Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,472,932

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Dòng đời

Nguyễn Trung

  • Thứ năm, 17:44 Ngày 02/07/2020
  • Dòng đời

    Bạch Liên dậy mở cửa cho Chín ông vào rồi khoá trái lại.

    Ngay lập tức Chín ông bế Bạch Liên lên giường. Bạch Liên không kháng cự mà chỉ nói rất khẽ:

    - Trúng kế rồi đấy. Em ném chùm chìa khoá này xuống sân nhé!

    - Đừng, đừng! Anh van em! Anh van em, đừng làm thế! – Hai tay ông Chín quờ quờ trong đêm.

    - Anh định làm gì em thế này?

    - Cho anh xin chùm chìa khoá rồi mới nói chuyện được...

    - Không đưa.

    - Anh quỳ xuống đất lạy em nhé!

    - Không.

    - Anh lạy em ba lạy nhé?

    - Năm lạy!

    - Được… - dứt lời ông Chín quỳ xuống đất, thì thụp vái.

    Bạch Liên thấy bóng ông Chín thì thụp lạy thật, nhưng tối quá không biết ông Chín có ăn gian không…

    Khi ông Chín vừa mới sờ sờ lên thành giường, đụng phải tay Bạch Liên, thì... “tách!” - một tiếng rất nhỏ bật ra trên tường, nhưng trong đêm khuya nghe rất đanh, đèn ngay lập tức sáng choang.

    - Úi! – Chín Tạ chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi im bặt, tay đưa lên cao hơn đầu che cho mắt bớt chói.

    Bạch Liên đưa hai tay bịt chặt miệng mình để nhốt tiếng cười chỉ muốn vỡ bung.

    - Em có điên không? Chết ráo cả với nhau bây giờ! – Chín Tạ vẫn quỳ dưới đất, miệng ghé sát vào thành giường, thì thào.

    Cái bụng, rồi đến toàn thân Bạch Liên lại rung lên vì cái cười bị nhốt chặt. Lần này rung mạnh hơn.

    - Anh van em, tắt ngay đi! Tắt đi! Đừng điên như thế! – Chín Tạ tiếp tục thì thào.

    - Chưa bao giờ được thấy cái mặt người kiểu này! Tiếc quá, không có cái máy ảnh để chụp cái nhăn nhó này! – Hai tay Bạch Liên vỗ đen đét xuống đùi mình, miệng xuýt xoa...

    - Tắt đi! Anh van em! – Chín Tạ vẫn thì thào, gần như mếu.

    Bạch Liên vân vê cái gì đó cưng cứng trong tay, bỗng nhiên đập đánh tét một cái vào giữa trán chín Tạ:

    - Cầm lấy! Đội lên đầu!

    - Trời ơi, capốt! Lúc nào cũng phòng thân thế này hả? Lần trước đã thế này rồi... – ông Chín rên lên và cảm thấy bị làm nhục, nhưng chỉ một loáng thôi.

    - Đội tử tế vào! Cấm hỏi.

    - Anh xin, anh xin... Chín Tạ đứng ngay dậy, lom khom túng túng làm theo lệnh, cái đầu lắc lắc, cái mặt bự dúm dó thêm nữa...

    Bạch Liên ngồi nhìn, hết ngặt nghẹo bên trái lại bên phải, lúc toàn thân rung lên, đầu tóc vật lên vật xuống, rũ ra.., hai tay hết vỗ lên đùi lại vỗ xuống giường, xuống gối... Tiếng cười kìm nén bên trong cứ định bung ra ngoài không biết bao nhiêu lần...

    Nhìn thấy lệnh được thực hiện nghiêm chỉnh, Bạch Liên mới thò tay tắt đèn.

    Hai người còn lục cục với nhau đôi điều vớ vẩn gì nữa trong đêm tối. Bạch Liên rất khó nhọc mới khỏi phá lên cười...

    Lúc Bạch Liên trao chùm chìa khóa cho Chín ông, tay Bạch Liên chạm phải cái kim băng đau nhói, suýt kêu ầm lên.

    Chín ông xin lỗi, rồi lần lần đút chùm chìa khóa rất cẩn thận vào túi áo mình, lấy kim băng gài miệng túi lại, đoạn lúc này mới ập xuống, vồ lấy Bạch Liên, hăm hở...

    Thì ra cái kim băng cho thấy mi đã có cả một kế hoạch chu đáo... - Bạch Liên nhủ trong đầu như vậy.

    - Nhè nhẹ tay thôi, làm rách quần áo em thì ngày mai anh chết đứng với chị Chín đấy...

    - Ôi Bạch Liên, mấy năm nay rồi còn gì nữa! Mong ngày mong đêm! Đây là lần thứ hai trong đời anh... – ông Chín miệng nói, tay bóc quần bóc áo Bạch Liên...

    Thân thể Bạch Liên trần trụi bị hai tay hai chân của ông Chín quặp gọn. Giọng ông năn nỉ:

    - Cho anh xung trận chứ! Bây giờ cẩu đầu trảm cũng đếch sợ!

    - Cờ vào thế, thế thời phải thế...

    Phong ba bão táp ầm ầm nổi lên trong gian phòng. Chín ông lúc hồng hộc, lúc rít lên những âm thanh hoang dã dốc hết bản năng của mình.

    - Sướng chết mất thôi! Ối Bạch Liên ơi! Này... Này... đã quá trời ơi! Số dzách! Số dzách! Sướng chết được!

    - Làm thế này ông cụ nằm dưới nhà không nhắm mắt được đâu...

    - Ông cụ nhắm mắt rồi… - ông Chín quờ quờ tay lên mặt định bịt mồm Bạch Liên, nhưng bị Bạch Liên hất ra.

    Bạch Liên cho Chín ông thoả sức.

    Cuối cùng Chín ông thở mạnh, nằm vật sang một bên. Cả cái thân hộ pháp vừa mới uỵch xuống giường, tay đã va luôn phải chùm chìa khóa đánh cạch một cái. Thế là ngay tức khắc ông Chín bật dậy như điện giật. Ông Chín mặc vội cái quần, rồi bước nhanh ra khỏi phòng. Khi đứng hẳn ra ngoài cửa, ông Chín mới quay lại, gỡ kim băng ở miệng túi áo, rồi thò tay qua cửa sổ đưa cho Bạch Liên chùm chìa khoá.

    Bạch Liên buột ra một tràng cười hí hí hí vào mũi ông Chín qua song cửa, cố ghìm lại ở cổ sao cho ông Chín vừa đủ nghe:

    - Đi từ từ thôi nhé... Nếu không ngã gãy chân, mai không có người đứng chịu tang đâu...

    Ông Chín luống cuống, không kịp hẹn hò gì thêm. Trong đêm tối thanh vắng một mình mà ông vẫn bay đi băng băng xuống tầng trệt như có người đuổi theo phía sau. Đi hết cầu thang vẫn chưa gặp phải ai, ông Chín thở phào nhẹ nhõm, chạy vội vào phòng vệ sinh. Sau đó trở ra, ông bắt đầu đi chậm lại để thở cho hoàn sức. Ông đến tận nơi mà mấy người ngồi quanh linh cữu vẫn ngáy đều đều, lúc này cũng là giờ trực của ông.

