Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập43,165,766

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Truyện ngắn

Chung giọt mồ hôi

Vũ Hạnh

  • Thứ bảy, 04:53 Ngày 15/11/2008
  • Vua chúa không thể nào có người yêu. Điều này dễ hiểu như cây cột nhà không thể nở hoa. Và câu chuyện này phải nên kể lại từ đầu để không có vẻ bày đặt.

    Vào một năm u ám nhất, khi Trần Nghệ Tông còn ở trên ngôi, một người con gái họ Dương vốn là đào hát vào làm phi tần đã giúp em mình là Dương Nhật Lệ, cũng là kép hát chuyên đóng các vai thiên tử, lên chiếm ngôi vua. Hễ quen làm chuyện giả mạo lâu ngày người ta dễ biến nó thành sự thực.

    Trong lúc hỗn loạn, vua Trần Nghệ Tông cùng với gia đình chạy thoát ra khỏi kinh thành vào lúc nửa đêm. Nửa đêm trời tối, người ta rất dễ nhầm lẫn. Vì vậy nhà vua để lạc mất một người con, là thái tử Kiên.

    Thái Tử lúc ấy nắm tay một người lính già chạy về vùng quê hẻo lánh, cách xa kinh thành một tháng đường dài. Người lính đã cho thái tử mặc đồ thường dân, và giấu thái tử trong một thôn xóm nghèo nàn ở cạnh núi rừng. Buổi sáng, những khi thức giấc, thái tử có thể nghe nhiều tiếng chim ca hát rộn ràng và suốt bốn mùa nhìn thấy hoa đẹp đổi màu thay sắc trên những vòm cây xanh ngắt mênh mông.

    Để ngăn ngừa sự thóc mách của dân làng, người lính phải xem thái tử như đứa con nuôi. Sáng chiều đứa con giúp cha nuôi mình cày trên mảnh đất sỏi cằn, múc nước dưới suối tưới những luống rau, kiếm tìm sự sống một cách vất vả.

    Rồi đến một hôm, người cha nuôi ấy mệt mỏi nghe lòng đất sâu kêu gọi trở về, thái tử trở thành cô độc. Cô độc làm cho cuộc sống trở thành hoang vắng, nặng nề.

    Vào một buổi trưa, vừa dưới suối lên, thái tử thấy một cô gái ngồi trong bóng cây ven đường cạnh một giỏ dâu đầy ắp. Thái tử nhìn người thiếu nữ, rồi bỗng bối rối đưa cánh tay lên gạt lớp mồ hôi vã trên trán mình. Đôi má thiếu nữ đỏ bừng, vì ánh mặt trời gay gắt và vì e thẹn. Rồi người con gái quay nhìn nơi khác, cầm lấy chiếc nón phe phẩy vừa như rủ rê một chút mát mẻ tìm đến với mình, vừa như xua đuổi một đôi ý nghĩ khiến lòng bận rộn.

    Thái tử không muốn quay về, và cũng không dám đến gần cô gái, chọn một gốc cây bên suối để ngồi. Một lát, cô gái tiến về phía suối loay hoay dùng chiếc nón lá vục xuống dưới dòng tươi mát. Nhưng bờ suối cao và cánh tay nàng không đủ chiều dài. Thái tử vội leo xuống suối, xin được giúp đỡ cho nàng. Lúc ấy đất trời im lặng, chỉ có mỗi tiếng suối reo róc rách thì thầm. Người con gái hơi ngần ngại, rồi đưa chiếc nón cho người con trai.

    Chàng lội nhẹ ra giữa dòng, gạn lấy cho nàng một nón suối nước trong veo, thận trọng đem đến bên bờ suối vắng. Người con gái chợt thấy những giọt mồ hôi trên trán của chàng rơi vào suối nón như ngọc long lanh, vội đưa hai tay thành khẩn đón lấy món quà thiên nhiên, và trao đôi mắt nhìn chàng thay lời cảm tạ. Khi nàng cúi xuống đặt môi vào làn nước mát, nàng chợt nhận thấy những giọt mồ hôi của mình cũng xuống hòa theo.

     Sau đó cô gái vội chào, đeo giỏ dâu nặng trên vai quày quả bước đi. Có những trường hợp người ta đi trốn kẻ khác, nhưng thật là tự trốn mình.

    Thái tử đứng yên giữa nắng trưa hè, nhìn theo bóng người con gái nhưng nàng không quay nhìn lại lần nào. Thái tử tìm đến bóng cây, ngồi lại chỗ nàng đã ngồi, cảm thấy trong lòng sung sướng. Có lẽ sung sướng hơn ngồi trên một ngai vàng.

