Search

Access times

  • Total visits34,105,567

PARTNER

    Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

    Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

    * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...

Novel

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Monday, 17:25 Day 22/12/2008
  • Phế đô

    Cô gái không nói gì. Trang Chi Điệp nhìn cô gái còn đặc sệt tính khí học sinh, liền cảm thấy rất có cảm tình, bèn hỏi:

    - Nghe giọng nói, em vốn không phải người Tây Kinh có đúng không?

    Cô gái đáp:

    - Em là người tỉnh An Huy.

    Chủ nhiệm Vương bảo:

    - Lan này, đây là bạn cũ của tôi Trang Chi Điệp là nhà văn viết sách.

    Cô gái lập tức kêu lên một tiếng, nhưng lại đực mặt xấu hổ vì sự thất thố của mình, cô nói:

    - Thầy vừa bước vào, em đã cảm thấy người này sao quen thế, song không nhớ ra ngay được đã gặp ở đâu? Chủ nhiệm vừa giới thiệu một cái, em đã nhớ ra ngay, em đã nhìn thấy thầy trên truyền hình.

    Trang Chi Điệp cười, lảng sang chuyện khác hỏi:

    - Em người An huy, ở nơi nào của An huy?

    Cô Lan đáp:

    - Túc Châu. Thầy giáo Điệp đã đến đó chưa?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Nói đến Túc Châu, tôi lại nghĩ đến một người không biết em có biết không? Một sinh viên của những năm năm mươi, sau bị quy sai là phái hữu, nghe nói tháo vát lắm, lại rất xinh, hiện nay chỉ biết sống goá bụa ở Túc Châu, song không biết ở đơn vị nào của Túc Châu?

    Hồng Giang hỏi:

    - Có phải là người bạn học cũ yêu mến Tổng biên tập Chung Duy Hiền?

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Cậu cũng biết à?

    Hồng Giang đáp:

    - Em đã nghe Chu Mẫn nói về cái tật quái gở của ông già này, già cốc đế rồi mà còn theo đuổi thư tình cứ từng lá từng lá gửi đi tơi tới, đầu trọc long lóc như cái bình vôi mà còn say tương tư.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Cậu không hiểu tình hình thực tế, đừng nói xấu ông ấy. -  Lại hỏi - Lan em có biết không? Có nghe kể bao giờ chưa?

    Cô Lan suy nghĩ một lát, rồi khe khẽ lắc đầu. Trang Chi Điệp hỏi:

    - Em xa Túc Châu đã lâu chưa?

    Cô Lan đáp:

    - Xa đã bảy tám năm rồi. Mỗi năm về thăm cũng không ở nhà được bao lâu. Bởi không phải người cùng thế hệ, nên biết rất ít.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Ở Túc Châu em vẫn có người nhà chứ ?

    Cô Lan đáp:

    - Em có ba chị em gái, chị hai và em ở Tây Kinh, chị cả ở Cục bưu điện ở Túc Châu, thầy định hỏi thăm người này, em sẽ bảo chị em dò hỏi cho.

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Khỏi cần dò hỏi, có lẽ người ấy chẳng phải Túc Châu, người ta đã nói nhầm, có lẽ người này đã từ lâu không có ở trên đời. Nhưng nếu em chịu giúp tôi, tôi sẽ có việc nhờ em đấy!

    Cô Lan hỏi:

    - Việc gì ạ thưa thầy? Giúp đỡ được thầy giáo Điệp em cũng vinh dự ạ!

    Trang Chi Điệp liền đưa cho A Lan tấm danh thiếp của mình. A Lan bảo cô không có danh thiếp trao đổi. Ở cổng nhà máy của các cô có điện thoại, nhưng họ không chuyển tới công nhân, nếu có việc, thì gọi điện công cộng tới nhà chị hai của cô. Năm nay nhà máy của các cô đã di chuyển nhà ở tập thể, nên cô về ở nhà chị hai. Cô liền ghi rõ địa chỉ, họ tên và số điện thoại của nhà chị hai vào một tờ giấy Trang Chi Điệp cảm ơn và nói:

    - Tới lúc đó tôi sẽ đến tìm em.