    Chín ông để cho mọi người ngủ yên, rót cho mình một chén nước chè, ực một ngụm hết cả chén, rồi chọn cho mình một chỗ ngồi thoải mái, duỗi chân, duỗi tay. Vài phút sau tiếng ngáy của ông rống lên từng hồi, khoan thủng mọi bức tường trong đêm tối...

    Chín bà xuống đến nơi, thấy rõ ràng Chín ông đang ngủ say sưa ngon lành bên cạnh linh cữu cha chồng. Có lúc ông không ngáy nữa, chuyển sang trạng thái ngật ngưỡng mơ mơ màng màng, hai tay đập đập trên đùi. Nhưng ông mơ mơ màng màng cái gì thì không ai biết... Rồi lại tiếp tục ngáy rống lên…

    Chín bà nghiêng nghiêng vòng đi vòng lại ngắm nghía Chín ông từ mọi phía, đến cả giờ đồng hồ, lòng đầy ngờ vực... Sau đó Chín bà rón rén lên phòng Bạch Liên, thấy cửa vẫn khoá trong, yên ắng.

    Chín bà xuống nhà dưới đi nhè nhẹ đến buồng của ô-sin... Ngó vào…

    Yên ắng...

    ...Trời đã sáng rõ, chim chóc ngoài vườn đã bay xa. Những tiếng động từ ngoài phố vọng vào nhà ông Chín ngày càng ồn ào. Lúc này bà Chín mới lấy nhè nhẹ vào người ông Chín.

    Ông Chín thức dậy, đưa hai tay dụi mắt, vươn vai mấy cái rồi ngáp một cái thật dài, cái ngáp sau một giấc ngủ sâu... Nhưng rồi ông lại nằm im...

    - Nè, nè! Túc trực linh cữu bố mình, mà sao ông ngáy lúc như kéo gỗ, lúc như bò rống thế? Rồi lại mơ mơ màng, rồi lại kéo gỗ, lại bò rống..! – Cái nhìn của Chín bà chẳng khác gì con dao sắc đang phanh phui thân hình Chín ông.

    - Ông Chín mở to mắt và đã tỉnh ngủ hẳn.

    - Kìa, có cả kim băng ở túi... Chết thật, sao lại không cài! Có ngày nó chọc cho ông thủng ruột! Dắt cái gì vào người mà phải cần đến kim băng?

    Ông Chín chưa hoàn toàn bước ra hẳn giấc ngủ của mình mà vẫn cảm thấy lạnh toát người, lấy tay rờ rờ cái túi... Tay ông run thật sự:

    - Thôi chết rồi... Thảo nào tôi tìm mãi không ra cái hộp quẹt để hút thuốc... Sao, tôi ngủ thật hả bà? Ngủ có say không?

    - Đừng đánh trống lảng nữa. Bàn thờ, buồng tắm, nhà vệ sinh, các phòng.., chỗ nào ông chả có hộp quẹt! Xưa nay ông có để hộp quẹt trong túi áo bao giờ đâu. Lại phải cài cả kim băng nữa! Ban đêm ông soi dòm cái gì mà phải dắt hộp quẹt vào người?

    - Khổ quá, thức đêm coi cho ba ngủ, thèm thuốc thấy bà. Bỏ sẵn hộp quẹt vào túi đỡ phải đi tìm. Nhà đang có tang…

    - Thế ông dòm dòm ngó ngó cái gì?

    - Chỉ được cái thói vu khống!

    - Thôi được, tôi hỏi ông mơ màng cái gì mà bàn tay cứ lúc lúc đập đập lên đùi, rồi lại ngáy ầm ầm như sấm, rồi lại đập đập lên đùi! Tôi ở đứng cả giờ bên ông mà ông không hay không biết.

    - Tôi ngủ say vậy hả bà? Vậy may quá. Hôm nay bận hơn hôm qua. Sẽ mệt lắm đấy. - Ông Chín thoát nạn một cách khôn khéo.

    - Thôi đi rửa mặt mũi đi, khách đến viếng mà nhìn bộ mặt ngái ngủ của ông như vầy thì không ổn...

    ...Thoát nạn thật rồi! Bả không hay biết gì hết!

    Chín ông mừng thầm, vội vã đứng dậy:

    - Bà ngồi đây nhé. Những người kia mệt lắm. Họ cùng tôi thức thâu đêm, để họ ngủ thêm lúc nữa...

    Chín ông trở về phòng mình trên tầng một tắm gội. Khi trở xuống, ông ghé qua phòng Bạch Liên. Ông thấy Bạch Liên đã quần áo chỉnh tề, trang điểm son phấn xong rồi.

    - Anh vào được chứ?

    - Xin mời. – Bạch Liên mở toang cửa trong khi nói chuyện.

    - An toàn tuyệt đối rồi, không hề hấn gì!

    - Vậy hả. Nhưng tối nay mà anh làm thế là em ném chùm chìa khoá xuống sân đấy! Lúc ấy có chạy đằng trời!

    - Anh biết. Anh biết hôm qua em chiều anh. Nhưng anh không biết lại phải chờ bao lâu nữa cho đến lần sau...

    - Chờ cho đến khi nhà có đám tang mới, lo gì!

    - Phủi phui cái mồm! Phải chờ lâu đến tận đêm hôm qua, khổ ơi là khổ! Nhưng lại có cái hay của nó! Chờ lâu nên sướng không thể tả được!

    - Anh kể cho chị Chín nghe đi, chị ấy thích lắm đấy!

    - Thôi, không nói chuyện linh tinh nữa. Anh có việc này hệ trọng lắm, tiện thể bàn luôn.

    - Chuyện gì?

    - Em rỉ tai bảo Tuyến cò bay về Mỹ ngay. Sắp có lệnh bắt nó đấy.

    Bạch Liên như không tin vào tai mình, song vẫn thăm dò bằng cái giọng đỏng đảnh:

    - Có phải cái tin này là tiền công cho đêm hôm qua không?

    - Khổ quá, hiểu lầm anh rồi. Không có công xá gì hết trọi! Tuyến cò mà bị bắt thì chẳng những ảnh hưởng đến Trung tâm của em mà còn có thể gây phiền toái cho quan hệ làm ăn của chị Chín nữa. Sau cái chuyện dân cư cụm 9 có thêm chuyện này chuyện khác cho thiên hạ đàm tiếu là cực kỳ bất lợi!

    - Chuyện Tuyến cò mặc xác Tuyến cò, hơi đâu em lo cho nó. – Bạch Liên dấn thêm.

    - Điên rồi hả? Phải đặt lợi ích của chúng ta lên trên hết! Tống khứ nó đi càng sớm càng tốt! Không nói chuyện với em nữa... – Chín ông vùng vằng bỏ đi, ngồi lâu hơn nữa cũng bất tiện.

    Xuống đến dưới nhà, Bạch Liên đã thấy Thắng ngồi cạnh bàn uống nước với mấy người khác.

    - May quá, anh Thắng đã đến. Hôm nay các đoàn quan trọng nhất mới đến viếng, sẽ có nhiều việc đấy. – Bạch Liên nói to để mọi người nghe thấy.

