Search

Access times

  • Total visits33,823,047

PARTNER

    Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

    Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

    * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...

Novel

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Sunday, 17:05 Day 05/10/2008
  • Phế đô

    Ra đến ngoài phố, thấy Trang Chi Điệp đã vui vẻ lên. Triệu Kinh Ngũ liền kể, ở Thập Lý Phố ngoại ô phía nam có một nhà doanh nghiệp nông dân họ Hoàng giỏi giang lắm, dóng dựng hẳn một nhà máy thuốc bảo vệ thực vật, đã đến tìm anh ba lần, bảo nhất định phải nhờ Trang Chi Điệp viết cho nhà máy của ông ấy một bài, bài viết dài cũng được ngắn cũng được, viết thế nào cũng được, chỉ cần được đăng trên báo. Trang Chi Điệp liền cười, bảo:

    - Cậu đã cầm tiền gì của ông ta rồi, cậu dắt cắp bò, bắt tôi nhổ cọc há?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Em đâu dám? Không giấu gì anh, ông giám đốc này là thân thích trong họ nhà dì em. Trước đây dì có nói với em, em đã từ chối. Ông giám đốc lại đến nhà em xoành xoạch yêu cầu giúp đỡ, nên em đã đến tìm anh. Em cũng nghĩ, tại sao không viết cơ chứ? Loại văn này đâu có phải sáng tác, ít đi một ván bài mạt chược là viết xong chứ gì? Nhuận bút em định rồi, trả năm ngàn đồng.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Vậy thì mình ký một bút danh!

    - Thế không được. - Triệu Kinh Ngũ đáp - Người ta cần là cần cái tên ba chữ của anh cơ.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Tên mình đáng giá năm ngàn đồng ư?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Anh cứ thanh cao. Sự đời bây giờ thanh cao chỉ có nghèo thôi, năm ngàn đồng cũng chẳng phải ít, anh viết một truyện dài cũng không hơn số ấy đâu.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Để mình suy nghĩ đã.

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Người ta hẹn rồi, hôm nay cũng đến nhà em. Anh quyết định đi, không cần nhắc tới tiền, em đòi ông ta đưa tiền mới viết bài. Hiện nay ông chủ này phất to, tiền vào như nước.

    Trong khi nói chuyện, hai người tới nhà Triệu Kinh Ngũ. Một chủ nhỏ nổ ngô dựng lều ở trước cổng, bắc lò nhóm lửa, khói mù mịt, Triệu Kinh Ngũ đạp đổ bếp, chửi:

    - Không đâu có chỗ, lại đến cổng nhà người ta hun chồn hả? Người buôn nổ ngô, tay và mặt đen nhẻm, trợn mắt định đánh lại, sấn đến mấy lần, song vẫn phải nuốt nước bọt dịch bếp sang một bên. Chờ khói tan hẳn, Trang Chi Điệp nhìn biển đề ở cổng, số nhà ba bảy phố Tứ Phủ. Lầu cổng quả thật rất cầu kỳ, bên trên là máng ngói lăn, nóc có con thú lưu ly, tường gạch ở hai bên xây cao vống lên, thì chạm cảnh sông núi và hình người, chỉ có điều, trên khung cửa đã rơi mất một tấm chắn, hai cánh cửa sơn đen đã tróc, thiếu sáu cái đinh tán, mà trụ cổng thì to quá, dùng đá xanh đục thành, mỗi bên chạm nổi một đôi kỳ lân. Trên tường gạch ở cạnh gắn một vòng sắt, bên dưới đặt một tấm đá dài màu tím. Thấy Trang Chi Điệp chăm chú xem, Triệu Kinh Ngũ bảo, vòng sắt này để buộc ngựa, còn đá dài màu tím là để đứng leo lên lưng ngựa. Ngày xưa nhà giàu cưỡi ngựa đi phố, có gắn chuông vào yên kêu loong coong, vó ngựa kêu lộc cộc rất giòn oách như quan chức bây giờ ngồi xe con. Trang Chi Điệp rất thích trang trí trên đôn cổng, anh bảo trong thành Tây Kinh cảnh vật gì cũng bị người ta đào đi chỉnh lý, chỉ có phù điêu đôn cổng là không ai để ý, mình phải khai thác một vài tấm, hoàn toàn có thể xuất bản một cuốn sách rất có giá trị. Bước vào cổng một bức tường bình phong đập vào mắt, lại là một cây trúc của Trịnh Nhiếp điêu khắc bằng gạch, hai bên có câu đối. Một bên là “Thương trúc nhất can phong vũ” (Một cây trúc xanh trước gió bão), một bên là “Trường niên trực tả thanh vân” (Quanh năm viết thẳng vào mây xanh). Trang Chi Điệp vỗ đùi bảo:

    - Mình vẫn chưa nhìn thấy cây trúc đứng một mình của Trịnh Nhiếp đâu nhé! Sao cậu không sớm sớm làm mấy tấm!

    Triệu Kinh Ngũ bảo:

    - Bây giờ sắp dỡ nhà rồi, em sẵn sàng dỡ toàn thứ này, nếu anh thích anh hãy cất giữ đi.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Hai câu thơ này rõ ràng là hay rồi, nhưng xét cho cùng gắn vào tường bình phong không hợp, không khỏi đem đến cho người ta cảm giác tiêu điều.

    Đi được vào sân, phải qua ba đoạn đường tất cả mỗi đoạn đường vào, đều có sảnh và hành lang, lắp tám cửa sổ song có hoa. Nhưng các gia đình ở lung tung đã chia cắt bãi trống của sân rộng, chỗ này dựng một lều, chỗ kia xây một gian nhà thấp lè tè, trước cửa mỗi gia đình đều đặt một xô nước bẩn và một sọt rác, tắc đến nỗi đường đi cứ vòng vòng vèo vèo. Trang Chi Điệp và Triệu Kinh Ngũ cứ xẹo xẹo xọ xọ đi vào trong, người đi ra đi vào, ai cũng chỉ mặc mỗi cái quần, người thì xào nấu ở một bên, kẻ thì chống cái bàn nhỏ lên, đánh mạt chược ngay trước cửa, quay đầu nhìn khách lạ. Đến sân rộng ở đoạn cuối cùng càng kinh khủng, dưới gốc cây hương xuân có ba gian nhà to, một cây gậy chống cửa sổ gỗ, cửa ra vào treo rèm trúc. Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Em ở đây!