    Nhiều ngày, sau những buổi làm mệt nhọc, thái tử lại tìm đến ngồi chỗ cũ của nàng. Bao lần những muốn tìm xem nàng ở nơi nào, nhưng rồi xóa bỏ một cái ý định có vẻ táo bạo phiêu lưu.

    Một buổi trưa khác, cô nàng hái dâu lại gặp người trai hôm nào ngồi dưới gốc cây. Thấy nàng từ xa, chàng nghe tim mình dồn dập, tưởng suýt ngất đi. Lúc nàng đến gần, chàng cúi mặt xuống, bỗng nghe sợ hãi trong lòng. (Đàn ông vẫn thường sợ hãi đàn bà, đàn bà có biết hay chăng?).

    Nhưng khi nghe bước chân nàng sắp vượt qua khỏi chỗ mình, hốt hoảng chàng ngước nhìn lên. Cặp mắt của chàng bày tỏ một lời níu kéo, khiến người con gái bỗng chùn bước lại. Hai người nhìn nhau và chàng luống cuống chào nàng. Nàng chào trở lại, rồi nàng đi qua. Hôm ấy, mây trời che nắng, không ai ngồi dưới gốc cây. Chỉ có những kẻ thương yêu đợi chờ lạc lõng bên đường để y hẹn với lòng mình.

    Nhưng trời đang còn mưa nắng và lứa tằm nàng đang lúc ăn lên. Nhiều buổi trưa khác, họ lại gặp nhau, và lời chào hỏi đã thành quen thuộc. Từ đó người con trai biết cô gái sẽ đi vào những hôm nào, và người con gái biết chàng trai sẽ làm lụng nơi đâu.

    Nhiều ngày trôi qua, cô gái thấy rằng chàng trai chăm chỉ, hiền lành, đượm vẻ chân thật, biết tôn trọng nàng. Chàng trai thấy người con gái tươi sáng, siêng năng, trong sự đoan chính có nhiều thùy mị. Rồi đến mùa cấy trong thửa ruộng nhỏ mà người lính già để lại, người trai bừa nước trong khi cô gái cắm xuống bùn đen những tép mạ non. Ở trong đất ruộng mồ hôi hai người lại được trộn lẫn vào nhau để cho ngày mai lúa sẽ chín vàng. Những chuyến hái dâu, người trai đi với cô gái vào những vườn xa trong núi, chuyền trên cành cao, chung hái cho nhau những giỏ dâu đầy. Trên con đường về chàng mang giỏ nặng cho nàng và mồ hôi hai người nhỏ giọt xuống quãng đường dài khấp khểnh. Biết nàng còn có mẹ già, em dại, chàng thường lui tới viếng thăm. Biết chàng cô độc, những ngày rảnh rỗi, nàng đến giúp chàng chăm sóc ruộng vườn. Mỗi đêm, chàng đến chỉ vẽ cho nàng học tập, bên một ngọn đèn leo lét nhưng thừa ánh sáng cho đôi cõi lòng rực tỏa thương yêu. Trên con đường về, dưới ánh trăng khuya chàng không nhìn thấy bóng mình cô độc, hoặc trong đêm tối, sao mờ, không bao giờ thấy lẻ loi. Dĩ vãng vàng son, thềm hoa điện ngọc, trở nên xa lạ với chàng. Họ hẹn cùng nhau ngày nào gặt xong những lượm lúa vàng, quay xong những guồng tơ thắm, sẽ sống bên nhau. Tình yêu thao thức cùng với việc làm của họ hàng ngày, và họ làm việc với niềm tin tưởng chứa chan.

    Rồi vua Nghệ Tông kéo quân chiếm lại kinh thành. Kép hát họ Dương, chưa xong một tuồng son phấn, đã phải nộp đầu chuộc tội. Nhà vua phán bảo trăm họ tìm đưa thái tử về triều. Lệnh trên truyền xuống xóm thôn, đi vào ngõ ngách rừng hoang núi thẳm. Và người thái tử lạc loài bỗng nghe kinh thành réo gọi tưng bừng.

    Chàng đến tìm nàng giữa lúc nàng đang quây thóc giữa nền sân đất, mồ hôi điểm sáng khuôn mặt hồng hào. Chàng kéo vạt áo lau mặt cho nàng, hớn hở bảo nàng:

    - Từ nay, em không phải vất vả nữa, không bao giờ em còn phải nhỏ giọt mồ hôi.

    Nàng ngơ ngác nhìn, không hiểu. Chàng bảo:

    - Ta là thái tử đây em. Ngày mai ta sẽ về triều, rồi sẽ làm vua. Và em sẽ là hoàng hậu.

