Search

Access times

  • Total visits33,728,946

PARTNER

    Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

    Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

    * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...

Novel

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Thursday, 17:15 Day 11/12/2008
  • Phế đô

    Cẩu Đại Hải nói:

    - Từ cưỡng ép hay đấy. Tại sao không cưỡng ép thì chị ấy lại hận?

    Lý Hồng Văn nói:

    - Cậu chưa lấy vợ cậu không hiểu!

    Cẩu Đại Hải nói:

    - Những cuộc yêu đương em đã từng tìm hiểu không ít hơn anh đâu.

    Lý Hồng Văn bảo:

    - Cậu tìm hiểu xong lại bỏ, cậu không tổng kết xem tại sao cứ bỏ thế à? Trong tình yêu cậu không cưỡng ép cô ta, cô ta sẽ không coi cậu là đàn ông, hiểu chưa?

    Cẩu Đại Hải nói:

    - Chu Mẫn ơi, anh có kinh nghiệm, anh thử nói xem.

    Chu Mẫn đang có tâm tư riêng, liền gật đầu.

    Lý Hồng Văn nói:

    - Nếu ngày đó Trang Chi Điệp cưỡng ép Cảnh Tuyết Ấm, thì cho dù sau đó không cưới nhau, thì xem bây giờ chị ta có giãy nảy lên không?

    Đang nói say sưa, thì có tiếng gõ cửa, Lý Hồng Văn không nói nữa, đi ra mở cửa, người đi vào vẫn Chung Duy Hiền. Chung Duy Hiền nói:

    - Mình nghĩ ra rồi, có một điểm phải hết sức chú ý, tức là mấy ngày này có gặp Cảnh Tuyết Ấm trong cơ quan, các cậu đừng có anh nào mè nheo gì đấy nhá, cho dù chị ta cố ý gây khó dễ, cũng cứ phải nhịn, chuyện nhỏ không nhịn sẽ càng ngày càng tồi tệ.

    Lý Hồng Văn nói:

    - Anh đã từng làm phái hữu, còn tôi không có cái truyền thống quí hóa đó.

    Chung Duy Hiền bảo:

    - Việc gì tôi cũng nghe theo anh, việc này anh phải nghe tôi.

    Nói xong lại đi ra. Cẩu Đại Hải bảo:

    - Lý Hồng Văn này, theo mình cậu phải đứng ra nhiều hơn trong chuyện này, hoặc bảo Trang Chi Điệp đứng ra, ông già Hiền thì cứ ba phải, hỏng chẳng được, mà thành cũng chẳng nên. Cả đời ông ấy chẳng ra sao, gan cũng chỉ bằng hạt vừng, chỉ sợ sau này tựa vào núi, thì núi đổ, nhờ vào nước, thì nước chảy đi.

    Nói tới mức Chu Mẫn bối rối, hốt hoảng, lại phải xin ý kiến Lý Hồng Văn. Lý Hồng Văn ngồi tại chỗ lấy lọ đầu nuôi tóc xoa lên chiếc đầu hói tận đỉnh, hỏi Cẩu Đại Hái có thấy mọc tóc mới không?

    Cẩu Đại Hải trả lời:

    - Có ba sợi rồi đấy.

    Bên ngoài cửa sổ có một tràng pháo nổ đoang đoác. Chung Duy Hiền lại chạy sang, hỏi:

    - Ở đâu đốt pháo thế nhỉ?

    Lý Hồng Văn, Cẩu Đại Hải, Chu Mẫn liền chạy cả lên ban công. Chung Duy Hiền bảo để một mình Cẩu Đại Hải đi ra xem sao, dồn cả ra đây mục tiêu quá lớn. Lúc này mọi con mắt trong cả Sở văn hóa đều đổ dồn vào mình đấy! Cẩu Đại Hải ra ban công nhìn, rồi quay về nói:

    - Cửa sổ thứ hai phía tây tầng ba đốt đấy, thấy tôi nhìn xuống, mấy người tay giơ tờ báo viết dòng chữ: “Kính chào tòa soạn tạp chí”.

    Chung Duy Hiền sa sầm mặt lại, nói:

    - Mấy anh em đấy thường ngày không ưa Cảnh Tuyết Ấm, đã từng nêu ý kiến, Cảnh Tuyết Ấm dựa vào đâu mà được cất nhắc là lãnh đạo trung cấp. Nhưng Sở cứ phớt bơ, mượn cớ để xả hơi cho bõ tức đấy mà!

