Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập36,526,457

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Mùa biển động

Nguyễn Mộng Giác

  • Thứ bảy, 18:30 Ngày 31/10/2020
  • Chuơng 67

    Bob ở lại Huế một mình sau khi Dale đưa Quỳnh Như vào Ðà nẵng. Nhờ thế, anh theo được Đại đội Fox 2/5 giải tỏa cả một vùng từ Câu lạc bộ Thể thao, Thư viện Ðại học, Bệnh viện Huế ở bên này sông. Căn phòng Dale thuê nằm gần Ty Ngân khố cho nên mãi mồng Bảy Tết, Bob mới trở về được nơi anh gửi một số quần áo và tài liệu hình ảnh cần để viết phóng sự chiến trường. Căn phòng đó đã bị cháy tiêu, chỉ còn một đống tro tàn và vài mảnh tôn cong queo dị dạng. Bob xót xa nghĩ tiếc những bức ảnh chụp được ở Khe Sanh cùng cuốn sổ con anh ghi chép những mẩu chuyện của các lính GI anh gặp, mà Bob dự định về Mỹ sẽ xếp đặt lại, viết một cuốn ký sự kiểu như David Halberstam viết cuốn One Very Hot Day. Thôi! Tan rồi giấc mơ chiếm giải Pulitzer báo chí!

    Nhưng còn nước còn tát! Trận Mậu Thân tại Huế là một đề tài nóng hổi đang làm sôi sục dư luận tại quê nhà. Tướng Westmoreland đang bị Quốc hội chất vấn về hiệu quả của hơn nửa triệu quân Mỹ tại VN. Còn thời cơ nào thuận tiện hơn để tung ra một cuốn sách ăn khách? Bob vác máy ảnh và cuốn sổ tay, máy ghi âm bám riết lấy các Thủy quân Lục chiến có phận sự giải tỏa những phần còn lại của hữu ngạn thành phố.

    Sáng mồng Tám Tết, anh được tin đại úy Ron Crossman sẽ dẫn đại đội Hotel đi chiếm lại Tòa Hành chánh Thừa thiên, sát bên cạnh Bệnh viện Huế. Anh nhập chung toán với Don Webster phóng viên truyền hình của đài CBS. Don có hai nhân viên quay phim người Việt, một người Sài gòn, một người Huế. Cả hai đều còn trẻ, không đầy ba mươi. Bob nhanh trí theo sát anh quay phim người địa phương để nếu cần nhờ chỉ dẫn cho Bob địa thế và tình hình trong vùng hành quân.

    Trước khi Đại đội Hotel rời MACV, Bob phỏng vấn linh mục tuyên úy Bohannon lúc đó đang nai nịt gọn gàng y như các Thủy quân Lục chiến Mỹ, chỉ khác là Cha không mang súng.

    Bob hỏi nửa đùa nửa thật:

    - Cha đi đâu đây? Có Cha bên cạnh anh em chỉ thêm ngại.

    Vị linh mục ngớ ra, hỏi lại:

    - Tại sao thế?

    - Cha theo để làm phép giải tội cho những người tử trận chứ gì? Có Cha bên cạnh, có khác nào toán cứu thương chở theo đầy nhóc một xe poncho gói xác.

    Cha Bohannon hiểu ra, cười hiền hòa. Cha chậm rãi nói:

    - Không sao! Cái chết nhắc nhở cho mọi người nhớ rằng nước Chúa mới là đời sống đích thực. Anh em sẽ can đảm làm trọn những gì cần làm!

    Bob sắc mắc hỏi:

    - Cha có cầu nguyện cho "bọn họ" không?

    - Có chứ!

    - Chúa đứng về phía nào?

    Vị linh mục vẫn giữ nụ cười hiền hòa, đáp thật rõ:

    - Chúa đứng về phía những người công chính!

    Bob lắc đầu:

    - Cha trả lời khéo quá! Cho con chép lại cuộc phỏng vấn này trong bài tường thuật nhé?

    - Tùy anh!

    Một chiếc M48 và hai chiếc Ontos đã rồ máy ngoài khoảng sân sau chật nhích xe cộ của khu MACV. Ðại úy Crossman từ ngoài hiên bước vào phòng, giục vị linh mục:

    - Thưa Cha, chúng ta bắt đầu thôi! Cha nên mang một khẩu súng phòng thân.

    Cha Bohannon đặt bàn tay phải lên chỗ trái tim, bảo:

    - Cảm ơn Ðại úy, tôi đã được Chúa ban cho thứ vũ khí này rồi!

    Viên đại úy nghiêm mặt, do dự muốn nói điều gì, sau đó chỉ nói:

    - Thôi, bắt đầu!

    Cả Ðại đội Hotel lại tập trung ở trong khuôn viên bệnh viện sau nửa giờ di chuyển. Bob chạy đi chụp thêm một số cảnh đổ nát trong bệnh viện. Lúc trở lại căn phòng ngay gần đường Lê Lợi (có lẽ căn phòng của gác dan bệnh viện hoặc của nhân viên trực) Đại đội Hotel tạm thời dùng làm phòng chỉ huy, Bob thấy đại đội trưởng Crossman đang thảo luận gay go với viên trung úy Trung đội trưởng Trung đội 1. Cha tuyên úy đã đi đâu ra ngoài, trong phòng chỉ còn một anh trung sĩ tóc hoe cắt ngắn thân hình vạm vỡ, cánh tay áo trận xăn lên tới cùi chỏ, để lộ hình xăm con rồng nhe răng ở cánh tay trái. Đại úy Crossman nói với Trung úy Stanton Trung đội trưởng Trung đội 1:

    - Chúng ta là khách trên đất nước này. Chúng ta không được quyền treo cờ lên một cơ quan Việt Nam mà chưa được phép.