    Chủ nhiệm Vương thấy Trang Chi Điệp và A Lan nói chuyện lâu quá, tỏ ra khó chịu, liền đấm tay vào bao cát. Trang Chi Điệp nhận ra điều đó, liền nói với mấy người cùng đi:

    - Thôi thế nhé, anh Tống này, Chủ nhiệm Vương đã nhận lời giúp đỡ, hôm nào anh bố trí thời gian đến đây để chủ nhiệm dẫn đi gặp Cục trưởng. Hôm nay chủ nhiệm bận việc, chúng ta không quấy rầy nữa.

    Mọi người liền đứng dậy. Chủ nhiệm Vương nói:

    - Không ngồi lâu nữa hả? Vậy thì khi nào thư thả sẽ đến nhé? Nếu bao giờ trên chiếu bài có ba thiếu một, thì anh điện gọi tôi, tôi cũng sẵn sàng đến ngay.

    Tiễn khách ra đến cửa, Cô Lan còn mở sổ nhật ký ra, xin chữ ký của Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp hỏi:

    - Ký cái tên có tác dụng gì đâu?

    Nhưng vẫn ký. A Lan vui sướng đến mức tiễn Trang Chi Điệp ra khỏi cửa, hai chân từ bậc  thềm trượt một cái, ngã chỏng chơ. Mọi người sấn lại hỏi:

    - Có bị trẹo chân không?

    Chân không trẹo, song gót sau của một cái giày rơi ra, A Lan ngượng chín mặt. Chủ nhiệm Vương nói:

    - Xem kìa, xem kìa, cô làm cái gì thế?

    A Lan đáp:

    - Em xấu mặt quá! Đôi giày này vừa mới mua được vài hôm, sao chóng hỏng thế không biết?

    Nói xong, cô đứng lên, tập tễnh không đi nổi. Chủ nhiệm Vương định ra cửa hiệu giày dép ở đầu phố mua một đôi mới, thì A Lan vội vàng nói:

    - Thôi thôi, chủ nhiệm ạ, đã rơi, thì cứ để rơi một thể, anh rể em sửa được giày mà!

    Nói xong, cô nhặt một hòn gạch đập luôn gót sau của chiếc giày còn nguyên, đập một cái rơi ngay, cô bỏ luôn hai gót sau vào trong túi xách tay, nhìn bọn người của Trang Chi Điệp, nói một câu:

    - Tạm biệt.

    Mặt cô vẫn chưa hết ngượng còn đỏ ửng. Chiếc xe thuê đưa Trang Chi Điệp về nhà trước. Qua đêm ấy, vết thương ở chân, tuy giẫm vẫn còn cồm cộm, song không phải chống gậy nữa, cả nhà mừng lắm. Bà mẹ vợ cứ bảo nhờ cái bùa.

    Lại trong đêm thứ hai, Liễu Nguyệt đang nằm ngủ mơ mơ màng màng, thì nghe thấy bà già đang nói:

    - Trị được quỷ dữ rồi, thì anh lại tùy tiện bừa bãi, trong nhà còn có một người ở, để gái tân người ta chê cười cho à?

    Liễu Nguyệt tưởng có ai đến, lúc mở mắt ra, ánh trăng ở ngoài cửa sổ mờ mờ ảo ảo, đang là canh ba nửa đêm, liền hỏi:

    -Bà ơi, bà lại lẩn thẩn rồi phải không?

    Bà già ngồi dậy trong cái giường quan tài, nói : 

    - Cô dậy rồi à? Vừa mới tỉnh hay tỉnh từ lâu rồi?

    Bà lại quở trách người nào đó, đồng thời cầm cái dép nhỏ trong lòng ném đi, cười khanh khách. Bà già có một thói quen, khi ngủ thường tháo đôi dép ra ôm vào lòng, nói:

    - Ôm dép ngủ, không mất hồn. Con người ta hễ nhắm mắt ngủ là y như người chết. Nhưng đấy không phải là chết thật, hồn vía rời khỏi thân, nhưng vẫn quanh quẩn trên đầu. Mơ là hồn vía đấy! Nếu không ôm giày dép, sẽ không nằm mơ nữa, không nằm mơ sẽ không có hồn vía, người sẽ sắp chết thật.

