Search

Access times

  • Total visits33,728,931

PARTNER

    Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

    Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

    * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...

Novel

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Saturday, 17:23 Day 20/12/2008
  • Phế đô

    Ăn xong cơm trưa, Trang Chi Điệp nằm trong buồng ngủ, nhưng trong đầu lại nghĩ đến lời Mạnh Vân Phòng nói lúc nãy. Thì ra ít nhiều cũng đang oán Đường Uyển Nhi mấy ngày nay người không đến, điện thoại cũng không gọi, bây giờ mới biết cô em cũng bị ốm.

    Đường Uyển Nhi bị bệnh gì, tại sao lại ốm, có phải hôm ấy không tìm thấy mình ở khách sạn Cố Đô lại gọi điện về đây không được, đâm ra suy nghĩ lung tung mà lăn ra ốm chăng? Khi đau yếu, con người nhiều tâm tư suy nghĩ lắm, cũng không biết con người nóng hôi hổi ấy, ốm nằm trên giường nghĩ về ta như thế nào? Bất giác Trang Chi Điệp nhớ lại mọi chi tiết trong khách sạn Cố Đô, bỗng thấy rạo rực cả tâm hồn và thể xác.

    Liễu Nguyệt giặt quần đùi trong bể nước, phát hiện có những vết lốm đốm khô cứng màu trắng, biết ngay đó là cái gì, chỉ cảm thấy bối rối, mờ nhòa con mắt. Cô nghĩ, chị Thanh trưa nay không về, anh ấy trong lòng nghĩ đến ai? Hay là lại gặp ai trong mơ? Hôm mình hát bài “Dắt tay nhau” anh ấy đã kéo mình lên người, nếu mình hơi thả lỏng một chút, đã trở thành thân gái có chồng. Lúc ấy Liễu Nguyệt đã nẩy thêm một ý nghĩ, không biết chủ nhân thật lòng yêu mình, hay là chỉ rung động nhất thời mà chơi mình. Trang Chi Điệp là danh nhân đã từng gặp nhiều chuyện nhiều người, nếu thật lòng với mình, với độ tuổi này, biết đâu sau này, mình cũng sẽ làm bà chủ ở đây. Cho dù không thành, thì anh ấy cũng không để mình thiệt, sau này có lẽ sẽ giới thiệu tìm được một công việc nghiêm chỉnh ở Tây Kinh, hoặc giới thiệu lấy một ai đó. Nhưng nếu anh ấy là danh nhân, nhiều người chiều anh ấy, tìm đàn bà dễ dàng, thì anh ấy sẽ không yêu quý mình, vậy thì người chịu thiệt chỉ là mình. Bây giờ nhìn chiếc quần phải giặt, tuy không dám nói chắc anh ấy vì mình, song mình đã nhìn thấu tim gan vị danh nhân mà trước đây mình sùng bái, không nể sợ nữa, cũng không cảm thấy sợ hãi nữa.

    Giặt xong quần, phơi trên dây trong sân, Liễu Nguyệt trở về buồng, đứng trước gương mặc quần áo ngắm nghía mình kỹ lưỡng, cũng ngạc nhiên bởi mình xinh đẹp hơn trước. Liễu Nguyệt vô cùng đắc ý kéo kéo áo sơ mi trước ngực, cặp vú không đeo xu chiêng liền rung rung động đậy. Nhớ mấy hôm trước cùng phu nhân đi tắm ở nhà tắm trên phố. Hai vú của phu nhân đã nhão sệ xuống như quả thị treo chín nũn. Bây giờ hễ nghĩ đến cái dáng ấy, Liễu Nguyệt liền cảm thấy vui sướng một cách hết sức lạ lùng. Đang mỉm cười tươi tắn với chính mình, thì có ai đó gõ cửa. Mới đầu còn gõ nhẹ, Liễu Nguyệt cứ tưởng là gió thổi, sau đó lại gõ tiếp bước đến gần chiếc dây buộc cửa trước, sau đó khe khẽ mở cửa, người đứng bên ngoài là Triệu Kinh Ngũ. Triệu Kinh Ngũ nháy nháy mắt phải, định bước vào, nhưng sợi dây buộc cửa chỉ làm cho cánh cửa mở thành một khe rộng ba tấc, một chân Triệu Kinh Ngũ đã bước vào, đành phải rụt lại. Liễu Nguyệt nói:

    - Anh cứ từ từ, gõ cửa thì văn minh, lịch sự thế, mà vào cửa, thì lại như thổ phỉ!

