Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,471,535

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Dòng đời

Nguyễn Trung

  • Thứ tư, 16:41 Ngày 15/07/2020
  • Dòng đời

    Lê Hải đứng dậy đi đi lại lại. Ông xua tay ra hiệu cho Nghĩa ngồi yên. Đi loanh quanh một hồi nữa Lê Hải mới hỏi:

    - Số đảng viên chân chính đông hơn đội quân chín Tạ chứ, anh Nghĩa?

    - Chắc chắn là như vậy! - Nghĩa khẳng định

    - Được, thế nhưng tại sao tha hóa vẫn có chiều hướng trầm trọng thêm? Anh giải thích thế nào?

    Đến lượt Nghĩa ngúc ngắc:

    - Tôi thừa nhận chưa bao giờ Đảng ta có những tiềm năng lớn như bây giờ... Thế mà... cũng chưa bao giờ Đảng có nhiều điều đáng ngại như bây giờ!

    Câu chuyện chững lại vì đụng vào gai góc...

    - Con đường thứ ba thì không có anh Nghĩa ạ! Bên các nước Liên Xô, Đông Âu cũ đã qua mấy lần bầu cử rồi, thế mà không thấy bóng dáng phong trào cộng sản những nước này ở đâu cả!

    - Vâng, tính ra là gần hai thập kỷ rồi đấy.

    - Chẳng lẽ tình trạng này đang nói lên một sự đoạn tuyệt nào đó?

    - Đặt vấn đề như anh thì còn phải hỏi thêm ai? đoạn tuyệt cái gì? nữa. Bởi vì lịch sử của chủ nghĩa xã hội ở những nước này không thể nào dễ dàng bị lãng quên như thế!

    - Nếu thế câu chuyện càng nghiêm trọng! – Lê Hải đồng tình.

    Nghĩa ngồi nhấm nháp... Bản thân ông cũng ngạc nhiên là câu hỏi hệ trọng thế mà lâu nay ông chưa đặt ra cho mình, mãi mới nói được:

    - Vâng, đúng là phải hỏi thêm: Ở những nước này ai? đoạn tuyệt cái gì? Sự hư vô, sự lạc lõng phải trả giá.., hay là niềm tin bị đánh cắp hả anh Hải?

    - Tôi e rằng câu hỏi của anh chưa đủ bao quát được mọi chiều cạnh của sự vật! Chẳng gì cũng hơn bảy mươi năm! Trên một phần ba địa cầu chứ ít ỏi gì... Đánh tan chủ nghĩa phát xít... Thổi bùng lên phong trào độc lập dân tộc... Cầm chân chủ nghĩa đế quốc cả một nửa thế kỷ...

    - Vâng... – Nghĩ một lát Nghĩa nói tiếp - Hay là trong một bối cảnh nhất định, nhìn theo một góc độ nhất định, sự sụp đổ này mặt nào đó còn cho thấy khả năng tàn phá kinh khủng của xu thế thời đại?

    - Trời ơi anh Nghĩa!Anh có cái gì trong đầu thế? – Lê Hải xô rung cả cái bàn nước, vì quá bất ngờ.

    - Anh ngoan cố? – Nghĩa nhìn Lê Hải chằm chằm.

    - Không... Nhưng hệ lụy của cách nhìn này nghiêm trọng lắm!

    Nghĩa gật đầu thừa nhận rồi lựa lời:

    - Rất nghiêm trọng... Anh xem này, nước ta vì sao kháng chiến thắng Mỹ? Có nguyên nhân rất quan trọng là cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ đi ngược với xu thế thời đại, có phải thế không? Nói như thế thuận chưa anh Hải?

    - Nói như anh, Liên Xô - Đông Âu đổ có nguyên nhân thời đại. Ta thắng Mỹ có nguyên nhân thời đại!

    - Chưa đủ đâu anh Hải ạ, nhìn lại, về đại cục phải nói chẻ hoe ra là Mỹ đã thắng trong chiến tranh lạnh chứ! Ngay trong thời đại của chúng ta chứ!

    - Ôi, nếu thế xu thế thời đại đích thực nó là cái gì? Sao chúng ta vẫn lơ tơ mơ về nó đến thế? Mà thời đại thì lại không cần lơ tơ mơ với ai cả.

    Nghĩa chưa trả lời ngay, sắp xếp lại các suy nghĩ rồi mới nói:

    - Thế mà đã có người nói bắt đầu tới sự cáo chung của đế chế Mỹ đấy. Tôi còn đang nghĩ tiếp để xác định nội dung thời đại... Nhưng hiển nhiên toàn cầu hóa kinh tế ở mức độ ngày nay, tác động sâu sắc của tiến bộ khoa học kỹ thuật và công nghệ vào mọi lĩnh vực của cuộc sống con người và xã hội – nhất là công nghệ thông tin, những khát vọng về những giá trị mới do văn minh nhân loại tạo nên – nhất là vai trò từng cá nhân con người.., những thách thức phi truyền thống ngày càng nổi cộm trong đời sống thế giới... Phải chăng đấy là những yếu tố mới chủ yếu đang xác định nội dung thời đại hiện nay? Hoàn toàn khác so với cách đây hai chục năm khi chiến tranh lạnh đi vào thời kỳ kết thúc! Hoàn toàn khác khi thế giới phân chia thành hai phe bốn mâu thuẫn sau chiến tranh thế giới lần thứ hai...