    Bước vào nhà tối om, một lúc lâu mới nhìn thấy da tường quét vôi trắng gần như lồi cả lên. Dưới cửa sổ, kê một chiếc bàn gỗ đỏ kiểu ngày xưa, sau bàn là giường, trên giường xếp la liệt các loại sách và tạp chí, gầm giường rải một lớp vôi khá dày. Trang Chi Điệp biết rải vôi để phòng ẩm. Triệu Kinh Ngũ mời cùng ngồi trên hai chiếc ghế lùn. Trang Chi Điệp mới phát hiện chiếc ghế lùn tinh xảo tuyệt vời, cứ tấm tắc khen mãi, nói:

    - Mình ở Tây Kinh lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên thực sự bước vào kiểu kiến trúc cũ bốn bên là nhà giữa là sân. Trước đây người ta thường bảo kiểu nhà này dễ chịu thoải mái lắm, thật ra hoàn toàn là một khu sân chung. Cả nhà nhét vào đây chịu sao nổi?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Nơi này trước kia chỉ có một gia đình em. Năm năm mươi, dân nghèo ở thành phố vào ở, vào ở rồi thì không bao giờ ra được, hơn nữa người mỗi ngày một đông, phá hết cái sân rộng.

    Trang Chi Điệp nói:

    -  Nhà cậu đây ư, trước đây chưa hề nghe cậu nói! Có một tòa nhà to thế này, đời ông cha chắc là gia đình giàu có, lắm tiền phải không?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Nói ra thế nào anh cũng giật mình, đâu chỉ giàu có lắm tiền! Anh có biết đời nhà Thanh, liên quân tám nước tấn công Bắc Kinh, bà Từ Hy Thái Hậu bốn lần chạy trốn về Tây Kinh do ai bảo vệ không? Ông nội em đấy! Ông nội em là thượng thư bộ hình, là nhà luật lớn tên tuổi lừng lẫy bốn phương. Cả đường phố này toàn là gia đình họ Triệu. Liên quân tám nước đánh chiếm kinh thành, ông là lãnh tụ của năm người chủ trương đánh lại trong triều đình, hơn nữa còn ngấm ngầm ủng hộ Nghĩa Hòa Đoàn. Triều đình chống chọi không nổi người Tây, Từ Hy bốn lần bỏ chạy, Lý Hồng Chương ở lại Kinh Đô ký điều ước Tân sửu với giặc, bọn Tây liền nêu ra phải nghiêm trị phái chủ trương chống lại, đọc tên đòi phải trao ông nội cho chúng treo cổ! Từ Hy không biết làm thế nào, liền hạ thánh chỉ tại Tây Kinh. Thị dân Tây Kinh mít tinh phản đối ở dưới gác chuông, đông tới sáu vạn người, tuyên bố nếu trao ông nội em cho giặc, thì Từ Hy không thể ở lại Tây Kinh. Từ Hy một mặt bởi dân tình o ép, một mặt cũng không nỡ giao đại thần của mình cho bọn Tây, nên đã xuống chỉ “ban thưởng chết” ông nội em liền nuốt vàng, nuốt xong vẫn chưa chết, lại sai người lấy giấy nhúng ướt bịt vào miệng vào mũi mà chết, lúc chết năm mươi tuổi. Từ đó về sau, một lũ đàn bà nhà họ Triệu bán dần bán mòn nhà ở của dãy phố để sinh sống, chỉ còn lại một khu nhà này. Anh xem đấy, những thứ để lại cho đời sau em đây, chỉ có hai chiếc ghế lùn.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Ồ! Thì ra cậu có một gia thế hiển hách như vậy, Sáu tháng trước, thị trưởng tổ chức người viết cuốn: “Tây Kinh năm nghìn năm”, mình phụ trách chương văn học nghệ thuật. Sách viết xong, có một phần viết về thượng thư bộ hình của triều đình nhà Thanh là người Tây Kinh, mình biết câu chuyện này, nào ngờ lại là ông nội của cậu, nếu nhà Thanh không đổ, ông nội cậu về già nằm ở nhà chính, thì bây giờ gặp cậu khó lắm!

    Triệu Kinh Ngũ cười, đáp:

    - Vậy thì “bốn cậu ác lớn” của Tây Kinh sẽ không phải là bọn nhóc con hiện nay.

    Trang Chi Điệp đứng lên, qua bức rèm trúc, nhìn thấy một người con gái mặc áo đỏ ở bậc đá đối diện, vừa đưa nôi ru cháu, vừa đọc sách, nói:

    - Chuyện đời dâu bể. Khu nhà hào hoa ngày nào bây giờ đã thành thế này, mà sắp sửa lại chẳng còn gì nữa. Đồng Quan quê mình là cửa lớn số một ở Quan Trung trong lịch sử, đã xảy ra rất nhiều câu chuyện oanh liệt, mười năm trước huyện lỵ rời đi nơi khác, thành phố cũ trở thành đống gạch vụn. Cách đây không lâu mình về thăm, ngồi trên nhà gác của thành phố hoang phế, than thở mãi, về nhà đã viết một bài tản văn đăng trên báo thành phố, không biết cậu đã đọc chưa?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Đọc rồi, cho nên em mới mời anh đến đây xem xem, chưa biết chừng tới đây có thể viết được chút gì đó.

