tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29961546
Tiểu thuyết
11.09.2019
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

Ông bác sĩ vò đầu bứt tai:


- Vậy là cụ mới chỉ chết lâm sàng. Tại sao tôi lại không biết nhỉ. Tệ quá. Tệ quá thôi. Xin lỗi cụ. Tôi thành thật xin lỗi cụ.


Bà cụ Mán lại móm mém cười:


- Tôi về chầu ông bà tổ tiên thì Tổ tiên lại đuổi không nhận. Tổ tiên bảo chỉ có ông là người có thể cứu giúp được con cháu gái A’Moóng tội nghiệp khốn khổ đang nằm co ro rên rẩm ú ớ điên dại ở tít trong rừng thẳm núi cao kia thôi.


Bác sĩ Cần ngơ ngác hỏi:


- Cô cháu gái A’Moóng nào cơ ạ.


Bà cụ Mán thở dài:


- Chuyện dài lắm oan trái lắm ông ơi nói không nên lời. Bây giờ ông đi theo tôi...  


Nói rồi bà cụ Mán lọc cọc chống gậy bỏ đi không hiểu sao giống như có ma đun đẩy bác sĩ Trương Vĩnh Cần lập cập bám theo bà cụ Mán. Hai người đi hết con phố nhà hàng cửa hiệu sặc sỡ rồi nhập ngay vào đoàn du lịch Tây ba lô áo quần phấp phới xanh đỏ lòe loẹt như bầy châu chấu xi la xi lô ríu rít trèo lên một con dốc đường rừng. Mà con dốc đường rừng này leo lên tới tận đâu bác sĩ Trương Vĩnh Cần không hề biết trong khi đó bà cụ Mán cũng chẳng một nhời nói cho ông bác sĩ già hay và ông bác sĩ cũng chẳng hề biết là bà cụ Mán và ông cùng đoàn khách du lịch Tây ba lô đang trèo lên một  bản Mán ở tít trên đỉnh núi cao trong rừng thẳm để tham quan mấy khung cửi dệt thổ cẩm và cách nhuộm vải chàm to tướng nghi ngút khói. Trưa hôm đó đúng giờ ngọ thì bà cụ Mán và bác sĩ Trương Vĩnh Cần cũng leo tới cái bản Mán. Mặc dù trời đang giữa trưa mùa hè nhưng vì trên đỉnh núi cao quá trong rừng thẳm âm u quá mây mù cuồn cuộn xanh biếc che phủ tất cả nên trời đất  u ám như cảnh chiều mùa đông giá lạnh. Bản Mán này chỉ có độ hơn chục nóc nhà nằm nép mình dưới những gốc cây cổ thụ lá đỏ rực um tùm lắc lư rì rào trong ánh sáng xanh nhợt đặc quánh rung rinh lạnh lẽo. Đường vào bản lầy lội cứt trâu cứt bò cứt gà cứt lợn cứt người bốc mùi khai khắm sặc sụa nồng nặc choáng váng cả mặt mày. Có lẽ vì đã quá quen cảnh các ông Tây bà đầm ba lô du lịch trèo lên tham quan rồi lên lũ trẻ Mán trong bản túa ra như đàn ruồi đu bám lấy chân cẳng xống váy mấy ông Tây bà đầm líu tíu ô kê gút gút oát di u nêm thanh kíu ngửa tay xin tiền. Lũ trẻ Mán khôn ranh như ma khi thấy bà cụ và bác sĩ Trương Vĩnh Cần rách rưới bẩn thỉu như chúng nên chẳng thèm để mắt tới đã vậy khi ông bác sĩ bước tới gần lũ chúng nó còn ré lên ù té chạy trốn như bày chó con gà con bị ném đá. Có một ông Mán già sơn đầu râu lưa thưa cởi trần phơi ra bộ xương sườn bước tới đón đầu bà cụ Mán rồi xồ ra một tràng tiếng Mán líu lo véo von róc rách bà cụ Mán gật đầu lia lịa trỏ gậy vào gáy bác sĩ Trương Vĩnh Cần rồi cũng xồ ra một tràng tiếng Mán líu lo véo von róc rách. Ông Mán già gật gù vỗ vào lưng bác sĩ Trương Vĩnh Cần rồi buồn bã bập bẹ mấy tiếng Kinh:


-  Chúng ta phải đuổi con A’Moóng vào...  vào rừng sâu thôi...  không ai muốn như vậy mà...  nhưng  bản ta sợ con ma rừng lắm...  sợ lắm...  A’Moóng bị con ma rừng chài à...  Ta cũng thương A’Moóng nhiều lắm...  Ta vẫn gởi ngô gởi muối cho A’Moóng đấy mà...  


Rồi ông Mán già dúi vào tay bác sĩ Trương Vĩnh Cần cái túi thổ cẩm lổn nhổn:


- Ta lại gởi cho A’Moóng gạo nếp đây này...  Ta không dám vào...  vào gặp A’Moóng  đâu...  Mày là người tốt lắm...  mày không sợ ma rừng...  Cái bà già Mán kia cần mày múa hát đấy...  Mày theo bà già Mán chui vào hang đen trong rừng sâu tìm A’Moóng đi...  Ta chào mày...  


 Bác sĩ Trương Vĩnh Cần cúi đầu lặng lẽ đi theo bà cụ Mán về phía cuối bản. Mùi cứt đái lưu cữu bao đời nhàu nhẽo mưa nắng xộc vào mũi thốc lên óc khai quá thối quá khắm quá. Có mấy cô Mán váy chàm khăn đỏ cổ đeo xủng xẻng vòng bạc chuông đồng chân cẳng mặt mũi thôi đầy thuốc nhuộm xanh lè nhọ nhem tím tái lấm láp như mấy con ma vùi lẳng lặng tò mò tròn mắt đi theo sau lưng bác sĩ Trương Vĩnh Cần nhưng khi thấy ông bác sĩ chống gậy lội ào ào qua con suối đang gầm réo tung bọt trắng xóa thì mấy cô Mán chùn lại í éo kêu lên rồi quay đầu chạy vút vào trong bản chắc là các cô sợ bị con ma rừng ở đâu đó xồ tới níu kéo vật ngửa ra chài kéo.


Suốt cả buổi chiều hôm đó bác sĩ Trương Vĩnh Cần  cúi đầu chống gậy bám theo bà cụ Mán. Ông chui qua bao nhiêu bụi mây bụi song um tùm rậm rạp gai góc chìa ra tua tủa túm chân túm cẳng co giật níu kéo ông trở lại. Ông rúc qua những đám cây Thò-Mứa lá đen to và dày như tai trâu tua tủa lông lá chỉ cần quệt nhẹ vào da là sưng vù lên rỏ nước vàng tong tỏng như bị bỏng. Ông nhào qua những đám cây sơn ta cành lá xanh mét dợn da gà lúc nào cũng ngùn ngụt xả ra luồng hơi độc nong nóng ngây ngất nồng nặc sẵn sàng quật ngã bất cứ một con hươu đốm nào vô tình đi ngang qua dại dột tò mò di mũi vào gốc hít hít ngửi ngửi ông nhảy qua những bãi cứt hổ cứt trâu rừng cứt chó rừng nhão nhoét bốc lên vù vù từng bày ruồi nhặng đen sì hôi thối khắm lặm nhắng nhít. Bác sĩ Cần cứ đi đi mãi mê mải ú ớ u mê như lão dở người đang bị ma đưa lối quỷ dẫn đường lẵng nhẵng bám theo  bóng bà cụ Mán bước thoăn thoắt ở đằng trước. Kể cũng lạ mới sáng nay thôi ở dưới khu chợ Tà Lứa bà cụ Mán đi đứng lom khom chậm chạp lò dò như con cò xã cánh ấy vậy mà bây giờ trong rừng thẳm âm u chằng chịt cây cối dây nhợ bà cụ lại chống gậy đi khỏe đi nhanh đến như vậy dẻo dai chẳng thua gì một cô Mán tuổi trăng tròn. Bác sĩ Cần đi mãi đi mãi rúc sâu mãi vào rừng thẳm âm âm u u nhợt nhạt lạnh lẽo cho đến khi đêm rừng bất ngờ đổ ụp xuống bật lên muôn ngàn tiếng côn trùng rỉ rả tiếng vượn hú hốt hoảng não nề thảm thiết gọi nhau về hang ổ thì bác sĩ Trương Vĩnh Cần cũng nhìn thấy ánh lửa bập bùng từ một hốc núi đen sì cao vút dựng đứng trước mặt. Bà cụ Mán đứng lại thò cây gậy ngáng chân bác sĩ Cần rồi thì thào:


- Tới nơi rồi ông ơi. Con cháu A’Moóng  đang nằm ở đằng kia.


Bác sĩ Cần chống gậy tập tễnh bám sát sau lưng bà cụ Mán mặc dù cho lá rừng quất ràn ràn vào mặt vào cổ lại có cả một búi rễ cây từ trên cao lòng thòng thả xuống túm chặt lấy cổ ông bác sĩ gỡ mãi mới thoát ra được. Hai người đi quanh co lòng vòng một lúc thì xộc tới trước một cái hang to tướng đen sì hun hút ngoài cửa đâm lồi ra những khối đá hình thù rất hung dữ kỳ dị. Một đống lửa nổ lép bép trong hang ánh lửa bập bùng chờn vờn uốn éo trên vách đá lởm chởm hắt xuống soi rõ một cô Mán xanh mét nhọ như ma áo quần tả tơi tóc tai rối bù mắt nhắm nghiền nằm co quắp trên nền đá hai tay hai chân quặp chặt cứng một khúc gỗ to tướng lột vỏ nhẵn thín trơn tuột thỉnh thoảng cô Mán lại rú lên cười khanh khách man dại như một con đười ươi cái đang lên cơn động dục. Bà cụ Mán bíu lấy tay bác sĩ Cần run bần bật chỉ cô Mán:


- ối giời ơi! A’Moóng...  Nó lại đang bị ma chài rồi. Khổ thân cháu tôi...  


Bác sĩ Cần thong thả chui vào hang chậm rãi ngồi xuống cạnh đống lửa nhìn cô Mán chăm chú điềm tĩnh như ông bác sĩ nhìn con bệnh. Ngọn lửa trong cái bếp vẫn sôi xèo xèo thỉnh thoảng lại tung lên nắm tàn tro trắng xóa lả tả rơi xuống đầu xuống cổ ông bác sĩ chẳng mấy chốc cả người ông đã trắng xóa tro tàn. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần vẫn cứ ngồi lặng lẽ điềm nhiên nhìn cô Mán đang co quắp rên rỉ quằn quại quặp chặt cứng khúc gỗ. Ông chẳng thèm ngó mấy bộ váy áo thổ cẩm rách bươm treo ở vách hang cũng chẳng để mắt tới cái nồi nhôm méo mó cụt tai dính cộm cháy ngô vàng khè vất lăn lóc ngay cạnh chân cô gái. Bác sĩ Cần đăm đăm nhìn khúc gỗ người ông tự dưng từ từ nổi da gà khi nhận ra khúc gỗ lột vỏ được đẽo nham nhở na ná giống như hình một  người đàn ông cứng đờ trần truồng trơn nhớt cụt lủn cả hai tay chân. Bà cụ Mán chọc chọc đầu gậy vào khúc gỗ hình người quái dị đó rồi mếu máo như phân bua với ông bác sĩ già:


- Lúc nào lên cơn con cháu A’Moóng cứ phải ôm chặt cái khúc gỗ này...  Ôm chặt lắm giằng không ra được đâu...  Con ma rừng nó bắt cháu ta như thế mà.


