trong điện ảnh của Đào Trọng Khánh bắt nguồn từ đâu? Theo tôi, nó có được chính vì Đào Trọng Khánh “xuất thân” là một nhà thơ, một nhà thơ với những bài thơ đằm thắm, xúc động và khá hiện đại từ những năm chống Mỹ ở Hải Phòng. Bấy giờ, bút danh thơ của anh là Đào Nguyễn. Tôi vẫn còn nhớ, sau hơn 50 năm, mấy câu thơ rất hay của Đào Nguyễn, trong một bài thơ mà tôi đã quên tên, viết về Hải Phòng, in trên báo Văn Nghệ và sau đó in trong “Tuyển tập thơ 3 năm chống Mỹ” do NXB Văn học ấn hành, vào khoảng năm 1967:

    “Dòng sông anh mang theo là mắt em ở lại

    Thượng Lý tiễn người đi mây trắng ngang trời

    Nơi tay em ôm là nơi đạn quân thù bắn tới

    Em vẫn nhìn xanh ngát tận xa khơi”

    Viết về Hải Phòng đúng vào thời điểm bom Mỹ thả ngày đêm xuống thành phố cảng như thế, viết bằng giọng âu yếm yêu thương riêng tư và mơ mộng như thế, giữa lúc thơ miền Bắc vẫn nghiêng về cái chung, những tình cảm công dân chung như thế, thì nhà thơ ấy không phải dạng vừa!

    Tôi lại nhớ, cách đây tròn 50 năm, vào tháng 5/1969, tôi hoàn thành luận văn tốt nghiệp ở Khoa Ngữ văn - Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, luận văn của tôi viết về “Chuyển động hình tượng trong thơ trữ tình Việt Nam”, tôi đã trích đoạn thơ trên của Đào Nguyễn in trên báo Văn Nghệ đưa vào luận văn của mình. Tôi đọc thơ Đào Nguyễn từ đó, nhưng mãi sau mấy chục năm mới có dịp được gặp Đào Nguyễn - Đào Trọng Khánh. Ở một quán nhỏ nào đó nằm trên một con phố rất nhỏ của Hà Nội, chúng tôi đã uống rượu với nhau, với nhà thơ Nguyễn Thụy Kha - cũng quê Hải Phòng - và tán gẫu bao chuyện. Riêng tôi vẫn tiếc, sau này Đào Nguyễn ít làm thơ, vì tôi vẫn rất thích thơ anh.

    Cảnh trong phim Chuyện tử tế

    Tôi cũng không ngờ, sau hòa bình một số năm, lại được đọc “thơ” Đào Nguyễn - bấy giờ đã lấy tên thật Đào Trọng Khánh - qua những thước phim tài liệu, qua lời bình đầy chất thơ, một chất thơ vừa chắt lọc vừa thô ráp của đời sống. Nhà thơ, khi chuyển sang sáng tác những thể loại khác, họ có thế mạnh mà những người không phải nhà thơ khó có được. Đó là sự nhạy cảm, chiều sâu của tư duy hình tượng, những bất ngờ của liên tưởng... Mang những thế mạnh của thơ vào phim tài liệu nghệ thuật thì quả là... đắc đạo. Phim của Đào Trọng Khánh, nhất là khi anh đồng tác giả với đạo diễn Trần Văn Thủy, đã vừa sắc sảo lại vừa nhân hậu, vừa thời sự vừa ẩn chứa những thông điệp sâu xa, vừa dành cho tất cả mọi người vừa như nhắn nhủ với những người trí thức về tư cách và trách nhiệm của “kẻ sĩ” thời nay.

    NSND Đào Trọng Khánh cùng NSND Nguyễn Thước trong chuyến làm phim về vợ chồng nhà thơ Lưu Quang Vũ

    Tôi nghĩ, Đào Trọng Khánh chính là một kẻ sĩ đất Bắc Hà, một kẻ sĩ hiện đại, một người phát ngôn có thẩm quyền từ chính nghệ thuật phim tài liệu, là người luôn hồn nhiên và uyên bác, luôn hết mình qua từng lời bình, từng thước phim. Và tôi lại thấy, xuyên qua hình ảnh của nhà đạo diễn điện ảnh ấy hình bóng một nhà thơ của “trường phái thơ Hải Phòng” từ những năm chiến tranh đã xa lắc. Nhiều năm qua, Đào Trọng Khánh tuy tuổi đã cao vẫn miệt mài làm việc, miệt mài đi, miệt mài cảm nhận. Dù tận đáy sâu của lòng mình, Đào Trọng Khánh nén một nỗi đau mà những ai đã quen anh, chơi với anh đều xót xa chia sẻ. Cuộc đời, số phận vẫn không công bằng như vậy với người có tâm và có tài. Nhưng cách đây mấy năm, qua điện thoại, Đào Trọng Khánh vẫn chỉ nói với tôi về... thơ. Anh yêu thơ bằng một tình yêu dâng hiến và không cần đền đáp. Anh nói: rồi cũng chỉ còn thơ thôi ông ạ! Chúng ta dù rất lâu không gặp nhau thì vẫn mãi mãi trong nhau những câu thơ, những câu thơ “tình trong một khắc mà thành thiên thu” (Arvers).

