tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27644431
Tiểu thuyết
29.04.2013
Diêm Liên Khoa
Tứ thư

5.“LỐI CŨ” .


 


            Đợt gió mùa đông bắc rét hại kéo dài bảy ngày. Bẩy ngày sau bỗng dưng trời ửng sáng. Mặt trời như một bó lửa xuyên qua lớp nước bùn toả ánh sáng lờ mờ. Nhiệt độ không khí đã tăng. Trong doanh trại lại có tiếng bước chân người. Tôi nghe tiếng bước chân mới bước khỏi nhà. Giầy và thắt lưng da luộc trong nổi đã ăn hết. Ngay đến nước đen đen cũng bị ba chúng tôi húp từng ngụm sạch nhẵn. Được cái giữa lúc này, mặt trời lên, con người có thể ra khỏi nhà tìm kiếm hạt cỏ, đào rễ cây. Khi buổi sáng vừa đến, lúc mặt trời ở ngang mặt, tiếng bước chân lạo xạo từ đằng sau khu doanh trại từ từ vọng đến, tôi uống hai ngụm nước luộc giầy và thắt lưng da trong nồi, đi ra cửa theo tiếng bước chân. Vừa đặt chân cảm thấy đất cát bay rơi trên đất đã dầy đến nửa thước, dẫm lên như dẫm trên chăn bông. Đứng ở cửa, khi đột nhiên nhìn thấy mặt trời, trước mắt tôi là một dải vàng tươi đang bay. Tôi dụi dụi mắt, che tay lên trán, nhìn thấy người đầu tiên từ nhà ra khỏi cổng khu chín trăm chín mươi chín lại là nữ nghệ sĩ. Chị vẫn mặc chiếc áo màu tươi hồng nhạt, đến cồng doanh trại, nhìn chung quanh, nhìn thấy cạnh đường trước cổng có một đoạn tre nhỏ to bằng ngón tay cao nửa người cắm thẳng đứng. Trông thấy đoạn tre nữ nghệ sĩ đi chậm lại, nhìn bốn phía, lại rảo bước đi đến chỗ cọc cắm , sang bên kia đường nhổ lên nhìn vứt ra đất, rồi chị đi về hướng khu chín mơpì tám hẹn gặp trước kia.


            Sự việc y như tình tiết kịch trên sân khấu. Cánh đồng hoang dã vắng vẻ bao la sau mấy ngày gió to, không hề có một con chim bay trên trời. Cánh đồng và đường đi đều bị bụi cát mềm phủ kín. Con đường thông đến khu 918, mặt đường bằng phẳng, mềm nhũn bước lên thụt đến hai tấc, dấu chân rõ mồn một như hàng dấu in trên mặt đất. Bỗng dưng tôi cảm thấy dưới chân có sức bật hơn trước. Tôi biết đoạn tre cắm trước cổng là của gã cấp trên khu chín mời tám, là tín hiệu báo cho nữ nghệ sĩ có thể đến nơi hẹn. Từ khu doanh traị đi ra, tôi bám theo chị từ xa xa. Tôi nhìn chị y như một búi lửa đi giữa đồng không mông quạnh không một bóng người. Chị mặc kệ đằng sau có người hay không, cứ đi phăm phăm, không ngoái lại, dù đi đến lúc mệt lử phải dừng lại nghỉ, chị cũng không quay lại nhìn tôi.


            Mọi sự diễn ra như tôi dự đoán, nữ nghệ sĩ men theo con đường mòn loáng thoáng mới nhìn rõ lối đi lên phía trước, ba bốn lần nghỉ, đến bờ ruộng chị cắm cây tín hiệu trước kia của khu 918. Bởi không tìm thấy cây cắm không biết chị đã cắm bao nhiêu lần, liền bắt đầu lại tìm cây khác cắm trên đất cát xám. Để có thể nhanh chóng khiến gã đàn ông của khu chín mười tám nhìn thấy cọc cắm đi ra, chị tìm được ba  cành cây cao ngang ngực ở bờ ruộng, lấy từ trong túi ra một khăn mùi xoa vuông cắn xé thành dải nối ba cành cây vào nhau, cắm mạnh bên bờ ruộng làm cho cây gậy cao hơn một trượng đứng tại đó như cột cờ. Xong xuôi mọi việc chị rung rung, tin chắc nó không đổ, cuối cùng nhìn chung quanh, chị đi đến chỗ lò luyện.