Bác sĩ Cần cúi đầu đăm đăm nhìn ngọn lửa nhảy múa trong bếp ông chẳng nói chẳng thở dài chẳng lắc đầu chẳng gật đầu. Gió rừng thổi ào ạt ngoài cửa hang hệt như có bày thú đang rẽ cây rừng đi săn mồi. Cô Mán vẫn cứ quặp chặt khúc gỗ hình người quằn quại lúc thì bật lên cười khanh khách lúc thì lại gầm gừ rên rỉ thỉnh thoảng cô lại ngóc đầu lên trợn ngược hai con mắt trắng dã long sòng sọc nhìn bác sĩ Trương Vĩnh Cần cái nhìn vô hồn man dại mê sảng của một con bệnh tâm thần đang phát cơn. Bà cụ Mán đã lần vào khe nước lạnh buốt ở trong hang lục đục rửa nồi đãi ngô thỉnh thoảng cụ lại húc hắc ho như một con khỉ đã quá già đang bị hóc bị nghẹn chuối. Chẳng biết đã mấy giờ đêm rồi. Suốt từ sáng tới giờ bác sĩ Cần vẫn chưa được hột cơm  mẩu bánh thậm chí một cốc nước dù chỉ là nước lã đổ vào bụng ông bác sĩ đói run cả rốn hai mắt ông đảo ngang đảo dọc liên láo như mắt con chó già đang sục tìm miếng ăn. Đã mấy lần ông định len lén thò tay bóc trộm miếng cháy ngô vàng khè dính ở đáy  nồi nhôm méo mó cụt tai vứt lăn lóc cạnh cô Mán A’Moóng nhưng chẳng hiểu sao hễ cứ thò tay ra là ông bác sĩ lại ợ lên một tiếng to y hệt như đánh động khiến ông ngượng đỏ mặt tía tai rụt phắt tay lại. Đói quá khát quá mệt quá bác sĩ Trương Vĩnh Cần cứ ngồi rũ ra bên đống lửa rồi ông thiếp đi lúc nào chẳng hay cho tới nửa đêm có  đầu gậy chọc  vào vai ông làm ông choàng thức dậy trong hang ngào ngạt thơm lừng mùi ngô bung. Bà cụ Mán đẩy tới trước mặt ông bác sĩ bát ngô  vàng khè tú hụ rưới đầy nước mỡ bóng loáng:


- Ăn ngô bung đi ngon lắm mà.


Bác sĩ Trương Vĩnh Cần vồ ngay lấy bát ngô và lấy và để nhai nuốt nhồm nhoàm trợn mắt chút nữa thì chết nghẹn. Cô Mán A’Moóng lúc này đã buông khúc gỗ ra và nằm co dúm con tôm cạnh chân bà cụ Mán. Cái váy thổ cẩm rách bươm tốc ngược lên thòi ra hai cái đầu gối con gái mũm mĩm lấp láp tròn vo. Bà cụ Mán xới cho bác sĩ Trương Vĩnh Cần thêm một bát ngô bung thật đầy rồi cười móm mém:


- Ông đói bụng quá rồi ăn cái ngô bung của người Mán ngon miệng lắm. Ông cứ ăn cho thật no rồi nằm quay ra cạnh đống lửa này làm một giấc sáng mai ta hãy bàn cái chuyện múa hát.


Bác sĩ Trương Vĩnh Cần thật thà hỏi lại:


- Bàn chuyện múa hát gì ạ thưa cụ.


Bà cụ Mán thong thả:


- ấy là cái chuyện múa hát ngồi đồng hầu bóng. Ông cứ ăn no ngủ kỹ đi sáng ngày mai mới bàn cái chuyện ông làm cung văn múa hát ngồi đồng hầu bóng.


Bác sĩ Cần cẩn thận hỏi lại:


- Cụ mời tôi cung văn múa hát ngồi đồng hầu bóng.


Bà cụ Mán thản nhiên:


- Tôi chẳng dám mời ông múa hát ngồi đồng hầu bóng mà bao đêm nay rồi đêm nào


đức thánh mẫu Thượng ngàn cũng về mách bảo tôi cố tìm ông ở chợ Tà Lứa mời ông cung văn múa hát ngồi đồng hầu bóng thì mới cứu được cháu gái A’Moóng tội nghiệp thôi mà.


Bác sĩ Cần lắc đầu:


- Thưa cụ là người Mán ở tít trên núi cao mà cũng biết hầu đồng ư?


Bà cụ Mán ngồi lặng đi một lúc rồi thong thả lắc đầu.


- Tôi không phải là người Mán. Tôi là người dưới vùng xuôi năm mười ba mười bốn tuổi bị bán lên trên này làm vợ hờ cho mấy ông cụ Mán sơn đầu. Hồi còn bé tám chín tuổi tôi đã theo các bà các chị đi múa hát ngồi đồng hầu bóng chán chê rồi. Điệu múa câu hát tiếng mõ tiếng đàn đã in vào óc ngấm vào huyết không thể quên được. Từ năm ngoái con cháu gái A’Moóng bị ma chài rồi bị bản đuổi vào rừng tôi có thắp hương cầu khấn tứ phủ Tam tòa Thánh mẫu rủ lòng thương cứu giúp cháu A’Moóng và thế là bà chúa Thượng ngàn hiện ngay về mách bảo tôi phải đi tìm một người ở dưới chợ Tà Lứa. Cái người đó chính là ông đấy chỉ có ông mới cứu được cháu A’Moóng thôi. Già này nhận ra ông từ ngay  buổi đầu tiên ông đặt chân tới chợ  Tà Lứa này nhưng già còn phải để ý còn phải xem bởi chuyện này không thể vội vàng được không thể nhầm lẫn được. Bây giờ tìm thấy ông rồi già mừng quá.


Bác sĩ Cần lúng túng rụt rè:


- Tôi chỉ là anh bác sĩ nào có biết múa hát ngồi đồng hầu bóng bao giờ.


Bà cụ Mán cười rất tươi:


- Ô hô! Mấy ai mà biết múa hát ngồi đồng hầu bóng. Chỉ cần tín ngưỡng thật tâm thôi ông ạ. Thôi mà! ông ăn hết bát ngô đi. Ngô bung rưới mỡ ăn vào thùng bất chi thình. Ăn no. Ăn thật no căng bụng rồi ngủ một giấc. Sáng mai già này sẽ gọi ông dậy múa hát ngồi đồng.


Bác sĩ Cần chẳng biết nói gì nữa. Ông gục mặt vào bát ngô nhai nuốt liếm láp tới hạt ngô cuối cùng rồi lăn kềnh ra nền đá ríu hai con mắt lại đánh một giấc say sưa chẳng hề mộng mị. No bụng rồi thì ngủ giấc say sưa. Cần gì mà phải trằn trọc mộng mị. Bác sĩ Cần ngủ một mạch cho tới khi có tia nắng rọi vào mặt khiến ông mở choàng mắt vùng dậy. Cô Mán điên loạn tã tượi như con ma và đống lửa đã biến đâu mất. Cái hang bẩn thỉu đầy tàn tro rác rưởi đã được dọn dẹp quét tước sạch sẽ quang quẻ cứ y như có phép lạ. Chính giữa hang bày một điện thờ cờ phướn khói hương nghi ngút ngồi bên phải là bà cụ Mán môi son má phấn lòe loẹt yếm thắm váy đào lùng thùng rực rỡ ôm cây đàn Nguyệt ngồi bên trái là cô gái Mán tuổi độ trăng rằm da trắng như trứng gà bóc mắt một mí xếch ngược đen láy áo váy thổ cẩm sạch sẽ thơm tho còn nguyên nếp gấp mái tóc dài mới gội còn chưa khô hẳn thả xuống sau lưng mềm như dòng suối thoang thoảng bay ra mùi hương cây cỏ rừng sâu thơm ngát. Thấy bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngồi nhổm dậy dụi mắt há mồm kinh ngạc ngơ ngác bà cụ Mán ré lên đon đả:


- A ha...  cung văn dậy rồi. Mời cung văn ra ngồi đồng kẻo đức thánh mẫu giận lại quở cho bây giờ. Nào mời...  mời...   mời...  ngồi xuống đây nào...  


Miệng nói tay kéo tay lôi thoắt một cái có tấm vải đỏ thơm nồng mùi nắng mới trùm ngay lên đầu bác sĩ Trương Vĩnh Cần. Ô hô! chung quanh ông tối sầm lại rồi đỏ rực lên. Khói hương xộc vào mũi ông bác sĩ. Tiếng đàn Nguyệt bung ra tứng tửng từng từng tưng tiếng trống tom tom chát tom tom tom rồi một giọng người lanh lảnh chói tai vút lên:


- Gió thổi hiu hiu chiều chiều gió thổi hiu hiu sóng cồn mặt nước trăm chiều hừ éo le hư ư...  ư...  ư...  ư...  hư nhiều nỗi cách điệu trăm ư...  ư...  ư...  phần người thanh tân cảnh cô cũng ư thanh tân ư...  ư...  hư ư...  ư...  ư...  hư nhất quế nhị lan bông hoa thơm nhất thanh nhị sắc là cô tính tính ư...  tang tình tang thân cô ngọc ngà mười tám đôi mươi quạt trần cô về múa quạt lại thương đến i...  đồng tình tình tang tình tang tính tình tang ơ...  hư...  ơ...  ư...  ư...  hoa nở núi đồi quạt cho hoa nở núi đồi quạt cho mát rượi lòng người thế gian tính tính tình tình tang đêm trăng biến hiện ra người chiếc thoi bán nguyệt chèo bơi giữa dòng tình tính tinh tinh tang tính tình tang nhác trông ra cửa bể tờ ư...  mờ thấy chiếc khăn thêu bán ý nguyệt để cho lá cờ mẫu bay lên tiếng hò khoan  rằng ai thấp thoáng bống giáng  cô ba Thoải ư...  ư...  ư vượt núi băng ngàn bẻ lái chèo ra phách rằng là phách nhất chèo mở lái ra phách nhì cô dậm nhịp phách ba cô chèo ghềnh đá cheo leo thách xô sóng vỗ cô vững tay chèo cửa bể lái ra khoan khoan hò khoan...  Cái giọng người lanh lảnh vút lên uyển chuyển nhẹ nhàng lả lơi như phủ một lớp khói sương nhè nhẹ thực mà như hư gần mà như xa cái giọng đó chẳng phải là giọng đàn bà cũng chẳng phải giọng đàn ông lúc thì khô rang hối hả lúc thì ướt át miên man lúc thì dồn dập hăm hở lúc thì chậm rãi thảnh thơi...  Cái giọng đó chẳng phải giọng người mà là giọng của tiên giọng của ma mơn man quấn quít não nề tha thiết ngâm ngợi ru hồn người ngồi nghe lạc dần vào cõi u u mê mê lùng bùng khói sương trắng đen xanh đỏ tím vàng huyền ảo.


- Khoan khoan hò khoan cô vững tay chèo cửa bể lái ra khoan hò là khoan một dải ngân Hà trăng in sóng biếc khoan hỡi hò khoan bẻ lái về tòa bái yết mẹ cha khoan khoan hỡi dô khoan thương nhớ mẫu vương thuyền cô đã đến bến rồi khoan hỡi hò khoan sai cô hầu bắc cầu nối vào nhà khoan hỡi dô khoan một mái chèo ớ về đến ư hư bát hải danh tiếng đồn cô ba Thoải mẫu yêu ứ ư mặt tròn ba ngấn cổ ư kiêu tóc mây mườn mượt mỹ miều phù dung điểm chi bảo ngọc lạ lùng mai long lanh hỡi hoa chào hớn hở giữa đường chính sứ vãng lai quan khách vãng lai i i trấn ba Bông giả bán hàng chơi xem trong nước có mấy người i i thanh quý ư ư màn sa cửa trúc ư ư con tiện sánh chen i i dầu ai gan sắt i đá rèn qua đấng ắt ơ y khôn cầm ư ì lòng đậu ư i i. .