    Viên trung úy cãi lại:

    - Nhưng chúng ta chiếm lại các cơ quan đó. Mấy hôm trước, anh em binh sĩ phải cầm cờ Mỹ trên tay để chụp hình lưu niệm tại Jeanne d'Arc, Bưu điện, chỉ vì không có cột cờ. Ở đây khác! Phải kéo cờ Mỹ lên cột cờ Tòa Hành chánh cho tụi Việt cộng bên kia sông thấy!

    Đại úy Crossman đăm chiêu suy nghĩ một lát, rồi quay hỏi Bob:

    - Ông nhà báo nghĩ thế nào?

    Bob cười, đáp rất thành thực:

    - Ðộc giả báo tôi bên nhà chỉ thích ngắm lá cờ Mỹ phất phới trên kỳ đài Tòa Hành chánh. Nếu có thêm lá cờ địch nằm dưới chân cột cờ, càng ăn khách!

    Đại úy Crossman cười hô hố, rồi quay sang nói với viên sĩ quan dưới quyền:

    - Được rồi. Trung đội 1 muốn làm sao thì làm.

    Viên trung úy chỉ chờ có thế. Anh ta đứng bật dậy, bảo anh binh nhất tóc hoe xăm rồng trên cánh tay:

    - Chạy đi kiếm gấp một lá cờ. Lấy chiếc Jeep ở ngoài cổng.

    Anh binh nhất cũng chỉ chờ có thế!

    Mười lăm phút sau, anh trở lại tay không. Viên trung úy đỏ mặt quát, không chịu nghe anh binh nhất phân trần:

    - Không biết! Lệnh là lệnh! Mười lăm phút nữa, anh phải đem một lá cờ về đây nộp cho tôi.

    Bob thích thú, ngồi chờ xem anh binh nhất xoay xở ra sao. Quả nhiên 15 phút sau, lá cờ Mỹ nửa thước bề ngang được mang tới. Bob chụp cảnh anh binh nhất mặt mày hớn hở tuy nhễ nhãi mồ hôi đưa cờ cho Trung úy Trung đội trưởng. Về sau, Bob hỏi ra mới biết lá cờ ấy được lấy cắp trên cột cờ cơ quan MACV.

    Trung úy Stanton dẫn Trung đội 1 vào sâu bên trong bệnh viện và chia làm hai cánh. Một cánh áp dụng chiến thuật đã thành công trong trận tấn công Ngân khố, là dùng lựu đạn cay để làm yếu sức chống cự của quân Bắc Việt trước. Thiếu úy Karlson đem hai người lính Tiểu đội 2 đi tìm chỗ đặt súng phóng lựu đạn E8 qua Tòa Hành chánh. Họ vào dãy lầu nằm sát bên hông phía bên phải bệnh viện, chỉ cách hàng thành bao vây Tòa Hành chánh một con đường. Những dãy phòng bệnh họ đi qua đều vắng hoe. Ðến dãy lầu chót, viên thiếu úy trố mắt kinh ngạc khi thấy trên dãy giường bệnh còn một số bệnh nhân nằm. Họ đều già cả, ốm yếu. Dường như họ bị bệnh quá nặng không còn đủ sức để chạy khỏi bệnh viện nữa. Mười mấy bệnh nhân nằm im lìm bất động như những xác chết khi ba Thủy quân Lục chiến Mỹ bước vào. Không ai để ý tới ai. Viên thiếu úy tìm một cửa sổ thuận tiện nhìn qua bên kia Tòa Hành chánh, tìm thế kê súng phóng lựu đạn cay. Phát phóng lựu đầu tiên bắt đầu nổ. Bấy giờ, tự nhiên những xác chết bất động lúc này lồm cồm bò ra khỏi đống chăn nệm xô lệch, ùa nhau chạy ra cửa đối diện. Thiếu úy Karlson kinh ngạc la lớn:

    - Họ chưa chết à? Phóng thêm lựu đạn cay nữa đi!

    Trước khi bắt đầu hành quân, Thiếu úy Karlson đã cẩn thận xem chiều gió, nên hơi lựu đạn cay không bay ngược trở về gốc như hôm đánh khu Jeanne d'Arc. Nhưng những Thủy quân Lục chiến sắp tấn công Tòa Hành chánh đều phải mang mặt nạ.

    Cả đoàn phóng viên lẫn cha Bohannon đi theo Trung đội 2 của Trung úy Mailer. Mọi người đều phải mang mặt nạ ngừa hơi cay. Cha tuyên úy có vẻ quen thuộc với chiếc mặt nạ, còn Bob thì khó chịu vô cùng. Anh cảm thấy ngạt thở, tấm kính che mặt lại hơi nhòa, nhìn không được rõ. Anh bỏ mặt nạ xuống, bảo vị linh mục tuyên úy:

    - Cái đồ chết tiệt này, thật phiền! Cha thấy không, mang vào trông giống một lũ khỉ.

    Cha tuyên úy bỏ mặt nạ xuống, mái tóc của ông bị ép ngược, dựng đứng từng mảng như lông nhím. Bob bật cười. Cha tuyên úy cũng cười, bảo Bob:

    - Anh nên mang vào đi. Không thì chịu sao nổi hơi cay!

    Nói xong, cha lại mang mặt nạ vào. Bob không có cách nào khác đành làm theo.

    Cả trung đội di chuyển đến núp dọc bức tường sau nhà để xe. Súng AK từ bên tòa nhà hành chánh bắn qua như mưa, đạn bay vun vút trên đầu.

