Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,147,176

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Đèn không hắt bóng

Watanabe Dzunichi

  • Thứ năm, 15:44 Ngày 10/09/2020
  • Chương XXII

    Khi Noriko tỉnh lại, cô thấy mình nằm trên đi văng, mình đắp một tấm chăn.

    - Hình như chị ấy tỉnh rồi!

    Ngay sát một bên hiện ra gương mặt một người nào không rõ. Rồi những nét mặt của người ấy rõ dần ra.

    - Sekiguchi-san... - Noriko thì thào.

    - May quá, tỉnh rồi, - Bà y tá trưởng vuốt tóc Noriko.

    Có một cái gì đó xảy ra trước khi cô ngất đi... Noriko cố nhớ cho ra.

    - Naoe tiên sinh?...

    Bà y tá trưởng gật đầu. Bên cạnh thấy có Kawai và Akiko, lại có cả Kaoru - chắc hẳn mới từ bên cư xá chạy sang. Mọi người đều nhìn cô.

    - Vâng... Dĩ nhiên... Tôi cũng sẽ đi... - Có tiếng ai nói điện thoại. Vâng, xin mời.

    Noriko nhận ra giọng nói của Kobashi.

    Cô từ từ nhổm dậy.

    - Chị cứ nằm đi thì hơn.

    Noriko lắc đầu: không, cô sẽ dậy.

    Trong phòng không có gì thay đổi. Trên bàn vẫn có mấy quả hồng, mấy quả quít, chai whisky, bên tường vẫn có cái tủ thuốc, bên cạnh có treo một cái stato. Phía dưới là cái nồi khử trùng mở nắp.

    - Có chóng mặt không?

    - Tiên sinh chết rồi ư? - Noriko nhìn trừng trừng vào mặt bà y tá trưởng. Bà im lặng cụp mắt xuống.

    - Tại sao?...

    - Cô phải đi đến khu Ikejiri, đến nhà tiên sinh.

    - Để làm gì ạ?

    - Bà chị tiên sinh dặn như vậy.

    - Tôi à?! - Noriko nhấc đầu lên và lại nhìn Sekiguchi.

    - Bà ấy yêu cầu cô lấy chìa khóa ở viện quản lý nhà và mở cửa phòng Naoe tiên sinh.

    - Để làm gì ạ?

    - Ở đấy có một bức thư gửi cô.

    - Thư ạ?...

    - Tiên sinh có để lại cho cô một bức thư tuyệt mệnh. Bà chị của tiên sinh yêu cầu làm sao để cho cô vào phòng trước tiên và xem xét nhà cửa của tiên sinh.

    Noriko trầm ngâm nhìn bà y tá trưởng, không sao hiểu được bà đang nói gì.

    - Alô, có phải khoa phẫu thuật trường đại học T. không ạ? Chúng tôi ở bệnh viện Oriental xin mạo muội làm phiền các vị. Ở Sapporo vừa gọi điện cho chúng tôi. Bác sĩ Naoe đã từ trần. Tiên sinh đã tự vẫn... - Giọng Kobashi quá linh hoạt và yêu đời. - Vâng... vâng... Ở hồ Shikotsu, cách Sapporo không xa. Vâng... Tự sát...

    - A...a... - Noriko rên lên một tiếng và lại nhắm mắt.

    Thân hình của Naoe từ từ chìm xuống sát vực sâu lạnh lẽo màu chì... Một cách lặng lẽ, không một tiếng động. Hai cánh tay anh quờ quạng trong làn nước trong, tìm một nơi bấu víu... Đầu anh ngả ra phía sau... Mỗi lúc một xa, mỗi lúc một sâu hơn... Từ đáy hồ những cành cây vươn lên đón anh... Chúng đan vào nhau thành vòm trên thân thể anh: Naoe nay là tù nhân của nước và cây cối.

    Noriko có cảm giác là mình đã thấy cái cảnh này từ lâu. Nhưng cô không sao nhớ được là lúc nào. Trong giấc mơ chăng? Và bây giờ cơn ác mộng đã biến thành sự thật...

    - Vâng... Hôm nay mọi việc đã được xác nhận... Vâng... vâng. Được ạ. Cám ơn.

    Tuyết rơi, rơi mãi... Hồ nước đã nuốt chửng Naoe, những làn nước đã khép lại trên mình anh, những vòng sóng rộng dần ra và lần lượt chạm vào bờ, rồi mặt hồ màu xám chì lại phẳng lặng như trước... Một cõi tĩnh mịch có thể làm cho người ta phát điên.

    - Noriko-san! Chị đã đỡ chưa?

    - Đỡ ư? Chưa. Nhưng nằm thế này khổ quá.

    - Chúng tôi đã gọi điện cho ông quản lý. Hai vợ chồng bác sĩ trưởng sắp đến đây, và chúng ta sẽ cùng đến khu Ikejiri.

    Noriko gật đầu và đưa hai tay lên thái dương. Nhanh lên... Đến nhà anh ấy. Cánh cửa sẽ mở ra, và anh sẽ đứng đấy. Tất cả những chuyện kia chỉ là một cơn ác mộng, nó sẽ qua đi, chỉ cần mở mắt ra là hết. Không nên xúc động quá như vậy.

    Đó trước sau chỉ là một giấc mơ...

    Lúc mười giờ họ đến nhà Naoe. Viên quản lý, mình mặc áo dài ngủ, ra đón họ.

    - Naoe tiên sinh đã từ trần ư? - Ông ta hỏi, toàn thân run bắn lên như bị lạnh. Giương to đôi mắt sợ hãi, ông ta trao chìa khóa cho Noriko.

    Tầng thứ năm. Từ thang máy quay sang phải. Cửa thứ ba từ cuối hành lang, bên tay trái.

    Cái biển nhỏ màu trắng: “Naoe”.

    Không nhận thức được mình đang làm gì, Noriko đứng lại trước cửa, đưa tay lên bấm chuông.

    Người ở trong nhà này không còn ở trên thế gian nữa. Căn nhà trống không. Noriko biết như vậy, nhưng vẫn bấm chuông. Anh ấy sẽ nghe. Sẽ ra mở cửa, mình mặc kimono nhẹ, hai tay đặt lên thắt lưng. Anh ấy sẽ ngạc nhiên: “Em?” và Noriko sẽ chạy vào nhà nhẹ nhàng như con sóc, đóng nhanh cánh cửa và khóa lại từ bên trong.

    Sao anh ấy chậm thế? Có lẽ đang ngủ chăng? Hay là dậy rồi nhưng không còn đủ sức xuống giường ra mở cửa? Hay đang đứng nhìn ra ngoài qua mắt cửa?

    - Không có ai ở trong ấy đâu... - Bà y tá trưởng nói, giọng dịu dàng.

    Noriko sực tỉnh, đưa chìa khóa cho bà.

    Cô đã khát khao được cầm lấy cái chìa khóa này biết chừng nào! Kể cho đến tối hôm nay cô vẫn ước mơ điều đó. Giá được như vậy, cô có thể đến gặp Naoe bất cứ lúc nào cô muốn. Nếu anh không có nhà, cô sẽ dọn dẹp, nấu ăn và đợi anh về. Đến khi anh về, cô có thể nấp vào một nơi và xồ ra dọa...

    Nhưng rồi rốt cuộc Naoe vẫn không trao chìa khóa cho cô. Thật ra thì Noriko cũng không hỏi xin. Vả lại dù cô có hỏi thì anh ấy cũng chẳng khi nào đưa. Và giờ đây, khi anh đã không còn nữa, cái chìa khóa lại nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Mãi đến sau khi chết anh mới chịu cởi mở tâm hồn cho cô.

    Noriko thận trọng bước vào nhà, cố đi thật khẽ để khỏi gây tiếng động.