    Liền sai Cẩu Đại Hải xuống đó ngăn chặn, kẻo lại lửa đổ thêm dầu, đã bấn lên lại dũ rối. Lý Hồng Văn đã nhận để mình đi, đi được một lúc, sắc mặt tái đi quay về bảo hỏng rồi, Vũ Khôn lôi Cục trưởng đi xem đốt pháo, đang hò hét Sở văn hóa không ra cái gì cả, giải thể ban biên tập tạp chí khóa trước của bọn họ, ban lãnh đạo mới khóa này đã thúc đẩy sự đoàn kết ổn định trong Sở như thế đấy? Chung Duy Hiền điên tiết lên, cuối cùng đã chửi một câu:

    - Cho dù tòa soạn tạp chí có đóng cửa kiểm tra đi chăng nữa, thì tay Vũ Khôn ấy đừng hòng quay trở lại. Mẹ kiếp, cho xin một điếu thuốc.

    Nhưng Cẩu Đại Hải không còn thuốc để cho ra sau cửa nhặt đầu mẩu, thì đầu mẩu đã ngâm hết trong nước bẩn.

    *     *

    *

    Ngưu Nguyệt Thanh đi đến nhà Uông Hy Miên lấy tiền mặt, cứ sợ tiền to nguy hiểm, đã bảo Liễu Nguyệt cùng đi. Hai người lại thay quần áo cũ. Ngưu Nguyệt Thanh xách cái làn rau, bên dưới là tiền, bên trên xếp một số lá cải trắng. Liễu Nguyệt không đi sóng đôi, mà lui lại đằng sau ba bước, không gần cũng không xa, tay lăm lăm một hòn đá, nắm chặt tới mức mồ hôi chảy ra ướt rượt.

    Cứ đi bộ một mạch như thế, đi qua đại lộ Đông, đi đến cổng bưu điện Gác Chuông, ở đó treo một tấm biển quảng cáo, trên đó viết: “Tạp chí Tây Kinh số mới nhất, lần đầu tuyên bố chuyện bí mật tình yêu của nhà văn nổi tiếng Trang Chi Điệp”. Ngưu Nguyệt Thanh nhìn thấy, chợt sững lại, liền cúi xuống đặt làn rau giữa hai chân, vội vàng sai Liễu Nguyệt vào mua một cuốn, đem ra xem tại chỗ, bỗng dưng thở hổn hển, mồm mặt tái xanh. Liễu Nguyệt không biết trong sách viết những gì, cũng không dám hỏi. Về đến nhà Trang Chi Điệp đi vắng, Ngưu Nguyệt Thanh tự vào giường nằm. Liễu Nguyệt hoảng quá không biết làm cơm nào ngon, liền vào buồng hỏi, Ngưu Nguyệt Thanh đáp : “Tùy ý!”. Tùy ý là cơm gì? Liễu Nguyệt đành làm món bánh chiên mà mình hay làm, xào một đĩa khoai tây, nấu một nửa nồi cháo gạo tẻ táo tàu. Nấu xong cơm, nhìn sắc trời tối dần, ngồi một mình trong phòng khách, lại cảm thấy buồn chán, vừa ra ngoài cổng thay đổi không khí, thì Trang Chi Điệp đẩy xe máy “Mộc lan” đi vào. Trang Chi Điệp đưa cuộn phim đã chụp cho một cửa hàng rửa ảnh để rửa, bởi cần hai tiếng đồng hồ, liền ra cạnh phố xem bốn bà già chơi bài. Bà nào cũng đeo kính gọng cứng, vừa chơi bài, vừa nói chuyện với một người đàn bà ở chênh chếch bên kia phố. Người đàn bà ấy vục vịch, gò má cao, mồm lại vẩu đang phơi bánh quả hồng trên một cái chiếu trước cửa. Trang Chi Điệp thầm nghĩ, người đàn bà này phơi bánh quả hồng, không có vị ngọt, chỉ có mùi thối. Một bà già thấy Trang Chi Điệp nhìn người đàn bà kia, nháy mắt bảo:

    - Anh thấy chị ta khổ sở phải không? Nhưng chị ta là bà chủ lắm tiền, ngày thường rảnh rỗi chơi bài, tiền nhét trong coóc xê, móc một cái ra cả xấp!

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Chị ấy làm gì mà lắm tiền thế?

