Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập33,786,742

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Chuông nguyện hồn ai

Ernest Hemingway

  • Thứ sáu, 10:19 Ngày 29/05/2020
  • Chuông nguyện hồn ai

    CHƯƠNG 41

    Pablo ngừng lại và xuống ngựa trong bóng tối, Robert Jordan nghe tiếng lắc cắc của những cái yên ngựa cùng hơi thở mệt nhọc của mọi người lúc đặt chân xuống đất và tiếng hàm thiếc của một con ngựa đang lúc lắc đầu. Chàng nghe mùi ngựa, mùi người, mùi chua gay gắt của những người thiếu tắm rửa, quen ngủ với nguyên quần áo trên người, mùi mốc meo, mùi bồ hóng khét lẹt của những người khác trong hang. Pablo đứng cạnh bên và chàng nghe từ người hắn toát ra mùi rượu nực nồng giống như mùi vị của đồng xu đồng trong miệng. Chàng châm một điếu thuốc, hai bàn tay bụm lại để che ngọn lửa, hít một hơi dài và nghe Pablo nói thật nhỏ.

    - Pilar, bà hãy cầm lấy túi lựu đạn để tôi cột ngựa lại.

    - Angustin, - Robert Jordan thì thầm - đồng chí và Anselmo đi với tôi lại cầu. Đồng chí đã có túi đạn cho khẩu maquina chưa?

    - Có rồi - Angustin trả lời - Tại sao không?

    Robert Jordan đi lại chỗ Pilar đang tháo gánh nặng cho một con ngựa, có Primitivo giúp đỡ.

    - Đồng chí nghe tôi nói này. - Chàng thấp giọng nói.

    - Có gì vậy? - Bà ta thầm thì bằng giọng khàn khàn vừa tháo một cái vòng đai dưới bụng ngựa.

    - Đồng chí đã hiểu là ta không thể bắt đầu tấn công đồn canh khi chưa nghe thấy tiếng bom chớ?

    - Đồng chí đã nhắc với tôi bao nhiêu lần rồi? - Pilar trả lời. Đồng chí nói dai như một con mẹ già vậy, Inglés ạ!

    - Chỉ để cho chắc chắn - Robert Jordan nói - Sau khi phá hủy đồn canh, đồng chí hãy rút lui lên câu, lo che chở con đường phía trên và cánh trái của tôi.

    - Tôi đã hiểu ngay lần đầu khi đồng chí giải thích cho tôi hoặc tôi chẳng hiểu bao giờ - Pilar thì thầm - Lo việc của đồng chí đi.

    - Không ai được động đậy, không ai được bắn một phát súng hay liệng lựu đạn trước khi nghe tiếng bom nổ. - Robert Jordan vẫn nói thì thầm.

    - Đừng làm tôi nổi nóng - Pilar thì thầm trong cơn giận dữ - Tôi đã hiểu điều này ngay khi ở nhà Sordo lận mà.

    Robert Jordan lại gần Pablo đang buộc những con ngựa.

    - Tôi chỉ cột những con ngựa nào có thể lồng lên - Pablo nói - Phải cột những con ngựa này cách nào để chỉ cần kéo sợi dây là tháo ra, đồng chí thấy không?

    - Tốt lắm.

    - Tôi sẽ giải thích cho cô gái và tên du mục cách giữ chúng. - Pablo nói.

    Những bạn mới của hắn đã đứng thành một nhóm riêng đang, tựa trên những khẩu các bin của họ.

    - Đồng chí đã hiểu hết chưa? - Robert Jordan hỏi.

    - Tại sao không? - Pablo trả lời - Phá đồn canh, cắt những đường dây, trở lại cầu, che chở cầu cho đến khi nào đồng chí làm nó nổ tung.

    - Và không làm gì hết trước khi bom trút xuống.

    - Đồng ý.

    - Tốt. Thôi, may mắn nghe!

    Pablo càu nhàu. Rồi hắn nói: “Đồng chí sẽ bắn che cho chúng tôi với khẩu maquina và với khẩu tiểu liên của đồng chí khi bọn này trở lại chứ, Inglés?”

    - De la primera. - Robert Jordan trả lời - Ưu tiên mà.

    - Vậy, được rồi - Pablo nói - Nhưng từ lúc đó, đồng chí phải cẩn thận đó, Inglés ạ. Công việc sẽ không dễ dàng nếu đồng chí không cẩn thận.

    - Chính tôi sẽ dùng khẩu maquina. - Robert Jordan nói với hắn.

    - Đồng chí có nhiều kinh nghiệm không? Bởi vì tôi không muốn bị Angustin bắn, dầu hắn có thiện ý tới đâu đi nữa.

    - Tôi có nhiều kinh nghiệm. Đúng thế. Và nếu Angustin dùng bất kỳ khẩu maquina nào, tôi sẽ canh chừng cho hắn ở phía trên đầu đồng chí. Ở phía trên và thật cao ở trên.

    - Vậy thì được rồi. - Pablo nói. Rồi hắn thấp giọng với vẻ tin cậy - Tuy thế ta vẫn không có đủ ngựa.

    Thằng khốn nạn, Robert Jordan nghĩ. Có phải hắn nghĩ là tôi không hiểu gì ngay khi mới gặp hắn.

    - Tôi sẽ đi bộ - Robert Jordan nói - Những con ngựa thuộc về đồng chí mà.

    - Không, sẽ có một con ngựa cho đồng chí. Inglés ạ - Pablo nói nhỏ - Sẽ có ngựa cho tất cả chúng ta.

    - Chúng thuộc về đồng chí - Robert Jordan nói - Đừng quan tâm đến tôi. Đồng chí có đủ đạn dược cho khẩu maquina của đồng chí không?

    - Đủ - Pablo trả lời - Tất cả những đạn dược mà người kỵ binh phải có. Tôi chỉ bắn bốn phát để thử nó. Hôm qua tôi đã thử bắn nó trong núi rồi.

    - Bây giờ ta đi thôi - Robert Jordan nói - Phải đúng giờ và ẩn nấp cho kín đáo đó nghe!

    - Tất cả đi đi - Pablo nói - Suerte [1], Inglés.

    Tôi tự hỏi tên bợm bây giờ đang trù định cái gì, Robert Jordan tự nhủ. Nhưng tôi có cảm tưởng là tôi biết. Chà! Điều này quan hệ tới hắn. Nhờ trời, tôi không biết những người mới.

    Chàng đưa bàn tay ra và nói: “Suerte, Pablo”, và hai bàn tay của họ siết chặt nhau trong bóng tối.

    Khi chìa bàn tay để chạm vào một cái gì thuộc loại rắn rít hay cùi hủi, chàng không biết cái siết của bàn tay Pablo ra sao. Nhưng, trong bóng tối, bàn tay kia nắm lấy bàn tay chàng và siết chặt thẳng thắn, chàng siết trả lại. Pablo có một bàn tay dễ chịu trong bóng tối, và cái bắt tay đem lại cho Robert Jordan cảm tưởng kỳ lạ nhất chàng biết đến trong buổi sáng này. Chàng nghĩ, bây giờ chúng ta phải liên kết. Thường có nhiều cái bắt tay giữa những đồng minh. Không nói đến những huy chương và những cái ôm hôn trong buổi lễ. Đối với những cái ôm hôn, tôi bằng lòng là chúng ta có thể miễn đi. Tôi nghĩ là tất cả những đồng minh đều cùng một phường như nhau cả. Họ thường ghét nhau. Nhưng tên Pablo này là hạng người kỳ lạ.