    - Anh biết rồi. Hôm nay đoàn của lãnh đạo thành phố sẽ đến, rồi đoàn của Hội Cựu chiến binh, đoàn của Quân khu 9 cũ...

    - Anh vào trong này chúng ta bàn việc đi... – Bạch Liên gọi Thắng sang phòng bên cạnh.

    Trong phòng chỉ có hai người. Thắng toan giở chuyện than thở nỗi nhớ nhung xa cách, hai tay đã với tới môi Bạch Liên, nhưng bị gạt đi ngay:

    - Sáng nay Chín ông vừa cho biết sẽ có lệnh bắt Tuyến cò!

    - Thôi chết! Có chính xác không?

    - Chín ông mà nói thì chính xác một trăm phần trăm.

    - Bao giờ bắt?

    - Không biết, nhưng đã có lệnh bắt khẩn cấp!

    - Bỏ mẹ! - Thắng run bắn lên.

    Hai người thì thầm với nhau đến nửa giờ đồng hồ. Bàn xong, Bạch Liên bảo Thắng:

    - Anh gọi điện thoại bảo Sinh bóng đá đến đây ngay, thay anh làm nhiệm vụ tầu con thoi. Đến bao giờ Tuyến cò lên máy bay anh mới được quay về. Bất kỳ giá nào Tuyến cò phải bay khỏi Việt Nam nội nhật hôm nay. Nhớ cầm theo giấy phép ra sân bay để anh đưa Tuyến cò đến tận cầu thang lên máy bay. Ông Chín dặn kỹ như thế. – Vì lý do an toàn của chính mình, Bạch Liên quan trọng hoá cái thông tin của ông Chín lên nhiều nhiều lần.

    - Hiểu, hiểu...

    Chưa đến tám giờ sáng, đã có người vào viếng, rồng rắn người và vòng hoa lại dài dần ra trên vỉa hè. Chừng hai chục phút nữa đoàn lãnh đạo của Thành phố sẽ đến viếng. Sinh bóng đá thì chưa thấy đâu, Bạch Liên hơi lo, đi đi lại lại gần phía cổng.

    Bỗng nhiên có một sĩ quan bảo vệ mặc thường phục chạy đến gặp Bạch Liên:

    - Chị điều ngay cho tôi một xe của gia đình chở một chiến sỹ của tôi đi cấp cứu.

    - Anh ta ở đâu? Anh ta bị làm sao?

    - Anh ta đi cảnh giới, chuẩn bị cho đoàn lãnh đạo của Thành phố đến viếng, vào trong hẻm, anh ta bị bọn ma tuý chém sã vai, nguy lắm.

    Bạch Liên và người sĩ quan bảo vệ còn đang bàn việc cấp cứu thì có tiếng nhốn nháo lan dần từ ngoài vỉa hè vào trong nhà. Cánh phóng viên và nhà báo đang ngồi quanh bàn nước vùng đứng dậy chạy ngay ra đường, hỏi han mấy người đang nhốn nháo rồi kéo nhau chạy vào trong hẻm xem chuyện gì xảy ra...

    - Anh đã điện cho đoàn lãnh đạo Thành phố khoan hãy đến chưa? – Bạch Liên hỏi.

    - Tôi điện rồi. Trên cho phép chậm lại nửa giờ để lập lại trật tự. Tôi đã lệnh điều động thêm lực lượng bổ sung. Họ tới ngay bây giờ.

    - Tôi điều xe ngay cho anh chở người đi cấp cứu.

    Mọi việc được xử lý xong chưa đầy một phút. Xe máy của người nhà ông Chín đưa người sĩ quan quay ra hiện trường điều động lực lượng mới. Bạch Liên trấn an tinh thần những người đang xếp hàng vào viếng.

    Chín bà mếu máo.

    - Sao lại đâm chém công an giữa ban ngày ban mặt ngay bên cạnh nhà người ta đang có tang thế này hả trời! Thật là điềm gở...

    Mấy ông bà ở Long Hồ ra kêu la oang oang, vì hốt hoảng, vì quá bất ngờ... Người vùng này sao nói to thế!

    Bạch Liên chạy ngược chạy xuôi, hết trấn an khách đến viếng lại phải quay vào lấy lại bình tĩnh cho chủ nhà...

    Mất đến mươi mười lăm phút nhốn nháo, chẳng còn ra cái thể thống gì, chẳng còn gì là cái không khí của lễ tang nữa.

    Bạch Liên giục đám kèn nhị nổi nhạc lên thật to, giục gia nhân thắp thêm hương, nến... Cái đám “bu-dích” chết dấp ở đâu vào giờ này vẫn chưa thấy đến!

    Cuối cùng không khí tang lễ dần dần bình thường trở lại. Trong vòng hai mươi phút sau, lực lượng đặc nhiệm 113 đã hốt xong cái chợ ma túy trong hẻm, thu đi gần một bao tải ống tiêm dùng rồi và chưa dùng, cùng nhiều đồ chích hút và khoảng 700 gram heroine, tiền bạc, một số tang vật khác, bắt đi 6 tên đang công khai bán ma tuý. Lực lượng đặc nhiệm mang theo chó nghiệp vụ còn khám phá ra trong hẻm này một căn nhà đóng cửa kín mít. Đập cửa xông vào, lực lượng 113 thấy có khoảng gần chục con nghiện đang hút hoặc tiêm chích cho nhau. Góc bên trong lúc nhúc gái bán dâm và người mua dâm đang hành nghề, tất cả đến hơn một chục người, cũng đều là dân chích hút hay dân lắc... Bọn họ đều bị bắt lên xe đưa về đồn cảnh sát để xét hỏi. Đám phóng viên phục vụ tang lễ ở nhà ông Chín tình cờ có mặt rất kịp thời trong vụ này và hầu như đã thu được toàn bộ diễn biến sự việc vào ống kính...

    Đám phóng viên quay trở lại nhà ông Chín được một lúc thì đoàn lãnh đạo Thành phố đến viếng. Mọi việc lại diễn ra theo đúng tiến trình nghi thức của lễ tang, coi như không có chuyện gì xảy ra. Sau khi viếng, ông bí thư Thành uỷ còn đứng lại một úc an ủi gia đình ông bà Chín. Rồng rắn người và hoa lại tiếp tục trườn vào nhà ông Chín cho đến xẩm tối, trong một trật tự hoàn hảo...

    Trong ngày, tàu con thoi có năm, sáu việc phải làm, nhưng Sinh tỏ ra không thua kém gì Thắng, mọi việc Bạch Liên giao cho Sinh đều được hoàn thành mỹ mãn.

    Khi cả nhà ngồi vào ăn tối thì bà Chín kêu toáng lên, trên tivi có phóng sự “Một góc hẻm của thần chết”, tường thuật chi tiết vụ lực lượng đặc nhiệm sáng nay vừa mới triệt phá một ổ ma tuý và lắc và khét tiếng thành phố. Mọi người bỏ mâm bát, chạy ra đứng dồn trước tivi để theo dõi. Họ biết ngay đấy là chuyện xảy ra sáng nay trong hẻm gần nhà mình, toàn là những hình ảnh bẩn thỉu không thể tưởng tượng nổi... Phóng viên cho biết sở dĩ ổ này tồn tại ngang nhiên bao nhiêu năm nay là vì dân chung quanh thì bị bọn ma tuý khống chế và trấn áp thẳng tay, có người đã bị chọc cả kim tiêm vào người và đang lo bị lây HIV/AIDS, chính quyền phường thì bất lực... Nếu không có cái chuyện một nhân viên an ninh đi cảnh giới bị chém sã vai, lực lượng 113 phải đến ứng cứu, thì cái “hẻm của thần chết” này chắc chắn còn ngang nhiên tồn tại dài dài...

