Search

Access times

  • Total visits33,728,668

PARTNER

    Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

    Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

    * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...

Novel

Phế đô

Giả Bình Ao

  • Sunday, 17:02 Day 05/10/2008
  • Phế đô

    Chu Mẫn nghe Mạnh Vân Phòng nói thao thao bất tuyệt, cứ ngẩn tò te, đực mặt ra. khi nghe nói đến “đồng hương của Đồng Quan các cậu”, liền nói:

    - Có phải là nhà văn Trang Chi Điệp không ạ?

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Đúng đấy, không thì mình đã chẳng nói. “Đồng Quan đa chung tú, nhân tự hữu linh khí”. Mình thấy cậu thích viết văn, liền nghĩ tới Trang Chi Điệp. Anh ấy là niềm kiêu hãnh của quê hương các cậu, cứ tưởng thế nào cậu cũng biết.

    Chu Mẫn nói:

    - Tên thì biết từ lâu, có một năm anh ấy đến Đồng Quan nói chuyện văn học. em còn biết tin tìm đến, thì cuộc nói chuyện đã kết thúc. Thanh niên thích văn học ở Đồng Quan đông như thế cũng là do ảnh hưởng của anh ấy. Em đã nhìn thấy ảnh của anh ấy, chưa được gặp mặt anh ấy.

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Trong bốn danh nhân lớn mình khâm phục nhất là Trang Chi Điệp, người tốt với mình hơn cả cũng là Trang Chi Điệp. Anh là nhân vật mũi nhọn đứng số một số hai trên văn đàn thành Tây Kinh. Nếu cậu định đến làm việc ở tòa soạn báo chí, đương nhiên mình có thể giúp cậu, nhưng mình đi tám lần mười lần chẳng bằng anh Điệp nói một câu. Anh thường đến đây uống trà uống rượu. Cậu có thể đến đây vào chiều thứ tư hoặc thứ bảy hàng tuần, biết đâu sẽ gặp đấy, mình sẽ nêu ra thử xem ý kiến của anh tòa báo, tạp chí nào thích hợp hơn. Từ đó mấy tuần liền, Chu Mẫn cũng đến nhà Mạnh Vân Phòng vào chiều thứ tư và thứ bảy hàng tuần, ăn mặc gọn gàng, đầu chải bóng mượt, không có sợi tóc nào bờm xờm. Nhưng tuy trong nhà Mạnh Vân Phòng ngồi khá nhiều các nhà văn, nhà biên kịch, họa sĩ, diễn viên song không thấy Trang Chi Điệp. Tạm thời Chu Mẫn không thể đi làm việc ở tòa soạn báo chí, bởi kiếm sống, lại  không thể để lỡ việc làm thuê kiếm tiền ở Am ni cô, nên cũng dần dần nản lòng.

    Hôm ấy, Tuệ Minh lại bảo Chu Mẫn chuyển lời tới nhà Mạnh Vân Phòng, hai người ngồi uống trà, tự nhiên lại nhắc đến Trang Chi Điệp. Mạnh Vân Phòng mới cho biết, thì ra Trang Chi Điệp đã không ở trong thành lâu nay. Anh cũng vừa mới biết khi gặp Hồng Giang ở hiệu sách Thái Bạch chiều nay, liền oán trách Trang Chi Điệp. Gần một năm nay thanh danh ngày càng lớn, ngược lại tâm tình ngày một xấu đi, tính nết cũng cổ quái ra, đi ra ngoài thời gian dài như vậy, ngay đến Phòng này cũng không nhắn được một câu! Chu Mẫn nghe nói, cúi đầu, khe khẽ thở dài. Mạnh Vân Phòng lại cầm một bức thư ngắn, hỏi Chu Mẫn có thể đích thân đến Sở văn hóa tìm một người được không, nếu tìm được người này, không đi được tòa soạn khác, thì có lẽ đến tòa soạn “Tạp chí Tây Kinh” sẽ không thành vấn đề. Chu Mẫn mở thư ra xem, thì ra Mạnh Vân Phòng lấy danh nghĩa Trang Chi Điệp viết cho một người có tên là Cảnh Tuyết Ấm. Chu Mẫn không biết Cảnh Tuyết Ấm là đàn ông hay đàn bà, là lãnh đạo gì, hỏi Mạnh Vân Phòng thì Phòng lại tủm tỉm cười một cách ranh mãnh tránh trả lời. Chu Mẫn nửa tin nửa ngờ cầm bức thư ngắn đi tới Sở văn hóa. Lúc trời sắp tối lại đến gặp Mạnh Vân Phòng. Mạnh Vân Phòng đang cởi áo ngoài mặc quần cộc ngồi trong phòng khách sáng tác, mồm thì đáp lại, thân không nhúc nhích. Chu Mẫn không chờ, nói to:

    - Thầy Phòng ơi, em đây! Chu Mẫn đây!

    Có tiếng bước chân lẹp kẹp, then cửa được mở ra, Chu Mẫn đẩy cửa vào, quỳ sụp xuống trước mặt Mạnh Vân Phòng. Mạnh Vân Phòng hết sức ngạc nhiên, song cũng hiểu ra phần nào, hỏi:

    - Việc thành rồi hả?

    Chu Mẫn sắc mặt đỏ gay, song vẫn quay đầu gọi:

    - Đưa cả vào đây!

    Tiếp theo là một người đàn bà chân thô, xách một túi du lịch, sau đó mở ra đặt trên nóc tủ một hộp trà Bích Loa, hai chai bột nước hoa quả vitamin C, một gói sợi măng, một gói vị thuốc bắc Cẩu Khởi của tỉnh Ninh Hạ và một gói nấm hương. Mạnh Vân Phòng nói:

    - Tiểu Mẫn này, cậu làm gì thế, biếu xén mình phải không?

    Chu Mẫn nói:

    - Biếu xén gì đâu cơ chứ. Trời oi bức, sáng tác lại vất vả mệt mỏi, em muốn mua cho thầy mấy thứ, thầy lại kiêng ăn chất béo, càng khó mua. Thầy Phòng ạ, nhờ có mẩu giấy của thầy, may quá, công việc mười phần, thì thành công được tám chín phần rồi.

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Mình bảo tìm Cảnh Tuyết Ấm, tìm một cái là trúng. Chị ấy là người của Sở, trước kia đã từng làm trong ban biên tập, có ai không biết cái mặt của chị ấy cơ chứ?

    Hạ Tiệp đã đi nằm ở nhà trong, nói ra qua bức rèm:

    - Cậu Mẫn ơi, cậu là người coi trọng thực tế đấy. Thầy Phòng viết cho cậu mẩu giấy, cậu đền đáp lại thầy Phòng phải không nào?

    Chu Mẫn cười đáp lại:

    - Cô Tiệp đã đi ngủ rồi ư? Em đâu dám quên cô, vừa rồi đi qua cửa hàng vàng bạc Lam Điền, em có rẽ vào xem, trong đó có cái vòng ngọc hoa cúc. Em đã trả tiền người ta, nhưng đưa ra ba vòng, chiếc nào cũng có vết lỗi, em đã giục người ta mau mau nhập hàng, ba ngày nữa đến lấy, chỉ e không vừa mắt cô mà thôi.

