Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập35,125,665

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Một thuở hẹn hò

Nhã Ca

  • Thứ năm, 09:13 Ngày 03/12/2020
  • Khánh từ dưới bếp đi lên nói to:

    - Thôi xin mời quý vị vào bàn.

    Tôi giúp Khánh xếp bát đũa, Tuấn mở nước ngọt, chàng hỏi Khánh:

    - Không có bia cho anh hở Khánh?

    Khánh lắc đầu. Tuấn rên:

    - Thế thì buồn quá

    Khánh nói:

    - Em có một chai rượu

    Long reo lên:

    - A, rượu thì tuyệt quá, mang ra đi cô

    Khánh nhăn nhăn:

    - Nhưng cho mấy ông uống tôi sợ lắm. Say khướt ra đó vợ con đâu mà hầu được các ông.

    Long mắng Khánh:

    - Cô bé này có cái tật hay cằn nhằn vẫn không bao giờ bỏ nổi, phải tiến bộ lên một chút đi chứ. Bộ cô tưởng say dễ lắm đấy hả?

    Mẫn ghé tai Khánh nói nho nhỏ thầm thì. Khánh cười gật gật đầu. Tôi nghĩ đến Mẫn và Khánh rồi tự hỏi sao hai người không yêu nhau? Tình yêu gần quá, ngay trong tầm tay còn tìm kiếm đâu xa vời.

    Khánh nhìn tôi nháy mắt, tôi muốn nói riêng với Khánh ý nghĩ của tôi lúc này nhưng tiếng ồn ào của mọi người đã ngăn tôi. Tuấn đem ra chai Martell của Khánh, Long nói:

    - Thế mà cô cứ chực dấu anh.

    Khánh cười:

    - Sợ anh say sưa lảm nhảm chán lắm.

    - Cô khinh thường anh quá. Anh là Long nhé. Long không biết say rượu, chỉ biết say tình.

    Mẫn “đá” Long:

    - Anh bị em bỏ rơi đau quá, khóc lên khóc xuống cả tháng trời, hôm nay mới thấy tỉnh táo được một tí là bắt đầu lên “tông”.

    Tuấn cũng nói:

    - Em cho anh rơi, lấy một anh làm lớn quyền thế, anh hận em có ngày em xúi ông chồng già nhốt anh vào tù cho anh hết hận.

    Long khoa hai tay:

    - Xin các ông, ở đây toàn là những tâm hồn đứng đắn, các ông phang nhiều câu nham nhở quá

    Tuấn cười nhỏ. Tôi ngồi giữa Thủy và Tuấn, Thủy gắp chả giò vào đầy bát tôi:

    - Ăn đi Hải, mày có vẻ thay đổi nhiều hơn hết đấy nhé

    Tôi gắp một cọng rau sống cắn nát giữa hai hàm răng. Thủy nhìn tôi cười:

    - Gái một con trông mòn con mắt thật. Mày càng ngày càng đẹp ra

    Tôi lườm Thủy:

    - Thôi đi, đừng có cho tao đi tàu bay giấy, khổ lắm.

    Hiền hỏi tôi:

    - Mấy năm nay mày còn sáng tác nổi bài thơ nào không Hải?

    Tôi nói:

    - Ít lắm. Tao đang viết hồi ký

    Thủy reo lên:

    - Tuyệt quá. Hồi ký về chúng mình chứ hở?

    - Ừ

    Hiền hỏi:

    - Xong chưa?

    Tôi gật đầu:

    - Xong rồi

    - Bao giờ thì in thành sách?

    Tôi cười cười:

    - Để chúng mày chuyền tay nhau một đọc chứ in thành sách làm gì?

    Thủy phản đối:

    - Đâu có được, văn chương tuyệt tác như thế phải phổ biến cho cả nước đọc với chứ

    Tôi nói nhỏ:

    - Biết có ai thèm đọc không.

    Thủy cười:

    - Tao biết mày nhiều tài lắm, cứ dấu diếm hoài

    Tâm nói:

    - In thành sách đi, tao cổng động tụi học trò tao nó mua cho

    Thủy trêu Tâm:

    - Để tụi nó đọc được một thủa học trò của cô giáo đấy hả?

    Tâm cười, đuôi mắt dài ra. Khánh đang chúi đầu thầm thì với Mẫn nghe đám bạn ồn ào vội hỏi:

    - Cái gì thế, chúng mày đang bàn cãi chính trị hả?