    Cách chỗ Trung đội 2 núp khoảng 10 thước là cổng ăn thông ra con đường ngăn cách tòa hành chánh và bệnh viện. Cánh cổng sắt đóng ập lại, tuy không khóa, nằm lộ thiên trống trải.

    Viên trung úy biết nếu sai bất cứ người nào bò tới mở cổng để cả trung đội băng qua bên kia đường, thế nào địch cũng ghim đạn lên tấm thân kẻ xấu số đó. Ông bò đến gần bức thành giáp cánh cổng, tìm viên gạch, rút sợi dây poncho ra cột gạch vào đầu dây, rồi ra sức ném viên gạch cho đầu dây vắt ngang qua chấn ngang cánh cổng sắt. Viên gạch đầu tiên va mạnh vào thanh sắt vỡ toang từng mảnh. Viên thứ hai ném không tới nơi rơi trên nền xi măng trước cổng. Lại vỡ. Viên thứ ba lọt ra bên ngoài thanh sắt ngang, bị đầu dây giữ nên khựng lại, thối ngược hướng kéo đầu dây quấn chặt vào thanh sắt. Viên trung úy níu nhẹ đầu dây bên này thấy đã chắc chắn, ra sức kéo mạnh. Cánh cổng sắt bên phải từ từ mở, cùng lúc với những loạt đạn bắn xoáy từ bên kia qua, làm tung bụi một khoảng đất trống bên trong khung cổng sắt.

    Trung úy Mailer bảo liên lạc viên dùng máy truyền tin xin đơn vị ở chiếc M48 và mấy chiếc Ontos đậu trên đường Lê Lợi mé góc Tòa Hành chánh bắt đầu khai hỏa phủ đầu địch. Súng hai bên nổ ran. Viên trung úy xốc sửa lại dây nịt đạn, mở khóa cơ bẩm M16 rồi phất tay ra hiệu. Toán tiên phong đến núp sau lưng Trung úy Mailer, rồi chờ cho khi những loạt đại liên 17.2 ly trên M48 bắt đầu quạt, họ lần lượt ùa qua cổng, chạy tới núp ngay chân bờ thành bảo vệ Tòa Hành chánh.

    Bob chạy một lượt với Cha tuyên úy, và trong khoảng không đầy tám thước bề ngang con đường nhựa vắng vẻ, anh có cảm tưởng đạn địch tưới quanh mỗi bước chân mình. Khi đã núp an toàn dưới chân bờ thành, anh thấy nong nóng cổ. Chúa ơi! Con bị thương rồi. Anh đưa tay lên sờ cổ, mới biết mặt nạ chống hơi ngạt đã rơi từ lúc nào. Bàn tay anh không vấy máu. Chỉ có mồ hôi. Bob yên tâm, nhe răng cười với Cha tuyên úy. Cũng lúc đó, anh cảm thấy cay cay ở mắt. Rồi nước mắt chảy ràn rụa, không trông thấy gì nữa. Cha tuyên úy phải đến dìu Bob chui qua lỗ tường một Thủy quân Lục chiến vừa phá được với M-72 để Bob ngồi núp sau một thùng Connex cho đến mãn trận. Hôm đó Bob bị trục trặc kỹ thuật không chụp được bức hình nào.

    Khẩu phóng lựu đạn cay E-8 từ bên kia bệnh viên thổi đều hơi cay khắp Tòa Hành chánh. Hàng loạt đạn cối 81 từ xa rót vào làm cho hỏa lực quân Bắc Việt cố thủ bên trong Tòa Hành chánh yếu hẳn. Các tiểu đội chia nhau tiến chiếm từng mục tiêu, áp dụng chung một lối đánh quen thuộc mấy ngày qua: dùng M-72 phá một lỗ tường, ném lựu đạn tảo thanh phía trong trước khi ùa vào chiếm một căn phòng nào đó. Họ tiếm chậm vì hơi cay và tránh bị các đợt cối yểm trợ rót nhầm. Cha tuyên úy Bohannon đi cùng với Tiểu đội 2 là mũi tiến quân nhanh nhất của cả Ðại đội Hotel. Trong cơn hăng hái khích động tột độ, Cha quên mất là mình không có súng. Cũng quên hẳn mình là linh mục. Cha hồi hộp núp chờ ở một chỗ núp đạn an toàn, xông lên chui qua một lỗ tường, mừng rỡ thấy vài xác bộ đội Bắc Việt nằm sóng soài gần một bức tường sụp, rồi lại hồi hộp cùng với các đồng đội chuẩn bị tiến chiếm căn phòng trước mặt.

    Ðấy là một căn phòng rộng, có thể là một phòng họp với cánh cửa gỗ dày và lớn quá khổ một cánh cửa văn phòng bình thường. Một quả M-72 phá sập cánh cửa nặng. Khói và bụi chưa kịp tan thì hai Thủy quân Lục chiến đã nhổm dậy, băng mình xông vào. Nhiều loạt súng lạ nổ chát chúa. Cha tuyên úy kêu "Chúa ơi", rồi không kịp suy tính gì nữa, một mình chạy vào chỗ bất trắc. Trung úy Miller hoảng hốt chạy theo Cha tuyên úy, tiếp đó bốn Thủy quân Lục chiến núp sau cái bàn gỗ và tủ đựng hồ sơ cũng xông lên. Súng nổ loạn tứ phía, người ta cứ đưa họng súng ngang tầm hông mà bóp cò, không còn phần biệt được ai là bạn ai là thù. Giữa cảnh hỗn loạn ấy, Cha Bohannon quỳ xuống bên cạnh hai người lính hấp hối và làm phép giải tội. Giọng cầu kinh của Cha lạc mất giữa tiếng súng dồn dập. Không biết hai người hấp hối có còn đủ tỉnh táo cuối cùng để nghe lời kinh giải tội của Cha hay không?