    Người con gái tưởng người yêu của mình điên loạn. Nhưng không, vẻ mặt rạng rỡ và những tiếng nói bỗng nhiên trang trọng của chàng có một vẻ gì quả quyết khiến nàng tự thấy phân vân. Chàng kéo người yêu vào nhà, kể hết sự tình lưu lạc. Nàng khóc nghẹn ngào, vừa xót thương cho cuộc đời của chàng đã qua, vừa kiêu hãnh cho cuộc đời của mình sắp đến. Ngày mai, nàng sẽ được là hoàng hậu, trong vai chúa tể muôn người. Nhưng phút xúc cảm hân hoan tột độ qua rồi, nàng thấy lo âu. Nàng hỏi:

    - Ở trên ngôi vị cao sang, liệu chàng có còn thương em như lúc này chăng?

    Giọng chàng ôn tồn:

    - Chúng ta sẽ yêu nhau nhiều hơn nữa, bởi vì chúng ta có thừa phương tiện cũng như uy quyền. Hãy chờ đợi ta trong một thời gian ngắn ngủi, ta sẽ cho người đến rước em về.

    Ngày mai, dân làng nô nức đưa vị thái tử về triều. Chàng ngồi trên ngựa, giữa một đoàn người tề chỉnh, vâng dạ cúi đầu, trông chàng trở thành cao lớn, uy nghi. Nàng cảm thấy có chút gì xa cách với chàng, nhưng chàng vẫn mải đưa mắt tìm nàng ở giữa đám đông nô nức vây quanh. Khi đã thấy nàng, chàng mỉm nụ cười tự mãn, và lúc chia tay chàng còn giục ngựa từ từ, vẫy tay liên tiếp chào nàng. Nàng chỉ biết quay vào một thân cây bên đường để khóc nức nở.

    Bây giờ nàng mới thấm thía được nỗi đau khổ của một tình yêu xa cách. Nhưng trong màu đen thương nhớ tình yêu kết tụ thành chất kim cương sáng ngời.

    Và một tháng sau, quan quân rộn rịp kéo đến nhà nàng. Ngôi nhà tranh nhỏ lụp sụp sau cụm tre già trở thành quan trọng như một dinh cơ. Người ta vội vàng dựng cây, che rạp, mở thêm chỗ rộng tiếp rước tưng bừng. Nhiều vị đại thần, triều phục long lanh, cúi gập đầu xuống chào nàng. Mẹ nàng, em nàng không bao giờ dám nghĩ đến một cảnh trọng vọng lạ thường như thế. Ao hoa mũ ngọc khiến cô gái quê lúng túng giữa nhiều nghi lễ khó khăn. Một đoàn thể nữ vội vàng tiến đến phục dịch, và qua ngày sau nàng đã phấn son, xiêm áo, ngồi giữa kiệu vàng rực rỡ, cùng với quân đưa lên đường. Lúc giã từ mẹ và em, tâm hồn rối loạn, nàng không nói được lời nào. Như loài hoa mọc giữa đồng bị đem cắm vào chậu kiểng, nàng thấy lạc hướng chơi vơi và niềm kiêu hãnh không sao lấn át được sự bàng hoàng.

    Trên con đường đi, qua những địa phương tiếp đón, người thôn nữ phải nơm nớp lo âu về những lễ nghi phiền phức chờ mình. Nàng ăn không ngon, ngủ giấc chập chờn, mệt mỏi vì những kiểu cách nói năng đi đứng giữa chốn đông người, và lớp triều thần không ngớt căn dặn để nàng giữ gìn thể giá triều môn.

    Khi đến kinh đô nàng được đưa vào một dinh cơ lộng lẫy, mênh mông, với những thị tì khép nép. Nàng thấy xa lạ, bơ vơ, và nhớ mẹ già, em dại, vườn tre, mái lá của nàng. Suốt đêm, nằm trên nệm hoa, nàng khóc sụt sùi. Nàng mơ ước gặp người yêu, nhưng không làm sao thấy được mặt chàng.