    Người con gái mặc áo đỏ ngoài rèm trúc đã thay thế ngồi, mặt quay sang bên này, song vẫn cúi xuống đọc sách, nhìn rõ lông mi mắt đen dài, sống mũi thẳng, Trang Chi Điệp thuận mồm nói một câu:

    - Cô bé kia kháu quá nhỉ!

    Triệu Kinh Ngũ hỏi:

    - Nói ai thế, thò đầu ra nhìn, nói tiếp, coi trẻ cho gia đình đối diện đấy, người Thiểm Bắc. Cái chốn Thiểm Bắc khỉ ho cò gáy, chẳng có thứ gì sống nổi, chỉ có đàn bà là được!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Mình cứ định thuê một người trông coi gia đình, song chưa tìm được ai thích hợp, thị trường dịch vụ lao động giới thiệu, thì không yên tâm. Cô gái này thế nào? Liệu có thể bảo cô ấy tìm giúp một người cùng làng cô ấy được không?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Cô bé này nói năng lưu loát, cử chỉ tự nhiên thoải mái, nếu làm người ở trong nhà anh, chắc chắn sẽ tiếp khách được. Nhưng người trong sân xì xầm đằng sau rằng, chủ nhà đi vắng, cô bé đã cho đứa trẻ uống thuốc ngủ, đứa trẻ ngủ suốt cả buổi sáng. Em không tin đâu, có lẽ cô bảo mẫu ở nhà bên cạnh thấy cô này xinh đẹp, chủ nhà lại giàu có, nên ghen tuông thêu dệt ra đấy thôi!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Thế thì nói láo thật rồi, đàn bà con gái có loại người như vậy sao?

    Hai người lại ngồi xuống. Triệu Kinh Ngũ liền khép cửa, bắt đầu mở hòm gỗ lấy những đồ cổ anh thu thập cho Trang Chi Điệp xem, toàn là những tranh chữ cổ, gốm sứ, đồ đồng xanh, tiền đúc, bảng biển, vật điêu khắc. Trang Chi Điệp lại thích mười một cái nghiên mực. Triệu Kinh Ngũ đắc ý hơn cả chính là những nghiên mực này. Nó không chỉ là Nghiên Đoan, Nghiên Triệu, Nghiên Huy, Nghiên Nê, mà trên mỗi cái nghiên mài mực còn khắc tên họ của người dùng nghiên. Triệu Kinh Ngũ đưa từng cái cho Trang Chi Điệp xem, phân biệt màu đá, nhìn bằng mắt, lấy tay sờ xem cảm giác, lại đưa sát tai gõ nghe tiếng kêu. Sau đó nói rõ cái nghiên này đầu tiên ai dùng, sau đó ai dùng, người đó đã từng làm quan mấy phẩm, tranh chữ đã để lại cho đời ra sao, nổi tiếng như thế nào, kể say tới mức Trang Chi Điệp phải ngạc nhiên, hỏi ngay:

    - Cậu làm thế nào thu thập được tư liệu đó?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Mấy cái nghiên kia thu thập lâu lắm rồi, có cái đổi cho người ta, còn cái này mua ba ngàn đồng.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Những ba ngàn đồng, đắt gớm nhỉ!

    Triệu Kinh Ngũ bảo:

    - Chứ không ư? Bây giờ đem bán cái này đi, hai vạn đồng em cũng không để đâu. Tháng trước đi viện bảo tàng khu Hồ sen, bởi vì thành phố đã xây bảo tàng lớn, văn vật của các khu đều phải nộp lên, viện bảo tàng của khu vực định xử lý những vật nhỏ đã cất giữ, nhưng chưa vào sổ đăng ký để làm phúc lợi cho công nhân viên chức. Em đã đến xem, rất mê cái nghiên mực này, hỏi mua họ quát một vạn đồng, mặc cả mãi, xét cho cùng có người quen vẫn hơn, đưa ra ba ngàn đồng rồi cầm đi.

    Trang Chi Điệp nửa tin nửa ngờ, lại cầm cái nghiên ra xem kỹ, quả nhiên nặng hơn vài lần nghiên mực thông thường, cắn vào răng, để bên tai có tiếng kêu khe khẽ của kim loại, còn ở mặt sau cửa nghiên mực có hàng chữ nhỏ ghi rõ: “Văn Chinh Minh ngoạn thưởng”. Trang Chi Điệp nói:

    - Kinh Ngũ này, cậu hiểu nghề này, nếu có chuyện hay như thế này nữa đừng có quên mình là không xong đâu, mình cũng sẽ mặc thây mọi việc của cậu đấy!

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Anh cứ từ từ, gần đây có một người tiết lộ với em, con trai Cung Tịnh Nguyên, Cung Tiểu At có một nghiên mực đẹp trong tay. Cậu ta nghiện hút thuốc phiện, bảo là chỉ chờ ông bố ra thăm nước ngoài là bán luôn. Để em đến xem đã, nếu là hàng thật sẽ lấy về, chắc chắn thỏa mãn ông anh đầu tiên. Em đã bảo phải tặng anh mấy thứ, hai thứ này thế nào?

    Trang Chi Điệp nhìn xem, thì ra là hai đồng tiền cổ, lật đi lật lại một lúc, cười hì hì:

    - Kinh Ngũ này, cậu ranh ma vừa vừa chứ, bịp ai chẳng bịp lại lừa mình hả? Đồng Hiếu Kiến nặng bốn thù này (thù là đơn vị đo trọng lượng ngày xưa, hai mươi bốn thù bằng một lạng) quí thì quí đấy nhưng đã thay da đổi thịt, thoát thai từ đồng năm thù đời Hán mà ra, còn đồng “Tịnh Khang Nguyên Bảo” này cũng là tiền đúc phổ thông đời Tống!

    Triệu Kinh Ngũ ngượng ngùng nói: 

    - Em thử con mắt của anh một chút đấy, anh đúng là con nhà nghề. Vậy thì em tặng anh đồ thật, thứ này quí hiếm.