    - Thế ý thức hệ anh vứt đi đâu? – Lê Hải hỏi ngay.

    - Anh Hải này, - Nghĩa cân nhắc một lúc - ...nghĩ kỹ hãy trả lời nhé. Giả thử nước ta tuyên bố thẳng thừng đi theo con đường tư bản chủ nghĩa, thì mọi tồn tại trong quan hệ Việt – Trung cũng như trong quan hệ Việt – Mỹ có tự biến đi không?

    Lê Hải đắn đo, rồi dứt khoát:

    - Không! Không thể dễ dàng tự biến đi như thế... Lợi ích quốc gia giữ vai trò quyết định nội dung mọi mối quan hệ! Kosovo, Iraq... có đi theo chủ nghĩa xã hội đâu mà Mỹ vẫn đánh!

    - Vậy thì phải tìm cách xử lý những yếu tố chủ yếu đang chi phối thời đại!

    - Nghĩa là không thuận, không làm chủ được tốt những yếu tố này sẽ bị nghiền nát thẳng tay, có phải định nói như thế không anh Nghĩa?!

    - Hỏi được như thế là anh chịu rồi nhé!

    - Chưa. Để đấy đã, còn phải nghĩ tiếp...

    - Điều ngặt nghèo là phải tuân thủ luật chơi thì mới vào cuộc được với cả thế giới, không nước nào có thể đứng một mình, đó là một sự thật. Một sự thật khác lạnh lùng hơn, đó là ai làm chủ luật chơi thì kẻ đó chi phối thế giới. Cái thế giới của chúng ta bây giờ nó như vậy đấy.

    - Tôi thừa nhận đấy là sự thật nghiệt ngã...

    - Cho nên phải phát huy dân tộc và dân chủ làm bừng lên sức sống của đất nước thì mới đứng vững được trong cái thế giới này anh ạ!

    - Phải bổ sung thêm mơ ước của Phạm Trung Nghĩa về Đảng thuần khiết nữa cho đủ tầm quan trọng!

    - Anh giễu tôi quá... Biết nói với anh thế nào bây giờ? Xin anh hiểu cho, đến nỗi ông chú Học tôi còn dám mạo hiểm đem danh dự của mình đặt cược vào Đảng ta, huống hồ tôi là con người do Đảng ta nuôi nấng rèn luyện nên!

    - Hay là ông chú anh, bản thân anh, rồi đến anh Tám Việt, cả tôi nữa, nói chung là cả cánh ta.., tùy mỗi chúng ta là một con người khác nhau, nhưng đã cùng nhau sống chung trong một bi kịch lớn. Chính điều này đang tấy lên trong tôi nỗi lo mới...

    - Ôi anh Hải... Kinh nghiệm dạy ta mối lo khi thời cuộc chuyển đoạn... Có phải anh nghĩ thế không?

    - Như thế có nghĩa là anh thừa nhận những nguy cơ tiềm ẩn trong thời cơ phía trước? - Lê Hải nhìn chằm chằm vào Nghĩa.

    Ông Nghĩa cầm ly rượu lên, vân vê một lúc nhưng không uống. Ông đáp lại:

    - Anh Hải ạ, bi kịch, thách thức hay thời cơ nhiều khi chỉ là một.

    - Đến giờ phút này tôi chỉ thừa nhận anh có lý ở một điểm duy nhất thôi anh Nghĩa ạ, đó là Đảng phải làm đúng, làm bằng được công việc phải làm của mình!

    - Nếu thế dứt khoát phải phát huy tự do dân chủ. Dân tộc và dân chủ là yếu tố dĩ bất biến của sự nghiệp chấn hưng đất nước anh ạ.

    - Quả là thế... Giành được vai trò lãnh đạo có nghĩa là làm chủ được cái dĩ bất biến này trên con đường đi lên của dân tộc! Nhất trí thôi... Nhưng anh có nghĩ rằng đến một thời đoạn nào đó.., chính kết quả thực hiện cái dĩ bất biến này thách thức Đảng ta, anh có nghĩ thế không anh Nghĩa?

    - Thách thức của dĩ bất biến đối với Đảng ta thật ra là vấn đề thường trực trong từng hơi thở của chúng ta! Anh có hiểu không? Thường trực trong từng hơi thở của chúng ta! Nhưng cũng là một cơ hội lớn của Đảng ta anh ạ!

    - Không phải chỉ là nguy cơ à?

    - Tùy cách nhìn, tùy sự lựa chọn, anh Hải ạ.

    - Chúng ta bàn rõ hơn nữa khía cạnh này xem nào...