    Ngày mai, nàng được lệnh phải chuẩn bị để vào trình diện nhà vua, hoàng hậu và gặp thái tử. Người ta chỉ vẽ cho nàng lề lối phục sức, kiểu cách quỳ lạy, bảo nàng học thuộc những lời chúc tụng, những cách đứng ngồi. Nàng phải tập tành như vậy suốt ba ngày liền mới được coi như thuần thục. Đến ngày bệ kiến, nàng không còn nhìn thấy ai, không còn cảm nghĩ được gì. Tâm trí bị thu hút trong cách điệu giữ mình để khỏi phạm điều thất lễ, nàng chỉ cúi đầu, vâng dạ, và một thoáng nào tưởng nhìn thấy được nét mặt nghiêm trang, lạnh lùng của vua và hoàng hậu. Khi gặp thái tử, nàng phải cúi đầu nói những câu ngắn thuộc lòng, và thái tử cũng đáp lễ với nàng như thế. Còn đâu tiếng cười ríu rít ở trong ruộng lúa, nương dâu, những lời trò chuyện thân mật trong ánh đèn mờ leo lét? Khi quay trở ra, nàng phải đi lùi từng bước, và đành phá bỏ nghi lễ ngước lên nhìn mặt người yêu. Vẻ mặt của chàng rực rỡ trong những món đồ phục sức chói chang, vẫn còn giữ được đôi mắt dịu hiền và những vành môi hòa nhã ngày nào, nhưng có vẻ gì nghiêm khắc lạnh lùng của kẻ cố gắng thấy mình quan trọng, cao sang.

    Người thôn nữ về cung, lòng u ám buồn, lo ngại bâng khuâng cho số phận mình. Một tháng sau đó, một vị triều thần cho biết Thái tử đã chọn ngày lành làm lễ hôn phối với nàng. Nàng cảm thấy nỗi vui mừng xen lẫn lo âu. Rồi những ngày dài liên tiếp tập tành quỳ lạy, tiến lui, ăn mặc nhiều loại áo quần loè loẹt lớp lớp trùm lên da thịt nóng bức làm sao. Còn đâu manh áo vải tơ phơ phất gió chiều cùng với bước chân thong thả trên những đường quê tươi mát quen thân! Bụi tre, bờ suối, ruộng lúa, vườn dâu, và những câu hò tình tứ, tiếng cười trong trẻo của những tâm hồn mộc mạc bây giờ chỉ còn thấp thoáng chập chờn ở trong giấc mộng xa vời.

    Đêm gặp Thái tử, nàng không cảm thấy rõ rệt được một niềm vui. Cuộc sống lễ nghi chặt chẽ với những phong thái tôn nghiêm giết chết những niềm xúc cảm hồn nhiên của nàng. Thái tử có vẻ bằng lòng trong vẻ tự tôn, tự quý về uy quyền mình. Không còn chút gì khiến nàng gợi tưởng đến người con trai bên suối ngày nào. Đây là con người xa lạ, trong một cõi đời xa lạ. Thấy nàng có vẻ ủ ê, Thái tử bèn hỏi:

    - Tại sao nàng buồn? Được như thế này mà nàng không thấy vui sao?

    Nàng úp mặt xuống chiếc gối và khóc nức nở. Thái tử cau mày:

    - Ta muốn nàng phải trả lời câu hỏi của ta. Việc gì nàng khóc?

    Nàng đáp nghẹn ngào:

    - Thiếp không còn biết là vì lẽ gì, hẳn là thiếp thấy nhớ mẹ, nhớ em, nhớ quê làng cũ.

    - Làng quê xơ xác, nghèo nàn, sao đẹp bằng chốn triều môn rực rỡ? Nhớ tiếc làm gì những bọn quê mùa cả đời không ra khỏi được lũy tre! Còn mẹ, em nàng, rồi ta sẽ cho người đón về đây một buổi để nàng gặp mặt. Có gì mà phải lo buồn!

    Giọng nói đầy vẻ quyền hành xa lạ, nhưng ở bên trong chừng như còn thoáng ân tình. Nàng tìm lại được bình tĩnh để mà thưa lời:

    - Thiếp mải lo sợ không được thương yêu như những ngày nào.

    - Ngày xưa ta chỉ là ta, nàng chỉ là nàng, mỗi người chỉ có cuộc sống nguyên vẹn của mình mà thôi. Ngày nay, ta sẽ thay trời trị nước, chăn dân, nàng sẽ là bậc mẫu nghi thiên hạ, sao lại muốn điều so sánh buồn cười như thế? Ngại rằng ngày nay không được như xưa, khác nào lo sợ quả núi không thể lớn bằng giọt nước.

    Rồi Thái tử nghiêm nét mặt bảo nàng:

    - Đáng lẽ rước nàng về đây thật sớm, nhưng phụ vương và mẫu hậu của ta không muốn có một nàng dâu ở hàng dân dã tầm thường. Người đã tuyển chọn cho ta biết bao mỹ nữ phi tần để ta quên nàng, nhưng ta không thể phụ lời ước cũ. Ta đã quyết lòng để giữ lấy nàng dù phải hy sinh ngôi báu. Triều đình đang cần ta để lên ngôi nên buộc lòng chiều theo ý của ta.