    Hạ Tiệp nói:

    - Tôi thấy cậu là con người lang thang làm được một đồng thì tiêu hai.

    Chu Mẫn vẫn đang cười, Mạnh Vân Phòng đã mở nắp hộp bột nước cốt trái cây vitamin C, pha cho mình một cốc, lại còn pha cho Hạ Tiệp một cốc. Đem vào, Chu Mẫn từ chối không uống, bảo cốc trà này dành cho cô Tiệp. Mạnh Vân phòng bảo:

    - Đã đưa vào đây, coi như của gia đình, bây giờ mình chiêu đãi cậu?

    Mạnh Vân Phòng bưng một cốc vào nhà trong. Chu Mẫn ngồi xuống nhắm một hớp, rèm cửa động đậy, người đàn bà đưa hàng ra hiệu cho anh. Chu Mẫn ra ngoài, khẽ nói ở sân:

    - Sao vẫn chưa đi? Việc của chị đã xong rồi!

    Người đàn bà hỏi:

    - Thế tiền đâu?

    Chu Mẫn đáp:

    - Tiền đã trả hết chị rồi cơ mà?

    Người đàn bà nói:

    - Anh đã trả tiền hàng, em đưa hàng xa thế này cũng không chi đồng nào ư?

    Chu Mẫn nói:

    - Có một đoạn đường ngắn tủn cũng đòi tiền à?

    Liền trả một hào, người đàn bà bảo:

    - Không được, anh định đuổi kẻ ăn mày phải không? Kẻ ăn mày có mở mồm cũng không cho một hào đâu.

    Chu Mẫn liền lộn túi ra cho xem, không có một đồng nào cả, người đàn bà làu bàu chửi bỏ đi. Chu Mẫn trở vào nhà, vui vẻ nói:

    - Cái chị họ Cảnh khí chất cao sang lắm, vừa gặp mặt, em đã bị chị ta làm cho khiếp vía, suýt nữa không dám đưa mảnh giấy ra, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Đầu tiên chị ấy dẫn em đi gặp tổng biên tập tạp chí, sau đó lại đi tìm Giám đốc Sở đến. Tổng biên tập bảo ba hôm sau sẽ báo tin. Chị ấy quá là tài giỏi.

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Cậu chưa biết đấy thôi. Cảnh Tuyết Ấm tuy chỉ là trưởng phòng trong Sở, nhưng ở Sở văn hóa, ngoài giám đốc Sở ra, trên dưới không ai dám coi thường chị ấy đâu! Nói ra cậu sẽ sởn tóc gáy, rùng mình đấy, phó bí thư phụ trách văn hóa trên tỉnh hiện nay là cấp dưới ngày xưa của bố chị ta. Trưởng ban tuyên truyền cũng từng là thư ký riêng của bố chị ta. Ông già hiện nay đã điều khỏi Thiểm Tây, vẫn là quan ở bên Sơn Tây. Tuy người không ở Thiểm Tây, hổ rời khỏi núi, vẫn còn cái uy chứ?

    Chu Mẫn nghe xong nói:

    - Điều đó em biết, ngày xưa Cảnh Tuyết Ấm chắc là người yêu ngày xưa của thầy Trang Chi Điệp phải không ạ!

    Mạnh Vân Phòng đáp:

    - Sao cậu biết?

    Chu Mẫn trả lời:

    - Đồng Quan có Trang Chi Điệp, thì Đồng Quan liền loan truyền những chuyện ít người hay biết về anh ấy. Trước đây em cứ tưởng người ta thêu dệt bịa đặt ra, nào ngờ có thế thật. Chị Ấm vừa xem thư đã nói: “Trang Chi Điệp ra bộ quá nhỉ, có mỗi mẩu giấy gửi đến, người không thấy vác mặt đến”.

    Mạnh Vân Phòng hỏi:

    - Thế cậu bảo sao?

    Chu Mẫn đáp:

    - Em bảo thầy Trang Chi Điệp dặn em, hiện giờ thầy đang viết một truyện dài, tới đây thầy sẽ tới thăm chị. Chị ấy còn bảo thăm cái gì, già khú đế rồi, còn đẹp đẽ gì nữa.

    Chu Mẫn nói xong, tủm tỉm cười lại bảo:

    - Thầy Phòng ơi, sự việc êm xuôi như vậy, song em lo lắm. Thầy Chi Điệp sẽ trách chúng ta cho mà xem.

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Chính vì vậy, mình mới viết cho kịp một bài phê bình tác phẩm ông ấy.

    Chu Mẫn cảm ơn rối rít. nói chuyện cho đến lúc chuông đồng hồ điểm hơn mười hai giờ mới ra về.

    *     *

    *

    Suốt một ngày, Đường Uyển Nhi không thấy mặt Chu Mẫn, biết là đang bôn ba công việc ở ngoài, đem hâm nóng lại cơm canh bữa trưa đã nguội ngơ nguội ngắt, rồi tắm nước nóng, đánh răng súc miệng, thay xi líp, xu chiêng đã xịt nước hoa, ngóng chồng về để an ủi anh. Nhưng mãi không thấy Chu Mẫn về, liền ngả người xuống giường đọc sách. Đêm về khuya. nghe tiếng bước chân ở ngoài, người mềm nhũn, che quyển sách lên mặt, giả vờ ngủ say. Chu Mẫn gõ cửa, cửa tự mở ra, thì ra chưa cài then, bước vào thấy đèn vẫn sáng, vợ ngủ im thin thít, khe khẽ nhấc quyển sách ra, đứng ngắm tư thế ngủ của vợ một lát, bất giác cúi xuống hôn, người đàn bà liền há mồm cắn luôn cái lưỡi đang thò vào, khiến Chu Mẫn giật nảy mình đánh thót một cái.

    Chu Mẫn nói:

    - Em chưa ngủ à? Cởi trần truồng như nhộng thế này, cũng không cài cửa cơ chứ!

    Uyển Nhi bảo:

    - Em chờ một tên tội phạm đến cưỡng dâm đấy?

    Chu Mẫn nói:

    - Đừng nói vớ vẩn, một ngày không về thì không chịu được chứ gì?

    Uyển Nhi bảo:

    - Anh cũng biết một ngày có về đâu cơ chứ!

    Chu Mẫn liền kể lại chuyện đi gặp Mạnh Vân Phòng như thế nào, Mạnh Vân Phòng viết thư ra sao, lại gặp Cảnh Tuyết Ấm, công việc mười phần đã hòm hòm đến tám chín. Uyển Nhi mừng lắm, cứ để tồng ngồng bưng cơm canh đã hâm nóng, nhìn chồng ăn bằng sạch, rồi quăng bát lên bàn, cũng chẳng buồn rửa, sau đó đã múc nước để Chu Mẫn tắm, rồi tắt đèn lên giường đú đởn với nhau.

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Cảnh Tuyết Ấm có xinh không? Có phúc như thế ư? Yêu được Trang Chi Điệp kia à?