    Khoảng bốn giờ chiều, tiếng súng dần dần thưa thót, rồi tắt hẳn. Ðại đội Hotel làm chủ được tình hình tại Tòa Hành chánh. Hơi cay đã loãng hết, những người lính sống sót đã có thể cởi mặt nạ lấy ống tay áo chùi mồ hôi trên mặt và cổ.

    Bob đã đỡ cay mắt, vác máy ảnh chạy ra phía sân Tòa Hành chánh. Ðiều anh chờ đợi đã tới. Anh thấy đại úy Crossman ngồi soài người dựa lưng vào bậc thềm Tòa Hành chánh hất hàm bảo Trung úy Stanton:

    - Cho làm đi!

    Lá cờ Mặt trận Giải phóng Miền Nam hai thước bề rộng ba thước bề dài vẫn còn bay phất phới trên đỉnh cột cao. Trung úy Stanton kéo fermeture chiếc áo trận, rút ra lá cờ Mỹ lâu nay vẫn xếp gọn trước bụng. Anh binh nhất tóc hoe hớn hở nhận lá cờ, chạy đến chân cột cờ. Hai người lính khác chạy theo anh binh nhất. Họ hạ lá cờ Mặt trận Giải phóng Miền Nam xuống, rồi kéo lá cờ Mỹ lên. Toán quay phim CBS và Bob nằm ngửa trên sân cỏ chụp hình quay phim tất cả diễn tiến của hành động tượng trưng này. Quanh cột cờ vỏ đạn, cành cây gãy, những mảnh xi măng và gạch vỡ vương vãi khắp nơi. Bob đề nghị Ðại úy Crossman và Trung úy Stanton cùng ba Thủy quan Lục chiến đứng chung dưới cột cờ giăng lá cờ chiến lợi phẩm cho anh chụp hình. Vì muốn lấy cả hình ảnh lá cờ Mỹ đang phất phới trên đỉnh cột, nên Bob phải lùi ra xa. Toán phóng viên truyền hình tiếp tục làm việc, tiếng máy quay phim cầm tay lè xè. Vài Thủy quân Lục chiến gần đó chạy tới xin chụp riêng cho họ tấm hình lưu niệm lịch sử. Những người khác mệt nhoài, chỉ ngồi dựa lưng vào bất cứ thứ gì dựa lưng được để nghỉ, lơ đãng nhìn mọi chuyện như không cần phải quan tâm.

    Bob nhờ Don Webster chụp cho mình mấy tấm ảnh với lá cờ Việt cộng trên tay và lá cờ Mỹ trên đỉnh kỳ đài. Một trung sĩ da đen từ phía nhà để xe Tòa Hành chánh chạy ra, sửa lại cổ áo, vuốt lại tóc để đội nón sắt, cầm M-16 lăm lăm, nhờ Bob chụp hình dưới chân cột cờ. Anh đa đen đòi Bob chụp cả ba kiểu: ngồi, đứng thẳng, đứng nghiêng. Bob chìu anh ta. Khi anh lính da đen đòi chụp đến kiểu thứ tư, Bob từ chối, bảo mình còn cần phải làm việc. Anh ta cười nhe hàm răng trắng, thông cảm. Rồi anh lính da đen xách súng tiến về phía sau Tòa Hành chánh.

    Một loạt AK nổ. Người lính da đen đổ xuống, tấm thân cao lớn oằn oại trên mặt đất một lúc, rồi nằm yên. Cả Tòa Hành chánh xôn xao trở lại. Người ta khám phá một số bộ đội Bắc Việt vẫn còn núp im dưới các hầm tròn cá nhân đào dọc theo bức thành phía bắc, kiên nhẫn chờ cho tới lúc bất ngờ này mới bắn sẻ.

    Từ đó, bất cứ hố cá nhân nào dù cạn dù sâu cũng nhận đều một quả lựu đạn hoặc một loạt M-16.

    Khoảng 5 giờ chiều, hai viên đại úy lái xe Jeep tới Tòa Hành chánh gặp đại úy Crossman. Bob thấy ba sĩ quan cùng cấp bậc tranh luận với nhau những gì có vẻ quan trọng gay go lắm, vì cả ba đều huơ tay giận dữ, nhất là viên đại úy Đại đội trưởng Đại đội Hotel. Đại úy Crossman ra lệnh gì đó cho viên trung sĩ truyền tin. Anh này chạy đi, năm phút sau trở lại với Trung úy Stanton. Họ lại cãi vã thêm một hồi. Trung úy Stanton bỏ về chỗ nhóm binh sĩ thuộc quyền lúc đó đang ngồi tụm quanh một gốc cây phía trước kỳ đài hút thuốc. Hai viên đại úy lạ tiến về phía cột cờ. Bob lờ mờ đoán được lý do cuộc tranh cãi giữa ba sĩ quan, nên chăm chú dò xét phản ứng của nhóm lính thuộc trung đội của Stanton. Anh thấy anh binh nhất tóc hoe xâm rồng trên cánh tay soài người vơ lấy khẩu M- 16, nhưng Trung úy Stanton dằn lại.

    Hai viên đại úy đứng ở cột cờ nói với nhau một lúc, ngước nhìn lá cờ Mỹ, rồi không biết họ nghĩ sao, bỏ ra xe lái đi. Tối hôm đó trở về MACV, Bob mới biết là cuối cùng họ đi đến một thỏa thuận: Bộ Chỉ huy bằng lòng để cho Ðại đội Hotel treo cờ Mỹ thêm một đêm ở kỳ đài Tòa Hành chánh, nhưng đến sáng hôm sau phải kéo xuống để tránh sự phản đối của chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Ngược lại, binh sĩ Đại đội Hotel chỉ bằng lòng kéo cờ Mỹ xuống, nhưng không cho kéo bất cứ lá cờ nào lên thay thế. Trụ cờ cao trơ trọi vô chủ giữa một cảnh hoang tàn đổ nát!