    - Câu chuyện là thế này... Suy cho cùng, chấp nhận dân chủ, chấp nhận nền kinh tế nhiều thành phần, là về nhiều mặt Đảng ta đã chấp nhận mọi chiều cạnh bản thân cuộc sống như nó vốn có, là chấp nhận quy luật hiển nhiên cuộc sống đổi mới không ngừng.

    - Vậy theo anh vấn đề còn lại nằm ở chỗ nào?

    - Trước sau cái gốc của vấn đề vẫn là năng lực và phẩm chất lãnh đạo của Đảng ta! Tất cả chỉ quy tụ về điểm này thôi.

    - Như thế vẫn chỉ là nói lý thôi anh Nghĩa ạ! Anh vẫn thiếu sự nhạy bén về ma lực của quyền lực!

    - Không! Anh nói thế tôi không chịu! Chính cháu Tân lần về nước gần đây vẫn khẩn thiết yêu cầu tôi đọc lại Tuyên Ngôn Độc lập và Hiến pháp năm 1946, những giá trị bất hủ! Cháu vẫn chê tôi là hời hợt và chưa thật cách mạng có chết không chứ! Nó bảo tôi phải đọc với những nhận thức của nhân loại hôm nay về tự do, dân chủ, quyền con người... Đảng ta đã xây dựng nên được những giá trị như vậy, chẳng lẽ Đảng ta bây giờ không đủ năng lực và phẩm chất phấn đấu thực hiện những giá trị ấy?

    Lê Hải thừ người ra một lúc:

    - Ôi, tuổi trẻ ngày nay... Con hơn cha là nhà có phúc! Anh làm tôi nhớ đến buổi tranh luận với cháu Tân ở nhà anh năm nào... Có đến hơn chục năm rồi đấy anh Nghĩa nhỉ...

    - Vâng, hơn chục năm.

    - Té ra suy nghĩ của cậu Tịch quê tôi và của cháu Tân nhà anh là cùng một dòng…

    - Vậy thì hai chúng ta là ngược dòng?

    - Không đến nỗi thế, nhưng lẹt đẹt… - Lê Hải bỏ lửng, vì càng hiểu rõ những điều Tịch đã nói với ông hôm qua.

    - Anh chắc còn nhớ Tân lưu ý chúng ta những thập kỷ phía trước là thời gian vàng của nước ta, phải ra sức tận dụng.

    - Nhớ. Tình hình bây giờ phát triển lên khác lắm rồi, chỉ có một con đường là Đảng ta phải tận dụng bằng được thời cơ vàng này anh Nghĩa ạ!

    - Có sự tự giác và ý chí cách mạng đáng mong muốn ấy không? Hay đấy cũng chỉ là khát vọng của Phạm Trung Nghĩa? Đừng quên không bị dồn đến chân tường như vừa qua thì chắc gì đã có đổi mới!

    - Quả là thế... Nếu không muốn một lần nữa bị dồn đến chân tường thì phải tự giác, anh Hải ạ!

    - Hay trong trường hợp này không tưởng và cách mạng là một hả anh Nghĩa? – Lê Hải vẫn chưa chịu hẳn.

    Ông Nghĩa lắc đầu lia lịa.

    - Gần như là một thôi... Là sự thật sống còn! Mà cũng có thể là sự nhầm lẫn chết người! ...Anh chắc cũng biết trong kinh Phật có sự tích phải bổ tượng Phật ra làm củi để đốt sáng bóng đêm... Bổ tượng Phật ra làm củi trong trường hợp như thế không phải là phá đạo! Có dám đạt tới như thế mới là đắc đạo! Nhầm lẫn hay không nhầm lẫn là ở chỗ này... Không tưởng hay cách mạng là cúi đầu chịu khuất phục.., hay là dũng cảm vượt qua sự nhầm lẫn này!

    - Ôi, thế thì...

    - Như vậy anh cũng thừa nhận phải bắt đầu từ giác ngộ sự vận động khách quan của sự vật có phải không? Đảng viên Lê Hải có nghĩ thế không?

    - Sao lại vận vào chỉ riêng mình tôi? Thế còn đảng viên Phạm Trung Nghĩa lựa chọn gì vậy?

    Ông Nghĩa cười, rồi giãi bày:

    - Tôi à? Tôi lựa chọn Đảng là người phấn đấu cho tự do dân chủ và phát triển! Phấn đấu trở thành người đi đầu trong sự nghiệp này anh ạ! Ôi được như thế, sẽ là vận may, là phúc lớn cho dân tộc ta, cho đất nước ta! Trên con đường này, ta có thể phải trả giá này giá khác cho học phí... Không có con đường lát toàn bằng vàng đâu... Nhưng sẽ không phải làm đi làm lại, càng không phải trải qua con đường đầy đau khổ như nước Nga đang trải qua... Dân tộc độc lập tự do và trí tuệ văn minh nhân loại ngày nay cho phép chúng ta ước mơ như thế...