    Chu Mẫn đáp:

    - Không trắng bằng em, trên mặt cũng đã có nhiều nếp nhăn, chân không đẹp, nhưng khí thế lắm, giọng sang sảng, hình như dữ dằn phải biết, lại dường như có vẻ phớt đời, thích nói cười với đàn ông.

    Uyển Nhi đẩy đầu Chu Mẫn sang một bên, chê mồm anh sặc mùi thuốc lá, bảo:

    - Đàn bà nào chẳng thích đàn ông.

    Chu Mẫn nói:

    - Anh đã nghe Mạnh Vân Phòng nói, chị ta là một người được cánh đàn ông đánh giá rất cao. Song cánh đàn bà lại bĩu môi, chị ấy không có bạn cùng giới.

    Uyển Nhi nói:

    -Em đoán ra ngay, loại đàn bà này được cánh đàn ông chiều chuộng quen rồi, liền tưởng mình ghê gớm lắm. Nếu là người thường, thì rất dễ rơi vào trạng thái tâm lý không bình thường, là con mụ đáng ghét. Chị ta xuất thân cao sang, được nuôi dạy tốt hơn, chị ấy sẽ nhử bọn đàn ông vây chung quanh, song chẳng chịu cho anh một chút gì. Cái đấy gọi là sói nhiều không ăn thịt con, càng là nơi nguy hiểm càng an toàn.

    Chu Mẫn bảo:

    - Em là con cáo ranh ma, cái gì cũng biết. Nhưng xét cho cùng huyện ly Đồng Quan không phải là thành Tây Kinh. Nếu chị ta như thế thì chỉ một mẩu giấy của Trang Chi Điệp, tại sao đã bỏ công ra thế!

    Uyển Nhi nói:

    - Nếu nói em không hiểu, thì cũng ở chỗ này. Nhưng em dám nói, hạng đàn bà ấy không chơi được. Người khác chỉ có thể vì chị ta, chứ chị ta không để người khác làm tổn thương mình. Người ta đã chịu giúp đỡ mình như vậy, anh nên đến chỗ Mạnh Vân Phòng nhiều hơn, tránh sau này Trang Chi Điệp biết mình mượn tên của anh ấy sẽ tức giận, cũng tiện để Mạnh Vân Phòng đứng ra đỡ đòn cho.

    Chu Mẫn liền nói chuyện mua vòng ngọc cho Hạ Tiệp, anh bảo đã nghĩ kỹ rồi, cho chị ấy chiếc vòng ngọc hoa cúc của Uyển Nhi, chỉ một cái. Uyển Nhi lặng ngắt một lúc lâu không bảo sao, Chu Mẫn liền không dám nói nhiều, bò lên, lại hôn hít tấm thân ấy. Uyển Nhi đẩy ra, bảo:

    - Cái vòng ấy anh mua cho em, bây giờ anh lại đem tặng người ta. Cái chị họ Hạ ấy là người đàn bà mốt của thành phố lớn, co quắp rõ ràng là xinh đẹp, chỉ sợ sau này chị ta cũng là của anh.

    Chu Mẫn nói:

    - Em rặt nói linh tinh, chị ta ăn mặc mốt, nhưng với một người mặt xanh xao vàng vọt, thì một cái vòng đáng giá bao nhiêu cơ chứ? Tìm được một việc làm ở Ban biên tập, có lẽ sau này tìm được cái mà anh cần, chúng mình lại có thể sống lâu dài mãi mãi ở Tây Kinh. Em thử cân nhắc xem, đằng nào nặng đằng nào nhẹ. Nếu không bằng lòng, thì ngày mai anh mua một cái là xong ngay.

    Uyển Nhi nói:

    - Được rồi ?

    Và tháo luôn một cái vòng đeo tay để lên đầu giường, rồi quay lưng đi ngủ.

    Ba hôm sau, Chu Mẫn đem cái vòng ngọc đến tặng Hạ Tiệp. Mạnh Vân Phòng đi vắng. Hai người nói đến chuyện của tòa soạn, trong lòng Chu Mẫn ít nhiều có phần thắc thỏm.

    Hạ Tiệp bảo:

    - Không xem mặt sư, thì xem mặt Phật, Cảnh Tuyết Ấm sẽ hết lòng đấy!

    Chu Mẫn nhớ lại lời của Đường Uyển Nhi, cũng cười, hỏi:

    - Xét cho cùng thì quan hệ giữa thầy Điệp với Cảnh Tuyết Ấm là thế nào? Cuối cùng sao lại không cưới nhau hả chị?

    Hạ tiệp nói:

    - Chi Điệp bây giờ là nhà văn lớn rồi, nhưng ngày xưa đâu có bì được với cậu? Cái trò yêu đương không nói mạnh được. Là vợ chồng chưa chắc đã có tình yêu. Có tình yêu chưa hẳn đã là vợ chồng.

    Hạ Tiệp liền kể hết quan hệ dây mơ rễ má của Trang Chi Điệp trước đây, khiến Chu Mẫn ngồi nghe mà hồi hộp con tim, cứ thở than lia lịa.

    Đêm về Chu Mẫn lại đem những chuyện ấy kể với Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi khoái quá, cứ bắt kể đi kể lại, chỉ khổ cho Chu Mẫn lại phải bịa ra. Chu Mẫn bảo:

    - Chúng mình chơi nhau thế này, mà em cứ bắt anh nói chuyện của người ta. Em định làm Cảnh Tuyết Ấm hả?

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Em cứ có ảo giác anh là Trang Chi Điệp cơ đấy?

    Tức nghẹn tới mức Chu Mẫn mất hết cả hứng thú cứ để chân đất đứng một chỗ lâu lắm, rồi mặc quần vào. Quả nhiên tòa soạn thông báo Chu Mẫn đến làm tạp vụ, sung sướng như hạn tháng sáu gặp mưa rào. Chu Mẫn đem khá nhiều quà, biếu từng người trong ban biên tập, làm quà gặp mặt. Ngày nào cũng sáng đi tối về, chạy in ấn, đưa bản thảo, lau nền nhà, xách nước sôi, được lòng trên vừa lòng dưới. Anh lại là người cực thông minh, tranh thủ lúc rỗi đọc bản thảo gửi đến, cũng nhận biết thế nào là hay dở. Cho đến một hôm đưa một bài tự mình viết cho Tổng biên tập Chung Duy Hiền đọc. Chung Duy Hiền ngạc nhiên tới mức nói to:

    - Cậu cũng viết được à?

    Tuy bài viết cuối cùng không đăng, nhưng đã biết tài cán của anh. Từ đó Chu Mẫn đâm ra ham mê, không lên tường thành thổi huyên vào hai buổi sớm tối nữa, đã mua khá nhiều sách của Trang Chi Điệp về đọc, cố ý dò hỏi những chuyện của Trang Chi Điệp, đem về kể cho Đường Uyển Nhi làm vui. Đường Uyển Nhi ở nhà cán mì, vừa ấn tay cán thật mạnh, làm cho hai cái vú ngồn ngộn cứ rung rinh theo, vừa nói:

    - Anh muốn viết thật, sao không viết về Trang Chi Điệp đi? Ở Đồng Quan loan truyền bao nhiêu chuyện về anh ấy. Anh lại biết tình hình anh ấy ở Tây Kinh. Viết xong, nếu được đăng trên tạp chí “Tây Kinh”, nhờ viết danh nhân mà tạp chí tăng lượng phát hành. Anh viết về danh nhân biết đâu cũng sẽ nổi tiếng. Hơn nữa viết về anh ấy, mở rộng ảnh hưởng cho anh ấy, khi trở về, biết mượn tên tuổi của anh ấy đến làm việc tòa soạn, nếu anh ấy vui cũng cảm ơn anh, cho dù không vui cũng chẳng gây khó dễ cho anh làm gì!