     Chuơng 68

    Từ lúc cầu Trường tiền bị giật sập, dường như tình thế ở Gia hội có vẻ căng thẳng hơn. Ngô không hiểu nhiều về quân sự, nhưng cứ quan sát không khí khẩn trương trên đường phố, nét mặt lo lắng của cán bộ, nhất là những vụ giao tranh bắn qua bắn lại mỗi ngày mỗi nhiều ở dọc ven sông, Ngô đoán biết Gia hội đã trở thành một thứ tuyến đầu.

    Tình hình chiến sự thay đổi cả lối sinh hoạt của nhóm công tác. Ban đêm, Sáu Lăng, Thuấn và chị Miềng thường vác súng đi công tác đến hai ba giờ khuya mới về, sáng dậy muộn, người nào người nấy nét mặt mệt mỏi cau có. Ngô được giao nhiệm vụ trực "cơ quan". Chàng biết thừa người ta không tin mình, lại chưa tìm được công việc thích hợp để đẩy mình đi nơi khác. Mặc dù nhàn nhã không việc gì làm, suốt hai ngày chỉ nằm khoèo suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện nọ, đến tối chỉ nấu trước cho cả tổ nồi cơm, Ngô không thấy yên tâm. Chàng lo lắng như người đi trong mây mù không thấy lối ra, luôn luôn cảm thấy dật dờ như người say. Giấc ngủ cũng không trọn.

    Ngô nghe được cả bước chân những người cùng tổ lúc họ xong công tác trở về. Bước nặng của chị Miềng. Bước đều khoan thai như con thú rình mồi của Sáu Lăng. Bước nhanh láu táu của Thuấn. Ðêm thứ hai nằm lơ mơ suy nghĩ, quá khuya, Ngô lại nghe những bước chân quen. Chàng bắt đầu nín thở không dám động đậy khi nghe từ ngoài sân sau có người nói tới tên chàng. Ngô nghe giọng Bắc kỳ cáu kỉnh của Thuấn:

    - Tôi chẳng hiểu tại sao không cho đồng chí Ngô đi để thêm một tay. Chỉ có ba người mà chừng ấy việc, làm sao xuể.

    Ngô nghe Sáu Lăng nói điều gì với giọng trầm không nghe được, rồi giọng Thuấn:

    - Hắn ngủ rồi! Mà tại sao lại ngại kia chứ? Là đồng chí với nhau, mà...

    Sáu Lăng cướp lời nói một tràng. Lại giọng Thuấn:

    - Nhảm! Đồng chí không liên hệ công tác nhiều với người ta, làm sao hiểu bằng tôi được.

    Có tiếng chị Miềng gọi hai người đàn ông xuống bếp ăn cơm, nên cuộc tranh luận chấm dứt. Ngô yên tâm thấy họ đi xa chỗ mình nằm, nên mới dám trở lưng nằm nghiêng cho đỡ mỏi. Lưng chàng lạnh ngắt. Ngô đổ mồ hôi vì sợ. Mình đã làm gì để Sáu Lăng ngờ vực đến độ thế? Làm sao đây? Suốt đêm ấy, Ngô trăn trở hoài, nằm nghe rõ mồn một từng loạt súng AK bắn lạc lõng trong đêm, từng tiếng nổ bụp của hỏa châu bên kia mái ngói căn nhà tổ vừa dọn tới.

    Sáng hôm sau, Sáu Lăng giao cho Ngô công việc cùng đi với Thuấn hướng dẫn "nhân dân" đào hào chiến đấu. Ngô liếc nhìn Thuấn tỏ ý cảm ơn. Nhưng Thuấn tránh không nhìn Ngô, quay đầu về phía cửa sổ ăn thông ra khu vườn có những bụi chuối cỗi.

    Thuấn dẫn nhóm thanh niên và một số đàn ông trung niên ra khoảnh đất trống sau ngôi trường trung học hướng dẫn cho họ đào hầm. Anh lấy báng súng vẽ một hình chữ nhật bề ngang hai thước bề dài mười thước, rồi bảo cả nhóm:

    - Chúng ta lập một hào chiến đấu ở đây. Bà con bắt đầu đi. Có đem theo cuốc xẻng đủ đấy chứ?

    Những người lớn tuổi bắt đầu làm việc, nhưng nhóm thanh niên thì lên tiếng than van:

    - Chừng này người đào hầm rộng thế này, biết bao giờ cho xong.

    Ngô và Thuấn quay lại nhìn cậu thanh niên vừa nói. Ngô mừng rỡ thấy Diên đang cầm một cái cuốc kiểu nhà binh ở gần đó. Thuấn gắt:

    - Làm không xong thì sẽ có toán khác tiếp tục. Bắt đầu nào!

    Ngô xớ rớ không biết phải làm gì, vì trên tay chỉ có khẩu AK chứ không có cuốc xẻng gì cả. Thuấn từ hiện trường gọi xuống:

    - Anh Ngô lên đây!

    Ngô đến bên cạnh Diên, hỏi nhỏ:

    - Diên, không nhớ tôi à?