    - Suerto Pablo - Chàng nói và siết chặt lấy bàn tay kỳ lạ, cứng mạnh và đầy quả quyết kia - Tôi sẽ bắn che cho đồng chí. Đừng lo ngại.

    - Tôi tiếc là đã lấy mất vật liệu của đồng chí - Pablo nói - Thật là một điều lầm lẫn.

    - Nhưng đồng chí đã mang đến những gì chúng tôi cần đến.

    - Tôi không còn oán trách đồng chí về chuyện cây cầu nữa Inglés ạ - Pablo nói - Tôi có cảm tưởng chuyện này sẽ tốt đẹp mà.

    - Hai người làm gì đó? Bộ các người trở thành maricones [2] rồi à? - Pilar bất thần xuất hiện ở bên cạnh họ trong bóng tối - Chỉ còn thiếu có cái đó thôi sao - Bà ta nói với Pablo - Đi thôi Inglés, và hãy chấm dứt những cái trò chia tay trước khi hắn lấy mất của đồng chí phần chất nổ còn lại.

    - Bà không hiểu tôi, - Pablo nói - Inglés và tôi hiểu nhau.

    - Không ai hiểu ông. Chúa cũng không, mẹ ông cũng không - Pilar trả lời - Cả tôi cũng không. Đi thôi, Inglés. Hãy từ biệt cô trọc đầu của đồng chí và đi thôi. Me cago en tu padre [3], nhưng tôi bắt đầu nghĩ là đồng chí sợ thấy con bò mộng xổ ra.

    - Tổ mẹ đồng chí. - Robert Jordan trả đũa.

    - Nói thế chớ đồng chí không bao giờ có mẹ đâu - Pilar thì thầm một cách vui vẻ - Bây giờ đi thôi, bởi vì tôi rất muốn công việc bắt đầu để mau chấm dứt cho rồi. Hãy đi với những người của ông đi - Bà ta nói với Pablo - Ai biết quyết tâm tốt đẹp của họ kéo dài đến bao giờ? Ông có một hay hai người tôi không giựt đâu. Hãy đi đi.

    Robert Jordan đeo ba lô trên lưng và lại gần những con ngựa để từ giã Maria.

    - Chào guapa - Chàng nói - Sẽ gặp lại nhau nghe!

    Bây giờ chàng cảm thấy một tình cảm phi thực, dường như trước đây chàng đã nói điều này và điều đó nhắc chàng nhớ đến một chuyến xe lửa khởi hành trong khi chàng còn ở lại trên một sân ga.

    - Chào Roberto - Nàng nói - Anh hãy cẩn thận, nghe anh!

    - Chắc chắn rồi. - Chàng nói. Chàng cúi đầu để hôn nàng và cái ba lô lướt về phía trước đập vào gáy chàng đến nỗi trán chàng đập mạnh vào trán cô gái. Cả điều này chàng biết nó cũng đã xảy đến trước rồi.

    - Đừng khóc. - Chàng nói, lòng chàng bối rối không phải chỉ vì cái ba lô mà thôi.

    - Em không khóc - Nàng nói - Nhưng anh hãy trở về mau với em.

    - Em đừng lo ngại khi nghe thấy những tiếng súng. Chắc chắn sẽ có nhiều tiếng súng.

    - Chắc vậy. Chỉ cần anh trở về mau với em.

    - Tạm biệt, guapa. - Chàng nói một cách vụng về, luống cuống.

    - Chào, Roberto.

    Robert Jordan chưa bao giờ cảm thấy mình trẻ như vậy, từ khi chàng đáp xe lửa từ Red Lodge để đi Billings, rồi ở đó chàng lại đáp xe lửa để đến trường lần đầu. Chàng đã rất sợ phải đi và chàng không muốn người ta nhận ra điều đó. Ở nhà ga, vào lúc người hướng dẫn xách lấy cái rương của chàng, chàng bước lên bậc tam cấp, cha chàng ôm hôn chàng và nói: “Cầu Chúa phù hộ cho con và cho cha khi chúng ta xa nhau”. Cha chàng là một người rất sùng đạo và ông nói điều đó rất giản dị, thành thật. Nhưng hàm râu của ông ướt đẫm và đôi mắt rưng lệ vì cảm động, còn Robert Jordan rất đỗi bối rối vì cái giọng ướt át và đầy vẻ tôn giáo của lời cầu nguyện, vì cái hôn giã biệt của cha chàng, và bất thần chàng cảm thấy mình nhiều tuổi hơn cha chàng, chàng khá hối tiếc đã thấy như vậy, điều gần như không thể tha thứ được.

    Sau khi xe lửa đã khởi hành, chàng vẫn còn đứng ở khoang sau, nhìn nhà ga và bồn nước mỗi lúc nhỏ dần; những con đường rầy có những thanh cây chắn ngang, dường như quy tụ về phía nhà ga và bấy giờ bồn nước nhỏ dần trong tiếng động đều đều mang chàng đi. Người phụ thắng nói với chàng: “Ba cậu có vẻ buồn khổ khi cậu đi, Bob ạ”.

    - Phải. - Chàng trả lời và nhìn những bụi cây đan sâm chạy dọc theo con đường đầy bụi bậm, giữa những cột dây thép. Chàng tìm kiếm những con mắt của các loài chim nấp trong những bụi cây.

    - Cậu không sao khi đi đến trường chớ?

    - Không. - Chàng trả lời, và thực thế.

    Trong khoảnh khắc trước đây thì điều đó không đúng, nhưng nó lại đúng bây giờ và chàng cảm thấy mình vẫn bé bỏng trong cuộc chia ly này như chuyến khởi hành bằng xe lửa đến trường. Bất thần chàng cảm thấy mình rất bé bỏng và ngượng nghịu, và chàng nói lời giã biệt với tất cả sự e thẹn của một cậu học sinh đi chung với một cô gái về đến cửa nhà và không biết có nên hôn nàng hay không. Chàng biết rằng không phải những lời giã biệt làm chàng bối rối. Chính cuộc gặp gỡ xảy ra trước. Những lời giã biết chỉ làm tăng sự bối rối đến từ cuộc gặp gỡ này. Mày lại thế, chàng tự nhủ. Nhưng tôi nghĩ không ai lại không cảm thấy đôi lúc mình quá bé bỏng. Chàng không nói tại sao. Đi thôi, chàng nhủ thầm. Đi thôi, còn quá sớm để sống lại thời niên thiếu.

    - Giã biệt, guapa - Chàng nói - Giã biệt, dê con.

    - Giã biệt, Roberto của em. - Nàng nói. Chàng lại gần Anselmo và Angustin đang đứng chờ đợi, và nói: “Vamonos”.