    Chu Mẫn nghe vậy, hét to “Cao kiến!”, rồi giằng luôn thanh gỗ cán mì bảo:“Hạnh phúc một quắn đã”. Uyển Nhi cũng chẳng kịp rửa tay, hai người lôi nhau vào buồng ngủ, hú hí một vài chưởng.

    Quả nhiên, Chu Mẫn đã viết một bài ba vạn chữ. Tuy chưa biết Trang Chi Điệp, song nghiễm nhiên là bạn thân của Trang Chi Điệp, kể lại cuộc sống và con đường sáng tác của anh, cùng mấy người đàn bà anh quen biết trong đời sống và sáng tác. Đương nhiên, nội dung viết phong phú hơn cả, dùng từ đẹp đẽ nhất, miêu tả có tình tiết nhất là những cuộc làm tình với Cảnh Tuyết Ấm. Tên của Cảnh Tuyết Ấm được giấu kín, chỉ dùng ký hiệu. Tổng biên tập xem xong rất thích thú quyết định đăng ngay số trong tháng. Thấy ngày ra tạp chí sắp đến, ngày nào Chu Mẫn cũng đến nhà Mạnh Vân Phòng hỏi xem Trang Chi Điệp đã về chưa, nào ngờ mấy hôm nay Mạnh Vân Phòng đã đi cùng đại sư Trí Tường đến chùa Tháp Môn xem tro xương Phật. Hạ Tiệp đã cho biết Trang Chi Điệp đã về thành rồi, tối hôm qua còn gọi điện thoại đến, liền viết địa chỉ của Trang Chi Điệp để Mẫn tiện đi gặp trước.

    Chu Mẫn sốt ruột, đạp xe phóng thẳng đến trụ sở Hội văn học nghệ thuật phố Bắc Đại. Xe đi được nửa đường thì dừng lại, đi bộ để trấn tĩnh tâm tư tình cảm căng thẳng. Khi đến Hội, thấy  khá nhiều người ở đó, lại không sao nén được hồi hộp, liền ngồi xổm ở một bên xa xa nhìn vào. Cổng cơ quan bằng sắt, không to, có một người đàn bà dắt một con bò sữa lưng vằn, vừa nói chuyện với người bên cạnh, vừa cầm cốc sứ vắt sữa dưới bụng bò. Trong sân có một người kéo dép lê đi tới, dáng lùn, tóc dài dựng ngược lòa xòa, mặc một áo lót đen, có in chữ cái phiên âm màu vàng ở cả đằng trước ngực và sau lưng. Con bò sữa đột nhiên rống lên một tiếng. Mọi người đều nói:

    - Bò gọi anh đấy!

    Rồi cười ầm lên.

    Người kia bảo:

    - Bò gọi tôi là sợ các anh uống hết sữa. Mình đề nghị dắt một con bò đến bán sữa, nhưng ngụm sữa đầu tiên bao giờ các anh cũng uống trước.

    Người đàn bà nói:

    - Cả tháng nay không thấy anh đâu, con bò này dọc đường cứ ì ra, sữa cũng ít. Hôm nay vào thành phố, nó không chịu dừng ở đâu, cứ đi thẳng tới đây tôi nghĩ lạ quá chắc là anh đã về rồi thì phải? Quá nhiên anh về thật. Tại sao anh gầy rộc?

    Người đó trả lời:

    - Không có sữa chẳng gầy đi thì sao?

    Người đàn bà nói:

    - Nhưng bụng thì phệ ra.

    Người đó cười, vỗ vỗ vào bụng, liền cúi xuống dưới bụng bò, ngửa cổ lên ngậm mồm vào đầu vú, lấy tay bóp sữa bú. Chu Mẫn ở bên này nhìn sang cảm thấy buồn cười, các vị văn nhân ở trụ sở hội văn học nghệ thuật quả là kỳ quặc, vắt sữa tươi uống tại chỗ, không cần nấu kể cũng lạ, làm gì có chuyện ngậm vú bò mà bú thế kia! Lại nghe thấy những người bên cạnh bàn tán chuyện bụng phệ của người đó. Họ bảo:

    - Đương nhiên bụng đã phệ ra, chị thử hỏi xem anh ấy đi đâu?

    Người đàn bà nói:

    - Đi đâu ăn sơn hào hải vị thế ? Ca dao ở ngoài phố nói: “Người loại tám làm tuyên truyền dăm ba hôm một bữa giải cơm thèm” anh lại đi họp gì vậy?

    Người bên cạnh nói:

    - Chị nhìn áo của anh kia kìa, chữ phiên âm trên áo là gì nhỉ? Ở ngực là “Bia Hanci”, ở lưng là “Hanci Bia”, bụng nào mà chẳng phệ ra cơ chứ?

    Chỉ nghe một tiếng “phì”, người đang bú sữa dưới bụng bò, bật cười, sữa trắng phau phau bắn cả vào mặt vào cổ, cũng thôi bú, đứng dậy trả tiền, lại cười nói vài câu, rồi lẹp kẹp kéo lê dép đi vào. Người đàn bà đếm tiền, bảo trả thừa xin hoàn lại, người đứng cạnh nói:

    - Anh ấy bú có lẽ nhiều đấy, hơn nữa người khác phải vắt ra bán, còn anh ấy bú trực tiếp, giá đương nhiên cao hơn.

    Người đàn bà bảo:

    - Hôm nọ có một cậu ở phố Nam mua sữa, bảo người ta bú được thì cậu cũng bú, kết quả bú không ra sữa, trái lại bị con bò đái cả vào đầu tanh ngòm.

    Người đứng cạnh nói:

    - Thế còn tốt đấy, nếu cậu ta nhầm, không khéo bú vào cái gì khác của con bò cũng nên.

    Một trận cười rộ lên, người đàn bà giơ nắm đấm thụi vào cái mồm đáng ghét kia rồi dắt bò đi. Những người mua sữa cũng tự giải tán. Chu Mẫn thấy người đàn bà dắt bò đi, người mua sữa cũng mỗi người một ngả, liền đứng lên bạo dạn bước tới. Giữa lúc ấy có một bà già gác cổng đi ra đóng cửa sắt đưa mắt nhìn chằm chằm vào anh. Vừa may có ai đó phóng xe đạp, phanh cực nhanh, đỗ xịch ngay trước cổng, bà già ngăn lại hỏi:

    - Anh làm gì thế?

