Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,816,658

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Truyện ngắn

Vi ngot

Vũ Hạnh

  • Thứ ba, 01:17 Ngày 18/11/2008
  • Khi thấy người anh ôm gói lễ vật nhàu nát hầm hầm từ cửa bước vào, Hoàng Sinh biết ngay là việc bất thành. Đặt mạnh lễ vật xuống bàn, thái úy Trần Chương nói lớn:

    - Rất tiếc là ta đã không đeo kiếm hôm nay!

    Dĩ nhiên, chẳng ai lại mang vũ khí để đến nhà người hỏi vợ cho em. Nhà người, lại là một vị thượng quan, đô tướng Vương Trình. Từ một quan võ bậc trung, ông được ân sủng nhà vua ba năm thăng lên ba cấp, bây giờ nghiễm nhiên là người thống lĩnh đội quân cấm vệ nội triều.

    Thân phụ Trần Chương trước kia là vị chủ soái của Vương đô đốc. Sau thời gian dài đem quân tiễu trừ phiến loạn ở vùng mạn ngược, trở về ông lâm trọng bệnh, nằm liệt suốt mấy tuần trăng rồi ông từ trần. Vốn sống thanh bạch, ông không có gì để lại cho con. Nhà vua, xét thấu cảnh tình, phong người con cả giữ chức thái úy. Còn người con thứ, là Trần Hoàng Sinh, đang còn miệt mài kinh sử, chờ đợi một tiếng “dạ” lớn ở chốn khoa trường.

    Đã ba năm rồi, Hoàng Sinh tha thiết yêu nàng Kiều Lệ, con gái duy nhất của Vương đô tướng. Ba năm, gia đình của nàng nghiễm nhiên đã ở vào hạng thượng đẳng trong triều, liệu nỗi mơ ước của chàng có thể trở thành vô vọng? Nhớ lại, trước đây được gặp gỡ nàng bên cầu Gia Bích hoặc trong vườn hoa Lan Chi, đôi chút tình cảm ban đầu như đã ẩn chứa một lời hò hẹn. Hơn nữa, cha chàng dẫu rằng khuất bóng nhưng cái uy danh một thuở của người hẳn còn vang vọng lâu dài. Bây giờ, quyền huynh thế phụ, thái úy Trần Chương vì nỗi si mê của em đã cậy mai mối đưa đến gõ cửa tư dinh đô tướng Vương Trình. Mặt lạnh như đồng, đô tướng nói lời miễn cưỡng:

    - Nhiều kẻ tài hoa ở đất kinh thành đã muốn trở thành giai tế của ta, song ái nữ ta vẫn chưa chọn được người nào. Ta muốn dành cho con ta quyền tự định đoạt tương lai của nó.

    Rồi ông ra lệnh:

    - Gia nhân! Hãy đem hồng thiếp vào trình tiểu như xem nào.

    Khi người lão bộc biến sau tấm rèm trúc lệ, Trần Chương và vị lão quan mai mối khỏi đợi chờ lâu đã thấy tờ thiếp đặt giữa mâm đồng sáng ửng vừa được lễ mễ đem vào đã bị mang ra vò nát như một đọa đày.

    Đô tướng khinh bạc:

    - Ta còn điều gì để nói nữa chăng?

     

    Trần Chương hằn học:

    - Với bọn hãnh tiến, khinh người, cho dầu là lớp thượng quan ta cũng sẵn sàng cho biết độ bén của lưỡi gươm trường! Chỉ hận là ta đã không vũ khí nơi mình.

    Hoàng Sinh ôn tồn:

    - Ta phải thượng tôn pháp luật mà cũng không thể đùa với pháp luật. Chẳng lẽ hiền huynh đem mạng sống mình và cả thanh danh của dòng họ Trần đổi lấy một cách xử sự xấc láo của phường vô học?

    Trần Chương quắc mắt:

    - Thế là khoanh tay chịu nhục hay sao?