    Gian đệm, và sau bức màn là gian bếp. Giữa gian bếp đặt một cái bàn ăn, xung quanh bày mấy cái ghế. Trên cái bể rửa chén đĩa bằng kim loại có một chai sake bọc giấy, bên cạnh là một cái ly không - hình như Naoe đã uống rượu trước khi lên đường. Noriko phải tự kiềm chế lắm mới không để cái chai lại cho đúng chỗ.

    Bên kia bức màn là phòng ở. Cái giường ở bên trái, bên cạnh cửa ra ban công là bàn viết, cái lò kotatsu. Trên giường, chăn đệm đều được xếp đặt ngăn nắp.

    - Bỏ trống... - Một cái gì hoàn toàn tự nhiên, nhưng lại làm cho Noriko kinh ngạc.

    - Đây rồi, bức thư tuyệt mệnh. - Bà y tá trưởng trông thấy cái phong bì trắng đặt trên lò kotatsu.

    Trên phong bì có đề bằng bút lông: “Kính gửi tiểu thư Noriko Shimura”.

    Trong một phút Noriko thẫn thờ nhìn cái phong bì mà không trông thấy nó, rồi sợ sệt cầm nó lên như một vật gì đáng sợ.

    Trong phong bì có xếp mấy tờ giấy trắng viết chữ dày đặc.

    *

    Chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa. Anh chưa biết việc ấy sẽ diễn ra như thế nào, nhưng anh đã quyết định chết ở hồ Shikotsu.

    Tại sao lại phải đúng ở chỗ này? Cũng không có lý do gì đặc biệt. Chẳng qua anh muốn chết ở vùng bắc, để đừng ai cản trở anh. Ngoài ra thi thể anh sẽ không bao giờ nổi trên mặt nước. Anh muốn rằng cái thân thể mục nát của anh sẽ vĩnh viễn ở lại dưới ấy, ở đáy hồ, giữa những cây cối đã chìm xuống dưới ấy từ xưa.

    Anh chắc em đã hiểu rằng anh có bệnh. Anh bị bệnh ung thư xương. Tên gọi chính xác của bệnh anh là micloma. Anh biết mình có bệnh này cách đây hai năm. Hiện nay y học còn bất lực trước bệnh này, không thể cứu anh được. Thật ra cũng có mấy phương pháp điều trị, nhưng tất cả đều chỉ có thể giảm bớt những nỗi đau khổ của anh, chứ không thể cứu chữa khỏi bệnh được. Anh đã nghiên cứu bệnh này từ lâu, thế rồi vì một sự mỉa mai độc ác của số phận, chính anh đã mắc bệnh ấy. Thời hạn sống của anh chỉ còn được ba tháng. Bây giờ u ác tính đã hiện rõ ở chân phải: một tháng sau anh sẽ không còn đi được nữa.

    Ổ bệnh trong cột sống đã phát sinh cách đây tám tháng. Em cũng biết là ở đấy có rất nhiều trung tâm thần kinh, cho nên thỉnh thoảng anh lại bị những cơn đau không tài nào chịu nổi, chính vì thế mà anh phải uống rượu nhiều và tiêm ma túy.

    Anh rời bỏ trường đại học ra đi vì hiểu rằng mình không còn đủ sức làm việc tiếp được nữa. Tốt hơn là nên nhường lối cho lớp trẻ. Ngoài ra, anh lại nhận ma túy của bệnh viện trường đại học, cho nên anh càng phải ra khỏi đó.

    Anh biết em rất khổ tâm khi nghĩ rằng anh lạm dụng cương vị của mình để lấy trộm ma túy trong bệnh viện. Em đừng phiền lòng nữa, không phải thế đâu. Chỉ hạn hữu khi nào ở trường đại học lâu quá không gửi cho anh, anh mới vay tạm của bệnh viện Oriental.

    Anh đã gây nên nhiều buồn khổ. Nhất là cho em. Anh thấy rằng anh chỉ đem lại cho em những nỗi đau mà thôi. Nhưng ngược lại, anh được thấy rõ em nhân hậu đối với anh như thế nào. Vậy thì tại sao anh lại làm khổ em? Anh sẽ cố trả lời thật ngắn gọn: chỉ vì cái chết đang theo sát gót anh.

    Có một điều kỳ lạ là trên ngưỡng cửa của cái chết, anh đã học được cách nhìn đúng thực chất của những con người, anh đã biết nhìn ra họ không có những lớp sơn bên ngoài. Anh đã vứt bỏ cái chủ nghĩa lý tưởng và niềm tin vào sự công bằng của anh trước đây. Anh đã kiên trì cố gắng nhìn qua cái vỏ ngoài màu mè của những con người để nhận ra cái thiện và cái ác nguyên sơ của họ. Có thể đó là một trong những nguyên nhân khiến cho Kobashi-san có ác cảm đối với anh... Anh phải xin lỗi Kobashi-san về việc anh đã thử thách sự kiên nhẫn của anh ấy trong một thời gian dài như vậy.

    Không ai có thể biết rõ hơn chính bản thân anh, người thầy thuốc, bao giờ cái chết sẽ đến với anh. Cái chết không biết nghỉ ngơi. Anh không tin rằng anh sẽ hóa thân vào đức Phật, anh không tin vào sự bất tử của linh hồn. Sẽ không còn gì hết. Thổi một dúm tro bay khỏi lòng bàn tay - thế là hết. Cái chết là như vậy đấy.

    Mấy tháng gần đây anh khao khát đi tìm phụ nữ. Nhưng không phải vì bản chất anh như vậy. Không, anh cần họ để quên lãng. Có vẻ như anh đang tự thanh minh, nhưng dù sao chỉ có họ và ma túy là có thể giúp anh đừng nghĩ đến cái chết. Chỉ với họ, anh mới cảm thấy mình thuộc về mình, còn tất cả những lúc khác anh đều là sở hữu của sự hư vô...

    Anh muốn để lại phía sau anh một kỷ niệm - những đứa con. Anh mơ ước làm sao khi đã chết đi anh vẫn còn để lại thật nhiều con. Điều này có thể tưởng chừng như ngược đời, nhưng cái chết càng đến gần thì nguyện vọng ấy càng da diết hơn.

    Vì chẳng bao lâu nữa anh đã phải tan biến trong hư vô...

    Trong thư này anh muốn xin em tha thứ cho anh, vì không có ai bị anh làm khổ như em. Và thêm một điều này nữa. Có lẽ em sẽ sinh cho anh một đứa con - than ôi, điều đó sẽ xảy ra sau khi anh chết.

    Em hãy lấy cuốn sổ phiếu ngân hàng ở ngăn kéo bên phải bàn viết. Tiền bạc của anh không có nhiều - chỉ năm sáu triệu, nhưng dù sao... Em có thể sử dụng nó ngay cả trong trường hợp em muốn thoát khỏi đứa con.

    Và còn việc này nữa. Trong cái tủ chìm, ở góc bên trái có ba cái hộp các tông với những tấm phim chụp X quang và những điều ghi chép về diễn biến của bệnh. Anh nghĩ rằng đến nay chưa có một công trình nghiên cứu nào chi tiết hơn và khách quan hơn về bệnh u tủy sống. Anh xin em chuyển mấy cái hộp đó cho phó giáo sư Sanđa ở khoa phẫu thuật của bệnh viện trường đại học. Ông là người duy nhất đã hai năm nay biết về bệnh trạng của anh, và chính ông đã gửi ma túy cho anh dùng.

    Chỉ lát nữa anh sẽ gặp em ở phi cảng Haneda. Kể cũng lạ: anh đang viết tất cả những điều này cho người mà một giờ nữa sẽ cùng ngồi với anh trên một chiếc máy bay.

    Kể cho đến phút này anh đã lừa dối em, và em đã thật thà tin anh. Anh xin lợi dụng lòng tin của em một lần cuối cùng. Anh hy vọng rằng em sẽ là người bạn cuối cùng của anh.

    Kyosuke Naoe

    *

    Noriko ngồi trên đi văng, đôi mắt trống rỗng nhìn ra phía xa.