    Triệu Kinh Ngũ hỏi:

    - Thầy giáo có nhà không?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Nghỉ chưa dậy. Anh cứ ngồi đã nào.

    Triệu Kinh Ngũ liền nói nhỏ:

    - Liễu Nguyệt, mới đến được mấy hôm, đã trắng trẻo hẳn ra, ăn diện đẹp thế này!

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Đến được hai hôm thì chị cả trả tiền công tháng này, em đi sắm luôn. Đến đây đều là khách sang, em mặc cũ quá để mất mặt thầy giáo à!

    Triệu Kinh Ngũ thốt lên:

    - Ôi trời, còn đeo cả vòng ngọc hoa cúc nữa!

    Liễu Nguyệt nói:

    - Anh đừng có động vào.

    Triệu Kinh Ngũ bảo:

    - Leo lên cành cao rồi, thì phớt bơ người giới thiệu phải không?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Đương nhiên em cảm ơn anh chứ.

    Triệu Kinh Ngũ hỏi:

    - Cảm ơn bằng cách nào? Lấy cái gì để cảm ơn?

    Liễu Nguyệt liền đánh vào bàn tay ngứa ngáy không yên của Triệu Kinh Ngũ, cứ cười hì hì mãi.

    Trang Chi Điệp thấy hai người cười cười nói nói, liền hỏi ai đến thế, Triệu Kinh Ngũ vội đáp:

    - Em ạ!

    Soi vào gương, vuốt lại mái tóc. Trang Chi Điệp bảo:

    - Kinh Ngũ ơi, cậu sang đây nói chuyện.

     Triệu Kinh Ngũ vào buồng ngủ. Trang Chi Điệp vẫn nằm trên giường, không ngồi dậy. Triệu Kinh Ngũ hỏi:

    - Anh đau chân à, bây giờ thế nào rồi? Trước khi ăn cơm em gặp thầy giáo Phòng trên phố mới được biết. Em biết chân đau, ngồi một chỗ, lòng lại buồn, khó chịu lắm, nên đến nói chuyện với anh cho vui, còn mang đến cho anh mấy thứ giải buồn.

    Nói rồi móc túi áo lấy ra một cái quạt và một túi nhựa, trong túi đựng bức tranh được gấp lại. Đầu tiên đưa cho Trang Chi Điệp cái quạt, Trang Chi Điệp cầm xem, cái quạt đẹp lắm, nếp nhỏ và đều mặt giấy hơi vàng có chấm hoa óng ánh, cán quạt hình quả bầu nho nhỏ gắn nối lại. Mặt chính quạt là bức tranh sơn thủy, phóng theo Bát đại sơn nhân, như thế cũng thường thôi, nhưng ở mặt sau viết chi chít những chữ nhỏ chân phương bằng đầu con ruồi trông rất đẹp, đọc lướt qua, thì nội dung không phải là thơ Đường thơ Tống thường thấy, mà là nghị quyết đường lối chung, phương châm chung Xã hội chủ nghĩa của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Bên dưới ký tên “Khang Sinh”, lại còn đóng hai con dấu nhỏ của Khang Sinh. Trang Chi Điệp lập tức ngồi dậy, hỏi:

    - Là quạt giấy do Khang Sinh tự tay viết à?

    Triệu Ngũ Kinh nói:

    - Biết anh thích bình cổ, em gửi thư cho anh bạn. Anh bạn viết thư trả lời sẵn sàng đồng ý tặng anh và bảo cuối tháng này sẽ đến Tây Kinh. Nào ngờ, tuần trước xảy ra chuyện rắc rối, bỏ ra sáu vạn đồng mua hai tượng Phật nhỏ đã bị tịch thu. Thật chẳng biết đó là tượng Phật gì mà đáng giá như vậy. Hàng chuyển từ Hán Trung về Tây Kinh, thuê một chuyến xe, nhưng đến Bảo Kê, có hai xe công an đuổi theo chặn lại, bắt cả người lẫn tượng. Hôm trước người nhà anh bạn đến tìm em, bảo Cục Công an ra điều kiện, tượng Phật thì tịch thu, còn người, nếu xử thì bảy năm tù giam, nếu chịu phạt thì mười vạn, chọn cách nào thì chọn, ba hôm sau trả lời. Gia đình anh ấy đương nhiên chịu phạt tiền. Anh đoán xem, người ta sẵn tiền thế đấy, bỏ ra mười sáu vạn một lúc! Người nhà anh ấy không đếm xỉa đến tiền, còn sợ phạt mười vạn không tha người, nhờ em tìm cửa lo lót, liền tặng em cái quạt này, bảo quạt này tuy không phải đồ cổ, song cũng coi như một vật trong cung đình hiện đại người cũng đã chết. Được coi là một vật có giá trị. Quạt này Khang Sinh tặng Lưu Thiếu Kỳ trước hội nghị toàn thể Ban chấp hành Trung ương lần thứ tám, trước kia ông ta phản đối Lưu Thiếu Kỳ, sau đó thấy địa vị của Lưu Thiếu Kỳ sắp nâng cao, lại bám theo, liền đích thân viết quạt này đem biếu lấy lòng.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Quả thật đây là một vật tốt, chữ này của Khang Sinh đẹp đấy chứ?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Đương nhiên rồi, trong lĩnh vực thư pháp, ông ta cũng coi như một tài năng. Anh cũng thích thư pháp, em tặng lại để anh cất giữ.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Kinh Ngũ này, có đi có lại, cậu thích cái gì ở đây thì cứ lấy một thứ!