    Giọng nói thái tử sôi nổi chút lòng tự ái và ý thương yêu, tuy vẻ hồn nhiên, đậm đà đã mất, nhưng giây phút ấy người con gái nghe sống lại niềm tin và những xúc động ân tình.

    Rồi Thái tử bước lên ngôi, và nàng trở thành hoàng hậu.

    Từ đấy, mỗi tháng hai lần, nàng gặp nhà vua, theo sự chọn lựa ngày giờ của vị thái giám trong cung. Những phút gặp gỡ ngắn ngủi không làm nguôi được những ngày khắc khoải đợi chờ. Nhà vua còn phải quan tâm nhiều việc trong buổi ban đầu bận rộn giữ lấy ngai vàng, không thể ở lại với nàng cho được lâu hơn, và nàng cứ phải nằm dài trong sự lười biếng chán chường, tự thấy như mình chỉ còn có thể sử dụng được mỗi một việc phục tùng thể xác nhà vua. Những ý nghĩ ấy đôi lúc khiến nàng tủi hổ âm thầm.

    Nhà vua càng ngày được đám triều thần chiều chuộng tung hô, càng thấy bệ vệ nặng nề hơn nữa. Ăn toàn cao lương, mặc toàn nhung gấm, ở trong bóng mát lầu son, đi bằng kiệu vàng, võng tía, lúc nào cũng có rượu ngọt, hát hay, nhà vua chỉ thích được người sùng bái và xưng tụng mình.

    Một hôm quá chén rượu nồng, giữa tiệc nhà vua muốn đến gặp nàng không đúng vào ngày đã định. Viên thái giám tâu:

    - Hôm nay hoàng hậu không sao thừa tiếp long nhan vì là ngày kiêng của lệnh bà.

    Ngày kiêng là ở vào kỳ kinh nguyệt. Nhà vua cau mày. Nhưng quan thừa tướng đã tâu:

    - Bệ hạ chớ khá buồn lòng. Hạ thần có người trưởng nữ cá lặn chim sa, xin được đem vào hầu hạ.

    Và quan đô đốc tiến lên:

    - Ái nữ hạ thần là kẻ toàn tài toàn sắc, đợi chờ thọ ý long nhan.

    Rồi quan thị lang khép tâu trình:

    - Bệ hạ như ánh mặt trời soi khắp bốn phương, chiếu sáng muôn loài hoa cỏ. Em gái hạ thần hơn người tài sắc, được vừng thái dương soi đến là cái vinh dự ngàn đời.

    Nhưng vua chỉ chọn một người, con gái của quan thừa tướng.

    Con quan thừa tướng mày ngài, mắt phượng, da trắng như tuyết, mình thon như ong, thướt tha như liễu ven hồ, từ nhỏ bọc trong nhung lụa, tiếng nói thủ thỉ như ngọn gió xuân đùa trong khóm lá trúc mềm. Mười ngón tay thon như mười đũa ngọc nâng chén rượu quỳnh long lanh, ửng soi đôi mắt đa tình ướt sáng như sao. Gần nàng nhà vua ngơ ngẩn cả người, bất chợt nghĩ đến đôi tay thô vụng của người thôn nữ, đôi chân quê kệch của nàng.Vua nhớ màu da sạm nắng, thân vóc mạnh mẽ của người đàn bà mình đã có lúc thương yêu và thấy ngơ ngác vì mình. Con quan thừa tướng biết chiều ý vua và những cách điệu của nàng làm vua hết sức đẹp lòng. Gần nàng, nhà vua chợt thấy như mình sống lại một cuộc đời khác, không có lo âu, khắc khoải về nàng. Nhà vua không muốn nhìn thấy quá khứ của ai gần gũi với mình. Quá khứ hay là tương lai đều gây ám ảnh và đòi lo nghĩ. Trong một tuần trăng đắm đuối nhà vua như quên hẳn bà hoàng hậu đăm chiêu. Sau tuần trăng ấy, con gái của quan Thừa tướng cũng thành lạt lẽo. Vua cho nàng vào cung cấm, tặng thưởng cho nàng bảo vật, ban cho tước vị, thế là đã quá nhiều rồi.