    Bà già đáp:

    - Người ở mãi núi Chung Nam, thuê mặt phố bên này bán bánh quả hồng, suốt ngày dùng bột đá trắng tẩm lên bánh quả hồng, giả làm bột khô.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Sao lại làm chuyện thất đức thế, ăn vào chẳng đau bụng hay sao?

    Bà già đáp:

    - Ai mà quản lý được, anh cần hỏi chị ấy không?

    Bà già liền cao giọng gọi sang cửa hiệu chênh chếch bên phố.

    - Mã Hương ơi, đồng chí này nói chuyện với chị đấy!

    Người đàn bà xấu xí đứng nguyên tại chỗ, nhìn Trang Chi Điệp đi sang, hỏi:

    - Mua bánh quả hồng hả?

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Bánh quả hồng này bột trắng thế, có lẽ không phải bột đá sống đâu nhỉ?

    Người đàn bà xấu xí hỏi:

    - Anh ở đâu vậy?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Ở hội nhà văn.

    Người đàn bà xấu xí cứ tưởng là thợ làm giày, bởi vì hai chữ làm giày đồng âm với hai chữ viết tắt hội nhà văn, đều đọc là “Zùo xié”, nên chị ta kêu lên:

    - Ồ làm giày hả, có nhà các anh làm giày mới làm đồ dởm, đôi giày này tôi mới mua được một tuần, thì mũi đã há toác ra!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Đâu có phải làm giày, viết văn đấy, chị có biết tòa báo không? Gần giống như tòa báo ấy mà.

    Người đàn bà xấu xí lập tức bưng bánh quả hồng phơi khô, quay người đi vào trong nhà, đóng cửa lại. Các bà già chơi bài đều cười, một bà bảo:

    - Cái gì mà không giả kia chứ? Anh có tin răng mình cắn được tai mình không?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Nếu có cái thang thì tôi tin.

    Bà già nói:

    - Anh cũng dí dỏm đáo để, tôi cắn cho anh xem nhé! Bà nhe răng há mồm một cái, hàm răng trắng phau phau, đột nhiên được lưỡi đẩy lên, cả hàm răng giả kia nằm gọn trong tay bà. Bà liền khoác bộ răng giả lên mang tai. Trang Chi Điệp chợt hiểu ra, vui cười ha hả. Bà già nói:

    - Bây giờ đang chạy theo mốt làm đẹp. Lông mày có thể giả, mũi có thể giả, nghe đâu có cả vú giả, mông giả. Đầy đường khắp phố, đâu đâu cũng có con gái đi lại, quả tình anh không biết ai thật ai giả đâu!

    Thấy bà già nói chuyện hóm hỉnh thú vị, Trang Chi Điệp ngồi lại lâu lâu, lúc nhìn đồng hồ đã quá hai tiếng đồng hồ, liền cáo từ trở lại hiệu rửa ảnh. Vừa đi khỏi, thì bà già liền bảo:

    - Chưa biết chừng người này cũng giả.

    Trang Chi Điệp nghe thấy, bất giác cũng đâm ra nghi ngờ, nghĩ tới chuyện tằng tịu với Đường Uyển Nhi, lơ mơ như cõi mộng, trong phút chốc cũng chẳng biết mình có phải Trang Chi Điệp thật hay không? Nếu phải, thì con người ngày xưa nhút nhát này, tại sao dám làm cái việc tày đình như thế? Nếu không phải thì bản thân mình lại là ai? Đứng sững dưới mặt trời hút thuốc như thế, lần đầu tiên Trang Chi Điệp phát hiện khói thuốc nhả ra in bóng xuống mặt đất không phải màu xám đen, mà là đỏ sẫm. Chợt quay đầu một cái, thì lại thấy một người, thân bỗng dưng bị kéo dài ra mấy thước, liền nhảy đến chân tường, sợ dúm người lại, toàn thân nổi gai ốc. Khi nhìn kỹ lại, thì ra mình đang đứng trước một cửa hàng, cánh cửa kính của cửa hàng ấy bị người ta đẩy một cái, cái bóng của mình qua tấm kính dưới ánh nắng đã phản chiếu lên bức tường tối ở bên kia. Trang Chi Điệp không sợ thần không sợ ma, song lại bị chính cái bóng của mình dọa cho một mẻ hú vía, vội vàng ngó bốn chung quanh, không có ai chú ý đến cảnh thảm hại vừa rồi của mình, liền đi ra hiệu lấy ảnh. Nhưng khi nhìn vào bức ảnh chụp chung của mình với Ngưu Nguyệt Thanh và Đường Uyển Nhi, Trang Chi Điệp lại không khỏi ngạc nhiên. Phông nhà khách của tấm ảnh chụp chung rõ mồn một từ cái bàn cái ghế, thậm chí nhìn rõ cả bức tranh chạm ngọc trên tấm bình phong, song hình người như có như không, nhất là Ngưu Nguyệt Thanh và Đường Uyển Nhi hoàn toàn không nhìn thấy người, chỉ có hai cái đầu lâu lờ mờ trên một bên vai. Lại lấy các tấm ảnh khác ra xem, thì tất cả mọi người đều như vậy. Trang Chi Điệp sợ quá, hỏi người trong hiệu ảnh rửa làm sao lại thế, thì lại bị người ta cự nự, họ bảo phim chụp thế này cũng đem đến rửa, chẳng phải cố ý bôi nhọ thanh danh của cửa hiệu người ta? Trang Chi Điệp không dám hỏi nhiều, nổ máy “Mộc lan”, song không sao nổ lên được, đành đẩy xe mơ mơ màng màng đi về nhà.

