Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,549,462

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Điện ảnh, âm nhạc và hội họa

Bàn về Nhiếp ảnh của Susan Sontag

Trịnh Lữ

  • Thứ năm, 09:05 Ngày 22/10/2020
  • Nhân vừa bàn đến "Nhiếp ảnh Mỹ thuật", nhắc lại vài đoạn từ cuốn "Bàn về Nhiếp ảnh" của Susan Sontag:

    Vì hầu hết các tác phẩm nghệ thuật (kể cả ảnh chụp) giờ đây chỉ được biết đến từ các bản sao nhiếp ảnh, nhiếp ảnh – và các hoạt động nghệ thuật phái sinh từ mô hình nhiếp ảnh, cùng phương thức thị hiếu phái sinh từ thị hiếu nhiếp ảnh – đã biến đổi dứt khoát các mỹ thuật truyền thống và các chuẩn mực truyền thống của thị hiếu, bao gồm cả chính cái ý tưởng về tác phẩm nghệ thuật. Tác phẩm nghệ thuật ngày càng ít phụ thuộc vào chuyện nó phải là một vật phẩm độc nhất vô nhị, một nguyên bản của một cá nhân nghệ sĩ. Phần nhiều hội họa ngày nay lại mong ước đạt được những phẩm chất của những vật phẩm có thể nhân bản được. Cuối cùng, ảnh chụp đã trở thành trải nghiệm thị giác hàng đầu đến mức mà bây giờ chúng ta có cả những tác phẩm nghệ thuật được làm ra chỉ để chụp vào ảnh. Trong phần lớn nghệ thuật ý niệm, trong lối đóng gói phong cảnh của Christo, trong các tác phẩm đất của Walter De Maria và Robert Smithson, sự nghiệp của người nghệ sĩ được biết đến chủ yếu là qua các tường trình nhiếp ảnh tại các phòng trưng bày và bảo tàng; nhiều khi kích cỡ của tác phẩm khiến chúng chỉ có thể thấy được trong ảnh chụp (hoặc từ trên máy bay). Ảnh chụp không hề có ý định, dù chỉ là bề ngoài, đưa chúng ta trở lại với một trải nghiệm nguyên bản.

    Chính là trên cơ sở của cuộc hưu chiến được giả định này giữa nhiếp ảnh và hội họa mà nhiếp ảnh đã được công nhận – lúc đầu thì miễn cưỡng, sau thì rất nhiệt thành – như một mỹ thuật. Nhưng chính câu hỏi liệu nhiếp ảnh có phải là một nghệ thuật hay không lại là một câu hỏi lầm lạc về bản chất. Mặc dù nhiếp ảnh cho ra những tác phẩm có thể được gọi là nghệ thuật – nó đòi hỏi tính chủ thể, nó có thể nói dối, nó cho ta có khoái cảm thẩm mỹ – phải nói ngay rằng nhiếp ảnh hoàn toàn không phải là một hình thức nghệ thuật. Giống như ngôn ngữ, nó là một chất liệu để làm ra các tác phẩm nghệ thuật (và nhiều thứ khác). Từ ngôn ngữ, người ta có thể tạo nên diễn ngôn khoa học, những ghi nhớ hành chính sự nghiệp, những lá thư tình, danh sách thực phẩm cần mua, và kinh thành Paris của Balzac. Với nhiếp ảnh, người ta làm ra các ảnh hộ chiếu, ảnh viễn thám khí tượng, các hình ảnh khiêu dâm, ảnh X-quang, ảnh cưới, và đô thành Paris của Atget. Nhiếp ảnh không phải là một nghệ thuật, kiểu như hội họa hoặc thi ca. Mặc dù hoạt động của một số nhiếp ảnh gia cũng phù hợp với quan niệm truyền thống về mỹ thuật, nghĩa là hoạt động của những cá nhân có tài đặc biệt tạo ra những vật phẩm riêng lẻ âm thầm có giá trị riêng của chính mình, nhưng ngay từ khởi đầu, nhiếp ảnh đã tự gắn mình với cái ý tưởng về nghệ thuật rằng nghệ thuật đã lỗi thời rồi. Sức mạnh của nhiếp ảnh – và vai trò trung tâm của nó trong những mối quan tâm về mỹ học hiện nay – là nó khẳng định cả hai ý tưởng về nghệ thuật. Nhưng chiều hướng nó khiến cho nghệ thuật thành lỗi thời là mạnh hơn, về lâu về dài.

