Search

Access times

  • Total visits33,728,625

PARTNER

    Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

    Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

    * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...

Novel

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Tuesday, 17:13 Day 09/12/2008
  • Phế đô

    Câu nói ấy làm cho Đường Uyển Nhi ấp úng, nét mặt bỗng dưng tiu nghỉu, cho đến khi Trang Chi Điệp giới thiệu chị ta với Liễu Nguyệt, mới dần dần tươi tỉnh lại, nhưng không bao giờ nhìn thẳng vào vợ Uông Hy Miên, chỉ ríu ra ríu rít nói chuyện với Liễu Nguyệt, thậm chí còn kéo tay Liễu Nguyệt nắn nắn bóp bóp, lại còn rút một chiếc cặp tóc màu đỏ trên đầu mình cặp lên đầu Liễu Nguyệt, bảo:

    - Sao mình vừa mới gặp Liễu Nguyệt đã thân thế này nhỉ, cứ cảm thấy đã gặp nhau ở đâu rồi. Cô em bé bỏng ơi, em phải nhớ chị nhé, sau này chị có đến xin gặp thầy giáo Điệp, em chớ có đóng kín cổng đấy nhé!

    Liễu Nguyệt nói:

    - Chị là đồng hương, là bạn của thầy giáo Điệp nếu em không mở cổng, thì chị kiện lên thầy giáo Điệp thì khuôn mặt này hoàn toàn do chị bóp.

    Từ nãy đến giờ Hạ Tiệp vẫn im lặng, cuối cùng đã lên tiếng:

    - Nói xong chưa hả con ranh? Tôi luôn chờ chơi cờ với cô đấy.

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Xin chị chớ sốt ruột, em còn phải đi gặp mặt cô đã chứ!

    Liễu Nguyệt nói:

    - Em cũng xuống bếp đây, em dẫn chị cùng đi.

    Xuống bếp, Liễu Nguyệt nói:

    - Thưa chị, có khách đến, chị nghỉ tay đi tiếp chuyện, để em giúp việc cho thầy giáo Phòng.

    Chu Mẫn vội vàng giới thiệu Đường Uyển Nhi với Ngưu Nguyệt Thanh. Ngưu Nguyệt Thanh hấp tấp phủi tro bụi trên người, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một người tươi rói đang đứng trước mặt, chợt sững người. Liễu Nguyệt xinh thì xinh thật không tìm ra chỗ nào không thỏa đáng trên nét mặt, còn Đường Uyển Nhi mắt nhỏ và sâu, trán cũng hơi hẹp, song da thịt thì như tẩy trắng, nhẵn bóng một cách vô hình. Ngưu Nguyệt Thanh nhìn mái tóc chải vấn ra đằng sau, chân tóc dày đặc, cứ tưởng là tóc giả, khi nhìn rõ là mái tóc đẹp trời cho, liền cất giọng:

    - Đường Uyển Nhi đấy à, tuy mình mới gặp lần đầu, nhưng tên em thì tai nghe gần như đã thành kén? Cứ bảo để thầy giáo Điệp của em dẫn mình đi thăm em, song chẳng làm sao đi nổi, sống theo vị danh nhân này, anh ấy bận từ sáng đến tối, mình cũng bận, song cũng không biết bận những gì! Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, mình là con cua không càng, không bận mải phục vụ người ta, thì còn làm được gì? Người đời vẫn bảo: Đàn bà sống nhờ đàn ông, ăn cơm của người ta, chạy theo người ta mà!

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Câu ấy chưa nói hết, ăn cơm của người ta, chạy theo người ta, đêm sờ đạn pháo của người ta.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Anh chỉ được cái nói tục, chẳng cần nói Đường Uyển Nhi gọi anh là thầy giáo, người ta cũng là đàn bà con gái còn son trẻ, không sợ mất thể diện sao?