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Không lấy thứ gì cả. Anh cho em mấy tờ bản thảo là được.

    Trang Chi Điệp nói:

    Mình cũng chẳng phải nhà văn được giải Nô-ben, bản thảo viết tay này, mình cho cậu một bó cũng xong.

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Chỉ cần anh cho em bản thảo viết tay. Anh xem này, em còn tặng anh thứ này bảo đảm cũng thích.

    Triệu Kinh Ngũ mở túi ni lông ra, một tờ tranh thủy mạc rộng bốn thước, chính là bức “Tây Nhạc đăng cao đồ” của Thạch Lỗ, phác họa hoang dã, quái lạ, nét bút ngông cuồng, khí thế dữ dội, ngang ngược. Trang Chi Điệp vừa nhìn vào đã biết ngay đây là tác phẩm của Thạch Lỗ sau khi bị điên vào những năm cuối đời, gật gù khen rối rít, lại cúi sát gần đọc hàng chữ nhỏ ở bên cạnh: “Dục cùng thiên mục, cánh thượng nhất tằng lâu”, liền bảo:

    - Chữ của người điên Thạch Lỗ này, vị đá vàng đậm lắm, nhưng viết thơ cổ thế này có lẽ không đúng. Thơ trong “Đăng quán tước lâu”, Vương Chi Hoán viết là: “Dục cùng thiên lý mục, cánh thượng nhất tằng lâu” (Muốn nhìn hết tầm mắt, lên thêm một tầng lầu), ông ấy viết thiếu một chữ “lý” và mất một chữ “tằng”, mạch văn không thông suốt.

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Ông ấy là hoạ sĩ không phải nhà văn, có thể bỏ sót chữ “lý” trước, viết thêm một chữ bên cạnh không đẹp, vậy thì cũng bỏ luôn chữ “Tằng” ở đằng sau. Viết như vậy trái lại càng thể hiện được máu điên của ông ấy lúc đó. Bức tranh này rẻ lắm, em mua ba trăm đồng từ tay một người phụ nữ ở Lâm Đồng, đưa đến Quảng Châu ít nhất cũng bốn năm vạn.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Đáng giá thế cơ à?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Em đã tìm hiểu tình hình thị trường này hiện nay ở miền nam, tranh của Thạch Lỗ giá bán cao nhất, ở nước ngoài phải tới mười hai vạn đồng nhân dân tệ. Uông Hy Miên phất lên nhờ vào đấy. Ông ấy ngấm ngầm làm những thứ phỏng chế của Thạch Lỗ để đánh lừa bọn người nước ngoài đến du lịch ở Tây Kinh. Em có một người quen cũng làm cái nghề này. Trước kia có liên hệ với Uông Hy Miên, anh ta chuyên bán tranh giả trên thị trường. Giần đây đã bất hòa với Uông Hy Miên, đến tìm em định cùng nhau tổ chức một cửa hàng trưng bày tranh ảnh gì đó. Trong cửa hàng treo những bức tranh của một số người có tên tuổi và không có tên tuổi chỉ dựa vào bán những thứ ấy, chẳng kiếm được bao nhiêu đâu, mấu chốt là kiếm được ở món hàng giả đằng sau nó, hàng giả sẽ do anh ta thuê người vẽ ở chỗ khác, mình đưa về, anh viết lời tựa hay lời bạt lên, buôn bán kiểu này chắc chắn lãi to.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Đấy rành rành là hàng giả, người ta tra hỏi ra, trên đó có lời tựa lời bạt của mình, thì có mà mất mặt.