    Và người trưởng nữ của quan đô đốc được chọn vào cung. Nàng có vẻ đẹp sắc sảo hơn con của quan thừa tướng. Nhìn thấy vua đã ngây ngất vì nàng. Nàng lại có tài bắn cung, cưỡi ngựa, múa gươm, và vua bảo nàng biểu diễn để mà ngự lãm. Sau đấy, vua ban cho nàng chén ngọc, ly vàng và thấy vui vẻ lạ lùng trong sự gần gũi vơí nàng, nhưng cũng từ đấy không bao giờ nàng có thể cưỡi ngựa, bắn cung, vì tài năng ấy, vua không cần đến. Sau nửa tuần trăng, vua không còn muốn nhìn nàng. Cung cấm mở hai cánh cửa vàng son để tiếp đón người con gái. Vua bảo một người hầu cận:

    - Ban cho gia đình của nó tước vị và đôi bảo vật.

    Rồi đến em gái của quan thị lang. Thấy nàng quì mọp dưới thềm trong buổi bệ kiến, nhà vua cúi xuống đỡ dậy, đôi mắt mệt mỏi nhìn sát vào khuôn mặt nàng. Nhưng vua cau mày:

    - Tưởng nàng nhan sắc có hơn hai người đến trước, hóa ra lại kém thua xa! Thôi được, cho vào hầu hạ.

    Người con gái sợ xanh người, run rẩy ở trong vòng tay áo rộng. Vua hỏi:

    - Có tài gì chăng?

    Nàng cúi đáp trong hơi thở:

    - Thần thiếp biết nghề dệt áo, trồng hoa, biết làm nem lân, chả phượng.

    Vua lại cau mày:

    - Biết những thứ ấy làm gì! Không có sở trường nào khác hay sao?

    - Muôn tâu bệ hạ, còn biết ca hát, làm thơ.

    - Thế thì được lắm.

    Đưa nàng vào cung, nhà vua bảo nàng làm thơ để ca ngợi mình. Nàng đem những tiếng đẹp đẽ tuyệt vời để tán tụng vua. Vua rất bằng lòng, cho nàng chuỗi ngọc, và ngủ vơi nàng. Hôm sau vua bảo nàng hát cho nghe. Giữa những tiếng trầm, tiếng bổng mê ly của một giọng vàng thánh thót, vua bảo dừng lời và ngủ với mình. Qua ngày hôm sau, khi nàng được lệnh làm thơ dâng lên, vua thấy lời thơ lạt lẽo, khi nàng được lệnh cất lên tiếng hát, vua nghe giọng hát vô duyên. Vua bảo:

    - Cho ta nghe một giọng khác đi nào!

    Nhưng nàng chi có mỗi một giọng hát mà thôi. Vua cho cô gái thêm một đêm xuân để hầu hạ mình. Ngày mai, đã có cung cấm chờ nàng. Vua truyền ban thưởng cho quan thị lang tước vị, nhưng không cho đồ bảo vật.

    Suốt thời gian ấy, đôi lúc vua có nghĩ tới hoàng hậu” Người con gái ấy được thế đã là may mắn nhiều rồi. Có kẻ quê mùa nào được lên ngôi hoàng hậu dễ dàng như vậy?” Vua tự nhủ thầm, và thấy rõ mình là bậc minh quân.

    Một số triều thần quá sợ nhà vua buồn nản, vội vàng xin cho tuyển chọn trong đám phi tần có sẵn những ai có thể hầu hạ mình rồng. Trên ba trăm người chứa trong lục viện, nhà vua chọn lấy mười người. Nhưng gần người nào vua cũng vồ vập, rồi cũng chán nản. Vua càng mệt mỏi, lại càng ham muốn. Lệnh truyền tuyển lựa trong hàng con cháu nhà quan, rồi đến nhà dân, những người đẹp nhất. Mỗi ngày vua chậm chạp hơn và nặng nề hơn. Cặp mắt của vua lờ đờ chỉ chực quắc lên, đôi môi của vua trễ xuống sẵn sàng quát tháo, bụng vua béo phệ, dập dồn hơi thở khó khăn.

    Một hôm, viên quan ngự y tâu báo hoàng hậu đang cơn bệnh nặng. Nhà vua định đến thăm nàng, nhưng vua hẹn lại một ngày. Hôm sau, vua nhớ đến điều tự hẹn, nhưng vẫn nằm yên trên chiếc long sàng. Ngày hôm sau nữa, rồi lại hôm sau, vua mới thân hành đi xuống thăm nàng.

    Đến nơi, vua thấy khó chịu vì nàng không ngồi dậy được để mà chào lạy, tuy vẫn biết nàng đau ốm liệt giường. Lại gần, nhìn thấy gương mặt xanh xao, hốc hác của nàng, vua quay mắt nhìn nơi khác. Người đàn bà giương đôi mắt yếu đuối nhìn vua, hơi thở mệt nhọc. Vua muốn đưa tay sờ lên trán nàng, nhưng tay của vua không buồn cử động.