    Bức thư được bác sĩ trưởng, Ritsuko rồi bà y tá trưởng lần lượt đọc; Akiko cũng xem ké qua vai bà.

    Noriko không thấy muốn giật bức thư lại, giấu nó đi. Quả trong thư có nói đến những gì làm thành điều bí mật riêng tư của hai người - của cô và của Naoe. Bây giờ thì mọi người sẽ biết những điều đó. Thôi cũng mặc.

    Dù sao thì cũng chẳng giấu giếm gì được nữa.

    Về cái lý do đã khiến cho Naoe tự tử thì đằng nào cũng phải nói với bác sĩ trưởng và bà y tá trưởng. Thân nhân của Naoe ở Sapporo cũng có thể viết thư về cho họ. Mà như vậy còn tốt hơn nữa là khác: những điều nghi kỵ xung quanh việc sử dụng ma túy sẽ không còn nữa.

    Về những mối quan hệ giữa Naoe và Noriko thì mọi người đã biết từ lâu. Dĩ nhiên tạm thời giữ kín chuyến đi của họ về Sapporo thì tốt hơn, nhưng đó là việc riêng của họ. Về đứa con đang sống trong bụng Noriko thì đằng nào cũng sẽ có lúc phải nói với bà y tá trưởng, và bà ta thế nào cũng báo cho bác sĩ trưởng và Ritsuko biết. Vậy thì che giấu, dối trá để làm gì? Cái chết của Naoe có thể bị người ta lý giải sai lạc đi.

    Một trạng thái đờ đẫn kỳ lạ bao trùm lên Noriko. Naoe không còn nữa, thì tất cả những gì còn lại - cô sẽ ra sao, người đời sẽ nghĩ gì, - tất cả những cái đó không còn có nghĩa lý gì nữa. Không thể thay đổi một cái gì hết.

    Noriko xưa nay bao giờ cũng phục tùng ý muốn của Naoe: anh nói “trắng” thì cô nghĩ “trắng”, anh nói “đen” thì cô nghĩ “đen”. Và bây giờ cô cũng không mảy may thay đổi: anh ấy không còn nữa, thì cuộc sống lái cô về hướng nào cô sẽ phải sống theo hướng ấy.

    Nhưng dù sao cũng phải làm một cái gì... Tâm trí cô cứ bàng hoàng... Cô không sao tập trung lại được.

    Cuối cùng cô nhớ ra cái cốc bẩn mà cô đã trông thấy trong khi đi vào phòng. Trước kia mỗi lần cô đến nhà Naoe, việc dọn dẹp và rửa chén đĩa vẫn đem lại cho cô một trạng thái yên tĩnh tuyệt đối về tinh thần.

    - Cái tủ chìm kia phải không? - Bác sĩ trưởng nói khi đọc xong bức thư.

    Noriko gật đầu, đến cạnh tủ và mở cánh cửa bên phải ra.

    Ở phía trong, ba cái hộp cạc tông vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Bác sĩ trưởng lôi ra một hộp.

    Trên nắp hộp có ghi: “Tháng mười - tháng mười hai”.

    Yutaro lấy ra một chiếc phong bì đựng phim, chọn một tấm và đưa soi lên ánh sáng.

    Mọi người xúm lại.

    - Ừ...ừ... - Yutaro nói.

    - Ông chỉ xem, cái u ở đâu? - Ritsuko hỏi.

    - Bà có thấy cái vết đen tròn tròn ở góc không? Chỗ lõm lõm ấy. Chính nó đấy.

    Noriko thấy rõ trên tấm phim có hình cái xương đòn gánh, gần phía vai, nơi ông bác sĩ trưởng chỉ, có thể nhìn thấy một cái hốc đen tròn tròn. Cái xương cong lại một cách đều đặn, nhưng ở chỗ này quỷ sứ đã để lại cái dấu vết đen tối của nó.

    - Tội nghiệp... - Bà Ritsuko đưa chiếc khăn mùi xoa lên mắt và quay mặt đi. - Có thể tưởng tượng ông ấy đã đau đớn biết chừng nào...

    Noriko chậm rãi đứng dậy và đi sang gian bếp rửa cái cốc. Không có ai yêu cầu cô cả. Chẳng qua việc đó đi vào tập quán của cô.

    Bây giờ Noriko hầu như lúc nào cũng ngủ.

    Nói cho đúng ra, đó không phải là giấc ngủ. Cô nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, nhưng óc của cô vẫn thức. Cô nghe thấy hết, hiểu hết - tiếng gió rít cũng như những bước chân của người đi đưa sữa, cũng như tiếng giày của người đưa thư chạy trên cầu thang bê-tông.

    Đêm hôm ấy Kobashi trực thay cho Noriko. Từ căn phòng của Naoe, bà y tá trưởng và cô Kaoru đưa Noriko về cư xá, đặt cô lên giường; bà y tá trưởng luôn luôn vuốt tóc cô; Kaoru ngồi bên cạnh, vẻ hiền lành nhịn nhục như sau một trận mắng. Những gì tiếp diễn theo sau, Noriko đều chỉ nhớ mang máng.

    Chỉ có một việc cô nhớ rõ lạ lùng: sáng hôm sau có ai đến bấm chuông, và hình như cô cũng trả lời: “Vâng... vâng!”. Nhưng cô không ra khỏi giường, vì không đủ sức; và hình như người bấm chuông lại bỏ đi, vì từ đây xung quanh lại im lặng như cũ.

    Cái gì đang diễn ra thế này? Noriko không thấy mệt, mà cũng không thấy đau ở đâu cả. Nhưng chân cô không chịu phục tùng ý cô; nó đã trở thành bạc nhược, cứ mềm nhũn ra như bông. Noriko giận mình sao yếu ớt đến như vậy. Có ai gọi thì cô trả lời, không có gì thì cô vẫn nằm như cũ.

    Noriko nằm gần suốt ngày, cho đến bốn giờ.

    Đến bốn giờ - từ đây trở đi cô nhớ khá rõ - người ta đánh thức cô dậy.

    Cô mở mắt: bà Sekiguchi đang ngồi trước mặt cô.

    - Dậy rồi à? Cô thấy trong người thế nào? - Bà y tá trưởng cúi xuống sát vào người Noriko lúc bấy giờ đang nhìn lên trần với đôi mắt ngái ngủ. - Sáng hôm nay tôi có ghé lại đây. Tôi bấm chuông thì thấy cô trả lời, thế là tôi yên tâm ra về.

    Như vậy nghĩa là có người bấm chuông thật chứ không phải cô nằm mơ...

    - Bà chị bác sĩ Naoe đã đến.

    - Bà chị?

    - Tối hôm qua cô có nói điện thoại với bà ấy đấy...

    Từ giây phút này trí óc Noriko bắt đầu làm việc một cách khẩn trương.

    - Bây giờ bà ấy ở đâu?

    - Ở bệnh viện, lát nữa bà ấy sẽ đến đây.

    - Thế thì tôi phải dậy...

    - Không cần đâu. Nếu thấy mệt thì cứ nằm đi.

    - Không, tôi sẽ dậy.

    - Vậy thì tôi đưa bà ấy lại đây nhé?

    Kể cũng lạ... Tấn bi kịch vừa xảy ra đã làm cho bà y tá trưởng càng linh hoạt hơn.

    Bà đi rồi, Noriko ngồi dậy trên giường và đưa mắt nhìn quanh.

    Mặt trời đã ngả về phía tây.

    Hôm qua cô đang mặc thế nào thì đã cứ để thế mà nằm, không thay đồ ngủ. Cô vội vã mặc săng đai và váy rồi đến trước gương và bắt đầu chải tóc. Vừa lúc ấy có tiếng gõ cửa.

    - Chúng tôi đã đến đây, - giọng bà y tá trưởng nói ngoài cửa. Noriko bối rối: tại sao họ đến nhanh thế? Đến nỗi mình cũng chưa kịp sửa soạn gì. Cô định yêu cầu họ đợi một chút, nhưng rồi lại nghĩ lại. Tóc vẫn còn buông xõa, cô ra mở cửa. Bây giờ, khi Naoe đã chết, người ta sẽ nhìn cô như là vợ anh.