    Và cả thiên thu dồn chứa trong những câu thơ đã đóng đinh vào tâm hồn mình. Tôi yêu Đào Trọng Khánh chính vì anh yêu thơ đến như vậy!

    Đào Trọng Khánh là một nhà thơ. Nhà thơ khi chuyển sang sáng tác những thể loại khác, họ có thế mạnh mà những người không phải nhà thơ khó có được. Đó là sự nhạy cảm, chiều sâu của tư duy hình tượng, những bất ngờ của liên tưởng...

    'Giọt nước giữa đại dương' chiếu khai mạc Tuần phim Kỷ niệm 70 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến

    Thanh Thảo

    thegioidienanh.vn

    NSND Đào Trọng Khánh: Bạn tốt, rượu ngon, đời nghệ sĩ...

    Bạn, trong tâm thức của NSND Đào Trọng Khánh, chính là cuộc sống của ông. Ông nổi tiếng yêu và chiều bạn...

    Quý trọng ông từ rất lâu, và cũng chật vật hẹn hò với ông từ rất lâu, tôi mới có dịp được tiếp kiến. Ông sống chủ yếu ở Hải Phòng, thỉnh thoảng mới về Hà Nội tụ họp bạn bè. Trong căn hộ bé xíu trên đường Hoàng Hoa Thám, ông như ngồi  thiền, xung quanh là đồ cổ, sách vở chen chúc. Và trong câu chuyện,  khả năng linh hoạt của ngôn từ được ông vận dụng tối đa, nên  những chi tiết thường nhật nhất cũng có thể biến thành những trận cười hay một ý niệm sâu sắc nào đấy, mà chỉ có người từng trải với cuộc đời như ông mới có thể chưng cất được. Ông là NSND Đào Trọng Khánh.

    Đào Trọng Khánh chỉ vào la liệt những đồ cổ trong căn phòng bé nhỏ của mình, bảo: "Tôi là có duyên với đồ cổ lắm đấy nhé. Ngày trước, có lần tôi lơ vơ ra cánh đồng, thế nào mà lại nhặt được toàn đồ quý. Tôi mà chủ đích kinh doanh thì nhiều tiền lắm. Nhưng tôi chả giữ, cứ thiếu tiền mời rượu bạn là tôi bán một vài thứ đi. Rẻ tôi cũng bán. Nhiều người biết chuyện cứ hay tiếc cho tôi, bảo, sao ông dại thế, tiền cả đống mà ông cứ ném qua cửa sổ là sao. Nhưng tôi chả tiếc. Vì mình không coi mấy món đồ cổ ấy là tài sản. Với mình bạn và rượu còn quý hơn nhiều".

    Rồi lạc sang chuyện bạn và chuyện rượu, NSND Đào Trọng Khánh say sưa với những hồi ức, kỷ niệm. Bản tính ham vui, lối sống phóng khoáng, tâm hồn nghệ sĩ và khả năng đối ẩm, đối thoại tốt nên Đào Trọng Khánh thường được các bậc tài danh yêu mến, và ông may mắn được làm bạn với họ từ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông nheo nheo mắt cười: "Tuổi già như tôi thì chỉ có những câu chuyện quá khứ thôi. Mà quá khứ thì cái gì còn đọng lại với mình nhỉ? Nào phải công danh sự nghiệp gì to tát đâu. Chỉ là nỗi nhớ về những người bạn, mà giờ đây, phần lớn họ đều đã ngồi chơi thong dong ở cõi khác rồi".

    Hỏi về những kỷ niệm uống rượu của Đào Trọng Khánh với 4 danh họa "Phái, Sáng, Liên, Nghiêm", ông nhớ lại: "Tôi ngày đó chỉ là loại trẻ nít, các bác quý thì cho hầu rượu thôi. Tôi hay làm chân lon ton đi mua rượu. Rượu ở Hà Nội ngày đó ngon lắm nhé. Thường tôi phải chạy đến ngõ Gạch để mua rượu Cúc mùa hè, rượu Sen mùa đông ở cửa hàng của một bà cụ. Thỉnh thoảng các bác vui vẻ thì kêu tôi ngồi làm mẫu để các bác vẽ. Nhưng tôi chả còn giữ được bức nào. Về họa sĩ Nguyễn Sáng thì tôi nhớ nhất là bác hay ăn cơm ở một cái quán quen trong ngõ Yên Thế. Bác rất hay trầm ngâm trước mâm cơm. Thực ra là bác đang ngắm thức ăn. Bác cứ nhìn săm soi từng món một. Hôm nào có món tôm thì bác ngắm nghía lâu đến sốt cả ruột. Sau khi kỹ càng, bác thường trỏ vào con đẹp nhất, bảo: "Tôi ăn con này này", khiến mọi người cười ồ. Với bác Bùi Xuân Phái tôi cũng có nhiều kỷ niệm lắm. Nhưng bác Phái là người thâm trầm hơn, hay nghĩ ngợi. Ban đầu tôi cũng làm bộ sưu tập tranh của các bác. Nhưng rồi tôi không giữ được lâu, ai xin tôi cũng cho, hoặc là tôi mang đổi lấy rượu đãi bạn hết".

