Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập33,786,518

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Chuông nguyện hồn ai

Ernest Hemingway

  • Thứ sáu, 10:12 Ngày 29/05/2020
  • Chuông nguyện hồn ai

    CHƯƠNG 34

    Bọn phát xít chiếm giữ các đỉnh đồi tại vùng này. Kế đó là một thung lũng không bên nào trấn giữ, ngoại trừ một đồn canh của phát xít tại một căn nhà của nông trại với những nhà phụ và cái vựa lứa được củng cố thành công sự. Trên đường mang tin của Robert Jordan đến cho Golz, Andrès đã đánh một vòng lớn quanh đồn canh này trong đêm tối. Hắn biết rõ chỗ nào có gài đường dây để mỗi khi ai vướng vào thì một khẩu súng đặt sẵn sẽ khai hỏa. Hắn định vị trí nó trong đêm tối, rồi bước ngang qua và men theo dòng suối có những cây liễu mọc hai bên bờ với những chiếc lá lay động trong gió đêm. Một con gà cất tiếng gáy trong căn nhà của nông trại dùng làm đồn canh của bọn phát xít, và trong khi đi dọc theo bờ suối, hắn quay lại nhìn qua kẽ các thân cây liễu trông thấy có ánh đèn tỏa ra từ mép dưới một khung cửa sổ của căn nhà. Đêm tĩnh mịch và trời trong, Andrès bỏ con suối và băng ngang qua đồng cỏ.

    Có bốn đồng cỏ trên đồng cỏ này. Chúng có ở đây lúc đánh nhau hồi tháng bảy năm trước. Không ai đến mang cỏ khô đi và bốn mùa đã trôi qua làm các đông cỏ rạp xuống, cỏ không dùng được nữa.

    Lúc bước ngang qua sợi dây giăng qua hai đống cỏ, Andrès thấy tiếc chúng quá. Nhưng hắn nghĩ, phe Cộng Hòa lẽ ra đã phải dời những đống cỏ lên trên dốc cao Guadarrama ở tận cuối đồng cỏ; bọn phát xít thì đâu cần dùng tới những thứ ấy.

    Chúng có thừa cỏ khô và thóc gạo. Tụi nó thiếu gì hắn nghĩ. Nhưng sáng mai bọn ta sẽ cho tụi nó một vố. Sáng mai ta phải cho chúng cái gì đó để trả thù cho Sordo. Bọn dã man thật! Nhưng vào buổi sáng thì trên mặt đường lại lắm bụi.

    Hắn muốn sớm chấm dút nhiệm vụ đưa tin để trở về tham dự cuộc tấn công các đồn canh vào buổi sáng. Nhưng mà thật sự hắn có muốn trở lại không? Hay là hắn chỉ giả vờ muốn trở lại? Lúc nghe Inglés bảo là hắn có nhiệm vụ đưa tin hắn nghe thấy nhẹ nhõm. Việc Sordo bị loại khỏi vòng chiến đã làm hắn suy nghĩ nhiều. Tuy nhiên dù sao đó cũng chỉ là Sordo. Đâu phải bọn hắn. Bọn hắn vẫn phải thi hành những gì phải thi hành.

    Nhưng khi Inglés bảo hắn đem tin đi thì hắn có ngay cái tâm trạng mà hắn thường bắt gặp lúc còn nhỏ, những buổi sáng vừa thức dậy vào ngày hội trong làng và nghe có mưa rơi nặng hột, biết là sẽ ướt át lắm và cuộc đấu bò như vậy là phải hủy bỏ.

    Hồi còn nhỏ hắn rất mê đấu bò. Hắn trông cho có đấu bò, trông cho tới cái lúc được vào quảng trường dưới ánh mặt trời nóng bức, đầy bụi bậm với những chiếc xe bò xếp xung quanh chắn các ngõ ra tạo một khoảng trống xung quanh vây kín, con bò mộng sẽ chui ngang phía dưới ra khỏi chuồng bốn cẳng đứng khựng lại khi người ta kéo tấm cửa chấn song. Hắn chờ đợi với nỗi hồi hộp, thích thú lo sợ đến toát mồ hôi, cái giây phút được nghe tiếng sừng bò chém côm cốp vào chuồng gỗ nơi quảng trường, rồi bóng dáng con thú xuất hiện, tuôn ra giữa quảng trường, đứng khựng lại, đầu cất cao, mũi phình to, tai vươn ra, bộ lông đen ngòm bám đầy bụi, bùn khô, hai con mắt cách xa nhau, nhìn trừng trừng dưới cặp sừng banh rộng, nhẵn bóng và rắn chắc như những tấm gỗ trôi giạt bị cát bào mòn, mũi sừng bén ngót trông thấy là đủ ê tim.

    Hắn chờ suốt năm cái giờ phút đó khi con bò mộng bước ra đấu trường nơi quảng trường, vào cái ngày thiên hạ theo dõi đôi mắt của con bò trong lúc nó đang lựa chọn người để tấn công, với cái thế đầu cúi gầm xuống, sừng đưa tới, phóng nhanh, chỉ trông thấy thôi cũng đủ làm người ta đứng tim.

    Suốt năm hắn đã chờ đợi cái giờ phút đó khi hắn còn nhỏ, nhưng cái cảm giác hắn bắt gặp khi Inglés ra lệnh cho hắn đi đưa tin quả giống y như khi hắn thức dậy nghe mưa rơi nặng hột trên mái đá đen, trên tường đá và trên những vũng lầy trên con đường dơ bẩn trong làng.

    Hồi đó hắn luôn luôn gan dạ trước con bò mộng trong những trận capeas trong làng, gan dạ như bất cứ người nào trong làng hoặc một người nào trong những làng kế cận, hắn chẳng bỏ lỡ một năm nào vì bất cứ một chuyện gì, tuy nhiên hắn không bao giờ đi xem đấu ở những làng khác. Hắn có thể cứ đứng đó đợi khi con bò lao tới tấn công và chỉ né sang một bên vào những giây phút chót. Mỗi khi có người bị con bò rượt té hắn liền lấy một cái túi quơ quơ trước mõm để nhử nó đi, và nhiều lần hắn đã từng ghì chặt sừng con bò mỗi khi có người bị con bò hất ngã xuống đất, hắn kéo sừng con bò qua một bên, và tát vào mặt con vật tới khi nó chịu bỏ người đó để tấn công một người khác.