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Lúc mới quen nhau gọi thầy giáo, chị cứ tưởng mình là thầy giáo thật sao? Dăm ba hôm quen rồi, thì hằm bà lằng cho mà xem! Khi Chi Điệp chưa nổi tiếng, chẳng phải cũng cung kính gọi tôi là thầy giáo đó sao? Hiện giờ thế nào? Năm kia gọi ông Phòng, năm ngoái gọi Vân Phòng, lúc này là thằng đầu bếp nấu nướng đó thôi! Chị bảo Đường Uyển Nhi là con gái son trẻ, Đường Uyển Nhi chưa từng trải cái gì nào? Tháng trước tôi đi giảng “kinh dịch” ở huyện Hoa âm dưới chân núi Hoa, dọc đường dài xe chạy liên tục, lâu lắm lái xe mới đỗ lại, mọi hành khách trong xe dồn cả xuống đi tiểu tiện, một chàng trai vừa bước xuống cửa xe đã vén ra tương luôn, đằng sau có hai mẹ con bước xuống, bà mẹ ngăn con gái lại liền bảo, cậu này chẳng ra sao cả, có đái thì cũng tránh người chứ! Chàng trai đáp, mẹ ơi, mẹ ngần ấy tuổi rồi, trước mặt mẹ, con chẳng phải là đứa trẻ con hay sao? Có gì đâu cơ chứ! Cô gái kia liền bĩu môi, bảo, anh mà là trẻ con ư? Anh đánh lừa ai vậy? Anh nhìn xem cái của nợ kia màu sắc gì? Anh coi tôi là kẻ ngoài nghề phải không nào?

    Ngưu Nguyệt Thanh giơ ngay cái cán chổi gõ vào đầu Mạnh Vân Phòng, kéo Đường Uyển Nhi ra khỏi bếp, nói:

    - Kệ anh ta, anh ta càng nói càng được thể.

    Hai người ngồi xuống ghế xa-lông, Ngưu Nguyệt Thanh liền cảm ơn Đường Uyển Nhi tặng vòng tay, chợt nhớ đến Trang Chi Điệp đã từng nói trên mặt Đường Uyển Nhi chưa hề có một nếp nhăn, liền nhìn xem, quả nhiên không có, bèn hỏi thường ngày dùng loại kem bôi mặt nào, bôi loại son phấn nào và nói:

    - Em đã gặp chị Miên bao giờ chưa? Chị ấy bảo mình, ban ngày lấy dưa chuột thái ra từng miếng đắp lên mặt mười lăm phút để da hút lấy nước cất dưa, ban đêm đi ngủ bôi lòng trắng trứng lên mặt, lòng trắng trứng khô đi, sẽ kéo căng da mặt, như vậy sẽ ít có nếp nhăn.

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Em không làm thế! Có nhiều dưa chuột và trứng gà như thế em để ăn vẫn hơn, đấy là cách làm của người ta có tiền có thì giờ, em chỉ dùng một số mỹ phẩm vớ vẩn ấy mà.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Bây giờ chị đã biết, em có sắc đẹp trời cho. Chị làm sao bì với em được. Hơn nữa trong nhà này chị bận mải mọi việc đối nội đối ngoại, chẳng còn tâm tính, cũng chẳng có thì giờ đâu mà ngồi xoa mặt bóp chân.

    Đường Uyển Nhi liền cất to giọng:

    - Chị Thanh quả là người thảo hiền. Chị luôn luôn nói sống cho thầy giáo Điệp, thật ra ở ngoài ai chẳng biết có người nội trợ tài giỏi như chị mới có thành tựu của thầy giáo Điệp. Đi ra ngoài, ai cũng bảo đây là phu nhân của Trang Chi Điệp, đó là người ta tôn trọng và khen ngợi chị đấy!

    Lời nói của Đường uyển Nhi đương nhiên vọng vào phòng sách. Vợ Uông Hy Miên nghe lọt vào tai từng câu từng chữ, nét mặt sa sầm lại, khẽ hỏi Hạ Tiệp:

    - Con đành hanh đỏ mỏ này đang chê cười mình đấy, mình đâu có làm phật lòng nó cơ chứ?

    Hạ Tiệp cười, ghé tai nói rõ chuyện Chu Mẫn và Đường Uyển Nhi bỏ chạy ra thành phố, vợ Uông Hy Miên liền kêu lên:

    - Trời ơi, vừa nãy mình nói câu ấy quả là vô tình, cô ta đã thù mình như vậy sao? Con người tai ác vậy bỏ đi thì bỏ đi, tay đàn ông thì khỏi nói, chứ đứa con liền khúc ruột mà cuối cùng cũng bỏ được kia ư?

