Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,817,107

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Ngôi trường đi xuống

Vũ Hạnh

  • Thứ năm, 18:06 Ngày 21/01/2010
  • 11

    Tin động trời ấy nổ ra như một quả bom cỡ nhỏ, cơ hồ muốn làm sụp đổ mái trường học hiệu Chấn Hưng.

    Lúc ấy, trời gần sụp tối và ông Tám Tàng nóng lòng không thấy cô con gái nuôi thứ hai mươi mốt của mình trở về, bèn hấp tấp đến trường tìm, sau khi đã mời một vị cảnh sát cùng đến phụ lực. Đúng vào giờ này, thỉnh thoảng ông vẫn còn thấy ông hiệu trưởng Tài ngồi cúi gầm xuống mặt bàn nghiên cứu một số công văn, phê góp một vài ý kiến dưới vừng ánh sáng xanh xao của một ngọn đèn nê-ông bệnh hoạn. Còn trong lúc ấy, ông Xu lảng vảng gần đó để sự hiện diện của ông hiệu trưởng bớt phần cô độc.

    Nhưng hôm nay thì có việc gì khác thường đây. Cảnh trường vắng ngắt. Ông bước vội vào, nghe ở sân sau có tiếng la hét thất thanh. Khi ông chạy đến thì một cảnh tượng não nùng xảy ra, mà sự xấu hổ và lòng tôn trọng độc giả bắt buộc chúng ta không được nói nhiều chi tiết. Cô Thu Mộng đang níu kéo ông Xu và ông hiệu trưởng, cả hai người này có sự ăn mặc thật là đáng ngại, đặc biệt ông Xu thì cái phần vải bên dưới được ghi là đã khiếm diện hoàn toàn. Về phần cô gái thì sự hở hang đã được che đậy một cách vụng về, đến nỗi vị cảnh sát trẻ phải quay mặt đi mà vẫn đỏ bừng mặt mũi.

    Ông Tám Tàng bứt tóc, dậm chân, kêu gào:

    - Con ơi là con ơi! Sao mà con đến nỗi này!

    Cô Thu Mộng chỉ vào ông Xu, rồi lại chỉ vào ông Tài, và ôm mặt khóc hu hu. Một lát, cô mới nấc lên thành tiếng:

    - Bọn khốn nạn này phá hoại đời con, ba ơi là ba ơi!

    Ông Tám Tàng xông đến, chỉ thẳng vào mặt ông Tài:

    - Đồ chó đẻ!

    Đoạn gào to:

    - Lương tâm của bây ở đâu? Ở đâu?

    Ông chụp lấy cổ ông Xu với tất cả nỗi căm hờn của một người cha bị nhục, rồi lắc từng hồi, cố làm cho lòi cái món lương tâm mà ông Xu đang cất giấu. Rồi ông Tám Tàng nức nở:

    - Bà con làng xóm thử coi… Ai có ngờ đâu… Tôi tưởng bọn chúng là tay mô phạm. Thế này thì còn gì là danh giá nhà tôi… trời ơi là trời!

    Ông trời, nếu quả có thật, chắc sẽ đỏ mặt, luống cuống khi được kêu gọi chứng kiến những loại vụ việc thế này, còn ông Tài thì vẫn giữ vẻ mặt yên lặng của người ngơ ngác tột độ. Mọi việc xảy ra quá vội, quá đỗi mơ hồ, đến ông không kịp rõ hết căn do. Ông thoáng nhớ lại ban nãy, vẫn như thường lệ, ông vào cắm cúi xem xét giấy má nhà trường thì ông chợt nghe có tiếng cười nói ở phía sân sau. Hình như là tiếng cười nói cố bật to lên rồi bị chặn lại, và lại bật to, chặn lại cứ liền tù tì như thế khá lâu. Ông chợt để ý không thấy ông Xu đâu cả từ lúc vào trường và nhớ vợ con ông ấy đã đi về quê cách đây vài hôm để lo cúng kiến bên nội hay là bên ngoại gì đó. Cố tập trung vào đống giấy, một lát, ông lại nghe có tiếng cười bật lên một cách quái đản, và ông nghĩ rằng ông Xu đang tập diễn xuất một mình để chuyển sang nghề ca kịch hay là điện ảnh cho đỡ thiếu hụt. Đi xem một người đóng trò một mình ở chỗ vắng vẻ không phải là không thú vị, và ông hiệu trưởng từ lâu chỉ biết có việc giáo dục, cũng muốn nhìn qua cho biết kiểu cách diễn xuất của các tài tử ra sao. Ông bỏ viết, sửa gương, rón rén đi xuống với tất cả sự nhẹ nhàng có thể có được và nghe tim mình đập mạnh một cách lạ thường. Càng đến gần cửa phòng cuối, tim ông càng đập mạnh hơn, đến nỗi nhiều lần ông phải dừng lại lấy tay véo mạnh vào ngực, rủa thầm: “Đồ quỉ, hãy bớt rạo rực một tí xem nào!”