    Hắn đã từng nắm đuôi con bò lôi khỏi một người bị té hắn nắm thật chặt, vừa kéo vừa vặn cái đuôi. Có lần hắn một tay nắm đuôi con bò kéo xoay vòng qua cho tới lúc tay kia nắm được cái sừng và khi con bò cất đầu lên nhào tới cụng hắn, hắn chạy thụt lùi và tay nắm chặt cái đuôi chạy vòng vòng với con bò, cứ một tay giữ chặt cái đuôi, tay kia nắm cái sừng cho tới khi đám đông tràn ra dùng dao đâm con bò. Trong cát bụi, hơi nóng, tiếng hồ reo, mùi bò, mùi người, mùi rượu, hắn có mặt trong đám người đầu tiên nhào ra tấn công con bò, hắn thấu rõ cái cảm giác khi nghe con bò lắc lư và nhảy dựng dưới người hắn. Hắn nằm ngang qua cục bướu trên vai con bò, một cánh tay khóa chặt quanh sừng, bàn tay nắm chắc sừng kia, mấy ngón tay nắm chặt lại. Người hắn bị tung lên tung xuống, vặn vẹo và cánh tay trái bị vung đi muốn rời ra trong lúc hắn nằm trên đống thịt nóng bỏng, đầy bụi, xù xì, lồng lộn, hai hàm răng hắn cắn chặt một bên tai con vật, rút dao đâm tới tấp vào chiếc cổ phình to. Một tia máu nóng hổi bắn xối xả vào cổ tay hắn trong lúc hắn đu người trên cục bướu ở vai và dùng dao đâm tưới xượi vào cổ con vật.

    Lần đầu hắn cắn vào tai con bò, hắn rán gân cổ gân hàm để chống trả những cú hất của con bò. Thiên hạ chọc hắn. Tuy nhiên dù chọc hắn, họ vẫn nể hắn lắm. Và sau đó năm nào hắn cũng diễn lại cái màn đó. Người ta gọi đùa hắn là con chó dữ của làng Villaconejos và chế giễu là hắn ăn thịt bò sống. Nhưng mọi người trong làng đều trông chờ để xem hắn diễn cái màn đó và hàng năm hắn biết rành là trước tiên, con bò chui ra, kế đó là nó tấn công, nó tung vít, rồi người ta hô nhau giết con vật, hắn thường phải chạy tuôn, gạt đám người đang ùa ra tấn công để nhảy lên bám lấy con vật. Rồi khi xong chuyện, con bò hết cử động và nằm chết dưới sức nặng của những người đã giết nó, hắn thường đứng dậy bỏ đi và xấu hổ vì vụ cắn tai bò, những cũng đầy kiêu hãnh không kém một ai. Và hắn thường đi len qua các chiếc xe bò đến bên hồ nước bằng đá để rửa tay. Người ta sẽ đến vỗ lưng hắn, trao cho hắn những bầu rượu và nói “Hê, chó dữ. Hoan hô mẹ mày”. Hoặc người ta nói: “Đúng là đủ cojones! Năm nào cũng vậy!”

    Andrès trong mấy lúc đó thường cảm thấy bối rối, trống rỗng, hãnh diện và sung sướng. Hắn thường gạt phăng đi tất cả, đi rửa hai bàn tay và cánh tay mặt và rửa con dao thật kỹ. Kế đó hắn lấy một bầu rượu súc miệng để xua đi cái hương vị chất chứa trong cái lỗ tai trong suốt cả năm trời, phun rượu xuống lớp đá lát quảng trường trước khi dốc bầu rượu lên cao để cho rượu chảy vào tận trong cổ họng.

    Đúng hắn là con chó dữ của Villaconejos, và thường không bao giờ vì một chuyện gì mà hắn bỏ mất dịp để làm công việc đó trong làng. Nhưng hắn thấy không cảm giác nào bằng cái cảm giác hắn bắt gặp khi nghe tiếng mưa và biết là không thể đi làm công chuyện đó.

    Nhưng ta phải trở lại, hắn tự nhủ. Không có vấn đề nào khác hơn là ta phải trở lại để dự vào vụ mấy cái đồn canh và cây cầu. Anh Eladio của ta sẽ có mặt ở đó, anh ấy cùng thịt xương, cùng dòng máu với ta, Anselmo, Primitivo, Fernando, Angustin, Rafael (tuy rằng tên này không được đứng đắn lắm), hai người đàn bà, Pablo và Inglés (tuy rằng Inglés không đáng kể vì cha ấy là người ngoại quốc và chỉ thi hành lệnh mà thôi), tất cả đều sẽ có mặt ở đó. Không thể thiếu ta được chỉ vì cái lý do là tình cờ phải lãnh nhiệm vụ đưa tin. Bây giờ ta phải đi trao cái tin thật nhanh, thật tài tình, và kế đó là vội về cho kịp lúc tấn công các đồn canh. Nếu ta không tham gia được vào vụ này vì vụ đưa tin thì thật là nhục lắm. Thật rõ ràng là vậy đó. Và ngoài ra, hắn tự nhủ như một người vừa chợt nhớ ra rằng trong sự dấn thân mà hắn ta vốn chỉ thấy cái khía cạnh gian truân của nó, vẫn có được sự thích thú. Và ngoài ra ta sẽ tìm được sự thích thú trong việc hạ vài ba tên phát xít. Lâu quá rồi chưa làm được vố nào. Ngày mai có thể là ngày của những hành động trọng đại. Ngày mai có thể là ngày của những hành động có giá trị quan trọng. Ngày mai có thể là một ngày đáng đồng tiền bát gạo. Vái trời cho mau đến ngày mai, vái trời cho ta có mặt tại đó.

    Ngay lúc đó, trong lúc hắn đang leo lên triền dốc cao qua những đám cây, bụi cỏ cao đến đầu gối, con dốc dẫn đến phòng tuyến của quân Cộng Hòa, một con chim đa đa đậu dưới chân hắn vụt bay lên, vỗ cánh kêu bành bạch trong bóng đêm làm hắn hốt hoảng đến nghẹt thở. Một sự bất chợt, hắn nghĩ. Làm sao chúng có thể nhanh đến thế? Có lẽ cô nàng đang ấp trứng. Có lẽ ta bước gần ổ trứng. Nếu không có trận giặc này ta sẽ cột một chiếc khăn tay vào bụi cây để làm dấu và sẽ trở lại lúc ban ngày để tìm ổ trứng, ta có thể lấy mấy cái trứng đem đặt dưới bụng con gà đang ấp và khi trứng nở ta sẽ có được những con đa đa con trong sân gà vịt; ta sẽ nuôi cho chúng lớn lên, và khi đã lớn chúng sẽ được dùng làm chim mồi. Ta sẽ không cần chọc đui chúng vì chúng sẽ được huấn luyện thuần thục. Nhưng chúng vẫn có thể bay mất. Có thể lắm. À, nếu vậy là ta phải làm cho chúng đui mắt.

    Nhưng sau khi nuôi dưỡng chúng, ta không muốn làm thế. Ta có thể hớt cánh hoặc cột một chân khi dùng chúng làm chim mồi. Nếu không có giặc ta sẽ đi bắt tôm với Eladio ở dưới suối kia, bên cạnh đồn phát xít. Có lần ta bắt được cả bốn chục con trong một ngày tại con suối đó. Nếu chúng ta đi đến Sierra de Gudos sau vụ cây cầu này, sẽ có nhiều lạch nước tốt ở đó để bắt cá hương và cả tôm nữa. Hy vọng là chúng ta sẽ tới Gudos, hắn nghĩ. Chúng ta có thể sống khỏe ru tại Gudos về mùa hè và mùa thu, nhưng về mùa đông thì lạnh kinh khủng lắm. Nhưng vào khoảng mùa đông chắc là chúng ta đã thắng trận rồi lo gì.