    Anselmo xách cái ba lô nặng. Angustin trang bị đầy dủ, đang dựa vào một gốc cây, nòng súng liên thanh chĩa lên trên hành trang của hắn.

    - Xong rồi - Chàng nói - Vamonos.

    Cả ba bắt đầu xuống đồi.

    - Buena Suerte, Don Roberto. - Fernando nói khi cả ba đi ngang qua mặt hắn, tạo thành hàng dọc giữa những thân cây. Fernando ngồi chồm hổm cách đó không xa lắm, nhưng hắn nói với một vẻ trang trọng.

    - Buena Suerte, Fernando. - Robert Jordan nói.

    - Trong mọi công việc đồng chí làm. - Angustin nói.

    - Cám ơn, Don Roberto. - Fernando nói không chút bối rối vì Angustin.

    - Tên này đúng là một hiện tượng, Inglés ạ! - Angustin thì thầm.

    - Có lẽ - Robert Jordan nói - Tôi có thể giúp đồng chí không? Đồng chí chở nặng như một con ngựa.

    - Không sao - Angustin nói - Nhưng ông bạn ơi, được đi là hài lòng rồi.

    - Nói nhỏ chớ - Anselmo nói - Bây giờ hãy nói ít và rất nhỏ thôi. - Họ thận trọng bước xuống triền dốc. Anselmo đi đầu. Angustin đi thứ hai, Robert Jordan lần từng bước một để khỏi bị trượt, và chàng nhận ra những xác lá thông khô dưới đế giày, chàng va chân vào một rễ cây và khi đưa bàn tay tới trước, chàng cảm thấy chất kim khí lạnh lẽo của nòng súng tự động, những ngón chân chàng quặp lại làm chỗ tựa, rồi chàng bắt đầu bước xuống, đôi giày của chàng trơn trợt trên đất rừng, chàng lại giơ bàn tay trái ra và chạm vào một chỗ trơn phẳng, và chàng rút lòng bàn tay dính đầy nhựa thông lại. Cuối cùng, họ đi xuống một sườn dốc thẳng và có nhiều cây chạy dài đến địa điểm, phía trên cầu, nơi Robert Jordan và Anselmo đã quan sát vào ngày đầu. Anselmo dùng lại bên một cây thông trong bóng tối, lão nắm cổ tay của Robert Jordan và thì thầm nhỏ đến nỗi Jordan phải khó khăn lắm mới nghe thấy: “Nhìn kìa. Có lửa trong lò sưởi”.

    Có một đốm sáng phía dưới, Robert Jordan biết đó là chỗ cây cầu tiếp nối với con đường.

    - Chính đây là nơi ta đã đến xem xét. - Anselmo nói. Lão nắm bàn tay Jordan và kéo lại để bắt chàng chạm vào một dấu cứa còn tươi ở dưới một thân cây - Tôi đã đánh dấu này trong khi đồng chí quan sát cây cầu chỗ kia, bên tay mặt. Kia là chỗ mà đồng chí muốn để khẩu maquina.

    - Chúng ta sẽ để ở đó.

    - Được rồi.

    Họ đặt ba lô bên những gốc thông, Angustin và Robert Jordan đi theo Anselmo đến một nơi bằng phẳng có một khóm thông nhỏ.

    - Kìa! - Anselmo nói - Đúng ở đó rồi.

    - Ở đây, vào lúc ban ngày, - Robert Jordan thì thầm nói với Angustin - nếu nấp đàng sau bụi cây nhỏ, đồng chí sẽ trông thấy một khúc đường và lối đi tới cây cầu. Đồng chí sẽ thấy chiều dài cây cầu và một khoảng đường ở đầu kia trước chỗ nó bắt đầu chạy vòng quanh núi đá.

    Angustin không trả lời.

    - Đồng chí hãy cứ nấp ở đây trong khi chúng tôi sửa soạn giựt sập cây cầu và đồng chí sẽ bắn vào tất cả những ai đến từ phía trên hay phía dưới.

    - Ánh sáng kia ở đâu vậy? - Angustin hỏi.

    - Trong chòi canh ở góc kia. - Robert Jordan thì thầm.

    - Ai sẽ lo những tên lính đó?

    - Lão già và tôi, như tôi đã nói với đồng chí. Nhưng nếu chúng tôi không thể lo được việc đó, thì đồng chí phải bắn vào chòi canh, và vào những tên lính canh, nếu đồng chí trông thấy chúng.

    - Được rồi. Đồng chí đã nói với tôi rồi mà.

    - Sau tiếng nổ, người của Pablo sẽ đổ ra ở góc này, đồng chí phải bắn phía trên đầu họ nếu họ bị đuổi theo và phải bắn cao trên đầu họ để ngăn không cho ai khác đến. Đồng chí hiểu không?

    - Tại sao không? Chiều hôm qua đồng chí đã nói rồi.

    - Đồng chí có điều gì hỏi không?

    - Không. Tôi có hai cái bọc đựng đất. Tôi có xúc đầy ở trên kia, nơi người ta không thấy tôi, và tôi sẽ đem chúng lại đây.

    - Nhưng đừng có đào ở đây. Đồng chí phải nấp kín như người ta ở trên đỉnh cao vậy.

    - Được, tôi sẽ lấy đất trong bóng tối. Chắc chắn người ta sẽ không thấy gì hết.

    - Đồng chí ở rất gần, Sabes? Vào ban ngày người ta trông thấy khóm cây này rất rõ từ phía dưới.

    - Đừng lo ngại, Inglés ạ. Còn đồng chí ở đâu?

    - Tôi xuống thật gần, với khẩu tiểu liên của tôi. Lão già sẽ băng qua đèo để sẵn sàng tấn công chòi canh ở đầu kia. Chòi canh nhìn ra ở phía này.

    - Như vậy là xong - Angustin nói - Salud, Inglés. Đồng chí có thuốc lá không?

    - Đồng chí không hút được vì ở gần quá.

    - Không. Tôi chỉ ngậm trong miệng thôi. Để hút sau mà.

    Robert Jordan chìa cho hắn gói thuốc lá, và Angustin lấy ba điếu để trong lớp vải của chiếc nón chăn trừu. Hắn mở chân ba càng và đặt khẩu súng máy hướng vào những cây thông. Rồi hắn bắt đầu mò mẫm tháo những cái hộp và sắp đặt sẵn đâu ra đó.

    - Nada mas - Hắn nói - Thế là xong cả.

    Anselmo và Robert Jordan rời hắn và quay lại gần những cái bọc.

    - Nên để chỗ nào hơn? - Robert Jordan thì thầm.

    - Theo tôi thì ở đây. Nhưng đồng chí có chắc hạ tên lính ở đây với khẩu tiểu liên không?

    - Chính là chỗ ta đã đến ngày nọ chớ gì?

    - Cũng gốc cây này. - Anselmo nói nhỏ đến khó nghe chàng biết là lão nói không mấp máy môi như ngày đầu - Tôi đã đánh dấu nó bằng con dao.

    Robert Jordan có cảm tưởng như tất cả những điều này đã xảy qua rồi, nhưng lần này là nhắc lại một câu hỏi để Anselmo trả lời. Như Angustin đã đặt câu hỏi về những tên lính canh trong khi hắn đã biết câu trả lời.

    - Cũng khá gần. Có lẽ gần hơn nữa - Chàng thì thầm - Nhưng ánh sáng ở sau chúng ta. Thật là tuyệt.

    - Vậy bây giờ tôi sẽ băng ngang đèo và tìm vị trí ở đầu kia - Anselmo nói. Rồi lão tiếp - Xin lỗi Inglés, cốt sao đừng lầm lẫn. Vào trường hợp đó tôi ngu quá.

    - Sao? - Chàng hỏi thấp giọng.

    - Làm ơn nhắc lại một lần nữa đúng điều gì tôi phải làm.

    - Khi tôi bắn, đồng chí cũng bắn, khi đồng chí đã thanh toán tên lính xong, thì hãy băng ngang cầu đến gặp tôi. Tôi sẽ đem những cái ba lô xuống, và đồng chí sẽ đặt những gói chạt nổ khi tôi bảo đặt. Tôi sẽ cho biết tất cả. Nếu có chuyện gì xạy ra cho tôi, đồng chí hãy làm như tôi đã bảo. Làm cho kịp giờ và làm cho tốt, chêm tất cả cho cẩn thận với những cái nêm bằng cây và buộc chặt những quả lựu đạn vào.

    - Tất cả điều đó tôi hiểu rõ ràng lắm - Anselmo nói - Tôi sẽ nhớ lại tất cả. Bây giờ, tôi đi đây. Khi mặt trời sắp lên, hãy nấp cẩn thận nghe, Inglés!

    - Khi nào đồng chí bắn, - Robert Jordan nói - thì hãy bắn thế nào cho thoải mái và chắc chắn. Đừng nghĩ là bắn vào một người mà bắn vào một cái bia, de accuerdo? [4] Không bắn vào khắp người nhưng bắn vào một điểm. Nhằm phía giữa bụng nếu nó ở ngay trước mặt. Nhắm vào giữa lưng nó nếu nó quay lưng lại. Nghe rõ không ông bạn già. Khi tôi bắn người đang ngồi thì hắn sẽ đứng lên để chạy hoặc tìm chỗ núp. Hãy bắn vào đúng lúc đó. Nếu hắn còn ngồi thì cũng cứ bắn. Không cần chờ đợi. Nhưng phải chắc ăn. Nhắm vào khoảng năm chục thước. Đồng chí là một thợ săn mà. Không có gì khó khăn đâu.

    - Tôi sẽ làm theo lệnh đồng chí. - Anselmo trả lời.

    - Được. Chính đó là lệnh của tôi - Robert Jordan nói.

    May mà tôi còn nhớ mình phải ra lệnh, chàng tự nhủ. Điều đó giúp lão trút bớt trách nhiệm của lão đi. Ít ra tôi cũng hy vọng như thế. Tôi đã quên điều lão nói với tôi ngày đầu về việc giết người.

    - Chính đó là lệnh của tôi - Chàng nói - Bây giờ đi đi.

    - Me voy - Anselmo nói - Sẽ gặp nhau lại, nghe Inglés.

    - Sẽ gặp nhau lại, ông bạn già. - Robert Jordan trả lời.

    Chàng nhớ đến cha chàng ở nhà ga và buổi giã biệt ướt át, chàng không nói Salud, cũng không chúc may mắn, chàng không nói gì hết.

    - Đồng chí đã bôi mỡ vào nòng súng chưa, hở ông lão? - Chàng thì thầm - Để cho đạn đi không chệch ấy mà!

    - Rồi, lúc ở trong hang - Anselmo nói - Tôi đã lau chùi cẩn thận.

    - Thôi được, sẽ gặp lại nhau. - Robert Jordan nói và lão già nhón gót đi, lão đánh một vòng rồi băng qua rừng cây.

    Robert Jordan nằm dài trên những xác lá thông và chàng rùng mình vì cơn gió lạnh thổi lên trong những tàng cây, cùng với ánh bình minh mới bắt đầu ló dạng. Chàng tháo băng đạn của cây tiểu liên, kéo cơ bẩm ra đàng sau rồi đẩy về đằng trước. Đoạn chàng quay khẩu súng lại, cơ bẩm mở ra, và trong bóng tối, chàng đưa khẩu súng lên tận môi và thổi vào trong; chàng cảm thấy mùi vị trơn béo của kim khí, khi lưỡi chàng liếm trên nòng. Chàng để khẩu súng nằm chéo qua cánh tay, ổ đạn nằm ngửa để xác lá thông hay cành nhỏ không lọt vào được. Rồi chàng tháo tất cả đạn trong băng đạn với ngón tay cái và để nó trên chiếc khăn tay trải trước mặt. Rồi thì, chàng mò mẫm từng viên đạn trong bóng tối, mân mê chúng trong những ngón tay, sau đó chàng lại để từng viên một vào băng đạn. Bây giờ chàng lại cảm thấy băng đạn trĩu nặng trong bàn tay, chàng ấn nó vào khẩu súng, đúng vào vị trí của nó. Chàng nằm sấp, sau thân cây thông, khẩu súng nằm chéo qua cánh tay trái và chàng nhìn điểm sáng phía dưới. Từng hồi chàng không nhìn thấy nó và biết tên lính canh đi ngang qua trước lò sưởi. Robert Jordan nằm dài ở đó và đợi trời sáng.

    ___

    [1] Chúc may mắn.

    [2] Yếu hèn, nhu nhược.

    [3] Tiếng chửi thề: Tôi ỉa vào cha anh.

    [4] Đồng ý?

    CHƯƠNG 42

    Trong lúc Pablo trở lại hang và cả bọn đi xuống tới chỗ để ngựa thì Andrès đang tiến mau về bản doanh của Golz. Trên con đường cái của miền Navacerrada, nơi những chiếc cam nhông đang chạy xuống núi, họ rơi vào một trạm kiểm soát. Nhưng khi Gomez chìa cho tên lính canh giấy thông hành của trung tá Miranda, tên lính canh rọi đèn thẳng vào tờ giấy đoạn đưa qua tên bạn, trả tờ giấy lại và chào.

    - Siga - Hắn nói - Tiếp tục đi đi. Nhưng đừng có bật đèn.

    Chiếc mô-tô lại tiếp tục rồ máy, Andrès bám vào chỗ ngồi, và họ chạy theo đường cái, Gomez lái cẩn thận giữa những hàng xe cam nhông. Không có chiếc nào bật đèn và chúng đổ xuống con đường thành hàng dài. Cũng có những chiếc cam nhông chở nặng đi ngược lên con đường và làm tung những lớp bụi mà Andrès không thể nào nhìn thấy trong bóng tối, nhưng hắn nhận ra chúng trên mặt và trong miệng hắn.

    Bây giờ họ đã đến sau một chiếc cam nhông, chiếc mô-tô chậm lại rồi Gomez gia tăng tốc lực và vượt qua chiếc cam nhông, vượt qua một chiếc, rồi một chiếc khác, trong khi đoàn xe chạy ngược chiều bên trái vẫn nổ rền. Có một chiếc xe ở sau họ đang nhận còi inh ỏi trong tiếng ầm ĩ của những chiếc cam nhông và bụi mù, rồi nó quét những tia đèn pha từng hồi, soi sáng những lớp bụi dày, sau cùng chiếc xe mở hết tốc lực qua mặt họ trong tiếng động cơ rì rầm và những tiếng kèn inh ỏi, nghe như dọa nạt, như ngạo nghễ.

    Phía trước họ, tất cả xe cam nhông đều ngừng lại đã trong khi họ vẫn tiếp tục con đường, vượt qua những chiếc xe cứu thương, những chiếc xe tham mưu, một chiếc xe bọc sắt, một chiếc khác nữa và một chiếc thứ ba, tất cả đậu lại như những con rùa nặng nề bằng kim khí, với những khẩu đại bác chĩa lên trời trong đám bụi mù vẫn chưa rơi xuống. Họ đến một trạm kiểm soát khác, vào lúc một tai nạn xảy ra. Một chiếc cam nhông không ngờ chiếc cam nhông khác đằng trước ngừng lại nên ủi vào cái trục sau và làm tung tóe trên đường những thùng đạn dược cho các loại vũ khí nhẹ. Một chiếc thùng vỡ ra khi rớt xuống, và khi Gomez và Andrès ngừng lại, đẩy chiếc mô-tô về phía trước, đi giữa những chiếc xe nằm ụ để trình giấy thông hành của họ, Andrès đã dẫm lên những vỏ đạn vung vãi trong bụi. Chiếc cam nhông thứ hai bị hỏng bộ tản nhiệt. Chiếc xe sau đụng vào nó. Hàng trăm chiếc khác nằm bất động đằng sau, và một viên sĩ quan đi ủng lớn chạy lại vượt qua đoàn xe và gọi những tài xế lùi lại để có thể trục chiếc xe cam nhông bị hư nát ra khỏi con đường.

    Có quá nhiều chiếc cam nhông nên tài xế khó lòng lùi xe lại khi viên sĩ quan đến đầu đoàn xe và ngăn không cho chúng tiến lên nữa, Andrès nhìn hắn chạy khập khễnh với chiếc đèn bấm vừa kêu gào, vừa chửi rủa, trong khi những chiếc cam nhông vẫn tiếp tục trờ tới. Nhân viên kiểm soát không muốn trả giấy thông hành lại. Chúng có hai tên, súng có dây đeo và chúng cũng la hét ầm ĩ. Tên cầm giấy thông hành băng qua đường, đến gần một chiếc cam nhông đang chạy xuống, ra lịnh cho nó chạy tới trạm kiểm soát kế tiếp để người ta bắt những xe cam nhông ngừng lại cho đến khi giải quyết xong vụ kẹt xe. Tên tài xế chiếc cam nhông không nghe và tiếp tục chạy thẳng. Rồi, tay vẫn giữ giấy thông hành, tên lính trở lại vừa la hét với tên tài xế chiếc cam nhông có đồ nặng rớt xuống.

    - Để đó, tiến lên coi nào, để người ta còn lật cái đồ mắc dịch ra!

    - Bộ phận truyền động của tôi bị hư rồi. - Tên tài xế nói, đầu quay ra sau.

    - Kệ cha bộ phận truyền động của anh, tiến lên đi!

    - Không thể tiến lên được với một bộ phận truyền động bị hư, tên tài xế nói, đầu vẫn quay ra sau.

    - Làm sao móc lên và chạy tới trước, để người ta dẹp cái đồ mắc dịch ra khỏi con đường.

    Tên tài xế ném ra một cái nhìn tức uất, trong khi tên lính rọi đèn về phía sau chiếc cam nhông bị húc nát.

    - Tiến lên, tiến lên. - Hắn kêu lên, tay vẫn cầm tờ giấy thông hành.

    - Còn cái giấy của tôi - Gomez nói với hắn - Giấy thông hành của tôi. Chúng tôi gấp lắm mà.

    - Thì cút đi với giấy thông hành của anh. - Hắn nói, rồi hắn trả giấy lại và chạy băng qua đường để chận một chiếc cam nhông đang chạy xuống.

    - Hãy đến ngã tư rồi quay lại đây để kéo cái cam nhông hư ra coi nào. - Hắn nói với tên tài xế.

    - Tôi có lệnh..

    - Thây kệ lệnh của anh, hãy làm điều tôi bảo.

    Tên tài xế rồ ga và biến mất trong đám bụi mù.

    Gomez lại tiếp tục rồ máy xe bên phía mặt con đường giờ đây đã thông, và vưọt qua trước chiếc cam nhông bị nạn, Andrès lại bám chặt vào chỗ ngồi, hắn thấy tên lính kiểm soát chận một chiếc cam nhông khác và tên tài xế thò đầu khỏi chỗ ngồi để nghe hắn.

    Bây giờ thì họ phóng nhanh vào con đường, nhắm ngọn núi chạy tới. Tất cả đoàn xe chạy cùng chiều với họ đã ngừng lại ở trạm kiểm soát, chỉ còn những chiếc cam nhông đang chạy xuống, vượt qua phía trái họ, trong khi chiếc mô-tô vẫn lao nhanh đến khi bắt kịp đoàn xe đã vượt qua trạm kiểm soát trước khi có tai nạn.

    Vẫn không bật đèn, họ vượt qua bốn chiếc xe bọc sắt nữa, rồi vượt qua một đoàn xe cam nhông dài chở đầy binh sĩ. Những tên lính vẫn im lặng trong bóng tối. Lúc đầu, Andrès chỉ cảm thấy sự hiện diện của họ trên những xe cam nhông, xuyên qua những lớp bụi mù. Rồi một chiếc xe tham mưu khác đuổi theo ở phía sau họ, nhận kèn inh ỏi, chiếu đèn pha từng chập và Andrès trông thấy những người lính đội nón sắt, súng dựng thẳng, những khẩu trung liên chĩa lên nền trời sẫm, in hình rõ ràng trong bóng đêm chụp xuống khi những tia đèn pha tắt. Trong chốc lát khi hắn chạy gần chiếc cam nhông chở đầy lính, hắn trông thấy những bộ mặt buồn thảm và bất động trong vệt ánh sáng bất ngờ. Dưới những chiếc nón sắt, trên đường di chuyển trong đêm tới địa điểm của một cuộc tấn công, mỗi khuôn mặt đều hiện ra vẻ lo âu mà ban ngày người ta không thấy hiện rõ, bởi vì họ cảm thấy xấu hổ với bộ mặt đó, cho đến khi phi cơ dội bom và cuộc tấn công bắt đầu, không ai nghĩ đến bộ mặt của mình nữa.

    Andrès vượt qua trước họ, từng xe này qua xe khác. Gomez luôn luôn ở phía trước xe tham mưu, hắn không có những cảm giác như họ. Hắn chỉ nghĩ: Quân đội thật ngon lành! Trang bị thật ngon lành! Cơ giới thật ngon lành! Vaya gente! Hãy nhìn họ. Quân đội Cộng Hòa đó. Hãy nhìn kìa. Hết xe này tới xe khác. Tất cả mọi người đều mặc quân phục. Tất cả với những chiếc nón sắt trên đầu. Hãy nhìn những khẩu maquina chĩa ra từ những chiếc xe cam nhông để chống lại máy bay. Hãy nhìn quân đội mà phe ta đã tạo ra!

    Chiếc mô-tô vượt qua những chiếc cam nhông cao lớn màu xám chở đầy lính, những chiếc cam nhông xám với thùng vuông, đầu xe vuông thô kệch, đang đều đều leo lên con đường dốc trong đám bụi mù và ánh sáng từng chập tủa chiếc xe tham mưu chạy phía sau; ngôi sao đỏ của quân đội hiện ra khi ánh sáng rọi chiếu những trục sau, hiện ra khi ánh sáng quét lên những hông xe đầy bụi trong khi chúng đều đều lên dốc trong bầu không khí đã trở nên lạnh lẽo hơn trên con đường đã bắt đầu ngoặt ngoẹo quanh co, những chiếc cam nhông di động một cách khó nhọc và nghiến bánh ken két, một vài chiếc phun khói trong ánh sáng đèn pha. Chiếc mô-tô bây giờ cũng trở nên khó nhọc; Andrès bám lấy yên đằng trước trong khi xe lên dốc, và hắn nghĩ chuyến đi bằng mô-tô này thiệt là mucho, mucho [1]. Trước đây hắn chưa bao giờ đi mô-tô và bây giờ họ leo lên một ngọn núi, giữa cuộc chuyển vận rầm rộ để đi đến cuộc tấn công, và trong khi leo dốc, hắn biết bây giờ không còn trở về kịp để đánh vào đồn, trạm nữa. Trong sự vận chuyển và sự hỗn độn này, may mắn mà hắn trở về kịp chiều hôm sau. Hắn không bao giờ thấy cuộc tấn công, hay chứng kiến những cuộc sửa soạn tấn công, và khi leo lên trên con đường hắn ngây ngất về tầm vóc và sức mạnh của quân đội Cộng Hòa.

    Bây giờ họ tiến trên con đường dài, phóng nhanh trên sườn núi và khi họ đến gần đỉnh, sườn núi khá dốc đến nơi Gomez phải bảo hắn bước xuống, rồi họ cùng đẩy chiếc mô-tô đến đỉnh. Phía trái, trên đỉnh, con đường tạo thành một khúc quanh nơi những đoàn xe có thể rẽ được và có những ánh sáng làm hiệu trước một tòa nhà đá lớn vươn lên trên nền trời đêm, bóng nó dài và đen.

    - Mình đi hỏi Bộ Tư Lệnh ở đâu đi. - Gomez nói với Andrès. Họ đẩy chiếc mô-tô về phía hai người lính gác trước cánh cửa đóng của tòa nhà đá lớn. Gomez dựng xe vào tường, trong khi một người cưỡi mô-tô mặc đồ da đi về phía khung cửa mở ra vùng ánh sáng bên trong của tòa nhà. Hắn đi ra, chiếc túi da đeo trên vai, một khẩu súng sáu Mauser dắt bên hông. Khi cánh cửa đã đóng lại che khuất vùng ánh sáng, hắn tìm chiếc mô-tô trong bóng tối, bên cạnh lối ra vào, đẩy nó chạy cho đến khi nổ máy, rồi lao vào con đường dốc.

    Ở cửa, Gomez gặp một người lính canh. “Đại úy Gomez, lữ đoàn sáu mươi lăm - Hắn bảo - Anh có thể cho tôi biết Bộ Tư Lệnh của tướng Golz, tư lệnh Sư đoàn 35 ở đâu không?”.

    - Không phải ở đây. - Người lính trả lời.

    - Đây là gì?

    - Commandancia.

    - Commandancia nào?

    - Hừ. Commandancia.

    - Commandancia cái gì?

    - Anh là ai mà đặt nhiều câu hỏi vậy? - Tên lính canh nói với Gomez trong bóng tối. Nơi đây, trên đỉnh đồi, bầu trời rất sáng và đầy sao, Andrès bây giờ đã ra khỏi vùng bụi mù, hắn nhìn thấy rõ ràng trong bóng tối. Ở phía dưới, con đường quẹo về phía mặt, hắn phân biệt rõ ràng bóng những chiếc cam nhông và những xe cộ chạy trước đường chân trời.

    - Tôi là đại úy Rogelio Gomez thuộc đại đội thứ nhứt, lữ đoàn 65 và tôi muốn biết Bộ Tư Lệnh của tướng Golz ở đâu. - Gomez nói.

    Tên lính mở cửa: “Gọi xếp gác”, hắn kêu vọng vào bên trong. Lúc đó, một chiếc xe tham mưu lớn đi tới khúc quanh và hướng về phía tòa nhà đá lớn, nơi Andrès và Gomez đợi tên xếp gác. Chiếc xe lại gần và dừng lại trước cửa.

    Một người cao, lớn tuổi, đứng nặng nề, đội chiếc mũ nồi ka ki lớn giống như những chiếc nón của bọn khinh bộ binh trong quân đội Pháp, mặc một cái áo choàng nhà binh, đeo một khẩu súng lục, tay cầm một tấm bản đồ, hắn bước xuống xe với hai người khác mặc đồng phục của Lữ Đoàn Quốc Tế.

    Hắn nói một vài tiếng Pháp với tên tài xế, ra lệnh đậu xe vào chỗ kín đáo. Andrès không hiểu tiếng Pháp, Gomez trước là thợ hớt tóc nên hiểu được vài tiếng.

    Một người đàn ông đi ngang qua cửa với hai sĩ quan khác, Gomez trông thấy khuôn mặt ông ta sáng rỡ và nhận ra ông ta. Hắn đã thấy ông ta ở những hội nghị chính trị và thường đọc những bài báo của ông ta, dịch từ tiếng Pháp trong tờ Mundo Obrero. Hắn nhận ra bộ lông mày rậm, đôi mắt xám ướt át, cằm đôi, đó là một nhà cách mạng lớn người Pháp đã chỉ huy cuộc nổi dậy của chiến đoàn Pháp. Gomez biết uy thế chính trị của người này trong các Lữ Đoàn Quốc Tế, và hắn biết người này biết Tổng Hành Dinh của tướng Golz ở đâu và có thể chỉ cho hắn. Hắn không biết người này bây giờ trở thành cái gì rồi, theo thời gian với những ảo tưởng, những nỗi đắng cay trong đời sống gia đình và trong chính trị, những tham vọng bị tan vỡ và tiếp xúc với ông ta là một việc nguy hiểm nhất mà một người có thể làm. Không biết rõ điều đó, Gomez tiến về phía ông ta, chào và nói: “Đồng chí Massart, chúng tôi mang một bức thơ cho tướng Golz. Đồng chí có thể chỉ cho chúng tôi Tổng Hành Dinh của ổng ở đâu không? Khẩn lắm”.

    Người đàn ông to lớn và nặng nề vươn cổ nhìn Gomez, chăm chú nghe với đôi mắt ươn ướt. Ngay ở đây, ngoài mặt trận, dưới ánh sáng của một ngọn đèn điện trần, và sau chuyến đi đầy giá lạnh, khuôn mặt hắn có vẻ già khọm, được nặn trong những mảnh vụn người ta tìm thấy dưới móng vuốt của những con sư tử rất già.

