Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,816,509

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Không gian đường phố/ Phương án nào cho Paris?

Phan Quang

  • Thứ ba, 14:00 Ngày 30/06/2020
  • KHÔNG GIAN ĐƯỜNG PHỐ

    Một sáng chủ nhật mùa hè, máy bay từ Việt Nam hạ cánh xuống sân bay Charles de Gaulle lúc tinh mơ. Vì là ngày nghỉ, lại còn quá sớm cho nên đường thông thoáng, vèo một cái đã về tới trung tâm thành phố, đỡ phải chịu cái cảnh ùn tắc giao thông như vẫn xảy ra những ngày trong tuần vào giờ cao điểm.

    Và cũng vì quá sớm, cho dù có về khách sạn cũng chưa có sẵn phòng, những người ra đón nảy ý muốn mời đoàn khách xem lướt một số nơi trong thành phố hãy còn vắng vẻ. Những tháp Eiffel, đại lộ Champs Elysées, điện Les Invalides… có mấy ai đến Paris mà không muốn tham quan, cho dù chỉ được ngồi trên xe nhòm qua cửa kính. Riêng cái tháp Eiffel xây toàn bằng thép, cái tháp mà cách đây hơn một thế kỷ đã được dựng lên khi người ta cần một công trình nào đó thật hoành tráng để kỷ niệm xứng đáng một trăm năm ngày Đại cách mạng Pháp thành công. Hồi ấy hầu hết dân Paris và báo chí Pháp đều đồng thanh la ó, gọi nó là con quái vật phá hỏng vẻ đẹp cổ kính hài hòa của thành phố, thì ngày nay nó trở thành biểu tượng của Paris. Mỗi năm có ít nhất năm triệu du khách từ các nơi đến xếp hàng chờ lên tầng cao để ngắm nhìn thành phố.

    Lúc xe chạy dọc theo đại lộ Champs Elysées, tôi chợt nhìn thấy hai bên vỉa hè nhiều kiốt mới vừa dựng lên treo lủng lẳng những giò phong lan tươi rất đẹp đủ màu đủ dáng đang nở hoa phô sắc.

    - Phong lan Singapore. – Người hướng dẫn giới thiệu.

    - Bày để bán ư?

    Phản xạ đầu tiên của mọi người là sự liên tưởng đến năng khiếu kinh doanh bẩm sinh của dân quốc gia bé nhỏ nhưng giàu có nhất trong các nước thuộc Hiệp hội Đông Nam Á.

    Chị hướng dẫn nhún vai:

    - Tôi nghĩ chắc là không. Trưng bày cho đẹp thôi.

    - Vậy chi phí lấy ở đâu?

    Lại nhún vai:

    - Chắc người Singapore đài thọ. Họ đâu có thiếu tiền. Được trưng bày quảng cáo ở đại lộ Champs Elysées đâu phải là chuyện dễ.

    *

    *   *

    người Pháp hào hoa biết cách trau chuốt các đường phố, ít nhất là các đại lộ lớn ở trung tâm, và tận dụng không gian làm tôn vẻ đẹp thị thành, thỏa mãn nhu cầu thẩm mỹ của con người.

    Ai cũng biết Paris nổi tiếng thế giới với các viện bảo tàng. Riêng trong phạm vi thủ đô đã có đến mười bốn bảo tàng cấp quốc gia, mà vĩ đại nhất, đáng tự hào nhất là Bảo tàng Mỹ thuật Le Louvre; ngoài ra còn hàng trăm nhà bảo tàng khác mở cửa thường xuyên. Còn các tượng đài, các công trình hoành tráng ngoài trời, hầu như du khách có thể bắt gặp bất kỳ ở đâu.

    Thế nhưng người ta vẫn chưa hài lòng với chuyện đó. Người ta thường xuyên động não để nghĩ thêm nhiều cách khác. Một dòng ý tưởng chủ đạo hiện nay là làm sao cho nghệ thuật, đặc biệt với nghệ thuật đương đại, gần gũi với con người hơn. Nghệ thuật tự nó phải tìm đến con người. Mà tìm đến con người, thì ở đâu bằng trên đường phố? Thế là ngày càng có nhiều cuộc trưng bày lớn ngoài trời xuất hiện. Trưng bày nói ở đây là những cuộc triển lãm có thời hạn, khác với tượng đài, vòi phun nước, công viên là những công trình cố định vĩnh cửu.