Bác sĩ Trương Vĩnh Cần từ từ gục đầu xuống không phải vì ông đói ông mệt ông hoa mày chóng mặt bồn chồn ruột gan. Tiếng hát ma mị trộn lẫn tiếng đàn hờn oán thở than tiếng trống tom chát trách mỏ tiếng mõ tre lách cách chớt nhả đã lùa linh hồn ông bác sĩ    nhẹ nhàng luồn ra khỏi thể xác ông chui qua tấm vải đỏ trùm đầu xí xớn bay lên vẫy vẫy đôi cánh nhỏ xíu bạc phếch. Từ trên cao linh hồn bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngơ ngác nhìn xuống thấy bà cụ Mán áo quần phất phới má phấn môi son đang nhảy nhót xí xa xí xớn lúc thì quay cuồng múa kiếm lúc thì ưỡn ẹo chèo đò tấm lưng còng của bà cụ Mán thẳng đơ lại từ lúc nào cái hông xương xẩu dúm dó của bà cụ già cứ đong đa đong đưa ngoáy qua ngoáy lại dẻo và gợi tình quá thể. Bà cụ Mán vừa múa vừa hát vừa đàn tít mù xoay quanh cái thân xác ông bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngồi xếp chân bằng tròn lưng ngay thẳng đơ đầu trùm khăn đỏ lòa xòa óng ánh kim tuyến. Hồn ông bác sĩ cũng nhìn rõ mồn một cô Mán A’Moóng trắng trẻo xinh đẹp hai con mắt đen láy một mí xếch ngược ngồi ngay bên cạnh thân xác của ông. Cô Mán ngả nghiêng đảo người qua trái qua phải đằng trước đằng sau rõ ràng là đang say mèm tiếng đàn tiếng hát tiếng trống tiếng mõ còn hơn cả say chén rượu men lá say điếu thuốc hoa ả phù dung. Không rõ vì sao vì cơn gió rừng láo toét chớt nhả thỉnh thoảng lại lén chui vào hay vì khói hương bốc lên ngào ngạt cuồn cuộn cũng mạnh chẳng thua gì cơn gió mà thỉnh thoảng cái váy thổ cẩm mới tinh cô đang mặc còn nguyên nếp gấp lại tốc ngược lên phơi ra hai cái đầu gối con gái sạch sẽ mũm mĩm tròn vo thơm phức đầy vẻ gợi dục:


- A ư ư bốn bề những i ư hổ lang ác thú ư ư ư vật đều cùng i hì mến chúa i i i hì hôm mai i hì hi trăm giống nghìn loài i đua nhau i hí i hi i i dâng hoa kết quả chẳng hoài công phu ư ư ư ừ ư trải mười thu dãi dầu sương nắng i i tin cá chìm ư hư ừ ừ hư nhạn nắng i hi khôn hay chúa buồn vì nỗi riêng tây i hì hi ai ngờ cơ tạo hừ ư vần xoay bởi giời ư hừ hư. Bấy lâu khao khát ư tình ư tình tinh đầy vơi ư vơi không đành i đầy vơi chạnh lòng tang tình nhớ thưở ư ngàn xanh tình ơi tình tinh đường lên tiên cảnh ư cảnh cũ ư tình nặng tình nước non các cô nặng tình nước non ư ư ư trúc xinh tang tình cô cũng ròn tính tinh i tình phù dung ư yểu điệu tính tình tình tang tình mẫu đơn não nùng ngày ngày các cô lên núi ngóng i trông lên i tình i ư tính tính tang...  


Đáng nhẽ ra sau khi thoát xác thì hồn bác sĩ Trương Vĩnh Cần phải bay vọt lên vẫy vẫy đôi cánh nhỏ xíu bạc thếch lượn vòng tròn dăm bẩy vòng không hề vướng bận gì rồi vụt thẳng lên trời y như một cú pháp thăng thiên bay vù đi mất. Đáng nhẽ ra là phải như vậy nhưng khổ nỗi lúc đó dù đã lượn vòng vòng tới hai chục vòng tròn rồi mà hồn ông bác sĩ vẫn không thể phóng vọt lên trời ấy là vì hồn bác sĩ Trương Vĩnh Cần đang mắc vào cái lưới đàn hát múa lượn của bà cụ Mán. Cái lưới đàn hát ma mị du dương mời gọi ai oán tha thiết xanh đỏ tím vàng ấy hả hê phơi phới tung lên quấn chặt lấy trói chặt lấy mảnh hồn ngơ ngáo của bác sĩ Trương Vĩnh Cần vật lên vất xuống lắc ngang lắc ngửa giằng bên này xóc bên kia khiến hồn ông bác sĩ quay cuồng điên đảo mụ mẫm mê sảng chẳng nhữnh không căng phồng lên phóng vọt lên trời bay vù đi mà lại co dúm lại mềm oặt nhão ra rồi lại nhập đánh ục một cái vào cái thân xác ông đang ngồi ngay lưng cứng đờ như khúc gỗ nhưng cũng chính vì thế mà bác sĩ Trương Vĩnh Cần đã không chết ngay đơ khi ngồi đồng hầu bóng cho bà cụ Mán và cô A’Moóng.


Tiếng đàn tiếng mõ tiếng trống tiếng hát vụt ngừng bác sĩ Trương Vĩnh Cần bừng tỉnh cái khăn đỏ choàng đầu óng a óng ánh kim tuyến tụt xuống và ông bác sĩ nhìn ngay thấy bà cụ Mán môi son má phấn váy áo xanh đỏ sặc sỡ lùng phà lùng phùng cứng người từ từ đổ rụi xuống ngay trước cái điện thờ hai chân hai tay bà cụ giật giật mấy cái rồi chầm chậm duỗi ra cứng đờ. Bác sĩ Cần ấn hai ngón tay vào động mạch cổ bà cụ rồi lại vạch hai mí mắt bà cụ ra xem: chết thật rồi chứ không phải chết lâm sàng. Bác sĩ Cần lẩm bẩm như vậy và nhẹ nhàng thành thạo vuốt mắt cho bà cụ Mán. Đúng lúc ấy cô Mán A’Moóng bỗng chồm dậy ré lên cười như xé vải rồi lao tới vươn tay chộp lấy cổ bác sĩ Trương Vĩnh Cần dũng mãnh như một con báo gấm quật ông bác sĩ ngã nhào xuống nền đá bác sĩ Cần choáng váng giãy giụa cố gỡ tay cô A’Moóng ra hai mắt ông trợn ngược toàn lòng trắng cổ họng ông nghẹt thở mồm ông sùi đầy bọt mép trắng xốp chẳng khác gì một cái mõm ngựa cô Mán A’Moóng vẫn cứ quặp chặt cứng lấy ông bác sĩ chẳng khác gì cô quặp chặt cứng khúc gỗ lột vỏ trơn nhẫy gọt đẽo hình người đàn ông cụt tay cụt chân hai cánh tay cô A’Moóng cứng như thép đôi mắt đen xếch ngược lóe sáng như mắt chó sói cô rên rỉ rú lên cười khanh khách quằn quại cưỡi lên bụng ông bác sĩ Cần rồi thúc mạnh hai cái đầu gối con gái tròn vo mũm mĩm vào háng ông khiến bác sĩ Cần nẩy đom đóm mắt chỉ chút nữa thì ông đã ngất xỉu đi. Nhưng đúng lúc ấy bác sĩ Trương Vĩnh Cần bỗng thấy từ hai cái đầu gối con gái sạch sẽ tròn vo mũm mĩm thơm phức đầy ắp gợi dục của cô gái phóng ra một luồng hơi nóng rực xộc thẳng vào bụng ông thốc ngược lên óc réo lên chảy ào ào xuống dọc sống lưng tụt xuống xương cụt rồi lại thốc ra đan điền và cuối cùng cái luồng hơi nóng rực ấy lại tụ cả về háng máu trong người bác sĩ Trương Vĩnh Cần sôi lên cơ bắp ông đang mỏi nhừ nhẽo ra bỗng săn cứng lại khí huyết trong người bác sĩ Cần bốc ngùn ngụt như đám cháy cái thân xác già vô dụng nhão nhoét như sứa mềm oặt như bún lạnh tanh như băng giá của ông bác sĩ già bỗng nhiên được hồi sinh trở lại căng phồng cường tráng đầy sức lực rất nhẹ nhàng bác sĩ Trương Vĩnh Cần gỡ tay cô Mán A’Moóng ra và lật cô nằm ngửa trên nền đá bác sĩ Trương Vĩnh Cần cúi xuống chăm chăm nhìn hai cái đầu gối tròn vo mũm mĩm sạch sẽ thơm phức của cô Mán A’Moóng đang từ từ tẽ ra như hai nhánh cây hoa Toóc-Lưa trắng phau mọc tít trong rừng thẳm vẫn thường từ từ tách ra đón đợi những giọt sương trong vắt tinh khiết đầu tiến của đêm rừng rỏ xuống. Ta lại đang nằm mơ rồi. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần buồn rầu ngao ngán nghĩ như vậy theo thói quen ông thò tay cấu vào mặt lập tức mặt ông đau nhói ông thò tay cấu vào mông lập tức mông đau nhói háng ông nóng rực căng tức như sắp nổ tung. Ông bác sĩ già chống hai tay ngẩng mặt lên và nhìn thấy đôi mắt đen xếch ngược của cô Mán A’Moóng đang lim dim nhìn ông miệng cô he hé nở ra rồi cô vươn cả hai tay ôm choàng lấy ông dịu dàng nhưng quả quyết mạnh mẽ vít lưng ông xuống da thịt đâm sâu vào da thịt hơi thở ngào trộn vào hơi thở. Trời ơi!Ta lại đang nằm mơ rồi. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần gầm lên một tiếng rung chuyển như hóa hổ và trước khi tâm trí của ông bay vọt lên trời lạc vào những đám mây xanh đỏ tím vàng lùng bùng hỗn loạn ông bác sĩ già còn nghe thấy cô gái Mán A’Moóng rú lên thích thú na na na na na.


                                                                


                                                            *


 


                                                        


Một tuần lễ sau vào đúng ngày phiên chợ Tà Lứa thứ 108 kể từ cái ngày đầu tiên ông bác sĩ già Trương Vĩnh Cần lạc vào cái xứ sở du lịch chợ tình núi rừng này người Mèo người Thổ người Mường người Mán người Chàm người Kinh… ở trong vùng kể cả mấy ông Tây bà đầm ba lô du lịch mò vào đây nhòm ngó hít ngửi sờ mó mua bán xống váy thổ cẩm vòng bạc chuông đồng đều xôn xao đồn thổi bàn tán kháo nhau một chuyện lạ lùng rùng rợn xảy ra tít trong rừng thẳm âm u có một lão già đầu đội mũ ếch-ki-mô chân giận giày A-di-đát tay xách cái va-li da cũ rích đầu óc điên loạn sức vóc như hùm mắc bệnh cuồng dâm đã hãm hiếp đến chết một cô gái Mán A’Moóng vứt xác cô lại hang sâu rồi bỏ đi lang thang. Lão già mê sảng này đang lang thang ở đâu? Lạc bước ở trong núi cao rừng thẳm trà trộn giữa đám đông người nơi chợ búa nhà ga bến tàu náo nhiệt hay vất vưởng ở một xa lộ thênh thang nhẵn lỳ sặc cụa mùi dầu máy mùi hoa quả thối rữa đêm nay lão ngáy khò khò trong một quán trọ rẻ tiền tồi tàn bên đường đêm mai lão ngồi co ro rình mò giữa một cánh đồng lúa chín vàng rì rào gió thổi lạnh buốt sương muối rồi tới đêm ngày kia đêm ngày kìa đêm ngày kĩa. Lão già dở người mê sảng này đang lang thang ở đâu? Thật ái ngại cho lão và cho cả những ai bất chợt đụng vào lão ta lão già đội mũ ếch-ki-mô chân đi giày A-di-đát tay xách cái va-li da cũ rích đầu óc mê sảng sức vóc như hùm vừa thoát khỏi bệnh liệt dương đã lại mắc ngay phải bệnh cuồng dâm thác loạn rồi đây sẽ còn xẩy ra những điều quái lạ dã man rùng rợn gì nữa trên cõi thế gian này…  