    - Xin lỗi... - Một người đàn bà đứng tuổi mặc kimono bước vào phòng. - Tôi là chị của Naoe.

    - Noriko Shimura... - Noriko cúi mình chào và đưa mắt lên nhìn người đàn bà. Trông bà ta có một cái gì rất thân thuộc. Tuổi trạc bốn mươi, khuôn mặt dài dài rất giống Naoe. Chiếc kimono bà mặc rất trang nhã, màu cà rốt có hoa văn nhỏ.

    - Cô đã giúp đỡ em tôi rất nhiều, xin cảm ơn... - Người đàn bà cúi mình nói. - Thật đáng tiếc là trước đây tôi không được biết gì về cô. Dĩ nhiên lẽ ra mẹ tôi phải lên đây, mẹ tôi rất muốn được gặp cô, nhưng sau những việc đã xảy ra mẹ tôi yếu hẳn đi. Cho nên tôi phải thay mặt mẹ đến đây.

    Noriko không biết nói gì. Cô nhìn người đàn bà và cảm thấy tim mình như một tảng băng dần tan ra dưới một làn hơi ấm.

    - Chắc cô phải giận chúng tôi... Sự thể đã như vậy. Nếu có thể được, xin cô lượng thứ.

    - Tôi tuyệt nhiên không có gì để oán giận các vị.

    - Tôi nghĩ giá em tôi được nghe lời này, em tôi sẽ rất mừng...

    ...Noriko nhìn người đàn bà không rời mắt. Một bóng đen lại thoáng qua trên gương mặt cô, và Noriko tự nhủ “họ giống nhau quá!”

    - Anh ấy nhảy xuống hồ ư? - Noriko hỏi khẽ.

    - Chiều hôm kia người ta tìm thấy trên hồ một cái thuyền không, trên thuyền có cái áo măng tô của em tôi và một bức thư.

    - Có ai trông thấy anh ấy không? Trông thấy anh ấy ngồi trên thuyền chẳng hạn?

    - Không. Không có ai trông thấy. - Người đàn bà lắc đầu chầm chậm.

    - Như vậy nghĩa là chưa biết đích xác?...

    - Ngày mồng 5 tháng giêng em tôi đi xe ra hồ. Người gác cổng khách sạn có trông thấy em tôi đi xuống bờ hồ.

    Con đường mòn hẹp phủ tuyết đi xuống dốc. Ở phía dưới là cái hồ rộng mênh mông màu xám chì. Những cây bạch dương hắt bóng xuống tuyết...

    - Trên thuyền chỉ có cái áo với bức thư thôi ạ?

    - Có bao thuốc lá với hộp diêm nữa.

    Chèo thuyền ra khỏi hồ, Naoe đã hút thuốc. Anh nghĩ gì trong những phút ấy? Nghĩ về bệnh chăng? Về công việc chăng? Hay về Noriko? Nước mắt làm cho Noriko nghẹn ngào.

    - Em tôi có yêu cầu chăm sóc cô. Hình như em tôi buồn nhiều hơn cả là khi nghĩ đến cô.

    Noriko không sao tin được. Đã bao nhiêu lần cô cố gắng đi vào tâm hồn Naoe, nhưng lần nào anh cũng đẩy cô ra. Noriko chưa bao giờ dám nghĩ rằng trên đời có một người yêu mình. Cô vẫn nghĩ rằng Naoe gặp cô chỉ vì cô có một cái gì thuận tiện cho anh, và chỉ thế thôi.

    - Em tôi rất muốn sống... muốn sống lâu... - Người đàn bà nói qua nước mắt.

    - Anh ấy có viết như vậy trong thư ạ?

    - Không. Nhưng tôi biết. Chính là vì em tôi không hề viết một chữ nào về chuyện ấy. - Người đàn bà lấy trong túi xách ra một cái khăn tay.

    Noriko mường tượng nhớ lại đôi mắt Naoe có những lúc hiền hậu như thế nào. Có lẽ chính vì những khoảnh khắc ấy mà cô yêu anh một cách hết mình như vậy chăng?

    - Như vậy tức là chị cũng không biết gì cả? Về bệnh tình của anh ấy?

    - Không. Em tôi không nói gì với ai cả. Nhưng không hiểu sao xưa nay tôi vẫn nghĩ rằng em tôi sẽ chết đúng như thế. Nó sẽ tắt đi như thế.

    - “Tắt đi” là thế nào ạ?

    - Làm sao tôi cắt nghĩa cho cô hiểu bây giờ... Em tôi sống mà không hắt bóng.

    - Hồi còn nhỏ cũng vậy ạ?

    - Bây giờ tôi không còn nhớ rõ. Dù sao thì xưa nay em tôi cũng xa chúng tôi, xa các chị em trong nhà, nó đi theo một con đường riêng của nó, một con đường không ai hiểu.

    Noriko thu người lại, như thể cảm thấy có một lưỡi dao lạnh ngắt luồn vào sống lưng. Một nỗi buồn da diết thấm sâu vào cô. Cô thấy thèm được trông thấy Naoe một cách nhức nhối.

    - Bao giờ lễ an táng được cử hành ạ? - Sekiguchi, nãy giờ im lặng, cất tiếng hỏi.

    - Thân quyến đã tụ tập lại ngày hôm qua. Còn chính thức thì... Cái chết đã được xác nhận, nhưng di hài thì không có, cho nên... không cần vội vã. Để sắp xếp đồ đạc của em tôi xong đã, rồi đến khi tôi về Sapporo sẽ...

    - Hễ khi nào định được ngày, xin bà báo cho biết, - Sekiguchi nói. - Chắc khó lòng đến tận nơi được, nhưng chúng tôi ít nhất cũng sẽ đánh điện, gửi hoa...

    - Xin đa tạ. Còn cô, Noriko-san, cô có đến được không?

    - Tôi ạ?

    - Lộ phí và mọi khoản khác chúng tôi xin chịu.

    - Không, tôi...

    - Em tôi sẽ buồn nếu gia đình họp mà lại không có cô.

    - Không... - Noriko ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ, mặt trời đã khuất sau mấy đám mây. - Không, tôi... Tôi không thể đi được.

    - Tại sao ạ?

    - Tôi rất muốn đi, muốn đi vô cùng... Nhưng tôi sợ...

    - Cô sợ ư? Sợ gì?

    - Tôi sợ đi một mình.

    - Nhưng cả gia đình chúng tôi sẽ ở đấy mà.

    - Tôi... không dám tin là mình sẽ...

    Hồ Shikotsu cách Sapporo không xa. Nếu Noriko đi, sẽ có một cái gì thu hút cô đến nơi mà Naoe đang nằm dưới lớp nước lạnh giá. Điều đó rất khủng khiếp. Nhưng trước niềm ước vọng được gặp Naoe, cô không dám tin rằng mình sẽ cưỡng lại được!...

    *

    Khi khách đã ra về, đêm sập xuống rất nhanh. Đã mấy ngày nay Noriko không có chút gì trong bụng, nhưng cô không thấy muốn ăn.

    Cô trầm ngâm đứng bên cửa sổ. Bên bệnh viện có ánh đèn. Giờ này các bệnh nhân ăn tối sắp xong, chắc họ đang xếp bát dĩa vào cái xe con của bà cấp dưỡng. Trong một phòng nằm nào đấy, một bệnh nhân mới được cắt bỏ ruột thừa hình như trông thấy một cái gì buồn cười lắm: anh ta cười lớn, tay phải ép vào bụng.

    Naoe đã chết. Nhưng, vẫn như mọi khi, mặt trời lại lặn, đêm lại xuống... Thật lạ lùng...

    Noriko tô lại đôi môi, gom tóc lại thành búi, mặc áo măng tô và đi ra đường. Một ngọn gió mạnh thổi là là đang quét tuyết trên mặt đường.