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Thế thì anh nhầm rồi, họ tra hỏi thì mình cũng bảo chúng tôi bị mắc lừa, cứ tưởng thật cơ! Nếu biết là hàng giả đánh lừa người mua, thì tại sao yêu thế, viết lời tựa lời bạt cất giữ làm gì? Chỉ  cần vì tiền tiêu mới đem ra bán. Chà, bây giờ các vụ án giết người đốt nhà, cứ mười vụ mới phá được hai ba vụ, còn mình đây, là cái việc gì, đâu có dễ dàng tra hỏi ra được? Nếu là người có con mắt tinh đời thật sự, biết rõ ràng là hàng giả, anh ta mới mua. Tại sao ư? Hàng giả tuy chẳng bằng hàng thật, nhưng cũng có giá trị của hàng giả, huống hồ anh là danh nhân, chữ viết cũng đẹp, càng có giá trị lưu trữ. Bạc trắng xóa chảy vào, mà anh lại không lấy, cứ ngồi ở đây viết viết xóa xóa!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Cậu nói thì dễ ợt, nhưng mình thấy chẳng có gì để đảm bảo. Đây chẳng phải là chuyện nói xong bỏ đấy, làm cửa hàng trưng bày tranh ở đâu? Trong cửa hàng trưng bày tranh cũng phải treo một số tranh chữ của các nhà thư pháp có tiếng tăm cho hợp cảnh, mà ở đây mình có được mấy bức đâu?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Em đã điều tra rồi, ở ngay cạnh hiệu sách của mình có hai gian mặt phố để không, mình mua luôn, làm cửa hàng trưng bày tranh, vừa vặn cùng với hiệu sách tạo thành một khối hỗ trợ cho nhau. Còn tranh chữ nổi tiếng, ở đây anh không có nhiều, nhưng chỗ em cũng có, sắp tới đây có thể còn kiếm được một số. Anh biết không? Trong thành Tây Kinh hiện giờ có một tác phẩm lớn chưa ra đời đâu nhé!

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Tác phẩm lớn gì vậy?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Người nhà của anh bạn em bảo, người tặng anh ấy chiếc quạt này, ba tháng trước đến Tây Kinh xin Cung Tịnh Nguyên viết cho ông nội anh ta một văn bia, sau khi viết xong văn bia, để tạ ơn Cung Tịnh Nguyên, đã đem đến một quyển “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị do Mao Trạch Đông tự tay viết, không viết hết cả bài thơ, chỉ có một trăm bốn mươi tám chữ, mỗi chữ to bằng miệng bát. Đưa đến nhà Cung Tịnh Nguyên, con trai ông ta là Cung Tiểu Ất đã nhận, lấy cắp của bố cậu ta bốn bức tranh để biếu lại. Anh chàng Cung Tiểu Ất này hư hỏng, đi vào con đường nghiện hút. Hắn ta định ỉm đi, bán lấy cục tiền to, mua thuốc phiện. Quyển tranh chữ này hiện giờ có thể chưa bán cho ai, em có cách xoay xở được, lại không tạo dựng nổi một mặt phố hay sao?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Con ma phe phẩy lớn Kinh Ngũ này, việc cậu nói tốt thì tốt đấy, nhưng mình không lao động được đâu. Cậu đi bàn với Hồng Giang xem.

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Ai bắt anh lao động, chỉ cần anh nói một tiếng là được. Hồng Giang tháo vát, thì tháo vát đấy song là kẻ liều lĩnh, em biết cách trị hắn, anh cứ yên tâm đi.

    Cuối cùng, Trang Chi Điệp bảo Liễu Nguyệt tiễn Triệu Kinh Ngũ ra về. Tiễn ra đến ngoài cổng. Liễu Nguyệt hỏi:

    - Kinh Ngũ ơi. anh và thầy giáo Điệp nói chuyện gì mà mặt mày hớn hở thế?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Định làm một cửa hàng trưng bày tranh. Liễu Nguyệt này, em phải tốt với anh, tương lai em sẽ ra cửa hàng tranh làm Tiểu thư lễ tân, chẳng việc gì phải coi nhà giữ trẻ, nấu cơm, giặt quần áo nữa.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Em có gì không tốt với anh đâu? Cửa hàng tranh, chữ bát không biết viết nét phẩy trước, thì làm được gì, gây khó dễ cho người ta. Nếu anh là thầy giáo Điệp, chẳng biết sẽ coi em là nô lệ da đen sai khiến thế nào đây!