    Câu chuyện bắt đầu dễ đến mười lăm năm trước đây ở Cầu Mới (Pont-Neuf), một trong những chiếc cầu đẹp bắc qua sông Seine. Xin nói ngay: chớ nên bị đánh lừa bởi tính từ mới. Tên gọi vậy nhưng Pont Neuf là chiếc cầu cũ nhất trên sông Seine còn lại ở thủ đô Paris. Nó được khởi công xây dựng năm 1578 dưới triều đại vua Henri III, xây dựng cả mấy chục năm, và phải chờ đến khi ông vua con, vua Henri IV lên nối nghiệp thì nó mới được chính thức làm lễ khánh thành.

    Một buổi sáng, người dân Paris nhìn thấy chiếc cầu đồ sộ và cổ kính ấy được phủ vải kín từ mặt cầu đến sát mép nước, kể cả thành và trụ cầu. Riêng tấm vải này đã rộng tới bốn vạn mét vuông. Che kín tác phẩm vốn là thông lệ trước khi chính thức khai trương một công trình điêu khắc. Không ai được nhìn, được biết có cái gì bên trong cho đến khi tấm vải phủ được mở ra vào giờ phút trọng đại.

    Đúng vậy. Đây là cuộc trưng bày tác phẩm của nhà điêu khắc nổi tiếng Chisto.

    Bảy năm sau, và lần này chính trên mặt đại lộ Champs Elysées, đến lượt tác phẩm của người nghệ sĩ người Colômbi, Botero. Mặc dù hồi ấy không phải không ít người Paris còn nặng đầu óc nước lớn thắc mắc sao cái đại lộ trứ danh nhất thủ đô hoa lệ lại dành cho một nghệ sĩ nước ngoài trưng bày tác phẩm, mà lại là người dân “nước nhỏ” nữa chứ. Ấy thế mà tác động do cuộc triển lãm mang lại thật bất ngờ. Một tờ tuần báo hàng đầu của nước Pháp, tờ L’Express, gọi thành công ấy vang lên giữa trời Paris như một tiếng sét.

    Thành công ấy bắt nguồn từ ý tưởng của một người phụ nữ làm nghề môi giới nghệ thuật chẳng dính dáng gì đến cơ quan nhà nước. Dạo ấy bà làm việc cho một galơri được ủy thác bán các tác phẩm của Botero. Không hiểu sao bà thuyết phục được một người bạn gái, trợ lý của vị Giám đốc phụ trách “Không gian xanh” (công viên và hè phố) ở tòa thị chính. Thế là cuộc triển lãm được tiến hành.

    Mùa xuân năm nay, Paris vừa gặt hái được một thành công khác. Lần này cũng lại trưng bày trên một cái cầu, nhưng không phải Cầu Mới mà là Cầu Nghệ thuật, nối liền Bảo tàng Le Louvre với Viện Hàn lâm khoa học. Gần bảy mươi tác phẩm của nhà điêu khắc gốc châu Phi Ousmane Sow được mang bày cho công chúng thưởng thức. Mỗi ngày có khoảng bốn vạn người xem. Tính ra trong gần bốn tháng trưng bày, từ tháng ba đến hết tháng sáu, đã có hơn ba triệu người xem. Có nhà nghệ sĩ nào dám ước mơ tác phẩm mình được như vậy?

    Kết quả tốt đẹp của các cuộc triển lãm ngoài trời cuối cùng rồi cũng được tòa thị chính Paris quan tâm. Đích thân các nhà chức trách sau đó đứng ra tổ chức trưng bày trên đại lộ Champs Elysées năm chục tác phẩm điêu khắc hoành tráng của các nghệ sĩ đã thành danh, từ Auguste Rodin đến Yves Klein. Nhờ gắn liền với các hoạt động nghệ thuật, đại lộ Champs Elysées vốn tự nó đã có sức hấp dẫn lớn, lại càng cuốn hút mạnh mẽ không chỉ dân thủ đô Paris mà cả triệu khách du lịch nước ngoài.