    Cậu học trò Bồ Đề ngước lên nhìn Ngô; Diên nhận ra Ngô, mắt sáng lên. Nhưng cậu kịp thời nghiêm mặt lại, cúi xuống tiếp tục cuốc đất. Ngô nghe Diên nói nhỏ:

    - Chốc nữa nghỉ, gặp anh sau. Có nhiều chuyện muốn nói với anh! Ngô đoán Diên có chuyện riêng tư cần nhờ mình mà không tiện nói trước nhiều người, nên quay về phía Thuấn đang chờ. Thuấn phì phèo điếu thuốc rê trên môi, cười bảo Ngô:

    - Thứ thuốc Cẩm lệ này ngon mà nặng đáo để. Hút vào vài hơi đã say như say thuốc lào.

    Ngô gác súng vào góc lớp học, đến ngồi trên cái băng thấp cạnh Thuấn. Lớp này dành cho các em nhỏ nên bàn ghế đều thấp lè tè. Vách tường phía trái bị một lỗ hổng lớn, hình như bị đạn súng cối trúng phải. Thuấn ngáp dài, rồi nằm lên mặt bàn, nhướng mắt nói với Ngô:

    - Anh trông chừng họ làm việc cho tôi ngủ một chút nhá!

    Ngô thắc mắc:

    - Sao lại phải trông chừng? Cứ để cho đồng bào họ tự giác đào hầm.

    Thuấn chống hai cùi chỏ ngồi nhổm dậy:

    - Mình lãnh đi bao nhiêu, lúc về phải giao đủ cho bên A8. Thiếu người nào, phiền lắm!

    Nói xong, Thuấn lại nằm xuống, nhắm mắt. Ngô thấy có điều gì bất thường lạ lùng, từ vẻ mặt sợ hãi của Diên cho đến lối làm việc chăm chỉ thái quá của nhóm người đào hào. Chàng nhìn quanh lớp học để cố xua đuổi một ý tưởng vừa thoạt đến. Lớp học đã có nhiều người tạm trú từ hôm Tết đến nay nên rác rưới cùng khắp, nào lá chuối gói bánh tét, giấy vụn, báo rách, tàn thuốc... Trên tấm bảng đen, còn vẽ một nhánh mai vắt ngang từ góc trái dưới lên góc phải trên. Hai hàng chữ hoa viết vụng bằng phấn đỏ nằm song song dưới cành mai gầy guộc:

    "Cung Chúc Tân Xuân".Tiệc Tất Niên lớp Ðệ Ngũ B.

    Thuấn mở mắt, nhíu mày xem đồng hồ, rồi nhắc Ngô:

    - Cho họ nghỉ mười lăm phút rồi làm lại! Ôi dào! Buồn ngủ quá đi mất!

    Nói xong, dường như để biện minh cho sự lười biếng của mình, Thuấn ngáp dài. Ngô nói:

    - Ðược, anh cứ nằm nghỉ đi. Khi hôm về khuya lắm phải không?

    - Mãi ba giờ sáng. Cái ả Miềng thật kỳ. Tôi đã bảo dẫn ra bờ sông tiện hơn, khỏi phải...

    Thuấn nhớ ra điều gì, đột nhiên ngưng bặt không nói tiếp. Thấy Ngô tò mò chờ đợi, Thuấn nói:

    - Ở đó đất mềm đã dễ đào công sự, lại thuận lợi trông chừng chúng nó bơi xuồng qua. Đào sâu trong này, ê ẩm cả người vẫn không được mấy tí. Cho giải thích như vậy đã đủ, Thuấn nhắm mắt ngủ lại. Ngô đoán đã đến giờ tạm nghỉ, bước ra ngoài nói lớn:

    - Anh em nghỉ 15 phút cho đỡ mệt đã!

    Mọi người dừng tay, không ai nói với ai lời nào lẳng lặng đến ngồi ghé lên nền trường. Ngô thấy không có ai tỏ ra linh hoạt tự tín. Có cái gì nhẫn nhục, bạc nhược trong cử chỉ, ở ánh mắt từng người. Diên đến gần Ngô nói lớn đủ cho mọi người nghe:

    - Anh cho em đi tiểu.

    Ngô mau mắn đáp:

    - Được, cứ đi chứ phép tắc gì!

    Diên nói nhỏ với Ngô:

    - Anh theo em ra phía trước trường, em nói cái này!

    Ngô liếc nhìn phía đám người ngồi nghỉ, thấy họ chăm chú theo dõi mình. Chàng chợt hiểu mình đang thuộc về một vị thế khác họ. Ngô nói chữa:

    - Tôi dẫn cậu đi. Nhanh lên nhé!

    Hai người đi quành ra lối bên trái, khuất tầm nhìn những người khác nhờ bức tường phòng học ngoài cùng. Diên dừng lại, hớt hải bảo Ngô:

    - Em bị bắt rồi. Họ nghi em làm điềm chỉ cho máy bay.

    - Những người kia cũng bị bắt à?

    - Vâng.

    - Hèn gì!

    - Anh để em trốn được không?

    - Không được đâu! Bộ đội đóng dầy đặc quanh đây. Trốn chỉ có chết!

    - Em lội qua sông.

    Ngô hỏi nhỏ:

    - Sao em hãi quá vậy? Họ chỉ ngờ vì lầm. Không đến nỗi phải liều như thế!

    Mặt Diên xanh mét. Môi run run khi nói:

    - Tối hôm kia em chứng kiến họ xử bắn một bác ở gần rạp Châu Tinh... Em sợ quá!

    - Ông ta bị tội gì?

    - Họ bảo là ác ôn làm gián điệp cho Mỹ. Họ bắt cả nhóm này dự phiên tòa.

    - Có cả phiên tòa nữa à?