    Triệu Kinh Ngũ liền đấm Liễu Nguyệt một quả, Liễu Nguyệt cũng đấm trả một quả, cứ thế đấm qua đấm lại bốn năm lần, cuối cùng Liễu Nguyệt đá vào mông Triệu Kinh Ngũ một cái, hỏi:

    - Em bỏ đi, gia đình kia có chửi em không?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Chửi luôn cả anh ấy chứ, nói lung tung khắp nơi, em coi trẻ con đã ngấm ngầm cho uống thuốc ngủ để được rỗi rãi. Em làm thế thật chứ?

    Liễu Nguyệt đáp:

    - Đứa con nhà ấy kiếp trước là con ma hờ khóc mà chết hay sao ấy, cứ tỉnh dậy là khóc! Anh chớ có nói em ở đây nhé! Ngộ nhỡ họ đến đây làm ầm ĩ lên thì hại em đấy!

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Anh không nói, nhưng con người là vật sống, chứ đâu phải một thứ chết, em suốt ngày đi ra đi vào, nào đi phố, nào mua sắm thức ăn, liệu có giữ nổi những người trong khu nhà ấy không nhìn thấy em không? Nhìn thấy thì liệu có báo với họ không? Nếu họ đến tìm anh, thì anh có phải là công an đâu mà quản được người ta.

    Liễu Nguyệt ỉu xìu nét mặt, nói:

    - Thường ngày anh chả leo lẻo bốc phét anh quen nhiều bọn đỏ bọn đen là gì, sao anh không sai bọn đen đến dọa họ một trận. Việc này em nhờ anh. Nếu anh chỉ nói mồm dối em, thì từ nay trở đi đừng có vác mặt đến nhà thầy Điệp nữa!

    Triệu Kinh Ngũ bảo:

    - Em định dựa thế nạt anh đấy hả!

    Tiễn Triệu Kinh Ngũ đi rồi, Liễu Nguyệt còn đứng ở đầu ngõ một lúc, thì Ngưu Nguyệt Thanh về. Thấy Liễu Nguyệt cắn ngón tay đứng thẫn thờ ở đó, hỏi đứng đây làm gì? Liễu Nguyệt đáp, thầy giáo sai tiễn Triệu Kinh Ngũ, cũng đang định về.

    Ngưu Nguyệt Thanh liền nhắc nhở, con gái không có việc không được ra đầu ngõ ngáo ngơ. Hai người đang nói, thì Chu Mẫn và Đường Uyển Nhi, mỗi người đi một xe đạp rẽ vào ngõ. Ngưu Nguyệt Thanh liền hỏi luôn:

    - Hai anh chị trai vàng gái ngọc, son rỗi thoải mái tự do, dạo khắp thế giới, bây giờ lại định đi tiệm nhảy nào thế?

    Đường Uyển Nhi đã xuống xe, nói:

    - Chúng em đang định đến nhà thầy cô đây. Trưa nay, thầy giáo Phòng cho biết, thầy Điệp bị đau chân, em hoảng quá định đi ngay, nhưng Chu Mẫn bảo chờ anh ấy hết giờ làm việc cùng đến một thể. Vết thương của thầy có nặng không?

    Ngưu Nguyệt Thanh đáp:

    - Mồm Đường Uyển Nhi ngon ngọt thật. Gặp chị thì bảo đến nhà chị, không gặp thì đi tiệm nhảy chứ gì. Nếu không, ban tối đến nhà chị còn diện đẹp thế này kia ư?

    Đường Uyển Nhi đáp:

    - Cô ơi oan cho em quá! Thầy giáo bị đau chân, người khác không sốt ruột, chúng em cũng không sốt ruột hay sao? Chẳng cần nói đến nhà anh chị, dù đến bất cứ gia đình nào, em cũng phải ăn mặc gọn gàng tử tế, ăn mặc gọn gàng tử tế cũng là tôn trọng người ta mà!

    Nói rồi ôm Liễu Nguyệt, chị chị em em rối rít. Liễu Nguyệt liền để ý mái tóc của chị ta, quả nhiên là sấy kiểu vạn năng, tóc dài chấm vai. Ngưu Nguyệt Thanh nghe Đường Uyển Nhi nói như vậy, liền tươi cười, bảo:

    - Vậy thì oan cho các em thật rồi, mau mau vào nhà đi. Chị và Liễu Nguyệt sẽ làm một bữa bánh quấn thừng ăn tối.