    Bạn, trong tâm thức của NSND Đào Trọng Khánh, chính là cuộc sống của ông. Ông nổi tiếng yêu và chiều bạn. Thời của ông, đất nước còn chìm trong chiến tranh, khói lửa. Cái nghèo thường bủa vây những người bạn văn nghệ sĩ: "Chúng tôi nghèo lắm, lúc nào cũng thèm từng bữa rượu. Tôi thương nhất là Thanh Tùng. Tôi biết rõ nhân vật cô gái trong bài thơ nổi tiếng "Thời hoa đỏ" của Tùng. Đó là cô Nhàn, rất đẹp, bị bệnh tim, sau này cô ấy chết. Tùng lấy một người vợ rất bình thường. Hai vợ chồng làm nghề bán canh bánh đa ở Hải Phòng. Sáng sáng chồng dậy chuẩn bị nồi niêu mang ra vỉa hè cho vợ bán. Nhưng rồi cô vợ chơi hụi, vỡ nợ, trốn vào Nam, lang thang ở chợ Bến Thành. Thanh Tùng thương vợ nhưng không biết làm thế nào để đưa vợ về, anh thường than thở, ước gì  có 2 chỉ vàng để vào Nam đưa vợ về. Hai chỉ vàng ngày ấy là một gia tài lớn, chúng tôi chả bao giờ có thể dành dụm được".

    Trong câu chuyện của mình, Đào Trọng Khánh còn xót xa về một người bạn nữa, đó là Lưu Quang Vũ. "Vũ hiền lắm, hay đỏ mặt và cũng hay hứa hươu hứa vượn  lắm. Nhưng mà tôi chịu được Vũ. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những ngày tháng đói nghèo nhưng vui và đầy ắp lý tưởng. Nhờ có Vũ mà tôi biết làm thơ, đến với thơ. Cũng nhờ có Vũ mà tôi đến với phim tài liệu để nhận ra rằng, phim tài liệu và thơ rất giống nhau".

    Hôm ra mắt tuyển thơ Lưu Quang Vũ "Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi", Đào Trọng Khánh đã khiến cho hàng ngàn khán giả xúc động khi ông kể lại những kỷ niệm đẹp của hai người bạn nghệ sĩ thời tuổi trẻ. Rồi, trỏ vào bức chân dung Lưu Quang Vũ trẻ trung, tay cầm điếu thuốc, mắt nhìn xa xăm, ông nói: "Vũ bây giờ vẫn trẻ thế kia mà tôi đã già thế này rồi".

    Nổi tiếng trong vai trò là một đạo diễn phim tài liệu nhưng Đào Trọng Khánh còn được bạn bè biết đến như một nhà thơ với bút danh Đào Nguyễn. Những câu thơ hay của ông còn ám ảnh tâm trí bạn bè như: "Chiều thu đẩy một người rối trí ra đường/ Đi dạo quanh một chiếc lá rụng khổng lồ". Viết về Hải Phòng, mảnh đất quê hương, trong những năm chống Mỹ, Đào Trọng Khánh viết: "Thượng Lý tiễn người đi mây trắng ngang trời/ Nơi tay em ôm là nơi đạn quân thù bắn tới/ Em vẫn nhìn xanh ngát tận xa khơi..." Với quan niệm thơ là duyên, Đào Trọng Khánh thường không giữ bản thảo thơ mình. Ông viết xong chỉ để bạn bè đọc. Rồi khi cần ông đổi lấy rượu uống chơi. Nên, khi có đơn vị làm sách muốn in cho ông một tập thơ, họ phải kiên nhẫn đi chép thơ ông trong trí nhớ của các bạn bè thân thiết.

    Không nhắc về sự nghiệp điện ảnh của NSND Đào Trọng Khánh sẽ là một thiếu sót lớn khi viết về ông. Chỉ cần nhìn vào danh mục những phim tài liệu ông đã làm có thể thấy tầm vóc con người nghệ sĩ trong ông. Những tác phẩm như "Việt Nam - Hồ Chí Minh", "Truyền kỳ sự thật", "Nửa thế kỷ một ngày", "Một thế kỷ, một đời người", "Đồng chí Phạm Văn Đồng", "Một phần 50 giây cuộc đời", "Lửa thiêng", "Vũ nữ Trà Kiệu"... đã trở thành những chuẩn mực về phim tài liệu. Đào Trọng Khánh đặc biệt có duyên khi làm phim tài liệu về các nhân vật lịch sử như Bác Hồ, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp...Theo ông, để một bộ phim về một vĩ nhân có đời sống lâu dài trong lòng người xem thì bí quyết chính là sự giản dị. Nghĩa là người đạo diễn phải nhìn các vĩ nhân như những con người bình thường, không thần thánh hóa cũng không lên gân lên cốt. Cái mộc mạc, cái thật sẽ luôn truyền được một cảm hứng mạnh mẽ đến với người xem.

    Đào Trọng Khánh cho rằng phim tài liệu là thể loại rất gần với thơ. Điều này có thể mình chứng khi ông viết lời bình cho phim. Hàng triệu khán giả đã rơi nước mắt khi xem hình ảnh cùng với lời bình sâu lắng trong phim "Việt Nam - Hồ Chí Minh" của ông và nhiều phim khác. Ông hóm hỉnh kể: "Ối anh khi thấy tôi thường làm phim về các nguyên thủ quốc gia cứ nghĩ là quan hệ của tôi ghê gớm lắm, nên mang tiền qua nhờ tôi giúp đỡ để mua giúp chức nọ, chức kia. Tôi thường phải khéo léo đánh bài chuồn".

    Phim tài liệu, trong suy nghĩ của rất nhiều người, là thể loại khô khan, ít tưởng tượng, hư cấu, nhưng NSND Đào Trọng Khánh thì quan niệm khác: "Khả năng liên tưởng của phim tài liệu là vô biên, giống như trong thơ vậy. Tuy nhiên, phim tài liệu phải dựa trên một tư liệu tốt. Và đặc biệt không được sắp đặt. Nếu để khán giả không tin vào phim anh làm là anh cầm chắc thất bại. Tôi cho rằng làm phim tài liệu cũng là một cái duyên. Vào cái thời khắc anh cầm máy đi ra đường, nó sẽ cho anh một bộ phim khác với bộ phim của thời khắc khác. Nó có gì mang tính ngẫu nhiên nhiều hơn là việc anh cứ chăm chăm quay cho được cảnh này hay cảnh kia. Làm phim về nhân vật thì may mắn nhất là khi nhân vật ấy còn sống. Nếu nhân vật ấy mất đi rồi, thì trên cái nền của những tư liệu mình có trong tay, có khi là rất vô hồn, anh phải làm cho nó sống động là rất khó. Vì vậy, để làm phim tài liệu hay, phải thực sự trí tuệ".

    NSND Đào Trọng Khánh có nhiều học trò trong lĩnh vực phim tài liệu. Nói về sự lãng quên, sự bội bạc khó mà tránh khỏi trong đời sống, ông rất đại lượng: "Học trò nó phải phủ nhận thầy mới là giỏi. Nó có "bội bạc" với thầy cũng là lẽ thường thôi".

    Từ một người thủy thủ lênh đênh trên tàu ở vùng biển Hải Phòng, Đào Trọng Khánh lên bờ để trở thành một phóng viên chiến trường. 4 lần cầm máy quay đi vào vùng khói lửa, ông đã bỏ quên cả tuổi trẻ của mình nơi đạn bom khốc liệt. Rồi phải lòng "nàng Thơ", bén duyên điện ảnh, cuộc đời người đàn ông cao lớn ăn sóng nói gió Đào Trọng Khánh đã đi theo một hướng hoàn toàn khác. Nghệ thuật đã cho ông nhiều vinh quang. Có tới không dưới hai chục lần tên ông được xướng lên trong các lễ trao giải điện ảnh trong và ngoài nước cho thể loại phim tài liệu. Bạn bè ông ở bốn phương trời, nơi nào cũng đông vui, cũng tràn ngập yêu thương và chia sẻ. Tuy nhiên, vẫn có những nỗi buồn, những bi kịch riêng mà ông giữ lại trong lòng, không dễ gì bày tỏ. Để rồi, sau những ồn ào cuộc nhậu, những bữa chiều chuộng bạn bè, ông lại trở về căn gác của mình, trò chuyện với  ngổn ngang đồ vật. Tôi trộm nghĩ, đó có thể sẽ là những cuộc đối thoại sâu thẳm nhất, mà cũng có thể là dữ dội nhất trong đời sống nội tâm của ông...

    Bình Nguyên Trang

    vnca.cand.com.vn

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập33,811,408

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/