    - Tôi thừa nhận ngày nay Đảng ta có những tiền đề hoàn toàn mới cho sự nghiệp cách mạng của mình...

    - Vâng... đi với cả dân tộc, có sự hậu thuẫn của cả dân tộc, Đảng ta sẽ bất khả chiến bại! Ôi, đấy sẽ là phúc lớn cho đất nước,... Đảng lãnh đạo thì phải như thế!

    - Như thế phải xây dựng Đảng trở thành đội ngũ tinh hoa của dân tộc...

    - Rèn luyện để trở thành đội ngũ tinh hoa của dân tộc là lẽ sống của Đảng. Anh với tôi, ai nhắm mắt, ai mở mắt đây?

    - Con đường để chiến thắng quán tính lịch sử? - Lê Hải hỏi lại.

    - Chính xác!

    Lê Hải chỉ gật gật chấp nhận, vì hiểu điều này rất hệ trọng. Một lúc sau Lê Hải hỏi gặng:

    - Anh Nghĩa, thế lý tưởng người đảng viên cộng sản còn lại là gì?

    Câu hỏi làm cho Nghĩa lúng túng:

    - Còn lại cái gì à? Tôi đã vấp nhiều lần trong khi tìm cách đi đến tận cùng của vấn đề anh Hải ạ... Tôi đi đến kết luận: Lịch sử, hiện tại và tương lai đã chắt lọc, đã xác định vận mệnh, và cuối cùng đã lựa chọn cho người đảng viên cộng sản Việt Nam chúng ta lý tưởng sống vì sự nghiệp mưu cầu hạnh phúc của nhân dân ta, vì vinh quang của dân tộc! Tôi còn muốn nói thêm, không làm được như thế không còn là Đảng Cộng sản Việt Nam nữa, không còn là người đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nữa! Tự tôi, tôi đã tìm cách giải phóng mình khỏi mọi trói buộc để xác định và lựa chọn lý tưởng như thế...

    Lê Hải trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:

    - Tự giải phóng mình khỏi mọi trói buộc... Anh Nghĩa ạ, tôi nhận thức được sự trung thành của anh với lý tưởng... Có lẽ sự trung thành này làm rõ thêm lý tưởng, nghĩa là giúp chúng ta giữ được lý tưởng... Tôi tán thành! Nhưng mà sẽ gian truân lắm đấy anh Nghĩa ạ...

    - Vâng, tôi hiểu... Nhất là đội ngũ tinh hoa của dân tộc, Đảng của dân tộc thì phải thường xuyên chịu sự sát hạch của dân tộc! Mà khác với trước, dân tộc ta bây giờ là một dân tộc tự do và có trí tuệ.., chủ nhân ông của một quốc gia độc lập!

    - Đòi hỏi với Đảng như vậy thì khắt khe lắm đấy! Gần đây anh Tám Việt còn kể cho tôi nghe có những đảng viên kỳ cựu gửi quyết tâm thư lên Trung ương: Nếu Đảng từ chối mình là đảng của giai cấp, nếu cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân, họ sẽ làm đơn xin ra khỏi Đảng, xin lập đảng mới đấy!

    - Tôi cho đấy là những suy nghĩ chân thành vì đất nước, có thể hiểu được. Đảng phải lựa chọn lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia là trên hết! Xin anh nhớ cho sự nghiệp chấn hưng đất nước ta phải được thực hiện ngay trên quả đất này, trong cái thế giới này, cọ xát với cả thế giới này, chứ không phải là một mình nước ta riêng lẻ tọa hưởng trên cung trăng, muốn làm gì thì làm!

    - Có lẽ ngày nay tiền phong chiến đấu thì phải như vậy... Giai cấp nhất, với nghĩa là cách mạng nhất, thì phải là Đảng của dân tộc! – Lê Hải cảm thấy có lý.

    - Lẽ tất yếu đấy, anh Hải ạ? Còn biến dân tộc này trở thành của Đảng thì đảng sẽ dần dần do những đội quân Chín Tạ chiếm hữu như cháu Vũ nhà anh vẫn lo đấy.

    - Phải chăng đấy là hai ngả đường phía trước mà tầm nhìn của Đảng ta nhất thiết phải vươn tới?

    - Vâng, bây giờ tôi càng vỡ lẽ ra, cuộc cách mạng phát triển phía trước đất nước ta phải trải qua hình như bắt đầu từ nhận thức này anh Hải ạ.. Giống như người đi biển thôi, Đảng ta phải thấy phương hướng phải cưỡi sóng, hoặc chịu để sóng nhấn chìm anh Hải ạ!

    Ngưng một lúc, ông Nghĩa nói tiếp:

    - ...Anh Hải ạ, cuộc sống đã mở mắt cho chúng ta thấy chủ nghĩa xã hội với mọi giá trị tốt đẹp mà những người cộng sản chúng ta xưa nay hằng mong muốn...

    - Kết luận của anh là thế nào? - Ông Hải xen vào...