    Lúc ông đến gần thì ông giật chổm mình lên vì một tiếng kêu thất thanh: “Trời ơi! Nó giết tôi! Cứu tôi với!”. Vốn là con người hào hiệp, ông Tài không đợi một phút do dự, nhảy đại vào trong phòng tối, nhắm vào chỗ có tiếng kêu để mà cứu cấp. Lập tức, ông bị một cái bàn tay có đủ năm ngón chuốt nhọn theo lối móng vuốt diều hâu cào ngay giữa mặt và cái sơ mi của ông cũng bị một bàn tay khác sắc nhọn không kém xé nát tan tành. Trong bóng lờ mờ ông kịp nhìn thấy ông Huỳnh Văn Xu chỗi dậy trên ba, bốn chiếc ghế dài kê lại như loại giường ngủ dã chiến, và một cô gái đầu tóc bờm xờm vung đánh loạn đả vào ông và người thư ký, miệng không ngừng tiếng la hét thất thanh. Vốn quen với sự nghiên cứu sách vở hơn là thực tế, ông Tài không sao phán đoán được ngay việc gì xảy ra và ông cứ đứng chịu trận như thế cho đến khi đèn bật sáng đột ngột, và ông Tám Tàng cùng viên cảnh sát xuất hiện…

    12

    Câu chuyện của trường Chấn Hưng càng làm xôn xao thành phố, qua sáng hôm sau, khi tờ nhật báo Tiếng Lòng loan trên trang nhất với một cái tít sáu cột nằm ngay chính giữa như sau:

    Một con yêu râu xanh đã bị sa lưới pháp luật

    Một con yêu râu xanh đội lớp mô phạm ở trường Chấn Hưng, đã toa rập với tên quỷ thuộc hạ để cưỡng hiếp một em bé nữ sinh Đệ ngũ.

    Ngày… vào lúc 18 giờ, tên Lê Th. T. hiệu trưởng, vốn là một loại băm lăm nổi tiếng trong giới giáo chức thủ đô, đã bày mưu cùng tên Huỳnh V. X., một loại ma cô chính hiệu làm trò tồi bại ngay tại trường sở.

    Nguyên lúc 5,30 chiều, khi gần tan học thì cô Hoàng Thu Mộng, một nữ sinh rất ngây thơ có một nhan sắc mặn mòi, dễ ưa, mới vào học lớp Đệ ngũ trường này độ một tuần lễ, cảm thấy xây xẩm và xin thuốc uống. Tên Xu, được sự mưu mô bỉ ổi của tên chủ trường khốn nạn, đã giả vờ lấy viên thuốc kích thích làm thuốc giải cảm, hòa trong một chén nước trà cho cô bé uống. Than ôi, do thiếu cảnh giác vì tin cậy nơi học đường vốn là thiêng liêng và các giáo chức khả kính, cô bé uống xong thì nằm mê mệt. Tên này đem vào phòng riêng nằm nghỉ và cùng với tên chủ trường đợi khi tan học, đóng chặt cửa lại, thi nhau làm trò tồi bại. Cô bé tỉnh dậy đã chống cự rất hăng hái, khiến cho nhân viên công lực hiệp sức với phụ huynh của cô ta cố gắng phá cửa tông vào bắt được tại trận con yêu râu xanh cùng tên đồng lõa. Hiện nay, bọn chúng đã bị câu lưu chờ ngày chịu tội trước vành móng ngựa.

    Tờ báo vừa phát hành được nửa giờ thì có một người đàn ông, một người đàn bà hốt hoảng chạy đến Chấn Hưng học đường. Người đàn ông nhào giữa văn phòng, kêu lên:

    - Con tôi đâu? Con tôi đâu?

    Người đàn bà cũng lao thẳng vào trong, hét lên:

    - Con tôi đâu? Con tôi đâu?

    Ông Trương Bảng đang ngồi trên một chiếc ghế tính chuyện rút lui khỏi trường, suýt bị cả hai xô nhào xuống đất. Ông Bảng lắp bắp:

    - Trời ơi! Cái gì? Hỏi ai?