    Liễu Nguyệt không tin lời bà, song cũng không dám động đến dép của bà. Thường thường buổi tối xem tivi, xem được một lúc bà ngủ luôn, trong lòng vẫn ôm đôi dép. Liễu Nguyệt không thể gọi bà, chỉ lấy tay huơ huơ trước mắt bà, xem bà có phản ứng gì không, rồi bế cả bà lẫn dép lên giường quan tài ngủ. Thỉnh thoảng có lúc bà vẫn chưa ngủ, Liễu Nguyệt huơ tay trước mắt, bà bảo:

    - Ta chưa ngủ đâu? Nhớ đấy, nếu ta ngủ thì dép phải ở trong lòng.

    Bây giờ thấy bà ném dép đi, Liễu Nguyệt vội hỏi tại sao? Bà đáp:

    - Lão bà cô đã về đây, ông ấy vừa đứng ở bên tường, ta đã đánh ông ấy.

    Liễu Nguyệt toát hết mồ hôi, vội bật đèn. Cạnh tường không có ai, chỉ có cái que gỗ cô đóng treo quần áo lúc chiều nay vẫn còn ở trên tường.

    Bà già bước tới cứ sờ mó cái que gỗ mãi và bảo đây là cái số ta của lão bá, tại sao lại biến thành que gỗ thế không biết? Bà chửi:

    - Cái đồ chết rẫm này, sao nó cứng thế nhỉ?

    Bà nhổ cái que đi, vứt ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm một mình cho chó nó tha đi, sẽ không hại được người nữa.

    Trời sáng, Trang Chi Điệp một mình ra cổng uống sữa bò, lại ngồi nghe một lúc tiếng huyên của Chu Mẫn thổi trên tường thành. Bởi lâu ngày bị giam hãm một chỗ, hôm nay chân đã đi được, nên cũng vui vẻ đi ra chân tường thành, song Chu Mẫn đã ra về, thế là nhìn thấy mặt trời mới mọc đang gậm nhấm một mảng tường gạch, đỏ tươi trông rất đẹp. Trở về nhà, anh hỏi Liễu Nguyệt:

    - Có ai đến đây không?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Không?

    Lại hỏi:

    - Cũng không ai gọi điện thoại chứ?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Cũng không có điện thoại.

    Trang Chi Điệp liền lẩm bẩm:

    - Tại sao cô ấy không đến nhỉ?

    Liễu Nguyệt sinh nghi, nhớ tới cử chỉ của anh chủ với Đường Uyển Nhi hôm trước, liền suy nghĩ, chắc là họ hẹn nhau hôm nay đến, bèn hỏi dò:

    - Có phải thầy giáo nói Đường Uyển Nhi không ạ?

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Sao em biết? Chu Mẫn đi tìm bí thư trưởng, không biết tình hình thế nào? Chu Mẫn không đến, cũng không báo Đường Uyển Nhi đến nói một tiếng.

    Liễu Nguyệt thầm nghĩ, quả nhiên đợi Đường Uyển Nhi, cô nói:

    - Em nghĩ Đường Uyển Nhi sẽ đến.

    Lại ngồi một lúc, vẫn không thấy đâu, Trang Chi Điệp trở vào phòng sách trước, viết một bức thư dài.

    Đến mười giờ mười lăm phút, cuối cùng thì Đường Uyển Nhi đã đến, đứng ở cửa khẽ gọi một tiếng “Liễu Nguyệt”, miệng cười nhăn nhở, để lộ hàm răng nhỏ trắng muốt. Liễu Nguyệt đang giặt quần áo, hai tay bám đầy bọt xà phòng, ngẩng lên nhìn, lại là kiểu tóc búi, mặc bộ váy áo màu tím rộng thùng thình, liền nghĩ bụng: “ Bọn họ dấm dúi với nhau thật rồi”. Lòng đầy ghen tuông nhưng lại cười hỏi:

    - Chị Uyển Nhi có việc gì, đi mải móng thế, cổ đầy mồ hôi thế kia! Chị cả đi vắng. Thầy giáo Điệp ở phòng sách, chị mau mau vào đi.

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Cô Thanh đi vắng à? Chị cứ tưởng cô Thanh ở nhà mới đến chơi nói chuyện.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Chị cả bị viêm tai giữa, đã nặng tai, nói chuyện với chị ấy phải nói to, chuyện thủ thỉ tâm tình tri kỷ không nói được, nói chuyện vất vả lắm!

    Nói rồi đưa mắt nhìn áo ngực Đường Uyển Nhi cao phồng hẳn lên, liền bước tới nắm vào chỗ ấy, hỏi:

    - Chà, màu váy áo này đẹp quá, chị mua ở đâu vậy?