    Hội họa và nhiếp ảnh không phải là hai hệ thống sản xuất và tái sản xuất hình ảnh có tiềm năng cạnh tranh với nhau, không cần phải phân chia lãnh thổ để rồi hòa giải với nhau. Nhiếp ảnh là một sự nghiệp theo một trật tự khác. Nhiếp ảnh, mặc dù bản thân không phải là một hình thức nghệ thuật, nhưng lại có cái năng lực đặc biệt có thể biến mọi chủ đề của mình thành các tác phẩm nghệ thuật. Thay thế cho vấn đề liệu nhiếp ảnh có phải là một nghệ thuật hay không là một hiện thực rằng nhiếp ảnh báo trước (và tạo ra) những tham vọng mới cho nghệ thuật. Nó là nguyên mẫu của phương hướng đặc biệt trong thời đại chúng ta của cả nghệ thuật cao hiện đại và nghệ thuật thương mại: chuyển nghệ thuật thành siêu-nghệ-thuật hoặc các phương tiện truyền thông. (Những phát triển như điện ảnh, TV, video, âm nhạc thu băng của Cage, Stockhausen và Steve Reich là những nối dài có logic của cái mô hình thiết lập bởi nhiếp ảnh.) Những bộ môn mỹ thuật truyền thống đều là tinh hoa: hình thức đặc trưng của nó là một tác phẩm duy nhất, tạo ra bởi một cá nhân; chúng hàm ý một trật tự trên dưới của nội dung chủ đề trong đó một số chủ đề được coi là quan trọng, sâu sắc, cao thượng và những cái khác là không quan trọng, vặt vãnh, thấp hèn. Phương tiện truyền thông là dân chủ: chúng làm suy yếu vai trò của nhà sản xuất chuyên ngành hoặc tác giả (bằng cách sử dụng những thủ tục dựa trên cơ hội ngẫu nhiên, hoặc các kỹ thuật cơ học ai cũng học được; và bằng cách trở thành một công ty hoặc các nỗ lực hợp tác); chúng coi toàn bộ thế giới là vật liệu. Mỹ thuật truyền thống dựa vào sự phân biệt giữa đích thực và giả mạo, giữa nguyên bản và bản sao, giữa thị hiếu cao và thị hiếu thấp; các phương tiện truyền thông thì làm mờ đi, nếu chúng chưa thẳng thừng xóa bỏ hết, những phân biệt này. Các bộ môn mỹ thuật cho rằng chỉ một số trải nghiệm hoặc chủ đề là có ý nghĩa. Các phương tiện truyền thông thì về cốt lõi là không có nội dung (đây là chân lý nằm sau lời nhận định danh tiếng của Marshall McLuhan về việc thông điệp chính là bản thân phương tiện chuyển tải); giọng điệu đặc trưng của chúng là mỉa mai, hoặc vô hồn, hoặc giễu nhại. Không thể tránh được chuyện nghệ thuật ngày càng được thiết kế để kết thúc như những bức ảnh chụp. Một người theo chủ nghĩa hiện đại chắc sẽ phải viết lại châm ngôn của Pater rằng mọi nghệ thuật đều mong được như âm nhạc. Bây giờ thì mọi nghệ thuật đều mong được như nhiếp ảnh.

    Trịnh Lữ dịch

    Facebook Trịnh Lữ ngày 18-10-2020.

    Nhiếp ảnh mỹ thuật?