    Nếu cha ta không phải là một người Cộng Hoa thì Eladio và ta bây giờ đã là lính và theo tụi phát xít rồi. Và một khi làm lính cho tụi nó rồi thì không còn lôi thôi gì nữa. Người ta tuân theo mệnh lệnh, sống hoặc chết và sau cùng chuyện gì đến sẽ đến.

    Sống dưới một chế độ coi vậy mà dễ hơn là lật đổ nó.

    Nhưng cuộc chiến đấu bất thường này mang nhiều trách nhiệm. Nhiều âu lo, nếu ta là một người hay lo. Eladio suy tư nhiều hơn ta. Ảnh cũng hay lo. Ta thật sự tin tưởng vào chính nghĩa và ta không lo lắng. Nhưng đây mới thật là một cuộc sống đầy trách nhiệm.

    Ta nghĩ là bọn ta đã sinh ra trong một thời buổi hết sức khó khăn, hắn nghĩ. Ta nghĩ bất cứ thời nào cũng có thể dễ chịu hơn. Chúng ta ít thấy khổ vì tất cả chúng ta đều được huấn luyện để chịu đựng sự khổ đau. Những kẻ khổ sở là những kẻ không hợp cho bầu không khí này. Nhưng đây là giai đoạn của những quyết định đầy cam go. Bọn phát xít tấn công và như vậy là chúng đã đưa chúng ta đến một quyết định. Chúng ta phải chiến đấu để sống. Nhưng ta muốn có quyền quyết định để có thể cột vào bụi cây kia một chiếc khăn tay để trở lại lúc ban ngày, lấy mấy quả trứng về đặt dưới bụng con gà mái ấp và có thể được trông thấy những con đa đa con trong sân gà vịt của chính ta.

    Nhưng mày không nhà và không có sân gà vịt ở cái sự không nhà của mày, hắn nghĩ. Mày không có gia đình ngoại trừ một người anh sẽ ra trận ngày mai và mày không có gì hết ngoại trừ gió, nắng và một cái bụng rỗng. Bây giờ gió thì nhẹ, hắn nghĩ, và mặt trời thì không có. Mày có bốn trái lựu đạn trong túi nhưng chúng chỉ có ích khi ném đi thôi. Trên vai mày có khẩu các bin, nhưng nó chỉ có ích khi cho những viên đạn bay đi... Mày có một mẩu tin để trao đi. Và mày có lắm trò dành cho mặt đất này, hắn mỉm cười trong đêm tối. Mày cũng có thể cho nước đái của mày đi ra làm ướt mặt đất. Tất cả những gì mày có đều là để cho đi. Mày quả là một hiện tượng triết học, một con người bất hạnh, hắn tự nhủ và lại mỉm cười.

    Nhưng trước những suy tưởng cao thượng này, không mấy chốc, cảm tưởng về một sự trì hoãn bắt gặp mỗi khi nghe mưa rơi vào buổi sáng của những ngày hội trong làng đã xâm chiếm tâm hồn hắn. Trước mặt hắn, bây giờ, ngay trên đỉnh đồi kia, là những cơ sở chánh quyền mà hắn biết là ở đó người ta sẽ hạch hỏi giấy tờ hắn.

    CHƯƠNG 35

    Robert Jordan nằm trong chiếc túi ngủ bên cạnh người con gái, Maria đang ngon giấc. Chàng nằm nghiêng lưng quay về phía người con gái và thân hình thon dài của nàng chạm sát vào lưng chàng. Sự va chạm này ngay trong giây phút này đây, nghe nó mỉa mai làm sao. Mày, mày, chàng tức mình điên lên. Phải, lần đầu gặp hắn mày đã tự nhủ là khi hắn ra điều thân thiện chính là lúc hắn sắp giở trò lùa bịp tới nơi đó. Mày điên bỏ mẹ. Điên quá đi mất. Thôi bỏ mẹ nó đi. Bây giờ còn chuyện khác phải làm nữa.

    Có hy vọng gì là hắn đã giấu hoặc ném đi tất cả không? Ít khi. Hơn nữa trong đêm tối mày sẽ không bao giờ tìm được. Chắc là hắn giữ lấy rồi. Hắn còn lấy cả cốt mìn nữa chớ. Ồ, quân lừa thầy phản bạn bẩn thỉu. Quân xỏ lá đốn mạt, phải chi nó chịu chuồn đi và đừng rớ tới mấy cái kíp nổ và ngòi nổ. Sao mà mình ngu muội đến nỗi để mấy thứ đó cho mụ đàn bà khốn nạn đó giữ không biết? Thật là thứ quỷ quái gian manh. Quân ma gà bẩn thỉu.

    Thôi bỏ quách đi, coi như thường cho rồi, chàng tự nhủ. Mày đã phải đánh liều thì thế này hãy còn tốt chán. Mày bị chơi mà, chàng tự nhủ. Bị chơi đau điếng. Đừng có nóng nữa. Dẹp những lời rên rỉ rẻ tiền đi cho được việc. Chuyện đã xong rồi. Mẹ kiếp, chuyện đã qua rồi còn gì nữa. Mẹ kiếp, cái thằng heo bẩn thỉu. Dù sao thì mày vẫn có thể xoay sở được mà. Ngay cả không có mấy thứ đó mày vẫn phải giựt sập cầu. Ngay cả không có mấy thứ đó mày vẫn phải giựt sập như thường. Sao mày lại không cầu cứu tới ông nội của mày?

    Ồ, dẹp ông nội qua một bên, dẹp cái xứ đầy quân phản bội, dẹp cái bọn Tây Ban Nha cả bên này lẫn bên kia, dẹp luôn. Dẹp luôn cả bọn Largo, Prieto, Asension, Miaja, Rqjo, dẹp tất cả. Dẹp luôn, cho chết luôn. Dẹp luôn cái xứ đầy quân lừa thầy phản bạn. Cả những tinh thần tự tôn tự tiếc, ích kỷ ích kiếc, bợm bịp, dẹp luôn, nghỉ chơi luôn, cho chết luôn. Ta chửi cha chúng trước khi chết cho chúng, sau khi chết cho chúng. Chửi cha cái thằng Pablo. Bọn chúng thế cả. Trời đất hãy thương xót cho bọn Tây Ban Nha. Với tên lãnh đạo nào rồi chúng cũng sẽ tiêu tùng. Trong hai ngàn năm chỉ có một Pablo Inglesias là coi được. Mấy tên khác đều xỏ lá hết. Nếu biết được làm sao hắn đứng vững trong cuộc chiến này! Ta còn nhớ có lúc ta đã tưởng Largo ngon lành. Durruti được lắm và rồi những người của hắn đã hạ hắn, ở dưới kia, tại Puente de los Franceses. Hắn bị giết vì hắn muốn tấn công. Hắn bị bắn bởi cái kỹ thuật tuyệt vời của phường vô kỷ luật. Bọn xỏ lá và bọn hèn nhát. Ồ, cái phường đó trời không đánh thánh không đâm chúng cũng uổng. Và cái thằng già Pablo vừa cuỗm cái ngòi nổ và hộp kíp nổ của ta nữa. Sao trời không hại nó cho nó chết luôn. Mà không, nó hại mình mới tức chớ. Luôn luôn là cái bọn đó nó chơi mình từ Catez và Menendez de Avila xuống tới Miaja. Hãy coi những gì Miaja đã gây ra cho Kleber. Cái thằng heo đầu sói đó. Cái thằng xỏ lá với cái đầu như quả trứng đó. Ta chửi cha tất cả những thằng mặt mẹt ngu xuẩn tự cao, lừa đảo đã không ngớt cầm đầu cái xứ Tây Ban Nha và khống chế quân đội. Chửi cha tất cả ngoại trừ dân chúng, nhưng phải coi chừng, cẩn thận cái lúc họ có quyền trong tay.