    Chín ông bực mình nhất về lời bình của phóng viên: “Tất cả xảy ra ở trong cái hẻm, nghe có vẻ kín kín, xa xa, nhưng thật ra chỉ cách nhà ông Dương Đình Tạ, tức Chín Tạ, có vài nóc nhà...”  Cả thành phố này ai mà không biết ông là nhân cỡ nào!

    - Tiên sư chúng mày! – ông Chín đứng giữa nhà mà chửi, nhiều người ngơ ngác không biết tại sao ông Chín lại làm như vậy? Ông chửi ai?

    Có mấy đoạn video của phóng sự này làm cho bà Chín kêu ầm lên. Trên màn ảnh nhỏ người ta thấy rõ những người đến viếng đang đứng quanh hiện trường. Không biết phóng viên vô tình hay hữu ý để ống kính lướt đi rất chậm trên một vài vòng hoa, khiến người xem có thể đọc rõ tên bố ông Chín ghi trên băng vòng hoa. Người ngồi trước màn hình nhỏ dễ nhận ra ngay đó là những người đi viếng bố ông Chín. Có chỗ phóng viên còn tiện mồm gọi luôn cái hẻm ấy là “hẻm ông Chín” cho ngắn gọn trong khi bình luận.

    Một bà già xuất hiện trên ti-vi, gầy guộc, rách rưới, vẻ mặt đầy đau khổ. Bà già nói: “Gần một chục năm nay con hẻm chúng tôi sống dở chết dở vì cái ổ ma tuý và mãi dâm này, chính quyền diệt không lại. Tôi có hai thằng con trai đang đi làm đi ăn, thì đùng một cái cả hai đều dính vào cái đám này...Xin cảm ơn Đảng và Chính phủ đã cho công an 113 về hốt bọn này đi. Cũng may là nhờ có đám tang bố ông Chín. Cụ thiêng quá, đã về với trời phật rồi mà vẫn báo cho công an biết đến giúp chúng tôi. Vì thế tuy chẳng họ hàng gì, tôi cũng len vào dòng người đi viếng để thắp cho cụ nén hương tỏ lòng biết ơn cụ...” Phóng sự “Một góc hẻm của thần chết” kết thúc.

    - Tổ cha cái bọn phóng viên chúng mày! Ăn cứt vào mồm hay sao mà ngu thế! Ai lại quay cả những người đi viếng đám ma của nhà người ta vào cái phóng sự chết tiệt này! - ông Chín lần này chửi thẳng vào cái tivi trước mặt.

    Tối khá muộn, mới thấy Thắng lù lù dẫn xác đến, dáng điệu nhanh nhẹn, vẻ mặt tươi cười. Chỉ thoáng nhìn, Bạch Liên hiểu ngay Thắng đã làm đúng việc được giao. Thắng nói chuyện xã giao với mọi người một lúc, rồi sang phòng bên ngồi nói chuyện riêng với Bạch Liên.

    - Tất cả diễn ra đúng như chúng ta đã bàn. Anh chịu em là người đạo diễn giỏi.

    - Tuyến cò phản ứng thế nào?

    - Khi nghe anh nói xong mọi việc, Tuyến cò mặt cắt không còn giọt máu. Tuyến cò cũng thừa nhận nếu không có anh đưa ra tận cầu thang lên máy bay thì sợ lắm. Nhất nhất mọi việc hắn đều làm như chúng ta đã bàn. Tuyến cò để lại một bức thư gởi Trung tâm, cáo lỗi phải bỏ dở một số cuộc đàm phán, với lý do vợ bị ốm nặng nên phải về Mỹ gấp.

    - Tốt lắm, đúng kế hoạch. Cuối tuần sau Trung tâm sẽ phát đơn kiện Tuyến cò về tội xù nợ và bỏ trốn ra nước ngoài... Chủ động như thế, Trung tâm sẽ đóng vai nạn nhân, bàn tay của Trung tâm hoàn toàn sạch sẽ trong vụ Tuyến cò. Thắng nhớ lên lịch cho việc này, không được quá sớm hay quá muộn.

    - Tuân lệnh bà chủ của anh. – Thắng vừa nói vừa ôm lấy Bạch Liên, hôn được mấy cái, mơn trớn Bạch Liên một lúc nữa, và cũng biết dừng lại đúng lúc.

    Chín ông gõ cửa bước vào.

    - Anh Chín đây rồi, báo cáo anh, em đã tiễn Tuyến cò lên máy bay về Mỹ chuyến tối nay. Vì thế bây giờ em mới về đến đây. Tự tay em dắt hắn ta từ phòng VIP lên máy bay rồi em mới xuống. – Thắng chủ động báo cáo.

    - Vậy thì tốt lắm.

    - Em gặp cả thằng cháu nội bà Sáu Nhơn. Nó thuê phòng VIP ngay bên cạnh phòng VIP của em. – Thắng muốn chứng tỏ mình nói có sách, mách có chứng.

    - Thằng nào đấy?

    - Thằng Vũ ạ.

    - Nó cũng đi Mỹ à?

    - Vâng. Khi cùng bước ra em chạm trán với nó. Hỏi thăm nó mấy câu, nó nói đi Mỹ tìm hiểu vụ Mỹ kiện ta về cá basa.

    - Ba sa hay bốn sa mặc mẹ nó. Chính tay anh dắt được thằng Tuyến cò lên máy bay là tốt rồi. Sáng kiến của ai mà nhanh gọn thế? - Ông Chín hỏi.

    - Ngoài Bạch Liên ra thì còn ai vào đây được nữa, thưa anh.

    - Chúc mừng! Chúc mừng! Nhẹ cả người... - Ông Chín bắt tay hai người rồi quay ra. Đến cửa, ông Chín còn ngoái lại - Đúng bảy giờ rưỡi sáng mai, bắt đầu tiến hành chương trình đưa linh cữu về quê. Cô Bạch tối nay chịu khó rà soát một lần nữa mọi việc nhé.

    Thắng cũng hiểu là đến giờ mình phải ra về.

    Lễ tang tổ chức tại nhà nhưng việc nào việc ấy khớp với nhau từng ly từng tí còn hơn cả các cuộc tang lễ chính thức thỉnh thoảng vẫn có trong Thành phố. Đúng 7 giờ rưỡi sáng, 6 môtô và một xe công an dẫn đầu làm nhiệm vụ dẹp đường cho đoàn xe đám ma bố ông Chín lên đường về quê.