    Liền lấy ra một gói nhỏ bằng nhung đỏ, mở ra là hai cái gương đồng. Triệu Kinh Ngũ so sánh định chọn ra một cái cho Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp nhận ra một cái là gương đồng có hai con hạc ngậm dải lụa uyên ương có hoa văn khắc chữ, một là cái gương đồng có ngựa trời thiên thu ngựa dải lụa cành loan phượng có hoa văn khắc chữ. Trong lòng hớn hở vô cùng, đưa tay cầm cả hai bảo:

    - Rõ ràng đây là một đôi gương, có tặng, tặng cả hai. Cậu thu thập nghiên mực nhiều vào, hôm nào mình cũng tặng cậu một cái, cậu gom đủ một trăm cái nghiên mực thì tốt.

    Trong lòng mừng thầm, Triệu Kinh Ngũ đâm ra khó xử, bảo:

    - Em cho anh, nhưng anh phải xin Uông Hy Miên cho em một bức tranh cơ.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Vậy thì còn không còn khó à? Hôm nào mình sẽ dẫn cậu đến nhà anh ta, cần cái gì vẽ cái ấy.  Anh ta còn chiêu đãi thịt rượu là đằng khác.

    Lập tức cầm gương ra trước cửa sổ đứng xem. Lúc này có người gõ cửa. Triệu Kinh Ngũ hỏi:

    - Ai đó?

    Không có tiếng trả lời, vội đưa mắt ra hiệu, Trang Chi Điệp lập tức cho gương vào trong túi, Triệu Kinh Ngũ cũng khóa hòm gỗ đặt vào một chỗ, xếp lại đống sách báo cũ lên trên, hỏi:

    - Ai đấy?

    Trả lời :

    - Tôi đây!

    Triệu Kinh Ngũ kéo cửa ra, liền bảo:

    - Giám đốc Hoàng phải không? Sao bây giờ mới đến, thầy giáo Điệp chờ ông đã lâu lắm rồi, cùng đi ăn cơm chứ, bụng chúng tôi réo ục lên đây này.

    Trang Chi Điệp nhìn thấy người đó vừa thô vừa lùn, khuôn mặt đen sạm béo tốt, song lại mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, thắt calavát tay xách một gói tướng. Trang Chi Điệp đứng lên bắt tay. Giám đốc Hoàng bắt tay lâu lắm, nói:

    - Đại danh của ngài Điệp như sét đánh ngang tai, hôm nay coi như đã được gặp. Khi đến đây, tôi bảo đi gặp Điệp tiên sinh, bà xã nhà tôi còn cười bảo tôi nói mơ. Tay này của tôi không rửa nữa, để về nhà bắt tay bà xã, cho bà xã cũng được thơm lây.

    Trang Chi Điệp nói:

    -Ồ! Vậy thì bàn tay tôi đã trở thành bàn tay Mao chủ tịch rồi sao?

    Ba người cùng cười ha ha. Giám đốc Hoàng nói:

    - Điệp tiên sinh rất giỏi pha trò, đúng là người càng to càng bình dị.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Tôi to cái gì kia chứ! Làm văn học chẳng qua chỉ nổi cái tên hão, anh mới là người tai to mặt lớn, lắm của nhiều tiền. Giám đốc Hoàng vẫn còn nắm tay Trang Chi Điệp, nắm đến mức mồ hôi thấm ra, nói:

    - Điệp tiên sinh, không nói thế được, tôi đã từng đọc một số bài báo của ngài, mình đều xuất thân từ nhà quê nghèo khổ, trước kia tiền hại tôi khổ sở, bây giờ đã có nhiều tiền, nhưng tiền nhiều, liệu có chọi nổi đại danh của ngài không? Có thể tôi cao tuổi hơn ngài, nói một câu không khách sáo nhé, sau đây lúc nào đó thấy chật vật, cần tiêu ngay, thì cứ nói với anh một tiếng, tôi có thì chú có. Nhà máy thuốc bảo vệ thực vật của mình đang gặp lúc ăn lên làm ra, loại thuốc 101 đang bán rất chạy trên thị trường. Lúc nào đó mời Điệp tiên sinh đến thăm, chúng tôi sẵn sàng hầu hạ.

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Sự việc tôi đã nói với thầy giáo Điệp. Mình khỏi phải vòng vo làm gì, ai cũng bận, thầy giáo Điệp xưa nay chưa viết loại văn này bao giờ, lần này đã phá lệ lớn. Anh thu xếp thời gian, hôm nào đến nhà máy thăm trước đã, sau đó là năm ngàn đồng giao cho tôi. Đăng báo không thành vấn đề. Nhưng cũng phải nói rõ, chỉ có năm ngàn chữ thôi đấy!

    Lúc này Giám đốc Hoàng mới buông tay, cúi người chào Trang Chi Điệp, rối rít nói:

    - Xin cám ơn, xin cám ơn!

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Thế bao giờ đi nhỉ?

    Giám đốc Hoàng đáp:

    - Chiều nay được không?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Vậy thì không được rồi. Chiều ngày kia được chứ?

    Giám đốc Hoàng đáp:

    - Được, ngày kia tôi đến đón. Kinh Ngũ này, Điệp tiên sinh đã coi trọng tôi như thế, tôi phấn khởi vô cùng! Anh xem nên vào nhà hàng nào?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Hôm nay tôi đăng cai, chúng tôi đã bàn ăn món bầu.

    Giám đốc Hoàng nói:

    - Ăn món bầu úi xùi quá?

    Trang Chi Điệp bảo:

    - Ăn món ấy tiện hơn, ở đây cách “Xuân Sinh Phát” lại gần.

    Giám đốc Hoàng nói, vậy thì theo các anh, liền móc từ trong túi ra một chai rượu Tây Phượng, ba lọ cà phê, hai gói kẹo vừng hoa liễu, một tút thuốc lá thơm mác ba con số năm, bảo Triệu Kinh Ngũ nhận cho. Triệu Kinh Ngũ ngần ngại, nói:

    - Gặp mặt ấy à, chia đôi, thầy giáo Điệp, thầy nhận cho thuốc lá thơm.