 


 22


Bản Tà-Pìn người Mán ở tít trên núi Mây xanh cao vút chìm trong rừng thẳm đại ngàn heo hút hoang vu buồn thảm. Đã bao đời nay rồi chẳng có người lạ tới chơi. Dân Mán  bản Tà-Pìn chỉ chơi với cỏ cây thú rừng và con suối Mà-oong chảy róc rách miên man suốt ngày suốt đêm. Nhưng rồi mươi năm đổ về đây từ khi chợ tình Túa-Rua ngày xửa ngày xưa thơm phức mùi nông sản và nồng nặc hừng hực mùi cứt bò cứt ngựa cứt gà cứt lợn lẫn cả cứt người bỗng chốc rùng mình phình to ngồn ngộn những nhà cửa mái tôn bê tông cốt thép chất ngất ứ phè hàng hóa xanh đỏ tím vàng lúc nhúc chen vai sát cánh nghìn nghịt khách lạ bốn phương tám hướng thì bản Mán Tà-Pìn bỗng nhiên trở thành một tụ điểm thăm quan kì bí hấp dẫn cho khách du lịch nhất là những khách du lịch ngoại quốc tóc đỏ mắt xanh mũi lõ quần xoóc áo pun chân xỏ đôi giày A-di-đát to tướng. Những khách du lịch đó rồng rắn bám đít nhau lặn lội mò lên tận bản Tà-Pìn thích thú xem người dân bản Tà-Pìn dệt thổ cẩm trên khung cửi gỗ rừng thô ráp và nhuộm váy chàm trong chảo gang to tướng lem luốc lúc nào cũng bốc hơi ngùn ngụt cay xè hai lỗ mũi và hai con mắt. Cái sự tham quan du lịch đó đã mang đến cho dân Mán bản Tà-Pìn những món lời. Thoạt đầu nhìn thấy khách lạ nối nhau rồng rắn vào bản sờ mó hít ngửi dòm ngó xí lô xí la thì dân bản Tà-Pìn lấy làm vui vẻ thích thú lắm. Tục lệ người Mán rất quí khách lạ nên dân bản Tà-Pìn cứ chạy nháo lên ríu rít nghênh đón thỉnh thoảng lại úi đầu vào nách nhau che miệng cười rúc ra rúc rích. Và hễ có ông có bà khách du lịch nào máu tham nổi lên xin xỏ cái gì là dân bản nhanh nhảu ân cần dúi ngay vào tay cho liền tắp lự. Nhưng rồi không biết có ai xui. Ai xui? Thày cúng Bạt xì Mo xui hay là anh cán bộ du lịch Thái Đức Thành xui hay là dân bản Tà-Pìn khôn ranh dần lên hay là vì… Ôi chao! Nguyên do cắc cớ nào không cần biết. Chỉ biết là hơn hai năm nay người Mán bản Tà-Pìn đã đổi tính thay nết rồi. Thấy đoàn khách lạ du lịch xi xa xi xô rồng rắn bám đít nhau vào bản là họ không còn nhảy cẫng lên chạy tới chạy lui nháo nhào líu la líu lô nữa mà chỉ đứng ỳ ra ở sân ở cổng ở trên bậc cầu thang ám khói im lặng mở to hai con mắt dò xét chờ đợi. Người Mán bản Tà-Pìn đợi cái gì? Họ đợi những người khách du lịch xí xố xí xa chào họ cười với họ và chỉ trỏ xin cái này xin cái nọ. Cứ xí xô xí xa cười cợt chào hỏi mỏi mồm mỏi tay mỏi chân đi dân bản Tà-Pìn vẫn đứng ỳ ra im thít hờ hững lạnh nhạt. Còn có ông khách bà khách du lịch nào máu tham nổi lên nhoẻn nụ cười láu cá định thò chân thò tay chôm chỉa thì còn lâu nhé! Dân bản Tà-Pìn vẫn đứng ỳ ra im lặng. Hỏi xin tới câu thứ ba thứ tư thứ năm thì họ mới uể oải lắc đầu xua tay: Không cho chỉ  bán thôi. Nếu mua thì đây bán cho mày đấy. Năm đô la bảy đô la mười đô la là bán cho đấy. Khách du lịch bây giờ đừng có mơ xin xỏ ăn không được cái gì dù chỉ là ống điếu con dao ống nước cũ mèm vứt lăn lóc trong bản. Còn định chui vào nhà lơ láo sờ mó mấy khung cửi gỗ rừng thô ráp hay là lom khom nhăn mũi hít ngửi mùi hăng hắc của làn khói đang bốc lên nghi ngút từ mấy cái chảo gang to tướng lệt xệt áo chàm váy chàm xanh đỏ tức thì Ô! Tao không cho vào nhà đâu. Phải có năm đô la thì mới được chui vào nhà của tao cơ. Từ cái ngày ngẫu nhiên trở thành một tụ điểm du lịch chỉ cần phơi ra mấy bộ khung cửi cóc gậm mấy cỗ chảo gang sứt mẻ cũ rích mà cũng kiếm được tiền thì dân Mán bản Tà-Pìn đâm ra lười biếng chẳng thiết vào rừng săn con thú hoặc lên nương tra bắp tra lúa. Đám trai bản và người già suốt ngày chỉ rúc vào xó nhà ngả ngốn mơ màng hút thuốc phiện. Các bà mẹ địu con đi sau lưng cứ đi lòng vòng quanh bản hết từ đầu con dốc xuống suối rồi lại từ con suối leo lên đầu con dốc chẳng biết làm gì cho đỡ buồn tay buồn chân. Chỉ có đám con gái mười tám đôi mươi trong bản là còn chăm chỉ mười ngày một lần gùi dỏ mây dỏ song xuống chợ tình Túa Rua ngồn ngộn nhà cửa mái tôn bê tông cốt thép chất ngất ứ phè hàng hóa xanh đỏ tím vàng. Đám con gái Mán trong bản xuống chợ chẳng phải đem bán lâm thổ sản mật gấu sừng hươu vì đàn ông trai tráng trong bản Tà-Pìn bây giờ có ai thèm vào rừng săn thú đào bới lâm thổ sản đâu. Có gì đâu mà đem bán. Đám con gái Mán bản Tà-Pìn xuống chợ Túa Rua là để đem bán những tấm áo thổ cẩm váy thổ cẩm nhuộm chàm xanh đỏ loang lổ thùng thà thùng thình càng rộng to càng tôt. Những tấm áo được khâu băng tay mũi khâu càng xiên xẹo càng nghệch ngoạc ngô nghê càng tốt. Váy áo đó để đem bán cho các ông Tây bà đầm du lịch ba lô cao lớn to béo lừng lững như voi như cọp. Đám con gái Mán bản Tà-Pìn đem bán những tấm áo váy thổ cẩm thùng thà thùng thình đó lấy tiền mua đồng hồ mua vòng ngọc sà phòng ca-may mua những hộp bút vẽ lông mày và những thỏi son Hàn Quốc tím ngắt bôi vào hai hốc mắt.


Đã có những ngày A'Moóng là cô gái Mán rất chăm chỉ say mê gùi dỏ mây dỏ song xuống chợ tình Túa Rua chạy nhẩy cười nói líu lo vui đùa cũng giống hệt như bao cô gái Mán ở cùng bản. A'Moóng sinh ra và lớn lên ở bản Tà-Pìn tít trên đỉnh núi Mây xanh cao vút chìm trong rừng thẳm đại ngàn. Nhưng có một cái mà A'Moóng lại khác các cô gái Mán ở cùng trong bản. ấy là vì trong người cô còn chảy lẫn khí huyết một dòng họ người Kinh ở dưới vùng đồng bằng xa xôi. Có lẽ vì vậy mà ống chân ống tay của  A'Moóng dài hơn thon thả hơn ống chân ống tay các cô gái Mán thuần chủng ở Tà-Pìn. Xương chậu của A'Moóng cũng to hơn khiến hông cô  nở nang hơn các bạn gái Mán cùng tuổi và nhất là đôi mắt đen láy xếch ngược của  A'Moóng lại có một mí nom càng điên dại quyến rũ đến gai người. A'Moóng lớn dần lên ở bản Tà-Pìn nổi tiếng xinh đẹp hệt như một bông hoa Toóc-lưa trắng nõn trắng nà vào mùa xuân vẫn ngào ngạt tỏa hương ở trong rừng. A'Moóng chỉ quen ở với bà ngoại bởi vì mới đẻ ra được non tuổi mẹ  A'Moóng bị ốm nặng rồi bị ma rừng bắt đi. Hơn năm sau bố A'Moóng cũng bị gấu tát chết ở ngoài nương. Năm A'Moóng tròn mười lăm tuổi một buổi tối mùa đông rét buốt thày cúng Chái Peng Si râu dê dẫn ông phó bản Xùng Cheeng đầu quả dưa lò dò mò đến nhà bà ngoại A'Moóng. Thày cúng Chái Peng Si nói với bà ngoại A'Moóng


- Gả cái con A'Moóng cho ông phó bản Xùng Cheeng này thôi.


Bà ngoại A'Moóng ngơ ngác hỏi lại:


- Nhưng mà ông Xùng Cheeng đây có hai bà vợ rồi. Một bà cất nhà ở đầu bản. Một bà cất nhà ở cuối bản.


Thày cúng Chái Peng Si gật gù:


- Thì lấy bà vợ thứ ba rồi cất nhà ở giữa bản chứ sao.


Bà ngoại A'Moóng nói khẽ:


- Phải để tôi hỏi cháu A'Moóng đã.


A'Moóng đang nằm đu đưa trên võng ở góc nhà nhẩy phắt xuống sàn:


- Ta chẳng lấy ông phó bản đầu quả dưa đâu.


Thày cúng Chái Peng Si lắc đầu:


- Phải lấy chứ. Bố mẹ mày bị con ma rừng bắt đi rồi. Mày không lấy ông Xùng Cheeng thì con ma rừng sẽ bắt bà ngoại của mày đi. Mày sẽ phải tội.


A'Moóng trợn mắt quát lại:


- Ông chỉ nói láo. Phui phủi cái mồm ông.


Thày cúng Chái Peng Si cười nhạt. Bà ngoại A'Moóng sợ quá vội xua A'Moóng      vào góc nhà rồi chắp tay run rẩy vái thày cúng Chái Peng Si như tế sao.


Vài hôm sau chẳng biết tại sao tự dưng những người già trong bản Tà-Pìn xì xào: Nhà con A'Moóng có ma rừng về ở. Cái bản Tà-Pìn chúng ta sắp ốm cả bản rồi.    


Bà ngoại A'Moóng sợ quá suốt này trốn trong góc nhà đắp chăn rên hừ hừ. Nhưng A'Moóng chẳng sợ gì cả. Cô gái vẫn chạy nhẩy chơi đùa mười ngày một lần hăm hở gùi váy áo chàm vòng bạc xuống chợ tình Túa Rua mua bán đổi trác.


Ngày tháng lãng đãng trôi qua tới một mùa xuan sương mù bay mờ mịt rừng núi nhà cửa ẩm ướt hôi hám bẩn thỉu tự dưng dân bản Tà-Pìn cứ lần lượt thay nhau lăn ra ốm. Cái bệnh ốm lạ lắm. Thoạt đầu thì nóng hầm hập vã bồ hôi hột rồi lại rét run cầm cập rét từ trong xương rét ra đắp mười cái chăn nằm dí lưng vào bếp lửa vẫn rét. Cơn rét vừa cắt thì  người bệnh lại nóng bừng bừng mặt mũi đỏ gay mắt mũi trợn ngược rớt rãi chảy ròng ròng như chó dại. Bản Tà-Pìn vắng tanh vắng ngắt suốt ngày lẫn đêm im phăng phắc bởi vì nhà nào cũng đóng chặt cửa cài ngược cành lá ở bên ngoài. Đội y tế của huyện ba người đội mũ vải trắng đeo xà cột da có chữ thập đỏ lặn lội từ chợ Túa Rua trèo lên tận bản chỉ vào được nhà ông trưởng bản Pừa Lưa và ông phó bản Xùng Cheeng đầu quả dưa đưa cho một hộp thuốc to tướng và bảo: Bệnh sốt rét đấy mà uống thuốc kinin đờ phoóc này là khỏi thôi. Ông trưởng bản ông phó bản gật gù. Còn thày cúng Chái Peng Si thì lắc đầu:


- Không phải sốt rét đâu. Con ma rừng ở nhà A'Moóng vật dân bản ta đấy. Phải đuổi  A'Moóng vào rừng thôi.