    Đi đầu là xe linh cữu, rồi đến các xe chở thân quyến, các xe chở khách đi viếng... Tiếp theo nữa là 4 hay 5 xe to chở các vòng hoa tết bằng hoa thật. Riêng các vòng hoa cườm Chín bà bắt để nguyên trong vườn. Rồi đến các xe của các khách có tấm lòng tiễn người quy tiên về tận quê. Tất cả đều trong hàng lối trật tự. Các ngã ba ngã tư thường kẹt xe đều được hệ thống bộ đàm điều khiển cho công an dẹp đường từ trước... Các xe cộ và khách đi đường phải dạt sang hai bên, có chỗ phải chờ đến cả giờ đồng hồ cho đoàn xe đưa ma đi qua... Phóng viên N.T. của báo Trẻ, cũng trong nhóm được mời phục vụ đám tang bố ông Chín, đã đứng chực sẵn cả giờ trước đó ở dọc đường theo sự phân công của nhóm. Anh ta đếm được tổng cộng các loại có 167 xe.

    Trên đường trở về Thành phố, anh xe ôm chở phóng viên N.T. không thể nào kìm nén cảm tưởng của mình trong khi nói chuyện với đồng nghiệp:

    - Lễ an táng ở Long Hồ miễn chê! Miễn chê!

    Sự thật lời bình đó hoàn toàn chính xác. Từ hai ngày trước Thắng đã cho người của Trung tâm về lo liệu từng ly từng tí mọi chuyện, từ báo các quan khách trong tỉnh về dự lễ hạ huyệt, rồi nghi thức tiến hành lễ an táng với sự tham gia đông đủ của họ hàng làng mạc, đến việc cúng lễ tại chùa, tiếp mấy trăm khách đi đưa ma từ Thành phố về...

    Phóng viên N.T. phục nhất cái đoạn có hơn hai trăm xe ô tô, vì lúc này thêm nhiều xe của các quan chức địa phương, chui vào một cái làng nhỏ xíu, làng Long Thuỷ, thế mà không một ách tắc nào quá vài phút, cả lúc đến cũng như lúc về! Trung Tâm đã thuê được mấy thửa ruộng làm bãi đỗ, có người xếp chỗ cho các xe đỗ thành hàng thành lối, làm mấy con đường tạm vào và ra cho xe đến xe đi, cắt cử người điều hành xe chạy trên đường., huy động công an địa phương điều phối xe cộ trên đoạn quốc lộ đi ngang qua làng... Trời cũng như chiều lòng gia đình ông Chín, nắng đẹp, khô ráo... Nhiều lái xe khen lấy khen để, vì có phong bì thay thế sự đón tiếp ăn uống đã đành, nhưng khen nhiều nhất về năng lực tổ chức điều hành giao thông của cái xã Long Thủy cỏn con này...

    Thế mà tại Thành phố cái chuyện ách tắc giao thông là chuyện cơm bữa không sao thanh toán được.

    Các lái xe vui mừng quá sớm. Lúc về, khi ra khỏi địa phận Vĩnh Long, càng vào sâu địa phận An Giang càng tắc đường. Có xe đến tối mịt mới bò được về đến gần Thành phố...

    Một tuần sau lễ an táng, ông bà Chín mời Bạch Liên và Thắng đến ăn cơm tối, vừa là để cảm ơn, vừa là để bàn tiếp công việc. Cả bữa cơm chỉ có bốn người.

    Cái chính là bàn công việc.

    - Tại Thành phố thì cô Bạch là tổng tư lệnh số 1, còn tại que,â anh Thắng xứng đáng nhận chức bộ trưởng Bộ giao thông. - Ông Chín khen hai người.

    - Nếu không có cái đám phóng viên chết giẫm xía vào thì hay biết mấy. – BÀ Chín cắt ngang.

    - Chúng nó chỉ làm cái việc đưa tin thì không sao. Đằng này lại có mấy cái phóng sự mắc dịch! – Bạch Liên nhận xét.

    - Cái sáng kiến mời bọn này là của ai? – Ông Chín đáo mắt nhìn quanh, nhưng không có ai trả lời.

    - Để kín kẽ, tôi đã từ chối mọi sự giúp đỡ của lãnh đạo Thành phố rồi cơ mà! - Ông Chín vặn hỏi.

    Thắng lắc đầu, Bạch Liên lắc đầu.

    Mãi Chín bà mới nói:

    - Mời thì không ai mời, Thành phố hỏi gia đình có cần giúp đỡ gì không, tôi đã bảo không rồi. Hỏi cái gì tôi cũng nói không đúng như ông dặn. Đến khi họ hỏi có cần quay phim chụp ảnh để giữ lại hình ảnh tang lễ không, tôi bảo thế thì được. Đầu đuôi là như thế!

    - Thôi chết tôi rồi, lẽ ra bà phải hỏi ý kiến cô Bạch. Cần có ảnh có băng ghi hình lưu niệm thì bỏ ra mấy đồng thuê mấy thằng cha phó nháy có phải là đỡ rách việc không! Cái bệnh đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành của bà nó làm hại cả nhà đấy!

    - Nhưng lúc ấy cô Bạch vẫn đang ở ngoài Bắc, đã về đâu mà hỏi! Chỉ giỏi mạnh mồm vu khống người ta!

    - Thôi, không cãi nhau nữa! Có truy được thằng nào viết bài nào không?

    - Đừng mất công làm chuyện này anh Chín à, họ ký bút danh hết. Đụng vào họ là thêm phiền nữa cho mình. – Bạch Liên can ngăn.

    - Thôi được, tạm quên mấy thằng trời đánh này đi. Qua đám tang này tôi thắng lớn, nhẹ cả người.

    - Ông thì lúc nào mà chẳng thắng lớn, thắng đơn thắng kép! – Đay nghiến chồng hình như đã trở thành thói quen của Chín bà.

    - Thắng lớn thật mà, lâu nay có một số việc đấu đá nhức đầu một chút. Nhưng nhà có tang, bí thư đến viếng tận nhà, lại động viên tôi cố gắng giữ gìn sức khoẻ vì công việc sắp tới rất bận. Rõ ràng ổng chưa muốn loại tôi.

    - Anh Chín quá lo xa đấy thôi ạ. Ai dám loại anh? - Thắng nịnh.

    - Lời tự miệng bí thư nói ra, tôi nhẹ cả người. Đấy là thắng lợi thứ nhất. – Ông Chín giảng giải.

    - Ông mà cũng sợ bí thư đến thế à? Ông vẫn bảo là chính tay ông vun vào và coi nó là đàn em của ông cơ mà... – Bà Chín khiêu khích.

    - Khi còn ở “rờ” nó là đàn em thật, công lao vun vào cũng có. Nhưng bây giờ nó giữ cương vị bí thư thì lại là chuyện khác. Thắng lợi thứ hai của tôi là đẩy được Tuyến cò về nước. Bà muốn gọi là thắng lợi kép cũng được!

    - Nó đang làm ăn với tôi yên lành, sao ông phải tống khứ nó đi?

    - Bà chẳng hiểu gì cả, đi đâu nó cũng vác cái thư rởm đề nghị Thủ tướng uỷ nhiệm cho nó đi vay vốn nước ngoài, nó cuỗm được khối tiền của một số cơ quan chung quanh việc này... Biết đâu có thể tới bạc triệu...

    - Triệu tiền Việt hả? – Bà Chín hỏi.