    Cơn giận dữ của Jordan đã bắt đầu nguôi. Chàng đã phóng đại sự việc càng lúc càng nhiều, chàng đã để cho sư miệt khinh và tức giận cứ lan ra tùm lum và bất công đến độ không còn tin được ở những gì mình nghĩ. Nếu những chuyện đó là đúng thì mày có mặt ở đây để làm cái chó gì? Sự thật là không phải như vậy và mày biết rõ. Hãy nhìn những người tốt. Chàng không chịu được sự bất công của mình. Chàng gớm ghiếc sự bất công như gớm ghiếc sự bạo tàn. Chàng bị đắm chìm trong cơn thịnh nộ, nó làm đầu óc chàng mù quáng, cho tới khi cơn giận tan đi dần dần, cho tới khi cơn giận làm đỏ cả mắt, làm xám cả mặt, làm mất cả khôn và đằng đằng sát khí tan biến đi, đầu óc chàng bây giờ mới trở lại bình yên, thảnh thơi và bén nhạy, và trong sáng như vừa làm tình với một người đàn bà mà mình không yêu.

    - Này em, em, con dê con của anh à - Chàng cúi xuống nói với Maria, nàng mỉm cười trong giấc ngủ, khẽ nhích lại gần chàng - Hồi nãy nếu mà em nói chuyện với anh chắc là anh đã tát em rồi quá. Người đàn ông trong cơn giận thô bạo không kém con thú em nhỉ?

    Chàng nằm sát vào người con gái, ôm nàng trong lòng cằm chàng tỳ vào vai người con gái, và nằm yên đó, chàng nghĩ ra xem những gì phải làm và phải làm như thế nào.

    Và sự việc đâu đến nỗi quá bi đát, chàng nghĩ thầm. Thật tình là không đến nỗi quá bi đát chút nào hết. Ta không biết là trước đây đã có người từng làm việc đó chưa. Nhưng từ nay về sau thế nào cũng có những người làm công việc đó trong một thế kẹt tương tự. Nếu chúng ta làm chuyện đó và nếu họ có được chuyện đó. Nếu họ nghe nói về chuyện đó, phải. Nếu không, họ chỉ lấy làm lạ tự hỏi là chúng ta đã làm công việc như thế nào mà thôi. Chúng ta rất thiếu người nhưng mà lo lắng về chuyện này thì chẳng được cái gì. Chúng ta sẽ tính vụ cây cầu với những gì ta sẵn có. Trời ta đã qua cơn giận, may quá! Thật là y như bị ngộp trong một cơn bão. Sự nổi giận kia là một thứ xa xỉ mà ta không đủ điều kiện để có.

    - Đã tính xong xuôi đâu đấy rồi, guapa - Chàng nói khẽ vào tai của Maria - Anh không muốn quấy rầy em về chuyện này. Em chưa hay biết về chuyện này. Bọn anh sẽ bị giết chết nhưng bọn anh sẽ giựt tung cây cầu. Em chưa phải lo về chuyên đó. Đây không phải là quà cưới. Nhưng một đêm ngon giấc đáng giá. Hãy giữ lấy nó như chiếc nhẫn cưới trên ngón tay em. Ngủ đi em. Ngủ ngon đi cưng của anh. Anh sẽ không đánh thức em dậy. Đây là tất cả những gì anh có thể làm cho em trong giờ phút này.

    Chàng nằm đó, ôm nhẹ Maria vào lòng, chàng nghe hơi thở của nàng thở, chàng nghe nhịp tim nàng đập, và nhìn vào mặt chiếc đồng hồ đeo tay, chàng theo dõi nhịp thời gian.

    CHƯƠNG 36

    Tới chỗ trú đóng của quân chánh phủ, Andrès lên tiếng trước. Nghĩa là hắn nằm xuống đất, chỗ mặt đất đổ dốc dưới ba vòng đai kẽm gai và cất tiếng gọi về hướng tảng đá to và mô đất. Vòng rào phòng thủ không liên tục và lẽ ra hắn có thể vượt qua vị trí này một cách dễ dàng trong bóng đêm và đi sâu hơn vào khu vực của chánh phủ trước khi bị kêu đứng lại. Nhưng có chắc ăn hơn và đơn giản hơn lên tiêng cho người ta nhận ra mình tại chỗ này.

    - Salud - Hắn la lớn - Salud, milicianos! [1]

    Hắn nghe có tiếng cơ bẩm kéo lùi về phía sau. Rồi có tiếng súng nổ phía dưới chân mô đất. Một tiếng nổ khô khan và một tia lửa vàng xẹt xuống trong đêm tối. Nghe tiếng động Andrès nằm rạp xuống, đầu áp sát xuống đất:

    - Đừng bắn - Andrès thét lên - Đừng bắn, tôi muốn vào trong đó.

    - Tụi bây mấy đứa? - Có người gọi to sau mô đất.

    - Một. Một mình tôi thôi.

    - Bọn bây là ai?

    - Andrès López ở Villaconejos. Thuộc toán của Pablo. Tôi mang tin đây.

    - Mày có súng và khí giới gì không?

    - Có.

    - Không ai có súng và khí giới được vào cả, - Giọng nói đáp lại - và toán đông trên ba người cũng không được.

    - Tôi có một mình - Andrès la lên - Quan trọng lắm. Cho tôi vào đi.

    Hắn có thể nghe họ bàn tán với nhau sau công sự phòng thủ nhưng không biết họ nói gì. Rồi giọng nói kia lại hô lớn lên:

    - Tụi bây mấy đứa?

    - Một. Có mình tôi thôi. Xin thề có trời.

    Họ lại bàn tán với nhau sau mô đất.

    Rồi giọng nói kia lại cất lên:

    - Nghe đây tên phát xít.

    - Tôi không phải là phát xít. - Andrès la lớn - Tôi là du kích trong toán của Pablo. Tôi mang tin đến cho Bộ Tham Mưu.