    Người ấy đáp:

    - Tôi tìm Vương An. Ông ấy là nhạc sĩ, nhà ở gác đằng sau.

    Bà già bảo:

    - Anh ở cơ quan nào?

    Người ấy đáp:

    - Tra hộ khẩu à?

    Bà già nóng nảy:

    - Tra hộ khẩu thì sao nào? Nước có phép nước, nhà có nội qui. Tôi gác cổng chính của Hội văn học nghệ thuật. Đây là trách nhiệm của tôi.

    Người ấy nói:

    - Vâng, vâng, tôi ở Nhà văn hóa Tháp Yên, họ Lưu tên là…

    Bà già bảo:

    - Tôi chẳng cần biết anh tên gì. Tôi gọi ông ấy đến.

    Bà đi vào phòng thường trực ở cổng thổi phù phù vào mi-cờ-rô, quay đầu hỏi:

    - Có tiếng không?

    Chu Mẫn đáp:

    - Có tiếng.

    Bà già nói:

    - Mời thầy giáo Vương An xuống có khách. Mời thầy giáo Vương An xuống có khách!

    Bà gọi ba lần, tiếng dội vang cả ngôi nhà. Bà già thò đầu ra bảo:

    - Người đi vắng, lúc khác đến nhé!

    Tiếp theo bà hỏi Chu Mẫn có việc gì? Chu Mẫn định nói cần gặp Trang Chi Điệp nhưng đột nhiên quyết định không gặp nữa, nghĩ, bà già này gọi như vậy, y hệt mụ chủ nhà chứa thời xưa, nếu quả thật gọi Trang Chi Điệp xuống tiếp khách, mình sẽ giới thiệu bản thân thế nào, lại đứng ngay ở cổng, một hai câu nói sao hết được? Chu Mẫn liền quay về nhà Mạnh Vân Phòng, may sao Mạnh Vân Phòng vừa về, định dẫn anh cùng đi. Chu Mẫn vẫn còn căng thẳng trong lòng, liền bảo cứ chờ tạp chí ra đã, đưa bài viết cho Trang Chi Điệp xem, sẽ dễ ăn dễ nói hơn.

    Khi về nói lại với Đường Uyển Nhi, Đường Uyển Nhi liền mắng xơi xơi:

    - Anh còn cầu kỳ định tìm thế giới mới nào nữa! Anh mới là thằng ngốc! Trang Chi Điệp đã trở về thành phố, anh mau mau đi gặp, định chờ anh ấy đi đến chỗ Cảnh Tuyết Ấm trước, lộ hết mọi chuyện nổi giận lên ư?

    Chu Mẫn hối hận cứ vỗ đầu bồm bộp. Đường Uyển Nhi nói:

    - Thế này vậy, nhờ sự phú qúi của người ta, tại sao mình không sắp cỗ mời anh ấy đến nhà?

    Chu Mẫn bảo:

    - Anh ấy không chịu đến đâu?

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Nhờ thầy Mạnh Vân Phòng đi mời. Đầu tiên nói rõ lý do, sau đó nói đến chuyện bài báo. Nếu sự việc suôn sẻ, anh ấy sẽ đến. Nếu không đến, chuyện đến tòa soạn coi như chấm dứt, cũng khỏi phải đến chỗ người ta rách việc.

    Chu Mẫn hấp tấp đi gặp Mạnh Vân Phòng. Mạnh Vân Phòng đi nói với Trang Chi Điệp, trả lời đồng ý đến ăn cỗ, hai anh chị mừng quýnh, bắt tay ngay vào sửa soạn cho bữa tiệc, định vào ngày mười ba tháng này.

    *     *

    *

    Sáng sớm ngày mười ba, Chu Mẫn ngủ dậy lao ngay vào bếp sửa soạn. Bởi thuê nhà tạm thời, nên dụng cụ nhà bếp không đủ, phải đích thân đến quán cơm gần đó thuê mượn ba cái bát, mười cái đĩa to, năm cái đĩa nhỏ, một cái lồng chưng, một cái nồi lẩu. Khi về thấy vợ quét dọn trong nhà ngoài sân, đã đặt ngay mấy quyển truyện và tuyển tập Tản văn của Trang Chi Điệp mua về lên bàn, the thé hỏi tấm bản đồ Đồng Quan đem theo khi đến Tây Kinh để ở đâu? Chu Mẫn nói:

    - Đang bận bỏ mẹ lên còn rắc rối, tìm cái đó làm gì?

    Đường Uyển Nhi bảo:

    - Dán lên tường chứ làm gì!

    Chu Mẫn ngẫm nghĩ rồi bảo: “Con cáo ranh ma!” liền véo vào mông Đường Uyển Nhi một cái. Chị ta kêu lên một tiếng ái chà, rồi nhõng nhẽo vén váy lên cho chồng xem chỗ bị véo thâm tím. Sau đó tuyên bố thẳng thừng rằng chị ta không làm việc gì nữa, chị ta phải chưng diện và bôi son đánh phấn đã. Chu Mẫn bắt đầu mổ cá, chốc chốc Đường Uyển Nhi lại ra bảo nhìn xem bộ váy áo đỏ có đẹp không, chiếc váy mini màu đen này thế nào. Từ áo lót đôi giày, chiếc tất, dây chuyền, thứ nào cũng phải thử. Chu Mẫn bảo:

    - Em là cái giá treo quần áo, đi ăn xin lại cứ đòi mặc đẹp! Thầy Trang Chi Điệp là nhà văn, một con người đứng đắn, lại gặp mặt lần đầu, vẫn cứ mặc giản dị chất phác hay hơn. Đường Uyển Nhi liền chọn trong đống quần áo trên ghế xa lông lấy ra một chiếc váy màu vàng mặc vào, đứng trước gương bôi sáp phấn, kẻ lông mày tô môi son. Lúc này, vợ chồng Mạnh Vân Phòng đã đến, xách một  chai rượu nặng Quế Hoa, lại một gói quả mơ, Chu Mẫn nói:

    - Ai bảo đem đến nào, làm thế chẳng phải trả nợ ư?

    Hạ Tiệp dí ngón tay vào trán Chu Mẫn, nói:

    - Rượu này tôi đem cho Uyển Nhi, thầy Điệp của anh thích ăn mơ nhất đấy, tôi e anh chị không biết thị hiếu của anh ấy. Uyển Nhi đâu, cho mình ngó cô em xem đẹp đến đâu nào?

    Đường Uyển Nhi vội vàng ra tiếp, nói:

    - Dạ em đây, ngó rồi không muốn nhận em này nữa.

    Chu Mẫn nói:

    - Thế nào em, gọi là cô mới phải chứ!

    Hạ Tiệp bảo:

    - Tôi không đòi hỏi danh phận ấy đâu! Quả nhiên người đẹp hiếm có!

    Hai người đàn bà gặp nhau ríu rít nói nhiều chuyện của đàn bà, không ngoài những câu: Quần áo này đẹp, em còn trẻ thế này, dùng loại mỹ phẩm nào? Có dùng đệm vú không? Đường Uyển Nhi liền bảo:

    - Anh Chu Mẫn ơi, anh bày cỗ nhé, em phải tiếp cô Tiệp mấy ván cờ.