    Trang Chi Điệp từ chối, anh bảo thuốc ngoại nặng quá, hút không quen, Hoàng Giám đốc liền bảo:

    - Kinh Ngũ, anh cứ nhận đi, Điệp tiên sinh thích hút thuốc nội, hôm nào tôi sẽ mua dăm ba tút “Hồng tháp sơn” đem biếu, một chút quà cỏn con này cứ nhường nhau mãi, tôi còn mặt mũi nào nữa!

    Triệu Kinh Ngũ đã nhận quà, song ngẩng mặt cười với Trang Chi Điệp, cười xong, nói:

    - Bụng đói rồi, song hiếm có dịp anh đến chỗ em một chuyến, liệu có thể để lại bút tích không, chỉ viết một bức thôi, chẳng tốn thời gian đâu!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Cậu là con hổ cười, hễ cười một cái là mình biết lại có chuyện. Nhưng cậu đòi cái gì chẳng đòi sao lại đòi chữ của mình hả?

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Tranh chữ của danh nhân mà, em cũng phải bảo tồn vài bức chứ!

    Ngay lập tức, chiếc bàn được kê lại tử tế, giấy tơ rô ki hảo hạng được trải ra, Trang Chi Điệp nâng bút lên, song chưa tìm được lời, liền nghẹo đầu hỏi:

    - Viết những gì đây?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Tùy anh. tốt nhất là viết sự việc anh mới cảm nhận được, sau này trở thành nhân vật rung trời chuyển đất thật sự thì nghiên cứu về anh, em sẽ có tài liệu số một.

    Trang Chi Điệp hơi trầm ngâm do dự, rồi vung bút viết:

    “Điệp lai phong hữu trí” (Bướm đến gió reo vui)

    “Nhân khứ nguyệt vô liêu” (Người đi trăng buồn tẻ).

    Triệu Kinh Ngũ xem rồi nói:

    - Thế này có ý nghĩa gì? Câu trên có chữ “Điệp”, ám chỉ anh, câu dưới có chữ “Nguyệt”. Chẳng phải lại ám chỉ chị Ngưu Nguyệt Thanh, “hữu trí”, “vô liêu” có thể hiểu được, còn chữ “lai” và chữ “khứ” thì em không rõ?

    Trang Chi Điệp cũng chẳng nói chẳng rằng, lại cầm bút viết một dòng chữ nhỏ:

    Triệu Kinh Ngũ đòi viết chữ, liền ghi lại câu thơ của người xưa. Biết thì bảo biết, không biết bảo không biết. Một chữ của tôi không đáng ngàn vàng nhưng ba trăm năm sau cũng phải là văn vật một chữ có thể bán tám trăm ngàn đồng đấy!

    Cứ thế mà tính ra, Triệu Kinh Ngũ nếu có người nối dõi, đã được của tôi hàng vạn đồng! Không viết nữa, không viết nữa, Trang Chi Điệp quăng bút ở đây. Triệu Kinh Ngũ đọc xong từng chữ, hớn hở vỗ tay cười to:

    - Thế này tốt nhất, thế này tốt hơn cả, đúng là đáng giá hàng vạn đồng!

    Giám đốc Hoàng đứng bên cạnh nhìn thèm cả đôi mắt, nói:

    - Điệp tiên sinh cũng thưởng cho tôi một bức nhé! Tôi sẽ đóng khung tử tế treo ở giữa nhà.

    Không chờ Trang Chi Điệp có đồng ý hay không, liền đi đến cho thêm mực, nào ngờ cho mạnh quá, mực đổ cả vào tay, liền chạy ra bể nước ngoài sân rửa. Trang Chi Điệp khe khẽ bảo:

    - Ông ấy đi rửa tay, thì “tiếng thơm” của mình mất sạch.

    Hai người cười hềnh hệch. Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Viết cho ông ấy một bức đi gia đình phất lên nhanh, có tiền, thích ăn chơi phong nhã.

    Trang Chi Điệp nói:

    -Ừ! Hiện giờ chỉ cần làm quan một cái, là việc gì cũng như người trong nghề. Thị trưởng của chúng mình vốn là sinh viên thổ nhưỡng học, lên làm Chủ tịch ủy ban một cái là nói về công nghiệp trong Hội nghị công nghiệp, phát biểu về thương nghiệp trong Hội nghị thương nghiệp, giảng cả về sáng tác văn học nghệ thuật trong hội nghị Hội vãn nghệ thuật, cậu cứ phải ghi lại từng câu từng chữ! Còn những hộ phất lên nhanh chóng này hễ có tiền một cái, là thứ gì cũng có!

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Ông ta có bao nhiêu tiền đi chăng nữa không phải cũng cần bám vào sự phong nhã của anh đó sao?

    Trang Chi Điệp liền viết:

    “Bách quỉ tranh ninh thượng đế vô ngôn” (Hàng trăm con quỉ hung ác dữ tợn mà thượng đế thì cứ im re)

    “Tinh hữu mang giác kiến nguyệt ảm đạm” (Sao có những góc sáng, thì nhìn trăng thấy mờ nhạt).

    Triệu Kinh Ngũ đang định nói “Tuyệt diệu thì cánh rèm trúc tung lên” thì  một giọng nói vọng vào trước:

    - Ông nào là nhà văn Trang Chi Điệp thế nhỉ?

    Trang Chi Điệp nhìn ra, thì người nhảy vào trong cửa chính là cô gái coi trẻ ở đối diện. Thì ra Giám đốc Hoàng ra bể nước rửa tay, cô bảo mẫu hỏi tại sao mà tay ông dính đầy mực. Giám đốc Hoàng nói mời nhà văn Trang Chi Điệp viết chữ. Cô bảo mẫu đang đọc sách của Trang Chi Điệp liền nhét cái vú nhựa vào mồm cháu bé rồi chạy sang. Xưa nay Trang Chi Điệp chưa thấy người nào gọi thẳng trước mặt như thế bao giờ, ngay đến chữ thầy giáo cũng không xưng hô, song không hiểu sao lại thích cái tự nhiên thẳng thắn của cô gái này, liền nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp kia, nói:

    - Tôi là Trang Chi Điệp đây!