            Khi chị đi, chị vừa lấy tay chải tóc, vừa kéo vạt áo và cổ áo. Lần này chị  chỉnh hướng đi về phía lò luyện, chân bước chậm lại, thỉnh thoảng quay lại nhìn cành cây và hướng  khu chín mười tám, hình như sợ cành cây đổ, sợ gã đàn ông kia không từ khu đi ra. Nhưng chị đã lo thừa. Vừa chui vào trong lò luyện không lâu, gã đàn ông từ trong khu đi ra, hình như gã nấp đâu đó chờ cành cây cắm ở bờ ruộng. Tôi nấp ở một cái hố cách bờ ruộng không xa, hố đất ấy, vì cơn gió cát sắp lấp đầy. Tôi nhảy xuống hố, tôi không thể không bò trên đất cát hơi nhô đầu lên theo dõi. Tôi nhìn thấy gã đàn ông khi từ khu 918 đi ra, vẫn mặc bộ quân phục cũ, tay xách một túi thức ăn,mùi đậu rang từ túi bốc ra, khiến mũi họng cứ phập phà phập phồng run rẩy. Gã đàn ông đi một bước, nửa túi đậu nành rang cứ va vào đùi gã. Nhưng mặc dù mùi đậu rang bay theo gã, gã vẫn sải bước thoăn thoắt, không hề có một chút giống người trong nạn đói. Đến chỗ cắm cây, gã vội nhổ cành cây, vất ở bờ ruộng, khi quay người định đi đến cạnh lò luyện nữ nghệ sĩ vừa đi qua, tôi bỗng đứng phắt dậy, bước rất nhanh và đột nhiên đứng trước mặt gã. Sự xuất hiện của tôi khiến gã bối rối không kịp trở tay. Gã ngẩn người sững sờ, nét mặt hết sức kinh ngạc. Trong giây lát tôi đứng trước mặt gã hai bước, nhác trông, tối thiểu gã cũng cao hơn tôi nửa cái đầu. Vai gã rộng ngực nở như cánh phản, nhưng trên khuôn mặt sần sùi lỗ chỗ tổ ong, hơn nửa chiếc răng cửa trong cái mồm to rộng đã không còn, được gắn một cái răng to vàng loè phơi dưới nắng. Tôi không ngờ gã xấu trai đến thế. Tôi bỗng dưng hận nữ nghệ sĩ. Chị lại lén lút thông dâm với thằng cha xấu như ma mút này. Tôi chua xót trong lòng đến phát ớn. Bụng tôi chợt lên men nở ra một bầy ruồi  bay à à. Nhìn bộ quân phục cũ mặc trên người gã răng vàng, có mấy miếng vá to tổ bố trên đùi gối và khuỷu tay gã, tôi liếc gã có vẻ khinh thường, vừa lạnh lùng vừa nhạo báng nói với gã.


            - Tôi đã  nhìn thấy chuyện gian dâm của anh trong lò luyện, muốn tôi không tiết lộ với người khác, ít nhất anh cũng phải sẻ cho tôi một nửa lương thực xách trong tay.


            Gã răng vàng nheo mắt nhìn tôi:


-           Anh là ai?


-           Tôi ở khu 919, cùng với nữ nghệ sĩ.


-           Đù mẹ, cũng là phạm nhân phải không.


            Gã răng vàng bỗng cười với tôi, giơ túi đồ ăn lên lưng chừng . Trên mặt, trên thân gã nhẹ nhõm hẳn đi.


            - Muốn ăn hả? Mày lại đây để  tao dọi cho mày một phát. Tao dọi một phát mày không chết lăn quay, thì túi đậu nành rang này thuộc về mày. Nếu tao dọi một phát mày chết, cũng coi như trước lúc ngủ với giun mày không bị chết đói.


            Vừa nói gã vừa vẫy túi đậu rang lên trước mặt. Mùi đậu nành rang mỡ phả vào mặt tôi.


            - Ngửi thấy thơm chưa? Ăn một nắm có thể cứu sống một mạng người. Lại đây tao dọi cho một cái, dọi một cái không chết mày sẽ có nửa túi đậu rang.


            Rành rành gã bảo tôi đến để gã đạp. Nhưng gã lại sấn đến, nét mặt đằng sát khí, y như một bức tường đổ sập lên tôi. Tôi không thể không vội vàng lùi lại.


- Tôi cũng chỉ nói thế thôi, chứ đâu có nói chuyện của hai người với ai khác.


            Tôi đáp, càng lùi càng nhanh. Khi định quay người chuồn vội, gã liền cười đứng lại.


-           Sợ  hả?


Tôi im lặng, lại dừng nhìn gã.


-           Mày biết tao là ai không?


Gã khinh bỉ nhìn tôi, lại nhìn nhà khu chín trăm mười tám:


            - Tao nói thật, tao là cấp trên của khu chín trăm mười tám. Khi làm lính, tao đánh chết một người như dẫm chết một con kiến. Nếu mày còn muốn sống hãy liệu cái thần hồn mau mau cút về khu chín trăm mười chín của chúng mày.


            Đến bây giờ giọng gã oang oang ngạo mạn, nhìn ánh mắt tôi như kẻ bề trên phê đấu tội phạm. Nói xong, gã nhếch mép cười, như đùa nghịch, gã nhổ một bãi đờm trước mặt tôi. Trong ánh mắt lạnh lùng ngạo mạn và tiếng cười của gã, trong giây lát đờm trong mồm gã nhổ xuống đất, tôi quay người đi như một kẻ cắm đầu cắm cổ hùng hục đi chợt đụng phải một bức tường, không thể không giật mìmh quay trở lại. Đi được mấy bước, tôi cảm thấy gã cũng quay người đi đến chỗ nữ nghệ sĩ đang chờ gã trong lò luyện. Thế là tôi bước chậm lại, thở một hơi dài.