    Thế là bê luôn bàn cờ và quân cờ lôi Hạ Tiệp lên cái chòi ở gác hai. Ba hôm trước, cả gia đình người cho thuê nhà đi du lịch, ba gian gác hai khóa chặt, trên sàn nhà dựng cái chòi gỗ, bên trong đặt một cái bàn đá, bốn cái đôn đá, hai người vừa nói chuyện, đánh cờ, liếc nhìn đại lộ ở dưới gác. Chu Mẫn đã bưng nước trà, kẹo, dưa hấu và đào lên. Hạ Tiệp hỏi:

    - Cậu Mẫn này, hôm nay xem cậu cho bọn tôi ăn sơn hào hải vị gì?

    Chu Mẫn đáp:

    - Hôm nay áy náy với cô Tiệp đấy, một là không có thứ gì ngon, hai là không biết nấu nướng, chỉ là biểu lộ tấm lòng.

    Hạ Tiệp nói:

    - Tôi cũng không muốn cậu bày vẽ, chờ sau này cậu ăn nên làm ra, chỉ cần không quên tôi là được

    Liền gọi Mạnh Vân Phòng ở nhà dưới:

    - Này hôm nay anh phải vào bếp đấy, cũng đừng ra cái vẻ thầy giáo, ngồi xếp bằng uống trà nhé!

    Mạnh Vân Phòng bảo:

    - Ở nhà anh nấu cơm, đi ra ngoài cũng phải nấu cơm hả? Hôm nay anh thế nào nhỉ, Trang Chi Điệp mà ra mắt, thì anh sẽ thành ma cho mà xem?

    Nói thì nói vậy, song cũng ra bể nước rửa tay.

    Hai người đàn bà cùng liếc xuống, chỉ cười hí hí trên chòi.

    Vốn hẹn mười giờ Trang Chi Điệp đến, đã mười giờ mười phút trước cửa vẫn im hơi. Mạnh Vân Phòng thái xong thịt, rán xong viên, ngâm xong mộc nhĩ hoa vàng, chiên xong cá, ba ba cũng đã hầm trong nồi lẩu, anh nói:

    - Biển số ngõ phố đã nói đầy đủ cả, anh ấy không đến nỗi tìm không ra đâu nhỉ? Mình thử ra

    đầu đường trước mặt xem sao.

    Mạnh Vân Phòng đi ra phố, chỗ đầu đường người qua lại thưa thớt, đứng một lúc rồi rẽ vào ngõ nhỏ, hấp ta hấp tấp đi vào am ni cô.

    Hôm nay am ni cô không tu sửa, cổng am khép, Mạnh Vân Phòng đẩy cửa đi vào. Một sãi già hỏi tìm ai, Mạnh Vân Phòng đáp tìm sư phụ Tuệ Minh, sãi già liền dẫn Phòng đến điện to ở đằng sau. Trong điện mát rười rượi, mồ hôi trên người lập tức không ra nữa, song vì từ ở ngoài có ánh nắng đi vào, chẳng nhìn rõ gì cả. Đứng một lúc mới nhìn thấy ở góc điện đặt một cái giường, mắc chiếc màn ni lông, có một người đang ngủ trên giường. Mạnh Vân Phòng cảm thấy không tiện, liền quay ra. Người trong màn đã tỉnh dậy, gọi một tiếng “Thầy giáo Phòng!”. Mạnh Vân Phòng quay người lại, người ngồi trên giường chính là Tuệ Minh, cổ áo chưa cài, sắc mặt đỏ ửng, tự thấy xinh đẹp hơn ngày thường. Tuệ Minh gọi và giắt cánh màn lên, song không đi dép xuống đất, vẫn ngồi co ro trên giường, bảo:

    - Ngồi xuống đây nào, hôm nay đi qua tạt vào chứ?

    Mạnh Vân Phòng nuốt nước miếng, đáp:

    - Có người mời cơm.

    Tuệ Minh nói:

    - Em biết thầy chỉ ngồi một lát rồi đi – quay đầu bảo sãi già - bà cứ đi làm việc của mình. Vãi già cười rồi kéo cửa điện đi ra.

    Nửa tiếng sau, Mạnh Vân Phòng ra khỏi Am ni cô, chạy gằn ra ngã tư. Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy chiếc xe máy mác “Mộc lan” đỗ cạnh đường, cảm thấy quen quen, nhìn kỹ thì ở càng bên phải đã tróc một mảng sơn, ở chỗ ngồi đằng sau có một hòn gạch to tướng buộc chặt bằng dây thừng. Ngó bên trái bên phải, quả nhiên ở cạnh đường có một hiệu sách cũ, Trang Chi Điệp đang đứng đó. Mạnh Vân Phòng đi đến, thì Trang Chi Điệp cũng đã nhìn thấy anh, liền cất tiếng.

    - Anh Phòng ơi mau lại mà xem, ở đây có chuyện buồn cười đáo để. Mạnh Vân Phòng lại xem, thì là một quyển sách cũ, song lại là “Tác phẩm chọn lọc của Trang Chi Điệp. Trên bìa phụ có chữ ký của Trang Chi Điệp “Xin tặng Cao Văn Hành tiên sinh, hân hạnh được tiên sinh chỉ bảo”. Ở dưới là ngày x tháng x năm x. Trên ba chữ Trang Chi Điệp còn có đóng dấu. Ngay lúc đó thấy khó xử thay cho Trang Chi Điệp, Phòng liền chửi:

    - Cái thằng cha này, có bán sách của người ta tặng, thì cũng phải xé bỏ bìa phụ đi mới phải. Sách của Trang Chi Điệp đâu có đến nỗi không đáng gì như vậy.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Anh có nhớ Cao Văn Hành là ai không?

    Mạnh Vân Phòng không nhớ ra. Trang Chi Điệp nói:

    - Là một người bạn của Triệu Kinh Ngũ. Hồi ấy gặp mình, nói là người sùng bái mình, cứ nằng nặc đòi mình tặng một quyển sách. 

    Trang Chi Điệp liền mua lại quyển sách theo giá rồi viết luôn ở chỗ ký tên “Xin tặng lại Cao

    Văn Hành tiên sinh, hân hạnh được tiên sinh chỉ bảo. Hiệu sách cũ ngày Y tháng Y năm Y”.

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Anh cho tôi cuốn sách này, như thế mới có giá trị bảo quản.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Mình phải gửi đi cho ông ta mới được.

    Mạnh Vân Phòng nói:

    - Anh làm thế bằng treo cổ ông ta còn gì.

    Hai người quay lại đẩy xe máy. Mạnh Vân Phòng bảo, Chu Mẫn ở nhà đợi sắp phát điên lên rồi sao bây giờ mới đến? Trang Chi Điệp bảo, đi qua chân tường thành phía đông thấy ở đó xếp một đống gạch đá vỡ, liền bới tìm được hòn gạch này, loại gạch đời nhà Hán đấy, đào đâu ra được hòn gạch nguyên vẹn thế này hả anh? Liền hỏi:

    - Chỗ này cách am ni cô gần lắm, anh không đến đấy à?