    Ở cổng của khu nhà Hội văn học nghệ thuật, Liễu Nguyệt vừa nhìn thấy Trang Chi Điệp, liền hỏi đi đâu. Trang Chi Điệp bảo đi rửa ảnh, Liễu Nguyệt liền đòi xem hình của cô, cô bảo xưa nay chụp ảnh cô thường bị thiệt. Triệu Kinh Ngũ cũng nhắc nhở cô: Sau này tìm hiểu ai, nhất định phải bảo người đàn ông đến xem mặt, không được chỉ dựa vào ảnh chụp. Thấy Liễu Nguyệt ráo riết đòi xem ảnh như vậy, liền không muốn đưa tập ảnh ra, nói dối chưa rửa xong, đánh trống lảng cho qua.

    Liễu Nguyệt tiu nghỉu nhưng đã hạ thấp giọng kể lể chị Thanh đã mua một quyển tạp chí, bực tức như thế nào, một mình đi nằm ra sao. Trang Chi Điệp bỗng chốc càng thấy bủn rủn chân tay, gác chuyện phim ảnh sang một bên, đi lên gác cầm quyển tạp chí, vào phòng sách đọc lại một lần nữa, sau đó đi ra, mỉm cười với Liễu Nguyệt, khe khẽ bảo:

    - Gọi chị ra ăn cơm.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Em không dám.

    Trang Chi Điệp cúi đầu suy nghĩ, rồi đi vào buồng ngủ. Ngưu Nguyệt Thanh đắp cái chăn !en nằm nghiêng trên giường, chiếc quạt hương bồ che mặt. Trang Chi Điệp lay lay, bảo:

    - Sao lại ngủ lúc này? Dậy ăn cơm chứ em?

    Ngưu Nguyệt Thanh nhắm mắt tỉnh bơ. Trang Chi Điệp lại lay người đánh thức. Ngưu Nguyệt Thanh nằm ngửa người như một súc gỗ, song mắt vẫn nhắm chặt. Liễu Nguyệt liền bịt mồm cười trộm ở cửa buồng ngủ. Trang Chi Điệp gọi:

    - Nguyệt Thanh, Nguyệt Thanh, em giả vờ ngủ cái gì thế?

    Ngưu Nguyệt Thanh vẫn không động đậy, nằm trong tư thế ngủ. Trang Chi Điệp cố ý lấy tay thử thử trước mồm và mũi vợ. Ngưu Nguyệt Thanh đột nhiên ngồi dậy. Trang Chi Điệp liền cười và bảo:

    - Anh thử xem, không thấy có hơi nóng, cứ tưởng em đã đi rồi.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Anh chỉ mong tôi đứt hơi, chết quách cho xong đi chứ gì?

    Trang Chi Điệp bảo:

    - Liễu Nguyệt ơi, em ra xem thời tiết bên ngoài thế nào, tại sao trời đang nắng ráo như thế, lại nổi gió mưa rào nhỉ?

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Có chiếc ga trải giường phơi trên ban công đấy?