    Nói rồi kéo xem váy áo, tay đã nắm chặt đầu vú trong áo, Đường Uyển Nhi đau quá thụi luôn một quả, hai người đang ồn ào thì Trang Chi Điệp từ phòng sách đi ra, hỏi thăm Đường Uyển Nhi, rồi ngồi xuống nói dông dài toàn chuyện nhạt thếch. Trang Chi Điệp nói:

    - Hôm nay ở đây ăn cơm nhé. Cô Thanh của em vẫn ca cẩm, ở bên ấy em chẳng có việc gì  làm, nên gọi em sang bên này ăn cơm.

    Đường Uyển Nhi đáp:

    - Em không ăn đâu, ở nhà em có đủ mọi thứ.

    Trang Chi Điệp bảo:

    - Không bắt em trả tiền đâu. Liễu Nguyệt này, em ra chợ mua một ít thịt và hành hẹ, trưa nay gói bánh sủi cảo ăn nhé.

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Em cũng đang định đi chợ đây!

    Nói rồi xách làn đi ra cổng. Liễu Nguyệt vừa kéo cửa, thì Đường Uyển Nhi liền sà vào lòng Trang Chi Điệp, mắt rơm rớm nước. Trang Chi Điệp nói:

    - Em lại khóc à? Không được khóc!

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Em nhớ anh quá, không đợi được ba ngày đâu.

    Hai người ôm nhau, hôn nhau cuồng nhiệt. Trang Chi Điệp hất hàm về phía buồng ngủ ở đằng kia, Đường Uyển Nhi hiểu ý, hai người bỏ nhau ra.

    Trang Chi Điệp ngó qua khe cửa nhìn vào buồng mẹ vợ, thấy bà già lại đang ngủ, liền khe khẽ khép kín cửa, rồi bước vào phòng sách trước. Đường Uyển Nhi cũng rón rén bước theo luôn, cửa phòng sách từ từ đóng lại, không phát ra tiếng động, chị ta liền dừng tại chỗ, tụt… thật nhanh.

    Mồm lại đấu luôn vào mồm Đường Uyển Nhi, đạp chân rướn thẳng người, nào ngờ “ái chà” kêu lên một tiếng, ngã dúi lên người Đường Uyển Nhi.

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Sao thế?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Cái chân bị trẹo đau một chút.

    Đường Uyển Nhi bảo:

    - Anh không được đạp mạnh đấy!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Không sao!

    Lại định đứng tiếp, thì Đường Uyển Nhi bảo:

    - Vậy để em tiếp sức cho.

    Nói rồi đứng dậy, bảo Trang Chi Điệp ngồi vào ghế ( Tác giả cắt đi hai mươi lăm chữ).

    Trang Chi Điệp giục rối rít:

    - Nhanh nhanh mặc vào, có lẽ Liễu Nguyệt sắp về đấy!

    Đường Uyển Nhi liền mặc áo váy, chải đầu, lau mồ hôi, hỏi môi son còn đỏ không. Đương nhiên làm gì còn môi son. Trang Chi Điệp đã ăn hết sạch rồi. Trang Chi Điệp liền đưa son môi cho Đường Uyển Nhi bôi lại. Cuối cùng, Đường Uyển Nhi cứ mặc kệ, để cho Trang Chi Điệp viết tùy thích, chỉ soi gương bôi phấn ở phía trên. Khi Trang Chi Điệp viết xong, Đường Uyển Nhi cúi xuống nhìn. Quả nhiên ở đó có ba chữ, đọc thành tiếng: Vô ưu đường (ngôi nhà không lo buồn), liền bảo:

    - Đây là tên phòng sách chứ!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Vậy thì lúc nào anh lấy bút lông viết, dán vào buồng của em.

    Đường Uyển Nhi bảo:

    - Con người lạ thật đấy, sinh ra cái đầu, cái đầu buồn phiền, lại sinh ra cái khác để gạt bỏ buồn phiền!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Nếu không có em, quả thật anh không biết nên sống như thế nào nữa.

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Vậy thì sao anh không lấy em nhanh nhanh lên?