    - Cái gì đó, đồng chí? - Ông ta hỏi Gomez bằng tiếng Tây Ban Nha với một giọng nặng nề của miền tự trị Catalogne. Đôi mắt ông ta liếc về phía Andrès, cái nhìn lướt qua hắn và trở lại với Gomez.

    - Một bức thư cho tướng Golz, phải mang tới Tổng Hành Dinh của ổng.

    - Thơ đến từ đâu đó đồng chí?

    - Ở sau phòng tuyến bọn phát xít. - Gomez trả lời.

    Andrès Massart chìa bàn tay để lấy bức thư và các thứ giấy tờ khác. Ông ta nhìn qua và bỏ vào túi.

    - Giữ cả hai lại. - Ông ta nói với tên xếp gác - Hãy lục soát chúng và đưa chúng đến tôi khi tôi hỏi.

    Với bức thư trong túi, ông ta đi vào tòa nhà đá lớn.

    Trong phòng gác người ta lục soát Gomez và Andrès.

    - Cái gì vậy? - Gomez hỏi một người lính gác.

    - Está loco - Người lính gác nói - Ông ta điên mà.

    - Không. Đó là một nhân vật chính trị rất quan trọng - Gomez nói - Ông ta là ủy viên của Lữ Đoàn Quốc Tế.

    - A mesar de eso, está loco - Tên xếp gác nói - Tuy nhiên ông ta điên. Các anh đã làm gì sau phòng tuyến phát xít?

    - Đồng chí này đến từ một chiến khu dưới kia - Gomez nói khi người ta lục soát hắn - Đồng chí mang một bức thư cho tướng Golz. Hãy giữ cẩn thận giấy tờ của chúng tôi. Coi chừng tiền bạc và viên đạn cột vào một sợi dây kìa. Cái này là do vết thương đầu tiên của tôi ở Guadarrama đây.

    - Đừng lo ngại - Tên xếp nói - Tất cả sẽ để ở ngăn kéo. Tại sao đồng chí không hỏi tôi Golz ở đâu?

    - Tôi đã thử hỏi. Tôi đã hỏi tên lính canh và hắn gọi đồng chí.

    - Nhưng ông già điên đã đến và đồng chí đã hỏi ông chớ gì? Người ta không được hỏi ông ta điều gì. Ông ta điên mà. Còn tướng Golz của đồng chí ở cách đây ba cây số, phía trên con đường kia, ở tay mặt, trong những vùng núi đá của khu rừng...

    - Đồng chí không thể để chúng tôi đến đó bây giờ sao?

    - Không. Cái đó có liên quan đến mạng tôi. Tôi phải dẫn đồng chí đến ông già điên, vả lại, ông ta giữ lá thư của đồng chí mà.

    - Đồng chí không thể nói điều này cho ai hết sao?

    - Có chớ - Tên cai nói - Tôi sẽ nói cho nhân vật quan trọng đầu tiên mà tôi gặp. Tất cả đều biết là ông ta điên mà.

    - Tôi vẫn coi ông ta là một nhân vật quan trọng - Gomez nói - Một trong những vinh dự của nước Pháp.

    - Có lẽ đó là một vinh dự. - Tên cai nói. Và hắn đặt bàn tay lên vai Andrès. Nhưng mà ông ta quá điên. Ông ta có húng khùng là hay cho bắn bỏ nhiều người.

    - Bắn bỏ thật à?

    - Como lo oyes [2] - Tên cai nói - Chúng tôi luôn luôn có một tiểu đội hành quyết túc trực. Lính Lữ Đoàn không muốn thi hành nhiệm vụ đó. Nhất là tụi Pháp. Để tránh những khó khăn, thường chúng tôi làm việc ấy. Chúng tôi đã xử bắn nhiều người Pháp. Chúng tôi đã xử bắn nhiều người Bỉ. Chúng tôi cũng đã xử bắn nhiều người thuộc các quốc tịch khác nữa. Mọi hạng người. Lão có tật thích bắn người. Luôn luôn vì những chuyện chính trị. Lão điên mà. Purifica mas que el Salvarsan. Lão tẩy uế hơn cả Salvarsan.

    - Nhưng đồng chí sẽ cho một người nào biết về lá thư này chớ?

    - Sao không, ông bạn, chắc chắn rồi. Tôi biết hết thảy mọi người trong hai Lữ Đoàn này. Họ thường đi qua đây. Tôi biết cả những người Nga, mặc dầu họ không nói được nhiều tiếng Tây Ban Nha. Bọn tôi sẽ ngăn lão điên này xử bắn những người Tây Ban Nha.

    - Nhưng còn lá thư thì sao?

    - Lá thơ cũng vậy. Đùng lo, đồng chí ạ. Tôi biết cách đối phó với ông già điên này. Ông ta chỉ nguy hiểm với những đồng bào của ông ta thôi. Bây giờ người ta biết ông ta quá rồi.

    - Dẫn hai tù binh đến đây coi. - Tiếng Massart nói.

    - Quieres eshar un trago? Uống một ly nghe.

    - Sao?

    Tên cai lấy một chai rượu hồi từ trong tủ, Gomez và Andrès đều uống. Tên cai cũng vậy. Hắn chùi miệng bằng tay.

    - Vámonos. - Hắn nói.

    Họ đi ra khỏi phòng gác, ngụm rượu hồi vẫn còn làm miệng, bụng và tim họ nóng ran, họ băng qua tiền đình và đi vào phòng trong. Massart đang ngồi sau một cái bàn dài, tấm bản đồ trải trước mặt, bàn tay ông ta cầm một cây viết chì xanh đỏ, trông dáng điệu ông ta như một vị tướng lãnh. Đối với Andrès, đây lại là một biến cố mới nữa. Có nhiều biến cố xảy ra chiều nay. Luôn luôn như vậy. Nếu ta có những giấy tờ hợp lệ và một trái tim trong sạch, ta không bị nguy hiểm. Sau cùng họ cũng trả tự do cho ta và ta lại tiếp tục lên đường. Nhưng Inglés đã nói là phải gấp rút. Bây giờ thì hắn biết là không thể trở về cây cầu đúng giờ, nhưng họ có một bức thơ phải trao, và ông già ngồi sau chiếc bàn kia đã bỏ trong túi mất rồi.

    - Vào đi. - Massart nói, mắt vẫn không ngước lên.

    - Đồng chí Massart, nghe tôi nói đây. - Gomez lên tiếng, rượu hồi làm tăng sự giận dữ của hắn - Đã một lần, chiều hôm nay, chúng tôi bị chậm trễ vì sự ngu dốt của những tên vô chính phủ. Rồi, vì sự lười biếng của tên thơ lại phát xít. Bây giờ, vì sự đa nghi của một tên cộng sản.

    - Câm họng đi - Massart vẫn không ngước mắt - Đây không phải là một cuộc biểu tình.

    - Đồng chí Massart, đây là một công việc tối khẩn - Gomez nói - Quan trọng vào bực nhứt.