    - Những giá trị của chủ nghĩa xã hội như chúng ta hằng mong muốn, rõ ràng chỉ có thể từng bước đến với chúng ta trên cơ sở tích tụ những thành quả của phát triển... Hiểu như thế, có thể nói trong đổi mới bây giờ nước ta có nhiều chủ nghĩa xã hội hơn so với trước đổi mới, với nghĩa công bằng hơn, dân chủ hơn, hạnh phúc ấm no hơn.., có phải thế không?

    - Một cách nhìn hay đấy! Từ đâu anh nảy ra khái niệm những giá trị của chủ nghĩa xã hội như vậy? Hay là cứ cái gì đẹp thì anh vơ hết vào khái niệm chủ nghĩa xã hội của anh!

    - Anh thật là tinh quái, nhưng mà có lẽ đúng như thế thật anh Hải ạ... Tôi bế tắc trong định nghĩa về mô hình chủ nghĩa xã hội, nhưng trong lý tưởng của những người cộng sản chúng ta, tôi lại tìm được nhiều giá trị tốt đẹp mà nhân loại đang khát khao... Thế rồi càng khôn ngoan lên, tôi càng thấy nhân loại có trăm nghìn con đường thực hiện những giá trị đáng khát khao ấy, ngày càng gặt hái nhiều thành quả cho những giá trị ấy...

    - Muốn đạt được những giá trị đó, mỗi đảng viên sẽ phải tự bộc lộ mình, phải tự chịu trách nhiệm trước Đảng, trước dân tộc về mọi việc làm của chính mình... Toàn Đảng như thế cũng sẽ minh bạch trước toàn thể dân tộc mình! Tách cái đạo ra khỏi Đảng như thế cũng sẽ khó còn đất cho mọi sự tù mù... Đi theo con đường trở thành đội ngũ tinh hoa của dân tộc, Đảng của dân tộc thì phải như thế...

    - Có lẽ thế anh Hải ạ.

    - Chừng nào Đảng còn trung thành với lời thề ghi trên lá cờ của mình thì nhất định tách được anh Nghĩa ạ! ...Đảng không có lợi ích nào khác ngoài việc phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân! Anh nhớ điều này chứ?

    - Nhớ! Anh thử hình dung xem, một khi Đảng lãnh đạo đã nâng mình lên được tới tầm cao Đảng với dân tộc là một – về trí tuệ, về nghị lực, về phẩm chất, về khát vọng.., một khi dân tộc nhìn thấy ở Đảng tri thức và con đường đi đến hoài bão dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh..! Ôi, là một như thế, anh Hải.., có lẽ đấy sẽ là mở đầu sự nghiệp chấn hưng đất nước Việt Nam ta!

    - Tôi hiểu.

    - Lựa chọn được là một như thế. Đây là cuộc đấu tranh hàng giờ, hàng ngày Đảng ta phải tiến hành anh Hải ạ!

    - Thế anh không sợ kinh tế thị trường đang hàng giờ hàng ngày đẻ ra chủ nghĩa tư bản à?

    - Không. Chuyện đó tôi không sợ. Tôi chỉ sợ Đảng ta không lựa chọn cuộc đấu tranh Đảng phải chấp nhận!

    - Trời ơi anh Nghĩa, kẻ chống Đảng điên cuồng nhất có lẽ cũng chỉ nói được đến mức như anh thôi!

    Ông Nghĩa cười, đứng dậy lấy thêm hạt dưa đổ vào đĩa, rót thêm rượu vào đầy hai cốc.

    - Nhìn ra được vấn đề thì về hưu mất rồi anh Nghĩa ơi!

    - Đảng viên không nghỉ hưu. Tôi sẽ tổng kết, anh Hải ạ.

    - Để làm gì?

    - Để tìm đường đi tiếp, để dứt khoát không luẩn quẩn đi vào cái ngõ cụt của ngã ba quyết liệt ở phía trước.

    - Lại viết à? Ai xem? Ai đọc hả?

    - Phải tổng kết để trang trải với lịch sử anh Hải ạ. Mà có trang trải được với lịch sử thì mới giữ được lòng tin của tương lai!

    - Trang trải với lịch sử? ...Anh có hiểu điều anh đang nói nghiêm trọng như thế nào không? – Lê Hải nhìn vào tận mặt Nghĩa.

    Ông Nghĩa cân nhắc thận trọng:

    - Tôi hiểu... Nhưng nhất thiết phải thế! Đảng ta phải giữ bằng được lòng tin của tương lai anh ạ.

    Lê Hải nâng cốc lên, chấp nhận cách giải thích của bạn:

    - ...Trang trải với lịch sử! Như thế nghĩa là anh lại định bắt tay vào làm cái việc đội đá vá trời như Hậu đã có lần chê cười chúng ta?

    - Không phải thế. Làm nghĩa vụ người đảng viên.

    Lê Hải trầm ngâm hồi lâu.

    - Anh có lý. Nhưng tổng kết cả cuộc đời à? Bắt đầu từ đâu bây giờ?