    Chu Mẫn nói:

    - Cơm chúng em ăn rồi, vừa rồi em và Uyển Nhi tiếp tổng biên tập tạp chí Chung Duy Hiền một bữa sủi cảo thịt dê với canh chua ở phố rồi. Cô Thanh và Liễu Nguyệt cứ về trước đi, chúng em sẽ đến ngay. Ăn uống xong, tổng biên tập về nhà lấy một thứ. Chúng em đã hẹn trước chờ ông ấy ở đây, ông ấy không biết lối vào nhà cô Thanh.

    Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt về đến nhà, Liễu Nguyệt đi xuống bếp làm cơm. Ngưu Nguyệt Thanh bảo với Trang Chi Điệp bọn Chu Mẫn sắp đến, có cả Chung Duy Hiền, ông Hiền chưa đến nhà mình bao giờ. Nếu là chuyện đặt bài trước đây, ông ấy thường liên hệ bằng điện thoại, nếu đến hỏi thăm vết thương của anh, ông ấy và anh quan hệ không thân tình lắm, cứ bảo Chu Mẫn chuyển lời hỏi thăm cũng được, tại sao trời tối rồi ông già còn đích thân đến nhà mình làm gì nhỉ? Trang Chi Điệp nói:

    - Chắc là Chu Mẫn động viên đấy, chẳng phải là chuyện bài văn kia hay sao? Chu Mẫn là người biết suy nghĩ, hắn e nói anh không nghe, nên cố tình đưa ông Hiền Tổng biên tập đến để anh coi trọng đấy mà!

    Ngưu Nguyệt Thanh bảo:

    - Anh ta thông minh, thì có thông minh, nhưng cách làm này ít nhiều cũng là cách của người ở huyện lỵ nhỏ!

    Nói xong lấy trái cây xuống bếp rửa. Chẳng mấy chốc ba người của Chu Mẫn đã đến trước cổng. Trang Chi Điệp chống gậy ra cửa đón. Đường Uyển Nhi vội vàng dìu anh ngồi xuống ghế xa lông,  lại lấy một chiếc ghế con đỡ chân đau để duỗi thẳng ra, cởi vải màn ra xem, cổ chân vẫn còn sưng tấy và hỏi một tiếng “còn đau không?” Hai mắt đỏ hoe, rơm rớm nước mắt. Trang Chi Điệp thấy chị ta thất sắc, khi ngăn tay Đường Uyển Nhi, năm ngón tay đã ngấm ngầm véo mạnh một cái vào chỗ khuỷu tay của Đường Uyển Nhi, rồi vứt cho chị ta một cái khăn tay lau nước mắt, ngẩng đầu lên nói với Chung Duy Hiền.

    - Anh đã có tuổi rồi, còn đến thăm tôi. Tôi thấy khó xử quá! Cái cậu Chu Mẫn này, cậu đến thì cứ đến, việc gì phải phiền phức tới Tổng biên tập cơ chứ?

    Chung Duy Hiền nói:

    - Cho dù anh không bảo tôi đến, thì sớm muộn gì, khi đã biết cũng phải đến. Số đầu tiên, anh đã đồng ý bài văn của Chu Mẫn, từ nay về sau còn cần có tác phẩm lớn của anh. Làm biên tập, một là dựa vào nhà văn, hai là dựa vào bạn đọc, có anh ủng hộ thì cái chức Tổng biên tập này mới ngồi vững.

    Trang Chi Điệp thấy ông Hiền nhắc đến bài văn của Chu Mẫn trước, cũng không hỏi thăm những chuyện khác, mà bập ngay vào chủ đề chính, nói:

    - Tôi đi họp mười ngày, chân lại đau, cũng không đến thăm tòa soạn tạp chí được. Hiện nay tình hình đến đâu rồi, Chu Mẫn cũng không cho tôi biết kịp thời.

    Chu Mẫn nói:

    - Em đã từng đến, nhưng thầy giáo đi họp vắng, đành phải nộp bản tuyên bố cho Sở để chuyển lên Ban Tuyên truyền xét duyệt.

    Chung Duy Hiền nói:

    - Sự việc cũng đã tới mức này, Cảnh Tuyết Ấm nhất định đòi thêm một dòng: “Sai sự thật nghiêm trọng, có ác ý chửi bới” vào trong lời tuyên bố. Tôi không đồng ý thêm vào! Tôi nói với giám đốc tôi đã làm phái hữu hai mươi năm, sau khi sửa sai, đã làm người phụ trách tạp chí ba năm, rồi lại bị Vũ Khôn lật đổ lên thay. Bây giờ coi như là một Tổng biên tập thực sự, tôi báu gì cơ chứ? Không trụ được thì tôi lại đổ, lại là phái hữu chứ sao! Không giữ vững nguyên tắc xử lý người một cách dễ dãi, đăng tuyên bố lên, ngoài xã hội bạn đọc sẽ đánh giá tạp chí đổi mới này như thế nào? Tạp chí còn gì là uy tín? Thể hiện như thế nào để bảo vệ quyền lợi của tác giả?

    Chung Duy Hiền xưa nay thận trọng nhút nhát, nào ngờ khi xúc động, thì khẩu khí lại mạnh mẽ cứng rắn. Điều này làm cho Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh đều cảm động. Chu Mẫn ở bên cạnh nói luôn:

    - Tổng biên tập ngày đêm lo nghĩ về chuyện này, không có ông chống chọi cho, thì không biết ở bên ngoài họ chê cười em và cũng chê cười luôn cả thầy giáo Điệp như thế nào! Đối với em quần có ướt thì cũng không sợ đứng tiểu tiện, chỉ sợ tổn hại đến thanh danh của thầy giáo Điệp.

    Trang Chi Điệp không tiếp lời Chu Mẫn, gọi Liễu Nguyệt rót thêm nước cho Chung Duy Hiền,

    Liễu Nguyệt và Đường Uyển Nhi đang trao đổi với nhau kinh nghiệm chải đầu trong phòng sách, cười hì hì hà hà, Liễu Nguyệt đi ra rót xong trà lại rủ Ngưu Nguyệt Thanh cùng sang nói chuyện.

    Chung Duy Hiền nói:

    - Lời tuyên bố hiện giờ vẫn ở Ban tuyên truyền, ba hôm liền tôi gọi điện thoại thúc giục họ, đồng thời yêu cầu gửi văn bản hoặc lời phê xuống. Ban tuyên truyền bảo, còn phải chờ ông phó tỉnh trưởng phụ trách văn hóa xem đã, nhưng ông phó tỉnh trưởng mấy hôm nay bận nhiều việc lắm, song sẽ phê duyệt rất nhanh. Nhưng tôi cũng lo ngại, nếu ông phó tỉnh trưởng đồng ý với lời tuyên bố mình viết. thì tuyệt vời, nếu ông phó tỉnh trưởng tin theo lời Cảnh Tuyết Ấm, cứ theo đòi hỏi của Cảnh Tuyết Ấm, cho thêm những chữ ấy vào rồi phê chuẩn, thì tấm da trâu của tôi có thể chọi được Sở chứ chọi sao được phó tỉnh trưởng?

    Trang Chi Điệp cúi đầu, im lặng, im lặng một lúc lâu rồi nói:

    - Thế này nhé? Có anh chống đỡ ở chỗ tòa soạn tạp chí, thì tôi yên tâm. Tôi có thể đi tìm lãnh đạo tỉnh. Chu Mẫn này, lát nữa mình viết một lá thư cho ông bí thư trưởng của thị ủy, ông này và ông phó tỉnh trưởng phụ trách văn hóa là thông gia với nhau, cậu cầm thư đi gặp ông ấy, mình yêu cầu ông ấy nói chuyện với phó tỉnh trưởng. Mình không hi vọng lãnh đạo phải đứng về phía mình, chỉ mong lãnh đạo công bằng vô tư, không thiên vị bên nào.

    Chu Mẫn mừng quýnh, đến nỗi quả táo đã cầm trên tay cũng không ăn, nói:

    - Thầy giáo còn có mối quan hệ này, nếu dùng từ sớm thì cái mụ họ Cảnh ấy còn bậy bạ sao được?

    Chung Duy Hiền nói:

    - Thép tốt phải dùng đằng lưỡi, mối quan hệ quan trọng, vạn bất đắc dĩ mới phải đem ra sử dụng.

    Trang Chi Điệp không nói gì, lấy một điếu thuốc châm vào mẩu thuốc sắp hút hết, tiếp tục hút. Khói thuốc từ hai má chui vào mái tóc dài. Mái tóc dài giống như đang bốc cháy.