    Mạnh Vân Phòng đỏ mặt, đáp:

    - Mình đến đó làm cóc gì. Đi mau lên!

    Trang Chi Điệp bảo Mạnh Vân Phòng cứ về trước, mình còn ra bưu điện gửi sách tặng. Mạnh Vân Phòng về báo tin Trang Chi Điệp sẽ đến ngay, đi luôn vào bếp xào thức ăn. Đường Uyển Nhi hốt hoảng từ trên chòi gác hai đi xuống, khe khẽ hỏi Chu Mẫn, nhìn xem mái tóc mình có mượt không? Chu Mẫn bảo hai bên thường có sợi tóc rời xõa xuống, phải nhớ kẹp nó về sau tai. Đường Uyển Nhi liền bảo, anh sẵn sàng nhắc em đấy. Chu Mẫn nói, anh ho một cái làm ám hiệu nhé! Đường Uyển Nhi lại lên chòi chơi cờ với Hạ Tiệp. Lúc này ngoài cửa có tiếng máy nổ, Mạnh Vân Phòng ở trong bếp gọi to “đến đấy”, cùng Chu Mẫn bước ra. Đường Uyển Nhi nhìn thấy một chiếc “Mộc lan “ đỗ ở trước cổng, một người vừa gầy, vừa lùn nhảy xuống, phần trên người mặc chiếc áo sơ mi cộc tay vải ráp màu đỏ sẫm, phần dưới mặc quần dài màu trắng xám, không đi tất, đi một đôi dép rọ màu tro. Ngay tức khắc có phần nào ngạc nhiên: Đây là Trang Chi Điệp ư? Tên tuổi thì rung trời chuyển đất, mà người thì loắt choắt thế này, lại đi chiếc xe máy “Mộc lan” kiểu đàn bà thế kia? Điều lạ lùng hơn là bước xuống xe không móc lược chải đầu, ngược lại đã cố ý làm rối bung mái tóc. Liền nghe Mạnh Vân Phòng ở cổng đang giới thiệu Chu Mẫn. Trang Chi Điệp bắt tay Chu Mẫn một cách khách sáo rồi bảo: “Cậu tươi tỉnh gớm nhỉ, mái tóc chải dầu thơm?”; lại nhìn xung quanh: “Sao ở đây lại tĩnh mịch gớm nhỉ!”. Bước vào sân, nói ngay: “Có sân hay đấy, trong sân có cây lê này hay đấy! Trên tường có giàn nho này hay đấy! Nhà mình ở giống con chim, không có hơi đất!”.

    Đường Uyển Nhi cảm thấy vị danh nhân này dễ dãi thú vị, trong lòng bớt căng thẳng. Đến khi Chu Mẫn ở dưới gọi lên, Đường Uyển Nhi vội vàng đi xuống, nào ngờ cúi đầu xuống một cái, chiếc cặp xương voi Vân Nam kẹp trên đầu, thế quái nào lại rơi ngay trước chân Trang Chi Điệp vỡ tan…

    Trang Chi Điệp và Mạnh Vân Phòng nói chuyện, nghe thấy Chu Mẫn gọi Đường Uyển Nhi xuống chào thầy, mới đầu không để ý, bất thình lình chiếc cặp rơi xuống chân vỡ vụn, liền ngẩng lên. Trên cầu thang hai người đàn bà đều “a” lên một tiếng, một người có mái tóc dài rơi xòa xuống thành đống, vội vàng đưa tay túm lấy, ngay lập tức vừa đi xuống vừa vấn ra sau gáy, khi người xuống đến sân thì tóc cũng vấn xong.

    Hai người đàn bà trước mặt, Hạ Tiệp ngoài bốn mươi tuổi mặc bộ váy áo màu đỏ lộng lẫy, chân để trần, bắp chân béo sù lên, trên mặt tuy lớp phấn rất dày, nhưng cảm thấy không sạch sẽ. Đường Uyển Nhi trạc hai lăm hai sáu tuổi, chiếc váy chui màu vàng nhạt bó sát người, căng tới mức chỗ nên béo đã béo ra, chỗ nên gầy đã gầy hết, khuôn mặt không phải hình hạt dưa, trắng bóng, cặp lông mày nhỏ cong cong, sống động nhất là cái cổ nhỏ dài, nõn nà như ngọc, đeo một sợi dây chuyền, nổi rõ hai cái xương quai xanh rất cao. Trang Chi Điệp nghĩ bụng: Mạnh Vân Phòng nói Chu Mẫn dẫn theo một người đàn bà, bỏ nhà bỏ cửa đến Tây Kinh, liền suy tính đấy là con người tuyệt diệu gì đó, quả nhiên là một tinh người, trong thành Tây Kinh cũng hiếm thấy.

    Đường Uyển Nhi thấy Trang Chi Điệp nhìn mình mỉm cười, liền nói:

    - Em mất mặt quá cơ! - Song lại ngẩng mặt tự nhiên thoải mái đưa tay ra bắt tay xin chào thầy giáo Điệp - Hôm nay mời thầy giáo đến được nhà chúng em thật là tạo hóa, vừa nãy cứ tưởng thầy không chịu đến cơ đấy!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Sao lại không đến, cũng không thể không đi gặp đồng hương?

    Đường Uyển Nhi hỏi:

    - Thầy giáo Điệp vẫn nói tiếng Đồng Quan kia ư?

    Trang Chi Điệp đáp:

     - Vậy thì tôi nói tiếng gì?

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Ai đến Tây Kinh dăm bữa nửa tháng, khi trở về cũng thay đổi giọng. Em cứ tưởng thầy nói tiếng phổ thông cơ!

    Trang Chi Điệp nói:

    - Mao chủ tịch cũng có nói tiếng phổ thông đâu, tôi nói làm gì. Ai nấy cùng vui cười. Chu Mẫn nói:

    - Xin mời tất cả vào trong nhà nói chuyện, đứng ngoài sân nóng lắm!

    Vào trong nhà rồi, Chu Mẫn đương nhiên đứng lên rót trà mời thuốc. Cứ nói đi nói lại nhà chật chội, mong thầy giáo thông cảm. Hạ Tiệp nói:

    - Cậu Mẫn ơi, đừng dài dòng khách sáo nữa. Cậu và thầy Phòng của cậu xuống bếp sắp cơm, tôi tiếp thay cậu được rồi?

    Mạnh Vân Phòng và Chu Mẫn đi vào bếp. Đường Uyển Nhi đứng tại chỗ phun nước hoa nhài trên cánh quạt điện đang quay. Hạ Tiệp nói:

    - Chi Điệp ơi, lại đây ngồi bên tôi, anh đi dài ngày thế, mong nhớ đến nỗi ngày nào người ta cũng hỏi thăm anh đấy?

    Trang Chi Điệp cười, đáp:

    - Cảm ơn chị vẫn còn có tấm lòng ấy. Dạo này chị bận việc gì, chị có biên soạn dàn dựng được điệu múa nào hay không?