    - Lúc nào anh cũng nêu câu hỏi khó. Có nhiều bài học thấm thía lắm.

    - Lại đi viết hồi ký phải không?

    - Anh nghĩ thế à?

    - Đừng giở cái trò rởm này ra nhé! Không ngửi được đâu! – Lê Hải bật lại rất nhanh.

    - Tôi sẽ cố không làm cái trò rởm ấy!

    Lê Hải đưa tay bóp đầu bóp trán một lúc:

    - Tổng kết! Phải, tổng kết... Nhưng mà... Cha mẹ ơi, anh tin là ngọn bút chân thành của anh có thể góp phần xoay chuyển được cuộc đời à?

    - Anh Hải! – Nghĩa kêu lên, hai tay giơ lên trời - ...Anh đánh giá quá cao tâm hồn lãng mạn của tôi đấy! Loài người xưa và nay chưa bao giờ có một ngòi bút nào làm được việc này! Cả đến các pho sách của Mác, của Lênin cũng thế thôi! Tôi chỉ khát khao tổng kết để nhìn rõ hơn được cây đời! Như vậy mới hy vọng biết đường trang trải được với lịch sử... Ít nhất là cho chính mình...

    - Vậy anh định tổng kết cái gì?

    Ông Nghĩa sắp xếp các suy nghĩ, nhưng mãi vẫn chưa dứt khoát được:

    - Tôi thực sự lúng túng anh ạ, còn đang lựa chọn... Có lẽ trước mắt tôi muốn nhìn lại chặng đường ba mươi năm đầu tiên của nước Việt Nam độc lập thống nhất...

    - Thế nhưng phải xác định rõ mục tiêu của tổng kết chứ?

    - Vâng. Tôi nghĩ những khát vọng chúng ta nói lên hôm nay đã làm rõ mục tiêu này... Cụ thể là để nhìn rõ con đường chấn hưng đất nước phía trước, và để.. nhìn rõ cái ngã ba quyết liệt, dứt khoát tránh cho Đảng ta không trở thành Đảng hưởng quyền thừa kế! Mục tiêu tổng kết như thế có được không anh Hải?

    Lê Hải ngẫm nghĩ mãi mới trả lời:

    - Nên lắm... Nhưng sẽ gian nan lắm đấy! Liệu có làm nổi không?

    - Gian nan thì đã đành rồi. Điều tôi lo hơn nhiều là có gan tổng kết hay không... Anh nhớ lại cái ngày hai chúng ta dắt nhau đi gặp Quân ủy Trung ương chứ?

    - Nhớ...

    - Lần này nếu không gian nan hơn thì cũng không kém.

    - Tổng kết cái gì vậy?

    - Sở hữu là một động lực quan trọng của con người, rộng ra là của xã hội anh ạ. Song những sai lầm dính líu với phạm trù sở hữu lại là những virus đang gây ra những bệnh hoạn tha hóa mọi mặt anh ạ... Tôi càng có lý do phải sớm bắt tay vào tổng kết vấn đề sở hữu để ý thức được tất cả.

    - Cũng có nghĩa là đụng chạm vào những virus này?

    - Vâng.

    - Nhưng anh có hiểu như thế là sờ mó vào cái chết không? Đã có cả một nghị quyết 6B mà vẫn chưa đâu vào đâu! – Giọng nói Lê Hải đầy vẻ căng thẳng.

    - Anh Hải ạ... - Nghĩa nắm lấy tay bạn: - Anh hiểu đúng tính chất phức tạp của vấn đề đấy.

    - Ôi tổng kết như thế thì anh chưa hình dung được tính chất quyết liệt của cuộc chiến này đâu anh Nghĩa ạ!

    - Anh vẫn thường nói với tôi là người đảng viên bộ đội Cụ Hồ không rời vị trí chiến đấu! Anh quên rồi sao?

    Ông Lê Hải ngẫm nghĩ một lúc:

    - Kỳ vừa rồi vào Nam làm giỗ cho má Sáu Nhơn tôi và đi thăm mộ hai mẹ con Thạnh, anh Tám Việt và tôi trò chuyện với nhau loanh quanh thế nào mà lại húc đầu vào câu hỏi “ai thắng ai?”

    - Lần thứ bao nhiêu rồi hả anh Hải? Giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản ai thắng?

    - Anh cứ trêu tôi mãi... Giữa cách mạng và tha hoá trong Đảng ta “ai thắng ai”? Nghe rõ chưa?

    - Rõ...

    - Tựu trung lại, cái gốc của “ai thắng ai?” trong Đảng ta hôm nay nằm trong câu hỏi quyết liệt: “đất nước này bây giờ là của ai?”

    - Bây giờ anh quên mất không hỏi ai thắng ai? trong đấu tranh giai cấp à? – Nghĩa lại trêu.