    Người đàn ông hét lên:

    - Con Bạch Tuyết! Nào con Bạch Tuyết của tôi đâu rồi?

    Người đàn bà hét lên:

    - Con Kim Hoa! Con Kim Hoa của tôi đâu?

    Ông Bảng sửng sốt, chợt có cảm tưởng như mình là loại mẹ mìn chính cống chuyên môn dụ dỗ gái tơ, đứng trân không sao nói được nửa lời.

    Người đàn ông nắm lấy cổ áo của ông, giằng mạnh suýt tuột cả nút:

    - Con Bạch Tuyết đâu?

    Ông Bảng thấy phút nguy ngập đến kề, thu hết trí nhớ, trả lời:

    - À! Ở trên lầu!

    Ông kia nạt to:

    - Nhốt ở trên lầu? Chết chửa!

    Và ông vớ ngay cây bút nguyên tử trên bàn định dùng làm lưỡi dao đâm suốt quả tim ông Bảng. Ông này run rẩy:

    - Trời ơi! Nó học Đệ lục trên ấy! Để tôi dắt xuống.

    Bà kia cũng nắm lấy vạt áo ông:

    - Cả con Kim Hoa của tôi, trả gấp cho tôi đem về. Báo hại, học với hành! Đồ yêu, đồ quỷ!

    Ông Trương Bảng bay lên lầu và không cần phải lựa chọn đã nắm hai tay của hai cô gái lôi ào xuống phía cầu thang, khiến ông giáo Cảnh hoảng hốt leo lên mặt bàn mà ngồi, tưởng các nhân viên nhà trường đã bị mắc bệnh điên loạn.

    Người đàn ông và người đàn bà vừa kịp thấy mặt con mình, đã chạy nhào tới, nắm lấy, vừa nhìn chằm chặp vào mặt chúng như là vật lạ, rồi cả hai cùng kêu lên, mừng rỡ:

    - Con tôi! Con tôi!

    Và kéo chúng chạy ra cửa. Hai cô bécố trì lại, kêu lên:

    - Cho lấy sách vở! Cho lấy sách vở!

    Người đan ông kéo xệch con tới, hét to:

    - Đốt sạch nó đi, đem về làm gì!

    Và người đàn bà vừa lôi con chạy, vừa bảo:

    - Thôi, thôi, đừng có nói sách, nói vở, miễn là con về toàn vẹn với ba với má là quí hóa rồi.

    13

    Đồng thời với tờ Tiếng Lòng, còn nhiều nhật báo lên tiếng về vụ Chấn Hưng học đường. Tờ Tinh hoa thế hệ dành nguyên ba cột để bàn về sự phá hoại ở trong học đường, phân tích đạo đức ngày nay so với ngày xưa khác nhau thế nào, rồi hạ tiếp xuống sáu câu kết luận hết sức bi thảm về đời. Còn tờ Nước mắm nêm chuyên dạy các bà các cô đủ cách để sửa nhũ hoa cho đẹp, thì đề cập tới Chấn Hưng học đường một cách sôi nổi đặc biệt. Ngay hôm đầu tiên, tờ báo đã dành 8 cột để loan tin này: Một vụ cưỡng hiếp táo bạo tại đô thành. Một tiếng chuông báo nguy trong học đường, xin độc giả theo dõi thiên điều tra công phu và vô cùng hấp dẫn của bổn báo đặc phái viên Dương Văn Dẹo, một cây bút có tài năng bậc nhất hiện nay của một tờ báo có uy tín nhất Việt Nam. các bạn sẽ chứng kiến những thủ đoạn vô cùng thâm hiểm của một hiệu trưởng tư thục và các thành tích ngoạn mục của y trong nhiều năm nay. Bạn Dương Văn Dẹo với một bút pháp linh động, sôi nổi, gay cấn sẽ đưa bạn đọc vào những tình tiết mới lạ, éo le, của tấn trò đời muôn mặt.

    Tờ báo viết tiếp:

    Đi vào sào huyệt của con yêu râu xanh.