    Vẫn với giọng điệu ôn tồn. Hoàng Sinh tỏ bày:

    - Anh vì thương em mà chịu cái nhục ở trước một người, xin để cho em giải tỏa cái phần nhục đó. Làm sao để cho miệng thế khỏi điều dị nghị, rằng vì một chút sĩ diện bị người từ chối cầu hôn mà phải toan điều manh động.

    Nhìn em nén lại trong sự phẫn nộ và nỗi u buồn, người anh không thể nói thêm một lời nào nữa. Và thái úy Trần hiểu rằng, từng lời nói của em mình đều có sức nặng của một trầm tư đáng giá.

    Ba ngày cố thủ ở trong thư phòng, Hoàng Sinh ra đi vào lúc canh gà réo gọi mặt trời lại mọc. Nửa buổi, chàng đã đến làng Mộ Trạch, tìm đến nhà người cô họ sống nghề trồng dâu nuôi tằm ở một xóm thôn hẻo lánh. Chồng của người cô, họ Nguyễn, trước đây phục vụ nhiều năm dưới trướng Trần công, nay đã lìa đời. Gia đình này vốn mang nặng ơn sâu với dòng họ Trần, vì vậy tình nghĩa thân tộc rất là cố kết. Người cô sinh được hai con, một trai một gái, đều được theo đuổi bút nghiên, làu thông kinh sử, chỉ vì gia cảnh bần hàn phải sống nơi chốn thôn trang hẻo lánh khó nỗi tiến thân. Hai năm trước đây, ghé lại thăm cô, Hoàng Sinh vô cùng ngạc nhiên thấy người em gái là Nguyễn Hoài Thu mới tuổi mười lăm mà đã có những biểu hiện nhan sắc tuyệt vời.

    Lần này, thăm cô, Hoàng Sinh đã thấy cô gái ở tuổi mười bảy có đầy đủ vẻ duyên dáng và nết đoan trang của một con nhà nề nếp. Chỉ vì phải sống vất vả, cực nhọc, những gì là sự kiều diễm nơi người thiếu nữ đã bị nắng mưa làm cho phai mờ. Hoàng Sinh thưa với người cô:

    - Nên cho Hoài Thu lên chốn kinh kỳ học một nghề lành để sống, hơn là nhọc nhằn ở chốn ruộng lầy. Phận gái mà được theo đòi nghiên bút như em là điều rất hiếm, không nên để cho mai một những điều sở học.

    Người cô đáp lại:

    - Gia đình của cô chịu ơn Trần công đã nặng, nay còn phiền nhọc đến cháu, thật không yên lòng.

    Hoàng Sinh bèn nói:

    - Khả năng Hoài Thu đủ tự lo liệu cho mình mà khỏi quấy phiền kẻ khác. Nếu cô tin cậy, cháu sẽ vì cô, vì em giúp đỡ bước đầu.

    Người cô mừng lắm, bèn chọn ngày tốt để con lên chốn kinh kỳ.

    Hoàng Sinh đón cô em họ ân cần, rồi bảo:

    - Ta nghe Kiều Lệ, con gái của Vương đô đốc, cần người hầu hạ nên muốn buổi đầu khuyên em hãy cúi thấp mình làm hạng nô tỳ nơi chốn quyền môn. Có biết vâng lời mới biết điều khiển, có chịu khuất mình mới xác định mình. Rồi em sẽ hiểu thêm cảnh, thêm người, gầy dựng cho mình vốn liếng tương lai. Nhất nhất hãy nghe lời anh khuyên bảo thì sẽ có kế lập thân.