    Hôm trước qua Yết Kiêu xem học sinh hội họa trưng bày kết quả lớp học 2 tuần về nghiếp ảnh. Thấy nhiều em cắt ảnh chụp rồi dán ghép theo kiểu xếp đặt, thành các objects ba chiều hoặc hai chiều. Có em dùng cả video, đèn điện, nước chảy… vào các xếp đặt ấy. Em nào cũng tự viết về bài của mình – ý tưởng, mục đích, cách truyền đạt, và cả cảm xúc của mình khi thực hiện bài học. Nhờ có những “artist’s statement” ấy mà người xem thấy yên tâm về công việc học tập của các em.

    Thấy thích mấy bài Âm thanh, Giãn cách, Trở về tuổi thơ, và cả bài Tuổi già. Mấy bài này có tính “nhiếp ảnh” hơn cả, ở từng bình diện khác nhau.

    Bốn bức ảnh chân thực của Nguyễn Trọng Khang khiến tôi nghe thấy được những âm thanh mà em muốn nghe thật thấu đáo: tiếng chổi tre hiện hình như có texture trên mặt toan, tiếng động cơ xe máy ô tô vội vã qua đường tàu, tiếng vang vọng của còi tầu hỏa như từ gần tới xa, và cả tiếng im lặng trên mặt đường như từ tâm can lan tỏa ra xa mãi. Với bố cục và lựa chọn motif, Khang đã khiến ảnh chụp truyền đạt được nỗi khát khao được nghe thấy âm thanh của cuộc sống.

    Ở bài Giãn cách, tôi rất thích ý tưởng đơn giản mạch lạc và đặc biệt của Hoàng Tiến Quyết: “Khi con người buộc phải giữ khoảng cách, những tiếp xúc, gặp gỡ tưởng như giản đơn ngày thường bỗng thành trở ngại. Như những tờ giấy, vốn bằng phẳng, nhẵn trơn, bỗng thành những vách ngăn qua nếp gấp.” Và thích cả cách diễn đạt cũng đơn giản và mạch lạc, với thủ pháp bố cục những ảnh chụp trên nền như gương soi, khiến người xem cũng như đang hiện diện cũng những người bị nếp gấp ngăn cách kia. Một bố cục vuông kiệm lời khá thành công.

    Trong mấy bài gán ghép hình ảnh, bài “Trở về tuổi thơ” có vẻ chững chạc hơn cả. Phạm Thanh Tuấn đưa hình ảnh mình đã lớn vào mấy tấm ảnh chụp đám trẻ đang chơi những trò chơi giản dị của trẻ em thời xưa. Tác giả chỉ nhìn bọn trẻ đang chơi, với vẻ đăm chiêu như lạc lõng, dù mình chưa hẳn đã thật sự trưởng thành, hay đã thành đạt với đời. Giá như không có những lá bài xanh đỏ tím vàng viền quanh, thì hình tượng nhiếp ảnh này sẽ có sức hấp dẫn và ám ảnh hơn.

    Ở bài “Tuổi già”, Nguyễn Thị Như Quỳnh chỉ có ý định ghi tạc hình ảnh của ông mình thành một lưu niệm gia đình. Nếu được nhập môn đôi chút về visual anthropology (nhân loại học hình ảnh), chắc chắn Quỳnh sẽ có những lựa chọn motif sâu sắc và xác đáng hơn để khắc họa con người và cuộc sống của ông mình. Dù sao, “Tuổi già”, cũng như các bài làm khác ở lần trưng bày này cho thấy lớp nhiếp ảnh của thầy Nguyễn Thế Sơn đã có những gợi mở đúng hướng về vai trò của nhiếp ảnh trong  nghiên cứu và sáng tạo nghệ thuật. Vậy, có nên gọi lớp này là lớp “Nhiếp ảnh Mỹ thuật” không?

    Facebook TRịnh Lữ ngày 14-10-2020.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,549,462

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/