    Trang Chi Điệp nghe vậy, liền gục đầu xuống, trông khổ sở lắm. Đường Uyển Nhi bảo:

    - Thôi không nói đến chuyện ấy nữa, nhắc đến lại rầu lòng, cho dù sau này không lấy nhau, em cũng thỏa mãn rồi. Đời em đây, cuối cùng đã được anh thương yêu, yêu người và được người yêu là hạnh phúc rồi, phải không nào?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Đúng như vậy, nhưng anh còn định nói với em: em cứ chờ đợi anh, nhất định chờ đợi anh.

    Hai người trở lại phòng khách, ngồi nói chuyện một lúc nữa, thì Liễu Nguyệt về, vội đi băm nhân gói bánh. Đường Uyển Nhi xem đồng hồ kêu lên:

    - Ái chà, muộn rồi, em phải về thôi, còn phải nấu cơm cho Chu Mẫn, ba hôm nay ngày nào anh ấy cũng đi tìm thư ký trưởng, vẫn chưa tìm được. Hôm nay anh ấy bảo không tìm thấy ở cơ quan, thì đến nhà riêng, cứ ngồi ở cửa chờ bằng được.

    Nói rồi định về thật. Trang Chi Điệp nói:

    - Em về thật, thì anh cũng không giữ. Em chẳng phải muốn xem sách hay sao, em quên lấy sách à?

    Nói rồi, cùng Đường Uyển Nhi đi vào phòng sách. Liễu Nguyệt đang ở bếp chợt nghĩ: “đừng lấy quyển sách cô đang đọc”, liền bỏ dao băm nhân bánh đến xem, nhưng thấy cửa phòng sách mở có một nửa, rèm cửa thì buông, dưới rèm ấy là hai đôi chân song song, đôi chân đi giày cao gót đang giẫm lên trên đôi đi giày thường, liền vội vàng né người quay về nhà bếp. Sau đó nghe thấy Đường Uyển Nhi nói:

    - Liễu Nguyệt ơi, chị về nhé .

    Liễu Nguyệt nhìn Đường Uyển Nhi đi về, cũng không ra tiễn. Trang Chi Điệp tiễn Đường Uyển Nhi rồi trở vào liền xuống bếp giúp quét dọn lá rau nhặt ra, hỏi Liễu Nguyệt giá thịt bao nhiêu. Liễu Nguyệt không trả lời, cứ băm thịt nhân bánh phăm phăm trên thớt. Trang Chi Điệp nhắc một câu:

    - Em cẩn thận không lại băm vào tay.

    Đoán cô ta đã biết chuyện gì, nghĩ bụng, cho dù cô ta đã biết, thì cũng không làm ầm lên đâu, liền thôi so đo, chợt cảm thấy người mỏi mệt, trở về buồng ngủ.

    Liễu Nguyệt băm xong nhân bánh, nghĩ bụng, mình đã có lòng với chủ nhà, chủ nhà cũng đã từng nói với mình biết bao nhiêu lời thân thiết, song trái tim lại để trên người Đường Uyển Nhi, liền cảm thấy buồn, nhưng lại nghĩ, chủ nhà yêu được Đường Uyển Nhi, thì cũng yêu được mình, cũng cảm thấy hay là mình coi trọng mình quá chăng, nghĩ ngợi nhiều quá, đã từng từ chối anh ta, mới làm cho con mụ Đường Uyển Nhi đi trước một bước cuỗm mất tay trên chăng? Thế là chỉ trút tức giận về phía Đường Uyển Nhi, mắng thầm:

    - Không biết xấu hổ, làm cái trò mèo còn nhớ đến nấu cơm cho Chu Mẫn ư?

     Liễu Nguyệt định đi tới nói với Trang Chi Điệp chuyện gì đó, song thấy Trang Chi Điệp đã đi  ngủ, liền phỏng đoán, khi mình đi chợ, bọn họ đã làm chuyện gì trong phòng sách nhỉ? Nếu có chứng cớ gì sẽ phải mách chị cả mới được! Liễu Nguyệt liền đi vào phòng sách xem xem ngó ngó, nhưng không có dấu hiệu gì, song lại phát hiện có ba tờ giấy nháp trên bàn, đó là một bức thư tình, đầu đề là “ A Hiền thân yêu”, ký tên là “Mai của anh yêu”. Liễu Nguyệt liền hư hư cười nhạt: Lại còn hẹn nhau thư từ đi lại nữa cơ chứ! Bức thư này chưa gửi đi, thì người đã đến rồi, chắc là lại đưa cho anh ta xem chăng? Nghiên cứu một lúc hàm của tên chữ họ sử dụng ngấm ngầm, nhưng vẫn không tìm ra được cái gì, liền thả từng tờ xuống nền nhà, làm như bị gió thổi bay, quay ra đóng kín cửa phòng sách.