    Vua bảo ngự y chăm sóc cho nàng, rồi lui về triều. Suốt thời gian dài, vua không còn nghĩ tới hoàng hậu nữa, vì mải bận tâm với những người đẹp từ bốn phương trời đưa lại. Một nàng ca kỹ lừng danh cuối cùng chiếm trọn được lòng sủng ái của vua, vì nàng biết rõ những gì nhà vua ham muốn cũng như chán ghét.

    Người ca nữ ấy chỉ có một điều ao ước: được làm hoàng hậu. Nhà vua ngoan ngoãn nghe theo ý muốn của nàng. Lấy cớ bà hoàng luôn luôn ốm đau và không có con nối dõi ngai vàng, vua cho truất bỏ tước vị của người thôn nữ ngày nào, giáng nàng xuống bậc phi tần. Chỗ ở cùa nàng từ đấy, được dời vào trong lục viện, chung với bao nhiêu đàn bà đã bị lãng quên.

    Một hôm, bà hoàng mới được tấn phong thỏ thẻ hỏi vua:

    - Bệ hạ đã có một thời cực khổ như kẻ dân dã đó sao?

    Nhà vua trợn mắt:

    - Làm gì có chuyện lạ lùng như thế? Kẻ nào khinh mạn dám đem những lời bày đặt nói với ái khanh?

    Bà hoàng làm cái dáng điệu khiếp sợ rồi khép nép tâu:

    - Thần thiếp thực là muôn vàn có lỗi đã làm phật ý long nhan. Nhưng vì không thể làm ngơ trước lời vụng trộm của đám phi tần…

    Nhà vua cả giận, truyền đem hạch tội kẻ phi tần nào dám bảo nhà vua đã có lần sống như một thường dân. Và người thôn nữ ngày xưa được cho gọi đến thềm vàng.

    Nhìn thấy mặt nàng, nhà vua cảm thấy khó chịu, ngỡ ngàng. Người đàn bà ấy là hiện thân của chuỗi ngày cơ cực khi vua còn sống như kẻ chân lấm tay bùn. Người đàn bà ấy nhắc nhở những ngày vua còn thương yêu và chiều chuộng nàng, những ngày vua đã khổ sở vì nàng. Nhưng bậc đế vương, cao vời hơn cả thánh nhân không thể có một quá khứ tầm thường như vậy. Muốn xóa sạch hết quá khứ, nhà vua quắc lên đôi mắt nhọc mệt, bảo nàng:

    - Nhà ngươi là kẻ không biết phận mình. Bao nhiêu ngọc ngà gấm vóc ban cho như thế, chưa làm thỏa nguyện hay sao?

    Cung nữ ngước đôi mắt lên, nhìn vào khuôn mặt nhà vua nay đã trở thành xa lạ. Rồi nàng cúi xuống, thấy mình bơ vơ lạc loài.

    - Ta truyền cho ngươi phải giữ lấy sự im lặng mà sống những ngày còn lại nơi đây. Mỗi một lời nói xúc phạm đến ta, sẽ bị nghiêm trị.

    Từ đấy, cung nữ bị sống biệt lập ở nơi khuất vắng trong chỗ cuối cùng lục viện. Không được mở miệng nói lời tâm sự, nàng nhờ những kẻ phi tần khôn khéo dạy nàng dệt lụa, vẽ tranh, lấy sự làm việc âm thầm quên chuỗi ngày tàn lạnh lẽo.

    Đến lúc lụa tơ được dệt thành một tấm dài, cung nữ cầm lấy cây bút đã được luyện tập qua nhiều ngày tháng, nhúng trong màu mực hí hoáy vẽ tranh theo điều tâm tưởng của nàng. Nét bút vẫn còn thô vụng cố gắng hình dung những cảnh chàng trai khỏe mạnh cúi trên thửa ruộng, leo lên cành dâu, chăm chỉ nghiêng mình trên sách dưới ánh đèn lợt lạt. Dĩ vãng vẽ bằng màu xanh của mực, tươi mát, hiền lành, thâu hút cả tâm tư nàng, giúp nàng quên đi những ngày buồn thảm. Mỗi sáng cung nữ treo tấm lụa dài trên vách để hồi niệm lại những ngày đã héo tàn rồi. Mỗi tối nàng xếp tấm lụa ôm vào lòng mình, siết chặt dĩ vãng trong hai cánh tay gầy yếu để tự ru ngủ giữa niềm thương nhớ miên man.