    - Thằng đó điên rồi - Hắn nghe có người nói. Liệng cho nó một trái tạc đạn đi.

    - Này - Andrès nói - Tôi có một mình. Tôi hoàn toàn một mình. Thề có Chúa tôi có một mình mà. Cho tôi vô đi.

    - Nó nói nghe như người có đạo. - Hắn nghe có người nói và có tiếng cười.

    Rồi có người khác nói: “Tốt nhứt là liệng xuống cho nó một trái tạc đạn”.

    - Đừng - Andrès la lớn - Làm vậy là bậy lắm. Chuyện này quan trọng. Cho tôi vô đi.

    Đây là lý do làm cho hắn không thích những chuyến giao liên giữa các mặt trận. Đôi khi cũng có chuyến khá hơn. Nhưng chẳng có chuyến nào là êm đẹp cả.

    - Mày có một mình phải không? Giong nói lại vọng xuống.

    - Me cago en la leche [2] - Andrès la lên - Tôi phải nói bao nhiêu lần bây giờ. TÔI CÓ MỘT MÌNH.

    - À nếu mày có một mình thì đứng dậy và giơ súng lên khỏi đầu.

    Andrès đứng dậy hai tay cầm khẩu các bin đưa lên khỏi đầu.

    Rồi lách qua kẽm gai mà vô. Tụi tao cho khẩu maquina canh mày đây. - Giọng nói lên tiếng.

    Andrès vào trong vòng đai kẽm gai.

    - Tôi cần hai bàn tay để vạch kẽm gai mới được. - Hắn la lên.

    - Để tay lên cao. - Giọng nói ra lịnh.

    - Tôi bị kẽm gai móc dính rồi. - Andrès kêu lên.

    - Liệng cho nó một trái tạc đạn có phải giản dị hơn không. - Một giọng nói cất lên.

    - Cho nó đeo súng lên vai đi - Một giọng khác nói - Từ ngoài đó vô đây mà hai tay để lên cao nó không đi được đâu. Làm việc hợp lý một chút coi.

    - Bọn phát xít đều như vây cả - Giọng kia nói - Chúng đòi hết điều kiện này tới điều kiện kia.

    - Nghe đây - Andrès nói lớn - Tôi không phải là phát xít mà là một cán bộ du kích trong toán của Pablo. Chúng tôi đã giết bọn phát xít còn nhiều hơn cả bịnh sốt rét truyền nhiễm.

    - Tao chưa bao giờ nghe tới toán Pablo - Người đàn ông có vẻ là đang chỉ huy đồn canh nói - Không có Peter, không có Paul, không có thánh, không có thần nào cả. Không có toán tiếc nào cả. Đeo súng lên vai và len qua kẽm gai mà tới đây.

    - Trước khi các ông nổ súng máy lên đầu mày. - Một tên lính canh khác la lớn.

    - Que poco amables sois! [3] - Andrès nói - Các đồng chí khó quá. Hắn đang len lỏi qua các hàng rào kẽm gai.

    - Dễ dãi à - Có người nói lớn với hắn - Chúng ta ở trong thời chiến mà chú em.

    - Tôi thấy có vẻ đúng như vậy đó.

    - Nó nói gì vậy?

    Andrès lại nghe tiếng kéo cơ bẩm.

    - Không có - Hắn la to - Tôi không có nói gì hết. Đừng bắn, đợi tôi ra khỏi đống kẽm gai mắc ôn này đã.

    - Đừng nhục mạ kẽm gai của các ông nghe - Có người hô lớn. Coi chừng ông chọi tạc đạn thấy mẹ đó!

    - Quiero decir, que buena alambrada [4] - Andrès hét to - Kẽm gai đẹp quá. Tốt bỏ mẹ. Kẽm gai xuất sắc quá. Tôi tới đây, tôi tới đây các đồng chí.

    - Ném tạc đạn nó đi - Có tiếng nói - Tôi đã bảo đó là cách tốt nhứt để tính nó mà.

    - Các đồng chí - Andrès nói. Hắn sợ toát mồ hôi và biết là tên cứ đòi liệng tạc đạn rất có thể tung một quả bất cứ lúc nào - Cá nhân tôi chẳng có gì quan trọng.

    - Tao tin chuyện đó. - Tên đòi ném tạc đạn nói.

    - Đồng chí có lý. - Andrès nói. Hắn đang loay hoay để vượt qua vòng kẽm gai thứ ba và hắn đã đến gần mô đất - Cá nhân tôi chẳng có quan trọng đối với bất cứ chuyện gì. Nhưng chuyện này rất nghiêm trọng. Muy, muy serio.

    - Chẳng có gì quan trọng hơn tự do cả - Tên đòi ném tạc đạn nói - Mày nghĩ là có gì quan trọng hơn tự do à? Hắn hỏi bằng một giọng thách thức.

    - Không đâu, đồng chí à. - Andrès nói, giọng giả lả. Hắn biết đã đến lúc phải đối phó với những tên khật khùng, mấy tên quấn khăn quàng đen đỏ ấy - Viva la Libertad!

    - Viva la F.A.I. Viva la C.N.T. - Chúng hô to đáp lại hắn từ phía sau mô đất - Viva el anarco sindicalismo [5] và tự do.

    - Viva nosotros - Andrès hô to - Vạn tuế phe ta!

    - Đồng chí ấy đúng là người phe ta rồi. - Tên đòi ném tạc đạn nói - May không tôi giết đồng chí ấy bằng cái này rồi.

    Hắn nhìn quả lựu đạn trong tay và tỏ vẻ vô cùng cảm động lúc nhìn thấy Andrès leo qua mô đất. Hắn ôm chầm lấy Andrès quả lựu đạn vẫn còn cầm trong tay, hắn tỳ vào bả vai Andrès. Tên đòi ném tạc đạn hôn hắn hai bên má.

    - Tôi mừng là không có chuyện gì xảy ra cho đồng chí - Hắn nói -Tôi rất hài lòng.

    - Sĩ quan của đồng chí đâu?

    - Tôi chỉ huy ở đây - Một người đàn ông nói - Cho tôi coi giấy tờ của đồng chí đi.

    Anh ta mang giấy tờ của hắn đến bên một giao thông hào ăn ra ngoài và soi lên xem xét dưới ánh sáng một ngọn nến. Có một vuông lụa nhỏ gấp lại với hình lá cờ Cộng Hòa và con dấu của S.I.M. ở chính giữa. Có cả tờ Salvoconducto, tức là giấy thông hành có mang tên, tuổi, chiều cao, nơi sinh, và nhiệm vụ của hắn. Robert Jordan viết tờ chứng nhận này trên một tờ giấy xé trong quyển sổ tay của chàng và đóng mộc cao su của S.I.M. và sau cùng là tài liệu gởi cho Golz gồm bốn tờ giấy gấp lại, cột quanh bằng nhợ và niêm phong bằng sáp có đóng con dấu S.I.M. bằng kim loại.