Anh cán bộ y tế người Mèo đi trong đoàn tức quá trợn mắt vỗ bàn tay vào cây cột nhà:


- Không có ma rừng. Chỉ có con vi trùng sốt rét. Bậy quá. Thày cúng Chái Peng Si nói bậy quá.


Bị vặc thẳng vào mặt thày cúng Chái Peng Si rú lên như con mèo rừng sập cạm. Ông phó bản Xùng Cheeng cũng trợn mắt nhìn anh cán bộ y tế người Mèo. Thấy chuyện lôi thôi có thể xé thành to nên chị trưởng đoàn y tế người Kinh vội vã đứng lên xin cáo lui rồi chạy thẳng một hơi xuống chợ tình Túa Rua.


 Bệnh sốt rét vẫn hoành hành trong bản Tà-Pìn. Dân bản từ người già đến trẻ con vẫn cứ đua nhau ngã lăn quay ngổn ngang la liệt rên hừ hừ. Chẳng rõ hai ông trưởng bản ông phó bản có phân chia thuốc kinin đờ phoóc và phân chia thế nào cho những nhà nào trong bản. Ai được uống thuốc ai không được uống thuốc? Ai khỏi bệnh vì uống thuốc? Ai vẫn nằm vật vã rên rẩm bên bếp lửa? Thế rồi đánh đùng một cái già bản Tháo-meen ở gần nhà bà ngoại A'Moóng xùi bọt mép lăn ra chết. Tin đồn ầm lên. Lần này không xì xào nữa mà ầm ĩ cả lên: Con ma nhà A'Moóng bắt người rồi. Phải đuổi A'Moóng                       vào rừng để xua con ma vào rừng theo không thì còn nhiều người chết. Và Thế là  ngày kèn trống inh ỏi làm ma cho già bản Tháo-meen cũng là ngày thày cúng Chái Peng Si râu dê dắt A'Moóng vào hang đá đen tít trong rừng thẳm cách bản Tà-Pìn tới cả mười con dao quăng. Thày cúng Chái Peng Si trợn mắt bảo A'Moóng:


- Mày phải ở lại trong hang này không được về bản Tà-Pìn nữa.


 A'Moóng bảo:


- ở một mình ta sợ lắm.


- Sợ cũng phải ở lại. Bao giờ con ma rừng bỏ mày đi thì mày mới được về bản.


A'Moóng run run:


- Bao giờ thì  ma rừng bỏ ta?


- Ta không biết. Có thể một ngày hai ngày ba ngày cũng có thể một tháng một năm ba năm  cũng có thể đến cái ngày mày đã già lụ khụ lưng còng tóc bạc rụng răng lóa mắt rồi mà con ma rừng vẫn chưa chịu buông tha mày.


A'Moóng bắt đầu hơi sợ:


- Ta muốn con ma rừng mau chóng bỏ ta mà đi.


Thày cúng Chái Peng Si râu dê nhếch mép cười hiểm độc:


- Được rồi. Ta sẽ giúp mày. Chỉ có ta mới giúp được mày mà thôi. Ngày mai ta sẽ gùi đồ cúng đến đây chém kiếm hát bùa đuổi con ma rừng ra khỏi người mày để mày lại được về bản Tà-Pìn ở chung nhà với bà ngoại của mày. Cứ ở trong cái hang này không được ra ngoài nhớ chưa.


A'Moóng nằm trong cái hang đá lạnh buốt tối sáng lom dom. Đợi hết một ngày rồi lại ngày nữa lại thêm một ngày nữa. Đói khát đến mờ cả mắt rủn cả người. Đến chiều ngày thứ tư mới thấy thày cúng Chái Peng Si gùi một dỏ mây to kềnh càng lò dò rẽ lá cây mò vào cửa hang. Nhìn thấy A'Moóng nằm bẹp dí ở góc hang lão nheo nheo mắt nhìn rồi nhếch mép cười hi hí:


- Đói lắm hả. Khát lắm hả. Hết hơi rồi hả. Bã người ra rồi hả. Nằm yên ở đó để ta làm phép cúng ma cho.


Thày cúng Chái Peng Si đặt ịch cái gùi mây kềnh càng xuống. Rồi lão moi ra một tấm thổ cẩm cáu bẩn loang lổ đen xì choàng lên đầu A'Moóng. Tấm thổ cẩm chua loét mùi bồ hôi của đủ loại người. A'Moóng mở to hai con mắt há mồm ngáp ngáp như con cá mắc cạn. Ngạt quá. Chung quanh tối om. Cái mùi bồ hôi lưu cữu bao đời xộc vào mũi vào miệng A'Moóng khiến cô gái ựa ngay ra một bãi nước miếng đắng ngắt.


Thày cúng Chái Peng Si quát khe khẽ:


- Nằm im. Cấm cựa.


A'Moóng nằm im he hé mắt nhìn qua cái lỗ thủng trên tấm thổ cẩm. Thày cúng Chái Peng Si chạy tọt vào một góc hang lập cập moi trong gùi ra một đống quần áo. Rồi lão


lóng ngóng thay quần áo. Nhoáng một cái lão đã hóa ra một thằng người khác. áo dài  đen quần trắng đầu đội mũ chóp đỏ cổ chân đeo vòng bạc như thằng trai tân. Tay phải cầm ô đen. Tay trái cầm kiếm gỗ. Đầu kiếm buộc một cái chuông nhỏ. Nom cách ăn mặc kì quặc của lão A'Moóng không nhịn được thò đầu ra khỏi tấm thổ cẩm buột miệng:


- Làm sao lại giống ông Lải Cung ông Chá Ta Though kia.


Thày cúng Chái Peng Si trợn mắt:


- Câm mồm. Chui đầu vào ngay. Cấm cựa.


Lão lấy mũi ô nhọn hoắt gẩy tấm thổ cẩm trùm lên đầu A'Moóng. Rồi lão đứng quay  lưng chắn ngay cửa hang như sợ A'Moóng vùng ra chạy mất. Lão đứng lò cò một chân tay cầm kiếm trỏ ngược lên. Lão di di bàn chân trên nền đá cố tìm cách quắp lấy một hòn sỏi rồi nhẩy cỡn lên hất hòn sỏi về phía trước A'Moóng. Tấm thổ cẩm hôi xì chua loét vẫn trùm kín lên đầu A'Moóng. Ngạt quá. Hôi quá. A'Moóng vẫn he hé mắt nhìn qua cái lỗ thủng. Hất được hòn sỏi đi rồi thày cúng Chái Peng Si không đứng khụy hai chân như đứng thế võ. Kiếm không trỏ ngược lên nữa mà chọc thẳng xuống nền hang vạch liền ba vạch rồi lại đưa lên cao ngang đầu và rung mạnh. Cái chuông nhỏ rên lên eng eng eng eng. Rồi bỗng nhiên lão quát lên:


- Ai đã tạo được trời?


Không có tiếng trả lời. Thế là thày cúng Chái Peng Si quát lên:


- Ông Lý cùng vua Tam Thanh Tam Nguyên tạo ra được trời chứ còn ai.


Rồi lão lại quát lên hỏi tiếp:


- Ai tạo ra đất?


Cũng chẳng có ai đáp lại. Thày cúng Chái Peng Si lại tự quát lên đáp lại:


- Ông Coong tạo ra đất


- Năm nào đất bị lở?


- Năm khai thiên lập địa đất bị lở.


- Ông nào vá được trời?


- Ông Thiên vương vá được trời.


- Ông nào tạo được người?


- Ông Thiên nhiên tạo được người.


- Họ nào được làm vua?


- Họ Bàn được làm vua.


Thày cúng Chái Peng Si cứ quát lên tự hỏi rồi lại quát lên tự trả lời như vậy. Thanh kiếm rung bần bật. Cái chuông nhỏ vẫn cứ rên lên eng eng eng eng. Quát lác chán rồi thày cúng Chái Peng Si lại nhảy thách lên hát lảm nhảm. Hai tai A'Moóng réo ong ong nghe câu được câu mất. á cha cha! Ta là Lải-Cung đây. Ta cũng là Chá-Ta đây. Ta cũng là… á cha cha… Mày là Tè-Mụ của ta rồi. Ta có biết đường đâu. Ta lang thang trong rừng hỏi hoa Pơ loóc trỏ đường cho ta tới đây tìm được mày rồi hãy cho ta vào. Ta xin ông bà tổ tiên nhận lễ vật của ta. á cha cha. Tè-Mụ ơi là Tè-Mụ ơi.


Thày cúng Chái Peng Si cứ lảm nhảm hát như vậy và A'Moóng nghe mãi câu được câu mất. Chán quá cô gái nhắm tịt mắt lại nằm im thít chẳng thèm nhìn trộm nữa chẳng thèm cụ cựa nữa. Đói quá mệt quá cái mùi bồ hôi chua loét lưu cữu xộc vào mũi vào mồm ngạt thở quá. A'Moóng thiếp vào giấc ngủ chập chờn cho tới lúc A'Moóng choàng tỉnh dậy. Lúc này ngoài cửa hang đã tối đen. Gió rừng chạy rào rào. Một đống lửa đốt lên cháy lụp bụp. ánh lửa nhảy múa chờn vờn uốn éo trên vách hang. Thày cúng Chái Peng Si đang ngồi chồm hỗm cạnh đống lửa. Thấy đầu A'Moóng chui ra khỏi tấm thổ cẩm thế là lão reo lên:


- A ha tỉnh giấc ngủ rồi.


    A'Moóng lồm cồm bò dậy. Đói mờ mắt. Khát khô họng. Mệt rũ người. Chân cẳng bải hoải. Cô gái Mán run run hỏi:


- Đuổi được con ma rừng chưa?


Thày cúng Chái Peng Si lắc đầu đáp cụt lủn:


- Chưa.


- á trời ơi! Khổ thân ta.


Thày cúng Chái Peng Si he hé mắt ngắm A'Moóng như đang ngắm tảng thịt nai hong trên đống lửa.


- Con ma bảo mày phải lấy ta.


Cô gái Mán lắc đầu:


 - Con ma nói láo. Ta không thích lấy mày.


Thày cúng Chái Peng Si cười nhạt:


- Ta cúng ông bà tổ tiên rồi. Ông bà tổ tiên cũng bảo mày phải lấy ta thì mới tống cổ được con ma rừng ra khỏi người mày.


A'Moóng vẫn lắc đầu:


- Ta không thích lấy mày làm chồng.


Thày cúng Chái Peng Si gật gù:


- Mày phải lấy ta thôi. Muốn đuổi con ma rừng đi thì mày phải lấy ta thôi. Cái số mạng của mày là như vậy. Mày là Tè Mụ của ta rồi.