            Nhưng lúc ấy, tiếng gã gọi vọng lại đằng sau tôi.


-           Này, chờ một lát.


Một lần nữa tôi sợ hãi đứng lại.


            - Mày có muốn cùng tao đi đến lò luyện xem lại tao chơi con bé trí thức thành phố chúng mày như thế nào không?


Gã đứng trong ruộng hoang, ngửng cổ nói to với tôi:


            -   Dân trí thức thành phố chúng mày – Con bé trẻ đẹp này, nó bảo với tao nó là nhà giáo dạy nhạc, là nghệ sĩ đánh đàn pi-a-nô. Tao chơi nó như chơi đàn, sướng cực kỳ, cứ để cho nước nửa dưới người nó chảy thoải mái từ háng xuống đùi.


            Không trả lời, cũng không dám đứng thêm, tôi như con chó bị đòn đau. Trong tiếng cười man dại của gã, tôi chạy sang cạnh đường đi về khu 919.


            Về đến sân doanh trại 919, tôi phát hiện cổng lớn không chỉ có dấu chân tôi và dấu chân nghệ sĩ in trên đất cát mềm. Ở đó đã có nhiều dấu chân rời rạc từ doanh trại đi ra, kéo dài sang cánh đồng bên ngoài. Tôi biết đó là những người còn sống đều đã ra đồng hoang kiếm hạt cỏ, cửa nhà ở Con Trời vẫn đóng im ỉm, có hai hàng dấu chân đi qua dưới cửa sổ và cửa chính của Con Trời, không biết họ đến cửa chính và cửa sổ nhà Con Trời thăm dò cái gì hay là trao đổi gì với Ngài. Đã mười mấy ngày nay tôi không nộp những bài viết “Tội nhân lục” cho Con Trời bởi vì mười mấy ngày này, thật tình tôi đói lả, không cầm nổi bút mà Con Trời cũng ngày càng kẹt xỉ đối với tôi. Có lúc tôi nộp cho Ngài mười mấy tờ viết kín đặc mà Ngài chỉ cho tôi một nắm đậu nành rang với hơn chục hạt. Tôi dốc sức viết một tờ mấy trăm chữ mà chỉ được Ngài cho có mấy hạt, tôi đâm chán viết “Tội nhân lục”. Tôi nhìn cửa nhà con Trời hình như đóng tháng tháng năm năm, tôi lặng lẽ đi về nhà mình. Sân doanh trại rất yên ắng giống như những ngôi mộ sau khi bị gió cát vùi lấp. Nỗi tuyệt vọng từ bốn phía ùa đến khiến con người cảm thấy từ trong lòng có thể ép ra nước thối khẳm của xác chết. Tôi đứng ngẩn ngơ ở cửa một lúc, khi bước vào nhà, tôi đột nhiên nhìn thấy học giả không ra đồng hoang bới rễ cây và nhặt hạt cỏ. Ông ngồi tĩnh lặng trên giường, thấy tôi vào liền cúi nửa người nói:


-   Về rồi phải không?


          Ông hỏi thế hình như biết tôi đi đâu. Tôi không thể không gượng cười nhăn nhó. Xem ra tôi vẫn không trả được đồ ăn trộm của ông.


-   Nữ nghệ lại đi lò luyện phải không?


Ông nhìn tôi bằng ánh mắt đen ngòm. Tôi gật đầu với ông sau đó ngồi trên giường của giáo sư tôn giáo đã chết. Ông không hỏi tôi thêm gì nữa, tôi cũng không kể với ông cảnh ngộ của nữ nghệ sĩ về những điều mắt thấy. Khi mặt trời đã lên gần đỉnh đầu, hơi ấm áp bảy ngày nay không có thì hôm nay lại bắt đầu xuất hiện giữa lối cũ Hoàng Hà. Trong nhà có khí lạnh u ám nhưng xét cho cùng bên ngoài có ánh nắng, tuy lạnh nhưng không sưởi lửa không cuốn chăn vẫn ngồi được.  Tôi và học giả đều thọc hai tay vào trong ống tay áo, đều luôn luôn giậm hai chân đút vào ủng bông rách. Học giả ngẩng lên nhìn tôi:


-   Theo anh, nữ nghệ sĩ về có mang cho chúng ta thức ăn không?


          Thấy nét mặt ông đờ đẫn thành thực, không có vẻ châm chọc bôi xấu, tôi liền nói một cách khẳng định:


          -   Có đấy. Hôm nay gã đàn ông kia đem đến cho nữ nghệ sĩ không chỉ một nắm đậu nành rang mà là một nửa túi.


Mắt học giả chợt sáng lên, lại cúi đầu giữa hai chân, hình như suy nghĩ lâu lắm, cuối cùng ông ngẩng lên nói:


            - Chỉ cần cô ấy đem về cho chúng ta một nửa bát đậu nành rang, sau này được tự do về nhà, mình sẽ định cắt đứt vợ lấy cô ấy.