    Tên cai và tên lính đi kèm theo họ lấy làm thích thú được chứng kiến cảnh này, có thể nói đó là một vở kịch mà họ đã coi nhiều lần, nhưng họ vẫn cảm thấy khoái trá vì những đoạn hay của tấn kịch này.

    - Tất cả đều khẩn cấp - Massart nói - Tất cả đều quan trọng. Ông ta ngước mắt về phía họ, tay cầm viết chì. Làm sao các anh biết Golz ở đây? Các anh có hiểu là trầm trọng biết bao khi đến đòi gặp đích danh một ông tướng, trước khi xảy ra một cuộc tấn công không? Làm thế nào các anh có thể biết ông tướng đang ở đây?

    - Nói cho ông ta biết đi. - Gomez bảo Andrès.

    - Thưa đồng chí đại tướng - Andrès bắt đầu - André Massart không chỉnh sự sai lầm về cấp bực - Người ta trao bức thơ này cho tôi ở phía bên kia phòng tuyến.....

    - Phía bên kia phòng tuyến? - Massart hỏi - Phải, tôi có nghe hắn nói là anh đến từ phòng tuyến phát xít.

    - Tôi phải trao bức thơ của một người Inglés tên là Roberto, người đã đến với chúng tôi với tư cách một chuyên viên chất nổ lo vụ cây cầu. Đồng chí hiểu không?

    - Hãy tiếp tục câu chuyện của anh đi. - Massart nói với Andrès, ông ta dùng tiếng câu chuyện theo nghĩa của một trò nói dối hay bịa đặt.

    - Thưa đồng chí đại tướng, người Inglés bảo tôi mang thơ trao cho tướng Golz thật mau lẹ. Ông ta sắp sửa mở cuộc tấn công ngay bây giờ và điều cần thiết là phải trao ngay bức thơ này cho ông ta, nếu Đại tướng đồng chí vui lòng.

    Massart lại gục gặt đầu, ông ta nhìn Andrès, nhưng không trông hắn.

    Golz! Ông ta nghĩ trong sự kinh hoàng lẫn với đố kỵ của một người có thể cảm nghĩ như vậy khi biết là địch thủ tệ hại của mình đã bị giết trong một tai nạn xe hơi cực kỳ thảm khốc, hay một người mà mình ghét bỏ, nhưng không bao giờ nghi ngờ sự thẳng thắn, lại vừa nhận biết ra là mình sai lầm. Golz cũng vậy. Golz có những liên lạc cũng hiển nhiên với tụi phát xít! Golz mà ông ta biết từ gần hai mươi năm. Golz đã đánh chiếc xe lửa chở vàng vào mùa đông nọ với Lucacz ở Sibérie. Golz đã đánh nhau với Koltchak, và ở Ba Lan, ở Causase, ở Trung Hoa. Và ở đây từ ngày tháng Mười. Nhưng hắn lại mật thiết với Toukachevskỵ. Với cả Vorochilov, chắc chắn rồi. Nhưng với Toukachevskỵ nữa. Và còn ai nữa? Ở đây, dĩ nhiên với Karkov. Và với Lucacz. Nhưng mọi người Hung đều là những kẻ lắm mưu đồ. Lão ghét Gall. Golz ghét Gall. Lão ta không quên điều đó. Golz luôn luôn thù ghét Gall. Nhưng hắn ủng hộ Purz. Nhớ điều đó. Và Duval là tham mưu trưởng của hắn. Bên trong chắc phải có gì. Nhưng nghe nói Capic là một tên vô lại. Đó là điều chắc chắn. Đó mới là điều đáng kể. Và bây giờ, bức thơ này đến từ phòng tuyến phát xít. Chỉ việc cắt những cành cây hư là người ta giữ được cái cây an toàn và vững chắc. Sự ung thối phải được phát giác để người ta loại trừ đi. Nhưng chính Golz! Golz là một tên phản bội! Ông ta biết là không thể tin vào ai. Không một ai. Không bao giờ. Không cả với vợ con. Với anh em. Với một đồng chí già nua nhất. Với bất luận ai. Không bao giờ.

    - Hãy dẫn họ đi - Ông ta nói với những tên lính gác - Giữ họ cẩn thận. - Tên cai nhìn tên lính. Lần này sự việc xảy ra thật lặng lẽ.

    - Này, đồng chí Massart - Gomez nói - Đừng có điên quá như vậy. Nghe tôi nói đây. Với tư cách sĩ quan thẳng thắn. Với tư cách đồng chí. Đây là một bức thơ phải trao lại. Đồng chí này đã mang nó qua phòng tuyến phát xít để trao lại cho đồng chí đại tướng Golz.

    - Dẫn họ đi. - Ông ta lặp lại với tên lính, lần này với một vẻ ưu ái. Ông ta thương hại họ, như những con người, bởi vì ông ta cần thanh toán họ. Nhưng chính thảm kịch của Golz đã ám ảnh ông ta. Dẫu là Golz đi nữa, ông ta nghĩ. Phải lập tức mang thông điệp phát xít cho Varloft. Không, tốt hơn là chính ông ta nên trao lại cho Golz và quan sát hắn trong khi hắn nhận thư. Đó là điều phải làm, làm thế nào tin chắc được ở Varloff, nếu chính Golz là đồng bọn? Không. Đây là một công việc đòi hỏi nhiều thận trọng.

    Andrès quay sang Gomez. “Đồng chí tin là y không gửi bức tho đi à?”. Hắn hỏi, vẻ nghi ngờ.

    - Bộ đồng chí không thấy sao? - Gomez nói.

    - Me cago en su puta madre! [3] Andrès chửi thề. Esta loco [4].

    - Phải - Gomez nói - Ông ta điên mà. Đồng chí cũng điên nữa. Nghe chưa! Điên. - Hắn gào lên với Massart giờ đây đang cúi xuống tấm bản đồ với cây viết chì xanh đỏ. Đồng chí là một thằng điên, một thằng sát nhân!

    - Dẫn chúng đi - Massart bảo tên vệ sĩ - Tinh thần của chúng bị tội ác làm sai lạc đi rồi.

    Đó cũng là một câu tên cai đã nhận ra. Hắn đã nghe câu đó rồi.

    - Đồ điên, đồ sát nhân! - Gomez la to.

    - Hijo de la gran puta! [5] - Andrès bảo hắn - Loco.

    Sự điên khùng của tên này đã khích động hắn. Nếu đó là một thằng điên, chờ gì chưa nhốt hắn, chờ gì chưa giựt lại bức thư trong túi hắn. Phải, hắn điên thì kệ cha hắn. Sự giận dữ tràn hông của người Tây Ban Nha như đã vượt khởi sự bình tĩnh thường lệ và sự vui tính của họ. Một ít thì giờ nữa thôi thì sự giận dữ sẽ làm mờ mắt hắn.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Chuông nguyện hồn ai (tiếng Anh: For whom the bell tolls). Tiểu thuyết của Ernest Hemingway. Dịch theo bản in của Nhà xuất bản‎: ‎Charles Scribner's Sons. Người dịch‎: ‎Nguyễn Vĩnh & Hồ Thể Tần. NXB Văn học in nhiều lần.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập33,786,742

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/