    Chẳng biết đi đâu bây giờ. Noriko bước dọc phố Yamanote, đi về phía đường Tamagawa: từ đấy có thể đi đến khu Ikejiri.

    Cô không nghĩ gì hết, cô chỉ muốn lẩn vào đám đông. Đôi chân như cái máy đưa cô đi. Đột nhiên Noriko kinh ngạc nhận thấy mình đang đi về phía Ikejiri. Những chiếc xe hơi nối nhau thành một dòng sông bất tận trên con đường lớn, nhưng cô không cần xe. Tốt hơn, cứ đi bộ, bước về phía trước không chút suy nghĩ: lúc bấy giờ trong tâm hồn sẽ thấy nhẹ hơn một chút.

    Những tiếng còi xe hơi rú lên, những tiếng phanh ken két trên đường nhựa, những dãy đèn nhấp nháy lia lịa... Noriko bị xô đẩy, nhưng cô không nhận thấy gì. Họ đi đâu mà vội thế? Tại sao họ giận dữ khi có một cái gì cản trở lối đi? Sau cái chết của Naoe..

    Lúc bảy giờ rưỡi Noriko đến trước tòa nhà ấy. Tòa nhà trắng với những khung cửa sổ sáng trưng trông như một thứ đồ chơi.

    Noriko đi vào phòng đệm, nhảy vào thang máy. Hồi Naoe còn sống, mỗi khi đến gặp anh bao giờ Noriko cũng vội vàng. Tầng thứ năm. Bây giờ sang phải. Cánh cửa thứ ba kể từ cuối hành lang.

    Tối hôm qua, cô đã ở đây.

    Noriko bấm chuông. Bấm lần nữa. Không, không có ai ra cả. Nhưng bà chị Naoe có nói là sẽ đến dọn nhà. Chắc bà ấy đi rồi. Noriko bấm chuông một lần nữa. Vẫn không có ai.

    Thôi vậy... Cô quay trở lại thang máy.

    Khi đi đến đây, cô biết Naoe không có nhà, chẳng qua cô muốn biết thật chắc một lần nữa. Phải đến một mình. Nhưng anh ấy vẫn không ra. Anh ấy không còn nữa. Bây giờ thì chắc rồi.

    Noriko đi ra đường. Một buổi tối thật là kinh tởm. Cô đi lang thang, lưng còng xuống, đôi mắt không chớp nhìn thẳng trước mặt. Đèn xe, đèn quảng cáo, đèn trên các cửa sổ hòa lại làm một. Cần phải đi. Đi đâu cũng được. Đi. Đi mãi. Chỉ có thế mới trốn thoát được nỗi buồn.

    Và đây là phố Yamanate. Noriko vượt qua đường và đi ra ngã tư Dogenzaka. Đâu gần đây có hiệu cà phê “Phoenix”, nơi mà cô và Naoe đã gặp nhau nhiều lần. Đẩy cánh cửa kính, Noriko bước vào, ngồi xuống cạnh cái bàn thứ hai bên phải. Cạnh chiếc bàn con này họ đã ngồi đợi nhau. Một cô hầu bàn đến. Noriko gọi cà phê.

    Chín giờ mười. Một nhóm người ồn ào đi vào quán. Ở những góc phòng có những đôi trai gái ngồi. Cứ mỗi lần cửa mở, Noriko lại ngẩng đầu lên. Không, không phải Naoe.

    Khoảng một giờ trôi qua. Noriko đứng dậy. Rốt cuộc Naoe vẫn không đến. Anh sẽ không bao giờ đến quán cà phê này nữa. Điều này bây giờ cô cũng đã biết chắc.

    Ánh phản chiếu của những ngọn đèn đêm cho bầu trời phơn phớt đỏ.

    Thọc hai tay vào túi áo măng tô, người nghiêng về phía trước. Noriko đi tiếp. Gót giày cao, khó đi. Cô chưa bao giờ đi nhiều như vậy. Chỉ còn một chút nữa, chỉ cần qua cái hẻm này là đến bệnh viện. Nhỡ may? Nhỡ may anh ấy đang ở đâu trong bệnh viện thì sao?

    Cửa trước đã đóng; đèn bên trong các phòng bệnh nhân đã tắt, chỉ còn một khung cửa sổ sáng - đó là phòng các nữ y tá. Thậm chí còn trông thấy lưng ai thấp thoáng trong cửa sổ. Noriko dừng lại rồi quả quyết đi về phía cửa ngách.

    Trong phòng khám ngoại trú, trong phòng tiếp tân, trong phòng X quang đều tối om. Tiếng những bước chân của Noriko vang dội trong khoảng trống.

    Cô đứng lại trước phòng phẫu thuật. Ánh trăng phản chiếu trên những tấm kính mờ của các cửa phòng. Noriko nhìn quanh rồi mở cửa. Có vật gì đánh “cách” một tiếng ngắn, rồi tất cả lại im lặng. Ở đây cũng không có một mống người. Các cô y tá trực chắc đang xem tivi trong phòng của họ.

    Ở chính giữa gian phòng lát gạch men trắng là cái bàn mổ. Bằng một cử chỉ quen thuộc Noriko bật đèn lên. Chỉ trong nháy mắt, ngọn đèn mổ nháy nháy rồi sáng bừng lên. Ngọn đèn không hắt bóng. Giống như một vầng thái dương. Noriko tựa vào bàn và trầm ngâm suy nghĩ. Hệ thống sưởi đã tắt, nhưng cô đi nhiều nên vẫn thấy ấm.

    Trước khi mổ bao giờ cô cũng đợi Naoe ở đây. Dưới ánh đèn này không có một người nào hắt bóng. Những con người không có bóng...

    Naoe đeo tấm vải bịt mặt, mặc áo blouse, xỏ tay vào đôi găng tay cao su và bắt tay vào việc.

    Ngay bây giờ, anh sẽ bước vào, sẽ trông thấy Noriko, gật đầu cho cô rồi ném ra một câu ngắn gọn “Dao mổ!”. Trong cái khoảnh khắc cô đưa dao mổ cho Naoe, hai trái tim của họ sẽ gặp nhau. Điều đó ắt phải lặp lại. Đêm sẽ tàn, mặt trời sẽ mọc, một buổi sáng mới sẽ bắt đầu, và cái khoảnh khắc ấy sẽ đến. Không thể nào mọi vật trên thế gian đều vẫn như cũ, mà trên chính cái thế gian này lại không có Naoe. Không thể nào như thế được!

    Đứng im trong vùng ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn không hắt bóng, Noriko kiên nhẫn chờ đợi Naoe.

    Lời Bạt của IU. KRILIN

    Những cuốn sách nói về các bác sĩ bây giờ được viết ra rất nhiều.

    Mặt khác, các bác sĩ viết văn cũng không phải là hiếm hoi gì: thời nào cũng có những trường hợp như thế. Rabelais, Schiller, Conan Doyle, Chekhov, Bulgakov, Kobo Abe - và còn phải thêm rất nhiều nữa thì mới có được một danh sách có thể tạm coi là đầy đủ. Nhưng tất cả những tác giả này hầu như không bao giờ viết về các bác sĩ. May ra trong các truyện của Conan Doyle về Sherlock Holmes chỉ có nhân vật Watson là bác sĩ, hay như trong một số truyện của Chekhov như Con choi choi, Ionych, Phẫu thuật...