    - Tôi thấy cái này rồi - Người chỉ huy đồn canh nói và trả lại vuông lụa - Cái này ai cũng có được, tôi biết. Nhưng nó không chứng minh được điều gì nếu không có cái này. - Anh ta đưa tờ Salvaconducto lên và đọc qua một lần nữa - Anh sinh ở đâu?

    - Villaconejos. - Andrès nói.

    - Ở đó người ta trồng thứ gì?

    - Dưa hấu - Andrès nói - Cả thế giới đều biết.

    - Anh có quen biết những ai ở đó?

    - Sao? Đồng chí cũng là người ở đó à?

    - Không. Nhưng tôi có đến đó. Tôi gốc ở Aranjuez.

    - Đồng chí cứ hỏi tôi về bất cứ người nào cũng được.

    - Anh mô tả José Ricon tôi nghe.

    - Cái ông chủ quán đó hả?

    - Dĩ nhiên.

    - Ông ta đầu trọc, bụng phệ, và mắt có vảy cá.

    - Thôi được, cái này có giá trị rồi - Tên đàn ông nói và đưa tờ giấy lại cho hắn - Nhưng anh làm gì bên đó?

    - Cha chúng tôi về sống ở Villacastin trước khi phong trào nổi dậy - Andrès nói - Dưới kia khỏi mấy ngọn núi, nơi đồng bằng; chính tại đó chúng tôi vô tình bị lôi kéo vào phong trào. Từ khi vào phong trào tôi chiến đấu trong toán của Pablo. Nhưng tôi cần trao tài liệu này gấp lắm.

    - Bên vùng phát xít lúc này ra sao? - Tên chỉ huy hỏi. Anh ta không có vẻ gì gấp gáp cả.

    - Bữa nay chúng tôi phải di chuyển nhiều lắm - Andrès nói một cách đầy hãnh diện - Hôm nay con đường sẽ mù mịt cát bụi tối ngày. Tụi nó đã quét sạch toán của Sordo hồi sáng này.

    - Sordo là ai vậy? - Tên kia hỏi bằng một giọng móc họng.

    - Lãnh tụ của một trong những toán xuất sắc nhứt trên núi.

    - Tất cả các anh nên trở về vùng Cộng Hoa và gia nhập quân đội - Tên sĩ quan nói - Cái thứ du kích phi lý xuẩn ngóc này nhiều quá rồi. Tất cả các anh nên về đây phục tùng cái kỷ luật của nền tự do tuyệt đối của chúng tôi. Và một khi chúng ta có muốn tung quân du kích ra thì chúng ta cũng sẽ tung theo nhu cầu của tình thế.

    Andrès thật là một người có được lòng kiên nhẫn tột bực. Hắn đã nhẫn nhục để vào bên trong qua những hàng kẽm gai. Không một lời xét hỏi nào làm hắn nổi nóng được. Hắn thấy thật là bình thường nếu tên kia không biết bọn hắn, không biết những điều hắn và những đồng chí của hắn đang thi hành, và tên kia rủi có ăn nói ngốc nghếch thì chẳng đáng để ngạc nhiên. Và công việc tra hỏi chậm lụt thế nào đi nữa thì cũng không có gì lạ, nhưng bây giờ thì hắn muốn được đi.

    - Này. Đồng chí - Hắn nói - Rất có thể là đồng chí có lý nhưng tôi còn có cái lệnh phải trao tài liệu này cho tướng chỉ huy sư đoàn 35 có nhiệm vụ tấn công vào những ngọn đồi này vào lúc hừng sáng. Bây giờ thì đêm đã khuya quá rồi tôi phải đi mới được.

    - Cuộc tấn công nào? Anh biết được gì về một cuộc tấn công.

    - Không. Tôi không biết gì hết. Nhưng tôi phải đi Navacerrada bây giờ đây. Đồng chí vui lòng đưa tôi vào gặp chỉ huy trưởng của đồng chí để ông ta cấp phương tiện cho tôi đi. Cho ai đó theo tôi để trả lời với ông ấy đặng đừng có chậm trễ thêm nữa.

    - Tôi rất nghi ngờ tất cả chuyện này - Anh ta nói - Lẽ ra tôi bắn chết anh ngoài hàng rào kẽm gai lúc anh tiến đến gần đây rồi kìa.

    - Đồng chí đã xem giấy tờ của tôi rồi mà, và tôi cũng đã giải thích về công tác của tôi. - Andrès nói với anh ta một cách kiên nhẫn.

    - Giấy tờ có thể giả mạo được - Tên sĩ quan nói - Bất cứ thằng phát xít nào cũng có thể bịa ra một công tác như vậy. Đích thân tôi sẽ theo anh tới gặp chỉ huy trưởng.

    - Tốt - Andrès nói - Xin đồng chí đi với tôi. Nhưng chúng ta phải nhanh lên.

    - Này, Sanchez. Anh chỉ huy thay tôi - Tên sĩ quan nói - Anh biết rõ những nhiệm vụ của tôi không kém tôi. Tôi đưa cái tên gọi là đồng chí này tới chỉ huy trưởng.

    Họ bắt đầu đi xuống một giao thông hào cạn phía sau đỉnh đồi và trong đêm tối, Andrès ngửi thấy cái mùi hôi hám do mấy tên lính phòng thủ của ngọn đồi nằm dọc theo con dốc phóng uế. Hắn thấy không thích những con người này, họ giống như những đứa trẻ nguy hiểm, bẩn thỉu, lỗ mãng, vô kỷ luật, tốt bụng, tận tâm, ba trợn và dốt nát nhưng luôn luôn nguy hiểm vì có vũ khí trong tay. Hắn, Andrès, không hề có quan điểm chính trị ngoại trừ việc hắn thân Cộng Hòa. Hắn đã đi nghe mấy người này nói chuyện nhiều lần và hắn nghĩ những điều mà họ nói thường thì nghe hay lắm nhưng hắn không ưa họ. Đâu phải vì tự do mà họ không chôn lấp được những thứ hôi hám do họ phóng uế ra, hắn nghĩ. Con mèo coi vậy mà là một thứ vô chánh phủ hạng nhứt: nó chôn lấp những cái bẩn thỉu của nó. Ta không thể nào kính nể họ được cho đến khi họ chịu học hỏi con mèo về chuyện đó.

    Tên sĩ quan đi trước hắn đột ngột dừng lại.

    - Anh vẫn còn khẩu các bin đó chớ? - Hắn hỏi.

    - Còn - Andrès nói - Sao lại không còn.

    - Đưa cho tôi - Tên sĩ quan nói - Anh có thể dùng nó mà bắn sau lưng tôi lắm.

    - Tại sao vậy? - Andrès hỏi - Tại sao tôi phải bắn đồng chí sau lưng?

    - Không ai biết được cả - Tên sĩ quan nói - Tôi không tin ai hết. Đưa cây các bin cho tôi.

    Andrès tháo súng xuống và đưa cho hắn.

    - Nếu đồng chí thích mang nó. - Hắn nói.

    - Nên lắm - Tên sĩ quan nói - Như thế này thì chúng ta được an toàn hơn.

    Hai người xuống đồi đi trong đêm tối.

    ___

    [1] Chào bộ đội.

    [2] Tiếng chửi thề: Tôi ỉa vào sữa!

    [3] Không lịch sự chút nào.

    [4] Tôi muốn nói kẽm gai tốt quá.

    [5] F.A.I. muôn năm. C.N.T. muôn năm. Công đoàn vô chính phủ muôn năm.

    CHƯƠNG 37

    Robert Jordan nằm bên cô gái, nhìn thời khắc trôi qua trên cổ tay chàng. Nó trôi qua thật chậm chạp gần như không thể nhận ra được bởi đó là một chiếc đồng hồ đeo tay cỡ nhỏ và chàng không thể nhìn thấy sự di động của cây kim nhỏ. Nhưng khi nhìn sự xê dịch của cây kim chỉ phút, nếu chú ý, chàng có thể theo dõi được nó. Đầu cô gái nằm dưới cằm chàng và khi chàng cựa quậy để nhìn đồng hồ thì chàng cảm thấy những sợi tóc ngắn của nàng cọ vào má chàng, nghe êm ái, sống động, và trơn mướt như bộ lông con chồn khi người ta mở bẫy, ôm nó vào lòng, vuốt ve trên thảm lông bờm xờm của nó. Cổ họng Robert Jordan phồng lên khi má chàng cọ vào tóc Maria và chàng cảm thấy trống rỗng đến đau nhói toàn thân lúc chàng ôm ghì nàng vào lòng; chàng nghiêng đầu nhìn sát vào chiếc đồng hồ, cây kim dạ quang có hình mũi tên đang từ từ chạy lên ở phía bên trái của mặt đồng hồ. Bây giờ thì chàng nhận ra rõ ràng sự xê dịch đều đặn của nó và chàng ghì Maria vào lòng để làm cho nó chậm lại. Chàng không muốn đánh thức nàng dậy nhưng chàng không thể để nàng một mình, bây giờ khi đêm đã hầu tàn. Chàng đặt môi lên phần da thịt ở sau vành tai của nàng và lần lên dọc theo gáy nghe làn da trơn mềm và sự va chạm dịu dàng của những sợi tóc non. Chàng trông thấy cây kim đồng hồ lướt đi trên mặt đồng hồ, và chàng ghì nàng mạnh hơn, vừa lê đầu lưỡi trên má, trên trái tai, lần theo những đường vòng thanh tú tới vành tai dịu dàng cứng cáp, và lưỡi chàng khẽ rung lên Chàng nghe cơn run rẩy kia tỏa lan khắp cái khoảng trống đau đớn của thân thể chàng, và chàng trông thấy cây kim đồng hồ tiến lên thành góc nhọn hướng về cái đỉnh chỉ giờ giấc chính xác. Nàng vẫn ngủ, chàng xoay đầu nàng lại và đặt đôi môi chàng lên đôi môi nàng. Đôi môi dừng ở đó, rồi lướt phớt lên chiếc miệng căng mọng trong giấc ngủ, rồi cọ thật nhẹ lên chiếc miệng đó. Chàng quay về phía nàng và chàng cảm thấy toàn tấm thân mềm mại nhẹ nhàng của nàng khẽ run lên. Nàng thở dài trong giấc ngủ và nàng ôm chàng trong đôi cánh tay, trong khi vẫn chìm đắm trong giấc ngủ. Sau đó nàng choàng thức, vùi đôi môi nàng vào đôi môi chàng, thật mạnh bạo, thật nồng cháy, và chàng nói: “Nhưng coi chừng đau em đó”.

    Nàng nói:

    - Không, em không đau nữa.

    - Dê con.

    - Không, anh đừng nói gì nữa.

    - Con dê con của anh.

    - Đừng nói, anh. Đừng nói, anh.

    Trong lúc cây kim, mà chàng không nhìn nữa, vẫn lướt đi trên mặt đồng hồ, họ siết chặt vào nhau, ngầm hiểu rằng không còn có gì xảy đến với ngườì này mà lại thiếu vắng ở người kia, rằng không bao giờ nữa còn có giây phút nào hơn giây phút này, rằng giây phút này là tất cả, là vĩnh cửu, là cái đã qua, là cái hiện đến, là tất cả những gì thuộc tương lai mù mịt. Bây giờ, họ đã sở hữu được điều họ vẫn không ngừng ước ao, khát vọng. Họ sở hữu được nó trong hiện tại, và luôn cho quá khứ, và luôn cho mãi mãi, và ngay trong khoảnh khắc bây giờ, bây giờ, bây giờ, ồ, bây giờ, ngay tức thì, trong hiện tại này, hiện tại duy nhứt này, thứ hiện tại trùm phủ lên tất cả, ở trên tất cả. Không còn hiện tại nào khác ngoài em, hiện tại, và hiện tại chính là nhà tiên tri của mày. Hiện tại này mãi là hiện tại. Đến ngay bây giờ đi, hiện tại, bởi không có hiện tại nào khác ngoài giây phút của bây giờ. Vâng, khoảnh khắc này, ta van mi đó, khoảnh khắc này, và chỉ có hiện tại này thôi. Và em ở đâu, anh ở đâu, và ở đâu ai đâu khác nữa... nhưng không tại sao gì cả, đừng bao giờ tại sao, chỉ có hiện tại này, bây giờ đây và mãi về sau, mãi mãi là hiện tại, hiện tại mãi mãi, mãi mãi là một hiện tại cho khoảnh khắc này, một hiện tại này thôi, một thôi, không có gì khác nữa, không có hiện tại nào khác nữa, chỉ một hiện tại đang qua, bây giờ đây, đang tiến lên bây giờ đây, đang bềnh bồng bây giờ đây, đang đi biệt bây giờ đây, đang lăn tròn bây giờ đây, đang cất cánh bây giờ đây, đã đi rồi bây giờ đây, xa rồi bây giờ đây, thật xa rồi bây giờ đây, một cộng một bằng một, bằng một, bằng một, thêm một nữa, lúc nào cũng một... bằng một thật êm đềm, bằng một thật dịu dàng, bằng một với ước muốn, bằng một với sự tốt lành, bằng một với diễm phúc, bằng một với lòng trìu mến, bằng một để thương yêu, bằng một trên mặt đất, bây giờ đây, hai khuỷu tay chống lên những nhánh tùng chất thành đống trong bóng tối còn thoảng mùi nhựa cây rành rành trên mặt đất, bây giờ đây, và buổi sáng ngày sẽ tới. Đoạn chàng nói, bởi phần còn lại chỉ xảy ra trong đầy chàng và chàng chưa nói ra.

    - Ồ Maria, anh yêu em và anh cám ơn em.

    - Đừng nói anh - Maria nói - Tốt hơn hết là lúc người ta không nói gì.

    - Anh phải nói với em vì đó là điều quan trọng.

    Nhưng nàng siết chặt chàng vào người và quay đầu đi chàng dịu dàng hỏi.

    - Dê con, em đau à?

    - Không - Nàng nói - Chính vì em cũng phải nói cám ơn được sống một lần nữa trong la gloria [1].

    Sau đó họ nằm nghỉ ngơi bên nhau, thân thể bất động, chạm vào nhau, nơi mắt cá, đùi, hông, vai, và Robert Jordan có thể một lần nữa nhìn đồng hồ. Maria nói:

    - Mình may mắn quá.

    - Đúng vậy - Chàng nói - Mình gặp nhiều may mắn lắm.

    - Mình không có thì giờ để ngủ à?

    - Không, công việc sắp bắt đầu.

    - Vậy thì, nếu phải dậy thì mình đi ăn cái gì đi.

    - Ừ.

    - Này, anh không lo lắng chớ?

    - Không.

    - Không thật à?

    - Không. Bây giờ thì không lo lắng nữa.

    - Nhưng trước thì anh lo lắng à?

    - Trong chốc lát thôi.

    - Em có thể giúp anh không?

    - Không. Em đã giúp anh rồi.

    - Như vậy đó à? Nhưng đó là cho em chớ.

    - Cho hai đứa mình. Không ai trong chúng ta được riêng rẽ trong cái vụ đó hết. Nào, dê con, mặc đồ đi.

    Nhưng tư tưởng chàng vốn là người bạn đồng hành tốt nhất của chàng, nó lại nghĩ, la gloria. Nàng đã bảo la gloria. Tiếng này không ăn nhập gì với tiếng Anh glory, cũng như tiếng gloire mà người Pháp vẫn dùng. Đó là điều người ta tìm thấy trong các bài kinh Cante Hondo và Saetas. Trong tác phẩm Greco và Saint Jean de la Croix, hẳn nhiên rồi, và những người khác nữa. Tôi không là một nhà huyền nhiệm, chối bỏ điều đó thì ngu xuẩn không khác gì chối bỏ điện thoại hay không nhận rằng trái đất quay chung quanh mặt trời hoặc còn nhiều hành tinh khác với hành tinh này.

    Ta biết quá ít ỏi làm sao về những gì ta cần biết, tôi muốn sống lâu thay vì phải chết hôm nay, bởi trong vòng bốn ngày hôm nay tôi đã học hỏi nhiều. Tôi tưởng đã học hỏi nhiều hơn cả những điều tôi đã học hỏi được trong suốt đời mình. Tôi thích sống già và hiểu biết thật sự. Tôi tự hỏi người ta có thể tiếp tục học hỏi mãi hay mỗi người chỉ có số điều cần biết mà thôi. Tôi tưởng mình biết nhiều nhưng kỳ thật chẳng biết gì. Tôi muốn được có nhiều thì giờ hơn nữa.

    - Em dạy anh nhiều thứ, guapa ạ. - Chàng nói bằng tiếng Anh.

    - Anh nói gì?

    - Anh học hỏi nơi em nhiều.

    - Qué va - Nàng nói - Chính anh là người học thức mà!

    Học thức, chàng nghĩ thầm. Tôi mới đi những bước đầu tiên của con người học thức. Những bước vỡ lòng. Và nếu tôi chết vào ngày hôm nay thì quả là điều mất mát bởi hôm nay tôi biết được vài điều nho nhỏ. Có phải mày đã thu thập chúng hôm nay vì khoảng thì giờ ít ỏi còn lại đã khiến cho mày cảm xúc quá độ? Nhưng thời gian không hiện hữu bao giờ! Mày phải đủ thông minh để biết điều đó.

    Tôi đã trải qua kinh nghiệm của trọn một đời kể từ lúc có mặt trên vùng núi này. Anselmo là người bạn cao niên nhứt của tôi. Tôi biết lão ta còn hơn biết Charles, biết Chub, biết Guy, biết Mike, tất cả những người mà tôi biết khá rõ. Angustin, tên ăn nói phang ngang bửa củi, là em tôi, tôi vốn không từng có em. Maria là tình yêu thật sự, và là vợ tôi. Tôi không hề có tình yêu thật sự. Tôi không hề có vợ. Nàng cũng là đứa em gái của tôi, và tôi thì không hề có em gái, nàng là đứa con gái của tôi và tôi thì không hề có con gái. Tôi không muốn rời bỏ món đồ xinh đẹp đến thế.

    Chàng đã cột xong giày.

    - Anh thấy cuộc đời thật thích thú. - Chàng bảo Maria. Nàng đang ngồi cạnh chàng trên túi ngủ, hai bàn tay gập lại nơi mắt cá. Một kẻ đang vén tấm màn nơi cửa hang và cả hai trông thấy ánh sáng thoát ra. Đêm hãy còn và người ta chưa thấy một hứa hẹn bình minh nào trừ lúc ngẩng đầu nhìn lên, chàng trông thấy xuyên qua những cành thông, những vì sao như xuống thấp hơn. Mùa này, trời mau sáng.

    - Roberto. - Maria nói.

    - Chi đó, guapa?

    - Trong vụ này, hôm nay mình sẽ được gần nhau phải không anh?

    - Sau những phút khởi sự.

    - Chớ không phải ngay từ lúc khởi sự à?

    - Không. Em ở bên cạnh những con ngựa.

    - Em không ở cạnh anh được à?

    - Không. Anh có việc mà chỉ có mình anh làm được thôi, và anh lo ngại cho em.

    - Nhưng anh trở về nhanh khi xong việc chớ anh?

    - Nhanh lắm. - Chàng nói và mỉm cười trong bóng tối - Đến đây guapa, mình đi ăn đi.

    - Còn túi ngủ của anh thì sao?

    - Nếu được thì em cuốn nó lại.

    - Được.

    - Anh giúp em.

    - Không. Để em làm một mình.

    Nàng quỳ xuống gối để trải rộng và cuốn cái túi ngủ lại, sau đó nàng lại đổi ý, đứng dậy và giũ nó trong gió. Đoạn nàng lại quỳ xuống gối để kéo nó thẳng ra và cuốn nó lại. Robert Jordan xách hai cái ba lô lên, ôm chúng một cách cẩn trọng để đồ đạc khỏi rớt qua những kẽ hở, và chàng bước đi băng qua đám thông tới cửa hang. Đồng hồ đeo tay của chàng chỉ ba giờ kém mười khi chàng dùng khuỷu tay gạt tấm màn sang một bên để bước vào hang.

    ___

    [1] Vinh quang, hạnh phúc.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Chuông nguyện hồn ai (tiếng Anh: For whom the bell tolls). Tiểu thuyết của Ernest Hemingway. Dịch theo bản in của Nhà xuất bản‎: ‎Charles Scribner's Sons. Người dịch‎: ‎Nguyễn Vĩnh & Hồ Thể Tần. NXB Văn học in nhiều lần.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập33,786,518

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/