Tôi có vẻ bất ngờ nhìn ông.


-           Lẽ nào anh coi nữ nghệ sĩ là một con điếm.


Tôi lắc lắc đầu.


          -    Đúng thế - học giả nói – năm ngoái khi luyện thép, mình đã tranh cho cô ấy năm ngôi sao, cô ấy bảo muốn lấy mình nhưng lúc ấy minh chưa đồng ý.


Tôi không biết nói tiếp với học giả gì hơn, chỉ giậm chân cho khỏi lạnh. Nghe ông nói như một học sinh, chốc chốc lại nhìn ra ngoài cửa, mong nữ nghệ sĩ sẽ nhanh chóng giẫy ra khỏi dưới thân gã đàn ông trong lò luyện, trở về trong doanh trại, đến thẳng chỗ chúng tôi, cho học giả một hai bát đậu rang. Tuy chị ấy cho học giả đậu rang nhưng học giả không thể không cho tôi một ít. Tôi lại ngửi thấy mùi thơm dầu của đậu nành rang từ ruột và dạ dày bốc lên tận cổ họng. Họng tôi khô rát, nhưng ruột và dạ dầy lại réo ùng ục. Nhìn trong nhà thấy chậu rửa mặt luộc thắt lưng da và giầy da dựa nghiêng vào đầu giường, có một chút nước đen đen ở đáy chậu đã đóng băng, tôi bước đến cầm chiếc chậu gõ xuống đất, miếng băng đen bong ra, tôi nhặt lên đút vào mồm biến thành nước. Học giả lại thư thả hỏi tôi một câu:


          -      Theo kinh nghiệm của anh, nạn đói này suy cho cùng có tính chất khu vực hay toàn quốc?


Tôi nghĩ một lát rồi đáp:


          -     Chí ít cũng là một nửa nước, không thì cấp trên không thể không cho chúng ta một hạt gạo.


Học giả lại cúi đầu một lát:


          - Có thể chúng ta thật sự không còn tác dụng đối với nhà nước này –


Ông vừa nói vừa ngẩng đầu, nghi nghi hoặc hoặc, nói tiếp - Cần có người chết đói, có lẽ cấp trên nghĩ đến chúng ta đầu tiên.


Không ai nói gì nữa. Tôi đứng dậy giậm chân cho ấm, học giả cũng làm theo, giẫm một lúc, học giả cầm chiếc túi vải đựng hạt cỏ ở đầu giường chuẩn bị đi ra ngoài. Tôi hỏi ông:


- Anh không đợi nữ nghệ sĩ à?


Học giả đứng cạnh giường gượng cười bảo tôi:


            Nếu cô ấy có thể cho chúng ta một nắm thức ăn thì ít nhiều anh cũng dành phần tôi.


            Nói rồi học giả còng lưng ôm bụng ra khỏi cổng. Tôi không biết mình có nên theo học giả đi ra đồng kiếm hạt cỏ ăn hay không, cứ thế tôi do dự ở trong nhà. Hết đứng lên lại ngồi xuống, hình như có một việc không cam chịu đang đợi tôi.


Nhưng đợi như thế một lúc lâu, qua khung cửa tôi nhìn thấy có một người đi ở cổng doanh trại, không phải phạm nhân của khu 919, từ ngoài cổng ông ta đi vào trong sân nhìn bốn phía như tìm ai đó. Tôi vội vã nhảy bật khỏi giường chỉ mấy bước đã ra đến ngoài cửa. Tôi bỗng sững sờ như chết đứng. Con người ấy chính là gã đàn ông đã hẹn gặp thông dâm với nữ nghệ sĩ. Tay hắn xách nửa túi, khoảng mười mấy cân đậu nành rang. Nhìn tôi gã đi thẳng vào cổng, mùi đậu nành chín mỗi lúc một đến gần lan toả trong nắng như mây bay dưới bầu trời. Khi gã xách túi đậu nành đến gần, tôi đã nhìn rõ sắc mặt và bước chân của gã. Tôi cứ nhìn thẳng vào ngực hắn, tuy vẫn là bộ quân phục cũ vá víu, nhưng khi đi gặp nữ nghệ sĩ thì không còn bất cứ vết bẩn nào, nhưng hiện tại trước ngực hắn gài ít nhất cũng phải đến hơn chục huân chương chiến công. Những huân chương óng ánh này đều là hình sao năm cánh, chỉ có điều sao năm cánh ở trong đĩa tròn hình mặt trời, có ngôi sao không có đĩa tròn nhưng bên trong sao vàng óng là màu đỏ chói lọi. Những tấm huân chương chiến công này kêu leng keng trứơc mặt gã như bước chân và nét mặt nữ nghệ sĩ đi theo hắn. Sau khi đến trước mặt tôi, hắn nhìn tôi, đứng lại theo kiểu chào nhà binh, vứt nửa túi đậu rang trong tay xuống trước mặt tôi nhếch mép nói:


          - Tao lương thiện quá, lẽ ra không nên cho cô ấy ăn, mi sợ chết đói thì đi đem chôn cô ấy.