    Từ lâu đã được báo động về một trường sở có những hành động gian manh bất chính, bổn báo đặc phái viên đã dành khá nhiều thời gian theo dõi và được biết ngôi trường ấy là một sào huyệt bí ẩn, ở sâu trong một ngõ hẻm ít ai lui tới, mượn cớ làm nơi giáo dục để mà thi hành độc kế. Người cầm đầu là L. T. T. một tay có bản lĩnh, có văn bằng cao, đã đi nghiên cứu các môn xảo thuật tại nhiều nước ngoài, một khi về nước lại sống mai danh ẩn tích trong một ngôi nhà tại phố X… để mà luyện các bí thuật, chờ ngày trổ ngón nghề mới của y. Vậy L. T. T. là người như thế nào? Cao hay thấp? Béo hay gầy? Mặt mũi có gì đặc biệt? Độc kế của y có những mưu mô thủ đoạn gì? Y đã bắt đầu hãm hại những ai và ai là kẻ đã thoát khỏi những cạm bẫy của y một cách tài tình? Đó là bao nhiêu câu hỏi mà chúng tôi sẽ lần lượt trả lời trong các số tới.

    Ngay tối hôm đó, ông Dương Văn Dẹo đến gõ cửa nhà bà Lê Thành Tài. Không chú ý đến vẻ mặt sầu muộn của người đàn bà chưa xua tan hết bàng hoàng, nghi hoặc, ông Dẹo rút thẻ nhà báo và tự giới thiệu:

    - Thưa bà hiệu trưởng, tôi là đại diện của nhật báo Nước mắm nêm, đến có lời hỏi thăm bà.

    Bà Tài ngước nhìn chầm chặp vào mặt ông Dẹo rồi òa lên khóc kể lể:

    - Trời ơi! Các ông làm báo làm bổ, các ông ngậm máu phun người, các ông đặt điều nói xấu chồng tôi, các ông chỉ nghĩ đến cách bán cho chạy hàng để kiếm tiền xài, đâu kể danh dự, cuộc đời người khác… Trời ơi! Báo chí ơi là báo chí…

    Ông Dẹo giữ ngay nét mặt nghiêm nghị để cố chứng tỏ một cách im lặng rằng những lời nói vừa rồi là rất sai lầm, đoạn đợi bà Tài dứt lời, ông mới chậm rãi tuyên bố:

    - Thưa bà, tôi rất thông cảm với bà và trong đau khổ người ta có quyền phiền trách và nói sai lệch sự thực.

    Lập tức, bà Tài nổi giận, trả lời:

    - Thế báo các ông có đau, có khổ gì không mà lại nói dối như vậy? Tôi hỏi thật các ông đây, có ai biết rõ chồng tôi là người thế nào mà dám đặt điều nói bậy?

    Ông Dẹo ôn tồn:

    - Thưa bà, chẳng có gì là bậy bạ. Ông hiệu trưởng nhà, dầu có học cao bao nhiêu, cũng vẫn là con người, có những đòi hỏi của một con người…

    Bà Tài gạt phắt:

    - Ông đừng nói nhảm, đó là đòi hỏi của một con vật!

    - Thưa bà hiệu trưởng, ở trong con người cũng có con vật đấy chứ.

    - Đúng vậy đó, ông nhà báo. Nhưng người có chút giáo dục, có chút tư cách, là kẻ biết giữ con vật ấy ở trong chuồng của nó, hoặc là giết chết nó đi, chứ không mở cổng mà xua nó ra như là các ông thường làm. Dầu tôi ít học, nhưng cũng thừa hiểu các trò gian lận kiểu đó nhằm mục đích gì. Mỗi lần xua con thú ra, các ông gào lên đó là “chất người’, “tính người’, đó “mới là người thực sự” vân vân… là để che mắt, bịt miệng thế gian để tự bịp mình và lừa bịp người. Có xua con thú ấy ra, các ông mới núp bóng nó mà kiếm ăn được. Các ông cần khuấy cho nước đục lên để có thị trường tiêu thụ những thứ của giả, có thêm đàn ông hư hỏng để cho các ông kết bạn, kéo bè, thêm những đàn bà nhẹ dạ để cho các ông phỉnh gạt, lợi dụng. Chớ còn thiệt sự mà nói, nếu đó là những con người đúng nghĩa thì đừng có hòng! Họ sẽ vạch mặt chỉ tên các ông và các ông đừng mong giấu cái đuôi chồn xấu hổ của mình.

    - Tôi biết, tôi biết. Nhưng trường hợp của ông Tài là một trường hợp mà bà không sao hiểu nổi. Nó thuộc về tâm lý học, đó là hiện tượng dồn nén mà nhà khoa học Phờ-rớt bảo rằng nhất định là khó tránh khỏi nơi một con người xưa nay cố gắng đạo mạo như ông hiệu trưởng.