    Liễu Nguyệt phì cười thành tiếng, lao người vào bếp. Bây giờ Ngưu Nguyệt Thanh mới biết dụng ý của Trang Chi Điệp, bất giác cũng cười lên một tiếng, rồi thay đổi sắc mặt, mắng:

    - Anh đáo để lắm, một đống phân không thối hay sao, mà còn khuấy lên để mà ngửi. Anh cứ tưởng chuyện trước kia của anh vẻ vang lắm hả? Anh định lấy sự phóng đãng của danh nhân để minh chứng lối sống tự nhiên, khoáng đạt của mình chứ gì?

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Em đã xem bài của Chu Mẫn viết phải không? Trong đó toàn là láo toét bậy bạ. Chuyện giữa anh với Cảnh Tuyết Ấm em chẳng rõ rồi sao?

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Thế sao anh để cho Chu Mẫn viết như vậy?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Anh đâu có biết hắn viết những thứ đó! Em cũng đã rõ xưa nay anh đâu có đọc những bài văn loại này, chỉ bảo hắn vừa mới đến còn chân ướt chân ráo muốn có chỗ trên văn đàn thì cũng có thể lấy anh làm tư liệu để đăng bài của hắn. Nếu biết viết như vậy, thì anh đã dẹp đi ngay từ đầu.

    Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:

    - Hắn vừa mới đến, thì làm sao biết được những chuyện đó?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Có thể là bọn Vân Phòng thêu dệt, bịa đặt ra, lan truyền đi.

    Ngưu Nguyệt Thanh vặn hỏi:

    - Vậy thì chắc chắn anh ra ngoài cũng bốc đồng khoác lác với bọn họ, người ta là con em cán

    bộ cao cấp, nói chuyện với Cảnh Tuyết Ấm sẽ dễ đề cao giá trị của mình chứ gì?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Anh bây giờ cần gì dựa vào họ để đề cao mình cơ chứ?

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Vậy thì em rõ rồi, mối tình xưa của anh với Cảnh Tuyết Ấm chưa dứt, nên mới nói ra như thế để hưởng thụ tinh thần chứ gì?

    Ngưu Nguyệt Thanh nói tới mức giận dỗi lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Liễu Nguyệt đang ở trong bếp nghe thấy anh chị chủ cãi nhau, sốt sắng chạy vào khuyên:

    - Chị cả ơi, chị đừng giận nữa, giận làm cái gì, thầy giáo Điệp là “danh nhân”, “danh nhân” thiếu sao được những chuyện ấy, mà thế thì có sao đâu kia chứ!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Liễu Nguyệt này, em nói thế, chẳng hóa ra tôi có chuyện ấy thật à?

    Ngưu Nguyệt Thanh cũng cười, kéo Liễu Nguyệt vào lòng bảo:

    - Liễu Nguyệt mới đến, đáng cười bọn tôi cũng cãi nhau đấy nhỉ!

    Liễu Nguyệt nói:

    - Răng thường cắn vào lưỡi. nhà nào mà không to tiếng cơ chứ? Gia đình em coi trẻ, anh chủ ra ngoài có bồ bịch, có người nói với chị vợ, chị ấy bảo, cuối cùng thì kiếm được tiền, anh ta cất vào tủ nhà tôi, chứ không cất vào chỗ khác là được.

    Ngưu Nguyệt Thanh lại cười, véo vào mồm Liễu Nguyệt.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Thôi nhé, hết giận rồi, thì bây giờ đi ăn cơm!

    Ngưu Nguyệt Thanh bảo:

    - Chị thì chẳng sao, chỉ có điều tổn thương đến thanh danh của thầy giáo em. Nhưng nghĩ lại, thì chị cũng biết thầy giáo em chẳng phải hạng người ấy. Anh ấy có lòng ăn cắp, nhưng không có gan ăn cắp, cũng chẳng có sức ăn cắp. Người ta bảo anh ấy thế này thế nọ, chị không tin chỉ hận là hận ở chỗ đi ra ngoài, hễ hăng tiết vịt lên là cứ nói liên thiên, chỉ biết nói cho sướng miệng, không lường đến ảnh hưởng của lời nói đã đem đến.

    Nói xong, chị ta lau nước mắt. Liễu Nguyệt nghe xong lại cảm thấy mới lạ, đang định nói gì đó, thì có người gõ cửa. Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng lau nước mắt, vừa ra hiệu cho Trang Chi Điệp tránh vào phòng sách, vừa hỏi to:

    - Ai đấy?

    Bên ngoài có tiếng trả lời:

    - Em đây, Chu Mẫn đây.

    Cửa đã mở ra, Ngưu Nguyệt Thanh cười, hỏi:

    - Đi làm hết giờ không về à? Đến đúng lúc thế, cùng ăn cơm một thể.

    Chu Mẫn bảo, anh đi làm về sớm, đã về nhà ăn xong cơm, vốn dĩ sáng chiều nào cũng đi dạo tường thành, tiện chân rẽ vào đây trước. Trang Chi Điệp cũng từ phòng khách đi ra gặp Chu Mẫn. Anh vui vẻ vì Chu Mẫn đến đúng lúc, liền mời Chu Mẫn ăn một cái bánh rán, Chu Mẫn vẫn không ăn, Trang Chi Điệp liền cho băng vào máy cát-xét để Chu Mẫn thưởng thức âm nhạc, còn mình, Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt ngồi ăn cơm. Băng từ phát bản nhạc: “Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài . Chu Mẫn liền hỏi:

    - Thầy Điệp thích âm nhạc dân gian ư?

    Trang Chi Điệp mồm đang ăn bánh rán, gật đầu đột nhiên bảo:

    - Mình có một cuộn băng, ghi không được rõ nét, cậu thử nghe xem, vị hay đáo để.

    Trang Chi Điệp thay băng, một thứ âm thanh thăm thẳm trầm lắng mềm mại như nước âm vang. Chu Mẫn hỏi ngay:

    - Đây là nhạc huyên, thầy giáo ghi ở đâu vậy?

    Trang Chi Điệp tỏ ra đắc ý:

    - Cậu có chú ý không? Sáng nào tối nào cũng có người thổi huyên trên tường thành. Mình đã từng có một đêm ra chỗ xa xa ghi trộm, ghi không được rõ lắm, nhưng cậu hãy nhắm mắt thưởng thức ý cảnh này chầm chậm, sẽ có cảm giác như đang ở trong cõi hồng hoang, có một bầy quỉ oan đang nức nở, có một đốm lửa phốt pho đang lập loè cậu như đang bước đi trong rừng thông tối om, nghe thấy một giọt sương đang từ từ trượt ở cành cây sau đó chực rơi xuống mà không rơi, đột nhiên rơi xuống vỡ tan, cậu cảm thấy một nỗi khủng khiếp, một sự thần bí, lại không sao ghìm được, một niềm đam mê trỗi dậy muốn khám phá xem rút cuộc là thế nào, cậu càng đi càng xa, càng đi càng sâu, cậu đã nhìn thấy từng đụn, từng đụn chướng khí đùn lên, lại nhìn thấy cái gai chợt ngắn chợt dài bởi ánh nắng rọi qua cành cây và chướng khí. Nhưng cậu lại chẳng thể nào tìm được lối Trang Chi Điệp cứ nói, cứ nói, cũng không kìm nổi bản thân, liền đặt bát cơm xuống. Liễu Nguyệt bèn cất tiếng:

    - Thầy giáo Điệp đang đọc thơ trữ tình đây này!

    Nhưng Trang Chi Điệp lại thấy Chu Mẫn cúi đầu xuống, liền hỏi:

    - Chu Mẫn ơi, cậu có cảm thấy như thế không?

    Chu Mẫn đáp:

    - Thầy giáo Điệp ạ, em thổi huyên đấy.

    Trang Chi Điệp “a” lên một tiếng, cứ há hốc mồm, không ngậm lại được. Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt cũng dừng cả lại. Chu Mẫn nói:

    - Em thổi vớ vẩn ấy mà, chỉ là để giải buồn, nào ngờ thầy giáo đã nghe được. Nếu thầy thích nghe thật, thì hôm nào em sẽ ghi một băng nghiêm chỉnh đem đến tặng thầy giáo. Nhưng em không rõ hiện nay thầy giáo là danh nhân, muốn gì được nấy, lòng nghĩ là việc thành, mà lại thích nghe huyên là vì sao?

    Nói xong, từ túi áo khoác lấy ra một vật màu đen giống như lọ gốm nhỏ, bảo đây là cái huyên.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Phế đô. Tiểu thuyết của Giả Bình Ao. Vũ Công Hoan dịch. Hai tập, 1000 trang. Biên tập: Triệu Xuân & Ngô Thanh Hương. NXB Văn học, 2003. Tái bản: 2005.

    Table of contents: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Search

    Access times

    • Total visits33,728,946

    PARTNER

      Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

      Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

      * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...