    - Tôi quên từ lâu rồi... Ghi sổ đen đi! Thỏa mãn chưa? Thật ra trong mỗi thời kỳ cách mạng câu hỏi “đất nước là của ai?” luôn luôn giúp chúng ta phân định rõ đường lối cách mạng đúng hay sai, có phải thế không anh Nghĩa? Bây giờ câu hỏi này đang chĩa thẳng vào chúng ta! Nghĩa là: Đảng ta bây giờ là ai? Là của ai? đúng như chúng ta vừa mới bàn với nhau.

    - Vâng, không tránh né được.

    - Thực ra dân tộc mình ân tình lắm đối với Đảng, cũng rộng lượng lắm đối với Đảng, có phải thế không anh Nghĩa?

    - Vâng. Không thể nói khác được.

    - Tôi thừa nhận mỗi cao điểm hay mỗi bước ngoặt của lịch sử thường tạo ra những bối cảnh và những cái trớn chúng ta lúc đương thời khó vượt qua được. Anh cứ nghĩ lại mà xem, sau thắng Mỹ mà lại có ngay được quan điểm đổi mới như ngày nay thì thật là không tưởng! Có thể còn bị quy kết là phản động nữa là khác... Anh Tám Việt và tôi nhất trí với nhau như thế... Song ba mươi năm vừa qua là khoảng cách quá đủ để chúng ta tự nhìn nhận lại mình anh ạ...

    Ông Lê Hải đứng dậy đi đi lại lại, trầm ngâm suy tư...

    ...Ôi khi mình hân hoan đứng nhìn lá cờ đỏ sao vàng toả xuống kín mặt tiền Nhà Hát Lớn Hà Nội ngày 19 Tháng Tám, mình đâu có nghĩ con đường đi đến nhận thức cái lẽ tất yếu hôm nay của Đảng, của đất nước quanh co khúc khuỷu đến nhường này... Mấy ngày sau mình đã trang nghiêm đứng dưới chân khán đài Ba Đình... Những ngày hội bất tận của dân tộc...

    Khi từ cửa sổ quay vào, Lê Hải nói:

    - Đúng đấy anh Nghĩa ạ. Chúng ta nợ lịch sử, nợ con cháu mình nhiều lắm! Đảng ta phải đứng ra trang trải với lịch sử thì mới giữ được lòng tin của tương lai, mới bớt được tổn thất và mở đường đi tiếp được... Điều này sẽ quyết liệt lắm!

    - Lại đến lượt lớp đảng viên chúng ta phải xông lên đi đầu như đánh Pháp đánh Mỹ ngày xưa có phải không anh Hải?!

    - Lớp đảng viên chúng ta?!

    - Còn ai nữa? Anh nghĩ lớp đảng viên chúng ta được đặc ân rút về hậu tuyến?

    - Làm đảng viên lúc này thật là vô cùng khó có phải không anh Nghĩa?

    - Vâng

    - Mỗi đảng viên chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật để tự đổi mới và chỉnh đốn...

    Lê Hải bỏ dở câu nói... vì không chịu nổi cái viễn cảnh ghê lạnh có thể xảy ra, nếu... Trong ký ức ông rộn lên những chặng đường thăng trầm của đất nước, của chính thân phận mình...

    Ông Nghĩa thấu hiểu tâm trạng ông Lê Hải lúc này. Ông lặng yên chờ đợi, mãi mới gạn ý bạn:

    - Dứt khoát phải tổng kết chặng đường ba mươi năm đầu tiên anh Hải ạ.

    - Vâng, không thể nói khác được. Đấy chính là giác ngộ con đường của tư tưởng Hồ Chí Minh! Chính vì lẽ này, nhiệm vụ xây dựng Đảng trong chặng đường mới ngày nay, theo tôi phải bắt đầu từ thu phục nhân tâm về một mối anh ạ!

    Lê Hải nắm lấy tay bạn:

    - Ôi, xây dựng Đảng của thời kỳ chấn hưng đất nước trên cơ sở thu phục nhân tâm về một mối! Có lẽ anh nói đúng đấy! Khởi sự của mọi khởi sự! Có thể đây sẽ là nhát búa đầu tiên đập tan một mắt xích của quán tính lịch sử. Có phải như thế không anh Nghĩa?

    - Tôi tán thành!

    - Nếu thế bây giờ tôi có thể nói dứt khoát mình không phải là kẻ cuồng tín! Tôi khẳng định.

    - Tôi cũng nghĩ là ngoài nghĩa vụ đối với dân tộc, chúng ta không có gì khác phải băn khoăn, phải lựa chọn anh ạ.

    - Chúng ta phải là đảng viên của Đảng như thế!

    - Anh Hải ơi, cái giá phải trả cho Tổ quốc độc lập và dân tộc thống nhất không gì có thể so sánh được... - Ông Nghĩa lặng đi hồi lâu, bao khúc đường đời đã trải qua lúc ẩn lúc hiện trong tâm trí...