    Cứ thế nói nhiều chuyện chẳng đâu vào đâu, chuông đồng hồ tự động điểm mười bốn tiếng, Ngưu Nguyệt Thanh kéo bàn ăn ở phòng khách, Mạnh Vân Phòng đặt lên bàn tám món nóng, tám món nguội, bốn món thịt, bốn món rau, các loại rượu và nước uống, bảo mọi người rửa mặt rửa tay ngồi vào mâm. Mạnh Vân Phòng không uống rượu, không ăn thịt cá, tuyên bố một mình anh bận xào nấu ở dưới bếp, cuối cùng xào ít rau tự ăn, bèn không ngồi vào mâm. Mọi người liền bảo: “Vậy thì vất vả cho anh quá”, rồi bảo nhau nâng cốc. Trang Chi Điệp chạm ly với vợ Uông Hy Miên trước, rồi đến Hạ Tiệp, sau đó là Chu Mẫn, Đường Uyển Nhi, Triệu Kinh Ngũ, cuối cùng là Liễu Nguyệt. Liễu Nguyệt hỏi:

    - Chạm cả với em ư? Em phải chúc rượu ông chủ chứ!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Trên mâm cỗ không phân biệt tuổi tác, cấp chức.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Như thế cũng chưa đến phiên em, anh chạm ly với chị đã, rồi em mới chạm.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Quả thật chúng tôi chưa cụng ly bao giờ.

    Mọi người liền bảo:

    - Thế thì hôm nay hai người chúc rượu nhau đi ngoặc tay nhau cùng uống.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Nào thì ngoặc tay, chồng già vợ già chúc nhau một chén cho mọi người cùng vui.

    Liền ngoặc luôn tay cầm cốc vào cánh tay Trang Chi Điệp. Mọi người lại cười vui vẻ. Đường Uyển Nhi cũng cười, nhưng không thành tiếng, đưa mắt nhìn Liễu Nguyệt, trách cô ta lắm mồm nhiều lời lấy lòng chủ. Liễu Nguyệt cười hớn hở, cũng đưa mắt nhìn Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi lại tỉnh bơ, quay đầu đi chỗ khác, nhìn một con ruồi bay lên từ chậu hoa ở bệ của sổ. Con ruồi ấy đến đỗ lên đỉnh vành tai của Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp một tay nâng chén rượu, cánh tay kia lại bị Ngưu Nguyệt Thanh luồn vào không động đậy được, liền lắc đầu đuổi ruồi, song con ruồi không bay đi. Đường Uyển Nhi nói thầm trong lòng! Nếu là ý trời, thì con ruồi có thể từ tai anh ấy bay đỗ lên đầu ta. quả nhiên con ruồi bay đi, đậu trên đỉnh đầu Đường Uyển Nhi. Người đàn bà này biết ý mỉm cười, ngồi yên không hề động đậy. Nhưng Chu Mẫn đã nhìn thấy, thổi một cái. Con ruồi bay qua bay lại trên mâm cỗ, Đường Uyển Nhi bực tức lườm chồng. Hạ Tiệp đã nhìn thấy tất cả, liền bảo:

    - Thấy hai vợ chồng già người khóa tay nhau uống rượu, hai anh chị son trẻ này cũng ngứa ngáy rồi đây!

    Đường Uyển Nhi cười, gạt phắt luôn:

    - Đừng có thêm thắt nữa, để cho thầy giáo và cô Thanh uống nào. -  Liền giơ tay đập con ruồi đậu trên đĩa móng giò. Cái đập ấy đã làm con ruồi rơi thẳng vào chén rượu của Ngưu Nguyệt Thanh.

    Khi Ngưu Nguyệt Thanh luồn tay vào cánh tay chồng sắp sửa uống chén rượu, thì vùng trên hai lông mày Đường Uyển Nhi tối sầm lại, trong lòng chua xót cay đắng. Chị ta suy nghĩ, Ngưu Nguyệt Thanh tuy có cao tuổi, song ngũ quan không có cái nào là không tiêu chuẩn, xứng đáng là cái tướng có phúc sung sướng, người ta đồn đại gần xa phu nhân Trang Chi Điệp xinh đẹp cũng là danh bất hư truyền. Nhưng Đường Uyên Nhi cảm thấy năm giác quan cái nào cũng tiêu chuẩn của vị phu nhân này, bố trí trên khuôn mặt kia, lại ít nhiều có phần cứng nhắc, chẳng khác nào toàn là món ăn sang xào lẫn với nhau, chưa hẳn sẽ có mùi vị ngon. Thế là lại nghĩ, ngoài làn da trắng ra. mắt mình không to bằng chị ta, mũi không thẳng như chị ta, mồm cũng hơi to hơn, nhưng phối hợp lại với nhau, thì cảm giác tổng thể của mình lại hay hơn chị ta. Lúc này, nhìn thấy con ruồi rơi vào chén rượu, ai nấy bỗng chốc ngẩn người, im lặng, trong lòng Đường Uyển Nhi mừng rơn, nhưng nét mặt lại cười, bảo:

    - Cô Thanh ơi, có uống thì uống chén to, đổi cho em nhé!