Vừa nói, gã vừa vỗ lên huân chương chiến công trước ngực:


- Biết tao là ai rồi chứ? Định đi tố cáo tao, ngày mai tao sẽ cho chúng mày giấy bút để viết đơn kiện.


Không nói gì hơn nữa, gã quay người đi ra ngoài khu doanh trại 919. Khi hắn mất hút phía sau bức tường ngoài cổng, tôi nhặt nửa túi đậu rang lên, đi vào nhà cởi túi, bốc một nắm nhét vào mồm nhai nuốt ngấu nghiến, lại nhét vào túi mình mấy nắm, rảo bước đi đến dẫy lò luyện ở phía nam khu doanh trại mấy dặm. 


Dọc đường, tôi  vừa đi vừa ăn đậu rang. Bởi phải đi đến chỗ lò luyện, bởi cứ thở hổn hển, cứ đi vài bứơc lại phải nghỉ, còn bởi vì đậu rang quá khô, không có nước uống trôi xuống bụng, khi nuốt đậu, tôi cũng phải dừng bước, vươn cổ 45 độ lên trời, nuốt xong mới có thể đi nhanh được mấy bước. Cứ thế khi tôi đến lò số 2 của dãy lò luyện, mặt trời đã ngả về phía tây, chiếu thẳng xuống đỉnh lò. Trong lò sáng sủa không một làn gió nhẹ, ấm như nằm trong ổ. Ngay trong ổ ấm sáng đó, nữ nghệ sĩ ở bên dưới tường lò sát phía đông. Chị chết trong tư thế quì trên chăn lót cỏ, quần tụt đến cổ chân, đít  trần truồng chổng lên lưng chừng, máu từ đít chảy ra cứ theo phía trong háng chảy mãi xuống quần và cổ chân, còn đầu chị gục trên mặt đất, mặt hơi ngoẹo ra ngoài, mồm lộ ra khỏi nửa mặt, đến lúc chết vẫn nhai đầy mồm hạt đậu rang đã nhai vụn và còn nguyên hạt, hơn nữa, cùi tay chị vẫn còn chống trên đất mà hai tay vẫn nắm chặt hai nắm đậu nành rang.


Trong kỳ kinh nguyệt, chị đã phải quỳ chổng mông để hầu hạ gã đàn ông mà bị chết vì tắc nghẹn đậu nành trong cổ. Chết trong tư thế khốn khổ như thế, dù thế nào, cũng khiến tôi không chấp nhận nổi với một nữ nghệ sĩ trẻ đẹp chơi đàn pi-a-nô. Đứng dưới ánh sáng lò luyện, như một bản năng, tôi thò tay thử mũi chị, sau đó kéo quần chị lên, đặt chị nằm thẳng trên chăn đầy bụi đất, bắt đầu dùng ngón tay moi từng chút từng chút đậu nành nuốt vào mồm, lâu lắm, đậu nành vụn moi trong mồm chị ra gần bằng một nắm tay, cho đến khi mồm chị ngậm lại được. Đôi mắt trợn trừng do nghẹn khô có thể khép hờ lại, tôi để chị nằm hơi thư giãn dễ chịu.


Ngoài trời lại nổi gió nhẹ, trong lò yên ắng và ấm áp, như cái lồng hơ dưới lửa lom rom. Bên thân nữ nghệ sĩ, tôi nửa ngồi nửa tựa vào tường lò, như con sâu ngủ đông trong đất, gió thổi qua cửa nóc lò, âm thanh để lại quyện trong lò khiến cho sự im lặng càng sâu thăm thẳm. Có hai con chim sẻ rừng bay qua cửa lò. Một lát sau, hình như chim sẻ ngửi thấy mùi đậu rang trong lò luyện, nó lại thử bay vào trong cửa lò, khe khẽ kêu, nhảy đến chỗ đậu nành tôi moi trong mồm nữ nghệ sĩ . Lúc này tôi nhìn thấy những con chim sẻ đói giơ xương tranh ăn như những người trong mùa đông vì thiếu hạt cỏ dại như năm trước, chúng cũng đói lõm diều, hai chân rụng lông, xương gầy guộc. Có lẽ chúng cho rằng, cả tôi và nữ nghệ sĩ đều đã chết mới bay đến trước chỗ đậu nành mổ ăn lia lịa. Để chứng minh tôi còn sống, khi một con chim sẻ nhảy lên chân, tôi động đậy chân, hai chú chim sẻ liền bay lên nóc lò. Nhưng một lúc sau, không biết từ đâu, một đàn chim  sẻ  bay đến đậụ ở cửa lò và nóc lò, đều thử bay vào trong lò để ăn đậu nành, tiếng kêu lích chích ở ngoài vào như mưa nhỏ giọt. Nhưng nhìn thấy tôi chúng không dám bay vào, đành bay ở bên ngoài kêu lích cha lích chích.