    Ông Lê Hải cảm thấy ngực mình nặng trĩu. Ông đứng dậy đi đi lại lại, mãi mới quay lại nói với ông Nghĩa:

    - Tôi hiểu... Tôi sống thì mang trong tim mình, chết thì mang theo những lời má Sáu Nhơn tôi nói cho biết vì sao tự tay bà đã xé Tuyên ngôn độc lập..., rồi lại chính tự bà cất đi, gìn giữ... để trao lại cho con cháu... Đảng ta còn nặng nợ với dân tộc nhiều lắm - Lê Hải lặng đi một hồi rồi tiếp - Riêng tôi, cũng nợ anh rất nhiều anh Nghĩa ạ... Tôi sẽ chung sức với anh... May ra hai chúng ta góp được phần mình vào tiếng nói chung bảo vệ Đảng, bắt đầu từ bảo vệ lý tưởng của Đảng anh Nghĩa ạ...

    - Bây giờ là vì dân tộc tự do của đất nước độc lập tự do!

    - Nhất quyết không thể để mất thời gian vàng phía trước của đất nước, anh Nghĩa ạ!

    Hai bà đã thức dậy sau giờ nghỉ trưa, cắt ngang câu chuyện của hai người. Bà Hậu toan rủ chồng ra về, nhưng bà Nguyệt không muốn rời khách, vì hiếm khi có cả một ngày trọn vẹn với nhau như thế này.

    - Năm nay chúng ta phá lệ đi Hậu ơi!

    - Chị định làm gì.

    - Bây giờ chúng mình rủ nhau đi lễ.

    - Xưa nay chị có đi lễ bao giờ đâu.

    - Thế mới gọi là phá lệ.

    - Chị định đi lễ ở đâu?

    - Có lẽ... đền Ngọc Sơn. Vừa là để nhớ đến tổ tiên của đất nước, vừa đi xem người xem cảnh. Kết hợp xem chợ hoa ở phố Lê Thạch và vườn hoa Nhà Kèn(*).[(*)Tên gọi dân dã vườn hoa này của người Hà Nội, vì không thích tên gọi chính thức của nó là vườn hoa Paulbert (toàn quyền Paulbert). Sau Cách mạng Tháng Tám đổi tên là vườn hoa Chí Linh.]

    - Em nhất trí! – Bà Hậu gần như reo lên.

    Nguyện vọng của hai bà là mệnh lệnh tối thượng đối với hai ông. Uống xong ấm trà sen ngày Tết và thưởng thức món mứt khế do bà Nguyệt tự làm rất công phu, hai cặp vợ chồng già quyết định lên đường...

    - Nhân danh tiểu đội trưởng, tập hợp một hàng dọc! Đi đều bước! - Ông Nghĩa vừa hô vừa chống tay lên bàn đứng dậy.

    - Anh Nghĩa, để em gọi taxi đã! – Bà Nguyệt can lại.

    - Ai lại cưỡi ngựa sắt xem hoa thế! Đi bộ mới vui!

    - Anh vừa mới thay chân mới, em sợ anh không đi bộ nhiều được.

    - Em yên chí, anh tập cả tuần nay rồi mà!

    - Không được đâu anh yêu ơi. Anh quên mất những lời cảnh báo của bác sĩ rồi à? Từ một năm nay huyết áp anh thất thường, đã thế nhịp tim của anh hồi này chậm quá và không ổn định!

    - Đừng lo. Có lẽ em muốn trách hồi nay anh yêu em không bằng ngày xưa, có phải không? – Nghĩa chống chế.

    - Có chuyện tim mạch thật hả anh Nghĩa? Sao anh lại giấu tôi? – Lê Hải lo lắng.

    - Chuyện thanh gươm Damocles lơ lửng trên đầu mọi kẻ già nua ấy mà, anh Hải. – Nghĩa cười.

    - Tim anh Nghĩa đập chậm như thế mà Đảng theo còn không kịp, đập nhanh hơn nữa thì chết người ta à! – Bà Hậu trêu Nghĩa.

    - Thôi đi Hậu ơi, đừng làm cho anh Nghĩa phổng mũi. – bà Nguyệt kêu lên.

    - Em đồng ý. Chị Nguyệt nói đúng đấy, em thấy đi taxi thôi. Đến Bờ Hồ anh tha hồ đi bộ, anh Nghĩa ạ!

    - Phụ nữ bao giờ cũng về một phe với nhau! – Ông Nghĩa vẫn chưa chịu.

    - Hay là lấy biểu quyết vậy? – Ông Lê Hải chen vào.

    - ...

    Đúng là người già thường hay có những chuyện của con nít. Chỉ có mỗi việc đi bộ hay đi taxi mà ông Lê Hải tranh thủ hút gần xong điếu thuốc vẫn chưa ngã ngũ được giữa bốn người với nhau.

    Cuối cùng là sự thoả hiệp: Đi taxi, đến ngã tư Hai Bà Trưng – Phan Chu Trinh thì đi bộ...

    (còn tiếp)

    Nguồn: Dòng đời. Tiểu thuyết của Nguyễn Trung. NXB. Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 2006.

     

     

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 55

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,471,535

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/