Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập33,764,173

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Lão Goriot

Honoré de Balzac

  • Thứ hai, 15:22 Ngày 03/08/2020
  • Một giọt nước mắt chảy quanh mắt mà không sao rơi xuống được, nó làm mắt ông cụ như có viền đỏ.

    - A! Nếu như ta giàu có, nếu như ta giữ gìn của cải của mình, nếu như ta không đưa cho chúng gia tài chúng sẽ ở đó, chúng sẽ liếm má ta với những nụ hôn của chúng? Ta sẽ ở trong một tòa dinh thự, ta sẽ có những căn phòng đẹp đẽ, những vật dụng, những ngọn lửa của ta; và chúng sẽ khóc sướt mướt với đức ông chồng của chúng, lũ con của chúng. Ta sẽ có tất cả những điều đó. Nhưng bây giờ ta chẳng có gì, tiền mang lại tất cả, kể cả những đứa con. Ôi! Tiền của ta, chúng ở đâu? Nếu ta có một kho tàng để lại, chúng sẽ chăm sóc cho ta; ta sẽ nghe thấy chúng, nhìn thấy chúng. A, con trai yêu quý của ta, đứa con duy nhất của ta, ta lại yêu quý việc bị bỏ rơi và nỗi khốn khổ của ta! Ít nhất khi một con người bất hạnh được yêu thương thì ông ta có thể chắc chắn mình được yêu thương thật. Không, ta muốn giàu, ta muốn nhìn thấy chúng. Lòng tin của ta, ai biết được? Cả hai đứa chúng nó đều có trái tim của đá. Ta đã quá yêu thương chúng để chúng có thể làm như thế với ta. Một người cha cần phải luôn luôn giàu, ông ta cần kềm chặt những đứa con như kềm chặt những con ngựa xảo trá. Thế mà ta đã quỳ xuống trước mặt chúng. Những đứa khốn nạn, chúng đã kết thúc xứng đáng cách đối xử với ta suốt mười năm nay. Nếu như con biết đượcn chúng đã chăm sóc từng tý một cho ta vào thời kỳ đầu đám cưới của chúng như thế nào? (Ôi, tôi phải chịu đựng một nỗi thống khổ độc ác!). Ta vừa mới cho chúng mỗi đứa gần tám trăm nghìn phơ- răng, chúng không thể nào quá đáng với ta được, cả chồng chúng cũng không. Người ta đã chào đón ta: "Cha ơi ở đây; cha yêu quý của con, đường này". Giường của ta luôn được đặt ở nhà chúng. Ta ăn tối với chồng chúng, những người đối xử với ta rất kính trọng. Ta có cảm giác là đã có một thứ gì đó. Tại sao lại như vậy? Ta đã chẳng nói gì về công việc của ta. Một người đã đưa cho các con gái của mình tám trăm nghìn phơ- răng là một người đáng được chăm sóc. Và người ta dành cho ta sự chăm sóc, nhưng đó là tiền của ta.Thế giới này chẳng đẹp đẽ gì. Ta đã thấy điều đó! Người ta đã đưa ta đến rạp hát bằng xe ngựa và ta ở lại đến khi nào ta muốn vào các buổi tối. Tóm lại chúng tự nhủ chúng là con gái của ta và chúng thừa nhận ta là cha chúng. Ta vẫn còn tinh lắm, không gì qua nổi mắt ta. Tất cả đều rất khéo léo và chúng đã đâm thủng trái tim ta. Ta thấy rõ rằng đó là những điều giả dối nhưng nỗi đau này không có thuốc gì chữa được. Ở nhà chúng ta còn kém dễ chịu hơn là ngồi ở dưới kia. Ta chẳng biết ăn nói gì cả. Thậm chí cả lúc một vài người hỏi thầm lũ con ta: Ông già kia là ai vậy? Đó là ông bố đầy đồng écus, ông ấy rất giàu. - A! Quỷ thần ơi! Họ nói và họ nhìn ta với lòng kính trọng những đồng écus. Nhưng nếu thỉnh thoảng ta có làm chúng khó chịu một chút thì ta cũng chuộc lỗi ngay. Hơnnữa, ai là người hoàn hảo cơ chứ? (Cái đầu của ta đau quá?). Ta đau đớn như lúc cần phải đau đớn để chết đi, cậu Eugène yêu quý của ta ơi, nhưng không thể so sánh với nỗi đau khi mà cái nhìn đầu tiên của Anastasie làm cho ta hiểu rằng tavừa nói một điều ngu ngốc làm nó mất thể diện; cái nhìn của nó đã cắt hết các mạch máu của ta. Ta đã muốn biết tất cả mọi điều, và điều ta biết rõ nhất, đó là ta thật thừa trên đời này. Ngày hôm sau ta đến nhà Delphine để tự an ủi và ta đã làm một điều ngu ngốc làm cho nó nổi giận với ta. Trong 8 ngày ta chẳng biết cần phải làm gì nữa. Ta không dám đi gặp chúng vì sợ những lời trách móc của chúng. Và ta đã bị tống ra khỏi cửa nhà con gái ta.

    Ôi Chúa ơi, làm sao ngài có thể hiểu được nỗi khốn khổ, những nỗi đau đớn mà con đã chịu đựng; làm sao ngài có thể đếm được hết sự phản trắc mà con đã nhận được vào lúc mà con già đi, thay đổi, kiệt sức, bạc đầu, vì sao ngày hôm nay ngài còn làm con đau đớn như vậy? Ta phải đền tội vì đã quá yêu thương chúng. Chúng đã trả thù tình cảm của ta, chúng dày vò ta như những tên đao phủ. Ôi ! Những ông bố thật ngốc nghếch. Ta yêu chúng đến nỗi đã quay trở lại như một tay mê cờ bạc. Những đứa con ta, đó là những sai sót của ta nhưng trên tất cả chúng là bà chủ của ta. Bọn chúng, cả hai đều cần một thứ gì đó, cần đồ trang sức; bọn hầu phòng đã nói với ta, ta cho chúng để được chúng tiếp đón tử tế, và rồi chúng đều dạy cho ta những bài học về phong cách ở trong giới thượng lưu. Ôi! Chúng không đợi đến ngày hôm sau. Chúng bắt đầu thẹn vì ta. Nuôi dạy con cái lịch sự là như thế đấy. Nhưng ở tuổi của ta, ta không thể đến trường. (Ta đau khủng khiếp, Chúa ơi! Bác sĩ? Bác sĩ? Nếu người ta mổ đầu ta ra, ta sẽ thấy đỡ đau hơn). Con gái của ta, con gái của ta, Anastasie, Delphine. Ta muốn gặp chúng. Hãy để cho quân hiến binh, quân vũ trang tìm chúng! Lẽ công bằng phải về phía ta, tất cả đều về phía ta, cả ông trời, bộ dân luật. Ta cam đoan rằng đất nước sẽ tiêu vong nếu những người cha bị giẫm đạp. Điều đó là rõ ràng. Xã hội, thế giới được vận hành bởi tình phụ tử, mọi thứ sẽ sụp đổ nếu những đứa con không yêu cha của chúng.Ôi! nhìn thấy chúng, nghe thấy chúng, nó sẽ làm dịu cơn đau của ta, nhất là Delphine. Nhưng khi chúng ở đây hãy nói với chúng đừng có nhìn ta lạnh lùng như thế.

    A, bạn tốt của ta, cậu Eugène ơi, cậu không biết cái cảm giác tìm thấy vàng trong mắt đột nhiên lại chuyển sang xám chì đâu. Từ ngày mà cặp mắt của chúng không còn chiếu sáng đến ta, ta luôn luôn sống trong mùa đông; ta chỉ biết gặm nhấm những nỗi đau và những nỗi đau ấy vò xé tâm can ta. Ta sống để bị lăng nhục, chửi rủa. Ta yêu chúng biết bao nhiêu nên ta đã nuốt vào lòng tất cả những điều lăng nhục mà nhờ đó chúng bán cho ta một sự hưởng thụ ít ỏi nhục nhã.

    Một người cha phải giấu mình để gặp những đứa con. Ta đã cho chúng cả cuộc đời ta vậy mà hôm nay chúng chẳng cho ta lấy một giờ. Ta đói, ta khát, ruột gan ta như bị thiêu đốt, chúng thì chẳng đến để làm dịu cơn hấp hối của ta, bởi vì ta đang chết, ta cảm thấy thế. Nhưng chúng không biết hồn ta sắp lìa khỏi xác.

    Chúa ở trên trời, ngài trả thù chúng ta, những người cha. Ôi! Chúng sẽ đến! Hãy đến đây, những đứa con yêu dấu, hãy đến hôn ta một lần nữa, một nụ hôn cuối cùng. Đó là cái lễ ban thánh thể của cha các người. Người đã cầu chúa cho cácngươi, đã nói với Chúa rằng các ngươi cũng vô tội. Chúng vô tội anh bạn của ta ạ.

    Hãy nói tốt về chúng tôi với mọi người để người ta không làm chúng lo lắng về việc của ta. Tất cả đều là lỗi của ta, ta đã quen với việc bị người ta giày xéo. Nhưng ta, ta lại thích điều đó. Điều đó chẳng liên quan đến ai cả, cả sựcông bằng của con người lẫn sự công bằng của chúa trời. Chúa sẽ không công bằng nếu buộc tội chúng vì ta. Ta đã không biết cách cư xử, ta đã làm những điều ngu ngốc để trút bỏ quyền lợi của mình. Ta đã tự hạ thấp mình vì chúng. Biết làm thế nào được? Những vẻ đẹp tự nhiên nhất, những tâm hồn tốt nhất cũng có thể bị hư hỏng vì sự dễ dãi của người cha. Ta là một người khốn khổ, ta đã bị trừng phạt đích đáng. Ta là nguyên nhân duy nhất của sự sa đoạ của những đứa con, ta đã làm hư hỏng chúng. Hôm nay chúng thích ăn chơi như ngày xưa chúng muốn kẹo ngọt. Ta đã luôn luôn cho phép chúng thoả mãn sự ngông cuồng của những cô gái trẻ. Khi mười lăm tuổi chúng đã có xe riêng. Không gì có thể chống lại chúng. Chính ta là thủ phạm nhưng ta làm thế vì tình yêu. Giọng nói của chúng mở cửa trái tim ta. Ta nghe thấy chúng rồi, chúng đang đến. Ôi! Chúng sẽ đến mà. Đạol ý muốn rằng chúng đến xem người cha đang chết, đạo lý nghiêng về phía ta. Nó cũng chỉ như một cuộc đi chợ. Ta sẽ trả tiền. Hãy viết cho chúng rằng ta có hàng triệu để lại cho chúng. Danh dự mà nói, ta sẽ đi làm mì hoa ở Odessa. Ta biết công thức mà. Trong kế hoạch của ta, có hàng triệu kiếm được. Chẳng ai nghĩ được điều đó cả. Nó sẽ không bao giờ bị hỏng chút gì như khi vận chuyển lúa mì hay chở bột.

    Ơ, ơ, còn tinh bột ư, sẽ kiếm hàng triệu! Cậu sẽ không nói dối đâu, hãy nói với chúng là hàng triệu và ngay cả khi chúng đến vì tiền, ta vẫn thích bị đánh lừa hơn, ta sẽ gặp chúng. Ta muốn con gái ta. Ta đã làm cho chúng rất nhiều. Chúng là của ta! - ông lão nói, nhổm dậy trên giường và chìa cho Eugène một cái đầu mà bộ tóc bạc trắng vắt ngang và đe doạ người ta với tất cả những gì có thể diễn tả sự đe doạ.

    CHƯƠNG 26

    Thôi nào, Eugène nói với lão, cha hãy ngủ đi, lão Goriot tốt bụng của con, con sẽ viết thư cho họ. Ngay khi Bianchon trở lại, con sẽ đi nếu các cô ấy không đến.

    - Các con gái ta không tới ư? Ông già nức nở nhắc lại, ta sẽ chết mất. Chết vì tức giận. Lúc này đây ta đã thấy tất cả cuộc đời ta, ta thật ngu ngốc. Các con ta không yêu ta, rõ ràng là chúng chưa bao giờ yêu ta. Nếu chúng không đến bây giờ thì chúng sẽ không bao giờ đến. Chúng càng đến muộn, chúng càng làm cho ta buồn khổ. Ta hiểu các con ta mà. Chúng có bao giờ quan tâm đến nỗi cô đơn, buồn phiền, đau khổ, những sự cần thiết của ta thì chúng cũng chẳng đoán biết được cái chết của ta đâu, chẳng qua chúng không hiểu thấu tình yêu thương của ta thôi.

    Phải, ta thấy rõ rồi, đối với chúng thì cái thói quen rút gan rút ruột ta đã khiến cho chúng không nhìn thấy những giá trị của việc ta đã làm cho chúng. Giá chúng đòi móc mắt ta thì ta cũng sẽ bảo: "Các con cứ việc móc nó ra". Ta thật là ngu ngốc. Các con ta cứ tưởng rằng mọi người cha đều giống cha chúng. Sau này các con của chúng sẽ trả thù cho ta, chúng sẽ có lợi nếu chúng đến đây. Cậu hãy báo trước cho chúng biết rằng chúng đang làm cho chúng trở nên tồi tệ. Chúng đã phạm vào tất cả các tội ác. Cậu hãy đi đi, cậu hãy nói với chúng rằng nếu không đến nghĩa là chúng đã giết cha chúng rồi. Chúng đã phạm vào bao nhiêu tội ác rồi, đừng mang thêm tội giết cha nữa. Cậu hãy hét lên như ta đây này: "Ôi Nasie! Ôi Delphine! Hãy đến với cha các cô đi, ông ấy đã rất tốt với các cô và giờ đây ông ấy đang sắp chết?".

    Chẳng có gì hết. Chẳng có một ai. Vậy thì ta sẽ phải chết như một con chó ư? Tôi đã bị con cái bỏ rơi, đó là phần thưởng cho tôi sao? Thật là độc ác và bẩn thỉu. Ta ghê tởm chúng, ta nguyền rủa chúng, kể cả khi đêm đến, ta cũng sẽ thức dậy từ quan tài để nguyền rủa chúng, bởi vì chúng ăn ở quá tệ. Ta sai lầm rồi phải không? Chúng đối xử thật tồi tệ phải không? Ôi ta vừa nói gì nhỉ? Cậu vừa nói với ta là Delphine đến rồi đấy chứ? Nó là đứa con gái tốt nhất của ta đấy. Eugène ạ cậu như con trai của ta. Cậu cũng yêu nó chứ. Hãy đối xử với nó như một người cha ấy. Còn Nasie bất hạnh nữa. Số phận của chúng ra sao đây? Ôi chúa ơi, ta sắp chết rồi, ta đau đớn quá. Cắt bỏ đầu ta đi, chỉ để lại cho ta mỗi trái tim thôi.

    - Christophe, cậu đi tìm Bianchon đi và mang đến cho tôi một cái xe. Eugène kêu lên sợ hãi khi nghe thấy những tiếng kêu la, rên rỉ của ông già. Cháu sẽ đi tìm các con gái của ông, người cha già nhân hậu ạ, cháu sẽ đưa họ về với cụ.

    - Mau lên, mau lên, cậu hãy yêu cầu hiến binh, hiến binh. Ông già vừa nói vừa nhìn Eugène với cái nhìn tràn đầy lý trí. Hãy nói với nội các chính phủ, với ngài biện lý của nhà nước để họ đưa các con của ta về, ta mong muốn điều đó biết bao!

    - Nhưng cụ đã nguyền rủa họ cơ mà.

    - Ai đã nói thế. Ông già sững sờ hỏi: Cậu biết rõ là ta rấtyêu các con ta mà. Nếu được nhìn thấy chúng thì ta đã khỏi bệnh rồi. Cậu hãy đi đi, người hàng xóm tốt bụng của ta, con trai yêu quý của ta. Con đi tìm chúng đi. con thật là tốt. Ta muốn cảm ơn con, nhưng ta chẳng có gì cho con ngoài lời chúc phúc của một kẻ sắp chết. À ta muốn gặp Delphine, ta sẽ bảo nó thay ta trả ơn cho con. Nếu Nasie không đến, thì con dẫn Delphine đến đây. Con nói với nó rằng con sẽ không yêu nó nữa nếu nó không đến. Nó rất yêu con nên nó sẽ tới. Ôi! Ta muốn uống. Lòng yêu con đang đốt cháy ta. Hãy để cái gì đó lên đầu ta đi. Bàn tay của các con gái ta, nó sẽ cứu ta, ta cảm thấy điều đó mà... Chúa ơi! Ai sẽ làm ra tài sản cho các con ta nếu ta ra đi? Ta muốn đến Odessa để kiếm tiền cho các con ta.

    - Cụ uống đi. Eugène vừa nói vừa nâng ông già đang hấp hối lên cánh tay trái của mình, còn tay phải anh cầm chén nước thuốc đầy.

    - Con phải yêu quý cha mẹ con. Ông già vừa nói vừa siết chặt bàn tay yếu ớt của mình vào bàn tay của Eugène. Cậu có hiểu được rằng ta sẽ chết mà không được gặp các con gái của ta không? Ta luôn thấy khát nhưng không bao giờ ta được uống. Ta đã sống như thế trong suốt mười năm qua. Hai thằng con rể của ta đã giết chết các con gái ta. Phải rồi; ta đã mất con sau khi chúng đi lấy chồng. Đức cha ơi, người hãy nói với nhà thờ đưa ra một luật về cưới xin đi. Cậu nghe đây. Nếu cậu yêu quý các con gái cậu thì cậu đừng cho nó lấy chồng. Con rể là một kẻ độc ác, nó làm hư hỏng con gái ta. Biết bao đám cưới đã cướp đi các con gái chúng ta. Chúng không ở bên chúng ta ngay cả khi chúng ta sắp chết. Thật khủng khiếp, ta căm thù chúng, chính những thằng con rể đã ngăn cấm các con ta đến thăm ta. Hãy giết chết chúng đi. Restaud, Alsacien, chúng mày phải chết, những tên sát nhân. Chúng phải chết hoặc là để ta được gặp các con gái ta. Ôi hết rồi, ta sẽ chết mà không gặp chúng. Nasie, Fifine ơi, hãyđến đây đi. Cha của các con sắp ra đi rồi...

    - Hỡi cha Goriot nhân hậu của con, hãy bình tĩnh nào. Cha hãy yên lặng đừng cử động, đừng nghĩ ngợi nữa.

    - Ta đang hấp hối mà không gặp được các con ư?

    - Cha sẽ được gặp các cô ấy.

    - Đúng rồi? Ông già lẩn thẩn kêu lên. Ồ, được gặp chúng, ta sẽ chết trong sung sướng. Mà này, ta không muốn sống nữa, ta không còn thiết tha với cuộc sống nữa, ta đã đau khổ nhiều rồi. Nhưng được gặp chúng, được sờ vào cái áo chúng mặc thôi, chỉ cái áo thôi cũng đủ rồi. Ta cảm thấy có cái gì đó của các con ta, cho ta vuốt tóc chúng...

    Đầu ông lão rơi phịch xuống gối giống như bị ai đó đánh rất mạnh. Bàn tay vuốt cái chăn như vuốt mái tóc của các con gái.

    - Ta sẽ chúc phúc cho các con ta. Ông già cố gắng nói...chúc phúc.....

    Đột nhiên ông yếu hẳn đi. Đúng lúc đó Bianchon bước vào.

    - Tôi đã gặp Christophe - anh ta nói, nó sẽ mang một chiếc xe đến. Rồi anh nhìn người bệnh và vạch mi mắt của ông cụ, mắt đã mờ không còn sự sống. "Ông ấy đã đi rồi", Bianchon nói, rồi anh bắt mạch cho ông, anh đặt tay lên ngực ông già nhân hậu.

    Mạch vẫn đập, nhưng trong tình trạng này thì thà để ông ấy chết đi còn hơn.

    - Vâng, tôi biết. Rastignac nói.

    - Cậu làm sao vậy? Sao mặt cậu tái xanh như người chết thế?"

    - Bạn của tôi ơi, tôi vừa nghe thấy những tiếng kêu than đaukhổ. Chúa ơi! Ôi chúa ơi! Người đã muốn cho chúng con một thế giới tươi đẹpnhất mà thế gian lại vô nghĩa. Nếu không bi thảm đến thế này thì tôi sẽ khóchết nước mắt, nhưng giờ đây ruột gan tôi đang đau thắt lại một cách khủngkhiếp.

    - Này, cậu sinh viên y khoa nói, cần phải làm một số việc nhưng lấy đâu ra tiền bây giờ?

    Rastignac rút đồng hồ ra.

    - Cậu cầm lấy và mang đi cầm đi, tôi không muốn dừng lại trên đường, tôi sợ tốn thời gian vì tôi còn đợi Christophe. Tôi không còn một xu nào cả, lúc về còn phải trả tiền cho người đánh xe nữa.

    Rastiguac lao xuống cầu thang, đi ra phố Helder đến nhà bà Restaud. Trên đường đi, tâm trí chàng bị xúc động mạnh vì vừa phải chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp và chàng cảm thấy phẫn nộ.

    Khi chàng bước vào phòng đợi và hỏi gặp bà Restaud, thì người ta nói là chàng không thể gặp được bà.

    - Nhưng tôi đến để báo là cha bà ta sắp chết.

    Chàng nói với người hầu phòng.

    - Thưa ông, ông bá tước đã có lệnh rất nghiêm khắc với chúng tôi.

    - Này, nếu ông Restaud ở đây, ngươi hãy nói với ông ấy rằng bố vợ ông ấy đang hấp hối và rằng ta cần nói chuyện với ông ấy.

    Rastignac đợi ở bên ngoài rất lâu và nghĩ giờ này có thể ông lão đã chết.

    Người hầu phòng đưa Rastignac vào phòng khách đầu tiên. Rastignac được tiếp trước một cái lò sưởi đã tắt ngấm. Ông bá tước không hề mời chàng ngồi.

    - Thưa ngài bá tước, Rastignac nói. Bố vợ ngài đang hấp hối trong một túp lều bẩn thỉu, lụp xụp, không có một xu để mua củi; đúng hơn là ông ấy đang chết và muốn được gặp con gái.

    Bá tước Restaud lạnh lùng trả lời:

    - Cậu cũng đã nhận thấy đấy, tôi cũng cố gắng để yêu quý ông ấy nhưng ông ấy đã làm loạn tính nết của vợ tôi, gây tai họa cho đời tôi, tôi coi ông ấy là kẻ thù của sự yên vui trong gia đình mình. Cho nên, ông ta sống hay chết tôi không hề quan tâm. Tình cảm của tôi thế nào tuỳ ông...hiểu. Mọi người có thể chê trách tồi, tôi cũng chẳng màng. Bây giờ tôi có nhiều việc quan trọng phải làm hơn là quan tâm đến những gì mọi người sẽ nghĩ về mình. Còn bà Restaud, bà ấy không thể ra ngoài. Vả lại tôi không muốn bà ấy rời nhà lúc này. Cậu hãy nói với ông Goriot là bà Restaud sẽ đến thăm ông ngay sau khi bà đã hoàn thành nghĩa vụ của một người vợ, một người mẹ. Nếu bà ấy yêu cha mình bà thì sẽ được tự do trong giây lát.

    - Thưa ngài bá tước, tôi không có quyền xét xử cách xử sự của ngài, vợ ngài phải nghe lời ngài, nhưng tôi có thể tin vào lòng trung thực của ngài chứ? Chỉ cần ngài hứa với tôi là ngài sẽ nói với vợ ngài rằng cha bà ấy không thể sống nổi một ngày nữa đâu và ông ấy đang nguyền rủa khi không thấy con gái mình bên cạnh lúc lâm chung.

    - Cậu hãy tự nói với bà ấy, bá tước Restaud bị kích động bởi sự phẫn nộ của Eugène, tức giận trả lời.

    Rastignac được ngài bá tước dẫn vào phòng bà Restaud. Chàngthấy bà ta đang nằm dài trên giương khóc sướt mướt như thể không muốn sống nữa.Chàng cảm thấy thương hại bà ta. Trước khi nhìn Rastignac, bà ta đưa mắt sợ hãi nhìn chồng, ánh mắt đó cho thấy một tình trạng hoàn toàn mệt mỏi, kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Bá tước lắc đầu. Tưởng được khuyến khích, bà ta nói:

    - Thưa cậu, tôi đã nghe thấy tất cả, cậu hãy nói với cha tôi rằng nếu ông biết được tình cảnh của tôi bây giờ ông sẽ tha thứ cho tôi. Tôi không tin vào nối thống khổ này, cha tôi vẫn mạnh mẽ hơn tôi mà. Nhưng tôi sẽc ố chống cự đến cùng, bà ta nói với chồng, tôi cũng là một người mẹ mà. Cậu là mơn nói với cha tôi rằng mặc dầu bề ngoài tôi thế nào thì tôi vẫn không có gìđáng trách với ông ấy.

    Bà ta kêu lên tuyệt vọng.

    Eugène chào hai vợ chồng ngài bá tước. Chàng hình dung được những biến động khủng khiếp trong con người bà bá tước và sững sờ bước ra ngoài. Giọng điệu của ngài bá tước chỉ cho chàng thấy rõ thiện ý của chàng làvô ích. Chàng cũng hiểu là Anastasie không còn tự do nữa. Chàng chạy đến nhà nữ nam tước Nucingen và thấy nàng đang nằm trên giường.

    - Em đang khốn khổ đây, người bạn tội nghiệp của em. Nàng nói với Eugène. Từ lúc đi khiêu vũ về em bị cảm lạnh. Em rất sợ chứng sung huyết ở ngực. Em đang chờ bác sĩ tới.

    - Lúc nào em cũng nói đến cái chết. Eugène cắt ngang lời nàng. Phải kéo nàng về với cha nàng thôi, ông ấy đang gọi nàng. Giá như nàng nghe thấy những tiếng kêu rên của ông ấy thì nàng sẽ hết ốm đau ngay đấy.

    - Eugène. Cha em không thể nghiêm trọng như anh nói đấy chứ.Em thấy thất vọng vì anh đã lầm lẫn đấy. Nhưng em sẽ làm như anh muốn. Cha em à, em biết chứ, ông ấy sẽ chết vì phiền muộn nếu như em sẽ ốm vì đi nhiều. Được rồi. Em sẽ tới sau khi bác sĩ khám cho em. Mà này, tại sao anh không đeo đồng hồ nữa? Nàng nói khi không nhìn thấy đồng hồ trên tay Eugène. Này Eugène, nếu anh đã bán nó hay anh đánh mất thì thật là tồi tệ.

    Chàng sinh viên cúi xuống bên giường nàng Delphine và nói vào tai nàng.

    - Nàng có muốn biết không? Chắc nàng muốn biết chứ. Cha nàng không còn gì để có thể mua nổi một tấm vải liệm mà ông sẽ mặc tối nay đấy. Tôi đã mang cầm đồng hồ rồi, tôi chẳng còn gì nữa hết.

    Đột nhiên Delphine nhảy ra khỏi giường, chạy về phía bàn viết lôi ra một cái túi và đưa cho Rastignac.

    Nàng hét lên: "Tôi sẽ đến đó ngay, đến ngay. Eugène, chờ em thay quần áo đã, không sẽ giống như một con quỷ mất. Chàng đi đi, không em sẽ đến trước chàng đấy. Théresè! Nàng gọi người hầu phòng: "Cô gọi ông Nucingenlên đây để tôi nói chuyện một lát nào".

    Eugène bước đi trên phố Neuve - Sainte - Geneviève, chàng cảm thấy sung sướng khi có thể báo cho ông lão Goriot đang hấp hối là một trong những cô con gái của ông sẽ đến. Chàng lấy túi tiền để trả cho người đánh xe.Túi tiền của người đàn bà trẻ giàu có và thanh lịch chứa 70 franc. Leo hết bậc thang, chàng đã thấy Bianchon đang giữ lão Goriot còn bác sĩ ngoại khoa đang chữa trị. Họ châm cứu cho ông lão. Đây là phương thuốc khoa học cuối cùng nhưngcũng vô ích.

    - Ông có cảm thấy gì không? bác sĩ hỏi.

    Thoáng nhìn thấy chàng sinh viên, ông già nói:

    - Các con ta đến rồi phải không?

    - Ông cụ có thể đỡ, ông cụ nói được rồi. Bác sĩ phẫu thuật nói.

    - Vâng, Eugène trả lời, Delphine đến sau cháu.

    - Chà! Bianchon nói, ông cụ nhắc đến các cô con gái, ông cụ gào tên các cô ấy như kẻ bị cọc đâm ấy.

    - Dừng lại thôi! Bác sĩ nói với nhà phẫu thuật, không thể làm gì được nữa, chúng ta không thể cứu được ông ấy nữa rồi.

    Bianchon và bác sĩ đặt lại người hấp hối nằm ngửa trên cái giường ọp ẹp, hôi hám.

    - Tuy nhiên, cũng phải thay quần áo cho ông ấy, bác sĩ nói, dù không còn hy vọng gì nhưng phải tôn trọng nhân tính của ông cụ. Tôi sẽ quay lại, bác sĩ nói với Bianchon. Nếu ông ấy còn kêu rên nữa thì hãy bóp chân cho ông ấy.

    Nhà phẫu thuật và bác sĩ đi ra.

    - Nào, Eugène, dũng cảm lên, Bianchon nói với Rastignac khi chỉ còn hai người trong phòng. Bây giờ phải mặc cho ông Goriot một chiếc áo sơmi trắng và thay ga giường, cậu đi tìm Sylvie bảo cô ấy mang khăn trải giường lên đây và giúp chúng ta.

    Eugène đi xuống và thấy bà Vauquer, bà chủ nhà goá chồng đang dọn bàn ăn cùng Sylvie.

    Rastignac vừa lên tiếng. Bà ta liền đi về phía anh với vẻ ngọt nhạt của một người buôn bán hay nghi ngờ không muốn làm mất lòng khách mà cũng không muốn mình thiệt.

    - Cậu Eugène thân mến. Bà ta nói, cậu cũng giống như tôi, chúng ta đều biết rõ lão Goriot chẳng còn một xu nào nữa. Đưa cho người sắp chết ga trải giường là coi như mất. Nhưng thôi, tôi sẽ hy sinh cho lão một cái để làm vải liệm. Tuy nhiên cậu phải trả tôi một trăm bốn bốn phơ- răng, bốn mươi phơ- răng trả tiền ga trải giường, số còn lại là chi trả một số thứ lặt vặt khác, ví dụ như cây nến mà Sylvie đã đưa cho cậu. Những thứ đó ít nhất cũng mất hai trăm phơ- răng đấy chứ: Một người đàn bà goá nghèo như tôi làm sao mất nhiều như thế được. Thế đấy, cậu Eugène ạ. Tôi đã bị đen đủi suốt mười lăm ngày nay rồi nhưng tôi cũng sẵn lòng bỏ ra mười ê qui để lão rời nhà tôi trong ngày hôm nay. Cậu nói như thế mà. Việc lão ở đây làm cho khách trọ của tôi rất khó chịu.Phải sớm đưa lão ấy vào bệnh viện thôi. Cậu cứ thử đặt mình vào địa vị của tôi mà xem. Việc kinh doanh nhà trọ của tôi phải được đặt lên trên hết bởi nó là cuộc sống của tôi.

    Eugène chạy nhanh lên phòng ông Goriot và hỏi:

    - Bianchon, cậu để tiền cầm đồng hồ đâu?

    - Trên bàn ấy, còn ba trăm sáu mươi phơ- răng, còn một vài phơ- răng nữa tôi đã trả để mua một số thứ cần thiết khác. À tờ giấy cam kết của hiệu cầm đồ vẫn ở dưới túi tiền đấy.

    Rastignac bước xuống cầu thang với cảm giác ghê sợ, Chàng nói: "Bà cầm lấy tiền đi và thanh toán luôn các chi phí của chúng tôi, ông Goriot không còn ở đây lâu nữa đâu và tôi..."

    - Được rồi, tội nghiệp, đưa ông ấy đi, bà ta nói và cầm lấy hai trăm phơ- răng với vẻ nửa như vui mừng, nửa như buồn bã.

    - Xong rồi, Rastignac nói.

    - Sylvie lấy ga trải giường và lên giúp đỡ các cậu ấy nhé. Bà Vauquer nói vào tai Eugène: "Cậu sẽ không quên Sylvie chứ, hai hôm nay cô ấy đã thức trắng đấy." Ngay khi Eugène quay lưng bước đi, bà chủ nhà chạy theo Sylvie và nói vào tai chị ta: "Cô mang cất những tấm ga đó lại đi, lấy cái số bảy ấy. Vì Chúa, nó vẫn còn khá tốt với người chết."

    CHƯƠNG 27 - HẾT

    Eugène đã đi lên được máy bậc thang nên chàng không nghe thấy bà chủ nhà nói gì.

    Bianchon nói với Eugène: "Nhanh lên, chúng ta thay áo cho ông lão, cậu cầm ga lên đi." Eugène đi đến đầu giường, nâng lão Goriot lên để Bianchon cởi bỏ chiếc áo cũ, nhưng ông già đưa tay ra như muốn giữ lại cái gì đó trên ngực rồi cất tiếng rên rỉ nhưng không thành tiếng, nó giống như cách biểu lộ của các con vật có nỗi đau đớn mà không diễn đạt nổi.

    - A, a! Bianchon nói, ông cụ đòi cái dây chuyền nhỏ tết bằng tóc và cái mặt trái tim mà khi nãy bọn mình cởi ra để đắp thuốc. Tội nghiệp, phải đưa ngay cho ông cụ, ở trên lò sưởi ấy.

    Eugène đến bên lò sưởi và cầm lấy cái dây chuyền tết bằng tóc màu vàng tro có lẽ là của bà Goriot, chàng đọc trên một mặt của cái trái tim đeo ảnh có hàng chữ Anastasie, mặt kia là hàng chữ Delphine. Đó là hình ảnh trái tim ông cụ. Những lọn tóc bên trong mỏng manh nhỏ mịn chắc hẳn cắt lúc các cô gái còn bé tí. Khi trái tim đeo ảnh chạm vào ngực, ông già bật lên một tiếng hự kéo dài biểu lộ một vẻ thỏa mãn đáng sợ. Đó là một trong những biểu hiện về cảm giác của ông cụ, cảm giác ấy hình như rút vào trung tâm bí ẩn mà tình cảm chúng ta xuất phát từ đó và cũng qui tụ vào đó. Khuôn mặt ông lão nhăn nhó nhưng đượm một niềm vui bệnh hoạn. Hai cậu sinh viên, kinh ngạc trước tia sáng ghê gớm của một sức mạnh tình cảm sống sót khi tư tưởng đã chết, những giọt nước mắt nóng hổi của hai người rơi trên mặt người hấp hối, ông lão kêu lên với một niềm vui sướng mãnh liệt.

    - Nasie! Fifine!

    - Ông lão vẫn còn sống, Bianchon nói.

    - Sống để mà làm gì? Sylvie nói.

    - Để đau khổ, Rastignac trả lời.

    Bianchon ra hiệu cho bạn làm theo rồi anh quỳ xuống đưa cánh tay xuống dưới khuỷu chân người bệnh trong khi Rastignac cũng làm như thế ở bên kia giường để đưa tay xuống lưng. Sylvie vẫn đứng đó sẵn sàng kéo ga giường ra khi ông già được nâng lên để thay vào đó tấm ga mà cô mang tới.

    Chắc hẳn ông cụ đã lầm tưởng những giọt nước mắt rơi vào mặt. Ông già dùng sức lực cuối cùng vươn tay ra chạm vào đầu của hai cậu sinh viên bên mép giường. Ông nắm thật chặt tóc của họ và yếu ớt kêu lên "Ôi! Những thiên thần của tôi!", tiếng thì thầm yếu ớt của một linh hồn sắp bay lên.

    - Tội nghiệp ông lão! Sylvie nói, cô cảm thấy mủi lòng bởi tiếng kêu rên chứa đựng tình cảm tuyệt vời mà sự đối trá khủng khiếp nhất, vô tình đã kích động lên một lần cuối. Tiếng thở cuối cùng của ngườicha già hẳn là tiếng thở hạnh phúc. Cả cuộc đời lão hiện lên trong tiếng thở hạnh phúc đó, đến giờ ông lão vẫn bị lừa.

    Lão Goriot được đặt lại một cách kính cẩn trên chiếc giường ọp ẹp. Từ lúc này, trên nét mặt ông lão chỉ còn lại những dấu vết đau buồn của cuộc đấu tranh giữa sống và chết trong một con người không còn nhận thức được nữa. Đó chính là kết quả của nhưng tình cảm buồn vui, đau khổ của con người. Sự hủy hoại chỉ còn là vấn đề thời gian.

    - Ông ta sẽ sống thêm một vài giờ nữa rồi chết mà chúng ta không cảm nhận được điều đó. Ông ấy sẽ không kêu rên nữa, não đã không hoạt động nữa rồi.

    Đúng lúc đấy, người ta nghe thấy tiếng bước chân của một người đàn bà trẻ đang thở hổn hển đi lên cầu thang.

    - Cô ấy đến quá muộn, Rastignac nói.

    Nhưng đó không phải là Delphine mà là Thérese. Người hầu phòng của bà nam tước.

    - Thưa cậu Eugène. - Cô ta lên tiếng, - đã xảy ra một trận cãi vã kịch liệt giữa ông bà chủ tôi vì số tiền mà người phụ nữ tội nghiệp ấy đã lấy cho cha mình. Bà chủ đã bị ngất đi nhưng sau đó bác sĩ đã tới và trích máu cho bà ấy rồi. Bà chủ luôn miệng kêu "Cha tôi sẽ chết, tôi muốn gặp cha tôi". Đấy là những tiếng kêu thét xé lòng.

    - Đủ rồi, Thérese, bây giờ bà ấy có đến thì cũng vô ích, ông Goriot chẳng còn biết gì nữa.

    - Tội nghiệp ông ấy, tệ đến mức đó rồi sao? Thérèse nói.

    - Ở đây không cần tôi nữa, có lẽ tôi phải đi chuẩn bị bữa tối đây, bốn rưỡi rồi, Sylvie nói và đi xuống, suýt nữa thì đụng phải bà Restaud ở cầu thang.

    Bà bá tước bất ngờ xuất hiện, đưa mắt nhìn cái giường của người chết, lờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn nến duy nhất và bật khóc khi nhận thấy trên khuôn mặt của cha bà vẫn còn đọng lại những cảm giác run rẩycuối cùng của sự sống - Bianchon ý tứ đi ra.

    - Tôi đã không ra khỏi nhà sớm hơn được! Bà ta nói với Rastignac. Chàng gật đầu xác nhận thật buồn bã. Bà Restaud cầm tay cha lên và hôn.

    - Cha ơi! Tha thứ cho con! Cha đã bảo là tiếng nói của con có thể gọi cha từ dưới mồ trở về được cơ mà! Cha sống lại đi, chỉ một lát thôi để cầu phúc cho đứa con gái đang ăn năn hối lỗi của cha. Cha ơi, chờ con với! Khủng khiếp quá! Từ giờ trở đi lời ban phúc của cha là lời duy nhất mà con cóthể nhận được trên cõi đời này. Tất cả mọi người đều ghét con, chỉ có cha là yêu con. Ngay cả những đứa con của con, chúng sẽ ghét bỏ con. Cha cho con theo với, con sẽ yêu quý và chăm sóc cha. Con điên mất thôi! - Bà ta quỳ xuống và ngắm cái thi hài tàn tạ ấy với vẻ mê sảng. - Không còn gì bất hạnh hơn tôi. - Bà ta vừa nói vừa nhìn Eugène. - Lão Trailles đã bỏ đi để lại cho tôi một món nợ lớn, tôi biết ông ta lừa tôi. Chồng tôi sẽ không tha thứ cho tôi Và tôi đã để cho ông ta làm chủ cơ nghiệp của tôi Tôi đã mất hết ảo tưởng rồi. Tôi đã phản bội người yêu tôi hết mực (bà ta chỉ vào cha mình). Tôi đã không quan tâm đến cha, đã làm cha chán ghét tôi, tôi đã gây cho cha bao điều xấu xa tồi tệ.

    - Cha bà đã biết điều đó, Rastignac nói.

    Đúng lúc ấy, ông già mở mắt. Nhưng đó chỉ là hậu quả của cơn co giật. Hành động đó gợi cho bà bá tước niềm hy vọng, bà bớt sợ hơn khi nhìn vào mắt người chết.

    - Cha nghe thấy con nói phải không? bà ta hét lên rồi tự nhủ: Không! Và ngồi xuống bên cạnh ông cụ.

    Bà biểu lộ ý muốn không muốn rời xa cha mình. Eugène đi xuống để ăn một chút gì. Những người khách trọ đã tập trung ở đó.

    - Ơ, này! Gã hoạ sĩ nói với Eugène. Hình như là có cảnh chết chóc đáng xem ở trên đó phải không?

    - Này Charles, Eugène nói với hắn ta. Tôi nghĩ ông nên cười cợt về việc gì đó ít bi thảm hơn ấy.

    - Như vậy là chúng tôi sẽ không thể cười đùa ở đây phải không? Gã hoạ sĩ tiếp tục nói, việc đó có sao đâu. Bianchon nói là lão già ấy không còn biết gì nữa phải không?

    Gã nhân viên của bảo tàng lên tiếng:

    - Ông ấy sẽ chết giống như ông đã sống.

    - Cha tôi chết rồi, bà bá tước thét lên.

    Nghe thấy tiếng kêu khủng khiếp đó, Sylvie, Rastignac và Bianchon chạy lên và thấy bà Restaud đã ngất. Họ cứu bà ta tỉnh dậy rồi đưa xuống chiếc xe ngựa đang chờ. Eugène giao cho Thérèse chăm sóc và đưa bà bá tước đến nhà bà Nucingen.

    - Trời, ông ấy đã chết thật rồi, Bianchon vừa bước xuống vừa nói.

    - Nào, mời các quý ông ngồi vào bàn ăn đi, món súp sẽ nguội lạnh mất thôi, bà Vauquer lên tiếng.

    Hai cậu sinh viên ngồi cạnh nhau. Eugène hỏi Bianchon "Bâygiờ phải làm gì?" T ôi đã vuốt mắt và sắp đặt mọi thứ ổn rồi. Khi nào chúng ta đến khai báo về cái chết của ông lão thì bác sĩ thị chính sẽ xác nhận. Sau đó đặt ông ấy vào tấm vải liệm rồi mang chôn cất. Cậu muốn thế nào?

    - Lão ta sẽ không còn ngửi thấy mùi bánh mì như thế này nữa, một người khách trọ vừa nói vừa bắt chước cử chỉ của ông lão.

    - Mẹ kiếp, thưa các ngài, viên phụ giáo lên tiếng. Các ngài hãy để chuyện lão Goriot đấy, các ngài đừng bảo chúng tôi ăn nữa, suốt một giờ rồi các ngài cứ lôi ông ấy ra để nói. Một trong những đặc ân của thủ đô Paristốt đẹp này là chúng ta được sinh ra ở đây, sống và chết ở đây mà không một ai chú ý đến chúng ta. Vậy thì chúng ta hãy tận hưởng những lợi ích của nền văn minh ấy đi. Hôm nay có đến sáu mươi người chết. Các ngài muốn chúng tôi phải thương hại những người dân Paris đã chết ư? Lão Goriot đã chết rồi thì càng tốt cho lão ấy. Nếu các ngài còn thương tiếc lão ta thì hãy đi mà giữ lão ta lại, để cho chúng tôi và những người khác yên ổn mà ăn uống.

    - Ồ phải đấy, bà chủ nhà nói. Lão chết là tốt cho lão ấy.Hình như lão già khốn khổ ấy có điều gì bất mãn suốt đời thì phải.

    Đó là bài điếu văn duy nhất dành cho một con người, mà đối với Eugène, có đủ tư cách của một người cha. Mười lăm người khách trọ lại nói chuyện bình thường. Lúc mà Eugène và Bianchon ăn xong, tiếng động của thìa và đĩa, tiếng cười đùa trong các câu chuyện, những thái độ khác nhau của những kẻ háu ăn và vô tâm, sự vô tâm của họ đã làm cho Bianchon và Eugène cảm thấy ghê sợ.

    Hai người bước ra khỏi nhà trọ và đi tìm một linh mục để trông coi và cầu nguyện cho người chết đêm nay. Họ phải cân nhắc xem với số tiền ít ỏi mà họ có, họ phải chi tiêu thế nào cho hoàn tất việc chôn cất ông lão vào khoảng chín giờ tối. Cái xác được bó trong một tấm phông, đặt giữa hai cây nến trong căn phòng trống, một vị linh mục ngồi bên cạnh. Trước khi đi ngủ, Rastignac đã hỏi những nguyên tắc của giáo hội về giá cả phục vụ đám tang và thuê xe tang. Chàng viết cho nam tước Nucingen và bá tước Restaud đề nghị họ gửi tiền chi phí cho việc an táng lão Goriot. Chàng bảo Christophe gửi gấp cho họ rồi lên giường đi ngủ với cảm giác mệt mỏi đè nặng. Ngày hôm sau, Bianchon và Rastignac phải đích thân đi khai báo về cái chết của lão Goriot, đến trưa thì được xác nhận. Hai giờ sau không một gã con rể nào gửi tiền đến cũng chẳng có ai nhân danh họ cả. Vậy là buộc Rastignac trả tiền chi phí cho linh mục, Sylvie cũng đòi mười phơ- răng tiền công khâm liệm cho lão Eugène và Bianchon tính rằng nếu bà con của người chết không muốn chăm lo đến việc gì thì cũng phải có cái gì đó để chi phí cho tang lễ.

    Cậu sinh viên ngành y nhận trách nhiệm đặt tử thi vào quan tài, cái quan tài mà anh ta mua ở bệnh viện với giá rẻ mạt.

    - Cậu đang thực hiện một màn kịch khôi hài đấy, cậu ta nói với Eugène: cậu đến nghĩa địa Lachaise mua một miếng đất trong năm năm, xin tang lễ hạng ba ở nhà thờ và ở dịch vụ đám tang. Nếu như con rể và con gái ông cụ mà không hoàn trả lại cho cậu thì cậu sẽ khắc lên mộ dòng chữ "Đây là nơi an nghỉ ông Goriot, cha của bá tước Restaud và nam tước Nucingen, được chôn cất bằng tiền của hai cậu sinh viên".

    Eugène làm theo lời khuyên của bạn nhưng sau lần đến nhà ông bà nam tước Nucingen và nhà ông bà bá tước Restaud chẳng có kết quả gì, chàng không lọt được vào nhà họ. Những kẻ gác cổng rất nghiêm trang.

    - Ông bà chủ tôi nói là ông bà không muốn tiếp ai cả, cha của ông bà vừa mới mất, ông bà đang rất đau buồn.

    Eugène thừa biết rằng có nài nỉ cũng chỉ vô ích mà thôi. Nhưng chàng vẫn thấy thật không phải khi chưa cho Delphine biết, thế nên chàng quyết định viết cho nàng mấy chữ:

    "Để lo cho ông cụ về nơi an nghỉ được chu toàn mong bà hãy rộng lòng bán đi một vài món đồ trang sức".

    Dán kín mảnh giấy lại, chàng nhờ người gác cổng gửi cho bà nam tước, nhưng ông ta lại đưa bức thư đó cho ông nam tước Nucingen và ông ta ném ngay nó vào bếp lửa. Chờ đợi vô vọng, Eugène trở về khu nhà trọ lúc ba giờ. Về đến cái hẻm phố hoang vắng đó, chàng nhìn thấy chiếc quan tài được phủ tấm ga giường màu đen, đặt trên hai chiếc ghế dựa. Nhìn cảnh tượng đó, chàng không cầm nổi nước mắt. Cạnh cỗ quan tài là một cái que vẩy nước thánh cũ và xấu tới mức chẳng ai muốn động vào, nằm trong một cái đĩa bằng đồng mạ bạc chứa đầy nước. Đây là kết cục của một kiếp nghèo khổ, không ai đoái hoài, không người thân, không bạn bè đưa tiễn. Bianchon hiện còn đang ở trong bệnh viện. Anh đã để lại cho Ractignác mấy dòng thông báo cho chàng biết những việc đã thống nhất với nhà thờ cũng như những chi phí cần thiết, kể cả một bài thánh lễ phải trả thêm tiền. Vì thế mà phải chấp nhận sử dụng những bài kinh chiều tối với giá rẻ hơn để giảm chi phí. Chàng cũng nhờ Christophe đưa tới chỗ dịch vụ tang lễ một bức thư ngắn. Lúc mà Eugène đang cắm cúi đọc mấy dòng chữ viết vội của Bianchonthì chàng nhìn thấy bà Vauqueur cầm cái trái tim đeo ảnh nền bằng vàng giữ những sợi tóc của hai cô con gái lão Goriot.

    - Ai cho bà lấy chúng? Chàng quát.

    - Thế chôn nó đi à? Sylvie nói, nó bằng vàng đấy.

    - Đúng vậy, Eugène tức giận nói. Chỉ còn lại cái này là kỷ vật duy nhất tượng trưng cho hai con gái lão mà thôi.

    Xe chở quan tài đến, Eugène nâng nó lên xe rồi tháo đinh ra, kính cẩn đặt lên xác ông lão tấm ảnh ghi lại thời khắc trẻ thơ hồn nhiên trong trắng của Delphine và Anastasie đúng như lời lão dặn trong cơn hấp hối. Đưa tang chỉ có Rastignac, Christophe và hai nhân viên tang lễ. Chiếc xe chở xác ông lão khốn khổ về phía nhà thờ Sang- Etienne- du- mont, gần phố Neuve Sainte - Geneviève.

    Tới nơi, quan tài được đưa vào một giáo đường thấp và tối om. Rastignac nhìn quanh để tìm hai vợ chồng hai con gái lão Goriot nhưng chẳnghề thấy bóng dáng, chỉ có mỗi chàng và Christophe, bởi thằng lỏi con này xác định đây là nghĩa vụ cuối cùng đối với người đã tạo điều kiện cho gã kiếm được vài món hời.

    Trong khi chờ hai vị linh mục, thằng bé hát lễ và người giữ nhà thờ, Rastignac cứ nắm chặt lấy tay Christophe mà không biết nói gì.

    - Cậu Eugène ạ - Christophe nói - ông lão quả là một người nhân hậu, chất phác, chưa bao giờ ông ấy làm hại ai và coi thường ai cả.

    Những người kia đã tới và làm tất cả các công việc đã được thuê để kiếm bảy mươi phơ- răng. Thời ấy, người ta chưa có lệ cầu nguyện miễn phí như bây giờ vì sự tồn tại của cuộc sống. Tiếp đến là bài kinh siêu độ và kinh cầu hồn của các tu sĩ. Tất cả kéo dài chừng hai chục phút. Rồi bốn người gồm một linh mục, một chú bé cùng Eugène và Christophe lên một chiếc xe tang chật hẹp.

    - Chẳng có ai thân thích cả - linh mục nói - chúng ta cũng phải thật nhanh lên, giờ đã là năm rưỡi rồi.

    Nhưng rồi, đúng vào lúc chuyển quan tài lên xe thì có hai chiếc xe trang hoàng lộng lẫy nhưng trống rỗng của hai người còn rể tới. Họ phái chúng đến thay mặt con cái đưa tiễn người cha tới nghĩa địa Lachaise. Sáu giờ đúng, chiếc quan tài bắt đầu hạ huyệt, các đầy tớ của hai con gái lão Goriot chuồn ngay lập tức cùng các tu sĩ khi mà một bài kinh ngắn mà Eugène trả tiền dứt lời. Sau khi hất vài xẻng đất lên nắp áo quan, một trong hai phu huyệt chạy vội tới bên Rastignac đòi tiền công. Tìm mãi mà chẳng thấy gì, Eugène đành phải mượn Christophe hai mươi xu. Tuy việc ấy không có gì đáng phải ngạc nhiên, nhưng chàng cảm thấy buồn bã kinh khủng. Cảnh hoàng hôn ảm đạm càng làm cho thần kinh chàng căng thêm. Cúi nhìn lần nữa ngôi mộ, giọt nước mắt cuối cùng của chàng trai trẻ lăn dài, giọt nước mắt trào ra vì những rung cảm thiêng liêng của một trái tim trong trắng, nó rơi xuống mặt đất rồi từ từ vút lên trời cao. Chàng cứ đứng lặng khoanh tay nhìn những đám mây chiều. Nhìn chàng sinh viên buồn bã như vậy, Christophe chán nản bỏ đi.

    Còn lại một mình, Rastignac sải bước trong nghĩa trang.Trước mắt chàng, Paris chạydài và ngoắt ngoéo hai bên bờ sông Seine đang tràn ngập ánh đèn. Cặp mắt đau đáu của chàng hướng về quảng trưởng Vendome, nơi đó có đài tưởng niệm và nóc vòm điện invalides trong đó gói gọn tất cả mọi sinh hoạt của cái xã hội thượng lưu mà có lúc chàng đã muốn vươn tới. Chàng nhìn như hút hết mật ngọt của cái tổ ong ấy, rồi lẩm bẩm: "Bây giờ chỉ còn lại ta và ngươi!".

    Hành động thách thức đầu tiên khi chàng quay lại với xã hội là đến ăn tối ở nhà bà Nucingen.

    Hết.

    Nguồn: Lão Goriot. Tiểu thuyết của Honore De Balzac. Xuân Dương dịch từ tiếng Pháp: Le Père Goriot. NXB Văn học in lần đầu. Các NXB khác in nhiều lần.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập33,764,173

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/