Tôi nhìn trời trên đỉnh lò, nhìn đàn chim sẻ đói ăn cứ bay đi bay lại. Một lúc sau, tôi ngồi bên nữ nghệ sĩ, gối đầu chị lên chân mình, để mái tóc đen nhánh của chị xõa xuống mu bàn tay tôi lạnh buốt như nước, khiến tôi cảm thấy có ấm áp của đàn ông cùng dựa vào đàn bà từ xác nữ nghệ sĩ qua đùi tôi lan ra  toàn thân. Lúc này, trời u ám, trong lò tối lờ mờ, chim sẻ lại mạnh bạo bay tới, tôi xua ngón chân đuổi chúng đi, rồi khẽ vuốt mặt nữ nghệ sĩ. Trong ánh sáng lờ mờ, mặt nữ nghệ sĩ màu bùn đọng xanh vàng, vuốt lên như vuốt tấm vải lụa có nước đóng băng. Cứ thế tôi vuốt mặt chị hồi lâu, rồi bế người chị vào lòng, để nửa người trên chị lên hai chân tôi, cứ tĩnh lặng như thế, tôi hưởng thụ tình yêu của một xác đàn bà. Khi mặt trời lặn, tôi cõng nữ nghệ sĩ về doanh trại.


 


5          LỐI CŨ


            Mặc dù  là vì sau khi nữ nghệ sĩ chết đem đến cho tôi một chút tình yêu của đàn bà, hay là vì chị chết đi để lại cho tôi nửa túi hơn chục cân đậu nành rang, hình như tôi cũng không nên cõng chị đến nhà xác các dẫy trong khu, xếp chị lên như chất gỗ củi. Dù chỉ vì nửa túi đậu nành rang, tôi cũng nên cõng chị về, chôn trên mảnh đất hoang sau doanh trại.


            Tôi cõng xác nữ nghệ sĩ đi, dọc đường nghỉ đến tám chín lần. Mãi đến khi mặt trời lặn đằng tây, mới đến bãi hoang sau doanh trại đã từng chôn mấy chục người. Có một cái xẻng và cuốc chim vứt bên mộ một giáo sư. Mấy chục nấm mộ ấy, bởi mấy ngày gió cát vùi lấp, bây giờ tuỳ ý đặt trên mấy chục đống đất ấy. Đặt xác chị xuống, để chị nằm nghiêng sát bên cạnh mộ đồng đội khác, tôi ngồi xuống ăn nắm đậu nành rang cuối cùng trong túi, tôi đến chỗ hố nước đọng gần đấy bới lớp đất phủ gõ vỡ một miếng băng bẩn bỏ vào mồm cho tan ra. Tôi bắt đầu đào hố chôn xác chị. Tôi biết học giả chính là người nên đến đây chôn chị nhất. Chị yêu học giả, không phải yêu nhà văn như tôi. Nhưng để trước mặt học giả, tôi ăn đậu nành rang một cách công khai tự nhiên, tôi đã không lập tức đi tìm ông báo cáo chị đã chết. Tôi hớt một lớp cát chỗ trũng giữa hai mộ, đập lớp băng trên đất cho mềm, sau đó đào từng xẻng đất dưới lớp băng cứng. Khi hố đã sâu độ hai thước, bởi vì trong hố, mỗi lần tôi hất một xẻng đất đều phải xoay người nhìn thấy nữ nghệ sĩ nửa ngồi nửa nằm trước mặt mình, tuy nét mặt chị vẫn là một lớp xanh cứng, song trong mắt lại sáng đục hỗn độn, hơn nữa chị nhìn tôi cứ như muốn nói gì. Vậy là cứ hất một xẻng đất, tôi lại ngoái cổ nói với chị một câu:


-           Anh đã xứng đáng với em chưa?


Hỏi chị như thế, tôi lại cúi xuống xúc đất, hất lên, nhìn chị.


-           Em đừng sốt ruột, anh sẽ đi tìm học giả cho em.


Xúc một xẻng nữa, tôi lại hỏi chị:


-           Em yêu học giả thật không?