    Hạ Tiệp nói:

    - Thì vì chuyện này mà yêu cầu anh đấy! Thị trưởng chỉ thị cho chúng tôi đưa ra một chương trình biểu diễn, nhưng dàn dựng được mấy tiết mục, lại cảm thấy không được, buồn đến nỗi tóc cứ rụng từng mảng.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Hiện giờ chị đã có anh Phòng, lại còn bảo tôi à?

    Hạ Tiệp đáp:

    - Anh ấy không ăn thua. Mây phủ mù che đấy thôi, mở mồm ra là vũ đạo cổ điển Trung Quốc thế nào, vũ đạo hiện đại Tây dương ra sao, hơi một tý là đứng ra đạo diễn, diễn viên người ta ngán hết rồi. Anh đến thử xem, tôi tin ở cảm giác của anh.

    Trang Chi Điệp hỏi:

    - Nội dung thế nào chị?

    Hạ Tiệp đáp:

    - Một cái là “Đập táo chua”, một cái là “Đấu mồm”, một cái là “Gánh nước”. Viết về đôi trai gái, bởi ra giếng gánh nước gặp nhau rồi yêu nhau, tiếp theo là cưới và nô đùa, cuối cùng là có thai thèrn chua.

    Trang Chi Điệp bảo:

    - Cấu tứ hay đấy!

    Hạ Tiệp nói:

    - Hay phải không? Có điều ngôn ngữ múa không nhiều.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Chị đã xem “Treo tranh” kịch Hoa cổ của Trần Tồn Tài ở Đồng Quan chưa?

    Đường Uyển Nhi nói xen vào:

    - Kịch của nghệ nhân già họ Trần em xem rồi, người đã sáu mươi tuổi, đi đôi giày bé cỏn con bằng ngần này, có thể nhảy một cái lên lưng ghế, hay nhất là cầm quả trứng giấy, tung lên không trung mà dùng mũi chân đá một phát trúng! Trước ngày giải phóng, ông ấy diễn ăn khách lắm. Người Đồng Quan bảo: Thà xem Tồn Tài “Treo tranh”, không ngồi gầm trời Quốc dân đảng.

    Hạ Tiệp nói:

    - Kịch là kịch, múa là múa, hai thứ khác nhau.

    Đường Uyển Nhi ngượng đỏ mặt, liền ngồi im thin thít trong ghế xa lông, mơ hồ như nghe mà không phải nghe. Trang Chi Điệp nói:

    - Chị có thể tiếp thu hình thức nhảy ghế ấy, ví dụ gánh nước ở sàn giếng, có thể để diễn viên nhảy hai chân lên rìa thùng được không?

    Hạ Tiệp nghĩ một lát, rồi nói:

    - Đúng, đúng, để thể hiện nỗi sung sướng của cô ta, cũng là để khoe đôi giày mới của cô ta, để mỗi chân của cô ta giẫm lên một mép thùng, đòn gánh vẫn ở trên vai, vậy thì hai chân thay nhau đi từng bước từng bước.

    Hạ Tiệp liền bảo Đường Uyển Nhi tìm cho một tờ giấy, nhờ thầy giáo Điệp thiết kế cho. Thấy không thể nói chen vào được, Đường Uyển Nhi lại rót thêm trà cho hai người, rồi ra ngoài sân.

    Ở trong nhà một lúc, Trang Chi Điệp kiếm cớ đi tiểu cũng ra ngoài sân. Đường Uyển Nhi ở dưới giàn nho, bóng nắng lốm đốm khoác lên người, đang lúc buồn chán, thấy Trang Chi Điệp đi ra, lập tức tươi cười. Trang Chi Điệp nói:

    - Nghe giọng em là người Đông Hương Đồng Quan phải không?

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Thầy giáo tai tinh thật. Thầy giáo đã đến vùng Đông Hương bao giờ chưa?

    Trang Chi Điệp nói:

    - Ở đó ngon nhất là món thịt xào đậu thái nhỏ.

    Đường Uyển Nhi nói:

    - Thế thì hay rồi, em bảo thầy đến chơi. Mình làm món thịt xào đậu thái nhỏ, Chu Mẫn lại cười em, bảo thông thường người ta ăn không quen.

    Trang Chi Điệp nói:

    - Thế thì tốt quá?

    Đưa mắt nhìn Uyển Nhi, Uyển Nhi chớp chớp mắt. Trang Chi Điệp vẫn còn nói, nho này giống gì mà bây giờ vẫn còn xanh, liền nhảy lên định hái một quả, nhưng không với tới. Đường Uyển Nhi cười hư hứ. Trang Chi Điệp hỏi cười cái gì, Đường Uyển Nhi nói:

    - Họ bảo thầy thích ăn chua, em không tin. Một người đàn ông có tuổi lại thích ăn chua, lại chẳng phải thai nghén. Quả nhiên thầy thích ăn chua thật.

    Thế là đứng lên ghế hái nho. Dây nho còn cao, một chân phải kiễng lên, ngón chân kia đẩy mạnh, người cong thành cái cung ống tay phải tụt xuống, để lộ cánh tay trần trắng nõn nà. Trang Chi Điệp nhìn rõ một nốt ruồi ở khuỷu tay. Chu Mẫn bưng thức ăn ra khỏi bếp nhìn thấy, nói:

    - Sao em lại để thầy giáo ăn nho xanh. Ê răng thầy giáo mất, thì ăn cơm thế nào được?

    Trang Chi Điệp cũng cười, vội đi ra nhà vệ sinh. Trở về rửa tay xong, thì ba món sa lát đã bày sẵn trên bàn, lại đã mở mấy lon đồ hộp. Đương nhiên Trang Chi Điệp ngồi ở ghế thượng khách. Hạ Tiệp uống rượu Quế hoa mang đến. Mạnh Vân Phòng chỉ dùng nước quả hạnh nhân. Chu Mẫn liền bê đầy chén rượu trắng lên, nói:

    - Thưa thầy giáo Điệp, thầy là danh nhân ở Tây Kinh, càng là niềm kiêu hãnh của Đồng Quan mình, học trò được thầy quan tâm đã được làm việc ở tòa soạn, ơn đức này suốt đời không dám quên. Điều em muốn nói hôm nay là, để được đến làm việc ở tòa soạn, trong đó có những việc làm không thỏa đáng, đã mượn danh phận của thầy viết giấy giả mạo, mong thầy tha thứ cho em. Còn bài viết về thầy, em cũng mới tập viết, xin thầy đừng cười.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Phế đô. Tiểu thuyết của Giả Bình Ao. Vũ Công Hoan dịch. Hai tập, 1000 trang. Biên tập: Triệu Xuân & Ngô Thanh Hương. NXB Văn học, 2003. Tái bản: 2005.

     

     

     

     

     

    Table of contents: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55

    Search

    Access times

    • Total visits33,728,668

    PARTNER

      Green Leaf Vietnam Trading Service Co., Ltd.

      Is the leading passenger transport service company in Vietnam! In 2019, Green Leaf VN has more than 500 passenger cars from 4 seats to 50 seats, new life, reaching 150 thousand arrivals. The rate of successful and punctual pickup is 99.97%.

      * Japanese customer care staff always create peace of mind and trust for customers ...