Thày cúng Chái Peng Si cười hề hề rồi lão vươn tay túm lấy A'Moóng. Hai cánh tay lão đen xì khô cốc như hai ống tre đực. A'Moóng muốn đẩy lão ra mà không đẩy được. á trời ơi! Lão thày cúng già rồi mà khỏe như con trâu. Giằn co một lúc A'Moóng đành nằm vật ra cạnh đống lửa. Hai con mắt lão thày cúng trợn tròn nhìn A'Moóng. Có hai đống lửa đang cháy phừng phừng trong hai con mắt của lão. Hai hàm răng to tướng vàng khè của lão nhe ra chẳng biết lão đang cười hay đang khóc. A'Moóng cố dãy dụa. Mười ngón tay xương xẩu thọc vào dưới váy áo của A'Moóng. Mười cái móng tay sắc nhọn dài nghêu cáu ghét bấu chặt lấy da thịt A'Moóng. Ôi trời ơi! Đau quá. A'Moóng kêu oai oái như con mãng bị con báo cắn cổ. Gió rừng ào vào trong hang. Đống lửa gào lên ồ ồ như phát rồ phát dại. Tàn lửa bay tán loạn như ngàn cánh bướm ma đang bị gió rừng quần đảo vò nhầu xé nát. A trời ơi! Đau quá. Hai chân A'Moóng đạp loạn xạ. Đầu cô lắc lia lịa vật bên này vật bên kia cho tới lúc va đốp vào vách hang. A'Moóng nổ đom đóm hai con mắt. Choáng váng. Cô gái kêu ối một tiếng rồi lịm đi.


Có lẽ cô gái Mán sẽ lịm đi thẳng một lèo cho tới tận lúc đàn gà rừng gáy inh ỏi đánh thức bọn chim khiếu giật mình bay vù ra khỏi tổ và cũng cong cổ dẩu mỏ hót chóe chóe đinh tai nhức óc để chào đón cái ánh lê minh đang le lói. Nhưng không phải đợi tới lúc lũ gà rừng và bày chim khiếu báo sáng. Một trận mưa rào bất chợt lùa ngọn gió rừng nửa đêm lạnh buốt ùa vào hang đã làm A'Moóng rùng mình tỉnh lại. Rét quá. Rét run hết cả người.


A'Moóng choàng tỉnh. Gió lạnh hun hút. Đống lửa giữa hang cháy leo lét nổ tí tách. Hai hàm răng A'Moóng va vào nhau lập cập. A'Moóng rên rỉ mở hai mắt. Lão thày cúng Chái Peng Si trần truồng vẫn đang nằm đè lên người cô. Cái đầu hói nhẵn thín của lão đang rúc vào nách cô. A'Moóng chộp ngay lấy gáy lão thày cúng rồi cong người lên định hất lão xuống. Nhưng bỗng nhiên cô gái rụt tay lại. Người lão thày cúng lạnh buốt như đá.           


A'Moóng hốt hoảng vùng dậy. Cái thân hình trần truồng cứng đờ gày đét như bộ xương khô của lão thày cúng Chái Peng Si vật ạch xuống nền đất. Một gót chân của lão vụng về thọc vào đống lửa làm bay lên túm tàn đỏ ối tán loạn như bầy đom đóm ma vỡ đàn.


Lão thày cúng Chái Peng Si đã chết thẳng cẳng từ lúc nào.


 


                                                         *


                                   


Bây giờ quay trở lại chuyện ông bác sĩ già dở người Trương Vĩnh Cần.


Trước tiên hãy nói về những lời đồn thổi bàn tán khác nhau của thiên hạ cả ta và cả tây về một chuyện lạ rùng rợn xảy ra tít trong rừng thẳm âm u có một lão già đầu đội mũ ếch ki mô chân giậm giày Adiđát tay xách cái va li da cũ rích đầu óc điên loạn sức vóc như hùm mắc bệnh cuồng dâm đã hãm hiếp đến chết một cô gái Mán A'Moóng vân vân và vân vân. Ôi chao ôi là chao ôi! Những lời đồn thổi bàn tán kháo nhau của bàn dân thiên hạ. Thói thường vì ghen ăn tức ở mà đặt điều thị phi mà vu cáo bôi nhọ dựng đứng trắng thành đen tốt thành xấu thẳng thành cong. Đấy là thói thường lại là một nhẽ. Còn những lời đồn thổi bàn tán kháo nhau của bàn dân thiên hạ về ông bác sĩ dở người Trương Vĩnh Cần thì lại từ một căn nguyên khác. Cái cảnh ngộ của ông bác sĩ già nhếch nhác khốn nạn nhục nhã lẩn thẩn như con chó già thì còn hơn ăn tức ở được với ai mà bị người ta ghét người ta tị nạnh. ấy vậy thiên hạ vẫn cứ nháo lên ầm ĩ lên bàn tán. vì sao lại như vậy? Đơn giản dễ hiểu người ta nói cho sướng với cái lỗ mồm. Có vậy thôi. Đó cũng là một cái ác thường thấy của đám đông. Một cái ác chẳng cần căn cớ. Nhưng có lẽ cũng chẳng nên để tai nghe những lời đồn thổi bàn tán kháo nhau của bàn dân thiên hạ cả ta lẫn tây này. Lại nói sau khi tự cào cấu vào mặt vào mông thấy đau nhói sau khi rên lên ngao ngán buồn rầu: Trời ơi! Ta lại nằm mơ rồi. Và nhất là sau khi gầm lên một tiếng rung chuyển như hóa hổ tâm trí bay vọt lên trời lạc vào những đám mây xanh đỏ tím vàng lùng bùng hỗn loạn rồi còn nghe rõ cả tiếng cô gái Mán A'Moóng rú lên thích thú na na na na. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần cứ như người mộng du lơ lửng lửng lơ. Mơ hay tỉnh đây. Tỉnh hay mơ đây. Buổi sáng rừng thẳm đại ngàn se lạnh. Bình minh chưa ló rạng. Sương đêm còn chưa tan hết vẫn bay vật vờ bảng lảng lùng phùng rách nát như áo tang. Ông bác sĩ già lồm cồm bò ra cửa hang rồi ngồi phệt xuống tảng đá lạnh buốt dính nhơm nhớp. Ông trợn mắt nhìn bụi cây rậm rạp đen xì bóng lộn đầm đìa nước đang khều khào khua động cành lá tua tủa gai. Ông nhìn lên bàu trời đùng đục u ám đang chầm chậm uể oải chuyển màu cao gấu. Gió rừng buổi sớm tinh mơ mát rượi ngọt ngào và thơm lừng mùi hoa Toóc-lưa dịu dàng mơn man da thịt ông. Đôi cẳng  chân ông bác sĩ nổi da gà. Ông cúi đầu xuống. A! Ông đang cởi truồng. Ông bác sĩ già đỏ bừng mũi. Ông xấu hổ. Khỉ gió. Chui rúc trong cái hang lọt thỏm giữa đại ngàn âm u có chó ai mà cũng xấu hổ. Mũi ông đỏ ửng lan dần tới hai tai ông đỏ ửng. Ô hay! Ông xấu hổ với ai đây. Chẳng nhẽ ông xấu hổ với đám cây gai tua tủa đang cọ quậy ngoài cửa hang hay là xấu hổ với vách đá dính nhơm nhớp loang lổ rêu mốc đám rễ cây rừng… Hay là ông xấu hổ với chính cái mặt ông.


Bác sĩ Cần chống tay nhấc đít ngồi xổm lên như cái kiểu cọp ngồi ỉa. Hai mắt ông ảm đạm cụp xuống nhìn chăm chăm đám rễ xi già cong queo xơ xác rũ xuống quấn lấy một trái chuối chín nẫu tím đen. Thật là bần tiện. Một câu hỏi đột ngột ngỡ ngàng gieo vào tâm trí ông: Chao ôi! Phải chăng đó là tất cả những gì mà cuộc đời còm cõm hơn bảy chục năm vừa trôi qua của ta đã bị lấy cắp ư?


 


Không! Hoàn toàn không phải là một giấc mộng thủ dâm hư ảo. Suốt cả đêm hôm qua ông đã giao hợp với cô gái Mán A'Moóng ông đã hành sự cái chuyện đàn ông đàn bà phối giống để lưu giữ nòi giống y hệt như con chó con hoẵng con chồn giao phối với nhau vào mùa động đực. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngoái đầu lại buồn rầu nhìn thân xác cô gái Mán trần truồng trắng lốp loang lổ tro than đang nằm xõng xoài ngáy o o bên cạnh bếp lửa đã lụi xơ xác tàn tro. Thói thường người đàn ông sau mấy chục năm tủi hổ bất lực liệt dương nay bỗng nhiên lại cương cứng giao hợp được mà lại giao hợp dữ dội như hùm như hổ thì đó là được sống lại tràn ngập niềm vui lòng kiêu hãnh. Nhưng với bác sĩ Trương Vĩnh Cần thì chẳng sống lại chẳng tràn ngập niềm vui chẳng lòng kiêu hãnh. Ngoảnh nhìn cô gái Mán A'Moóng đang nằm xõng xoài cạnh đống tàn tro lòng ông bác sĩ se lại man mác buồn. Một nỗi buồn dịu dàng âm thầm như cơn gió rừng buổi sớm se se lạnh kia cứ từ từ thấm sâu vào ngực ông khiến ông ngạt thở. Nỗi buồn len vào tim rồi theo máu lan tỏa đi khắp cơ thể khiến chân tay ông tê dại đầu óc mụ mị váng vất như kẻ đang ngấm dần loại thuốc độc bí ẩn vô phương cứu chữa. Thời gian cứ thế lừ khừ trôi qua cho tới khi tia nắng dẻ quạt đầu tiên lóe lên tít từ trên những tán lá cao ngọn cây Trám già quét xuống như tia chớp. Có hai bàn tay ấm áp mũm mĩm mềm mại choàng lấy cổ ông. Bác sĩ Cần quay lại. Cô gái Mán A'Moóng váy áo thổ cẩm nhầu nát nửa người để trần mặt mũi lấm lem nhoẻn cười với ông líu lô rót vào tai ông:


- Em ưng cái bụng quá. Ông bác không chết thẳng cẳng trên bụng em như thày cúng Chái Peng Si. Em ưng cái bụng em quá.


Bác sĩ Cần thở dài không nói gì. Ông ngoảnh đầu đi chỗ khác tránh không nhìn cặp vú lấm láp tròn căng của cô gái Mán đang nhảy thây lẩy như trêu tức ông.


- ái trời ơi! Con ma rừng chạy khỏi bụng em rồi. Con ma rừng sợ ông bác. Nó không dám vật chết thẳng cẳng ông bác.


Bác sĩ Cần vẫn thở dài im lặng. Bàn tay mũm mĩm của A'Moóng vỗ nhè nhẹ lên đầu ông bác sĩ già. Rồi cô nũng nịu.


- Ông bác già rồi mà ác như ma ấy. Háng em đau quá. Lưng em mỏi quá. Ông bác ác như ma ấy.


       Bác sĩ Cần ngượng chín mặt. Ông muốn vùng dậy phóng ra khỏi hang như con chồn đực chạy trốn khỏi con chồn cái sau lần giao phối điên loạn mù mịt. Nhưng hai ống chân ông nặng như chì không nhấc lên được. Cô gái A'Moóng dịu hiền ôm choàng lấy cổ ông rồi đu cả người lên lưng ông. Cặp vú thây lẩy của cô gái Mán cọ quậy trà đi trà lại trên lưng ông. Cô thủ thỉ:


- Em sợ  hang này lắm. Em sợ con ma rừng nhiều. Ông hãy đưa em đi khỏi nơi này.


 Bác sĩ Cần buột miệng:


- Đi đâu.


- Đi đâu cũng được.


Ông bác sĩ già nheo mắt nhìn cô gái Mán lấm lem như con chồn vừa lội qua một vũng bùn. Rồi ông thở dài:


- Về bản Tà-Pìn của em.


- ái trời ơi! Không về Tà-Pìn đâu.


A'Moóng thét lên như bị chọc que vào mông. Cô gái Mán nhẩy dựng lên. Hai đầu vú chĩa ra nhọn hoắt. Mắt tóe lửa hung dữ.


- Ta ghét mày. Hổ vồ mày.


Ông bác sĩ già giật mình co tay lên che mặt bởi vì ông có cảm tưởng cô gái Mán A'Moóng sắp chồm lên xòe cả mười móng tay cấu vào mặt ông. Một con chim lông xám đuôi dài bay xà xuống cửa hang. Đó là một con khướu già cóc cụ mỏ nhọn hoắt đám lông trên trán bạc trắng hai mắt tròn xoe ranh mãnh như mắt cáo. Xem chừng con khướu già muốn nhặt mấy hạt ngô rơi vãi. Con chim già trợn mắt nhìn ông bác sĩ già rồi ngửa cổ tương lên trời một tràng tiếng Mán ngô ngọng líu lô chói tai. Không biết là nó đang ăn xin hay là đang chửi rủa ông bác sĩ.


Bác sĩ Cần gằm mặt cúi nhìn cái dái đen xì chín nẫu vô hồn của ông đang treo nhõng nhượt giữa hai cẳng chân lông lá gày còm tong teo như hai cành củi khô. Chao ôi! Thật là bần tiện. Có lẽ con chim khướu nó không xin ăn mà nó đang chửi rủa ông cởi truồng tồng ngồng ra như thế này nom ghê tởm bần tiện quá thể lắm. Cô gái Mán A'Moóng cũng đã bỏ ra ngoài hang. Hình như cô bé lẩn đi đái rồi trèo lên một cành cây bứa vặt những chồi non mơn mởn chua như dấm cho vào mồm nhai ngấu nghiến. Cả ngày hôm đó ông bác sĩ già cứ trần truồng tồng ngồng ngồi lỳ trên tảng đá lạnh buốt dính nhơm nhớp không ăn không uống. Dường như bác sĩ Cần đã hóa thành pho tượng đá lởm khởm bẩn  thỉu loang lổ rêu mốc. Ngoài cửa hang ánh nắng lóe lên rực rỡ huy hoàng dong duổi đùa rỡn suốt cả ngày rồi ánh nắng lại muộn sầu tàn lụi. Gió rừng rủ nhau cợt nhả quần đảo bụi mây bụi dong xơ xác rồi gió rừng cũng lại kéo nhau bỏ đi. Sương chiều chẳng rõ xứ sở phun về mờ mịt chậm rãi mỗi lúc thêm dầy đặc như khói tỏa quấn chặt lấy mấy gốc trám già đang âm thầm rỏ nhựa.


Cả ngày hôm đó cô gái Mán A'Moóng cũng bỏ vào rừng. Có thể cô đi đào củ mài ném chim hoặc là đi vồ mấy con rùa ở hốc đá. Cũng có thể cô gái Mán lẩn vào một bụi cây rậm rạp ngồi khóc xùi xụt rồi lăn ra ngủ như nghé. Chỉ biết là cô gái Mán bỏ đi cả ngày bỏ mặc ông bác sĩ Trương Vĩnh Cần tồng ngồng ngồi trong cái hang đá đói meo bụng mờ mắt. Tính nết các cô gái Mán như vậy đó. Thương ai quí ai là đè ra nhét ngô bung rồi đổ đầy rượu vào mồm. Ghét ai là bỏ đói bỏ khát luôn. Ông bác sĩ già ngồi lỳ trên tảng đá lạnh buốt dính nhơm nhớp chịu trận nhấm nháp nỗi buồn thuốc độc buồn đến nát người. Nếu là người khác chắc hẳn đã lăn ra thối rữa ngất lịm đi hoặc toi đời luôn. Nhưng cũng may đã mấy chục năm nay rồi từ ngày bị kỷ luật khai  trừ khỏi Đảng bị tống cổ ra khỏi biên chế bị quẳng xuống trông coi nhà xác sống cuộc đời cô độc thui thủi lem luốc dơ dáy của con chuột già bác sĩ Trương Vĩnh Cần đã sơi đã nuốt quá nhiều nỗi buồn sầu muộn thuốc độc rồi. Nhiều đến nỗi tim óc gan ruột của ông lỳ ra trơ ra không thể thối rữa được nữa. Giống như thể xác ông bác sĩ già đã được tiêm một liều vắc-xin miễn dịch chống cự lại nỗi buồn. Nhưng có điều trớ trêu ngồi lỳ ra như pho tượng đá để mặc nỗi buồn gậm nhấm hoặc là tự gậm nhấm nỗi buồn thì lại không thể no được. Mà lại từ khi bỏ nhà đi giang hồ lang thang vô định bác sĩ Trương Vĩnh Cần lại mắc thêm  bệnh ăn  như hùm  uống như cọp. Khỉ gió thế! Mặc dù là bác sĩ trí thức nhưng ông bác sĩ già lại được cái dễ tính dễ nết như thằng  ăn mày lưu manh ăn uống vạ vật thế nào cũng được. Không có thì nhịn chứ có thì bất kể thứ gì mẩu bánh mì củ khoai bắp ngô củ sắn đĩa lòng lợn tiết canh rựa mận dồi chó cho đến mì ống Italy bát xúp gà tần thuốc bắc… Thôi thì tất tật có gì sơi nấy ngấu nghiến xì xụp nhai nuốt cứ đổ vào miệng là ngon tất. Hay ăn thì lại chóng đói. Ngồi lỳ trên tảng đá lạnh buốt nhớp nháp đến lúc chiều đổ nhập nhoạng thì  Bác sĩ Trương Vĩnh Cần đói run người hoa mày choáng mặt. Đói đến nôn nao buồn nôn buồn mửa. Đói quá thì đầu gối phải bò. Chưa kịp nát rữa người ra vì nỗi buồn thuốc độc thì có khi đã rữa nát người ra vì đói. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần cố ngồi dốn đến khi trời xập tối đen kịt bịt bùng thì không thể chịu được nữa ông bác sĩ già lồm cồm bò ngược vào trong hang tối om. Hai tay ông xờ xịt lục lọi thục vào đống tro lạnh ngắt. Cố tìm cái nồi ngô bung tối qua ăn dở nhưng tìm mãi chẳng thấy. Ông bác sĩ già ngồi phệt xuống thở hắt ra. Đúng lúc đó có ánh lửa nhẩy múa ngoài cửa hang. Rồi cô gái Mán A'Moóng hiện ra tay dơ cao ngọn đuốc tay xách một tảng thịt quay. Mùi thịt nướng thơm phức xộc vào hang khiến ông bác sĩ già hộc lên một tiếng trào ra ngụm rãi thay vì một ngụm máu. Chẳng còn sĩ diện gì nữa quên cả đang trần truồng tồng ngồng ông bác sĩ già nhảy thách lên như thằng cu Bờm:


- A ha mẹ đi chợ về rồi.


Có lẽ đó là một tiếng reo vọt ra của tuổi ấu thơ vẫn còn ngủ vùi trong vô thức ông bác sĩ.


      Cô gái Mán nhoẻn cười quẳng tảng thịt quay cho ông bác sĩ già. Cô đã hết giận hết ghét rồi. Con gái Mán là thế. Dễ tha thứ mau giận cũng mau quên không để bụng lâu. Một đống lửa đốt lên cháy đùng đùng. Đàn giơi đang treo mình đu đưa giật mình rơi lộp độp xuống kêu chí chóe sải cánh bay vù vù vun vút loang loáng như những đường kiếm. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần vục đầu vào tảng thịt cắn xé nhai nuốt không hơn gì một con chó già sắp chết đói. Bóng cô gái Mán to tướng đen xì ngọ nguậy trên vách đá ẩm ướt. Một khúc gỗ lớn được ném vào bếp. Tàn tro bay tung lên lả tả. Ngọn lửa bùng lên reo cười ồ ồ hả hê nhạo báng ông bác sĩ già ăn tham như chó. Mặc cha ngọn lửa. Bác sĩ Cần chẳng hề chạnh lòng. Xơi hết tảng thịt rồi bác sĩ Cần ngồi phệt xuống ngả lưng vào vách hang và giống như tất cả những người già sau một bữa đánh chén dữ dội bác sĩ Cần nghẹn nấc ợ liên tục bải hoải chân tay ngáp sái hàm rồi buồn ngủ ríp hai con mắt. Và thế là ông bác sĩ từ từ chìm vào giấc ngủ chẳng còn hay biết gì nữa.


Bác sĩ Trương Vĩnh Cần dựa lưng vào vách đá mồm há hốc hai mắt nhắm nghiề ngủ một giấc thỏa thuê sung sướng cho tới khi nửa đêm về sáng thì ông choàng dậy. Đống lửa trong hang vẫn cháy bập bùng. Một cây than hình người cụt chân cụt tay đỏ rực nằm chềnh hềnh ngang bếp. Hàng chục ngọn lửa bé xíu như những chiếc lưỡi đang lè ra uốn éo liếm láp cái thân người gỗ đã hóa than đó. Cô gái Mán nằm vật bên bếp lửa chân co chân duỗi. Cái váy thổ cẩm nhàu nát tụt xuống để lộ ra cặp đầu gối con gái trắng nõn tròn vo mũm mĩm. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngồi ngây người mở to hai con mắt đăm đăm nhìn hai cái đầu gối con gái như nhìn hai nắm cơm vừa vắt xong mịn màng chưa kịp nguội vẫn còn bốc hơi thơm phức. Có đàn kiến vô hình đang bò loạn ngậu xị khắp trong xương tủy ông bác sĩ. Háng ông nóng dần lên như được chườm hơi nóng. Cô gái Mán vẫn nằm im hai mắt nhắm nghiền thở đều đều. Xem chừng cô gái đang say giấc lắm.


- Mẹ kiếp! Bác sĩ Cần buột miệng thốt lên. Không biết ông bắt chước ai. Thuyền trưởng Mùi cá ngạnh hay là cô Kim thoa hay là một gã ăn mày ăn xin nào đó trong những ngày ông mông muội mơ màng lang thang khất thực ở cái thương cảng miền trung náo nhiệt giàu có xầm uất. Ta lại lạc vào một giấc mộng thủ dâm tệ hại rồi. Bác sĩ Cần buồn rầu lầm bầm như vậy. Thay vì thói quen cấu vào đùi vào mặt vào mông ông bác sĩ cúi nhìn xuống háng. Trái chuối chín nẫu thảm hại thõng thẹo đã biến mất. Và ông bác sĩ già trợn tròn mắt khi nhìn thấy một ống nứa xanh lè phát sáng một quả dưa chột gỗ một cái vòi ấm sứt sẹo cứng đơ như sành đang ngọ nguậy.


Nằm bên kia đống lửa cô gái Mán A'Moóng thở dài não nuột mở to hai con mắt xếch đen láy ú ớ mấy tiếng Mán rồi nhổm phắt dậy vươn hai cánh tay qua đống lửa. Mười ngón tay lấm lem bóng loáng mỡ cô uốn éo vẫy vẫy giống như đám rễ cây đang đội đất ngoi lên. Tự dưng bác sĩ Cần cũng muốn nhoẻn cười. Có lẽ đó là lần đầu tiên sau hơn ba chục năm dị mọ lầm lụi câm bặt mếu máo ông bác sĩ già lại muốn cười. Một con rắn mối trườn qua đống tro tàn để đớp gọn con bướm đêm rã cánh đang dãy dụa thế nào thì bác sĩ Cần cũng trườn qua đống lửa đúng hệt như thế tới bên cô gái Mán A'Moóng.


Nhưng đúng lúc đó. Đúng cái lúc ông bác sĩ già áp sát vào người cô gái Mán thì độnhiên từ rất xa trong rừng thẳm đại ngàn tối đen bỗng bật lên một tiếng hú dài nghèn nghẹn. Tiếng hú khê nồng bức bối đau đớn tru lên y như  tiếng hú một loài quỉ dữ đang bị cùm trói dãy dụa giữa một đống loảng xoảng xiềng xích dưới chốn âm ti địa ngục phừng phừng nước sôi lửa bỏng vọng lên. Rừng già rùng mình. Đêm đen co dúm lại. Cô gái Mán A'Moóng giật thót người ôm choàng lấy ông bác sĩ già. Mười móng tay của cô gái bấu chặt lấy tấm lưng trần trơ xương của ông bác sĩ khiến ông đau tới ứa nước mắt. Mắt cô gái Mán lác dẹo. Cái miệng xinh xẻo của cô méo xệch méo xoạc líu tíu tuôn ra một tràng tiếng Mán. Bác sĩ Cần trố mắt ngơ ngác. Đau quá. Ông buột kêu lên:


- ái chà! Đau.


Cô gái Mán líu lưỡi:


- Nó nó đấy. Nó...  


- Cái gì?


- Nó. Cái ma.


Cô gái Mán nghẹn ngào dúi mặt vào bộ ngực còm  nhom của ông bác sĩ.


- Trời ơi! Ta sợ cái ma lắm. Nó vừa vật chết thày cúng Chái Peng Si rồi… Nó lại sắp vật chết mày vật chết ta thôi. Ta sợ lắm.


Bác sĩ Cần ngồi co ro cạnh đống lửa. Rừng đêm ào ào gió. Không nghe thấy tiếng hú nữa. A'Moóng vẫn bíu lấy ông bác sĩ già giống hệt con nhím đang co quắp bíu chặt lấy một cành trạc cây trám đỏ. Khúc than gỗ hình thằng người cụt cụt đầu cụt tay chân đã cháy hết tới tận cùng chất gỗ của nó và đang từ từ vỡ vụn ra vun thành một đống trắng phớ giữa bếp. Bác sĩ Cần dụi vào bếp mấy cành củi khô. Bếp đang độ nóng già. Củi bắt lửa tức thì. Ngọn lửa bùng lên ngả nghiêng hoảng hốt. Không khí trong hang nóng lên đột ngột và dậy lên một thứ mùi đàn bà béo nồng ngai ngái và thơm tho một cách hết sức vô lý hoang đường xộc vào tóc tai mắt mũi bác sĩ Cần khiến ông lừ đừ như đang bị hun khói cần sa.


 


Đêm hôm đó khoảng canh hai canh ba bác sĩ Cần lại chợt nghe thấy tiếng hú lúc đó ông bác sĩ già đang nằm co quắp cạnh đống lửa. Ông không ngủ được. Ông trằn trọc thở ngắn thở dài. Ngay sát cạnh ông A'Moóng nằm co rúm người như con tôm dụi sát đầu vào tấm lưng bẹp dí trơ xương của ông bác sĩ già. Cô gái Mán không trằn trọc mất ngủ như ông bác sĩ nhưng dường như cô cũng không ngủ yên giấc. Thỉnh thoảng cô gái lại giật mình ú ớ. Đêm khuya thanh vắng tiếng hú nghe càng não ruột càng nghẹn ngào bức bối và bí ẩn. Bác sĩ Cần dỏng hai tai lắng nghe. Con thú rừng nào lại hú lên ghê dợn như vậy. Nếu không phải tiếng hú của một loài thú trong rừng sâu thì đây là tiếng hú của ai? Của những bộ lạc người nguyên thủy lang thang hoang dã còn sót lại trong rừng thẳm này ư  hay là tiếng hú của gió quẩn trong các thung lũng hay chỉ là tiêng còi tầm nhà máy đường ở gần chợ tình Túa Rua hú lên gọi thợ về làm


Bác sĩ Cần ngồi dậy. Bếp lửa đã gần tàn hết chỉ còn sót lại hòn than to bằng cái đầu lâu đang cựa quậy lom rom trong đống tro tàn trắng xóa. Ông bác sĩ già thở dài nhìn cô gái Mán đang nằm ngủ sợ sệt và thơ ngây như đứa trẻ con lạc mẹ bơ vơ chẳng biết bấu víu vào đâu. Ông dỏng tai chờ đợi để lắng nghe tiếng hú mà ông đoán nó lại sắp hú lên… Nếu nó không phải tiếng hú còi tâm nhà máy không phải tiếng hú của người của thú rừng của gió rừng thì nó là tiếng hú của con ma rừng ư. Con ma rừng đó có hình hài tóc tai mặt mũi thế nào mà cô gái Mán vui vẻ nhanh nhẹn táo tợn đang nằm kia lại sợ nó đến như vậy. Chao ôi! con ma rừng chết tiệt. Nếu như mày có thật thì hãy tới nhào đây hiện nguyên hình ra nhe răng trợn mắt đối mặt với ta đây- bác sĩ Trương Vĩnh Cần để xem ta có sợ hãi vãi đái ra co rúm lại không nào. Ông bác sĩ già nghĩ lan man vớ vẩn như vậy rồi ông nhẹ nhàng nằm xuống kéo cô gái Mán duỗi thẳng chân tay ra cho cô đỡ mỏi rồi âu yếm đỡ đầu cô lên gối vào cánh tay gày gò đen đủi khẳng khiu và khô rang như cành củi khô của ông. Và ông bác sĩ già cứ nằm im thít như thế cạnh hòn than đầu lâu to tướng cuối cùng đang chầm chậm lụi tàn dần trong  hang tối tăm ẩm ướt đang từ từ ứa ra khí núi lạnh buốt. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần cứ nằm im thít như thế chờ đợi. Ông chờ đợi cái gì ông cũng chẳng biết. Ông chờ ông đợi rồi ông thiếp dần vào giấc ngủ êm đềm thanh thản. Giấc ngủ đầu tiên không hề mộng mị  sau mấy chục năm ốm đau điên cuồng hoang tưởng.


 


Nắng ấm lướt nhẹ trên mặt hay là nụ hôn nồng nàn của cô gái Mán âu yếm ban pbát cho. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần mở mắt ra. Ông nhìn thấy mảng trời ngoài cửa hang chói lòa kim cương vàng bạc. Tiếng chim hót liu lo và làn gió sớm mai dịu dàng thơm phức hương thơm thân thể người thiếu nữ mới lớn. Mười ngón tay cô gái Mán lướt nhẹ trên mặt ông trên mũi ông trên tóc ông. Đôi mắt cô gái Mán mở to nhìn ông kinh ngạc hốt hoảng đắm đuối...  Có chuyện gì lạ lùng kinh dị đã xẩy ra. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần từ từ chống tay ngồi dậy. Ông vươn hai tay. Ô hay hai cánh tay rắn chắc cuồn cuộn gân bắp của thời tráng niên. Ông duỗi hai chân. Ô kìa hai cẳng chân cứng như thép tuổi hai mươi tràn trề khí huyết. Tường đá trong hang nhẵn bóng gương soi thấy rõ vồng ngực nở nang săn chắc bụng thon vai rộng  hàm răng trắng lóa và mái tóc gỗ mun đen nhánh. Ta đang nhìn thấy hình hài của ai đây. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngạc nhiên tự hỏi. nắng vẫn chói lòa  chứa chan vung vãi kim cương vàng bạc ngoài cửa hang. Tiêng chim hót  líu lo và làn gió sớm mai vẫn  mải mê lơ đãng rắc rơi mùi hương kì lạ bí ẩn của núi rừng.


Bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngơ ngác. Tỉnh hay mê đây . Mê hay tỉnh đây. Khác mọi lần ông không tự cấu vào mặt vào đùi vào mông không gào lên không rú lên. Ông bác sĩ nằm vật ra nền đá và lại thiếp ngay vào một giấc ngủ bình yên.


 Bác sĩ Trương Vĩnh Cần không hề biết rằng ông vưa lột xác giống hệt như một con rắn Cạp Nong vừa lột xác.


     Thật là một chuyện kỳ lạ  hoang đường đến kinh dị...  


Hết.


1990 – 2008


NĐC.


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


 


                                 Viết cho Đông Kinh thư quán


     


     Đêm thánh nhân kể chuyện một ông bác sĩ già trông coi nhà xác, cuối đời bị mắc bệnh tâm thần phân lập. Ông bỏ đi lang thang khắp nơi và gặp rất nhiều người nghèo khổ, hèn mọn, đói rách sống ở tận đáy xã hội, cả đời chỉ xoay xở quần quật để kiếm sống. Họ rất đông, và chưa bao giờ được gọi là thánh cả. Họa chăng chỉ có thể được gọi là thánh trong sự bông phèng hài hước mà thôi.


  Nhưng đối với tôi, trong nhiều đêm nằm ngủ tôi lại mơ thấy họ được phong thánh. Vâng, đúng như vậy. Có thể trong giấc mơ của tôi, thánh chỉ là những người nghèo khổ, khốn nạn , thua thiệt. Chính vì vậy, tôi đã đặt tên cho tập sách này là Đêm thánh nhân.


 


   Những trang đầu tiên của Đêm Thánh Nhân được viết từ năm 1990 ở một xóm nhỏ ngoại ô Hà Nội. Bản thảo Tiểu thuyết dầy 1000 trang , viết xong đành xếp vào tủ vì không nhà xuất bản nào nhận in. Năm 1999,  nhà xuất bản Văn Học nhận in cho một nửa tập 500 trang (phần một). Nhưng sách ra tháng trước thì tháng sau bị thu hồi.


   Bảy năm sau, năm 2006, Đêm Thánh Nhân được tái bản đầy đủ 1000 trang (2 tập) nhưng đổi tên là Ngày Hoàng Đạo. Sách in xong tôi có tổ chức giói thiệu sách tại Viện Goeth Hà Nội. Hơn 200 bạn đọc xa gần và bạn bè mang hoa tới dự. Rất nhiều hoa. Một kỉ niệm khó quên trong đời viết văn của tôi.


   Cho tới năm nay 2010, cuốn tiểu thuyết này đã được tái bản 4 lần và đã lấy lại tên Đêm Thánh NHân. Có lẽ nhận thấy rằng  Đêm Thánh Nhân đã có một vị trí không thể bị nhấn chìm trong đời sống sinh hoạt văn học công khai (trong luồng) ở Việt Nam nên năm 2009, nhà xuất bản Văn học đã chính thức chọn in Đêm Thánh Nhân trong bộ Văn học Việt Nam thế kỉ 20 - Tiểu thuyết 1975 -2000 Quyển Một - Tập xxxv


 


  Khi tiểu thuyết Đêm Thánh Nhân đã được xuất bản thì nó không còn là của riêng người viết ra nó nữa. Nó là của xã hội và nó có một cuộc đời riêng , một số phận riêng của nó. “ Đông Kinh thu quán” có đề nghị tôi kể lại một vài câu chuyện giao lưu, qua lại giữa tôi và người đọc cuốn tiểu thuyết này. Có rất nhiều chuyện. Sau khi sách được xuất bản , tôi đã có thêm nhiều người bạn đủ mọi thành phần lứa tuổi trong xã hội đã yêu mến tôi và cuốn tiểu thuyết này. Tôi cũng nhận được nhiều thư từ tâm sự, nhận xét và  chúc mừng của bạn bè và  người đọc trong nươc, ngoài nước. ( Xin trích đang một ít ở cuối tập sách ). Những người căm ghét cuốn tiểu thuyết này thì không thấy đến gặp tôi và họ chỉ viết thư gửi đi đâu đó chứ không gửi cho tôi.


   Cũng như mọi tác phẩm văn  học nghệ thuật khác, Đời sống, giá trị của tiểu thuyết Đêm Thánh Nhân nằm ngoài sự đối sử, khen chê, bình phẩm, đánh giá của một cá nhân hoặc một tổ chức chính trị , xã hội , văn hóa nghệ thuật nào.


   Đời sống, giá trị của tiểu thuyết Đêm thánh Nhân nằm ngay trong tiểu thuyết ĐêmThánh Nhân. Giá trị đó được gọi là giá trị tự thân.


  Giá trị này  bất biến và chỉ chịu sự phán xét của thời gian mà thôi.


 


  Xin cám ơn Đông kinh thư quán đã yêu mến, chăm sóc cho in lại tiểu tuyết Đêm Thánh Nhân dưới hình thức sang trọng đặc biệt.


 


Nhà văn Nguyễn Đình Chính


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


 


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 23.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
xem thêm »