    Cô bảo mẫu nhìn người vừa nói, nhưng lại hỏi:

    - Ông nói dối cháu, ông đâu có phải là Trang Chi Điệp phải không nào?

    Giám đốc Hoàng giật mình ngạc nhiên, đưa mắt ra hiệu cho Triệu Kinh Ngũ. Triệu Kinh Ngũ hỏi:

    - Theo em, Trang Chi Điệp có hình dáng như thế nào?

    Cô bảo mẫu nói:

    - Ông ấy ít nhất cũng cao hơn anh, cao bằng ngần này này.

    Cô gái đưa tay lên minh họa, Trang Chi Điệp nói:

    - Ái chà, vật giá thì ngày ngày tăng lên, còn cái đầu thì không cao lên được, có muốn làm Trang Chi Điệp cũng không thành.

    Cô bảo mẫu lúc này mới cẩn thận ngắm kỹ lại một lần nữa, mặt đỏ ửng, song đã nói ngay:

    - Thật tình xin lỗi ông, cháu đã vô lễ.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Cháu làm bảo mẫu ở nhà đối diện kia phải không?

    Cô bảo mẫu đáp:

    - Là một con bé coi trẻ, ông có cười cháu không ạ! Trang Chi Điệp nói:

    - Đâu dám cười cơ chứ! Tôi vừa mới nói với Triệu Kinh Ngũ, cô gái kia vừa coi trẻ vừa đọc sách. Ít thấy trong các cô bảo mẫu.

    Cô bảo mẫu nói:

    - Ông không chê cười cháu, vậy thì ông nên tặng cháu một bức tranh chữ.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Giọng nói của cháu thế, thì ta dám không được sao? Cháu tên là gì?

    Cô gái đáp:

    - Cháu là Liễu Nguyệt, thưa ông!

    Trang Chi Điệp ngẩn người lẩm bẩm:

    - Lại là một Nguyệt nữa ư?

    Liền viết câu đối thơ cổ:

    “Dã khoáng thiên đê thụ” (đồng rộng, trời sà xuống ngọn cây)

     “Giang thanh nguyệt cận nhân” (sông trong, trăng gần lại với người)

     Triệu Kinh Ngũ ở bên cạnh nói:

    -  Liễu Nguyệt em có phúc lắm. Nghiên mực bút giấy, anh bỏ ra, nhưng em đã được hời!

     Thầy giáo Điệp đã viết chữ cho em, em phải giới thiệu một cô bé trong thôn đến làm bảo mẫu cho thầy giáo Điệp đấy nhé!

    Liễu Nguyệt nói:

    - Thầy giáo Điệp là người như thế nào, người làng em chân tay vụng về, làm sao lọt mắt được!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Nhìn một người biết cả làng, nhất định cháu phải tìm cho ta một người tốt.

    Liễu Nguyệt nghĩ, rồi đáp:

    - Vậy thì chỉ có cháu thôi ạ!

    Triệu Kinh Ngũ không ngờ cô gái lại nói như thế, vội vã đưa mắt lườm Liễu Nguyệt, song Chi Điệp đã vỗ tay nói:

    - Ta chờ cháu nói ra câu ấy đó!

    Liễu Nguyệt đắc ý kêu lên một tiếng “a”, cười giễu Triệu Kinh Ngũ:

    - Anh còn lườm em nữa đi. Không hiểu sao, em vừa chứng minh được ông ấy là Trang Chi

    Điệp là em liền cảm thấy em phải là người giúp việc trong nhà ông.

    Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Đâu có được, em đã ký hợp đồng với nhà đối diện kia, em đi rồi, họ biết anh giới thiệu cho một người khác, liệu họ chửi anh đến mức nào?

    Liễu Nguyệt nói:

    - Em có là vợ nuôi còn trẻ con của người ta đâu cơ chứ? Nét mặt Trang Chi Điệp đã bình tĩnh lại, nói:

    - Thế này nhé? Chờ khi nào hết hạn hợp đồng với gia đình bên kia, cháu sẽ bảo Triệu Kinh Ngũ tìm ta.

    *     *

    *

    Ba người ra phố ăn cơm. Trang Chi Điệp nói, Liễu Nguyệt chẳng giống người nhà quê, ngoan đấy! Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Ai ngờ con bé thay đổi nhanh thế. Dạo mới đến ăn mặc quần vải thô, thấv người cứ cúi gằm mặt xuống, không chịu nói gì cả. Một hôm, gia đình kia đi làm, mở luôn tủ, lấy quần áo của chị chủ nhà mặc từng cái vào, đứng soi gương, vừa vặn bị người nhà bên nhìn thấy, bảo một câu: “Cô giống Trần Xung”, cô ta bảo: “Thế ư?” Nhưng lại khóc hu hu chẳng ai hiểu tại sao nó khóc! Tháng đầu tiên trả tiền coi trẻ, chủ nhà bảo, cháu gửi cho bố cháu một ít, cuộc sống ở vùng cao đất vàng cực khổ lắm. Cô ta không gửi, đem mua hết quần áo. Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, cô ta bỗng nổi hẳn lên, mọi người trong khu ấy ai cũng bảo giống Trần Xung. Từ đó mỗi ngày một khác, đã thay đổi toàn bộ tính cách.

    Trang Chi Điệp nhắc tới Liễu Nguyệt, là cảm thấy cô bé ấy có tính cách đáng yêu, vô tình nói ra một câu, song đã làm cho Triệu Kinh Ngũ tuôn ra hàng đống, thấy Triệu Kinh Ngũ lại bảo:

    - Anh định nhận cô ta đến nhà anh thật sao? Đừng có thuê bảo mẫu, hãy mời một tiểu thư!