    Từ lâu Hoài Thu vốn đã mến mộ Hoàng Sinh vì cái tài học cũng như phẩm hạnh của chàng nên ngoan ngoãn bày tỏ lòng tuân phục. Hoàng Sinh nói tiếp:

    - Ta sẽ thay em viết một thỉnh cầu đến Vương tiểu thư để xin được hầu hạ nàng. Chỉ cần thêm ít nén bạc cho người hầu cận, cộng với lời lẽ tán tụng tôn xưng là em sẽ được dụng thu. Nên nhớ mấy điều thiết yếu như sau: một là đừng bao giờ để cho tiểu thư biết em ở trong hàng quyến thuộc của ta, hai là phải luôn ca ngợi tiểu thư hết lời nhưng cần theo đúng liều lượng mà ta khuyên bảo. Tiểu thư là người kiêu ngạo, hợm mình, do đó món ăn mà nàng luôn thấy thèm khát là lời xưng tụng, dầu những điều đó không đúng sự thực. Để khỏi nhàm chán người nghe, những câu xưng tụng phải được đổi thay từng ngày. Lời khen càng kín, tác dụng càng cao, lời khen càng tinh, tác dụng càng lớn. Ta sẽ dạy em ý khen, lời khen, cách khen, thời điểm để khen, những gì cần nên chú trọng, những gì phải biết lảng tránh, rồi theo thời gian với trí thông minh sẵn có em sẽ nắm vững kỹ thuật tôn xưng, và nâng lên thành nghệ thuật. Đại khái, đó là lời khen mà tưởng như chê, khen ít mà tác dụng nhiều, phản bác để gián tiếp ca ngợi người, phải biết cách khen bắt cầu qua một kẻ khác sẽ gây ý vị ra sao, khen như không hề dụng ý, đột ngột, thảng thốt, thành khẩn, say sưa, có lúc chỉ cần im lặng trong kiểu thán phục mà có giá trị hơn cả ngàn lời. Em nên nhớ rằng khi con người bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất thực trạng, không phải bằng chính đôi cánh của mình, thì họ dễ dàng hụt hẫng, bay bổng chơi vơi lên chín tầng trời xanh thẳm. Bấy giờ họ không thể biết được mình là ai, ở đâu, làm gì, mà hành động như chập chờn giữa cõi chiêm bao. Từ đây đến ngày em được thu dụng ta sẽ dạy em những bước ban đầu. Rồi những ngày được nghỉ phép em sẽ về đây tiếp nhận những bài học mới. Và điều thiết yếu sau cùng, nhắc nhở với em, là đừng bao giờ băn khoăn về việc em làm. Nhưng hãy tin chắc rằng ta chỉ làm lợi nhất cho em.

    Từ đấy, Hoài Thu chăm chỉ lắng nghe những điều khuyên bảo của người anh họ. Sau nửa tuần trăng, có lệnh gọi vào dinh phủ họ Vương mặc áo nô tỳ. Buổi đến trình diện nàng Vương Kiều Lệ, như lời Hoàng Sinh nhắc nhở, Hoài Thu chỉ mải cúi đầu. Tiểu thư thắc mắc:

    - Sao ngươi không ngẩng đầu lên?

    Vẫn cúi mái đầu, Hoài Thu khép nép thưa lên:

    - Trước khi kẻ hèn hạ này được diễm phúc lớn vào hầu tiểu thư vẫn nghe ở ngoài dân gian ca ngợi tiểu thư là người nhan sắc khuynh thành. Nếu không được phép bề trên, làm sao kẻ hèn hạ này dám quyền chiêm ngưỡng…

    Tiểu thư nở nụ cười tươi:

    - Ta cho phép ngươi chiêm ngưỡng nhan sắc của ta.

    Hoài Thu chắp tay:

    - Đa tạ tiểu thư.

    Rồi nhẹ nhàng ngước nhìn lên. Hoài Thu lộ vẻ sững sờ, quì phục xuống dưới sàn hoa:

    - Quả lời truyền tụng không sai, không có giai nhân nào trong tranh vẽ có thể sánh bằng!

    Tiểu thư phán truyền:

    - Thôi, hãy đứng lên. Từ nay, cho phép ngươi được bên ta hầu hạ.

    Và người nữ tỳ đứng lên, không giấu được vẻ hân hoan:

    - Muôn vàn đội ơn tiểu thư.