    Bà Tài gào lên:

    - Dẹp cái ông Phờ-rớt, Phờ-rơi lại đi! Các ông ấy biết sao được chuyện của chồng tôi mà chõ mõm vào? Này ông nhà báo, ông đừng dựa vào các thứ ông kẹ nước ngoài mà dọa dẫm tôi, tôi không có ngán đâu nhé. Tôi chỉ biết có sự thực. Chồng tôi là người rất tốt, tôi biết rõ ràng như vậy.

    Ông Dẹo vẫn không ngớt sự ôn tồn:

    - Bà là một người phụ nữ rất đáng cảm phục. Nhưng thưa bà, ở đời không nên cố chấp mà quên tất cả những sự thực khác. Chúng tôi không muốn phiền hà, song một cơ quan ngôn luận là phải khai thác tất cả khía cạnh của mọi sự thực, dầu sự thực ấy có thể làm bà khó chịu. Về thiên điều tra của báo chúng tôi…

    Bà Tài trợn cặp mắt đỏ ngầu lên, hỏi xẵng:

    - Bọn mày muốn gì? Muốn tiền phải không?

    Và bà mở rộng cánh cửa, chỉ ngay ra ngoài:

    - Cho mày cứ viết bôi nhọ người khác để mà bôi nhọ luôn cuộc đời mày, cuộc đời con cháu của mày, kiếp này kiếp khác. Đừng tưởng đồng tiền và sự lấp liếm có thể lau sạch vết nhơ của hạng như mày. Tao không có sợ. Ra ngay!

    Khi thấy ông Dương Văn Dẹo vẫn còn do dự, bà Tài cúi xuống cầm ngay chiếc guốc Đa kao chính hiệu có gót sắt nhọn đưa lên, và trong thoáng chốc ông Dẹo nhảy vụt ra ngoài, biến mất.

    14

    Như vậy, Chấn Hưng học đường đổ sụp, ngã xuống trong sự tủi nhục ê chề.

    Qua hai ngày sau, không một bóng người lảng vảng ở nơi sân trường. Buổi trưa, có ông Trương Bảng đến thu dọn các món đồ có thể bán tháo bán đổ, và vào lúc chiều, khi hoàng hôn rũ màu tang lên một khung cảnh không ai buồn khêu điện dậy, người ta thấy cái hình bóng gầy gò của ông giáo Cảnh lướt nhẹ qua sân, chậm rãi ở nơi văn phòng lạnh lẽo, tần ngần trên cái cầu thang cô độc và mất hút trong mấy lớp đen ngòm. Lát sau, cái bóng lặng lẽ của ông giáo Cảnh ra khỏi ngôi trường và đêm tối về bao phủ tràn đầy.

    Nhưng chỉ tháng sau, một ngôi nhà lớn bốn tầng đã được dựng lên, theo một cung cách xây dựng qui mô, với lớp gạch vôi sáng sủa, tối tân hơn nhiều. Không còn chút gì gợi lại mái trường Chấn Hưng ngày xưa. Đây là những phòng sắp hàng loạt, có cả quạt điện và cả máy lạnh, có cả hàng rào dây thép phía ngoài chằng chịt, tỏa mùi hăng hắc của loại vải dày và mùi oi nồng của những nước hoa pha trộn đủ loại mồ hôi. Ngõ hẻm đã được khai quang, không còn là cánh tay gầy nhom của ngày nào. Với cái mặt đường phẳng phiu trải nhựa, hai bên xây thành, quét vôi, ăn lấn sâu vào nền đất mọi nhà, đây là một khúc thịt mỡ trườn ra đại lộ.

    Chấn Hưng học đường bị xóa hẳn tên trên bản đồ giáo dục và ông giáo Tài, bên cạnh bằng cấp học hành đỗ đạt của mình, đã có thêm một thành tích đáng kể được ghi đậm nét vào trong tư pháp lý lịch và trong tâm não hoang mang của rất nhiều người.

    Nhưng dù nơi đó không có Chấn Hưng học đường, quang cảnh hằng ngày vẫn không thiếu vẻ tấp nập, và mảnh đất ấy từ đây góp phần mở mang cuộc đời những ông Ngọc Tẹo, nâng cao địa vị những ông Tám Tàng, và nhiều người nữa mà chúng ta không biết đến tên tuổi, nhưng ta nhận diện họ rất dễ dàng.

    Sài Gòn 10-1966

    VH.

    Nguồn: Ngôi trường đi xuống. Truyện vừa. Rút từ Tuyển tập Vũ Hạnh. NXB Văn học sắp xuất bản.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,817,107

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/