            Dần dần tôi cứ thế lẩm bẩm nói một mình, xúc hất từng xèng đất, tôi đã nói với chị rất nhiều chuyện không bíết ý tứ gì. Đào đến sâu ba thước, khi tôi mệt kiệt sức, lại nằm lăn trong hố nghỉ một lúc, sau khi thử xem hố dài rộng bằng phẳng chưa, tôi đứng dậy sửa đầu mộ. Tôi rải một lớp đất mềm đệm trong hố. Tôi lên khỏi hố. Mặt trời bắt đầu lặn xuống đường chân trời đằng tây, nhuộm mây màu dày đặc thành vàng tươi. Nửa bầu trời đều bừng lên như đốt lửa đỏ rừng rực. Lại một lần nữa tôi nghĩ đến cảnh tượng lò luyện như những con rồng lửa trên bờ sông Hoàng Hà mùa đông năm ngoái. Tôi nhìn đằng tây một lúc, một luồng gió lạnh thấu xương thổi vào cổ chân tôi, lưng chừng bình nguyên lối cũ còn sót lại một vài tia nắng ấm, nhưng giá lạnh trên mặt đất cùng với mặt trời lặn đã bắt đậu ập xuống. Để nữ nghệ sĩ khỏi bị lạnh, không để thi thể chị bị quá ư đông cứng, tôi muốn chị nằm xuống hố cho ấm. Nhưng khi tôi ôm chị xuống hố, lại thấy chị nặng quá không bế nổi, một tay đỡ vai chị, một tay đỡ eo chị, ba lần cúi xuống tôi đều không nhấc nổi chị khỏi đất. Nghĩ đến việc mình cõng chị ngoài bảy tám dặm về đây, lại bỏ sức ăn một bữa cơm đào chôn, bây giờ khi bế chị xuống mộ, chị lại nặng đến mức tôi  hoàn toàn không bế nổi. Tôi đâm hốt hoảng và nghi hoặc trong lòng. Nhìn sắc mặt chị xanh lét, giá lạnh, hai răng nghiến chặt, như chị cắn răng quá mạnh, lại còn phát ra tiếng ken két. Hơn nữa mặt chị vốn trái xoan, bây giờ dài ra như quả dưa, hoàn toàn như một trái dưa đóng băng.Cuối cùng tôi thấy nét mặt chị chứa chất biết bao nhiêu sầu hận, như có biểt bao nhiêu chuyện chị không sao hiểu nổi. Lúc còn sống chị im lặng không nói, bây giờ chết, đều viết hết lên mặt chị. Tôi lạnh run bắn, không hiểu sao người co dúm lại, hình như những nghi vấn trên mặt, chị đều hỏi tôi. Nhìn khuôn mặt chị cong vênh biến dạng, nhìn ánh sáng đục ngầu hỗn độn trong cặp mắt chị hé mở, hai chân tôi không hiểu sao cứ run rẩy.


            - Không phải anh muốn chôn em – Tôi nói với nữ nghệ sĩ – Anh biết em vẫn chưa gặp học giả, anh muốn em nằm dưới đó một lúc cho ấm đã.


            Nói với nữ nghệ sĩ mấy câu ấy tôi có vẻ yên tâm.


            Thật tình, nhà văn tôi không sợ chết, cũng không sợ xác chết. Sống ở khu chín mười chín, ngoài sợ đói, không ai sợ chết và xác chết. Nhưng nữ nghệ sĩ chết cứng trên ngôi mộ này, trong giờ phút tôi không bế đi nổi, nhìn trên mặt chị thành quả dưa xanh lét, không biết tại sao trong lòng tôi sợ hãi run cầm cập. Tôi cứ đờ đẫn trước xác chết của chị, một lát sau, tôi nói mấy câu an ủi chị, cảm thấy giá lạnh mùa đông trước lúc hoàng hôn buông xuống khiến tôi lại một lần nữa nghĩ đến những việc tôi hoàn toàn không muốn nghĩ. Tôi lại thò tay vào túi móc đậu nành một cách bản năng, hy vọng lại ăn một nắm đậu nành để có sức bế nữ nghệ sĩ. Nhưng tôi không móc được hạt nào. Tôi đành phải một thân một mình đứng ngây người trong yên tĩnh lúc mặt trời lặn. Nhìn nữ nghệ sĩ, tôi cố liều bước đến vuốt lại mái tóc chị bị gió thổi hất lên, kéo ngay ngắn lại quần áo chị bị gió lật. Nhưng khi tay tôi chạm phải cổ tay, ngón tay chị đông cứng như thỏi đá, tôi lại đứng dậy lùi lại già nửa bước một cách bản năng.


            Rành rành tôi biết cổ tay mình động vào móng tay chị, nhưng tôi cảm thấy tay chị đang cử động, hình như chị đưa tay tóm mạnh tôi.


            - Anh không còn một chút sức lực – Tôi nói với nữ nghệ sĩ -  Anh phải về ăn một nắm đậu nành, thu nhặt những thứ em để lại rồi cùng học giả đến chôn em.


            Nói rồi tôi quay người đi về, tự thấy quả tình mình đã kiệt sức. Trên đường định đi về, nhất định phải bám vịn vào tường. Nhưng dọc đường, tôi chỉ thở hổn hà hổn hển, không bám tường vẫn về đến nơi. Nhà Con Trời vẫn khoá im ỉm. Trong sân doanh trại cũng vẫn những dấu chân rời rạc và cát bụi. Băng giá và yên tĩnh như khuôn mặt trơn nhẵn xanh lét của nữ nghệ sĩ. Tôi lại nhìn thấy khuôn mặt của chị. Tôi định vào nhà mình trước, ăn một ít đậu nành, chờ học giả trở về, cùng ông đi thu dọn di vật của chị. Nhưng khi vào sân tôi lại đi thẳng đến nhà tập thể của nữ nghệ sĩ ở trung đội ba.