    - Vâng. Đơn giản lắm. Họ dẫn bác đó ra bắt đứng nghiêm trước cái bàn có ba người trong bọn họ ngồi. Người ngồi giữa đọc bản án. Ngắn thôi. Không đầy ba phút là xong. Bác đó bị tử hình. Em thấy bác cứ nheo mắt vì chói đèn, cho tới lúc bị kêu án, bác cứ đứng yên không nói lời nào cả. Chắc là không kịp nói, vì ngay sau đó, hai người bộ đội nhảy ra, một người bẻ quặt tay bác ra sau trói lại, người kia nhét giẻ vào miệng bác. Họ đẩy bác lại gốc ổi gần đó, cột lại. Cả hai bộ đội kê sát họng AK vào đầu bác bắn mỗi người một phát. Họ làm gọn nhanh quá. Xác bác kia rũ xuống, tay dính vào gốc ổi. Em run cầm cập, tự nhiên muốn nôn mửa. Làm sao cứu em, anh ơi!

    Ngô cảm thấy ngạt thở, thì thào nói:

    - Làm sao bây giờ! Để anh thử nói với Thuấn xem sao.

    - Thuấn nào?

    - Anh bộ đội đi với anh đấy!

    Diễn mừng rỡ, lưỡi líu lại:

    - Vâng, nhờ anh nói lại giùm. Em có tội tình gì mà nghi cho em.

    Ngô không biết phải làm gì để trấn an cậu học sinh Bồ đề. Chàng bảo:

    - Yên tâm, đừng sợ quá! Hãy vào đi.

    Hai người trở về chỗ cũ. Thuấn đã thức dậy, toán người đào hào đã tiếp tục hì hục cuốc, đào. Ngô thấy Thuấn có cái nhìn thắc mắc, vội giải thích:

    - Tôi đưa cậu này đi cầu.

    Buổi tối, Ngô với Thuấn được nghỉ, Sáu Lăng và chị Miềng lại đi công tác. Ngô nghĩ có thể họ sắp đóng vai trò chánh án hay công tố viên cho một phiên tòa nào đó đêm nay.

    Thuấn ngồi gác một chân lên chiếc ghế đẩu hút thuốc, nói với theo, dặn chị Miềng:

    - Nhớ đem ra bờ sông!

    Sáu Lăng quay lại cau mày nhìn Thuấn. Hai người mang túi vải đi ra đường. Ngô thu dọn chén bát bốn người vừa ăn cơm chiều xong còn bày bừa bãi trên cái bàn nhôm. Thật ra chén bát không có bao nhiêu, chỉ có bốn cái chén, bốn đôi đũa, cái dĩa rau và cái chén nhỏ đựng nước tương, tất cả đều lấy trong cái tủ chén bát gia chủ bỏ lại trước khi chạy đi tị nạn không biết về đâu!

    Ngô nhìn những đồ đạt trong căn nhà mới dọn tới, cứ thắc mắc suy nghĩ về đời sống của những người vắng mặt. Họ là ai? Căn cứ theo giá trị căn nhà ngói xây cất đã lâu và đồ đạc trong nhà, Ngô đoán gia cảnh họ thuộc loại "thường thường bậc trung". Giường tủ, bàn ghế, chén bát, quần áo ..., tất cả đều không có cái gì quí giá. Gia chủ chỉ cần mua sắm cho có để dùng, không phải mua để làm của. Ngô suy từ gia đình mình tưởng tượng thêm bà nội trợ vắng mặt đã chọn mua những thứ đồ đạc Ngô đang dùng hiện nay. Với chút tiền tằn tiện dành dụm được, bà nội trợ ra chợ đi quanh quẩn nhiều lần để tìm một quầy hàng mà người bán có nét mặt không đến nỗi cau có lắm. Bà nội trợ sợ cuộc mặc cả keo kiệt sắp tới của mình tạo ra những lời qua tiếng lại đau lòng! Cuối cùng, bà nội trợ tìm được một chị bán hàng hiền hậu, khả ái. Món hàng muốn mua đây rồi. Chị bán hàng đưa ra nhiều hạng: hạng xấu nhất, hạng trung bình, và hạng tốt. Hạng rẻ có giá trị tương xứng với túi tiền bà nội trợ, nhưng có lẽ không được bền, dễ hư vỡ. Loại sang đắt tiền quá... Bà nội trợ muốn yên tâm, chọn mua loại trung bình, tuy thực ra cả ba loại hàng được bày ra đều cùng một loại chỉ khác mầu sắc hay nhãn hiệu...

    Đồ đạc một gia đình nói lên nhiều về nếp sống, bản chất của gia đình ấy. Ngô không có căn cứ nào để biết rõ, nhưng đoán chắc gia chủ căn nhà này là một công chức bậc trung. Con cái thuộc loại chăm chỉ, lấy việc học làm cách đầu tư cho tương lai. Ngô đoán vậy, vì những cuốn sách giáo khoa trên kệ sách gỗ tạp đều được xếp đặt ngay ngắn trân trọng, mỗi trang văn phạm Anh văn hoặc toán lý hóa đều có gạch bút chì xanh đỏ chi chít.

    Suốt gần một tuần dọn tới địa điểm này, cả tổ chỉ lo quan tâm tới các nhu cầu cần thiết như chỗ nấu bếp, chỗ ngủ, nên kệ sách vẫn nằm y nguyên không ai chạm tới, trừ một hai lần chị Miềng cần giấy nhen lửa phải lấy một cuốn English for Today xé ra để làm mồi hong khô những thanh củi ẩm sương.

    Tối nay, được nghỉ ở nhà với Thuấn, tự nhiên Ngô tò mò lục trở lại tủ sách để tìm thứ gì đọc tạm chờ giấc ngủ. Ngô tìm thấy vài cuốn tiểu thuyết Tự lực Văn đoàn ở ngăn tủ sách phía trong, ba cuốn của Khái Hưng, một cuốn của Nhất Linh và một cuốn của Thạch Lam. Ðặc biệt cuốn Ðoạn Tuyệt của Nhất Linh cũng bị gạch xanh đỏ ở nhiều trang y như những cuốn sách toán lý hóa. Thấy Thuấn đến gần tò mò nhìn cuốn tiểu thuyết Ngô đang giở xem, Ngô nói:

    - Con cái gia đình này học khá đây. Ít nhất cũng học đến bán phần tú tài.

    Thuấn hỏi:

    - Sao anh biết?

    - Vì chương trình Việt văn lớp đệ nhị có học cuốn Ðoạn Tuyệt này!

    - Lớp đệ nhị là lớp nào?

    - Lớp đi thi bán phần tú tài!

    - Bán phần tú tài là cái quái quỉ gì thế?

    Ngô ngạc nhiên hỏi lại:

    - Anh không biết à?

    - Không.

    - Thế có nghe đến ông Nhất Linh không?

    - Không! Hắn viết cuốn này hồi nào?

    - Lâu rồi. Vậy anh có nghe nói tới Tự lực Văn đoàn không?

    - Tụi phản động chống cách mạng Nguyễn Tường Tam phải không?

    - Ðúng thế. Nhưng...

    Ngô định cãi, nhưng kịp ngưng đúng lúc. Chàng thấy vô ích. Chàng buồn rầu nhận ra rằng sự chia cách của đất nước không phải chỉ ở bề ngang, độ sâu của dòng sông Bến Hải. Nó sâu xa hơn nhiều. Hố ngăn cách hun hút như một vực thẳm, vì một lớp trẻ lớn lên bị từ chối không được biết gì đến cái quá khứ đã diễn ra trước khi họ chào đời. Những người cùng chung một ngôn ngữ mà nói với nhau không thể hiểu nhau, qui ước, thang giá trị khác biệt. Thuấn lật qua cuốn tiểu thuyết của Nhất Linh, lơ đãng liếc qua, không tò mò, gấp sách lại, rồi bảo Ngô:

    - Ở trong này in sách sơ sài quá nhỉ.

    - Sao lại sơ sài?

    Thuấn vênh mặt khoe:

    - Ngoài Bắc in giấy đẹp hơn nhiều. Giấy Thụy điển, giấy Trung quốc trắng lắm cơ!

    Ngô bị chạm tự ái, buột miệng nói không kịp nghĩ:

    - In thơ Bác và thơ Tố Hữu, không in trên giấy trắng sao được!

    Thuấn không nhận ra giọng mỉa mai của Ngô, hân hoan nói:

    - Ðúng thế! Số in cũng lớn lắm. Vài chục nghìn cuốn là ít, chứ không phải 2.000 cuốn như cuốn này.

    Ngô chỉ chợp mắt được một chút thì Sáu Lăng và chị Miềng về. Chàng ngạc nhiên không hiểu tại sao họ về sớm thế. Có tiếng Sáu Lăng nói chuyện với Thuấn ở phòng ngoài, ban đầu Ngô nghe không rõ, nhưng về sau, nhờ tiếng súng nổ thưa hẳn và cố ý lắng nghe, chàng dần dần ghi nhận được loáng thoáng những câu họ nói. Lúc nào cũng vậy, Ngô nghe rõ được lời Thuấn hơn lời Sáu Lăng, nhờ âm sắc cao của anh bộ đội này. Thuấn có vẻ cáu kỉnh:

    - Đã phân công rành mạch như thế bây giờ còn bắt đi công tác.

    - ...

    - Khẩn thì khẩn, cũng phải hợp lý chứ!

    - Tôi đã bảo nhu cầu đột xuất!

    Thuấn lớn giọng hơn:

    - Chừng ấy tên thì làm sao làm xuể?

    - ...

    - Ðồng chí vào trong mà gọi!

    Giọng Sáu Lăng đanh lại:

    - Tôi là thủ trưởng ở đây! Đồng chí có làm không?

    Ngô nghe Thuấn càu nhàu những gì không rõ, rồi bước chân của Thuấn tiến về phía Ngô nằm. Chàng hồi hộp chờ, chẳng hiểu nỗi nguy hiểm bất trắc nào sắp tới cho mình. Chàng thấy Thuấn tới gần, cúi xuống đập vào chân chàng, nói cộc lốc:

    - Dậy đi!

    Ngô giả vờ như đang say ngủ, giật mình choàng dậy, giả vờ ngơ ngác hỏi:

    - Có việc gì thế?

    - Có công tác khẩn!

    - Đi ngay bây giờ à?

    - Vâng. Đem súng theo!

    - Họ tấn công à?

    - Không. Nhanh lên. Chúng tôi chờ ngoài nhà!

    Cả tổ lại ra đi lúc hai giờ sáng. Sáu Lăng giục:

    - Nhanh lên. Chẳng mấy chốc nữa trời sáng mất!

    Ngô hoang mang không hiểu mình bị dẫn đi đâu, chịu những hình phạt nào hay sắp phải làm việc gì. Đêm nay sương ít, nhưng tự nhiên chàng run cầm cập. Phải cố cắn chặt hai hàm răng, Ngô mới không để cho ba người kia thấy chàng lẩy bẩy sợ hãi!

    (còn tiếp)

    Nguồn: Mùa biển động. Tiểu thuyết 5 tập của Nguyễn Mộng Giác. NXB Văn Nghệ, Hoa Kỳ, xuất bản từ 1982-1989). Tập 1: Những đợt sóng ngầm (1984), 2. Bão nổi (1985), 3. Mùa biển động (1986), 4. Bèo giạt (1988), 5. Tha hương (1989). Bộ truyện này tái bản nhiều lần.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập36,526,457

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/