    Hoài Thu biết mình đã nói hết hai câu khen qui định cho mỗi ngày đầu. Tháng đầu chỉ được mười câu, tháng hai nâng lên vài chục, tháng ba đạt tới cao điểm là ba mươi câu, rồi con số ấy lại được hạ thấp để sự xưng tụng khỏi thành nhàm chán, tầm thường.

    Kiều Lệ cưng dưỡng người nữ tỳ có phong cách đoan trang và biết mọi cách làm đẹp lòng nàng. Tiểu thư thấy mình càng ngày như xinh đẹp hơn và cao quý hơn, và người nữ tỳ họ Nguyễn giúp tiểu thư tự khám phá được mình. Không phải Hoài Thu đã bị lệ thuộc vào Vương tiểu thư, nhưng qua nhiều ngày Hoài Thu ngạc nhiên thấy chính tiểu thư lệ thuộc vào mình. Quả đúng như điều mà anh họ nàng là Trần Hoàng Sinh, trước đây, đã từng khẳng định với nàng.

    Hoài Thu hưởng đủ mọi điều ân sủng của nàng Kiều Lệ. Tiền bạc, lụa là đã được ban phát dồi dào mà đến những ngày nghỉ phép vốn dành cho lớp nô tỳ mỗi năm hai lượt thì Nguyễn Hoài Thu có quyền hưởng được mỗi quý một lần. Và những lần không có người nữ tỳ thân tín bên mình, Kiều Lệ buồn nhớ, hụt hẫng, thiếu hẳn tự tin, nhiều lúc cảm thấy bồn chồn âu lo.

    Mỗi dịp về phép, Hoài Thu ghé lại người anh tường trình cặn kẽ mọi việc và Trần Hoàng Sinh lắng nghe, không nói một lời. Sau đó, vẻ mặt của chàng đanh lại như đầy uất hận và chàng trao đổi với cô em họ những điều nhận xét tinh vi để đẩy xa hơn tác động của lời xưng tụng. Hoài Thu có đủ thông minh tinh tế để thực hiện các lời khen với nhiều sáng tạo, và càng ngày sự gắn bó của Vương tiểu thư với người nữ tỳ càng sâu đậm hơn, như chính Hoài Thu là sự tồn tại của mình.

    Chỉ một năm qua, Kiều Lệ đã biến đổi hẳn. Những gì kiêu kỳ bây giờ càng kiêu kỳ hơn, nếp sống xa hoa càng xa hoa hơn. Tiểu thư chi phí khá lớn cho sự tô điểm, phục trang vì hầu như không có gì là đủ cho nhan sắc nàng.Tất cả bạn bè của nàng đã bị lánh xa vì thấy không xứng với nàng. Và nhiều chàng trai con nhà thể giá ở chốn kinh thành đã cậy mối mai dạm ý đều bị từ chối lạnh lùng. Một thứ dung nhan như thế, và một trí tuệ như thế, có chăng phải được ngồi vào ngôi vị chánh cung, bởi nàng thấy mình vượt xa mọi mặt Hoàng hậu đương triều.

    Qua năm thứ hai, Kiều Lệ đã gần như là quái tượng ở đất kinh kỳ. Nàng nổi tiếng là con người kênh kiệu, khinh người thái quá, và từ cửa miệng ác độc của đám cầu hôn bị nàng từ chối phũ phàng, nàng đã hứng chịu mọi lời nguyền rủa và sự căm thù. Tất nhiên cha nàng cũng được chia phần phản ứng của người thiên hạ.

    Qua năm thứ ba thì những tai họa dồn dập kéo đến. Sự căm ghét người con gái tạo nhiều dư luận ác ý và qua thời gian được chồng chất thành những điều mưu hại. Tự ái con người là thứ thuốc nổ nguy khốn ngàn lần. Kiều Lệ đã đem tự ái bệnh hoạn của mình gây nên thương tổn cho nhiều tự ái cao sang. Cuối cùng, trong một âm mưu phản loạn ở triều, mặc dầu vô tội Vương đô đốc cũng bị người vu cáo, bị lột chức tước, tịch biên gia sản, và do chút lòng ưu ái của vua chỉ bị đuổi về làm một dân thường.