     Nhưng một ngày kia, nàng được nhà vua gọi đến bệ rồng cùng với tấm lụa như là tang vật. Mặt vua đỏ bừng sắc giận, tiếng vua chém xuống như những nhát gươm:

    - Thị giám cho ta biết rằng nhà ngươi đã thành cuồng trí đến nỗi vẽ hình ma quái phụng thờ, không biết đó là một điều xúc phạm đến chốn tôn nghiêm, tội thật đáng chết.

    Cung nữ lạnh lùng tâu lên:

    - Thưa ngài, đây không phải là ma quái, đây là hình người.

    Và nàng dâng tấm lụa lên.

    Nhà vua trải dài tấm lụa, thấy nét mực xanh chằng chịt và những hình người thấp thoáng gợi lại bóng dáng những ngày xa vời. Vua quắc mắt hỏi:

    - Vẽ những tranh này để mà trù ếm ta sao?

    Cung nữ trả lời:

    - Đã hết quyền năng đối với hiện tại cũng như tương lai, thiếp phải giữ lấy những gì đã mất. Cái gì đã mất không thể làm hại được người.

    Vua quát:

    - Đừng có lộng ngôn! Hãy xem tất cả hình ảnh của ta trên tấm lụa này đều có vẽ đầy những chấm li ti khiến cho nét mặt trở thành kỳ quái, là nghĩa làm sao?

    Cung nữ trả lời:

    - Muôn tâu, đó là những giọt mồ hôi…

    Nàng muốn nói tiếp: “Những giọt mồ hôi đổ xuống để mà duy trì sự sống, bảo vệ tình yêu, những giọt mồ hôi mầu nhiệm của nỗi âu lo, của niềm chia xẻ, trong một gắn bó lứa đôi bền vững đời đời… Không mồ hôi ấy, tình yêu khó tồn tại được trên cõi trần này”.

    Nhưng nàng sực nhớ đã lâu lắm rồi nhà vua không còn tìm thấy mồ hôi, nhà vua không cần cố gắng, không biết gian nan. Những kẻ yên ổn ngồi trong thụ hưởng không muốn biết đến cỗi nguồn sự vật. Và nàng dừng lại, nghẹn ngào, chỉ biết im lặng cúi đầu.

    Nhà vua quát lên:

    - Đã truyền nghiêm lệnh cho ngươi không được nhắc lại những gì cần phải quên đi. Khinh mạn trái lời, tức là có tội. Quân đâu! Hãy đem thiêu hủy món đồ ma quái và giam kẻ này vào trong ngục thất cho ta.

    Rồi vua giận dữ ném lụa xuống dưới thềm vàng. Cung nữ cúi xuống, hai tay nâng tấm lụa lên ôm vào lòng mình. Nàng ngước nhìn vua, rồi bỗng òa lên tiếng khóc, tiếng khóc vang lên như lời kêu thét hãi hùng.

    Nhưng nàng bỗng nhiên nén lại, giữ lấy lặng im, phóng đôi mắt sáng lạnh lùng còn hoen máu lệ vào mặt nhà vua. Trong một thoáng chốc nhà vua cảm thấy cái nhìn tựa hồ lưỡi dao đâm suốt tim mình, và vua đứng dậy, hốt hoảng bước ra khỏi điện.

    Lúc ấy, quân lính mang đồ vật dụng hỏa thiêu đặt ở sân ngoài. Cung nữ bảo họ:

    - Các ngươi hãy để tự ta thiêu hủy vật này. Chỉ ta mới có được quyền định đoạt dĩ vãng của ta.

    Giọng nàng trở nên nghiêm nghị, và đầy quyền uy của kẻ biết mình có thể quyết định những gì.

    Rồi nàng khoan thai bước xuống khỏi thềm, tiến đến giữa vườn ngự uyển. Nàng treo tấm lụa lên cành bích đào, thả cho phất phơ trước gió. Quân lính tuân theo ý nàng đem củi chất dưới bức tranh.

    Đoạn nàng cầm lấy bình dầu tưới vào trong củi, và tưới một vòng rộng lớn quay quanh chỗ đứng của nàng. Nàng đón mồi lửa trên tay quân hầu, châm cho vòng lưả quanh nàng bừng cháy rực lên. Rồi ném lửa vào đống củi, nàng rướn mình lên, dùng dây lụa dài là bức tranh kia buộc lấy cổ mình.

    Quân lính hốt hoảng toan vào cứu cấp, nhưng ngọn lửa cao ngăn cản bốn bề, ngùn ngụt xoắn lấy người nàng.

    1972

     

    Nguồn: Bút máu. NXB Văn học, 2007.


    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập43,165,766

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/