    Rồi đưa chén rượu của mình cho Ngưu Nguyệt Thanh, đổi chén rượu của Ngưu Nguyệt Thanh, hất nhẹ xuống dưới gầm bàn. Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh đã uống xong chén rượu ngoặc cánh tay, Ngưu Nguyệt Thanh rất cảm ơn Đường Uyển Nhi, đích thân cầm chai rượu, rót đầy cho Đường Uyển Nhi. nói:

    - Đường Uyển Nhi này, ở đây đều là người quen, mình cũng chẳng cần mời mọc nữa, em và Liễu Nguyệt mới đến còn lạ nước lạ cái, không nên.

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Ở nhà cô đây, em không thật làm gì? Mượn hoa dâng Phật, em xin được chúc cô một chén, lần trước cô không đến nhà em, mấy hôm nữa em sẽ mời cô đến nhà em uống nữa.

    Hai người lại uống một chén. Ngưu Nguyệt Thanh không uống được rượu, hai chén vào mặt đã đỏ bừng bừng, định vào buồng trong soi gương.

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Đỏ mặt càng xinh đẹp, còn đồng đều hơn đánh má hồng là đằng khác.

    Xong ba tuần rượu, chỉ còn Chu Mẫn, Triệu Kinh Ngũ và Trang Chi Điệp là uống được, đàn bà con gái không ai còn uống được nữa. Trang Chi Điệp nói:

    - Hôm nay đến đây là để uống rượu, các bạn không uống nữa không được, chúng mình phải chơi tửu lệnh mới được, cứ theo luật lệ cũ, luân phiên nhau đọc thành ngữ nhé!

    Liễu Nguyệt nói:

    - Quả thật em đã được mở rộng tầm mắt!

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Mở rộng tầm mắt thế nào?

    Liễu Nguyệt trả lời:

    - Trước khi đến đây, em nghĩ gia đình tri thức này sống như thế nào? Sau khi đến thấy anh chị chuyện gì cũng nói, giống y như người thường, nhưng đã ngồi vào mâm cỗ thì lại khác? Trước đây em thấy trên mâm cỗ, nếu không oản tù tì, thì chơi trò đánh hổ, đâu có chuyện đọc thành ngữ. Đọc thành ngữ như thế nào cơ?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Thật ra đơn giản thôi, một người đọc lên một câu thành ngữ, người tiếp theo lấy chữ cuối của thành ngữ làm chữ đầu tiên của thành ngữ mới, hoặc là chữ đồng âm cũng được. Cứ thế mà chơi, anh nào không nói được, thì phạt uống rượu.

    Liễu Nguyệt nói:

    - Vậy thì em xuống bếp làm thay để thầy giáo Phòng lên chơi.

    Ngưu Nguyệt Thanh nói:

    - Liễu Nguyệt này, lớp trẻ các em, cô cậu nào chẳng tốt nghiệp phổ thông trung học cơ chứ, làm gì không đối được? Nếu nói không đổi được chỉ có một mình tôi.

    Mạnh Vân Phòng ở trong bếp nói xen vào:

    - Người ta thường bảo, muốn biết chơi, thì ngủ với sư phụ. Chị có đối được không nào?

    Ngưu Nguyệt Thanh lại mắng Mạnh Vân Phòng. Trang Chi Điệp liền tuyên bố bắt đầu. Câu thành ngữ đầu tiên là: Gia tân mãn đường (Khách đến đầy nhà).

    Tiếp theo là Triệu Kinh Ngũ:

    - Đường nhi hoàng chi (Cứ việc đường hoàng).

    Sau đó đến Chu Mẫn:

    - Chi hồ giả dã (những ngữ trợ từ thường dùng trong văn ngôn, biểu thị lời nói hoặc bài văn không rõ ràng rành mạch).

    Tiếp đến đến Liễu Nguyệt, nói:

    -          Diệp công háo rồng (Diệp công tử rất thích rồng, trong nhà chỗ nào cũng vẽ rồng. Rồng ở trên trời biết thế, liền đến nhà Diệp, đầu rồng từ cửa sổ nhìn vào, đuôi rồng đã thò vào trong nhà. Diệp công tử vừa nhìn thấy đã sợ hết vía, mặt tái mét không còn một giọt máu).

    Nguồn: Phế đô. Tiểu thuyết của Giả Bình Ao. Vũ Công Hoan dịch. Hai tập, 1000 trang. Biên tập: Triệu Xuân & Ngô Thanh Hương. NXB Văn học, 2003. Tái bản: 2005.

    Table of contents: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Search

    Access times

    • Total visits33,728,626

    PARTNER

      Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

      Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

      * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...