    Tất cả cao sang và phù hoa ấy tàn lịm rất mau như một giấc mơ, để rốt cuộc là ác mộng phũ phàng. Những người nữ tỳ ôm gói rời khỏi phủ đỉnh, riêng nàng Hoài Thu nhờ sự dành dụm tích lũy trong mấy năm qua đã thừa vốn liếng mở một cửa hàng tơ lụa ở giữa kinh kỳ, nghiễm nhiên là bà chủ lớn được nhiều ái mộ. Kiều Lệ mang chiếc khăn gói thất thểu theo cha về lại quê nhà, và không còn ai nhắc đến họ nữa.

     

    Nửa năm sau đó, thái uý Trần Chương từ biên địa về gặp lại em mình. Ông nói:

    - Thế là không cần phải rút kiếm đao, cuộc đời cũng đã trừng trị những phường cao ngạo, khinh người. Lẽ trời thật quá nhiệm mầu.

    Hoàng Sinh từ tốn đáp lại:

    - Thưa anh, trời không can dự vào trừng phạt này. Đây là dụng công của chính sức người. Những hạng kém đức, vô tài, xúc phạm danh dự con người đã phải trả giá tương xứng với tội lỗi chúng.

    Rồi chàng kể lại công việc của mình trong mấy năm qua. Trần Chương kêu lên:

    - Thế chính em là ông Tạo trong việc này sao? Nếu ngày hôm nào ta có thanh kiếm trong tay, ắt gây đỗ máu và không chắc gì ta đã toàn thây. Nhưng em đã vì ta đây, vì gia đình này rửa nhục một cách an toàn, ta không ngờ em sâu sắc đến thế.

    Hoàng Sinh vẫn giọng từ tốn, đáp lời:

    - Em chỉ là kẻ nham hiểm, cực kỳ nham hiểm, do từ uất hận bị người lăng nhục mà đã nghĩ cách trả thù. Em biết luật pháp dầu có công minh đến mức độ nào cũng không lên án được sự êm ái, ngọt ngào. Và dầu luật pháp có tinh vi đến bao nhiêu cũng đành bất lực khi những nạn nhân đã tự đầu độc lấy mình. Em chỉ trao những vị ngọt, nhưng những cơ thể tham lam, thiếu nghĩ, đã tự chế biến ra thành độc dược. Các hành động đó thuộc về một tòa án khác, tòa án lương tâm.

    Rồi chàng thở dài. Trần Chương an ủi em mình:

    - Dù sao họ cũng đáng tội và phải đền tội.

    Hoàng Sinh lắc đầu:

    - Con người đã phải hành động độc ác chỉ vì xã hội không ngăn chặn được những thứ xúc phạm kể như bản nhiên của kẻ cường quyền. Dầu sao, nếu ta có cách làm cho người xấu được tốt vẫn đáng giá hơn là đẩy cái xấu cho thêm tồi tệ.

    Hôm sau, Hoàng Sinh lên đường, chàng tìm về nơi quê cũ của nhà Vương Trình. Tới bến đò làng, chàng nghe họ Vương đã chết đột ngột từ lâu khi bị đuổi về quê quán. Kiều Lệ sống đời trơ trọi, thiếu thốn và hóa điên khùng, lang thang rày đó mai đây…

    Hoàng Sinh mất một tháng trời mới tìm gặp người con gái ngày xưa đã vò nát tấm thiếp hồng mà chàng trao gởi. Một người con gái gầy gò, xấu xí, áo quần rách rưới, ngồi ở đầu chợ lảm nhảm những lời khó hiểu. Chàng tự giới thiệu với quan sở tại, xin nhờ giúp sức đưa người con gái vào một ngôi chùa gần đấy. Và chàng xin được trả công cho một cụ già phúc hậu nghèo nàn, chịu chăm sóc người mất trí cho đến mãn đời.

    1980

     

    Nguồn: Bút máu. NXB Văn học, 2007.


    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,816,659

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/