Mọi việc đều như tôi đã biết trước, đều như thứ gì của chị để ở đâu tôi thuộc như lòng bàn tay. Tôi tìm được mấy bộ quần áo chị thường mặc trong hòm gỗ dưới gầm giường. Trong  hộp giấy ngăn kéo chị, tôi tìm được hộp kim chỉ để cùng một lọ kem hoa tuyết chưa dùng hết. Trong áo gối chị có mấy chiếc áo gấp phẳng phiu, tôi tìm được mấy quyển sách truyện ký của nhạc sĩ và  quyển “Trà hoa nữ” chị đã đọc nhiều lần. Trong cuốn tiểu thuyết “Trà hoa nữ” hoàn toàn như tôi dự cảm, chợt tìm thấy mấy chục trang “Tội nhân lục” tôi viết. Mấy chục trang “Tội nhân lục” này toàn bộ do tôi viết nộp cho Con Trời: Nữ nghệ sĩ và những người và việc có liên quan với nữ nghệ sĩ, ví dụ thời kỳ mới luyện gang thép tôi phát hiện địa điểm, quy luật và ám hiệu chị và học giả hẹn gặp. Chính là một tờ rưỡi “Tội nhân lục”. Chị và học giả bị cấp trên bắt đưa đi. Lại ví như một hôm khi chị và học giả cùng tranh luận độ tuổi của Con Trời. Chị nói tuổi của Con Trời là trẻ con, tấm lòng là người lớn, sinh lý của Con Trời là người thường, tâm lý khẳng định không bình thường. Lại ví như, sau khi chị và học giả bị dẫn đi trừng phạt, khi trở về bên sông Hồng Hà thu cát luyện gang thép, chị thường len lén cho học giả dưa muối và ớt không biết lấy ở đâu.


Giường của nữ nghệ sĩ, sau khi cho vào cửa, kê sát tường trong, ánh sáng dọi qua cửa sổ, màu vàng bùn nhàn nhạt trải lên đầu giường chị chiếu lên mấy chục tờ “Tội nhân lục”, tôi kinh hoàng dở lung tung. Nhìn “Tội nhân lục” gồm hơn chục tờ, tôi chợt hiểu nữ nghệ sĩ tại sao đột nhiên nặng hẳn lên khiến tôi không bế nổi, tại sao chị cứ trừng trừng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh, lại còn dùng ngón tay chị kéo cổ tay tôi. Tôi nhìn vào giấy nháp hồng nhạt kẻ ô vuông Con Trời phát cho mình, nhìn những nét chữ thể Ngụy xiên tôi viết ngay ngắn không ngoáy Những nét chữ vốn là màu lam sẫm, bây giờ đã đổi sang xanh đen, trên trang giấy mỗi chữ đều như dấu vân tay tôi trên bản cáo trạng. Tôi cứ chăm chắm nhìn, trong đầu kêu ong ong, âm thanh như gió thổi cây đổ lúc to lúc nhỏ. Thì ra nữ nghệ sĩ hoàn toàn biết thằng nhà văn này là kẻ cáo mật của khu chín mười chín. Nữ nghệ sĩ biết, học giả đương nhiên cũng biết. Nghĩ đến nữ nghệ sĩ và học giả cái gì cũng biết đối với tôi, còn tôi ngày nào cũng vẫn len lén viết những lời nói và việc làm của họ, tôi bỗng cảm thấy mình là kẻ bị nữ nghệ sĩ và học giả lột mặt nạ. Nghĩ đến việc tiếp theo, khi tôi phải đối diện với nữ nghệ sĩ và học giả trước hoàng hôn, có một ý nghĩ như cái gai nhọn nổi bật trên bãi cỏ chọc vào não, khiến đầu tôi nhức buốt, toàn thân run bắn. Ngay sau đó hai chân tôi như bị chuột rút, trương lên nứt ra khiến tôi không thể đứng thẳng trước giường nữ nghệ sĩ .Trời ơi! Khi tôi nghĩ đến đã từng cứa mười đầu ngón tay, hai cổ tay, hai cánh tay và động mạch lấy máu tưới cho cây lúa mạch, tôi lại nghĩ đến tôi phải từ thân thể mình -  trên hai cẳng chân, xẻo hai miếng thịt, luộc chín, một miếng cúng trước mộ nữ nghệ sĩ, một miếng mời người ăn, để chính mắt tôi nhìn người ấy nhai thịt của mình.


Tôi muốn như thế lắm. Tôi biết làm như thế sẽ đem lại cho tôi cảm giác nhẹ nhõm khoan khoái.


Giờ phút ấy, tôi từng nghĩ tôi có thể quì dưới mười mấy trang bản thảo trước giường nữ nghệ sĩ. Tôi muốn quì xuống làm được việc này sẽ xong mọi việc khác. Nhưng nghĩ đến xẻo hai miếng thịt luộc lên vừa xuất hiện, đã như gai đâm vào đầu, còn ý nghĩ quì xuống không thể thay thế nó, không thể bứt nó ra. Tôi biết tôi phải quì trước giường nữ nghệ sĩ và những di vật để trên bàn nói những lời thoái thác và giải thích. Nhưng tôi không quì cũng không nói. Vậy ý nghĩ xẻo thịt trên người đã lớn dần lên, từ không đến có, từ yếu đến mạnh, đã điều khiển tôi, khiến tôi cứ đứng trơ như phỗng, cảm nhận nỗi đau đớn xẻo thịt trên người và theo sau đó là sự nhