Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập35,126,505

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Ma rừng

Phùng Phương Quý

  • Thứ ba, 15:36 Ngày 25/06/2019
  • Chương 11

      

     - Phú ơi! Lên ăn cơm thôi!

    Chị Mận gọi đến lần thứ ba mà chẳng có tiếng trả lời. Anh chàng này xấu hổ trốn rồi chắc? Mình thật chẳng ra thế nào. Bao nhiêu năm còn nhịn được, giờ vương vào con trai lão Pháo. Bốn lăm tuổi không còn trẻ trung gì, nhưng đâu đã phải là già? Nín nhịn mãi nhiều khi con người thần thượi, ngớ ngẩn ra chẳng tính được việc gì cho ra hồn. Mình là người khổ suốt đời. Bao giờ chị cũng tâm niệm như thế. Ngay từ năm hai mươi tuổi đi lấy chồng, chị đã có linh cảm ấy. Chị không yêu chồng, điều đó không phải tại chị. Anh Đông hồi ấy là cán bộ lâm trường, thường hay qua lại Xí nghiệp chế biến lâm sản. Cô công nhân mới xin vào xí nghiệp béo tròn như hạt mít, má lúc nào cũng đỏ hây, hay trêu chọc anh cán bộ lâm trường cao như cây sào nứa. Còn nhớ buổi đầu tiên cô hạt mít chạy tới đứng cạnh cây sào nứa, giơ tay bảo cả tổ:

    - Các chị ơi! Xem chúng em đẹp đôi không?

    Mọi người lăn ra cười, vỗ tay khen. Chị Hồ tổ trưởng ngâm nga.

    Trời ơi vợ thấp chồng cao.

    Như đôi đũa lệch so sao cho bằng.

    Anh sào nứa không tự ái, còn ngạc nhiên nhìn cô hạt mít.

    - Cái cô hạt mít này, trông cũng hón ghê! Hay là anh …cưới em nhé? Bà cụ nhà anh cứ bảo. Mày có cưới vợ thì tìm cô nào béo tốt mắn đẻ mà cưới.

    Cô hạt mít hồi ấy chính là Mận. Nhà có năm anh em thì bốn anh trai, mỗi cô là út. Mẹ chiều con gái cho học hết lớp bảy rồi đi trung cấp lâm nghiệp. Hôm nghỉ phép về nhà giỗ bà nội, Mận xin mua phân phối được năm lạng măng khô. Mừng lắm. Bầm lại khen con gái hết lời. Măng khô toàn cỡ Trưởng, phó ty mới được ăn, mà con gái bầm mua được cả nửa cân, chuyện đùa đâu. Về tới sân, cô đã gọi toáng lên.

     - Mẹ ơi! Xem này! Con giỏi không?

    - Con dở người này. Có gì mà hớn hở thế?

    Mận thở hí hóp.

    - Măng khô mẹ ạ! Con xin mãi mới mua được đấy. Hôm nay cho các cụ thưởng thức món đặc sản rừng. Có thịt gà không mẹ?

     - Có! Mổ con gà thắp hương cho ông, còn thì thịt lợn. Bạn mày cho mẹ hai cân tem thịt, tao xếp hàng cả buổi sáng trên cửa hàng thực phẩm mới mua được đấy.

    - Bạn con ư? Đứa nào mà tốt thế?

    Mận ngạc nhiên hỏi mẹ, mắt cũng vừa nhìn thấy chiếc xe đạp thể thao Liên Xô sáng choang dựng dưới gốc nhãn. Bà mẹ thích thú ngắm nghía túi măng khô. May quá! Có măng ăn Tết rồi. Tao cất trên gác bếp, Tết đem ninh chân giò. Mận đập khẽ vào tay mẹ.

    - Mẹ thật là…con mang về để giỗ ông đấy. Tết khắc có. Đứa nào bạn con thế?

     - Cái anh gì cán bộ lâm trường ấy. Nó mang về cho tao mấy cân măng tươi, tha hồ nấu cỗ.

     Thấy ánh mắt ngạc nhiên của con gái, bà chỉ vào trong nhà.

    - Đang chuyện đài đóm gì với bố mày từ sáng tới giờ.

    Mận thấy nóng rát mặt. Sao anh Đông sào nứa biết nhà mình mà đến chơi nhỉ? Tay này bợm thật. Xem cung cách mẹ thế kia chắc hắn được ông bà Khốt quý lắm. Rón rén vào đến hè, Mận nhìn thấy bố đang chúi đầu xuống mặt bàn uống nước. Cây sào nứa ngồi mà vẫn cao hơn ông cụ đến nửa thước. Tiếng sè sè của sóng đài bán dẫn, rồi tiếng hát chợt bật lên. Từ ngày anh đi ớ ơ, việc nhà em đảm ớ đang. Ruộng cấy chăng dây cây luá thẳng hàngđào đắp mương dẫn nước quanh làng. Tiếng hát ba đảm đang í i…

    - Đấy! Bác chú ý nút chuyển băng ở bên cạnh này. Chỗ nó ghi chữ AM là sóng trung, không phải dựng ăng ten. Chỗ ghi SM1, FM là kéo cái cần này lên. Đài NATIONAN của Nhật là nhất đấy ạ. Bác cứ để nhà ta nghe thoải mái, lúc nào có tiền trả cháu cũng được.

     Mận bước vào, lập cập chào Đông rồi bảo bố.

     - Bố! Nhà mình tiền đâu mà mua đài cao cấp? Anh Đông thông cảm! Bố em nói đùa đấy.

     Đông đứng dậy chào Mận. Áo pôpơlin trắng xanh, quần simili màu tím than mới tinh, chỉ tội bụng nhỏ quá, thắt lưng chét như đon mạ.

     - Mận đừng ngại. Không phải bác hỏi mua đâu. Lần trước sang nhà chơi, thấy bác trèo lên, trèo xuống mắc cột ăng ten chiếc đài Giải phóng, anh ngại quá mang cho cụ mượn chiếc đài này. Bên lâm trường anh có những ba chiếc cơ.

    Mận lắc đầu. Cây sào nứa đánh trúng huyệt bố cô rồi. Ông say đài như điếu đổ. Năm ngoái, ông giục bà vợ cố nuôi lợn bán nghĩa vụ vượt hai chục cân, để được mua phân phối chiếc đài bán dẫn hiệu Giải phóng. Chiếc đài chạy sáu quả pin Con thỏ, lại phải mắc dây ăngten tít trên ngọn cây trám, thế mà bố ngày nào cũng bắt anh Ba trèo lên trèo xuống chỉnh sóng. Mười một giờ trưa đài mới phát, bố nghe hết chương trình dân ca và chèo rồi mới đi làm. Tối thứ bảy giục vợ nấu nồi nước chè xanh thật to để chờ hàng xóm tập trung nghe Kể chuyện cảnh giácSân khấu truyền thanh. Bố vẫn tự hào vì nhà mình có chiếc đài và là trung tâm văn hóa của xóm. Bây giờ cây sào nứa mang đến một chiếc đài Nhật vỏ da nâu bóng, chạy có ba pin và không phải dây nhợ lòng thòng gì, hỏi sao bố không mê được?

     Đấy, mới nghe con gái gàn không có tiền mua đài, ông đã giãy nảy như đỉa phải vôi.

    - Con bé này hay nhỉ? Việc của mày đấy à? Anh Đông bán thì tao mua. Nhất là hết nửa tấn thóc chứ mấy.

    Đấy là khúc dạo đầu cho chuyện tình của Mận. Sau đó bố được biếu không chiếc đài Nhật, đồng ý gả con gái cho Đông. Phải nói thẳng lúc đó Mận lấy được người chồng như Đông chẳng còn ân hận gì, mà gia đình còn được nhờ nữa là đằng khác. Cô nghe lời khuyên của mẹ và các chị trong xí nghiệp hơn là nghe bố, chỉ có điều là không yêu Đông. Cây sào nứa rất chăm sóc tới đời sống của vợ, nhưng chuyện chăn gối anh rất yếu, hầu như từ ngày lấy nhau, Mận chưa được một lần thoả mãn. Những lúc cô muốn được ân ái thì Đông dặt dẹo, lảng tránh. Những lúc cô đang ngủ thì anh đùng đùng lột vợ ra, cuống quýt làm lấy được. Cũng bởi thế mà ba năm sau Mận vẫn chưa có con, còn chồng thì cứ gầy rạc đi. Cho đến lần Đông bị sốt ác tính, qua đời, Mận trở thành một góa phụ trẻ ác cảm với đàn ông.

    Chẳng hiểu sao chị lại dính vào Phú. Đêm đó ngủ lại bè để chờ chuyển gỗ trong rừng ra, chị vẫn nghĩ mình ngủ cùng với người cùng giới. Lúc thấy Phú cởi trần trùng trục đóng cốn bè, những thớ thịt căng ra, chắc lẳn, chị đã nóng cả mặt, nhưng cũng chỉ một lát.

     - Cậu quần quật cả buổi, uống chén rượu thuốc này cho khoẻ. Ông già trong bản biếu tớ, bảo mang về cho ông xã…Thật chẳng biết giải thích thế nào. Cậu xem uống được, để lại mà uống.

    Buổi tối, chị mơ thấy hồi còn có chồng. Anh Đông vốn rất yếu sinh lý, nên mỗi lần gặp vợ phải nhờ chị kích thích mãi mới được. Lần này, Mận vừa đụng vào chồng, đã thấy anh cương cứng. Chị thích quá, vuốt ve mãi. Khi chị chợt tỉnh, chợt nhận ra mùi mồ hôi đàn ông nồng khét thì Phú đã chồm lên người chị. Đang cơn hưng phấn, chị để mặc cho mình đi vào cuộc phiêu lưu mới. Người đàn ông đầy bản năng như Phú đó làm chị mê cuồng. Chị cũng lăn xả vào cuộc, như trút hết những ức chế nhục dục từ trước đến giờ.

    Cậu chàng không về ăn cơm ư? Bữa cơm này chị nấu với tâm trạng của một người đàn bà muốn được chăm sóc cho người đàn ông mình yêu. Đĩa cá ngạnh nấu mẻ, thịt vừa trắng, vừa thơm. Trứng gà ốp lếp lòng đỏ như còn luễnh loảng, béo ngậy. Mấy cọng rau húng thơm hắc. Cả chai rượu thuốc gây nên trận cuồng phong mê tơi tối qua. Thế mà chị vẫn ngồi bó gối một mình như những ngày góa bụa. Nước mắt đã rơi đắng khóe miệng, thấm vào trong lưỡi, ngấm xuống cuống họng, chui dần xuống ngực. Hình như giọt đắng lại chui ngược lên mũi, lên mắt để chực lăn xuống lần nữa.

    Cú tiếng va chạm lịch kịch cạnh bè. Chị lơ đãng nhìn ra. Phú cởi trần, thân ướt nước đang hì hụi buộc mấy cây gỗ.

    - Về ăn cơm chứ. Đi đâu mà tôi gọi mãi không thấy?

     Phú cười hề hề, lắc đầu cho nước bắn tung.

     - Có hai thằng vớt đâu được mấy cây gỗ to quá, gạ bán cho tôi. Phải gần hai khối đấy. Chiều chúng nó ra chị trả trăm rưởi thôi nhé. Tôi mặc cả rồi.

    Mận nhìn tận nơi mấy cây gỗ. Toàn gỗ mỡ cả. Sao trả chúng nó rẻ thế? Phú đã thay quần áo, sục vào mâm cơm.

    - Ăn cơm thôi, đói quá!

    Chị Mận giật cái bát trên tay Phú, đặt xuống.

    -Từ từ đã. Gỗ bọn nó ăn cắp à?

    -Thì chắc vậy nên mới giá củi thế. Có định cho tôi ăn cơm không đây?

    Chị Mận đưa trả bát cơm đã xới, lo lắng.

    - Mua rẻ thì cũng tốt, nhưng phải cẩn thận. Lỡ gặp bọn ăn cắp gỗ của lâm trường thì rách chuyện. Ăn chẳng bõ…Xong bữa, cậu lẩn gỗ xuống dưới đạy nhé. Cẩn thận vẫn hơn.

    Phú gật đầu, miệng mút mát chiếc xương sống cá. Chị Mận đưa ra chai rượu. Không uống à? Phú lắc đầu. Để tối, uống bây giờ khó chịu bỏ mẹ. Chị Mận chằm chặp vào mặt Phú. Cậu tưởng tôi lại dụ dỗ cậu vào trò chơi mới à?  Ai còn mặt mũi nào nữa. Thông cảm cho tôi cậu ạ. Cơn khát nhất thời của đàn bà thôi mà. Dù sao cũng cám ơn cậu đã cho tôi biết thế nào là nỗi mê cuồng của tình yêu xác thịt, thế nào là niềm đam mê giữa đàn ông, đàn bà. Nhưng bây giờ tôi không gây sự với cậu nữa. Như thế là đủ lắm rồi. Cậu lo mà làm ăn cho chỉn chu, từ nay đến cuối tháng hàng ra nhiều đấy, chuyến bè sẽ xuôi vào dịp cuối tháng.

    Phú nhận được thông tin từ ánh mắt chằm chặp. Sao chị chán tôi sớm thế? Còn tôi bắt đầu mê tấm thân béo nẫn của chị rồi đấy. Đã thế tôi lại uống rượu thuốc, cái thứ rượu chết toi của nhà chị. Khà! Nặng ra phết. Cháy họng. Mấy lão trong rừng giỏi ra phết. Tôi uống rượu vào rồi, không đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu đêm nay chị còn ngủ trên bè. Cái thân trâu đực của tôi lao động quần quật suốt ngày mà nó vẫn còn hăng hớn, huống chi laị có chén rượu khỉ gió của nhà chị, chịu thế đếch nào được. Đấy là chị muốn thôi nhé. Nếu còn gạ gẫm như tối qua, tôi vần cho ra bã.

                                                            

                                                                 * * *

        

      Tốn nhìn bãi cỏ nát như voi quần, thở phào. Mấy thanh niên bản đầu tóc, người ngợm như ma vùi, hí hửng chia nhau tiền công. Bọn này khỏe thật. Y như trâu rừng. Xe gỗ ướt gần ba chục khối đổ tung toé, chúng nó hùng hục chưa đầy hai giờ đồng hồ, lại gọn gàng trên xe đâu vào đấy.

    - Cám ơn nhé! Các cậu khoẻ thật đấy!

    Tốn cất lời khen thật lòng.

     - Bao giờ xe đổ cứ gọi chúng em.

     - Thằng da nâu to con cầm đầu nhóm thanh niên bảo thế.

    Tốn mắng yêu bọn chúng.

    - Mẹ chúng mày! Cứ mong cho anh đổ xe để tao vỡ nợ à?

    Thằng Nghĩa lái xe chùi qua quýt hai tay vào ống quần, leo lên ca bin, giục Tốn khẩn trương. Phía trước núi đang thấp dần, mở toang con đường dẫn ra bến sông. Trời thấp xuống, xám xịt. Đám mây đục nhờ như tấm váy đen rách loang lổ, lành phành giữa hai hẻm núi.

     -Sắp mưa anh ạ! Thầy trò mình có phắn nhanh không lũ về là nằm rừng đấy.

     Nghe thằng Nghĩa nói, Tốn vội ném điếu thuốc hút dở xuống đất, nhảy tót lên xe. Mẹ kiếp! Thế là thoát. Anh đóng sầm cánh cửa bên phải. Lên đường! Nhưng chạy từ từ thôi đấy. Nhoài người sang, Tốn với bao thuốc để trước mặt Nghĩa. Có bàn tay ai kéo căng ống quần anh. Tốn lạnh người. Ma rừng à? Ôi giời ơi! ống quần bị cánh cửa kẹp vào. Tốn mở cửa xe, cẩn thận khép chân phải vào bên trong rồi mới đóng lại.

    - Chắc tay lái chú mày nhá! Mất toi trăm bạc cho bọn trai bản đấy. Mẹ bố nó! Cả xe gỗ vừa ướt, vừa nặng mà đòi có một trăm tiền công. Cả như anh, tao đấm b…vào. Chả ăn thì đừng.

    Nghĩa căng mắt nhìn phía trước, hai tay nắm chặt vô lăng. Cái thằng mặt cau có thật ghét. Làm như người ta đày đạo nó xuỗng địa ngục không bằng. Thằng nào chẳng thế. “Bụng đói đầu gối phải bò”, trời mưa thế này ai dại gì đâm mặt vào rừng làm bạn với vắt.

    Đám mây không còn là tấm váy rách nữa, nó đã nở ra bằng tấm chăn khổng lồ ướt sùng sũng che kín phía bờ sông. Gió thổi mạnh, lùa hơi nước mát lạnh vào trong buồng lái. Sắp đến phà Ghềnh. Chiếc xe sốt ruột rú lên, lồm ngồm lăn bánh. Nghĩa đảo mắt nhìn quanh. Lạy giời! Chẳng có ma toi nào tranh giành xuống phà. Chắc bọn nó thấy mưa nên phắn trước từ lâu. Tiếng máy tự nhiên nổ giòn, xe chạy trơn tru như trên đường nhựa. Bỗng xe phanh gấp, cả hai chúi về đằng trước, tí nữa thì đập mặt vào kính chắn gió. Tốn hoàn hồn ngẩng đầu lên thì thấy một bóng áo vàng cảnh sát giao thông đứng choán hết lối xe đi.

    - Dừng xe kiểu đéo gì thế!

    Tốn văng tục, nhưng bộ mặt tay thượng sĩ tươi cười, hớn hở như bắt được của, không lầm lì, lạnh tanh như các trạm cảnh sát giao thông khác. Chiếc gậy khúc đen khúc trắng như con rắn cạp nong ngọ ngoạy một hồi rồi chỉ ngang vào ven đường. Tốn định nhảy xuống chửi thằng ngu kia sao lại từ ven đường xông ra cản xe kiểu ấy? Muốn ăn xôi à? Câu chửi chưa kịp bắn ra khỏi miệng, Tốn chợt nhớ trên người anh giờ không còn bộ cảnh phục và đôi quân hàm thiếu uý nữa. Thằng Nghĩa nhìn bộ mặt hầm hầm của Tốn liền nhanh nhẹn kéo anh về phía sau xe. Kinh nghiệm của thằng lái xe chuyên chạy hàng lậu khiến nó khôn như cuội. Bây giờ để ông Tốn ra mặt thì hỏng ăn. Già néo đứt dây. Không khéo chết oan. Cái miệng hôi mùi thuốc vì mấy ngày không đánh, răng ghé sát tai Tốn.

     - Anh tránh mặt đi, để em liệu. Cánh này dễ giải quyết thôi mà.

    Tốn còn vùng vằng thì bị nó ủn mạnh sau lưng. Bố tránh ra sau cho con nhờ. Không nó vặt cho trụi lông về lại chết đói. Tốn đành nấp ra sau xe, rút thuốc lá. Bao thuốc điếu còn, điếu gãy. Chọn mãi mới được một điếu khô ráo. Khói thuốc toả ấm không gian nhòe sau thùng xe. Tốn nhìn lên, thấy những hàng gỗ ngất ngưởng cao gấp ba đầu mình. Quá khổ, quá tải. Bọn nó giở luật ra là mình chết ngóm đây. Bỗng thằng Nghĩa chạy đến, giật tay áo Tốn.

    - Đi thôi anh ơi!

    Sao nó làm luật nhanh thế? Tốn lừ lừ trèo lên xe, đóng sầm cánh cửa. Đềmarơ chan chát, xoành xoạch một hồi rồi máy rú lên ằng ặc, lắc lư xuống phà. Nghĩa còn thò đầu ra cửa xe, vẫy tay chào mấy bóng áo vàng đứng lố nhố bên dưới. Tốn bực bội nhổ nước bọt bắn ra ngoài xe.

    - Thôi bố ạ! Xe quá khổ, quá tải, nó vặt hai vé là quá hữu nghị đấy. Hôm nay trời mưa, nên dễ đấy, chứ gặp kiểm lâm, chỉ có nước bỏ của chạy lấy người. Thôi chuồn cho nhanh. Chẳng biết thế nào được với mấy tướng ở trạm 312, nó hứng lên đi kiểm tra là chết.

    Thằng Nghĩa nói đúng. Sau khi xe qua phà chừng nửa giờ thì có ba chiếc xe Win 100 xồng xộc lao xuống bến. Sáu nhân viên kiểm lâm áo xanh lá cây tần ngần đứng nhìn dòng sông nước đục ngầu chảy xuôi, làn mưa đang giăng kín mặt sông. Mấy người bước vào trong quán bia cạnh đường. Trong ấy thấp thoáng bóng áo vàng của anh em cảnh sát giao thông. Đại uý đội trưởng mặt đỏ hồng, vẫy tay.

    - Mời anh em uống nước. Đi đâu mà súng ống lịch kịch thế kia?

    -Thấy cơ sở báo có chiếc xe IFA biển số 8230 chở gỗ chạy ra bến sông, tụi em đuổi theo ngay mà không thấy đâu. Từ chiều các anh vẫn trực ở đây chứ?

        Những tiếng cười thích thú nổi lên từ phía bàn trong. Mưa gió thế này, có hoạ thằng điên mới chở gỗ chạy ra đây. Anh em bên ấy cứ sốt sắng quá, khổ vào thân. Hình như cánh kiểm lâm tự ái. Họ lầm lũi bước ra, quay xe về hướng bờ đê xuôi cầu Hà Trung, đuổi theo một vết bánh xe hằn lún..

                                                       

                                                         ***

     Mưa rơi lắc rắc trên mái lều lợp lá cọ. Gió từ lòng sông cuộn lên giần giật mái lều cánh tiên.

     Phú choàng dậy, chống một bên mái lều nhìn ra ngoài. Mặt sông tối sầm, ràn rạt gió. Đám mây phía đông màu xám đen, phần dưới đã chuyển màu trắng đục, như thác nước ngang trời trút xuống. Bộ quần áo phơi phía ngoài lều trên cây sào nứa buộc ngang bị gió thổi bay lung tung mối chiếc một nơi. Phú vội chạy ra nhặt được bộ quần áo dài rơi trên mặt bè, quần áo lót chắc bị hắt xuống sông. Ông lão Hà bá chơi ác mình rồi. Có hai bộ quần áo lót thì mất một, chiều tối nay lại ở trần.

    Cả tuần nay nằm khểnh không có việc, chán đến nỗi bủn rủn chân tay. Không vướng mấy đạy gỗ tạp, ông phóng vào làng chơi cho mát dái. Nước sông Hồng vào đến vụng Quân bỗng hiền như con gái nhà quê, cứ ì oạp vỗ vào thân bè như ru ngủ, thành ra mình buồn ngủ theo. Suốt ngày ngủ. Ngủ quên cả nấu cơm. Bà Mận sau  đêm vần mình như vần gỗ, đi đâu mất hút. Bây giờ có đến lại vác cái mặt sưng sỉa như mẹt bánh đúc xuống lều. Lâu không gom đủ hàng, người nằm đây trông mấy cây gỗ chết rét vẫn phải nuôi cơm, trả tiền công. Bọn buôn bán tính khí chán chết, y như đồng cô, đồng cậu. Lúc thắng quả thì cười nói hơn hớn, coi đời bằng cái móng tay. Lúc thua lỗ thì làm mình làm mẩy, giận từ đứa trẻ con giận lên. Ông chỉ là dân làm thuê, ba cọc, ba đồng, ngày cơm ba bữa, thế mà cũng hiểu được rằng “cơm bữa, chợ phiên”. “sông có khúc, người có lúc.” Lại cứ muốn rỡ ngay nhà thiên hạ về làm chuồng xí nhà mình cơ.

    Phú lom khom đứng giữa lều, vặn mình răng rắc, phía dưới đũng quần tưng tức, bèn một tay giữ mái lều, một tay bắc cầu vồng xuống sông đái tồ tồ. Cái rùng mình ớn lạnh nhưng thoải mái. Bây giờ bà Mận xuống bè nhỉ. Vần nhau một trận đã đời. Quái! Con mụ hồ li tinh này đi đâu? Lúc thì nó lăn vào mình như hùm, như sói, dứt không ra, lúc thì lặn mất tăm, mất tích, lúc thì cau có ăn nói nhấm nhẳng như chó cắn ma.

    Trong tiếng gió ào ào, hình như có tiếng xe tải ì ì  nặng nhọc. Hình như anh Tốn về hàng? Lại vui rồi. Phú đứng ngóng lên bờ, tay vẫn vẩy vẩy. Chiếc xe IFA đầu móp đang chầm chậm bò xuống bến, bánh cứ trượt đi trong đất phù sa ven sông. Nghĩa không dám tiến nữa, kéo phanh tay cho xe đỗ cách bãi gần hai chục mét. Tốn nhảy xuống xe, quần áo lấm láp.

    - Đ..mẹ thằng Phú rỗ! Mày đang vẩy cặc vào mặt tao đấy à? Có lên xem hàng họ thế nào không!

    Phú xấu hổ kéo vội quần lót, chỉ mấy bước đã nhảy lên đến bờ.

    - Các anh đi lâu quá. ở nhà chờ mốc cả dái. Xe gỗ ác chiến đấy! Toàn gỗ nhóm ba, nhóm bốn thế này. Lùi xuống một tí được không? Dưới bãi em chuẩn bị mấy khúc gỗ với hòn đá tướng.

    Tốn nhìn ánh mắt thán phục của thằng Phú, cảm thấy mình như được thăng cấp lên Trung uý.

    - Quá khớ phải không? Bọn tao suýt bỏ mạng vì xe gỗ này đấy. Chú phải chịu khó lăn gỗ xuống bãi thôi. Lùi tí nữa nguy hiểm lắm. Tòm cả xe lẫn hàng xuống sông thì liệt sĩ luôn. Bà Mận đến mày bảo thế nhé. Kinh hoàng! Bị lật xe, lại còn bị làm luật toé phân ra đấy. Cả như chú mày lại sướng. Nằm khểnh đây, “cơm no, bò cưỡi”, lúc nào đủ hàng thì xuôi. Mày đo đếm đi rồi kí vào sổ cho bọn anh. Bọn tao tranh thủ chuyến nữa gỡ gạc. Có hai trăm bảy lăm đoạn hai mét đấy nhé! Toàn vanh trăm tám trở lên. Lúc nào đóng cốn lẩn xuống dưới đạy

     Phú không thèm nói nửa lời. Cái lão cua bấy này mới vào nghề được thời gian mà tinh tướng. Đây nằm khểnh “cơm no, bò cưỡi” đấy! Nhưng lúc thả bè lão có làm được không? Toàn dạy đĩ vén váy.

    Những cây gỗ mới đẹp làm sao. Nỗi đam mê gỗ đã ngấm vào máu thịt từ những năm Phú chống bè qua thác Cô. Những cây gỗ từng đâm đầu vào vách đá mà không chịu vỡ, đã từng che chở cho thân thể Phú không lao vào ghềnh thác lởm chởm. Nhìn thấy gỗ, Phú chỉ muốn ôm chầm lấy, ve vuốt như nựng người yêu. Trong đống gỗ kia, chỉ nhìn qua, Phú đã biết phải xếp khúc cong, khúc vòng, khúc thẳng nằm vào chỗ nào dưới bè.

    - Chú mày chịu khó đánh vật với đống gỗ này vài hôm. Anh vào chuyến nữa, nếu ra sớm sẽ phụ một tay. Yên tâm nhé! Đợt này hàng họ cũng sẵn. Trong Gió không còn cấm rừng ngặt nghèo như hồi ông Hà quản lí nữa.

    Các anh cứ đi. Đống gỗ này hơi xa bến nhưng với Phú rỗ thì muỗi. Bờ sông dốc thoai thoải, chỉ cần hai chục cây mỡ nhỏ xếp song song làm đà, một cây làm đòn bẩy bắn gỗ to lên, đạp một phát là nó lăn xuống sông. Chỉ ba ngày là xong. Mà cả chỗ này, cũng chỉ hòm hòm bốn chục đạy, ăn thua gì. Phải hai xe nữa ra mới bõ chuyến bè xuôi.

    Chiếc xe nổ máy, bánh sau quay tít, gầm rú phụt khói ra đít mà không lên nổi dốc. Patinê rồi. Lại khốn khổ đây. Tốn đang than thầm thì thấy thằng Phú khệ nệ bê một hòn đá bằng chiếc thúng ném vào phía sau bánh xe. Vòng quay bánh xe chậm lại. Khịt! Khịt! Cao su cọ vào đá toé khói. Chiếc xe cố vươn về phía trước, bám được bờ cỏ, lắc lư bò lên. Mẹ bố cái thằng dở câm, dở điếc này. Cũng thông minh ra phết. Này! Cầm mấy bao Du lịch mà hút. Sài Gòn chính hãng đấy, không phải thuốc rởm Đình Bảng đâu. Đấy! Nó lại gật đầu. Không thèm cám ơn mình một tiếng. Tốn nhảy lên xe, chỉ tay về phía xóm núi, bảo Nghĩa.

    - Chịu khó chạy sang Hiền, vào quán Đây rồi. Thằng Kí què thịt chó nổi tiếng cả vùng đấy. Mấy hôm nhọc quá, phải nạp thêm món đạm chú ạ.

     Quán thịt chó của Kí què nằm sâu bên trong rằng tre là ngà. Con đường từ trên đê rẽ xuống bắt đầu rẽ vào làng Hiền. Quán thịt chó đón lõng ngay lối ra vào làng. Tuy nhà lá hai dãy lụp xụp, nhưng các món mộc tồn còn trên tài quán Hoa đặc sản trên phố huyện, laị thêm phong cảnh hữu tình. Đằng sau quán là cánh đồng rộng lúc nào cũng phởn phơ gió lành, lắc lư mấy thân tre cọt kẹt thúc giục thực khách thêm chai rượu hay đĩa chả nướng cho quên hết sự đời phiền muộn. Ai cũng buồn cười cái lối quảng cáo của Kí què. Có mỗi tấm gỗ dán cong vênh váo, trên vẽ cái đầu chó nhe răng, thè lưỡi chực đớp vào chén rượu sủi tăm. Bên dưới hai chữ  Đây rồi nguệch ngoạc. Khách lạ thì tò mò vào thử xem sao. Khách quen thì đã “tỏ mặt anh hào”, chỉ cần nhắn nhau. “Đây rồi nhé!” Thế là biết đường tìm đến. Kì què đặc biệt quý trọng, ưu ái cánh lái xe. Không phải bọn họ lắm tiền, mà đó chính là những cái loa quảng cáo không công cho chủ quán. Họ nay đây mai đó, “lang bạt kì hồ”. Lúc trà dư tửu hậu liền kháo nhau. “Ở Hiền, có quán thịt chó Đây rồi khá lắm”. Chỉ cần thế thôi là có thêm vài tốp khách tìm đến rặng tre vàng. Đến rồi mê cảnh, mê mồi, lần sau cố tìm đến nữa. Thế là đổ tiền vào chum nhà Kì què. Vậy nên cứ có xe ô tô đến quán là ông chủ lộc cộc chiếc nạng hàn bằng ống kẽm nước ra vồn vã đón khách. Giá cả tính rẻ hơn một tí, nếu gọi nhiều món, chủ quán còn khuyến mại mỗi người một cốc bia hơi.

    Cái tên quán Đây rồi cũng là do cánh lái xe đặt cho đấy. Hôm ấy Kì què đang tập tễnh chỗng nạng ra ngóng khách ngoài chân đê, thấy hai xe ô tô chở gỗ dừng lại, tài xế hếch mũi đánh hơi thấy mùi chả nướng từ trong rặng tre bay ra thì reo lên. Đây rồi! Xe sau cũng dừng lại. Hỏi vóng lên. Đến chưa? Xe trước vẫy tay. Đây rồi!

    Kì què trỗ trỗ chiếc nạng xuống đất, cười tủm tỉm. Hay! Đây rồi!

    Ngay hôm sau, ông chủ nhờ cậu Quang cán bộ văn hoá xã vẽ cho cái biển Đây rồi và chiếc đầu chó. Đang lúc chú Quang rảnh rang, công xá chẳng đáng gì, đòi có bát bún rựa mận với cút rượu sắn.

    Nghĩa cũng thò cổ dòm ra ngoài ngó nghiêng một lúc rồi giảm ga, đạp phanh, vỗ vào vai Tốn.

     - Đây rồi! Xuống đi anh!

     - Đang nghệt mặt tính toán, Tốn giật mình. Đến rồi à?

     Mùi thịt chó nướng thơm ngạt mũi. Tốn bước xuống đất, chân bị hẫng suýt ngã khuỵu, miệng há ra vì ngẹt thở. Mẹ cha nó! Cái món chả chó ở đây thật nguy hiểm. Thơm nồng thơm nặc, chui vào đút nút ngay cổ họng. Bụng mà đói sôi èo èo, khí trong bụng tống ra, gặp mùi chả nướng tống vào, ai phổi yếu chết ngạt có ngày. Tốn tuy bấy bớt nhưng cả năm nay theo nghề sơn tràng, cơ thể cũng khoẻ lên đôi chút, vậy mà suýt chết ngạt khi bước vào quán Kì què. Đấy. Kì què đang vội tập tễnh bước ra, nghiêng người trên chiếc nạng, chào khách.

    - Ông Tốn à! Lâu quá không thấy đến. Dạo này làm ăn thế nào?

    Tốn vục tay vào cái chậu để trên giá gỗ, vốc nước rửa mặt.

     -Thế nào là thế nào? Còn dám bước vào quán ông, coi như còn khoẻ mạnh. Cha mẹ ơi! Mùi chả chó nhà ông bay đi mấy cây số. Không ghé không được.

    - Các bác quá khen.

    Kì què cất giọng cười khè khè, rồi đập chiếc nạng sắt côm cốp vào khóm tre.

     -Mấy đứa đâu! Chuẩn bị hai suất đặc biệt nhé! Thêm hai chai bia Hana..Tôi hỏi cho có chuyện thôi, chứ cánh “tăng lập” nhà ông , không giàu thì thôi, có tên nào chịu đói bao giờ. Giỏi! Giỏi thật. Chịu ông!

    Là ý chủ quán phục Tốn có nghị lực. Vừa bị “đứt xích” bên công an, chuyển ngay sang được nghề lâm tặc. Cứ như người khác, còn tự ti, mặc cảm ru rú trong nhà chứ dám phơi mặt ra với xã hội thế này à? Tốn xua tay như đã hiểu.

    -Thôi! Xin ông cút rượu. Thịt chó là phải rượu trắng. Không có VốtKa, Lúa mới thì chai nút lá chuối. Bia Hana bốn nghìn một chai, chua như dấm pha. Người ngợm bẩn quá, ta ngồi bàn ngoài sân chú Nghĩa ạ. Uống rượu thịt chó dưới bóng tre, hưởng hương đồng gió nội, khoái bằng chết.

    Nghĩa nhón chiếc lá mơ to nhất lau quanh miệng chén. Rượu óc ách chảy ra. Thấy bộ mặt đăm đăm của Tốn, Nghĩa ồn ào.

    - Nào! Làm một chén tẩy trần đi anh. Kệ mẹ đời. Đến đâu thì đến, ta cứ chén đã.

    Ngụm rượu đầy miệng, cạn trơ đáy chén. Hơi chát, nhưng trôi xuống bụng rồi thì nóng dần lên như lửa mới nhen. Khúc dồi nướng láng mỡ, nóng ròn cuốn vào trong lá mơ hôi, thêm cọng rau húng, lát riềng mỏng, chấm khẽ vào bát mắm tôm chanh bọt ngầu lên, đưa vào miệng không nỡ nhai mạnh để kịp thưởng thức vị thơm của gia vị, chất béo của đỗ rang giã nhỏ lẫn với mỡ chó.

    - Coi như tai qua nạn  khỏi! Nhưng tao vẫn cay mũi quá.

    Tốn phàn nàn.

    -Buồn gì chuyện đó anh ơi! Tại anh từng ở ngành công an nên khó chịu thế thôi. Thực ra là anh nọ dựa vào anh kia mà sống thôi. Anh em mình thì phạm luật, không vi phạm thì làm gì ra tiền. Họ cứ thẳng băng xử lí mình thì họ ăn gì? Tiền phạt nộp vào kho bạc, giỏi lắm được thưởng 20%, mà cũng chỉ được một lần thôi. Làm luật thế này hợp lí anh ạ. Mình ăn nên làm ra thì họ cũng có tiền bỏ túi. Cảnh sát giao thông, anh nào chịu làm luật là anh ấy giàu, còn thì cũng èng èng như an hem mình thôi.

    Tốn thầm nghĩ, thằng Nghĩa nói cũng phải. Mấy anh đứng đường có cơ hội làm luật đường, như trong trại giam cũng có người lợi dụng làm luật tù. Nhưng đều không bền, nhân nào quả nấy đều không ra gì. Còn bây giờ mình đang làm “lâm tặc” thì phải chấp nhận làm luật thôi. Nhưng mà chờ đấy, ông đã có cách, xem các tướng có giỏi hơn không. “Tránh voi chẳng xấu mặt nào”, chịu khó tốn thêm vài lít xăng, gần sáng ông chạy vòng xuống cầu Mĩ Tứ, bọn kia kiếm được đồng xu phạt của ông cũng khó. Anh giơ chén rượu, mời Nghĩa.

     -Nào! Chúc chú tay lái lụa, mắt cú vọ, miệng mía lùi. Còn làm ăn với nhau lâu dài, chú hết lòng vì anh nhé. Chẳng phải thằng lái xe thuê nào cũng tử tế như  chú.

     Nghĩa đang giơ đũa ngang mắt ngắm nghía miếng chả chó, chỉ gật đầu đáp lại chén rượu mời. Anh Tốn thấy thằng cha Kí “ba chân” làm chả chó có siêu không? Em ăn thịt chó đã nhiều nơi, chưa thấy đâu nướng chả khéo thế này. Miếng chả vuông vức, vàng đều, những sợi riềng giã nhỏ bám lởm chởm quanh miếng chả trông như lông bọ róm. Nó nướng thế nào mà không cháy mấy sợi riềng mới hay chứ. Miếng chả lại xôm xốp, không đen thui, dai ngoách. Đúng là nghề nào cũng có trạng nguyên. Nghề thịt chó mà siêu hạng như Kí què làm sao nó không cướp hết khách của các quán quanh vùng? Cũng có bọn chơi xấu tung tin Kí què mua cả chó chết bệnh, chó bị xe cán nên mới bán rẻ thế, nhưng khách vẫn đến đều. Vì rằng ngay cạnh khu vệ sinh sau quán, Kì để hai chiếc lồng sắt to nhốt chó. Lồng nào cũng nhốt cả chục con lớn nhỏ, nhanh nhẹn, béo khoẻ. Khách ăn có ra sau quán là nhìn thấy ngay. Trăm nghe không bằng một thấy, nên chẳng ai tin những lời đồn đãi.

                                                          ***

        

    Mây nhẹ nhàng tránh không để cái bụng chửa va quệt vào khung cửa hẹp. Uể oải treo túi thuốc lên tường, cô nằm vật ra giường, thở mệt. Đứa bé trong bụng đang thể hiện với mẹ rằng nó đã bảy tháng. Nó cựa quậy liên tục, cái chân thúc vào sườn, cái tay đẩy ra sau lưng đau nhói. Ôi đứa con tội lỗi này. Mày là trai hay gái đây? Mày hành hạ tao mệt quá. Dân bản mỗi lần đến trạm y tế chữa bệnh, lấy thuốc, đều nhìn bụng tao mà khen.

    - Ây dà! Cô Mây tròn bụng rồi. Con gái Dao biết chửa là mừng lắm đấy, nhưng sao chưa có thằng trai bản nào đem lợn gà đến cúng buộm nhỉ? Không cho ông Triệu bắt rể à?

    Có người còn ác miệng bảo. Cha nó đang ngồi tù, làm sao về nộp phạt cho già bản? Phải chờ ba năm thằng Học ra tù, mới làm đám cưới được. Dù trâu đã có nghé, chắc ăn rồi. Bà Học cũng mừng trong bụng. Ông tổ họ Bành thương nhà họ Đinh rồi. Con Mây có chửa, không phải cháu bà thì của ai vào đấy. Người Dao mình lấy được con vợ biết chửa là may lắm. Có đứa con gái bụng chửa rồi, cha mẹ báo với già bản xin gọi thằng đàn ông đã cạy cửa ngủ thăm đến để cúng buộm, làm lễ cưới. Vậy mà có tới ba thằng nhận là con mình. Cô gái thì chỉ nhận một thằng chồng, suýt đánh nhau. Tại bọn kia thích đánh nhau, chứ thằng nào làm nó có chửa thì mình nó biết thôi chứ? Nghĩ mãi bà Học đâm ra sốt ruột, rồi lo lắng mất ngủ. Nếu đúng là con thằng Học, sao không thấy con Mây nói gì với bà. Cũng không thấy thằng Học nhắn gì về? Nếu thằng Học ngồi tù, ở nhà bà đem lễ đến nhà gái xin phạt cúng buộm cho con trai được mà. Nhưng con bà không nói gì. Mây không nói gì. Ông Triệu cũng không nói gì.

    Mây đau trong bụng lắm. Nỗi đau buồn làm cô không muốn đi ra khỏi nhà. Dù yêu Học, cô cũng không thể chỉ bừa đứa con trong bụng cho người không phải cha nó. Làm sao bây giờ? Trong lòng Mây chỉ có Học, chỉ muốn bắt Học làm chồng thôi. Con trai Mường thì đã sao? Cô đã tự nhủ sẽ cố học làm theo cách người Mường, theo tập quán bản Mường. Cô tưởng tượng ra cảnh gia đình vui vẻ, vợ làm thầy thuốc, chồng làm kiểm lâm, thằng con trai sáng chiều đến trường Mẫu giáo. Nhưng bây giờ cái mầm người trong bụng Mây lại là của ông Khả. Nó làm cán bộ, cái miệng lúc nào cũng nói điều tốt, điều hay với dân bản, cái mặt lúc nào cũng nghiêm nghị với cấp dưới, thế mà nỡ lừa Mây uống rượu say để làm cái chuyện trai gái không đàng hoàng. Không phải việc trai gái bản yêu nhau đến nhà ngủ thăm, làm sao Mây nhận ai được mà làm đám cưới? Có một buổi may mắn bố Triệu không say rượu, đã gật gù hỏi con gái.

    -Tao không thấy thằng trai bản nào đến ngủ thăm. Mày có chửa ở đâu?

    Mây bặm môi xoay lưng giấu cái bụng chửa vào trong phía tường, không biết nói gì.

     - Hay là mày ra thành phố thăm thằng Học? Nhà tù cũng có chỗ cho chúng mày ngủ chung à?

    Bố còn giơ ra một buộc tiền mới.

    - Mày đi học về làm thầy thuốc bản, ai cũng quý, cũng nể. Cán bộ khu bảo tồn vì thế cũng quý bố lắm, nó đưa cho nhà ta năm triệu tiền phòng hộ đấy. Nhà mình có trồng hát nào đâu? Nhưng tao cứ nhận, Nhà nước cho tiền mà, không trồng rừng thì ta uống rượu. Hử?

    - Chết thôi! Sao bố lại nhận tiền? Nhà mình có trong danh sách trồng rừng phòng hộ à?

    - Lúc đầu tao cũng bảo thế. Cán bộ Vui bảo, ông Triệu cứ kí nhận đi. Không trồng năm nay thì sang năm trồng cũng được mà. Nó bảo, ông Triệu à! Cô Mây cũng sắp sinh cháu rồi, cũng phải có mấy đồng cất trong nhà, phòng để nuôi gái đẻ chứ.

    Mây nuốt nỗi bực mình vào bụng. Bố cứ say rượu suốt ngày thế, chỉ tổ người ta lợi dụng thôi. Nếu đã nhận thì đưa tiền con cất đi, lúc nào cần thì dùng. Cô nói thế, nhưng chủ định sẽ đem tiền trả cho ông Khả. Đồng tiền ấy lấm láp như chiếc khăn xí miền mới rơi vào bãi phân ngựa.

    Hôm sau Mây tạt qua văn phòng Khu bảo tồn, thấy ông Vui vẫn ngồi chễm chệ dưới tượng lãnh tụ, trước mặt bày la liệt giấy tờ, tài liệu. Lúc thấy Mây rón rén bước vào mới xô ghế vội bước ra.

    - Ô! Chào cô Mây! Khoẻ không?

     Mây không nói gì, đưa gói tiền ra.

    - Nhà mình không trồng rừng phòng hộ, không nhận tiền đâu.

    Vui cười giả lả.

    - Cô em thật thà quá. Cứ nhận đi, là tiền anh Khả gửi tặng cô đấy.

    Chương 12

    Con chuồn chuồn nhỏ có đôi cánh mỏng tang rời khỏi vách lá, bay một vòng quanh mái lán tuyềnh toàng, tìm đường bay ra ngoài. Ngoài kia rừng đang lay động, gió cứ ôm mấy cành nghiến nguềnh ngoàng mà mà lắc. Cặp mắt tròn như hai giọt sương của con chuồn chuồn đảo một vòng, chiếc đuôi từng đốt, từng đốt hí hóp phồng lên, xẹp xuống như người nghẹt thở. Nó bay quay lại, lượn một vòng nữa rồi đáp xuống khuôn ngực trần ngăm ngăm của Nụ. Bốn cái chân dài bám chặt vào đầu núm vú màu hồng nhạt. Nụ hốt hoảng kêu rú lên, tay chân bất động.

     - Anh Thắng! Rắn cắn em rồi!

    Thắng cũng giật mình choàng dậy, vơ chiếc áo choàng lên ngực mình. Nó nhìn thấy Nụ mồm méo xệch, mắt mở to hoảng sợ, ngón tay run run chỉ lên đôi vú trần. Có con rắn nào đâu! Chỉ có con chuồn chuồn ớt bám trên ngực Nụ, bốn cánh mỏng rung rung. A! Con chuồn này cũng thích sờ vú em Nụ à? Thắng thì thầm. Nụ nằm yên nhé! Để anh bắt con rắn. Thắng thật nhẹ, thật nhẹ giơ hai ngón tay lên, từ từ vươn tới cái chóp đuôi đang hí hóp. Ngón cái và ngón trỏ đã kẹp được cái đuôi, con chuồn chuồn vội vã buông bầu vú căng mởn ra, quặp lấy hai ngón tay đen đúa, cặp răng gọng kìm cắn da thịt Thắng như cắn vào thân gỗ.

    - Ha! Con rắn đây rồi! Con rắn biết bay, nó cũng thích em Nụ của mình đấy. Mày láo quá.

    Ngón tay Thắng bóp nhẹ, con chuồn chuồn nát bét. Nụ vội ngồi dậy mặc áo lại, lo lắng nhìn ra ngoài lều. Hai đứa mải yêu nhau quên cả gánh nước tưới cho vườn chè giống. Những tấm phên nứa che thưa thớt bên trên không ngăn nổi ánh nắng chiều gay gắt, những lá chè non đang úa vàng. Bọn thanh niên bản từ trận ẩu đả với Thắng, chẳng đứa nào thèm đi làm thuê cho dự án nữa. Tối qua có người còn xô đổ mấy chục tấm phên che. Thắng nghi chỉ có thằng Thường bản Chóc, vì buổi chiều thấy nó lảng vảng quanh vườn ươm, trêu chọc Nụ. “Em Nụ à! Về mà giúp mẹ tẽ ngô, đừng theo cái thằng bỏ cả củ mài ra cho con gái hai bản xem nữa.” Lúc ấy Thắng lên văn phòng chú Khả nhận tiền, không thì đã đánh nhau trận nữa. Không bắt được tận tay thằng Thường phá vườn ươm, Thắng đành một một mình đi dựng lại, mất tròn buổi sáng. Hôm nay Thắng bàn với Nụ sẽ xin đi học lái xe, không làm công nhân vườn nữa. Lương công nhân không được nhiều bằng lương lái xe, lại luôn đề phòng bọn trai bản gây sự, đánh nhau. Chán lắm! Anh Nghĩa lái xe gỗ hứa cho Thắng đi phụ xe, tập dần rồi khi nào thành thạo sẽ xin thi lấy bằng. Lái xe được đi đây, đi đó. Lúc ấy có  nhiều tiền nó sẽ cưới vợ. Cưới ai? Nó tự nhủ trong bụng sẽ tìm người đẹp như chị Én, chứ không lấy con bé da ngăm ngăm như Nụ, nhưng không dám nói ra cho Nụ biết.

     - Sắp mưa đấy! Mình về thôi anh Thắng. Về nhà em mổ gà nấu cơm nếp cho anh ăn nhé?

    - Không được đâu. Cán bộ Khánh bảo anh về gặp riêng để làm sổ sách. Nụ thấy anh oai không? Cán bộ nào trong khu bảo tồn cũng tin tưởng anh Thắng đấy.

    Hai người chưa kịp chui ra khỏi lều đã phải quay vào vì ven rừng có tiếng người. Giọng nói uôm uôm của lão Hứa. “Đi mà! Ta nói đi là đi, còn rủ thêm lão Triệu nữa. Con Mây không cho nhưng lão Triệu thích lắm, được ra thành phố mà.” Giọng nhỏ hơn là của bà Học. “Tôi nghe lời già bản thôi! Đi đòi được cán bộ Hà về cho bản Gió thì cũng thích, chỉ lo đàn lợn không được ăn no, muốn nhờ con Mây nhưng nó suốt ngày trên trạm y tế, lại bụng to biết chăm lợn được không?.”

     Thắng căng hết vành tai hướng về phía đường rừng. Bà Học và lão Hứa bàn nhau ngày mai dậy sớm cùng già Hoa và mấy người già nữa đi thành phố. Họ đi đòi cán bộ Hà về đấy mà. “Già Hoa bảo nắm cơm, mang nước uống theo. Ngoài phố cái gì cũng mất tiền cả, không xin được như trong bản mình đâu. Đi sớm nhé! Gà gáy lần hai là phải đi xuống Kim Hạ cho kịp chuyến xe khách đấy. Ai chà! Tôi chưa đi xe bao giờ, cũng sợ lắm ông Hứa à”.

    Chờ hai bóng già khuất đạng. Thắng khoác vội chiếc áo rồi bảo Nụ.

    - Về đi! Anh phải lên báo cho cán bộ Vui biết. Việc này quan trọng lắm.

     Vui và Khánh vừa hội ý về kết quả triển khai dự án chè.

     - Còn hơn hai trăm triệu chưa giải khoản được anh ạ. Nó nằm trong số anh duyệt chi hỗ trợ đắp đường sang trạm y tế và một số khoản mục linh tinh khác.

    Vui nghe Khánh báo cáo lại, mặt tỉnh như không. Anh có cảm giác như đang bị theo dõi. Cái bộ mặt lạnh lùng kia có đáng tin tưởng không nhỉ? Mình đối xử với nó còn hơn cả với bố đẻ, chẳng lẽ nó lại phản? Nhưng nó cũng nhận năm mươi triệu mình đưa cho từ tiền bán rừng cơ mà. Tiền chênh lệch từ hợp đồng nghiên cứu cây chè Long Tỉnh với Sở khoa học –Công nghệ nó cũng được chia hơn hai chục triệu. Không. Mình chỉ lo bò trắng răng. Người Tàu có câu “Ngồi trên đống cát ai cũng là hiền nhân quân tử. Ngồi trên đống vàng mới hay ai là quân tử hiền nhân”. Ai không thích tiền là kẻ mất trí. Tiền đã nhuộm thằng Khánh đen hai phần ba rồi, có muốn lật mặt với mình cũng khó.

    - Anh là người thông minh, chẳng lẽ không nghĩ ra cách chi tiền cho hợp lí à?

    Khánh vuốt tóc, chậm chạp giở quyển sổ ghi chép ra. Nhìn thẳng vào mắt Vui, anh tự nhủ lão này nói thật hay định thử mình nhỉ.

    - Cũng có mấy phương án anh ạ. Không biết anh có đồng ý không. Tôi lên mấy khoản nữa như tổ chức cho dân học tập chuyển giao kiến thức, đi thực địa nghiên cứu thổ nhưỡng cho cán bộ, cấp cho mấy xã vùng đệm trồng thử nghiệm giống chè mới, làm hệ thống tưới tiêu tự động cho vườn ươm. Cộng tất cả vào cũng gần hai trăm triệu, còn chút ít mình cho vào khoản tiếp khách.

    Nghe Khánh trình bày, Vui thở phào. Thằng này khôn ranh như cáo.

    - Thế cũng được. Anh làm sổ sách cụ thể, tôi kí duyệt. Nhanh nhanh lên, không thanh tra, thanh bố ngoài Chi cục vào lại trở tay không kịp.

    Thắng vừa thở vừa chạy vào y hệt con trâu đực kéo gỗ.

    - Cán bộ! Người già trong bản rủ nhau ra thành phố đấy.

    Vui và Khánh chẳng ngạc nhiên gì. Mấy ông già trong bản cứ nghe lời già Hoa định ra thành phố đòi hỏi những việc không đâu. Ai có thời gian mà ngồi nghe mấy ông già kể chuyện trên rừng, dưới sông.

    - Mai sáng họ xuống Kim Hạ đi xe khách à? Vậy thì cậu Thắng giúp tôi một việc được không?

     Thắng ấp úng.

    - Việc gì cũng được, nhưng đừng cho em đi gặp bọn thanh niên hai bản trong Gió, chúng nó lại gây sự đánh nhau đấy.

    - Không phải vào bản. Cậu cầm một triệu đồng này, xuống ngay Kim Hạ nói với thằng lái xe khách ra huyện chở cho vườn ươm mấy tạ phân vi sinh. Chuyến ra phố của nó giỏi lắm thu được ba trăm nghìn, cứ trả nó gấp đôi. Còn thừa cho chú mày uống rượu.

    Thắng chợt hiểu ra, cười tít mắt.

    Già Hoa dẫn đoàn phụ lão của bản xuống Kim Hạ từ lúc trời còn chưa sáng rõ. Ra vẻ thành thạo, già Hoa bảo mọi người cứ ngồi xuống khúc gỗ kia mà nghỉ, năm giờ xe khách mới chạy. Cứ  theo tôi, không sợ lạc đâu. Chỉ quá trưa là ra đến nơi, có ghế đá ngay bên đường cho mình ngồi nghỉ, ăn cơm xong ta đi tìm cán bộ Hà, đòi nó về với bản Gió mình.

    Tiếng con gà nhà nào gáy muộn. Xóm Thượng còn mơ màng trong sương sớm ngái ngủ. Rặng tre già nằm im thin thít, cành lá rũ xuống vì nặng sương đêm. Bà Học bẻ tàu lá dong lót lên khúc gỗ ướt, ngồi ngáp sái cả quai hàm. Buồn ngủ quá. Buổi tối bà nhắn con Mây sang ngủ chung, nằm trò chuyện đến nửa đêm, nó dặn dò mãi đến gần sáng, vừa khép mi mắt lại thì lão Hứa đã khua mấy con chó sủa vỡ cổng.

    - Đi thôi! Không già Hoa bỏ quên cánh mình đấy. Tôi đã gói cả cơm nếp cho bà rồi.

    Hừ! Lão già goá vợ này, ngày nào cũng tìm cách quanh quẩn bên bà Học làm gì chứ. Bà cũng goá chồng từ năm thằng Học lên bảy tuổi. Mười bốn năm, đêm nằm không có hơi đàn ông, giờ da thịt như quả mướp khô treo trên gác bếp, ai muốn vướng bận vào người nữa. Đây là rủ nhau đi tìm cán bộ Hà về, chứ hò hẹn gì đâu mà lão sốt sắng từ tinh mơ đất.

     Bà Học cũng nắm hai mo cơm nếp. Mo nhỏ bên trong có gói muối vừng là dành để ăn đường, mo lớn hơn, bên trong có gói thịt gà rang là để gửi cho thằng Học. Con Mây dặn, từ Uỷ ban tỉnh lên chỗ nhà tù nhốt thằng Học xa ba cây số, nếu thuê xe ôm chở lên hết ba nghìn, hôm nay lại đúng vào thứ năm, ngày nhà tù cho người nhà thăm nuôi. Nó gửi cho thằng Học một gói to, chẳng biết có những gì bên trong, nhưng bà Học ngửi thấy mùi thuốc lào thơm hắc. Đang ngáp ngủ, nước mắt lại chảy ra ướt hai bên má nhăn nheo. Con trai à. Mế thương mày quá, thương muốn chết đi được. Có hai mế con mà mày hai lần ngồi tù, còn gì đời con trai nữa. Con gái bản trên bản dưới không đứa nào dám nghĩ đến mày ngoài con Mây. Cứ tưởng nó thương mày, nhưng từ khi có chửa đến giờ thấy nó ngại đến nhà mình, lại chưa đi thăm mày lần nào. Có phải nó có chửa với thằng đàn ông khác rồi không? Cũng không trách được con Mây, nó như bông hoa rừng nở giữa mùa xuân, mày không bẻ thì người khác bẻ thôi.

    - Bà Học à! Ra phố có thích mua gì thì bảo nhé! Tôi mang nhiều tiền đấy. Cán bộ Vui cấp cho hai triệu tiền trồng rừng phòng hộ, tôi chưa biết tiêu vào việc gì, mới cho lão Triệu vay hai trăm. Nhà lão được năm triệu nhưng con Mây cất đi rồi, không đưa cho lão uống rượu. Hây dà! Nghiện rượu là không tốt đâu, thằng Hiểm trên bản Cao cho cả đàn dê ba chục con chui vào cổ chai đấy.

    Lão Hứa rón rén ngồi xuống cạnh bà Học, thủ thỉ nói vào tai, làm bà Học xấu hổ quệt vội nước mắt.

    - Tôi không mua bán gì cả, chỉ mang tiền đi đường thôi. Ra ngoài ấy tôi tìm thăm thằng Học, tôi nhớ..hích..hích…nhớ nó quá.

    Lão Hứa vỗ nhẹ lên vai bà.

    - Cả bản không ai trách thằng Học đâu. Nó đi tù cũng vì muốn giữ cánh rừng nguyên sinh cho dân bản. Ra ngoài ấy, tôi cùng đi thăm thằng Học với bà nhé?

    Bà Học định chối phắt, nhưng lại ừ. Có lão Hứa đi cùng, mồm miệng lại trơn như con lươn, lão xin hộ với cán bộ công an cho hai mế con gặp nhau được thì tốt quá.

    Già Hoa nhướng mắt nhìn ra xa, sốt ruột. Sao xe khách lâu ra thế? Mọi lần mình đi, giờ này nó đã lù lù đứng bến chất hàng rồi. Ồ! Nó kia rồi! Hai cái mắt sáng vàng như mắt con gấu bắt đèn săn. Chiếc xe lắc lư qua mấy cái ổ gà, định chạy thẳng. Già Hoa vội chạy ra chắn đường.

    - Ô…ô! Cho dân bản ra thành phố với chứ!

    Thằng lái dừng xe, thò cổ ra cười.

    - Chào bố già! Bố lại đi đón bà vợ trẻ à? Hôm nay xe con không ra phố. Đến mai bà con ra đây đi nhé.

           Già Hoa gào lên át tiếng xe.

    - Ngày nào mày cũng đi cơ mà? Tao hôm nay không đi đón vợ, mà đưa dân bản đi tìm cán bộ Hà, mày phải cho chúng tao đi thôi.

    Thằng lơ xe nhảy xuống, điếu thuốc lập loè trên mồm.

     - Hôm nay xe chúng cháu phải ra huyện chở hàng cho khu bảo tồn. Đã hợp đồng, nhận tiền rồi nên không hoãn được. Đến mai bà con ra, chúng cháu chở đi sớm.

    Không được rồi, lỡ hết việc. Già Hoa nhăn trán tính toán rồi dứt khoát.

    - Chúng tao cứ lên xe! Chúng mày đến đâu thì tao đến đấy. Không ra tỉnh hôm nay là lỡ việc gặp Chủ tịch tỉnh đấy, mày chịu trách nhiệm nhé?

    Bọn nhà xe cười hì hì.

    -Thôi được! Mời các bố, các mế lên xe! Nhưng bọn con đến huyện thôi đấy.

     Năm người già lục đục leo lên cửa xe, nhiều chỗ quá, biết ngồi ghế nào nhỉ. Lão Hứa kéo bà Học ra ngồi cạnh cái cửa kính. Ngồi đây dọc đường còn ngắm cảnh bà nhỉ? Bà Học luýnh quýnh suýt ngã ngồi vào lòng lão Hứa. Lão già cọp tha này, còn lòng dạ nào mà ngắm cảnh nữa. Thằng lơ xe xua xua tay khi già Hoa hỏi tiền xe.

     -Hôm nay cho các già đi chơi không lấy tiền.

     -Mày nói thật chứ?

     - Giời ơi! Bố già không tin chúng con tốt bụng nhất xóm Thượng à? Hôm nào con lên Gió tán gái, có ở lại ngủ thăm, già không được bắt vạ nhé?

    Trong bụng hai thằng sướng âm ỉ, hôm qua thằng Thắng đưa cho sáu trăm nghìn bảo ra huyện chở phân cho khu bảo tồn. Tội gì mà không đi. Chạy ra thành phố cả hai chuyến đi về thu được hơn bảy trăm bạc. Chiều qua, chúng đã báo hoãn cho số khách quen, chỉ có mấy ông, bà già trên Gió xuống đột xuất không biết làm thế nào. Thôi cứ cho họ đi nhờ ra ngoài huyện.

    Xe dừng laị trước cửa hàng Vật tư nông nghiệp. Thằng lơ mở cửa xe, miệng gào lên.

    - Hết tiền! Mời các bố, các mế xuống xe!

    Lão Hứa ngạc nhiên, mình đã trả tiền nó đâu mà kêu hết tiền.

    - Này cháu ơi! Cứ đi đi, đến nơi già sẽ trả đủ tiền.

    Hai thằng cười sằng sặc.

    Già Hoa buồn bực bước xuống, ra hiệu cho mọi người xuống hết cả đi. Nó cho mình đi nhờ đến huyện thôi, còn ra thành phố khắc có cách. Dẫn mọi người vào trong quán nước cạnh đường, bảo chị chủ quán béo ú.

    - Bán cho ta năm cốc nước mía nhé!

    Trong lúc mấy người già đang ngạc nhiên, sao không tiễn khúc mía ra cho mình ăn, cô kia lại cho cây mía vào ép lấy nước. Trông giống như trong bản ép mía nấu mật, chỉ khác là mình kéo mật bằng trục gỗ lim, có trâu kéo, còn ở đây cô ta ép mía bằng cái trục sắt sáng choang, lại xoay cái bánh xe bằng tay.

    Già Hoa lượn quanh đám xe ô tô đậu trước quán ăn. Dòm vào xe nào cũng không có người. Mãi mới thấy một chiếc xe con mui bạt tiến ra, trên xe là hai chú bộ đội một lớn, một nhỏ. Già Hoa mạnh dạn níu bên cửa xe.

     - Chú bộ đội à! Có ra thành phố cho già đi nhờ với?

    Chú bộ đội nhỏ quay sang chú lớn ngồi bên cạnh.

     - Cho cụ già đi nhờ không thủ trưởng? Cụ về đâu?

    Già Hoa nói mình ra thành phố gặp Chủ tịch tỉnh. Người lớn hơn mở cửa xe bước xuống, lại mở cánh cửa sau, mời già Hoa lên xe. Thấy già Hoa lắc đầu, chú bộ đội hỏi.

    - Sao, cụ lại không muốn đi à? Chúng cháu về tỉnh đội, cụ cứ đi cùng, ra đên nơi cháu đưa cụ đến Ủy ban tỉnh.

    - Cám ơn bộ đội lắm, nhưng già muốn hỏi cho cả đoàn đi nhờ, còn bốn người nữa mà.

    Hai người nhìn nhau, rồi chiếc xe theo tay chỉ của già Hoa đến trước quán nước mía. Thôi được rồi! Các cụ chịu khó ngồi chật nhé. Toàn những cụ vừa bé, vừa gầy. Bà Học vội vàng bỏ cốc nước mía lạnh buốt xuống.

    - Rét quá! Không uống được. Không trả tiền đâu nhé!

    Cô hàng nước kêu the thé, rằng đã gọi quay mía thì phải trả tiền chứ, không đi được đâu. Lão Hứa kéo tay bà Học.

    - Đi thôi! Tôi trả tiền cho cả năm người rồi. Già Hoa có kịp uống đâu mà vẫn phải trả tiền đấy.

    Năm người ngồi hàng ghế sau thì hơi chật, bà Học phải ngồi ghé lên đùi lão Hứa. Lão ta lim dim mắt, ra vẻ khóai chí. Chú bộ đội lớn quay đầu lại hỏi.

    - Các già bản rủ  nhau ra tỉnh, chắc có việc quan trọng phải không?

    Già Hoa cố níu lên thành ghế trước, phân bua.

    - Cũng là việc không đừng thôi bộ đội à, chúng tôi đi gặp Chủ tịch hỏi vì sao để cán bộ Khả phá rừng nhiều thế? Tại sao không cho cán bộ Hà về để nó trồng thêm rừng cho dân bản. Cái xe khách mọi ngày vẫn chở khách, hôm nay cũng đi chở hàng cho cán bộ Khả rồi. May có các chú cho đi nhờ không thì lỡ hết việc.

    Chú bộ đội lớn quay hẳn người lại.

    -Thế ra các cụ là người trong La Sơn. Nghe nói trong ấy đang có dự án trồng rừng phòng hộ bằng chè núi lớn lắm mà. Anh Hà Chi cục phó kiểm lâm thì cháu biết rồi, có đi họp với nhau mà. Nếu tình hình trong ấy đúng như vậy, để cháu phản ảnh sang bên Chi cục kiểm lâm xem thế nào.

                                                                       

                                                                       ** *

     Mùa thu nhúc nhích những đám mây xám bạc, thở dài thườn thượt nhường chỗ cho chiếc khăn đông đang lăm le cuối chân trời. Không gian như cô gái đỏng đảnh dỗi hờn, mấy hôm nắng gắt, cháy rám tàu lá chuối bánh tẻ, rồi đùng đùng mưa lượt sượt mấy ngày liền.

    Người có tuổi, ngồi trong nhà mặc áo may ô cảm thấy lành lạnh. Đài khí tượng thuỷ văn thông báo có áp thấp nhiệt đới, trời đang nắng bỗng co ngay lại, lắc rắc mưa. Không ra mưa rào, không ra mưa phùn, cứ lúc vài hột ướt áo, lúc lây phây dính đất.

    Mấy đoạn phố gần nhà máy nước, hè đường bị đào bới toang hoác, đất đỏ vương vãi, gặp nước mưa cứ bám dính từng đế dép, từng bánh xe, những vệt loang lổ đỏ quạch cứ thế mà in theo từng đại lộ, ngõ ngách. Tuần trước Chi nhánh điện I đào đường đẫn cáp cho khu chung cư Tân An. Tuần trước nữa Công ty Bưu chính Viễn thông đào đường dẫn cáp quang vào khu thể thao của tỉnh vừa xây dựng xong. Công ty cấp nước cũng vừa trình công văn xin đào đường để lắp đặt ống dẫn nước cho Khu công nghiệp phía Nam thành phố. Cứ đào loạn cả lên. Sự lạc hậu trong việc quy hoạch đô thị làm khổ những nhà quản lí đương nhiệm, mà đổ lỗi cho hoàn cảnh chiến tranh, thiếu thốn về trang thiết bị kĩ thuật. Thế nuôi nấng, đào tạo cho bao nhiêu kĩ sư ngành kiến trúc học cả ngoài nước lẫn trong nước để làm gì? Có cái thành phố bé bằng lỗ mũi mà nay đào đường bên trái, mai đào đường bên phải.

    Chủ tịch tỉnh nằm ngả lưng tạm nghỉ trên chiếc giường nệm đặt phía trong phòng làm việc. Với tay tìm chiếc điều khiển, khua khua mấy cái mới tắt được điều hoà nhiệt độ. Thời tiết thay đổi rồi, sắp sang đông. Mọi người chưa cảm thấy chứ cơ thể ông đã báo trước mấy hôm nay. Lưng ông đau như dần, đầu gối hơi nhức. Những ngày ở trong rừng, lăn lộn hết chiến trường Quảng Trị dến chiến trường Đông Nam bộ, bọn vi trùng sốt rét ác tính chui vào nằm kín trong từng mạch máu người lính cũ. Mấy năm làm lãnh đạo, lên xe, xuống xe suốt ngày mà thỉnh thoảng nó vẫn chui ra hành hạ ông.

    Chủ tịch vắt tay lên trán, khuôn mặt tròn phúc hậu của ông không còn giãn ra bởi nụ cười thường trực trong các hội nghị, mà đăm đăm suy tính như một lão nông đứng trước mùa mưa bão bên cánh đồng sắp thu hoạch. Chỉ tiêu tăng 2,4% GDP toàn tỉnh năm nay tưởng đơn giản mà khó thực hiện quá. Hình như có lúc mình lạc quan tếu, tin vào những lời có cánh của cấp dưới. Đàn bò sữa đã thất bại rồi. Bên Nông nghiệp lúc đầu chẳng đề cao dự án nuôi bò sữa cho bốn huyện miền núi là biện pháp tích cực để thoát nghèo cho nông dân là gì. Mấy tỉ bạc đầu tư cho bò ngoại, nhưng đưa bò về rồi mới té ngửa là chưa chuẩn bị thức ăn để nuôi bò. Huyện An Nghĩa đành phải giành sáu ha ngô vụ đông làm thức ăn nuôi bò, ba huyện còn lại nháo nhác đi tìm cỏ. Thế mà lúc báo cáo dự án khả thi, họ trình bày đâu vào đấy. Lại cái dự án trồng rừng phòng hộ bằng cây chè núi trong Khu bảo tồn thiên nhiên La Sơn, lúc cậu Hà còn trong ấy thấy công việc tiến triển lắm. Thế mà chưa đầy một năm sau khi nó về Chi cục kiểm lâm, đã thấy đơn từ kiện cáo loạn cả lên. Vụ tranh giành đất rừng đánh nhau gây án mạng của dân bản Gió chẳng làm ông đau đầu hàng tháng trời.

    Cậu thư kí riêng người như que kem hớt hải bước vào quên cả gõ cửa.

    -Thưa chú! Có mấy cụ già tận trong La Sơn ra xin gặp, đang ngồi chờ ngoài vườn hoa Ủy ban ạ.

    - Họ ra từ bao giờ?

    -Thấy anh em cảnh sát bảo vệ nói họ đến từ tám giờ sáng ạ. Nghe thông báo chú bận họp Hội đồng nhân dân, họ kéo nhau vào ngồi cả trong trụ sở.

    Chủ tịch vội ngồi dậy, đến bên chiếc gương, cầm lược chải qua mái tóc lưa thưa bạc. Có phải họ đi kêu kiện việc trồng rừng phòng hộ không? Sắp đầu giờ chiều, hội đồng sắp họp, tiếp người ta thế nào được.

    Cậu thư kí trình ra tờ giấy ghi một số đề nghị của mấy cụ già. Ông đọc qua rồi lắc đầu. Không biết thực hư thế nào, chứ như ý kiến mấy già bản thì tình hình trong La Sơn lại phức tạp rồi. Ông hí húi viết một tờ giấy, đưa cho thư kí.

    - Đưa cho cậu Trường chánh văn phòng, bảo phải giải quyết ngay, xong điện báo cáo cho tôi. Còn cậu chuẩn bị số liệu về tình hình sạt lở bờ sông Hồng khu Bãi Hoá nhé. Chiều nay hai giờ họp rồi.

                                                                   

                                            ***

         

    Trụ sở Chi cục kiểm lâm nằm đằng sau cái chợ cóc trên đường Hùng Vương. Ngôi nhà hai tầng kiến trúc theo lối cũ, ẩm thấp, tối tăm. Ban ngày phòng khách cũng phải bật đèn. Đây vốn là nhà ở của chuyên gia Trung Quốc thời mới thi công xây dựng Nhà máy dệt từ những năm đầu thập kỉ 70.

    Hà lúi húi từ sáng tới giờ với cuốn tài liệu bằng tiếng Anh. Đây là kinh nghiệm phát triển và gìn giữ rừng nguyên sinh của người bạn làm công tác bảo tồn thiên nhiên Bồ Đào Nha gửi tặng. Anh bị cuốn hút vào cuốn sách như đang xem tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung. Chưa thông thạo tiếng Anh cho lắm, đôi chỗ Hà phải lấy từ điển ra so sánh. Giỏi thật! Anh thốt lên khâm phục. Cũng là rừng nguyên sinh mà nước ngoài họ giữ dễ như giữ vườn trong nhà. Đường lớn rải nhựa cho xe vào trung tâm rừng, lại còn tổ chức các tua du lịch sinh thái. Họ biết “xã hội hóa” việc giữ rừng nên họ thành công. Hà buồn rầu khi nghĩ đến khu rừng thân yêu của anh ở La Sơn. Từ ngày anh ra Chi cục, không biết nó bị xẻ thịt bao nhiêu héc ta rồi? Nghe đâu tay Khả lại xin được vốn dầu tư mở thêm mấy cây số đường vào khu rừng cấm. Thế ra ở đây mọi việc trái ngược với anh bạn Bồ Đào Nha này, đường vào đến đâu rừng bị phá đến đấy.

    Nếu chuyện bắt tay giữa Hà và người bạn nước ngoài được chấp nhận, nhất định rừng La Sơn sẽ giữ được. Người bạn rất mê thung lũng Gió bằng phẳng, ở đấy mà xây một khu nhà nghỉ liên hoàn, tổ chức các tua du lịch vào hang động, leo núi, sinh hoạt văn hoá bản địa, thì chắc chắn sẽ thu hút được khách nước ngoài và các tỉnh bạn đến La Sơn.

     Nhưng mấy năm trước, khi giới thiệu ý định của người bạn, anh Thông Chi cục trưởng tỏ ra ái ngại. Vấn đề liên kết với nước ngoài rất nhạy cảm, không nên tuỳ tiện làm theo cảm hứng. Để từ từ anh đề xuất với Ủy ban tỉnh. Hà ở trong rừng, không biết được rằng ý kiến của anh không bao giờ đến tai lãnh đạo tỉnh. Anh Thông sắp đến tuổi nghỉ hưu, không dám phiêu lưu, mạo hiểm. Từ khi ra thành phố, hơn một lần Hà đã tâm sự với Chủ tịch tỉnh về việc liên kết với nước ngoài làm du lịch. Ông có vẻ suy nghĩ và hứa sẽ xem xét. Nhưng qua mấy vụ việc xảy ra trong La Sơn, hình như Chủ tịch không nhắc đến nữa. Tay Khả nhân cơ hội “cờ đến tay…” đã tranh thủ phá tan những cơ sở trước kia Hà gây dựng bằng bao nhiêu công sức. Đôi khi trong lòng Hà trỗi dậy nỗi thù hận kẻ đã cướp công mình, những kẻ đang tâm phá đi cánh rừng anh từng yêu quý như da thịt. Rồi bình tĩnh lại, nỗi bất mãn hình như nhiều hơn. Mấy kẻ tiểu nhân kia, nếu đàng hoàng bước lên “võ đài” một chọi một với anh trong cuộc chiến giữ rừng, Hà đã cho chúng “nốc ao’ lâu rồi. Nhưng những kẻ như Khả vẫn lộng hành, vẫn nhơn nhơn phá rừng, phải chăng còn có ai đó đứng dằng sau tiếp sức cho hắn?

    Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

    - Cô Hương à! Tôi đang bận tí nhé!

     Cánh cửa vẫn khẽ mở ra.

    - Gớm! Bận gì mà không thèm tiếp khách?

    - Ôi giời! Anh Trường! Sao lại gõ cửa khe khẽ làm tôi tưởng là cô văn thư.

    Trường cười, giơ tay nắm chặt tay Hà.

    - Bác Cả thường bảo bọn mình đi tới đâu là phải nhẹ nhàng, cứ uỳnh uỳnh, ăn to nói lớn, cơ sở lại nghĩ mình cậy thế bên Ủy ban tỉnh hù anh em. Thế nào! Chơi tiếng Anh nguyên bản cơ à? Ông giỏi thật đấy! Mình có cái chứng chỉ B tiếng Anh mà đánh vật còn hơn cày ruộng.

    Hà xúc ấm pha chè.

    - Chánh văn phòng thông cảm nhé, từ ngày ra đây vẫn quen thói uống chè Shan La Sơn, nghiện rồi không bỏ được.

    Trường giơ tay ngăn lại. Để lúc khác. Bác Cả trước khi đi họp có viết giấy lại cho tôi đây, dặn phải gặp trực tiếp ông để thông báo lại. Tình hình rừng La Sơn nguy cấp lắm rồi. Cũng biết ông vất vả trong ấy bao nhiêu năm nay, mới ra thành phố được ít ngày lại điều về trong ấy thì không ra thế nào. Nhưng trên tinh thần người đảng viên cộng sản, mong ông hiểu cho nhiệm vụ chung là trên hết.

    Hà ngớ ra không hiểu ông chánh văn phòng có uống rượu buổi trưa không mà ăn nói hàm hồ. Cái gì mà đi với ở?

    - Anh bảo tỉnh lại điều tôi đi chỗ khác à? Đi đâu?

    -Còn đi đâu nữa! Tình hình La Sơn phi tay ông không ai giải quyết nổi. Ông thông cảm cho Ủy ban tỉnh. Những việc làm vi phạm pháp luật trong La Sơn và cách giải quyết, bác Cả bảo tôi đưa tất cho ông, phải bí mật mà làm đừng cho ai biết.

     Hà bất ngờ lặng đi, nước mắt lăn trên gò má gầy. Chánh văn phòng vỗ vai anh.

     - Dũng cảm lên ông vua rừng. Gái có công chồng không phụ! Không phải ông vẫn lo cho cánh rừng La Sơn lắm cơ mà. Cố trụ trong ấy một hai năm, tình hình ổn ổn tôi sẽ nhắc bác Cả điều ông ra Chi cục trở lại, lúc ấy chắc ông Thông về hưu rồi…

    Hà choàng tay qua bàn ôm cổ Trường.

    - Anh chẳng hiểu gì tôi cả! Tôi mừng quá đấy thôi. Tôi tình nguyện ở trong rừng suốt đời cơ mà.

    Chánh văn phòng vừa ra khỏi, cánh cửa phòng laị khẽ mở, mùi thơm sực nức ùa vào. Lần này đích thị cô Hương. Con bé này! Vẫn cái tật vào phòng không chào hỏi gì cả. Mấy cái văn bản hướng dẫn triển khai chương trình 661 đánh máy xong chưa mà đã son phấn thơm lừng cả lên? Pha cho anh ấm chè nhanh lên! Hơ! Hôm nay trời đi vắng đây! Hí hí! Em nói thật nhé. Lúc nào anh Hà vui vẻ, trông đẹp trai nhất Chi cục. Cả mái tóc hoa râm nhìn cũng rất phong độ.

    - Anh ơi! Năm nay chi cục có suất đi tham quan nước ngoài hả anh? Cho Hương đi với nhé?

    -  Con bé này ăn nói hay chưa. Đi đâu hỏi anh Thông, tôi quyết thế nào được.

    - Ghét ghê! Lại xưng tôi rồi. Chú Thông sắp nghỉ hưu, có màng gì đến nhân viên đâu. Chắc chắn lại tranh đi dối già, còn thì mấy ông trưởng phòng, chị Hải kế toán. Lấy đâu ra suất cho bọn em. Anh! Nếu bố trí người đi đợt này, anh nói đỡ em một câu. Cho em đi nước ngoài một chuyến cho biết chứ nay mai lấy chồng rồi, nó quản ở nhà không cho đi đâu cả.

    Hà trong lòng đang như có con chim hót, không để ý những lời than thở của cô văn phòng lẳng lơ. Chao ôi! Cánh rừng nguyên sinh của tôi. Anh em chiến sĩ thân yêu của tôi. Cả bà con các bản cao, bản thấp thân tình như người trong một nhà. Tôi sẽ cố tìm cách giữ lại những gì đang còn. Tôi sẽ cố! Không chịu nhường nhịn một li, một lai cho những kẻ muốn xẻ thịt rừng.

    - Ơ! Sao tóc anh Hà lại có mấy sợi vàng nhỏ ti thế này nhỉ? Em nhổ cho anh nhé? Không phải tóc bạc đâu, toàn tóc ngứa cả đấy. Khiếp! Đầu tóc chắc cả tuần không gội. Em có chai dầu “đô” con bạn vừa mua cho tận trong Sài Gòn, thơm cực. Chiều tối sang em gội cho nhé.

    Hà cảm giác phía sau đầu anh bị ghì chặt vào một vùng nóng ấm, mềm mại. Bàn tay con gái hâm hấp xoa nhẹ vành tai. Cảm giác ấy thật dễ chịu, như lần y tá Triệu Thị Tiến đắp thuốc vào bắp chân anh, khi anh bị rắn cắn ở dộc Chiềng. Thấy Hà lim dim mắt, Hương ghì chặt đầu anh hơn vào bộ ngực nây nẩy. Cô bạo dạn cúi xuống hôn chụt vào bên má phải Hà.

    - Anh ơi! Hay chưa đi nước ngoài, hôm nào cho em theo vào La Sơn thăm rừng nguyên sinh với nhé? Trong ấy thích lắm hả? Mà anh có cô dân tộc nào trong ấy không? Nó mà chài em là em bắt đền đấy.

    Cô nàng đã xoay ra phía trước mặt Hà, ngồi tọt ngay vào lòng anh, hai tay choàng quanh cổ, nũng nịu.

    - Ông Trường bên uỷ ban có chuyện gì mà vừa vào lại ra ngay thế anh?

    Hà choàng tỉnh. Anh đẩy vội Hương ra làm cô nàng trượt ngã, ném mông xuống nền gạch.

    - Cô làm gì thế! Hết việc rồi à? Lần sau mà thế nữa …là không được đâu đấy. Về phòng làm việc đi!

     Hương nhăn nhó đứng dậy, nước mắt lưng tròng. Sao có người ác thế. Vừa mới nhận sự âu yếm của mình mà trở mặt như trở bàn tay. Nhìn lại thấy hai mắt Hà ngầu đỏ, mấy sợi râu cằm chĩa ra nhọn hoắt như gai bồ kết, Hương sợ quá, mở cửa vội bước ra. Hà thở hổn hển, không hiểu sao lại để sự việc xảy ra như thế. Mình đang nghĩ về rừng, mà cứ như bị ma rừng nó ám, chẳng biết đang ở đâu, làm gì nữa. Cái con bé hư đốn này. Từ ngày mình về đây nó cứ vo ve xung quanh đến khó chịu. Lúc nào nó cũng tìm cách để chăm sóc hay gần gũi ông Chi cục phó lành hiền. Có đận nó còn đòi học tiếng Anh ban đêm với mình. Cũng may mình không nhận lời, chứ để nó bên cạnh, đêm hôm vắng vẻ chưa biết bị nó ăn thịt lúc nào. Hôm nay mới lơ đãng một tí mà nó đã như thế. Cũng tại mình mừng quá.

                                                                

                                                             ***

        

    Ông Triệu cuống lên, bỏ nồi cám lợn tắt ngúm, chạy ra cổng ngong ngóng cuối con dốc thoai thoải từ trụ sở Ủy ban xã. Chẳng có ma nào đi về thế? Mọi ngày giờ này đã nheo nhéo tiếng lũ trẻ đi rừng về. Tiếng Mây rên khe khẽ trong nhà. Nỗi đau đớn lúc lúc lại dội lên khiến tiến rên bật thành tiếng kêu ô ô khàn đục.

     - Cha à! Chỉ cần tìm cho con bà lang Hoè rồi đun lấy ấm nước. Ô! Ôi! Đau…

     Mây đã chuẩn bị trước đó mấy ngày cho kì vượt cạn của mình. Những dụng cụ y tế được cô đem từ trạm y tế về nhà. Mây quyết định tự mình đỡ đẻ. Cơn đau vật vã của con gái làm ông Triệu quýnh quáng. Ông bước vào bếp, cái đầu va cốp phải gióng gỗ ngang tường, mắt đổ đom đóm. Bước ra nhà ngoài, vai đập phải cột cái đau điếng.

    Bà lang Hoè đủng đỉnh như đi ăn cỗ, mặc kệ ông Triệu chân nọ vấp chân kia chạy vòng tròn giống con vụ xoay tít.

    - Cái con sâu rượu nhiều râu ít tóc kia. Bây giờ mới thấy đàn bà đau đẻ à?

     Bà nhả miếng bã trầu đỏ loét ném vào bếp, gật đầu tự trả lời.

    -  Phải rôì! Hồi vợ lão đẻ con Mây, lão đang uống rượu Tết nhảy mãi trên bản Nun, một tuần sau mới biết đường về mà.

    Nhìn Mây hai tay vươn ra nắm chặt mép giường trên đầu, mồ hôi chảy ròng trên mặt, bà lang mỉm cười.

    - Cố lên con gái! Lúc nào đau dữ dội là đứa trẻ nó đòi ra đấy. Cứ mím môi lại, lấy hơi dặn ào một cái là xong.

    - Bà lang à…cháu biết rồi! Dao kéo cháu chuẩn bị sẵn, đã rửa nước cồn rồi. Bà lang cắt rốn cho cháu. Ôi a!

    Bà lang Hoè dùng hai ngón tay tém nước quết trầu hai bên mép, lầu bầu.

    - Sợ con mày bị trùng uốn ván hử? Ngày trước tao cắt rốn cho mày bằng cật nứa đấy. Có sao đâu!

    Ông Triệu hì hục khuân mấy khúc củi chất thêm vào dưới chảo nước. Tiếng trẻ sơ sinh oa oa bất ngờ vọng ra làm mấy cây củi suýt nữa rơi xuống đầu gối lão.

    - Lão Triệu có cháu gái rồi nhé! Chuẩn bị mấy con gà, vại thịt chua ăn mừng thôi.

    Lão Triệu run lên. Nước mắt ràn rụa. Ông chắp tay hướng về hướng Bắc. Lạy Bàn vương phù hộ. Nhà họ Triệu lại có thêm con gái. Cái bếp nhà ta không sợ tắt lửa rồi.

                                                                 ** *

    Xe đi vào phố huyện. Hà bàng hoàng nhận ra không khí quen thuộc của rừng. Núi vây thành xung quanh che chắn cho phố huyện nhỏ bé, phả xuống thung lũng nhấp nhô nhà gạch hơi thở của cây xanh.

    Hà đập nhẹ vào vai lái xe.

    - Dừng lại! Hình như là gặp người quen.

    Trưởng phòng pháp chế Nguyễn Khoa chồm người qua ghế nhìn ra.

    - Ai thế anh?

    -  Triệu Văn Đạo trưởng công an xã La Sơn.

    Trước một quán ăn gần cổng chợ, Triệu văn Đạo chân bước liêu xiêu. Anh lườm lườm nhìn chiếc xe màu trắng đỗ sát chân mình. Ai da! Cái xe cao cấp mày định lấn đường tao à? Mày cứ cán vào chân tao xem, liệu có phải nôn tiền triệu ra mà đền không. Tao đang buồn đấy, đang say rượu đấy. Tao cứ giữa đường mà đi đấy. Dù có ở trong rừng tao cũng hiểu được cái luật đường bây giờ, cứ thằng nào to hơn là thằng ấy sai. Xe đạp va phải người đi bộ thì xe đạp sai. Xe máy quệt vào xe đạp thì xe máy sai. Ô tô lao vào xe máy là ô tô sai, rồi thằng ôtô to đâm vào thằng ô tô nhỏ thì thằng ô tô to sai. Hích... hích! Chẳng sai mà phải đền tiền à? Huống hồ mày là xe cao cấp, mày làm què chân cán bộ xã cấp thấp thì mày phải đền tiền bỏ cha mày rồi.

    - Ô..ô! Là anh Hà à? Lâu quá không về La Sơn. Mà thôi! Anh ra tỉnh làm cán bộ to, về rừng làm gì cho nó khổ thân. Hơn mười năm chôn mình trong rừng biết nhiều cái khổ rồi, về làm gì. Hả?

    - Cái thằng này hôm nay bị rượu vật rồi, dám hỗn cả với anh. Tao về La Sơn thăm rừng đây. Có về cùng thì lên xe.

    - Còn rừng đâu mà thăm. Tay Khả nó phá gần hết rồi. Hu! Hu! Anh Hà ơi! Chủ tịch Thực nó sắp đi rồi. Em xuống thăm nó, chỉ thấy nó còn da bọc xương. Cái miệng muốn nói chuyện mà mệt lắm không nói được nữa.

    Hà giật mình. Thằng Thực làm sao? Bị ung thư gan à! Khổ rồi! Hồi trước anh đã bảo nó uống rượu ít thôi, nó còn bảo không uống rượu mới chết, uống rượu nhiều sống nhiều. Chú đưa tôi vào thăm nó một tí, phát bệnh lâu chưa?

    Đinh Văn Thực ngước đôi mắt sâu hoắm nhìn cắm vào người mới đến. Bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh rộng thùng thình bọc lấy tấm thân khô. Chỉ có cái bụng là tròn như bụng đàn bà chửa. Đôi mắt sâu mệt mỏi chợt sáng lên le lói. Thực đã nhận ra Hà. Một giọt nước mắt đặc quánh rỉ ra khoé mắt, không chảy xuống được.

    -Thực ơi! Bệnh tật thế này sao không nhắn ra cho anh biết. Có ăn được không?

    Phải nhìn kĩ mới nhận thấy Thực khẽ lắc đầu. Thực níu tay Hà như muốn kéo xuống. Hà hiểu ý cúi sát mặt bệnh nhân, cố không nhăn mặt vì mùi hôi từ cái miệng khô nhám phả ra.

    - Anh Hà đi…rừng cũng đi. Cán bộ ..Vui..nó cho mình..tiền, nhề..ều lắm. Bô..bốn mươi  trệ..ệu, vẫn cất ở nhà…không tiêu. Bảo vợ…mình đưa…, cả thư của..nó nữa.

    Hà thấy nước mắt chảy xót trên gò má. Không thể nhận ra người cán bộ xã vâm váp khoẻ mạnh, một thời gắn bó với anh, với rừng. Bà vợ ngồi im lìm như khúc gỗ cuối giừơng bệnh, cặp mắt ráo hoảnh nhìn vào bộ xương rúm ró trong bộ quần áo kẻ sọc. Có lúc cặp mắt rắn dáo đó lại nhìn chòng chọc vào những cái miệng đang cúi xuống người bệnh nhân.

    - Anh Thực phát bệnh mới hơn tháng nay, từ hôm đi dự lễ mở đường vào vực Khỉ về. Thấy chán ăn, bỏ rượu, kêu mệt…Chục ngày sau chúng em bảo gia đình đưa ra bệnh viện huyện thì được chuyển viện ra tỉnh. Bệnh viện tỉnh bảo ung thư gan giai đoạn cuối, trả về huyện. Thôi cứ để anh Thực nằm điều trị ở đây, còn nước còn tát. Bao giờ hết thở được thì cho về nhà. Cái bệnh gì mà ác quá! Như con mối đục trong thân cây, trông to cao thế mà chỉ cơn gió lớn là đổ gục.

    Triệu Văn Đạt đã tỉnh rượu, chắp tay sau đít, đi đi lại lại, miệng than thở.

    - Cán bộ Khoa nghe gì không? Chủ tịch xã được ông Vui chia cho bốn mươi triệu đấy. Chiều về trong Gió hai anh hỏi xem thế nào, nếu cần thì lập biên bản ngay khi Thực còn chưa mất.

    Già Hoa đã đứng đón Hà ngay đầu dốc cổng Trời.

    - Cán bộ Hà ơi! Về với La Sơn thật rồi chứ?

    Khổ quá! Khổ quá! Cũng rừng suối ấy, vẫn thôn bản ấy mà sao thấy bức bối như nhà vừa mất trộm. Điện có rồi, đường có rồi, cái chân, cái mắt sướng rồi, mà người La Sơn chưa yên cái bụng. Làm sao cho dân đủ ăn, đủ mặc, để không phải vào rừng nữa, không phải chặt gỗ thuê cho bọn buôn lậu dưới xuôi nữa. Bao nhiêu cái hay từ ngày cán bộ nói với ta khi về Gió, ta vẫn nhớ đấy. Chẳng làm được bao nhiêu. Thà cứ để La Sơn nghèo như ngày xưa mà không có bọn lâm tặc, cái bụng lại đỡ tức. Cứ như thói quen ngày xưa, thấy xe của cán bộ Hà là ông già tót ngay lên. Lần này ông già bịt mũi, ngọ ngoạy.

    - Cho ta xuống thôi! Cái xe lạ này ngồi không được đâu.Vừa thơm vừa hắc, cái mùi thành phố khó chịu quá.

    Hà cười khà, mở cửa cho ông già xuống. Già quen đi xe U-óat, thấy xe LaDa của tôi thế này còn chê à? Bà trẻ còn ở Gió không? Biết đẻ chưa? Ông già buồn rầu lắc đầu. Nó lại bỏ về dưới huyện đi chợ rồi. Buồn quá không chịu được mà.

    Một nhóm ba bốn anh em kiểm lâm đứng chờ Hà ở cuối dốc. Họ giả vờ xem xét vườn ươm chè giống, nhưng thực ra là đang sốt ruột chờ người lãnh đạo cũ. Khánh ở trong nhóm ấy, chẳng thèm giả vờ mà đứng thẳng ngóng nhìn lên đỉnh dốc. Kìa già Hoa đang vung vẩy hai tay như bơi cạn.

    - Cán bộ Hà nó về rồi đấy. Về thăm thôi. Mấy đứa thanh niên tí nữa ghé nhà ta bắt con lợn lửng làm canh uống rượu nhé.

     Cửa xe vừa mở, Khánh đã nhào đến, mắt đỏ hoe.

    - Anh …Sao lâu quá anh không vào?

    - Anh Khánh ơi! Anh Thực mất rồi!

    Tiếng kêu thảng thốt của một chiến sĩ kiểm lâm làm mọi người ngẩn ra. Hà xua tay.

     - Không phải đâu! Lúc sáng tôi còn ngồi với cậu Thực …

    - Bệnh viện vừa điện vào anh ạ. Họ bảo bà vợ anh Thực chỉ khóc thôi chẳng biết gì cả, xã có đưa anh ấy về thì đưa ngay không bệnh viện sẽ mai táng, bệnh gan không để lâu được đâu.

    Hà giục lái xe quay đầu. Già Hoa và một người nữa theo xe ra huyện luôn đưa Thực về. Phong tục người Mường còn phải làm ma cho anh Thực chứ chôn ngoài ấy thế nào được.

    Hà cảm động nhìn quanh căn phòng. Khánh lúi húi tìm ấm chuyên pha trà. Gói trà Shan để mốc trắng. Không sao đâu, chè Shan lên tuyết uống càng ngon. Lâu nay ông Vui bảo anh em bỏ chè buổi sáng, nên cũng chẳng mấy ai uống. Ông ấy vừa mang ít quần áo trẻ con lên nhà cô Mây. Bảo giúp đỡ cán bộ xã, nhưng dư luận rỉ rả rằng con bé con cô Mây là của ông Khả. Thế mà mấy triệu đồng trồng rừng phòng hộ ông Vui cấp cho ông Triệu, cô Mây đem trả lại. Con bé cũng khí khái lắm, không biết thế nào ông Khả lại chài được nó? Anh uống nước đi. Chẳng giống chè Shan nào giống vị chè La Sơn anh nhỉ? Đợt em lên Yên Bái, uống chè của họ thấy nhạt phèo. Phòng sách của anh bên kia vẫn nguyên xi. Thỉnh thoảng em vẫn bảo mấy đứa vào quét dọn, dẹp mối mọt. Anh bảo tặng làm tủ sách Khu bảo tồn nhưng có ai được đọc? Đụng đến quyển sách là lão Vui quát om lên rằng không được xáo trộn phòng riêng của anh Hà. Nhưng em biết thừa, lão ấy sợ anh em nhớ đến anh đấy.

    Vị chè đắng ngọt, thoang thoảng hương thơm của hồng trà thấm qua từng sợi mao mạch cổ, ngây ngất. Hà nhìn quanh gian phòng làm việc cũ, thấy nó xa lạ vì sự bề bộn, khoa trương không phải lối của người kế nhiệm. Không biết mấy thằng lính cũ, có đứa nào thích nghi được lối làm việc mới này chưa.

    Tiếng mõ ngũ liên gõ loạn xạ ngoài bản. Có việc gì thế hà? Người bản Gió không mấy khi đánh mõ báo động thế này. Cháy rừng à? Hai người lao về phía có cột khói đen đang cuồn cuộn đùn lên. Cháy nhà anh Thực rồi! Cháy nhà Chủ tịch xã rồi! Tiếng bà con kêu hoảng loạn. Ngôi nhà sàn năm gian đã chìm trong khói lửa. Không có vòi phun nước, không có câu liêm, không có bất cứ dụng cụ cứu hoả nào. Những thùng, chậu hắt vội chút nước lên đến ngang sàn nhà chẳng có tác dụng gì. Mấy cậu thanh niên táo tợn bắc thang trèo qua cửa sổ chui vào quẳng được mấy bao thóc và cuộn chăn bông xuống sân rồi phải nhao ra vì lửa cháy rát quá. Dân bản như đàn kiến chạy cuống lên xung quanh miệng chảo mà không biết làm gì. Ngọn lửa hả hê liếm lên từng lớp lá cọ lợp dày, réo ù ù. Tiếng đòn tay nổ bôm bốp như pháo ống. Hàng cau đằng sau nhà ngọn cao hơn chục mét mà cũng bị lửa táp vặn vẹo, lá cháy xém.

    Có tiếng gào thét thất thanh đằng sau đám cháy. Mọi người chú mục vào ngọn lửa hừng hực nên tiếng thét quá nhỏ không động vào màng nhĩ ai. Chỉ có Hà giật mình quay lại.

    Chiếc xe  La Da màu trắng của Chi cục kiểm lâm đỗ ở phía ngoài ngõ. Bà vợ Thực váy tốc lên đến bẹn, đang quỳ đập hai mép váy phành phạch như con ngỗng cái, miệng kêu thét lạc giọng. Chủ tịch Thực đã về đến nhà, nhưng làm sao có chỗ làm ma cho nó đây? Hà ghé tai lái xe, bảo đưa tạm thi thể Thực ra hội trường Ủy ban xã rồi tính sau. Vợ Thực bắt đầu lăn lộn dưới đất.

    - Nó đốt nhà tôi rồi. Chồng tôi làm ma ở đâu? Thằng Lương, con Lúa ở trường về ngủ chỗ nào. Ôi dân bản ơi! Tao cũng chết theo chồng thôi. Ôi chồng ơi! Mày làm Chủ tịch xã mà khổ thế này ư?

    Hà cảm thấy có điều gì khuất tất từ đám cháy. Anh bước đến đỡ vợ Thực dậy.

    - Thím đừng khóc nữa. Để tôi hỏi việc này. Chắc bốn mươi triệu của chú ấy và lá thư vẫn cất ở nhà chứ.

    -Vâng! Nó ốm sắp chết mà không cho tôi tiêu đồng nào. Bảo còn để làm  chứng gì đấy. Giờ thì cháy hết rồi còn đâu cán bộ ơi. Người cũng mất, tiền cũng không còn. Chồng ơi là chồng ơi!

    Hà thấy đau nhói trong ngực. Cái nhẫn tâm của con người đã đến mức khó chấp nhận. Những người đồng chí của mình khi thoái hoá, biến chất còn tàn độc hơn cả thú dữ. Anh đã biết kẻ nào đứng sau vụ cháy này. Mình phải về La Sơn, về với rừng ngay. Rừng đang kêu cứu. Người dân đang kêu cứu.

    Hội trường uỷ ban xã nhỏ quá, người ra vào chạm vai, vấp chân nhau. Quan tài của Thực nằm ngang trên bục sân khấu, ngay bên dưới khẩu hiệu màu đỏ, chữ vàng. Bị cháy mất nhà, đám tang chủ tịch xã La Sơn hoá ra lại trang trọng vì được tổ chức tại hội trường. Đội nhạc đám có hai chiếc kèn gỗ, một chiếc nhị, hai trống to, nhỏ và cái chiêng đồng. Người Mường làm đám ma đơn giản hơn người Dao, chẳng phải cúng tế rậm rịch suốt mấy ngày. Người trong xã đến viếng thật đông. Cứ mỗi tờ bạc năm trăm đồng bỏ vào chiếc mâm giữa chiếu, đội nhạc đám lại nổi chiêng trống cử khúc nhạc bi ai như lời than khóc thay cho khách. Mãi đến đầu giờ chiều, đoàn khách viếng đại diện cho Ủy ban huyện mới vào đến nơi. Hà vừa bàn với Triệu Văn Đạo kế hoạch tổ chức lễ an táng cho Thực vào sớm hôm sau, thì một vị trong đoàn khách của huyện lặng lẽ kéo anh ra bên ngoài. Đó là Hưng phó công an huyện.

     -Anh vào từ hôm qua! Có chuyện gì bất thường không?

    - Nhiều chuyện lạ lắm, để xong đám cậu Thực tôi bàn với anh nhé! Cậu Vui cũng hay thật.Vụ việc xảy ra trên địa bàn mà không thấy đến hỏi thăm một câu, chỉ cho chú Khánh và mấy anh em bên kiểm lâm tới viếng.

    -Anh Hà khoẻ chứ? Chia buồn với anh. Buổi thăm lại rừng cũ toàn gặp chuyện không hay.

    Tiếng nói xuất hiện cùng lúc với cái dáng lòng khòng của Quảng nhà báo.

    - Chú mày làm sao biết tin nhanh thế?

    - Ôi giời! Cậu Tốn nó điện cho em. Nhanh gì mà nhanh. Chậm mất mấy tiếng đồng hồ đấy. Ra em nói cái này.

     Kéo tuột Hà ra mãi ngoài ngõ vắng, Quảng ghé tai anh.

    - Chỗ nền nhà cháy, anh em công an tìm thấy một cái hòm tôn còn khoá. Anh có nghĩ ông Thực cất cái gì trong đó không?

    - Thế à! Đâu rồi?

    - Em tò mò đến chụp ảnh, thấy cái hòm nằm lăn lóc dưới đất, đen thui. Công an xã vàTriệu Văn Đạo mang về để bên nhà nó rồi. Tí nữa anh em mình sang cùng anh Hưng lập biên bản rồi mở khoá ra xem có gì không. Hình như  bốn mươi triệu và cái thư tay là nguyên nhân gây ra vụ cháy nhà …

    - Sao chú biết?

    Quảng gãi đầu.

    - Thì đã gọi là nhà báo mà anh!

    Chuyến xe ra tỉnh đổ dốc Cổng trời lúc sẩm tối. Quảng ngồi thu lu ở ghế sau ngủ gật. Hà quyết định quay về Chi cục báo cáo tình hình. Nguyễn Khoa mang theo tờ biên bản về việc bốn mươi triệu đồng, hi vọng sẽ tìm ra manh mối vụ việc ở La Sơn.

    - Anh Hà ạ! Việc này em đề nghị Chi cục cho phòng pháp chế kết hợp với công an kinh tế tỉnh điều tra làm rõ. Chứ theo nội dung lá thư ông Vui viết cho anh Thực, chẳng nói lên điều gì. Xin gửi các cháu chút quà Tết! Biết nó gửi cái gì?

    Quảng quay sang Nguyễn Khoa, vẻ mặt đăm chiêu.

    -Anh tính kĩ xem, ta nên làm việc với công an huyện trước thì tốt hơn?

    Hà cũng quay lại, định nói gì lại thôi. Vụ này liên quan đến ông Khả, liệu mấy cậu công an huyện có làm được không? Nghĩ trong bụng thế chứ nói ra bây giờ thật bất tiện, nhất là trước mặt thằng Quảng nhà báo. Về Chi cục, cũng phải kết hợp với bên Sở công an điều tra xem thế nào. Cậu Khánh cũng đưa cho mình một số chứng từ về việc rải ngân xuống mấy xã vùng đệm, tiền bán gỗ từ mấy khu rừng phòng hộ bị chặt phá. Những tài liệu này cũng chỉ chứng minh được việc quy hoạch sai diện tích trồng chè núi, nhưng lại có giấy đề nghị của chính quyền địa phương với chữ kí của Đinh Văn Thực có đóng dấu đỏ chót. Tìm ra việc cậu Vui “mua” chủ tịch xã bằng bốn mươi triệu kia thì sẽ sáng tỏ dã tâm của hắn. Cái thằng Thực này thật không thực thà tí nào. Mãi lúc sắp chết mới nói ra. Nó mà để lại mấy chữ tố cáo thằng Vui có phải tốt không?

    Bỗng Hà chúi nhào về phía trước. Chiếc xe phanh gấp, bánh rê ngang dúi đít vào ven đường. Mọi người trong xe đều thót tim vì lo sợ. Đây là vực mó nước, đường hẹp, bên dưới lại sâu hun hút. Lái xe thận trọng mở cửa xe, ném lại phía sau lời dặn.

    - Mọi người ngồi im nhé!

     Đằng phía đầu xe chình ình chắn ngang một cây gỗ to. Hà đã nhìn thấy và bước xuống. Đây là cây chò chỉ bị gẫy hồi làm đường, đã nhờ xe ủi dẹp vào taluy bên trong, sao nó lại nằm ngang giữa đường thế này? Quảng loay hoay xách máy ảnh chui ra khỏi xe, ánh đèn flass chớp nhoàng nhoàng.

     -Tôi nghĩ đây cũng là thái độ của bọn lâm tặc đối với anh Hà đấy. Chúng muốn gì nhỉ?

    -Thôi đừng suy diễn nữa! Kiếm mấy cái cây nhỏ và hòn đá lại đây, anh em mình xúm vào bắn nó ra. Tối đến đít rồi.

    Không để ý tới những lời làu bàu của lái xe, Quảng đứng thộn mặt suy nghĩ. Bọn chúng định tấn công anh Hà đấy. Cẩn thận! Ven rừng bây giờ có thể là một cánh nỏ đang giương lên, mũi tên nhọn hoắt chĩa vào lưng ai đó.

    - Mình phải đề phòng bọn xấu anh Hà ạ.

    Nguyễn Khoa cười mũi.

     -Anh Quảng bị bọn nó dằn mặt một lần rồi nên cảnh giác ghê. Em vừa đi học lớp võ thuật hai tháng về đây. Có đứa nào ló mặt ra bây giờ cũng hay.

    Bốn người đang lúi húi bên cây gỗ, Quảng chợt quay lại vì phát hiện có bóng người sau xe ô tô.

     -Ai?

    Bóng người vụt chạy vào rừng.

    - Không xong rồi anh Hà ơi! Nó lấy mất chiếc cặp tài liệu của em…

    Nghe Nguyễn Khoa kêu lên, mọi  người chạy vội đến bên xe, cánh cửa sau còn mở toang.

    Hà vội bảo lái xe quay đầu xe về lại bản Gió. Phải nhờ cậu Hưng cho công an huyện truy tìm ngay tang vật vụ án. Bọn xấu cao tay hơn mình tưởng. Chủ quan quá. Nếu nghe tay nhà báo, phối hợp với công an huyện từ đầu thì đã không ra nông nỗi này.

       

                                                        Đoạn kết

      

     Đường phố ướt nhớp nháp vì mưa phùn. Năm nay mùa rét kéo dài hơn hai tháng, cảnh vật như quắt lại, đen xám. Từ hướng đầu thành phố, một xe tải hiệu HUYNDAI xếp cao ngất gỗ tròn chạy qua ngã tư, nước dưới bánh xe bắn ràn rạt văng tận bục cảnh sát giao thông trên góc hè. Anh cảnh sát giao thông trẻ chưa kịp đưa cây gậy sọc đen trắng ra thì chiếc xe đã vút qua cùng làn mưa bụi.

    Cửa hàng của Én đóng cửa im ỉm. Mấy hôm nay Quảng về nhà, thông báo một tin vui. Ông bạn Tây nào đó của anh Hà đã xin được giấy phép của Ủy ban tỉnh làm dự án xây dựng khu du lịch sinh thái và văn hoá bản địa ở La sơn. Mình phải về rừng thôi em ạ. Đất nhà mình còn đấy, chỉ cần bỏ ra hai chục triệu xây lại cửa hàng nho nhỏ thôi là ổn. Về rừng bây giờ mới là sách lược lâu dài. Thì về chứ sao. Em cũng nhớ rừng lắm rồi. Mình thuê xe làm một chuyến về Gió là xong.

     - Chị Én ơi! Có nhà không?

    Như là tiếng con bé Mây ấy nhỉ? Cửa mở ra và trước mắt cô là khuôn mặt đỏ hồng vì lạnh của Mây. Hình như nó còn ôm một bọc chăn to trước ngực.

    - Em gái ơi! Sao ra mà không báo trước. Chao ôi! Mày tha cả con bé đi đấy à? Rét mướt thế này. Khổ cháu tôi chưa!

     - Em ra thăm Học, rồi nhờ chị đưa xuống chỗ ông Khả.

    - Còn đeo đuổi làm gì thằng dê già ấy?

    - Chị cố biết chỗ ông ấy mới về công tác không?

    - Có! Lại về ngoài này giữ chức Chủ tịch Hội chữ thập đỏ tỉnh. Anh Quảng tức mãi là không túm được tội của thằng dê già. Mày tìm nó xin tiền nuôi con à?

    - Không! Em đem trả con cho ông ấy! Thương con bé lắm, nhưng phải trả cho bố nó thôi. Hình như Tết này Học được ân xá. Nếu Học về em sẽ đón nó sang ở rể. Em không muốn Học ngày nào cũng phải nhìn thấy đứa con của kẻ đã tàn hại đời mình.

    Thôi đành vậy. Biết làm sao bay giờ? Cậu Học chịu quá nhiều thiệt thòi. Rồi mày cố mà đẻ cho nó thằng con trai. Giờ nghỉ ăn cơm đã, mày cho con bé bú thật no. Chiều tao chở hai mẹ con tới chỗ lão Khả.

                                                  ***

    Học vừa vét nốt mấy hạt cơm dính trên cái bát nhựa thì cửa phòng giam mở toang.

    - Đinh Văn Học! Thu dọn đồ đạc cá nhân, ra rổ tự giác.

    Học không tin ở lời nói của quản giáo Hùng. Mình lại được ra tổ tự giác à. Mình không phải ở chúng với đám tù ồn ào, lỗ mãng này nữa à? Đám tù cùng phòng nhao nhao.

    - Đ…mẹ thằng Mường! Số nó may thật. Tưởng bị dựa cột, nay lại được ra tự giác. Ê! Có tắc tế, nhớ tụi tao nhá.

    Lập cập bước theo chân quản giáo, Học mừng run khi nhìn thấy ngôi nhà nhỏ dành cho phạm nhân tự giác. Mấy bóng áo sọc lúi híu dọn dẹp trước sân. Tiếng cán bộ dặn dò.

    - Ngày mai Dũng cho tổ dọn dẹp chuồng lợn thật sạch nhé. Bố trí giường nằm cho thằng Học nữa, nó sắp ra đấy.

    Ô! Tiếng nói sao nghe thân quen quá. Học đứng sững khi người cán bộ quản giáo quay mặt lại.

    - Anh…! Cán bộ Tốn. Sao…?

    Đại úy Tốn nheo mắt cười, vỗ lên vai Học, ghé tai nói nhỏ:

    - Không được hỏi gì cả. Tao hoàn thành nhiệm vụ trong Gió rồi. Nay mai mày sẽ được gặp tay Vui, tay Khoa ở đây thôi. Cố lao động cho tốt nhé. Quốc khánh tới được ân xá là về với mế, với cô Mây.

     

                                                   ***

    Đoạn đường từ dốc Cổng trời lên đến khu trung tâm Vườn quốc gia La Sơn bây giờ không bị trơn trượt mỗi khi trời mưa nữa. Hai bên bìa rừng là những vườn chè Shan vươn ngọn cao một tầm người với. Chương trình trồng rừng phòng hộ bằng chè núi được Bộ Nông nghiệp tiếp tục đầu tư theo chiều rộng, nhất là khi Khu bảo tồn thiên nhiên được nâng cấp thành Vườn Quốc gia La Sơn. Khách đến thăm mỗi khi vượt dốc Quạ vào thăm khu rừng nguyên sinh, thường thấy một người trung niên quần xắn quá gối, chân mang đôi giày vải, lúi húi một mình thăm thú từng gốc cây cổ thụ, lúc lúc lại lấy máy ảnh ra xoay ngang, xoay dọc lấy khung hình. Một lần có ba người khách nước ngoài “túm” được ông trung niên nọ khi đang buộc lại cây chò mới trồng bị đổ.

     - Khu rừng nguyên sinh  này tồn tại là do mít-tơ Hà nào đó! Ông có biết ông ta là người thế nào không?

    Nghe mấy vị khách bập bẹ hỏi bằng tiếng Việt, ông trung niên vuốt lại mái tóc hoa râm cười, rồi nói bằng tiếng Anh, rằng cái mít-tơ Hà ấy cũng bình thường thôi. Cũng là một ông lão trồng rừng có chút kinh nghiệm. Khu rừng này tồn tại là do công lao của rất nhiều người dân, đã trừ được lũ ma rừng.

    - Ồ! Ở đây có ma?

    - So-ri các ông. Tôi chỉ nói vui thôi!

         Người trung niên chỉ lên khu vực Khỉ. Rừng chỗ ấy mới được trồng lại, tán loe hoe không che kín được vệt đất đỏ như vết máu ngoằn ngoèo từ đỉnh núi xuống. Đó là đường trâu kéo gỗ từ hồi rừng còn bị tàn phá.

                               

    Bổ sung và hoàn thành tại trại viết Đà Lạt, tháng 4/2014

    Nguồn: Ma rừng. Tiểu thuyết của Phùng Phương Quý. NXB Công an nhân dân, 2017. Tác giả gửi www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập35,126,505

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/