    Trang Chi Điệp hút xong thuốc, gọi Ngưu Nguyệt Thanh ra tiếp chuyện Chung Duy Hiền, rồi vào phòng sách viết thư. Trong phòng sách Đường Uyển Nhi và Liễu Nguyệt vẫn đang ríu ra ríu rít nói chuyện, vừa thấy Trang Chi Điệp bước vào, Đường Uyển Nhi đã bỏ mặc Liễu Nguyệt, hỏi tại sao bị trẹo chân, bị ngã ở chỗ nào? Bảo mấy đêm liền, đêm nào cũng nằm mơ, mơ thấy thầy giáo phóng xe “Mộc Lan” đi trên phố lớn, chị ta gọi thế nào, thầy giáo cũng tỉnh bơ, trong lòng cứ nghĩ sao thầy giáo phóng nhanh thế. Nào ngờ giấc mơ ấy lại hóa ngược, thầy giáo lại ngã trẹo chân.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Đúng là chạy nhanh lắm. bị vướng một số việc của thị trưởng, không thể ngồi ở trong phòng, chân bị trẹo, em bảo có tiếc không? Tối hôm ấy vốn đã hẹn một người đến đó nói chuyện về nghệ thuật cơ đấy. làm cho người ta bị hẫng, có lẽ bây giờ còn thầm chửi là đằng khác.

    Nói rồi đưa mắt nhìn Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi liếc Liễu Nguyệt một cái, nói:

    - Thầy giáo là danh nhân lớn, hẹn không chuẩn thì có sao đâu, người ta không nói chuyện được với thầy về nghệ thuật, đó là người ta không có phúc, thầy cứ để mặc người ta chờ đợi ở đấy đến chảy máu mắt ra ư?

    Trang Chi Điệp cười đáp:

    - Người ta chửi thì cứ việc chửi, dù sao thì cũng là chỗ quen biết, chửi là thân, đánh là yêu, lần sau gặp lại người ta, để người ta gặm của mình một miếng thịt.

    Liễu Nguyệt nghe chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, nói:

    - Vì chuyện của người khác mà tốn nhiều lời thế không biết!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Không nói nữa, Đường Uyển Nhi này, nghe nói em cũng ốm phải không?

    Đường Uyển Nhi đáp:

    - Đau tim!

    Hai mắt sáng long lanh. Trang Chi Điệp hỏi:

    - Ồ, thế bây giờ còn đau không?

    Đường Uyển Nhi đáp:

    - Bây giờ khỏi rồi.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Khỏi rồi cũng phải chú ý. Liễu Nguyệt ơi, em sang buồng bà lấy lọ vitamin E trong ngăn kéo sang đây cho chị Đường Uyển Nhi.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Chị Uyển Nhi bị ốm, anh quan tâm đến thế, đêm qua em bị đau đầu, song chẳng có ai hỏi em được một câu.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Em nói điêu vừa vừa chứ, cả đêm em ngáy sòng sọc, em ốm ở chỗ nào? Người ta ốm em cũng ghen đỏ cả mắt lên, để ngày mai em ốm to một trận thật xem nào!

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Liễu Nguyệt, người ta ngủ, mà thầy cả đêm nghe thấy tiếng ngáy cơ à?

    Liễu Nguyệt liền cười một cái rất tươi đi ra cửa. Liễu Nguyệt vừa ra khỏi cửa,Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi gần như cùng một lúc gục đầu vào nhau. lưỡi thò ra như lưỡi rắn đánh hơi, cứ liếm qua liếm lại, Đường Uyển Nhi lại sà đến ôm chặt Trang Chi Điệp, cái miệng thì mút thật mạnh, nước mắt lại chảy ròng ròng. Trang Chi Điệp căng thẳng đến nỗi cố cho lưỡi ra ngoài, song không cho ra được, liền cấu vào cánh tay Đường Uyển Nhi. Hai người vừa tách ra, thì Liễu Nguyệt đem lọ thuốc vào. Đường Uyển Nhi liền ngồi ngay trên ghế xa lông trong bóng đen, bảo trong giày có cát, khi tháo giày đã lau nước mắt. Sau đó đã nhìn lọ thuốc và nói:

    -          Thầy giáo Điệp, thầy chỉ cho em uống thuốc không ư!

    (còn tiếp)

    Nguồn: Phế đô. Tiểu thuyết của Giả Bình Ao. Vũ Công Hoan dịch. Hai tập, 1000 trang. Biên tập: Triệu Xuân & Ngô Thanh Hương. NXB Văn học, 2003. Tái bản: 2005.

    Table of contents: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Search

    Access times

    • Total visits33,728,931

    PARTNER

      Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

      Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

      * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...