    - Tiền Việt thì nói làm đếch gì! Công an kinh tế đã có ý kiến phải theo dõi. Nghe đâu ngân hàng cổ phần Việt Phát cũng bị nó làm một vố đau. Sự việc như thế là bắt nó đến nơi rồi, lệnh đã thảo rồi. Thế mà bà thì cứ dính chặt vào nó! – Ông Chín giảng giải.

    - Này ông ghen hả? – Bà Chín nổi tam bành.

    Nhưng ông Chín phá lên cười tưởng chừng cửa kính trong phòng vỡ hết, khiến bà Chín cụt hứng.

    - Sao, ghen với bà hả? Nói chi mà kỳ vậy? Nếu thế thì phúc đức cho tôi quá! - Ông Chín phải nghỉ một lúc vì cười, - ...Bà cứ dắt nó đi hết cơ quan này lại đến công ty khác... Chỗ nào bà chìa mặt ra mà người ta lại không phải giúi cho bà hay cho nó mấy đồng, hứa hẹn điều này điều khác? Bà có tính sổ là đã giúp nó moi được bao nhiêu tiền của nhà nước không?

    Ngồi nghe mà Thắng rùng mình, càng khâm phục cái tài quyết đoán của Bạch Liên. Còn những khoản tiền Bạch Liên nhờ Tuyến cò để ở tài khoản nước ngoài chỉ có trời biết...

    - Cô Bạch không mạnh tay tống khứ nó đi thì hậu quả khôn lường đối với cái nhà này. – Ông Chín càng được thể.

    Bà Chín bị chồng thẳng thừng chế giễu nên lúng túng, mãi mới phản công lại được:

    - Chỉ có thế thôi à? Ông còn thắng lợi gì nữa nói nốt ra đi? – Vẫn cái giọng đay nghiến chồng.

    Trò đời có tật giật mình, câu hỏi vu vơ làm Chín ông chết ngắc.

    Không rõ vô tình hay cố ý, đúng lúc này Bạch Liên mở ví đầm, dùng ngón tay cái và ngón chỏ nhón lấy chùm chìa khoá giơ lên gần trước mặt ông Chín cho mọi người nhìn thấy. Ông Chín chớp mắt mấy cái liền, rồi nghệt mặt ra.

    Nhưng Bạch Liên tỉnh bơ:

    - Em trao trả cho chị một nhân chứng lịch sử!

    Bạch Liên đã nói hết câu, chùm chìa khoá đã gọn trong tay bà Chín, thế mà mắt ông Chín vẫn trợn tròn, mồm há hốc, toàn thân ngay đơ như bị ai đó điểm đúng huyệt cấm.

    - Ôi cô Bạch nói năng văn hoa quá! – Bà Chín nhận chùm chìa khoá từ tay Bạch Liên.

    - Nó xứng đáng là nhân chứng lịch sử đấy chị ạ! - Bạch Liên cười ranh mãnh.

    - Tôi biết mà, cô giữ nó thì tôi yên tâm!

    Khi hiểu ra, đến lúc này chính Chín ông lại muốn cười lắm, nhưng cố bấm bụng, không dám cười. ...Ôi không thể nào quên... cái đêm hôm ấy... Bạch Liên ơi! Không thể nào quên! Câu chuyện trên bàn ăn ngắt quãng một lúc.

    - Hai thắng lợi to thế mà bà chưa thoả mãn hả? – mãi Chín ông mới vớ được cái ý này để nói thành lời. -... Nhưng xem ra tôi thấy chi tiêu cho đám tang như thế tốn kém quá đấy.

    - Chuyện vặt thôi anh Chín, Trung tâm trang trải xong hết rồi ạ. - Thắng đỡ lời.

    - Vặt nhưng là bao nhiêu? Tôi cũng cần biết để có ý niệm về công việc. - Chín ông hỏi gặng.

    - Anh khăng khăng hỏi thì em phải báo cáo. Nói tiền Việt thì nghe to lắm, tổng chi khoảng hai mươi nghìn đô thôi ạ. – Thắng nói thế, nhưng trong bụng cũng muốn cho Chín ông biết Trung tâm đã phục dịch nhà ông trong đám tang này tốn kém như thế nào... Còn công sức lao động chân tay và trí não thì không tiền nào tính được.

    Chín bà lắc đầu, tính nhẩm ra là nhiều trăm triệu...

    ...Mình cho đem bán hai trăm mười bảy vòng hoa cườm để ở ngoài vườn mới được có hai triệu chín trăm năm mươi nghìn đồng... Mả mẹ nó, lẽ ra là chẵn ba triệu, con mụ đồng nát kèo nèo bớt mất của mình năm mươi nghìn... So với tổng chi này thì chẳng bõ bèn gì... Bà Chín tìm cách đánh trống lảng, buột miệng: “ Tôi biết vì sao đám tang có một số trục trặc. Có thể có vận áo xám đấy!”

    Ba người còn lại bỗng dưng ngơ ngác, có phần lo sợ. Để tăng thêm tầm nghiêm trọng của câu chuyện, bà Chín dừng một lúc mới nói tiếp:

    - Ngay sau hôm đưa ma về Long Hồ, tôi đi gặp thầy Bỉnh. Tôi chưa nói gì mà thầy kể vanh vách từ đầu đến đuôi tự khi ông cụ nhà mình sắp mất, trối trăng điều gì, đám ma làm ra sao, ở Thành phố, ở quê, cứ như là thầy ngồi ngay trong nhà nhà mình vậy. Kinh nhất là tôi thấy thầy Bỉnh nói gần như đúng từng câu từng chữ những lời ông cụ dặn dò chỉ có ông và tôi biết. Nhất là những việc ông cụ dặn phải trang trải ở quê... Nói chung thầy cho là mọi việc đều tốt, còn tiếp tục phát tài phát lộc, ăn nên làm ra.

    - Thế thì hay quá rồi còn gì nữa! – Chín Tạ chen ngang.

    - Nhưng có một hai điều nguy hiểm, phải đề phòng, nếu không phòng được thì nhẹ là ai đó trong nhà mất chức, nặng là xảy ra trùng tang, không dưới một lần...

    - Cái gì? Bói toán chó gì mà nghe cứ như là án tù hay án tử hình thế? Đã bao nhiêu lần tôi bảo bà là bà quên cái thằng cha thầy bói Hai Bỉnh này đi, toàn đồ nhảm nhí! – Chín ông nói cứng thế, nhưng trong lòng cũng run run thế nào ấy, toàn thân cảm thấy gai gai lạnh.

    - Họ nói thế nào hả chị? – Thắng cũng run.

    Chỉ có Bạch Liên vẫn thản nhiên ngồi nghe.

    - Thầy Bỉnh nói, theo phong thuỷ và địa lý, long địa cơ quan ông nằm đúng chỗ đuôi rồng, sáu giáp vừa qua là thời kỳ con rồng ở đấy ngủ nên cơ quan ông vô sự. Thầy phán: “Từ đầu năm nay bước sang kỳ sáu con giáp mới, là thời kỳ con rồng thức, nó bắt đầu quẫy…”

    - Trong cả sáu giáp? Nghĩa là… - Ông Chín tính trong đầu.

    - Nghĩa là suốt bảy mươi hai năm tới. - Bạch Liên tính hộ ông Chín.

    - Đấy, ông thấy chưa? – Bà Chín được thể: - Thầy Bỉnh nói, khởi đầu là những tiếng xì xèo chung quanh cái chức thủ trưởng của ông nhà, rồi đến cái đám tang ông cụ nhà ta – tức là bố ông đấy... Mà sáu con giáp tới là thời kỳ bốc hoả của khu đất này, nên sẽ xảy ra nhiều chuyện đột biến lắm.”

    - Phán gì mà cứ đọc trong sách thế? - Ông Chín băn khoăn thực sự.

    - Ông không lo việc này thì lại giống cái chuyện mấy ông giám đốc trường đại học Kiến Trúc ngoài Bắc thay nhau chết đột tử như cáo phó đã đăng ấy! – Chín bà nói tiếp. - ...Thầy Bỉnh kể vanh vách từng người. Không chết vì bệnh tật khổ sở thì lại chết tai nạn... Thầy Bỉnh nói như thế đấy. Tin hay không tin mặc ông! Còn tôi thì tôi biết là ông mong tôi chóng chết! – Câu nói cuối cùng mắt Chín bà hướng về Bạch Liên. Nhưng cô Bạch tỉnh bơ.

    - Bà chỉ được cái ác khẩu. Tôi rủa bà chết bao giờ? Thầy Bỉnh có bảo cách phòng ngừa thế nào không? – Ông Chín bắt đầu lo...

    - Có. Thầy Bỉnh nói rồng thức vào thời kỳ bốc hoả, nên phải chặn đuôi rồng lại bằng cách đào một con mương xuyên dọc cơ quan ông. Phải làm sao cho có nước chảy liên tục. Tôi giãy nảy lên, ai lại đi đào một con mương hay cái cống xuyên dọc cơ quan ngay giữa thành phố bao giờ! Có ba đầu sáu tay cũng không làm được!

    - Thế ý lão ấy thế nào? – ông Chín sốt ruột.

    - Thầy Bỉnh thấy tôi có lý, hỏi gặng lại tôi: Hay là bà về khuyên ông Chín nghỉ hưu ngay bây giờ đi, không giải hạn được thì tìm cách thoát hạn vậy. Ý ông thế nào?

    - Tôi không điên như vậy. - Ông Chín giãy lên. - ...Thầy Bỉnh có nói còn cách nào khác nữa không?

    - Tôi biết ngay mà, ông thà để vợ con mình chết chứ không bao giờ chịu về hưu. Khấn vái gieo thêm mấy quẻ mới, tính mãi các quẻ, thầy Bỉnh nói chỉ còn một cách cuối cùng là làm thế nào có nước phun liên tục dọc cơ quan để trị hoả. Đấy là kế sách cuối cùng.

    Chín ông và Thắng ngồi vò đầu vò tai mãi. Bỗng dưng Bạch Liên chen vào:

    - Em nảy ra ý nghĩ này: Làm một giàn phun nước thật đẹp mang tính chất trang trí suốt dọc tường phía trước của cơ quan. Chị Chín thử hỏi ông Bỉnh xem như thế có được không. Vì là giàn phun nước trang trí, nên có thể cho nước chảy suốt ngày đêm, miễn là nước phun sao cho đẹp.

    - Hay quá! Hay quá! - Thắng vỗ tay tán thành. - Chị Chín hỏi lại đi, nếu được thì làm theo phương án này.

    - Nhưng làm sao tự nhiên xây lắp giàn phun nước phía trước cơ quan được chứ? – Chín ông băn khoăn.

    - Chuyện vặt anh Chín ạ. Lấy cớ trang trí lại mặt tiền cho cơ quan. Việc này dễ ợt. Hiện nay lại đang có phong trào làm cho Thành phố xanh, sạch, đẹp, thuận vô cùng. – Thắng góp ý.

    - Ôi, thế thì hay quá. Bà đi hỏi lại ông Bỉnh nhé. Mai đi hỏi ngay đi! Tôi bảo đám quản trị của tôi lo chạy kinh phí để cho danh chính ngôn thuận, nhưng thi công thì giao cho công ty xây dựng của Trung tâm, anh Thắng thấy được không?

    - Được quá chứ ạ.

    - Chờ ý kiến cuối cùng của ông Bỉnh, chúng ta tạm thời dự định như thế đã nhé. – Ông Chín kết luận.

    - Anh cứ giao hết mọi việc cho em. - Thắng chộp luôn.

    - Bây giờ tôi có việc quan trọng muốn nói về cô Bạch và anh Thắng. Tôi biết là hai người quan hệ rất tốt với nhau, nên có thể bàn thẳng ra ở đây được. - Ông Chín dừng lại, xem xét hai người phản ứng thế nào.

    Thắng sướng rơn trong bụng, hy vọng Chín ông có điều gì tốt đẹp vun vào cho hai người, may ra vớt lại được cái chức tình quân thủ trưởng. ...Mẹ kiếp, làm mãi cái chức tên nô lệ đầu bảng nhiều điều ô nhục lắm! Mãi không thấy ai nói tiếp, Thắng giục:

    - Xin anh Chín nói ra cho chúng em bàn với nhau, và cũng để xin anh chị góp ý kiến...

    - Tôi thấy anh Thắng bây giờ nên chú ý đến con đường chính trị thì mới tiến xa được. Qua lo cho đám tang này, tôi thấy anh có nhiều năng khiếu về tổ chức giao thông. Anh nên chuyển mấy công ty xây dựng của Trung tâm sang làm các công trình giao thông, chịu khó đảm nhiệm luôn cả công tác Đảng bên khối giao thông, chờ có dịp thuận tiện tôi sẽ cơ cấu anh vào đảng uỷ quận, rồi từ đó tính tiếp... Để thu xếp được như vậy, Trung tâm nên giao hẳn cho cô Bạch làm tổng giám đốc. Năm ngoái Trung tâm đã làm xong công việc kết nạp Đảng cho cô Bạch, như thế là rất thuận. Hai người tính toán thế nào trong vòng một năm thực hiện được những mục tiêu mới này, thế là đẹp...

    - Ôi, em cảm ơn anh Chín. Em nghĩ là được. Thực ra Bạch Liên đã điều hành Trung tâm rồi, nguyên tắc ăn chia cũng đã thành nếp từ lâu, cứ thế mà làm, em chỉ phụ vào thôi. – Thắng toan đứng hẳn dậy để cảm ơn, nhưng thấy còn ngờ ngợ cái gì đó nên lại ngồi xuống: -... Anh Chín ạ, em nói thế này anh đừng giận. Anh xếp đặt cho em như thế là em quyết tâm đem cả cơ nghiệp đi theo anh đấy. Anh hiểu ý em chứ ạ?

    - À, còn chắc lép phải không? Nói cho mà biết nhé, Chín này đã cơ cấu ai thì không bao giờ trật! Còn được hay không được là chỉ tại người ấy thôi. Nghe thủng chưa?

    - Anh nói thế thì em sẽ phấn đấu đến cùng ạ!

    - ...

    Riêng Bạch Liên chẳng nói chẳng rằng, thờ ơ ngồi nhấm nhấm mấy hạt điều... Vì từ lâu Thắng chỉ là con trâu kéo cày cho Bạch Liên, cái chức tình quân thủ trưởng của Thắng đã bị Bạch Liên trao cho hổ xám rồi.

    ...Qua đám tang này, Chín ông thắng, Chín bà thắng, Thắng được hứa cái bánh rất đẹp cho tương lai. Riêng mình thì được cái gì nhỉ? Có lẽ chỉ được cái việc nắm chặt hơn nữa trong tay mình Chín ông, Chín bà và cả Thắng... Bõ cái việc phải hy sinh hai ngày với hổ xám?. Có phải thế không? Cái Trung tâm Bình Tiến thì nằm trong tay mình từ lâu rồi, có gì mới đâu… Bản quyết toán của mình chỉ có vậy thôi à?

    …Không, không phải như thế! Có lẽ cái thắng đậm nhất là mình thực sự chinh phục được hổ xám... Ôi cái nhìn đắm đuối nói lên tất cả. Điều này quan trong hơn nhiều... Lần thứ hai trong đời mình cảm thấy được thế nào là yêu. Đây mới là cái thắng lớn nhất của mình! Sao cái giây phút mình tìm lại được chính mình ngắn ngủi đến thế? Cái đám ma chết tiệt! Cái giá phải trả cho đam mê chinh phục đắt quá!

    - Cô Bạch nghĩ gì mà ngồi thừ ra, không thấy có ý kiến?

    - Để mọi người yên tâm, em nói dứt khoát thế này, dù em có là Tổng giám đốc Trung tâm, mọi việc của Trung Tâm vẫn như đã giao ước, không thay đổi mảy may. Mấy năm nay đã như thế rồi. Ngay ngày mai, em cắt hẳn đoàn xe vận tải đường dài sang chỗ anh Thắng. Cho thêm cả hai công ty xây dựng nữa! Được chưa? – LÚC này Bạch Liên mới lên tiếng.

    - Cô Bạch đúng là thẳng ruột ngựa! Không biết vòng vo bao giờ. Như thế việc thành lập tổng công ty giao thông vận tải của Thắng sẽ dễ như trở bàn tay. Chỉ cần có cái quyết định của Thành phố là xong. Tôi sẽ lo cho. - Ông Chín khen Bạch Liên.

    - Mấy cơ sở kinh doanh khác của Trung tâm em sẽ cho tiến hành hạch toán độc lập luôn. Em chỉ tập trung vào công việc xuất nhập khẩu thôi. Như thế là công khai rành mạch giữa chúng ta với nhau. – Bạch Liên muốn nhân dịp này làm cho mọi chuyện phân miêng, cưa đứt đục suốt mọi việc để bảo toàn tự do hành động của mình.

    - Trung tâm là cái đầu cầu tin cậy trong đất liền của đường dây hàng hải chúng ta. Xuất nhập khẩu nằm hẳn trong tay cô Bạch tôi càng yên tâm. Cậu Thắng tuy thế vẫn có lúc còn bộp chộp! – Bà Chín khen một người, chê một người.

    - Nơi nào chuyển giao chức vụ cũng nhẹ như lông hồng thế này thì tôi khoẻ re! Các người không thông cảm với nghề làm tổ chức cán bộ của tôi! – Chín ông hỉ hả, có phần vênh váo.

    - Báo cáo ngay lên Sở Công nghiệp Thành phố chuyện nhân sự đi, mọi việc khác hai em cứ để mặc ông Chín. Đâu sẽ vào đấy. – Chín bà dặn dò với hàm ý mọi chuyện không thay đổi được nữa.

    - Phải đấy, cô cậu làm ngay đi. Từ nay ta có Bạch Liên làm tham mưu, Thắng là tác chiến, mọi việc sẽ đâu vào đó... – Giọng ông Chín hơi ngà ngà men say của thỏa mãn.

    - Còn a-lô mệnh lệnh thì nhất thiết chỉ do miệng cái mụ già này thôi nhé! Dứt khoát từ nay ông không được viết tay viết chân, ký tắt ký teo gì hết trọi! – Bà Chín không bỏ lỡ dịp khẳng định vị trí của mình.

    - ...

    Để mọi người thấy được công lao của mình, Thắng kết thúc câu chuyện bằng cách đề nghị mọi người xem cuốn băng video về đám tang vừa mới lấy ở cửa hiệu về buổi sáng. Phải mất mấy ngày cửa hiệu mới chỉnh chang xong cuốn băng này, ghi đè thêm mấy đoạn nhạc Hồn tử sĩ cho cuốn băng thêm không khí...

    Người xem nhiệt tình nhất là Thắng, vừa xem vừa làm thuyết trình viên. Chín bà xem được một lúc thì mồm bắt đầu ha há một chút, mắt nheo lại, không rõ vì lim dim ngủ gật hay vì ngạc nhiên. Bạch Liên lơ đãng nhìn nơi này nơi khác hình như không có cái tivi trước mặt. Riêng ông Chín rất chăm chú, thỉnh thoảng lại vỗ đùi đen đét khi thấy những đoạn băng làm ông vừa lòng:

    - Được! Được lắm!

    Đến đoạn băng chiếu đoàn xe tang rồng rắn trườn đi giữa biển người khổng lồ ở bùng binh, ông Chín thốt lên:

    - Tuyệt! Trông uy thế lắm! Tuyệt lắm!

    Thuyết trình viên Thắng càng phấn chấn.

    Nhưng uy nghiêm nhất có lẽ là đoạn băng chiếu lúc làm lễ hạ huyệt. Không hiểu Bạch Liên đạo diễn thế nào mà lại để ông Chín đội mũ rơm, mặc áo xô, chống gậy theo đúng phong tục ngoài Bắc, trông rất hợp và càng tôn thêm vẻ đau thương trên mặt ông Chín. Bạch Liên cũng đạo diễn cho ông là người duy nhất được đứng trước huyệt để ông giành trọn toàn bộ ống kính camera. Đám kèn bu-dích đứng thành hàng lối trang nghiêm hai bên huyệt, lăm lăm trong tay đủ các loại kèn, não bạt, chũm chọe, thanh la... Họ khá đông, gồm nhiều đội, mỗi đội có đồng phục riêng, được triệu tập từ mấy xã lân cận.

    ...Khi ông Chín quỳ xuống nhặt các hòn đất ném xuống huyệt, tiếng mọi nhạc khí đồng loạt nổi lên loạn xạ, mạnh ai nấy thổi, mạnh ai nấy gõ, nấy bạt... theo bài riêng của đội mình. Âm thanh ầm ầm loảng xoảng như các thùng sắt tây và các hung khí va chạm nhau trên chiến trường. Không khí lễ tang đượm vẻ chết chóc hung hãn... Chung quanh đông nghịt những người là người. Đám trẻ con không biết từ những làng nào kéo nhau đến xem từ sáng sớm, lúc này càng mặc sức í ới chạy nhảy, nghiêng nghiêng ngó ngó vì tò mò. Trên bầu trời mấy đàn chim bay qua hoảng loạn, tan đàn nháo nhác vút lên cao. Nhưng người lớn dự lễ tang ai cũng đứng nghiêm.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Dòng đời. Tiểu thuyết của Nguyễn Trung. NXB. Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 2006.

     

     

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 55

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,472,932

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/