    Năm nay đích thân Thị trưởng Jean Tibéri nhận đứng ra trông nom cuộc trưng bày sẽ diễn ra trong hai tháng vào mùa thu. Hoạt động văn hóa này, dù có nói thẳng ra hay không, cũng khó tránh khỏi màu sắc chính trị. Bởi người đứng đầu cơ quan hành pháp Paris – mà vị tiền nhiệm không ai khác đương kim Tổng thống Jacques Chirac – gần đây bị báo chí phê phán kịch liệt vì nhiều vụ bê bối. Tuy nhiệm kỳ của ông chưa kết thúc, Jean Tibéri đã nói rõ ý đồ sẽ tiếp tục ra tranh cử nhiệm kỳ tới. Theo các nhà quan sát, chính nhờ có sự nâng đỡ của cá nhân Tổng thống mà lần trước Jean Tibéri trong vai trò Phó Thị trưởng đã thắng phiếu nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp, nguyên Bộ trưởng Bộ Văn hóa Jacques Toubon, cũng là người cùng cánh hữu cả. Lần này đảng RPR đang lâm vào khủng hoảng, vị thế của ông Jean xem ra có phần đáng lo ngại hơn(*). Hoạt động văn hóa, nhất là văn hóa đại chúng, cũng là dịp tốt để ra mắt công chúng thời kỳ “tiền tuyển cử” lắm chứ!

    Một vấn đề nữa được dư luận Pháp quan tâm là làm sao tách rời hoạt động văn hóa khỏi mục đích thương mại. Dự kiến chi phí cho cuộc trưng bày tới sẽ tốn chừng chín triệu frăng. Ngân sách thành phố bỏ ra bốn triệu, còn lại trông chờ các nhà hảo tâm. Phòng tranh Nhật Bản Yoshi có cơ sở ở Paris đã nhận tài trợ một triệu frăng. Mọi Mạnh thường quân đều được hoan nghênh, miễn là không can thiệp vào việc lựa chọn tác phẩm trưng bày, người ta nói vậy.

    Kỳ này dự kiến sẽ chọn tác phẩm của năm mươi nhà điêu khắc thuộc nhiều nước. Vì vậy bày tác phẩm của ai và ở chỗ nào hẳn là một vấn đề tế nhị. Nghe nói trong số các nghệ sĩ được mời trưng bày có nhà điêu khắc đang ăn khách ở Mỹ là Jeff Koons. Tác phẩm của ông có cái cao đến hơn mười mét, chắc hẳn chỉ có thể đặt ở cái bùng binh hết sức nổi tiếng là bùng binh Champs Elysées. Bùng binh này tuy nằm ở lưng chừng đại lộ, song khúc đường từ chỗ này đến Khải hoàn môn với hai dãy nhà không quá cao hai bên đường được xây dựng từ thế kỷ trước, mới thật sự là con đường đô hội nhất thủ đô Paris. Nơi đây tọa lạc các khách sạn siêu hạng, các hiệu thời trang, các nhà hát tạp kỹ, các rạp chiếu bóng chen lẫn các ngân hàng và trung tâm thương mại. Đặt một công trình cao hơn mười mét, lại là tác phẩm của một người Mỹ ở chính giữa một bùng binh nhìn thẳng tới Khải hoàn môn, liệu có “ngang” không? Liệu có được công chúng Paris chấp thuận? Hay là lại gây nên phản cảm? Trong bối cảnh ấy, những người tổ chức thận trọng viện lý do kỹ thuật để tạm gác ý tưởng này sang bên. So với những cuộc trưng bày to lớn như vậy, thì mấy trăm dò phong lan mang từ Đông Nam Á đến hôm nay phỏng có thấm tháp gì?

    Đạo diễn chính của cuộc trưng bày lớn ngoài trời mùa thu tới vẫn là người phụ nữ đã tạo được thành công vang dội “như tiếng sét” năm xưa, khi bà tổ chức triển lãm tượng của Botero. Liệu trời Paris mùa thu tới lại có thể nổi được cơn dông với nhiều tiếng sét?

    1999

    PHƯƠNG ÁN NÀO CHO PARIS?

    Paris hoa lệ là một thành phố khá chật chội. Paris đang tìm cách thoát khỏi cái vòng kim cô do thiên nhiên và lịch sử áp đặt, kiếm thêm không gian sinh tồn.

    Theo ranh giới hành chính được quy định từ năm 1840, thủ đô nước Pháp ngột ngạt trong khuôn khổ 105 kilômét vuông. Các ông bạn hàng xóm thoải mái hơn nhiều: Luân Đôn 1530 km2, Roma 1500, Berlin 981, Madrid 607… Thủ đô Bruxells của nước Bỉ vẻn vẹn chín mươi vạn dân, diện tích vẫn gấp rưỡi Paris (161 km2).