    Ngưu Nguyệt Thanh đi làm về, bảo Liễu  Nguyệt gọi Trang Chi Điệp dậy ăn cơm. Liễu Nguyệt nói:

    - Chị cả ơi, có lẽ thầy giáo viết say sưa quá trong phòng sách quên cả thời gian, chị đi gọi thì hơn!

    Ngưu Nguyệt Thanh vào phòng sách, thấy không có người, liền bảo, sao không đóng cửa sổ, giấy viết bản thảo bay khắp ra nền nhà thế này?

    Nhặt lên xem, thì không đi được nữa, liền ngồi xuống đọc bằng xong. Liễu Nguyệt chạy vào gọi:

    - Chị cả ơi, ra ăn cơm đi chị, sao chị ngồi mãi ở đấy vậy? Sắc mặt chị làm sao thế kia?

    Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:

    - Liễu Nguyệt ơi, hôm nay em nhận thư của ai vậy?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Không có thư nào, chỉ có chị Đường Uyển Nhi đến thôi. Có chuyện gì hả chị?

    Ngưu Nguyệt Thanh đáp:

    - Không có chuyện gì, chị hỏi vậy thôi?

    Nói rồi, đút bức thư vào túi, đi ra ăn cơm. Liễu Nguyệt vào buồng gọi Trang Chi Điệp, rồi lại gọi bà già xuống ăn cơm. Trang Chi Điệp đi ra thấy Ngưu Nguyệt Thanh đã ăn cơm, liền hỏi:

    - Mẹ chưa ăn, em đã ăn trước à?

    Ngưu Nguyệt Thanh đáp:

    - Mẹ còn ăn cái gì, chưa biết chừng sắp tới đây mẹ phải đi ăn mày!

    Trang Chi Điệp bảo:

    - Em ra ngoài có chuyện bực mình, đừng về nhà trút lên đầu chúng tôi.

    Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:

    - Em trút giận lên ai? Em còn có người để trút giận ư?

    Trang Chi Điệp thấy vợ càng nói càng chẳng ra làm sao, liền sa sầm nét mặt bảo:

    - Tâm thần.

    Ngưu Nguyệt Thanh nghe vậy, đặt cái bát đến cạch một cái xuống bàn, quay người đi vào buồng ngủ, khóc hu hu. Bà già đi ra, hỏi Liễu Nguyệt:

    - Cô làm gì chị ấy thế?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Cháu có làm gì chị ấy đâu ạ!

    Bà già liền mắng:

    - Không ai làm gì chị, chị khóc cái gì! Chị có chuyện gì ấm ức trong lòng cơ chứ? Cái nhà này ai không nói hay, nói đi nói lại, chẳng phải không có một đứa con đó sao? Không có con, thì chị kết nghĩa của chị đã đồng ý đẻ cho mình một đứa mà nuôi rồi, biết đâu đã có thai rồi cũng nên, có mầm mống rồi còn sợ không lớn được sao? Trẻ con cứ đẻ ra là nó khắc lớn. Bây giờ ra ngoài, chị phải tạo dư luận dần dần đi, cứ bảo là mình đã thụ thai, đến lúc đấy đánh tráo đi ai biết cơ chứ!

     Trang Chi Điệp nói:

    - Mẹ ơi, đừng nói chuyện ấy nữa!

     Bà mẹ hỏi:

    - Không phải chuyện đứa con, thì chị ấy khóc cái gì? Nhà này ăn có cái ăn, mặc có cái mặc, có  thiếu đồ đạc gì đâu, danh phận gì cũng có cả. Đi ra ngoài, ngay đến bà già này người ta ai ai cũng nhìn bằng con mắt khác! Hay Chi Điệp đối xử với chị không tốt hả? Chị còn trẻ hơ hớ ra thế, anh ấy đã thuê người giúp việc trong nhà, chợ búa rau cỏ chị không phải đi mua, quần áo chị không phải giặt giũ, cơm nước cũng không phải nấu, chị còn đòi khóc cái gì mới được, hả?

    Ở trong buồng ngủ. Ngưu Nguyệt Thanh đã nghe rõ cả, chị nói:

    - Đối xử với tôi tốt ư? Tốt lắm, tốt vô cùng! Tôi vất vả lận đận vì cái gia đình này, có việc nào không chăm nom người ta cơ chứ, ai ngờ một bầu nhiệt huyết sưởi ấm được thân người ta, chứ đâu có sưởi ấm được lòng người ta!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Em làm sao thế, rặt nói những chuyện bố láo.

    Ngưu Nguyệt Thanh hỏi lại:

    - Tôi nói chuyện bố láo ư? Thế nào thì trong lòng anh tự biết!

    Bà già nói:

    - Ta hiểu rồi, chị là kẻ sống trong sung sướng mà không biết sung sướng. Chị đòi xử tốt với Chi

    Điệp, Chi Điệp không biết hay sao, anh ấy chỉ vụng về ít nói, không biết ngọt ngào với chị!

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

     - Anh ấy nói hết với người khác rồi, về nhà còn đâu mà nói nữa.

    Bà mẹ bảo:

    - Chị đừng nói thế mà tội nghiệp cho anh ấy. Tôi chứng kiến cả mà. Chi Điệp cũng vất vả lắm, suốt ngày khách đến phải tiếp, khách đi một cái là lại cặm cụi viết, viết chẳng phải để kiếm tiền kiếm danh cho chị ư? Chân đau như thế, nếu là người khác, thì nằm khểnh từ lâu rồi, đằng này anh ấy cứ ngồi lì trong phòng sách hàng buổi.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Viết mà, đương nhiên là viết. Anh ấy đâu có mệt? Càng viết càng hăng hái!

    Nói rồi khóc bù lu bù loa.Trang Chi Điệp điên tiết bỏ cả cơm nằm vật xuống ghế xa lông. Liễu

    Nguyệt bưng bát cơm vào buồng ngủ kéo Ngưu Nguyệt Thanh, Ngưu Nguyệt Thanh không ăn, lại đến kéo Trang Chi Điệp, Trang Chi Điệp nghĩ, chắc chắn Liễu Nguyệt tiết lộ điều gì, liền quát tướng lên!

    - Không ăn, tức no bụng lên rồi, cô đi mà ăn một mình.

    Liễu Nguyệt nghẹn ứ cổ, cũng ngồi vào buồng bà sụt sịt.

    Như vậy là cả buổi chiều và buổi tối, người già người trẻ trong gia đình không ai nói chuyện với ai. Hôm sau thức dậy, Trang Chi Điệp nhớ tới đi đến chỗ Lan, liền vào phòng sách lấy bức thư kia, song tìm mãi không thấy, bèn ra hỏi Liễu Nguyệt. Liễu Nguyệt bảo không biết. Ngưu Nguyệt Thanh đầu tóc rối bung từ buồng ngủ bước ra, cười nhạt bảo:

    - Cả đêm nghĩ xong rồi chứ?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Nghĩ rồi, nghĩ tức cả đêm thì có.

    Ngưu Nguyệt Thanh bảo:

    - Đương nhiên hận tôi, anh A Hiền ạ!

    Liễu Nguyệt hỏi:

    - A Hiền, A Hiền là ai cơ?

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Thầy giáo của em có nhiều bút danh, em không biết à? Ngoài bút danh, còn có người đặt tên cho thầy giáo em nữa đấy, A Hiền nghe mới ngọt ngào làm sao!

    Liễu Nguyệt liền bảo:

    - Thầy giáo Điệp còn có tên này nữa ư?

    Trang Chi Điệp nghe nói vậy, mới rõ bức thư kia đang ở trong tay Ngưu Nguyệt Thanh, đã biết tại sao sinh sự, liền bình tĩnh lại, song đã mượn gió bẻ măng, hỏi:

    -          Em xem thư đó rồi ư?

    (còn tiếp)

    Nguồn: Phế đô. Tiểu thuyết của Giả Bình Ao. Vũ Công Hoan dịch. Hai tập, 1000 trang. Biên tập: Triệu Xuân & Ngô Thanh Hương. NXB Văn học, 2003. Tái bản: 2005.

    Table of contents: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Search

    Access times

    • Total visits34,105,567

    PARTNER

      Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

      Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

      * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...