    Trang Chi Điệp không muốn bàn nhiều, liền một mình đi thẳng lên phía trước. Đi qua một ngõ nhỏ, nhìn thấy sân nhà ai cạnh đó có một cây thị cành lá rậm rạp, một chiếc lá vàng chợt bị một cơn gió thổi, rơi đúng vào tròng mắt bên phải, liền hỏi đột ngột:

    - Kinh Ngũ ơi, từ ngõ này rẽ đi, có phải là am ni cô không?

    Triệu Kinh Ngũ đáp:

    - Phải đấy!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Mình mới quen một người bạn ở gần đây, tại sao không gọi đi ăn món bầu cho vui nhỉ?

    Triệu Kinh Ngũ bảo:

    - Có phải ni cô Tuệ Minh không hả anh?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Người ta là người cửa Phật, đi ăn lòng già lợn thế nào được cơ chứ?

    Triệu Kinh Ngũ bảo:

    - Xúc phạm đấy. Đã là bạn của anh, thì cũng nên mời đến làm quen!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Mình sẽ đi nhanh về nhanh.

    Liền nổ xe máy “Mộc lan”, kêu bịch bịch, phóng đi luôn. Xe máy vừa nổ ở trước cổng, trên bờ tường sân thấp lè tè, một cái đầu thò lên bóng mượt, gọi:

    - Thầy giáo Điệp ơi!

    Trang Chi Điệp quay sang nhìn, thì chính là Đường Uyển Nhi đang nhìn mình cười toe toét. Trên mặt tường phủ đầy dây leo. Trang Chi Điệp nghĩ không hiểu tại sao, người đàn bà này lại phát hiện ra mình khéo đến vậy, thì cái đầu bóng và khuôn mặt son phấn mất hút trong màu xanh cây lá từ trong bức tường vọng ra tiếng nói:

    - Xin chờ cho một lát, em ra mở cổng.

    Thì ra người đàn bà đang đi đại tiện, ngồi xổm trong chuồng tiêu, nhìn chân tường bị xước ngấm mòn, để lại những vết tích lốm đốm, đã nhìn ra khá nhiều hình người ở đó, không hiểu tại sao liền nghĩ đến Trang Chi Điệp, tự nhiên mặt đỏ lên xấu hổ. Giữa lúc ấy nghe tiếng xe máy, liền cuống quít đứng dậy nhìn ra, thì vừa vặn là Trang Chi Điệp vội vàng kéo cái váy màu vàng nhạt tụt đến tận cổ chân lên, xồn xồn chạy ra. Trang Chi Điệp nhìn qua khe cổng, thấy Đường Uyển Nhi vừa chạy, vừa thắt dải váy, song không chạy ra mở cổng, mà đi vào trong nhà, nhìn rõ cái mông phốp pháp hơi cong lên đang vặn bên này vẹo bên kia, trong lòng chợt thấy rạo rực.

    Ở trong nhà, Đường Uyển Nhi đang soi gương sửa lại mái tóc, lấy một miếng mút chấm vào sáp xoa vào chỗ gò má, bôi môi son, rồi chạy ra mở cổng. Sau đó cứ tựa vào cánh cổng, tươi cười âu yếm nhìn khách mãi.

    Trang Chi Điệp nhìn vào đôi mắt kia, đã nhìn rõ trong đó có một con người nhỏ xíu, hiểu ra con người nhỏ xíu đó là mình, liền nói ngay:

    - Chu Mẫn đâu? Chu Mẫn không ở nhà ư?

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Hôm nay anh ấy đi xưởng in, đi ngay từ sáng sớm. Thầy giáo Điệp vào nhà đi. Trời nắng chang chang thế này cũng không đội mũ.

    Trang Chi Điệp cảm thấy có phần mơ hồ, không rõ Chu Mẫn vắng nhà, đối với mình là một thất vọng, hay là một hi vọng, liền xách túi đi vào. Ngồi vào ghế, Đường Uyển Nhi rót trà lấy thuốc, mở quạt điện, nói:

    - Thưa thầy giáo Điệp, chúng em biết cảm ơn thầy thế nào đây. Con người nổi tiếng như thầy, người ta muốn gặp cũng chẳng được gặp, mà chúng em lại được nhận ân huệ quá nhiều đến thế.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Nhận ơn huệ gì của tôi mới được chứ?

    Đường Uyển Nhi đáp:

    - Thầy gửi nhiều dụng cụ ăn uống như thế, chẳng cần nói hiện giờ dùng không hết, cho dù sau này chính thức đi vào cuộc sống gia đình cũng không dùng hết đâu.

    Lúc này Trang Chi Điệp mới nhớ tới nhờ cửa hàng tạp hóa chuyển dụng cụ gia đình đến tặng, liền cười, bảo:

    - Có đáng mấy đâu, chỉ tiêu hết tiền nhuận bút của một bài báo nhỏ. Đường Uyển Nhi cũng bê chiếc ghế đặt trước mặt Trang Chi Điệp, ngồi xuống, vắt chân lên bảo:

    - Một bài văn nhỏ mà mua được nhiều thứ thế kia ư? Anh Chu Mẫn bảo, trả tiền nhuận bút tính số chữ, dấu chấm dấu phẩy cũng được coi là chữ, vậy thầy viết một cuốn sách, chỉ riêng dấu chấm dấu phẩy cũng được bao nhiêu là tiền.