    Bây giờ thì các bác sĩ càng ngày càng hay viết về công việc của họ, về những vấn đề của họ, trong đó nhiều khi ta thấy được cô đặc lại những nỗi đau và những tai họa, những niềm hy vọng và những mối mâu thuẫn của thế giới xung quanh. Nhưng bây giờ tất cả những chuyện đó không phải chỉ thu hút sự quan tâm của những người thầy thuốc. Nền văn minh của thế kỷ XX đã tạo ra một tình huống như thế nào mà con người không thể nào tự thể hiện bản thân, thể hiện những ước vọng, những nỗi đau, những niềm tin của mình trong cuộc sống vô công rồi nghề được. Bây giờ nghề nghiệp, công việc chính là cái nhân tố làm cho con người tự bộc lộ, cái chất xúc tác duy nhất làm cho con người “hiện hình”. Không có những nhân vật “kỵ sĩ” suốt đời chỉ biết cưỡi ngựa, yêu đương và chém giết. Cũng không còn những nhân vật “thượng lưu” sống nhàn hạ bên ngoài lao động, bên ngoài sự xây dựng sáng tạo. Và con người thừa bây giờ là con người không làm cái công việc mà mình đã được đào tạo ra để làm hoặc là làm cái công việc ấy một cách kém cỏi, vô trách nhiệm. Lẽ tự nhiên là những nhân vật trung tâm của văn học ngày nay phải được thể hiện trong nhiều công việc lao động hằng ngày của họ.

    Cái thể loại đã nảy sinh trong văn học cách đây ít lâu dưới danh hiệu “tiểu thuyết sản xuất” và chưa chi đã đủ thì giờ để mất hết uy tín do cái tính chất sơ lược và cái dụng ý dạy đời của nó, mãi cho đến nay mới vươn lên được tới cái nấc cao hơn trên con đường phát triển hình trôn ốc. Bây giờ chúng ta đọc nghiến ngấu những cuốn tiểu thuyết “sản xuất” lôi cuốn độc giả vào những con đường lắt léo tinh vi nhất của nghề nghiệp chuyên môn mà vẫn không thấy chối. Ngay trong truyện trinh thám hiện đại cũng có thể gặp đề tài “sản xuất”. Chẳng hạn gần đây tôi được đọc một truyện trinh thám Mỹ trong đó đề tài “sản xuất” lại chính là ngành y học, và nó đã làm cho tôi rất thích thú chính vì cái đặc trưng ấy. Dĩ nhiên trong những cuốn sách của các tác giả nước ngoài, ngoài những cảm xúc của con người, ta bao giờ cũng thích thú với những màu sắc sinh hoạt riêng của cái đất nước được miêu tả, những phong tục tập quán, những mối quan hệ giữa người và người. Và nước Nhật nói riêng lại có một cái gì đặc biệt thú vị - đó là một đất nước mà mọi thứ hình như phải khác lạ: ở đấy người ta làm việc một cách khác, suy nghĩ, đau khổ và thể hiện nỗi đau khổ của mình một cách khác. Thường thường vẫn thế: nhìn từ xa có nhiều cái có vẻ như khác lạ. Thêm vào đó lại có những quan niệm cổ truyền về cái tâm lý “bí ẩn” của người phương đông, về kiểu tư duy và hành vi “Nhật Bản”. Và khi đọc một cuốn tiểu thuyết Nhật về nghề thầy thuốc, tôi, một thầy thuốc, khao khát muốn biết trước tiên: ở Nhật Bản một người thầy thuốc thể nghiệm như thế nào những gì làm thành niềm vui và tấn bi kịch của công việc chữa bệnh? Bởi vì dù là ở Nhật Bản, người thầy thuốc cũng phải tìm cách giảm nhẹ sự đau đớn, duy trì sự sống của con người, duy trì khả năng lao động của họ, và cuối cùng phải tồn tại, và đôi khi chỉ đơn thuần chứng kiến sự hấp hối, quan sát những sự đau khổ kéo dài hay thậm chí càng ngày càng tăng. Vì tính cho cùng, đến một lúc nào đó y học cũng phải lùi bước: thiên nhiên - một môi trường mà trong đó mọi vật đều phải có lúc chết “ý này chẳng có gì độc đáo” - sẽ lấy lại quyền lực của nó và giành được phần thắng...

    Và đây, trước mắt tôi là cuốn tiểu thuyết “Vô ảnh đăng” kể lại cuộc sống của những người thầy thuốc Nhật làm việc trong một bệnh viện tư. Tác giả cuốn tiểu thuyết, Watanabe Junichi, với tư cách một người thầy thuốc - là bạn đồng nghiệp của tôi. Hơn nữa, là bạn đồng nghiệp hai lần, vì ông cũng là một người thầy thuốc viết văn. Nhưng trước khi đọc cuốn tiểu thuyết tôi cố ý không tìm hiểu về tiểu sử của tác giả: tôi muốn suy nghĩ về những điều đã đọc chỉ trên cơ sở của văn bản mà thôi. Trong cuốn tiểu thuyết có nhiều vấn đề thuộc lĩnh vực y học thuần túy cũng như những lĩnh vực của y học ngoại vi: chữa bệnh như thế nào, người thầy thuốc phải xử sự ra sao khi việc điều trị trở nên hoàn toàn vô ích; lao động của người thầy thuốc được đền bù như thế nào, và có thái độ như thế nào đối với viện phí của một bệnh nhân nghèo không có tiền trả viện phí; phải làm như thế nào để giữ kín những điều bí mật về bệnh tật của những người đã tự giao phó cho người thầy thuốc... Cả một loạt những vấn đề chung, có tính chất nhân loại thuần túy.

    Trung tâm của câu chuyện được kể trong tiểu thuyết là một nhà phẫu thuật có tài và là một con người thông minh - đó là bác sĩ Naoe, đang mắc một bệnh không thể nào chữa được. Nhưng chỉ một mình ông biết bệnh của mình. Và chỉ có một mình ông quyết định số phận của mình. Bây giờ phải làm thế nào; nhẫn nhục đợi chết hay tìm cách tự chữa bằng ảo giác, bằng những cố gắng thảm hại nhằm tự khuây khỏa để đừng nghĩ đến cái chết sắp tới? Hay là cố gắng đừng suy nghĩ, đi tìm sự quên lãng trong những khoái cảm tình dục, dìm nỗi buồn trong rượu mạnh, trong tình yêu xác thịt, trong cuộc vật lộn với bệnh tật của người khác, để rồi đến khi sự kết thúc đã đến gần thì chủ động tự kết liễu những nỗi đau khổ của mình và bằng cách đó tự cứu mình lần cuối cùng? Đó là một trong những tuyến tự sự của cuốn tiểu thuyết. Tính chất tàn nhẫn của nó được làm dịu bớt đi bằng một phương thức mà ta còn có thể gặp trong truyện trinh thám: người đọc không biết những nguyên nhân thật đã gây thành cơn bão trong tâm hồn bác sĩ Naoe.

    Do tính quyết liệt phũ phàng của mối mâu thuẫn, nhân vật chính đôi khi giống như một nhân vật siêu nhân “superman”. Nhưng tính chất “siêu nhân” này một khi là hậu quả của bệnh tật, có thể cắt nghĩa được và tha thứ được. Đây không phải là cái “chủ nghĩa anh hùng sinh hoạt” mà ta có thể gặp trong một số tác phẩm văn học, được coi là gắn bó hoàn toàn với nghề nghiệp của người bác sĩ phẫu thuật, khi mà bản thân cái nghề này được đề cao lên một cách giả tạo chỉ vì công việc của chúng tôi gắn liền với cái chết và cái sống, với máu xương của con người. Ở đây, cái tính chất “siêu nhân” ấy sẽ trở thành ghê tởm.

    Tôi xin bỏ qua cái phần hơi cường điệu trong cách miêu tả cuộc đời tư bác sĩ Naoe, vì tôi tự thấy mình không có quyền phán xét về tính chất cần thiết của mô-típ này. Có lẽ đối với tác giả những câu chuyện như vậy có những lý do nhất định. Song tôi xin dành cho người đọc cái quyền tự suy xét về phần này.

    Vậy thì, xin bàn về cuốn tiểu thuyết xét trong toàn bộ của nó.

    *

    Trước mắt chúng ta là cái thế giới của những người thầy thuốc Nhật Bản, và chúng ta thấy rõ họ cảm thụ như thế nào về bệnh tật và về bệnh nhân, đối với họ thế nào là lòng từ bi - lòng từ bi nhân loại và lòng từ bi nghề nghiệp. (Phải, ở những người thầy thuốc - may thay hay rủi thay thì tôi cũng không biết - lòng từ bi không chỉ có một cách lý giải, mặc dù điều này nghe rất phi lý: nó có hai cách định nghĩa, hai định ngữ khác nhau). Bác sĩ Watanabe đã thử dùng những phương tiện nghệ thuật để giải quyết vấn đề đạo đức học, chính cái đạo đức học được gọi là y đạo. Nhưng thực ra đạo đức học chỉ có một: khác với lòng từ bi, nó không có hai cách định nghĩa. Trong y học, cái luân lý chung của những mối quan hệ giữa người và người được thể hiện trong cách người thầy thuốc làm tròn bổn phận nghề nghiệp của mình. Chính vì vậy mà ở ta nhiều thầy thuốc thay danh từ “đạo đức của lương y” bằng danh từ “y đạo” hay “nghiệp đạo”, với cái nghĩa là lý thuyết về bổn phận nghề nghiệp, về hành vi nghề nghiệp. Một trong những tuyến tự sự của cuốn tiểu thuyết là số phận của một ông già bị ung thư không còn chữa được nữa. Mọi người đều thấy rõ rằng không có phẫu thuật nào có thể cứu ông ta được. Mổ ra và khâu lại - đó là tất cả những gì mà người bác sĩ có thể làm được trong trường hợp này. Dĩ nhiên những bệnh nhân như vậy không nên mổ, vì phẫu thuật chỉ làm cho họ phải chịu thêm những nỗi đau đớn không cần thiết. Nhưng có những tình huống mà những nỗi đau tinh thần vượt xa những nỗi đau thể xác. Nếu bệnh nhân nhận thức được rằng bệnh mình mỗi ngày một nặng và cái chết không thể nào tránh khỏi trong khi người đó tha thiết muốn sống, thì đành phải làm cuộc phẫu thuật hoàn toàn vô ích đó.

    Tôi không biết là gọi cách lừa dối này là “sự dối trá thiêng liêng” thì có đúng hay không. Tôi không thích cái danh từ này, nhưng chắc chắn là sự dối trá mà người thầy thuốc phải dùng trong những trường hợp như vậy ít nhất cũng có một lý do chính đáng là nó giảm bớt những nỗi đau khổ của tinh thần. Quy tắc này không thuộc loại quy tắc phổ quát. Dĩ nhiên là người thầy thuốc phải thấy, phải hiểu và phải đánh giá đúng cái tính cách, cái tâm lý và cách suy nghĩ của từng bệnh nhân.

    Bác sĩ Naoe tiến hành một cuộc phẫu thuật vô ích. Và theo tôi - nếu xét trên quan điểm y học - ông làm như vậy là đúng, mặc dầu một bác sĩ khác của bệnh viện là Kobashi, một con người nhiệt thành, cao thượng, nhưng thiển cận, rất lấy làm công phẫn. Người thầy thuốc trẻ này chỉ thấy được rằng phẫu thuật đó là một sự lừa dối. Anh ta đau khổ vì phải tham dự vào một sự lừa dối. Anh ta tỏ ra quá cương trực trong cách xử sự của mình. Cách nhìn nhận sự việc của anh giống như một tia sáng chiếu vào một căn phòng tối đầy bụi qua một khe hở nhỏ. Tia sáng ấy không thể đi vòng qua một vật chướng ngại, nó chiếu vào bất cứ vật nào nằm trên đường đi của nó và chỉ làm thành một vệt sáng nhỏ không làm cho người ta thấy được những vật ở xung quanh, những vật không ở trên con đường thẳng tắp của nó. Bác sĩ Kobashi là một người thầy thuốc yếu về nghiệp vụ: anh ta không biết những quy tắc xử sự mà nghề nghiệp của anh ta đòi hỏi. Vì tính cương trực của nó, trí tuệ của anh cách xa sự hoàn thiện đến nỗi một chân lý đơn giản như là nhu cầu được nâng đỡ về tinh thần anh cũng không hiểu nổi. Chúng tôi, những người thầy thuốc, có ý thức rằng có rất nhiều điều chúng tôi chưa biết được, cho nên bao giờ, ngay trong những tình huống tuyệt vọng nhất, chúng tôi cũng tiếp tục vật lộn đến cùng với cái chết.

    Nhưng trước mặt mỗi người thầy thuốc, một cách cụ thể hay trừu tượng, thỉnh thoảng vẫn có thể hiện ra một câu hỏi bi đát: phải xử sự như thế nào với một bệnh nhân không phương cứu chữa, một bệnh nhân đang đi dần đến cái chết? Câu hỏi này hiện ra một cách không sao tránh khỏi khi người ta đứng trước những nỗi đau khổ trầm trọng. Đối với người thầy thuốc câu trả lời rất rõ: người thầy thuốc phải chữa bệnh cho đến khoảnh khắc cuối cùng. Anh ta được đào tạo chỉ để làm việc ấy, anh ta có tư cách chuyên nghiệp chỉ trong việc chữa bệnh mà thôi. Và anh ta tuyệt đối không có quyền có một hành động nào đi theo một hướng khác. Vấn đề nên để cho một con người đau khổ một cách vô hy vọng sống tiếp hay không, không thuộc thẩm quyền của người thầy thuốc. Người thầy thuốc không phải là thượng đế và cũng không phải là người thay quyền thiên nhiên trên thế gian. Tất cả các phản xạ của anh ta đều hướng tới nhiệm vụ duy trì sự sống.

    Ở nước ta, vấn đề ấy được giải quyết như vậy, còn ở một đất nước không giống với nước ta trên nhiều phương diện thì vấn đề ấy có được đặt ra không, và nếu có, thì nó được giải quyết ra sao?

    Bác sĩ Naoe chữa bệnh cho tất cả mọi người, mãi cho đến khi cái chết kết thúc mọi khả năng chữa chạy, và không bao giờ lùi bước. Nhưng bản thân ông lại lâm bệnh...

    Ông biết hết về bản thân cũng như về cái bệnh của ông. Ông hiểu cái gì đang đợi mình và bao giờ nó đến. Và chắc hẳn biết được bao giờ mình sẽ chết là điều khủng khiếp nhất. Biết ngày tận số của mình. Tất cả chúng ta đều biết rốt cuộc cái gì đang đợi ta. Chúng ta chỉ không biết cái đó sẽ xảy ra như thế nào và vào lúc nào. Và cái hình phạt khủng khiếp nhất mà xã hội loài người đã nghĩ ra được, cái biện pháp cao nhất mà con người có thể dùng để trừng trị đồng loại là cho hắn biết ngày giờ và cách chết. Người bị xử tử biết cái chết của mình sẽ đến lúc nào và như thế nào.

    Bác sĩ Naoe được đặt vào địa vị của người biết. Ông biết rõ mình sẽ chết như thế nào và vào lúc nào.

    Trong khi chờ đợi, người thầy thuốc ấy tự giải khuây bằng những “cảm giác mạnh”. Và khi cảm thấy cái chết đã đến gần... ông đã giải quyết vấn đề của mình một cách khá triệt để - ông ta tự kết liễu đời mình.

    - Ông ta có quyền.

    Mỗi người đều có quyền giải quyết theo ý mình. Có lẽ cũng vì thế mà thà đừng biết, đừng hiểu còn hơn.

    Vấn đề có nên sống tiếp hay không, nếu ANH mắc một bệnh không hy vọng cứu chữa, thì không phải người thầy thuốc mà chỉ có ANH mới giải quyết được. (Mỗi người đều có quyền giải quyết, nhưng chỉ cho riêng mình mà thôi). Người thầy thuốc phải hỗ trợ cho sức lực của bệnh nhân, và nếu cần giả dối thì đành phải giả dối. Nhưng chỉ có chính ANH, nếu anh biết được hay đoán ra được, mới có thể lựa chọn bất cứ cách giải quyết nào mà anh có thể chấp nhận được. Nếu anh đủ sức lựa chọn.

    Cái vấn đề muôn thuở này đã được nhân vật chính của cuốn sách, Naoe, một người Nhật Bản, vừa là bệnh nhân vừa là bác sĩ, giải quyết như vậy. Và một trong những nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết “Gia đình Thibault” của R.M. du Gard - một người Âu, một bác sĩ Pháp bị bệnh - Antoine Thibault, cũng đã giải quyết vấn đề đúng như vậy... Cũng trong một cảnh huống tương tự, nhà văn Nikolai Ostrovsky hay là nhân vật chính của “Truyện kể năm mới” của Dudintsev lại có một thái độ khác.

    Tuy vậy, không thể không kể đến những điều kiện xã hội, vì những điều kiện xã hội khác nhau làm nảy sinh những vấn đề hoàn toàn khác nhau. Cách thiết lập và tổ chức y tế trong xã hội kinh doanh tư nhân và trong xã hội xã hội chủ nghĩa không thể không khác nhau.

    Trong cuốn tiểu thuyết “Vô ảnh đăng” ta thấy miêu tả công việc chữa bệnh trong một bệnh viện tư, nơi mà bệnh nhân phải trả viện phí, chứ không phải là một bệnh viện Nhà nước, trong đó vấn đề thanh toán, các chi phí mang một tính chất khác hẳn. Một tình huống xung đột kiểu như vậy - tình huống của bệnh nhân trong một bệnh viện tư - là một chuyện xa lạ đối với người bệnh nhân Xô Viết. Nếu họ biết chăng cũng chỉ là nghe nói. Ở nước ta khi một bệnh nhân xuất hiện trong một cơ quan y tế không hề nảy sinh vấn đề gì thuộc lĩnh vực vật chất - tài chính. Bệnh nhân có tiền hay không có tiền - điều đó tuyệt nhiên không có gì đáng quan tâm đối với người thầy thuốc. Thậm chí nó cũng chẳng có nghĩa lý gì đối với các nhân viên hành chính của bệnh viện, mặc dầu những con người cùng làm việc trong một bệnh viện có thể rất khác nhau. Vấn đề viện phí không được đặt ra không phải vì những quan niệm đạo đức nào đấy, mà chính là do những điều kiện xã hội của một nước xã hội chủ nghĩa. Hơn nữa, người thầy thuốc khi đứng trước một bệnh nhân có bổn phận phải có thái độ phi xã hội. Cách diễn đạt này cần hiểu cho đúng. Bệnh nhân có thể là một gã say rượu, một tên lưu manh, một tên kẻ cướp, có thể là một người không có chút tài sản, hay ngược lại, là một người có cấp bậc, có uy thế - đối với người thầy thuốc điều đó không có ý nghĩa gì. Nếu đã có đau ốm, đã có chẩn bệnh, thì tất phải có cách điều trị thích ứng, và ở đây tuyệt nhiên không có vấn đề nhận điều trị hay không nhận điều trị.

    Sự khác nhau về điều kiện xã hội cũng lộ rõ trong vấn đề người mắc bệnh không có hy vọng cứu chữa. Hình như trong một bệnh viện tư như đã được Watanabe miêu tả ít khi có thể có được một bệnh nhân ngay từ đầu đã được xác định là không có hy vọng cứu chữa. Thế nhưng vẫn có một bệnh nhân như thế được đưa vào nằm... Chừng nào người ta còn tiếp máu cho ông ta, ông ta còn sống, thôi tiếp máu là ông ta chết. Dĩ nhiên trường hợp này không thể gọi là điều trị được, mà chỉ là một quá trình cố trì hoãn cái chết. Ở đây người được tiếp máu như vậy là một người không có tài sản, không biết lấy gì để trả chi phí cho bệnh viện. Viện phí của ông ta do Nhà nước trả. Nhà nước trả viện phí cho bệnh nhân cùng khổ ấy, nhưng đồng thời cơ quan hữu trách gửi cho bệnh viện một bức thư phỏng vấn, yêu cầu cho biết triển vọng điều trị bệnh nhân, cho biết bệnh của ông ta có phải là không thể cứu chữa không. Nếu bệnh viện trả lời câu hỏi sau này một cách khẳng định, thì tiền mua máu để tiếp cho bệnh nhân lập tức bị cắt, và bệnh nhân đành phải chịu chết.

    Có thể tưởng chừng như mọi việc đều hoàn toàn hợp lý, hay ít nhất cũng là có thể giải thích được về phương diện lô-gíc: máu rất đắt, tiêu phí máu cho một bệnh nhân vô hy vọng như vậy trong khi đang có rất nhiều người khác cần đến là điều khó chấp nhận, không phải chỉ vì giá máu. Trả tiền trợ cấp cho một quá trình điều trị hoàn toàn không có triển vọng, trước sau cũng không thể đưa đến kết quả nào khác hơn là cái chết của bệnh nhân, quả là phi lý, nhất là trong trường hợp này, việc kéo dài sự sống chẳng qua chỉ là kéo dài một tình trạng đau khổ nặng nề...

    Và thế là ta lại trở về với cái vấn đề ban nãy, vẫn cái vấn đề ấy.

    Đối với quan điểm nhân đạo xã hội chủ nghĩa, dù trong trường hợp nào chăng nữa thì những điều suy xét trên quan điểm của tính hợp lý thực dụng tuyệt nhiên không có quyền được đưa vào lĩnh vực trị bệnh cứu người. Ở đây chỉ có một giải pháp duy nhất: chữa bệnh, chữa nữa, chữa mãi. Chừng nào còn chữa được thì phải chữa cho đến hơi thở cuối cùng, phải tiếp vào đến giọt máu cuối cùng. Chỉ trong một mối quan hệ như thế thì người bệnh mới có thể hoàn toàn tin tưởng người thầy thuốc.

    Một xã hội mà còn phải lựa chọn xem trong trường hợp nào nên chữa, trong trường hợp nào thì không - một xã hội như thế thì chính bản thân nó cũng mắc bệnh nặng nề.

    Thật là cay đắng khi mà người thầy thuốc phải từ bỏ cái nghiệp vụ trực tiếp của mình vì tình trạng tổ chức phi lý của xã hội. Anh ta phải thích nghi với hoàn cảnh, bất chấp bổn phận của mình, bất chấp quyền lợi bệnh nhân.

    *

    Tôi muốn được nhắc lại: trong khi đọc cuốn tiểu thuyết của Watanabe, tôi cứ chờ gặp đủ những chuyện bất ngờ, trong đó có cả những thứ y học phi thường, những cách chữa bệnh kỳ lạ.

    Nhưng trên những trang sách ta chỉ thấy một nền y học hết sức bình thường được xác lập trên cơ sở của những thành tựu của nền văn minh toàn nhân loại hiện đại. Và các nhân vật đều là những người thầy thuốc cũng sống với những niềm lo âu y hệt như các bạn đồng nghiệp của chúng ta ở đây, hơn nữa cũng lại tư duy chẳng khác gì chúng ta và xử sự y hệt như chúng ta khi đứng trước nỗi đau khổ của con người.

    Cuốn tiểu thuyết “Vô ảnh đăng” đem lại niềm vui cho chúng ta bằng cách khẳng định một lần nữa: những con người thông minh, những con người trí thức bao giờ cũng giống nhau, dù họ sống ở xứ sở nào. Họ đều hiểu sâu sắc rằng trên cõi đời này hãy còn không ít những điều xấu xa. Và cuối cùng, nó khẳng định một lần nữa rằng có nhiều điều nhất định phải thay đổi để hướng tới cái thiện, tới lòng nhân ái và tới tính người chân chính.

    Hết.

    Nguồn: Đèn không hắt bóng. Tác giả Watanabe Dzunichi. Cao Xuân Hạo dịch theo bản tiếng Nga. NXB Văn học, NXB Hội Nhà văn in, tái bản nhiều lần.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,147,176

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/