    Thủy nháy mắt:

    - Chính trị đâu hấp dẫn bằng văn chương con Hải

    Khánh ngẩn người nhìn tôi:

    - Hải viết tiểu thuyết đấy à?

    Tâm gật gù:

    - Nó viết hồi ký về chúng mình.

    Khánh reo lên:

    - Tao biết ngay, thế nào rồi cũng có ngày con Hải viết văn. Thấy nó là thấy cả một bầu trời mơ mộng mà. Bao giờ thì xong hở Hải?

    Hiền cười:

    - Nó viết xong rồi nhưng không chịu đem in.

    Khánh nói:

    - Để tao lo vụ đó chọ Tao quen một ông bụng bự chủ nhà xuất bản, thế nào tiếng tăm mày cũng nổi như cồn.

    Tôi lắc đầu nói:

    - Tao không có ý định bán sách.

    Khánh nhăn:

    - Thôi đừng gàn. Mình có tài dại gì không bán, tao lo là chắc ăn mà. Hôm nào cho tao đọc bản thảo nhé

    Tôi gật đầu:

    - Ừ

    Thủy kêu:

    - Tao nữa. Tao khám phá ra mày là một nhà văn trước tiên.

    Hiền bảo:

    - Còn tao, tao đã tìm cho mày một bút hiệu độc đáo, vậy phải cho tao đọc trước.

    Tâm nhăn nhó:

    - Tao sắp lên Đà Lạt dạy học lại rồi, Hải cho tao đọc trước mới đúng.

    Tôi mỉm cười nhìn đám bạn. Vẫn những trẻ con sôi động như ngày nào, không thay đổi gì cả. Tôi nói:

    - Chúng mày làm tao mắc cỡ quá

    Thủy la:

    - Giời ơi, cứ làm như mình còn son trẻ lắm ấy, có chồng có con rồi mà hơi một tí thì mắc cỡ

    Tâm cười:

    - Mắc cỡ khỉ khô gì, tao mà văn chương tuyệt tác như mày hả, tao sẽ viết lung tung, phổ biến khắp mọi nơi cho thiên hạ biết tài. Hôm nào thì cho chúng tao thưởng thức đây.

    Tôi nói:

    - Hôm nào tiện.

    Tâm la:

    - Nhanh lên, cuối tháng này tao lên Đà Lạt rồi

    Tôi gật đầu:

    - Tao sẽ tổ chức một buổi họp mặt nữa tại nhà tao để tiễn mày lên Đà Lạt và đem tập bản thảo cho cả bọn đọc.

    Khánh gật đầu:

    - Có thế chứ

    Thủy nói:

    - Mày có viết về tao không?

    Tôi cười:

    - Viết về tất cả chúng mình.

    Tuấn nhìn đám con gái cười tủm tỉm. Tôi nhìn Tuấn và bắt gặp nụ cười của chàng, tôi chợt nghe bâng khuâng nhơ nhớ. Một thủa nào đã qua đi rồi. Trong tập hồi ký của tôi, tôi cũng viết về Tuấn và một ít tình cảm thân mật của tuổi trẻ. Bài hát buồn, mái tóc dài che chiếc gáy cao. Tôi viết về tôi – một thủa làm con gái huy hoàng với những tháng ngày hẹn hò tuyệt diệu. Bước chân kiêu kỳ, khuôn mặt ngước cao. Tôi viết về các bạn với những vô tư ngọt lịm tuổi học trò. Về mộng ước của mỗi đứa, thật đẹp, thật mơ mộng.

    Khánh nhìn tôi nói:

    - Một thủa hẹn hò, Hải nhé

    Tôi gật đầu nhìn Khánh như một thông cảm tột cùng:

    - Tao đã đặt tựa như thế

    Khánh cười:

    - Chúng mình gặp nhau ở một ý nghĩ

    Thủy gật gù:

    - Một thủa hẹn hò – đúng rồi, chúng mình đã có cả một thủa hẹn hò thơ mộng.

    Tôi nhìn Khánh, Hiền, Tâm, Thủy. Những khuôn mặt xa lạ ban đầu đã tan biến hết, chỉ còn là kỷ niệm. Tôi cảm động nao nao.

    - Chỉ sợ tao không nói lên được những gì tao đã nghĩ và nhớ

    Hiền nói nhỏ:

    - Chỉ cần mỗi đứa đọc lên đều thấy mình của một thời trong ấy là được rồi

    Khánh chớp mắt, khuôn mặt thoáng chìm vào nỗi buồn. Tuấn hỏi tôi:

    - Cho anh đọc tập hồi ký đó với nhé

    Tôi nhìn Tuấn:

    - Hải viết toàn những chuyện lẩm cẩm tuổi học trò, anh đọc làm gì?

    Tuấn cười:

    - Đọc để thèm được lẩm cẩm như thế

    Tôi nói với Tuấn nhẹ nhàng:

    - Hải viết về anh với bài hát buồn anh đã tặng Hải ở Văn Khoa

    Tuấn nói nhỏ:

    - Cám ơn Hải vẫn còn nhớ đến kỷ niệm.

    Tôi xoay tròn ly nước cam trên tay cười buồn:

    - Nghĩ một thoáng thôi rồi quên ngay, Hải còn nhiều bổn phận để lo quá, không như hồi còn con gái thảnh thơi nhàn ha.

    Tuấn nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng:

    - Mỗi hoàn cảnh đều có một niềm vui riêng. Hải có vẻ bận rộn trong hạnh phúc.

    Tôi nghe cay đắng trong giọng nói của Tuấn. Có thật tôi hạnh phúc hay đang đau khổ. Những ý nghĩ về Đoàn làm tối mắt tôi, tôi lắc đầu như xua đuổi hình ảnh buồn phiền đó. Ta mất hết rồi hạnh phúc và tình yêu. Có ai mà ngờ nổi một ngày tôi buông xuôi thế này đâu.

    CHƯƠNG 7

    Khánh múc bún cho mọi người. Thủy ăn phải miếng ớt cay hít hà nhăn nhó:

    - Khánh ơi, mày ghen gì mà ghen độc địa vậy, ghen thế ai còn dám lấy nữa

    Khánh cười:

    - Ghen mới chứng tỏ được tình yêu, Thủy dốt lắm, lấy chồng mà không biết ghen tỉ như cắn trái ớt ngọt không bằng. Vô duyên không chịu được.

    Mẫn khen Khánh:

    - Khánh giỏi quá nhỉ. Nhưng mà ghen vừa thôi cô ơi, ghen quá đàn ông họ sơ.

    Khánh nhìn Mẫn hỏi:

    - Anh không thích vợ anh ghen à?

    - Thích chứ, nhưng một chút thôi cho đậm đà. Ghen nhiều anh sợ lắm.

    Khánh kêu hứ rồi quay sang Long hỏi:

    - Còn anh Long, Khánh vẫn nhìn thấy cổ anh nát ra vì móng tay đàn bà, chắc

    Phượng ghen dữ lắm.

    Long nhăn mặt:

    - Phượng ghen như thể để chứng tỏ tình yêu, vậy mà nàng vẫn đá anh như thường.

    Khánh nheo mắt:

    - Tại anh lăng nhăng quá Phượng mới ….đánh, anh thử ngoan như anh Mẫn với anh Tuấn xem nào

    Long uống nốt ly rượu trên tay, lắc đầu:

    - Cho anh xin, đừng nhắc đến đàn bà nữa. Đàn bà chỉ giỏi làm khổ đàn ông thôi.

    Khánh bĩu môi:

    - Anh vơ đũa cả nắm. Đàn ông mới chính là tham lam bạc bẽo không ai bằng.

    Long hỏi:

    - Cô chưa có gia đình làm sao mà dám tố mạnh thế?

    - Đàn ông ai mà đoán trước được lòng dạ họ ra sao

    Mẫn chen vào:

    - Theo tôi đàn ông chung thủy nhất.

    Khánh nhăn Mẫn:

    - Anh lấy gì bảo đảm mà hăng quá vậy?

    Mẫn nói:

    - Cần gì phải bảo đảm. Đàn ông có ăn chơi, có bê bối mấy đi nữa rồi cũng về với gia đình. Còn đàn bà đã ngoại tình rồi là tình nghĩa bay hết.

    Khánh nheo mắt:

    - Trời ơi, anh làm như anh đã nếm mùi vợ con rồi không bằng.

    Mẫn cười khì khì. Chai rượu của Khánh đã vơi đi một nửa. Mấy ông con trai mặt mũi đỏ nhừ. Khánh giật chai rượu trên tay Tuấn cất đi.

    - Tí nữa thế nào cũng có tai nạn.

    Long cau có la Khánh:

    - Cô bé này kỳ quá nhỉ, mời khách như vậy đó

    Khánh nói:

    - Uống vừa thôi còn để dành đầu óc mà về nữa

    Long vỗ bàn:

    - Anh mà say à, một chai nữa xem có say nổi không?

    Khánh vẫn giữ chai rượu:

    - Không được, chủ nhà chỉ mời khách có thế

    Long bảo Tuấn:

    - Lát nữa chúng mình kéo nhau đi nhậu chỗ khác Tuấn ạ. Cô em gái của ông xấu tính quá

    Mẫn vỗ vai Long:

    - Đủ rồi người hùng ơi, uống ít mới ngon, mới thấm thía.

    Tôi ngồi quan sát 3 người con trai, đàn ông thường ngừng lại ở một số tuổi cố định, không già thêm. Nụ cười của Tuấn vẫn đẹp, ánh mắt vẫn nồng nàn. Tôi nhìn lại Khánh trong bộ đồ tây ôm sát thân hình, Khánh toàn vẹn và hấp dẫn hơn lúc nào hết. Cô bé học trò ngày nào bạo nói nhưng lại hay e thẹn trước những lời trêu chọc của con trai bây giờ lại dám phô trương cả thân thể mình cho mọi người chiêm ngưỡng không một chút thẹn thùng. Một thay đổi kỳ lạ trong cuộc sống của Khánh. Tôi thấy nao nao thương nàng. Khánh thường buồn trong cuộc sống buông trôi này, thế mà không ngừng lại được. Tôi nhìn Mẫn thỉnh thoảng cúi xuống âu yếm bên Khánh mà ao ước cho Khánh tìm được tình yêu ở người con trai đó. Có tình yêu rồi, tự nhiên Khánh sẽ can đảm dứt bỏ được dĩ vãng của mình. Biết đâu Khánh sẽ chẳng trở thành một người vợ hiền ngoan ngoãn.

    Thủy rủ tôi ra sa lông ngồi. Tôi gật đầu và thoáng thấy lợm giọng như muốn ói. Không hiểu vì lý do gì. Khánh, Hiền, Tâm cũng kéo nhau theo hai đứa ra ghế. Chỉ còn lại mấy ông con trai vẫn nhâm nhi chai rượu Khánh giấu đi Tuấn vừa tìm được. Khánh định hét lên nhưng tôi khuyên Khánh:

    - Thôi kệ họ Khánh ạ. Họ đang trong cơn say

    Khánh chiều tôi bỏ mặc 3 người đàn ông với chai rượu còn lại. Thủy nói:

    - Ước gì chúng mình cứ họp mặt thế này mỗi tháng một lần thì vui quá

    Khánh cười:

    - Chỉ sợ mọi người không đến được chứ mình thì lúc nào cũng sẵn sàng.

    Tâm buồn buồn:

    - Cuối tháng này tao lên Đà Lạt rồi. Phải Hè sang năm mới gặp lại tất cả được.

    Hiền nhìn ra cửa, bóng tối đã ập đến, nàng buồn buồn:

    - Mau quá, mới đây mà đã hết một buổi chiều

    Tôi nhìn xuyên qua bóng tối. Những mái nhà chen nhau đông đúc. Cuộc sống quá bình thản trong ánh mắt mọi người. Tôi thấy mình muốn mơ ước, một mơ ước không thành hình. Tôi buông tiếng thở dài thật nhẹ. Tâm nói:

    - Sắp chia tay nhau rồi

    Thủy nhìn đồng hồ:

    - Bao giờ thì Hải cho ăn mừng Một Thủa Hẹn Hò đây?

    Tôi nói:

    - Trước ngày Tâm đi

    Tâm dí tay lên trán tôi:

    - Mày mà quên tao thì ốm đòn đấy nhé

    Tôi cười:

    - Mày dở giọng cô giáo ba gai với tao đấy hả?

    Thủy nháy mắt:

    - Ờ, tai nạn nghề nghiệp mà

    Tâm mím môi:

    - Chúng mày đểu quá mà sao tao vẫn thương mới lạ chứ

    Hiền nói:

    - Thôi, tao về

    Cả bọn đứng lên. Khánh ngẩn ngơ nhìn đám bạn:

    - Chúng mày về hết đấy à?

    Tôi nhìn Khánh:

    - Muộn quá rồi, đến giờ con tao ăn sữa, sợ nó khóc.

    Thủy reo lên:

    - A, bây giờ mới nghe con Hải nói được một câu để chứng tỏ cái thiên chức làm mẹ của nó

    Tôi vịn tay vào thành ghế, bỗng thấy lao đao như người say rượu. Chóng mặt quá, tôi kêu thầm trong miệng. Tôi buông cánh tay ra, tiếng cười của bạn bè như những âm thanh kỳ lạ ma quái, tôi mê thiếp đi và nghe mơ hồ như có tiếng ai kêu:

    - Hải xỉu rồi, chở đi nhà thương mau lên.

    Rồi thì tôi không biết gì nữa ca?

    *

    Tôi tỉnh dậy, chung quanh tôi những khuôn mặt bạn bè biến mất. Tôi cố nhớ lại những gì đã xảy ra, tôi vừa xỉu có lẽ vì xúc động và những mệt mỏi từ bao nhiêu ngày quạ Tôi thấy choáng váng. Nhìn sang bên cạnh, Đoàn đang đứng hút thuốc nơi cửa sổ nhìn ra đường, tôi thấy mình nằm trên một chiếc giường lạ và mùi thuốc nồng nặc bao trùm lấy tôi. Tôi vùng ngồi dậy. Nghe tiếng động Đoàn quăng vội điếu thuốc đang hút dở chạy lại gần tôi.

    - Nằm yên đi em.

    Tôi hỏi:

    - Anh cũng có mặt ở đây à?

    Đoàn đỡ tôi nằm xuống gối, chàng bảo:

    - Em ngất xỉu ở nhà cô Khánh, cô ấy đưa em vào đây rồi đến nhà tìm anh.

    Tôi nhìn Đoàn mệt mỏi:

    - Chúng nó đâu hết rồi?

    Đoàn nói nhỏ:

    - Họ về hết rồi, ngày mai họ sẽ đến thăm em.

    Rồi đưa cho tôi một miếng giấy nhỏ viết vội, tôi nhìn lướt qua hàng chữ “Mừng Hải sắp có thêm một tí nhau nữa, ngày mai tụi này sẽ đến thăm Hải”.

    Tôi nhìn Đoàn, chàng cũng nhìn tôi, đôi mắt tha thiết và âu yếm. Tôi hỏi:

    - Em có thai à?

    Đoàn gật đầu:

    - Bác sĩ vừa xác nhận như thế, em có mừng không?

    Tôi nhớ đến cơn lợm giọng bất chợt ở nhà Khánh lúc tối. Thì ra là thế. Mắt tôi bỗng nóng lên. Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chảy xuống má tôi, mằn mặn. Lại thêm một đứa con nữa sắp ra đời trong hoàn cảnh khổ sở này. Làm sao tôi có thể mừng được. Một đứa con khi chúng tôi đang sửa soạn ly hôn. Cổ tôi nghẹn đến không nói được nữa. Đoàn vuốt khẽ má tôi:

    - Sóng gió đã qua rồi, em nên nghĩ đến đứa con sắp ra đời của chúng mình mà quên đi những lỗi lầm của anh. Chúng mình sẽ sống lại tất cả cho nhau, em nhé.

    Tôi chớp nhẹ ánh mắt. Sóng gió có thật sự đã qua rồi không. Đoàn hỏi tôi:

    - Em khỏe chưa?

    Tôi gật đầu:

    - Em khỏe lắm rồi. Cho em về với con.

    Đoàn nói:

    - Anh đưa em về nhà nhé

    Tôi hỏi nhỏ:

    - Nhà nào?

    - Nhà của chúng mình và các con.

    Tôi ngước nhìn Đoàn:

    - Nhà của chúng mình, chúng mình vẫn còn nhà hở anh?

    Đoàn bóp nhẹ bàn tay tôi. Tôi cắn môi cho tiếng khóc khỏi thoát ra. Thôi, ta tha thứ cho chàng, chịu sống một đời bình yên cho các con ta có đầy đủ tình thương của Bố và những săn sóc thân yêu của Mẹ. Tôi để tay lên bụng, đứa bé đang thụ hình trong bụng tôi. Lại thêm một phần trách nhiệm nặng nề. Lòng tôi trĩu buồn. Em tha thứ cho anh nhé! Tôi nói với chàng bằng mắt. Đoàn cúi đầu, ánh mắt cũng rưng rưng.

    9 – 1973

    Hết.

    Nguồn: Một thuở hẹn hò. Truyện vừa của Nhã Ca.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập35,125,665

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/