    Trang Chi Điệp phì cười:

    - Nếu chỉ có dấu chấm dấu phẩy, thì không ai trả tiền nhuận bút đâu

    Đường Uyển Nhi cũng cười ngặt nghẽo, cười thành tiếng, nhưng lập tức, chị ta nhấc chiếc áo sơ mi cổ tròn tụt xuống cổ, bởi vì khi cười áo sơ mi cổ tròn đã thõng xuống, để lộ rõ một mảng ngực rất to rất trắng. Song nhấc áo lên như vậy đã làm Trang Chi Điệp chột dạ, về sau ánh mắt mỗi khi chạm đến đấy lại trượt đi, Đường Uyển Nhi nói:

    - Thưa thầy Điệp, em xin hỏi thầy một vấn đề. Trong tác phẩm của thầy, nhân vật nào cũng có mốt phải không?

    Trang Chi Điệp đáp:

    - Nói thế nào nhỉ? Nhiều cái do tôi suy nghĩ tưởng tượng đấy.

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Sao thầy tưởng tượng được chi tiết như thế? Em bảo với anh Chu Mẫn, thầy giáo Điệp là con người tinh tế giàu tình cảm, có một người chồng như vậy, thì vợ thầy hạnh phúc vô cùng.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Bà ấy bảo, kiếp sau còn làm người sẽ không bao giờ làm vợ nhà văn nữa.

    Đường Uyển Nhi dường như hết sức ngạc nhiên, lặng đi một lúc, buồn buồn, nói:

    - Vậy thì sống trong hạnh phúc, chị ấy không biết sướng chị ấy đâu được nếm trải nỗi khổ của người vợ lấy phải người chồng thô tục!

    Tự nhiên Đường Uyển Nhi sụt sịt khóc. Trang Chi Điệp liền nghĩ đến thân thế chị ta. Anh không biết người chồng kia của chị ta, song có thể tưởng tượng ra người đàn ông kia thế nào. Thế là Trang Chi Điệp an ủi:

    - Là người có phúc, dáng vóc em thế này cũng không phải là người bạc mệnh đâu, chuyện đã qua thì cho qua, hiện giờ chẳng phải rất tốt đó sao?

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Thế này mà gọi là cuộc sống ư? Tây Kinh tuy tốt nhưng đâu phải là nơi em ăn ở lâu dài! Thầy Điệp coi biết xem tướng, thầy thử xem cho em xem nào.

    Đường Uyển Nhi liền đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo ra, đặt lên đùi gối Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp cầm bàn tay, trong lòng có cảm giác khác lạ, nói lung tung một hơi, liền giảng giải những đặc trưng về sang hèn của đàn bà trong sách tướng: người trán phẳng như thế nào thì sang, người gồ ghề thì hèn, người mũi thẳng cao thì sang, tẹt thì hèn, tóc mượt thì sang, khô ráp thì hèn, người có mu bàn chân cao thì sang, bẹt mỏng thì hèn. Đường Uyển Nhi lắng nghe, đối chiếu từng thứ với bản thân, tỏ ra dương dương tự đắc. Chỉ có điều không rõ chân thế nào thì coi là mu bàn chân cao, Trang Chi Điệp đưa tay bóp vào chỗ dưới mắt cá chân, tay đã chạm vào nhưng dừng lại, chỉ vào chỗ trống. Đường Uyển Nhi liền tụt giày ra, duỗi thẳng chân, gần như sát mặt Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp ngạc nhiên, sức bàn chân của chị ta dẻo đến thế, bàn chân nhỏ nhắn xinh xinh, mu bàn chân cao gần như bằng cẳng chân, còn lòng bàn chân thì lõm hẳn vào, có thể nhét vừa một quả mơ, mà đầu ngón chân thì nõn nà như những búp măng, ngón chân cái rất dài, tiếp theo lần lượt ngắn dần lại, ngón chân út thì cứ động đậy, khép khép mở mở. Trang Chi Điệp chưa hề thấy bàn chân nào xinh đẹp như thế, gần như muốn thốt lên. Đường Uyển Nhi lại đi tất và giày. Trang Chi Điệp hỏi:

    - Em đi giày số bao nhiêu?

    Đường Uyển Nhi đáp:

    - Số ba mươi lăm. Dáng em to thế này, chân thì nhỏ quá, có phần nào mất cân đối.

    Trang Chi Điệp chợt mỉm cười, đứng lên bảo:

    - Thế thì cái này xứng đáng là giày của em. Liền móc từ trong túi ra một đôi giày da đưa cho Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi nói:

    - Đẹp quá, bao nhiêu tiền?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Em định trả tiền sao? Thôi nhé, tặng em đấy?

    Đường Uyển Nhi nhìn Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp giục:

    - Đi vào xem nào?

    Đường Uyển Nhi không nói cảm ơn nữa, đi giày mới vào, quẳng luôn đôi giày cũ vào gần gương đánh xoạch một tiếng.

    Trang Chi Điệp về đến nhà hàng, trong lòng hớn hở vô cùng. Thấy Trang Chi Điệp lâu lắm mới quay về, mà người quen cũng chẳng thấy đâu, Triệu Kinh Ngũ và giám đốc Hoàng có phần cụt hứng. Bảo bụng đói lép kẹp vào rồi, hỏi Trang Chi Điệp không thấy đói hay sao? Trang Chi Điệp bảo:

    - Chỉ muốn uống rượu.

    Cả bữa cơm, ba người đều uống nhiều hơn ăn. Đầu tiên nửa chai rượu trắng vào bụng, còn ngọt ngào đường mật, uống cạn một chai thì trở nên hùng hồn với nhau, lại mua một phần tư lít nữa, thì nói vung tí mẹt, tiếp tục một phần tư lít nữa, thì chẳng nói năng gì nữa. Ngồi ở nhà hàng đến nửa buổi chiều, sau đó Trang Chi Điệp định đi, Triệu Kinh Ngũ nói:

    - Em phải đưa anh về.

    (Còn tiếp)

    Nguồn: Phế đô. 2 tập, 1000 trang 14.5 x 20.5 cm. Vũ Công Hoan dịch. NXB Văn học, 2005.

     

     

     

     

    Table of contents: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Related posts

    Search

    Access times

    • Total visits33,823,047

    PARTNER

      Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

      Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

      * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...