    Đấy là nói Paris đích thực, Paris nội thành. Còn trước mắt người xứ khác đến, mở ra một thành phố mênh mông liên hoàn cùng với vùng lle de France, tạo thành khu dân cư đông cả chục triệu người. Tôi đã đi xe hơi suốt ngày xem phố xá Paris, từ đường này nối sang lối khác, mà không hề biết mình đã ra khỏi đô thành từ bao giờ. Bởi vùng lle de France bao quanh thủ đô Paris đích thực, cũng nườm nượp cộ xe, cũng san sát cửa nhà, mà xem ra còn hiện đại hơn, tân kỳ hơn tuy không có vẻ đẹp cổ kính như trong nội đô. Nhiều năm qua, dân parisiens chạy khỏi Paris. Từ ba triệu dân năm 1921, cuộc điều tra dân số gần đây nhất (1999) cho biết người Paris thật đúng danh xưng ấy còn có 2,125 triệu. Trong khi khách vãng lai hằng năm của thủ đô lên tới 26 triệu, trong đó 60% là người ngoại quốc. Có nghĩa ra phố, ta sẽ gặp nhiều người nước ngoài hơn người bản địa.

    Cơ cấu dân số Paris liên tục biến động. Nhiều người dọn đến, lắm người ra đi. Đầu tiên, là những người giàu có. Họ có đủ điều kiện chạy khỏi nội thành. Họ ra vùng ngoại vi, sống những nơi có thể không quý tộc nhưng hiện đại hơn, nhiều không gian hơn. Sau họ là những người nghèo. Người nghèo giảm số lượng chứ không hẳn “ra đi”.

    Chiếm tỷ lệ cao nhất trong cơ cấu dân số Paris ngày nay là những người thuộc lứa tuổi 20-39. Gần hai phần năm – cụ thể 36%, trong khi con số tương ứng toàn nước Pháp là 28%. Đấy là những người có công ăn việc làm ổn định, thu nhập cao, con cái ít hoặc chưa có con. Một số là sinh viên nghiên cứu tại các “trường lớn”, lò đào tạo nhân tài. Có nhà dân số học so sánh lớp người parisiens này với lớp dinkies bên Hoa Kỳ. (Dinkies là tiếng lóng thu gọn cụm từ tiếng Mỹ: double income, no kids – thu nhập gấp đôi, con cái không có). Tuy nhiên đội hình U40 khá giả, khi đã sinh hạ một hoặc hai con, thế nào cũng kiếm cách chạy khỏi nội đô. Một số rồi có cơ may đưa gia đình trở lại, định cư những căn hộ sang trọng bên bờ sông Seine. Ấy là khi họ đã thành đạt trong kinh doanh hay trở thành quan chức bậc cao.

    Thanh thiếu nhi dưới hai mươi tuổi ở Paris rất ít, chỉ có 18% dân số (so với con số trung bình cả nước 25%). Paris là một cô gái đẹp mà chịu tiếng già, thật không oan. Các chính phủ xã hội từ lâu có chính sách giữ chân lớp trung lưu lại Paris. Đấy là tầng lớp làm cơ sở xã hội của họ, những người có khả năng dồn phiếu cho ứng cử viên phái tả. Năm 2000, Thủ tướng Lionel Jospin, mà hồi ấy nhiều người tin chắc ông sắp bước vào Điện Elysées làm tổng thống tới nơi, ban hành một nghị định, yêu cầu các đô thị trong cả nước dành 20% quỹ nhà ở để phân phối theo “nhu cầu xã hội” – có nghĩa bán cho những người thu nhập thấp hoặc cho họ thuê. Một chính sách được lòng dân. Thời gian thực hiện: hai mươi năm. Đến nay, quỹ nhà của Paris mới có khoảng 14%, còn thiếu hụt chừng 64.000 căn hộ nữa.

    Phát triển kinh tế, biến đổi cơ cấu dân số khắc làm thay đổi cảnh quan, khiến những người hay lui tới thành phố không khỏi ngạc nhiên. Cũng như nhiều người xứ khác đến thăm Paris, sau khi viếng các công trình văn hóa-lịch sử từng làm thành phố nổi danh toàn cầu – mà ai chưa một lần đến những nơi ấy coi như chưa đặt chân tới thủ đô – tôi vẫn ước mong lang thang thơ thẩn trước các cửa hàng tạp hóa, hiệu sách cũ, quầy báo, sạp trái cây, hoa tươi, bánh mì, thịt bò vừa ra lò mổ, phoma sản xuất thủ công, cá bể tôm sông cùng trăm thứ bà giằn khác… từ bao thế kỷ nay làm nên một phần văn hóa Pháp. Những nét đặc sắc ấy nay mỗi ngày một co lại tựa miếng da lừa của Balzac. Chỉ trong vòng ba năm lại đây (2000-2003), nội thành Paris biến mất 12% cửa hàng thịt, 15% hiệu ngũ kim, tạp hóa, 11% quầy sách báo… Nhiều bậc thức giả tuy chưa có dịp đặt chân tới Paris, vẫn có thể hình dung trong đầu các quán sách cũ ven bờ sông Seine, mà các văn hào Maxime Gorki, Paoutovski… đã mô tả thật tài hoa. Những quán sách ấy không còn như chúng ta mường tượng thời trai trẻ đâu.

    Giảm mươi, mười lăm phần trăm trong ba năm. Một nhịp độ đáng sợ. Theo luật pháp bên Tây, người buôn bán nhỏ khi về hưu có quyền sang nhượng mặt bằng cho ngành kinh doanh khác. Chưng ra mặt tiền các hàng cao cấp như thời trang, mỹ phẩm, lời lãi thu về trên cùng một diện tích ấy khắc lớn hơn nhiều so với việc bán buôn hàng lặt vặt. Bên mua không thiếu tiền, bên bán muốn giá hời… Có sức nào cưỡng lại nổi chiều hướng suy giảm ấy. E rồi chẳng bao lâu nữa, khách xa mất hẳn cái thú thơ thẩn ngó nghiêng nét sống đời thường người parisiens thứ thiệt. Đã thế, một số xí nghiệp dời đi nơi khác do yêu cầu bảo vệ môi trường, làm cho dân nội đô Paris trong mười năm mất tới mười sáu vạn chỗ làm, dẫn đến tỷ lệ thành phố này thất nghiệp cao nhất nước. Mới hay đô thị nào cũng có những vấn đề sống còn của nó, lớn hoặc nhỏ.

    *

    *   *

    Tháng mười năm ngoái, ông thị trưởng thành Paris Bertrand Delanoe công khai nêu vấn đề “nới rộng” lãnh địa của mình. Chiều ngang không còn đất, đành phải tìm ở chiều cao thôi. Ông rào đón trước sau: “Tôi cần nói rõ: Tôi vốn là một người bảo thủ say mê di sản thủ đô ta, tôi rất ghét các kiến trúc hỏng toẹt xây những năm 1960. Thậm chí không loại trừ chúng ta phá bỏ các tháp cao thời ấy… (Nhưng), với 105 km2, Paris là một thành phố rất nhỏ. Chúng ta lại cần có nhiều vườn trẻ hơn, nhiều nhà ở hơn, nhiều địa điểm hơn cho các hoạt động kinh tế… Và chúng ta còn phải để cho các tài năng kiến trúc thế kỷ XXI có cơ hội thể hiện tài năng của mình ở Paris. Vấn đề đặt ra không phải ở chiều cao mà ở thẩm mỹ và ở chỗ con người sống ra sao trong ấy” (báo Le Monde, 16-01-2004).

    Ông thị trưởng thận trọng hoàn toàn có lý do. Từ sau chiến tranh thế giới thứ hai, Paris lớn lên nhiều lắm. Vô vàn công trình mới xây đẹp đẽ, hiện đại, bề thế, tiện nghi… ăn nhập với khung cảnh Paris cổ kính. Nhưng cũng không thiếu cái xấu cái dở. Không thiếu những “con quỷ” bỏ thương, vương tội. Từ lâu, bạn đã rút ra kết luận: Sai lầm trong quy hoạch và thiết kế xây dựng đô thị là sai lầm phải trả giá đắt nhất.

    Cái tháp đen sì đầu đại lộ Montparnasse cổ điển là một thí dụ. Người viết bài này nhân kể chuyện Paris đời thường, từng thưa với bạn đọc lời một số nhà trí thức Pháp gọi nó “con quỷ thành Paris”. Nhiều vị nặng lời hơn, bảo Paris xây cái tháp ấy là “bắt chước trò khỉ”, là “hiện đại ngây ngô”. Dù vậy, các tháp cao vẫn mọc lên nơi này nơi khác, tuy có né khu trung tâm dày di sản. Nhiều tháp cao làm hỏng Paris. Phá vỡ tổng quan kiến trúc. Không kiến tạo được quan hệ xã hội. Kiến trúc sư Henri Gaudin cho rằng các cao ốc “khước từ không gian công cộng”, bởi “các quan hệ xã hội xưa nay vẫn thực hiện ở bình diện mặt đất”.

    Dư luận bất bình tới mức, dưới triều đại Valéry Giscard d’Estaing (1974), tổng thống ban hành một quyết định: Từ nay trở đi, cấm xây dựng những công trình cao quá hai mươi năm mét ở trung tâm Paris, ba mươi mốt mét ở vùng phụ cận, trường hợp đặc biệt cũng không được vượt quá ba mươi bảy mét. Chính cái “vòng kim cô 25-31-37 mét” do nhà chính khách trung hữu ấy ban hành hai mươi năm về trước, làm ngài thị trưởng trung tả hôm nay đau đầu.

    Như tất cả mọi cuộc tranh luận công khai, người phản đối người ủng hộ tháp cao đều có cơ sở lý luận của mình. Paris vốn là một thành phố xây dựng trên vùng đất bằng. Ngoại trừ vài gò cao (trong đó có đồi Monmartre nổi tiếng), xưa kia không mấy công trình vượt hơn một trăm mét so với mặt sông Seine. Các đỉnh cao là gác chuông nhà thờ (như Nhà thờ Đức Bà Paris…), chóp điện Panthéon, điện Invalides… Chiều cao điểm xuyết đúng chỗ làm cảnh quan bớt đơn điệu. Cuối thế kỷ XIX đột ngột mọc lên bên bờ sông Seine tháp Eiffel bằng thép ngất ngưỡng ba trăm mét cao. “Một con quỷ” phá hoại đô thành, nhiều người Paris thời ấy bảo thế. Trong số những người phản đối, có không ít tên tuổi như Alexandre Dumas, Guy de Maupassant… Một trăm năm sau, con quỷ Eiffel trở thành biểu tượng sáng giá của Paris. Bây giờ nó càng bừng lên huy hoàng tráng lệ, đêm cũng như ngày. Mỗi năm có đến mười triệu lượt người đặt chân lên tháp Eiffel. Trong khi cái tháp Montparnasse, khối bê tông sắt thép và kính cản quang mô phỏng kiểu Mỹ, không trở thành biểu tượng mà vẫn cứ là con quỷ; sau bốn mươi năm tồn tại, nó đang bị người đời đòi dời đi và ông thị trưởng dọa phá dỡ. Vấn đề chung quy ở cái đẹp hài hòa với vị thế xung quanh và tính năng của công trình.

    Về mặt xã hội, nhiều ý kiến quả quyết, xây tháp cao là nơi ở cho người thu nhập thấp là nghịch lý. Tháp cao đầu tư xây dựng đắt, bảo quản phức tạp và tốn kém, quan hệ giữa người và người sống trong cộng đồng ấy chia cách. Hãy dè chừng hội chứng tháp cao tầng! – lời cảnh báo vang lên từ một nước giàu, công nghệ cao là nước Pháp, rất đáng được những người sống ngoài biên giới xứ sở ấy lắng nghe. Kiến trúc sư Christian de Portzamparc, một chuyên gia tháp cao khuyến nghị: “Chỉ những cao ốc nhỏ, cao mười lăm tầng trở xuống mới có khả năng hòa nhập với cảnh quan quanh ta, vốn gồm những công trình xây dựng thấp hơn”. Vấn đề đến nay chưa được Hội đồng thành phố Paris chính thức quyết định. Báo Le Monde, vốn được coi phản ánh đúng dư luận tinh hoa nước Pháp, số ra cuối tuần vừa rồi, chắc hẳn có cơ sở nên mới dám quả quyết: Không có chuyện biến Paris thành một thành phố – bảo tàng. Phải mang cuộc sống mới đến với nó. Tuy nhiên, không nên theo khuynh hướng hiện đại thô thiển. Có thể cho phép một số công trình nào đó vượt quá tiêu chí chiều cao hiện hành, trong khi “phải giữ cho được khoảng cách rất xa so với tiêu chí (lớn quá cỡ) của Mỹ, Braxin hay Trung Quốc”.

    2004

    PQ.

    Nguồn: Du ký. Tác giả: Phan Quang. NXB Văn học, 2005.

    www.trieuxuan.info

     

    (*) Sau cuộc tuyển cử, chức Thị trưởng Paris đã chuyển sang phái tả (PQ).

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,816,510

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/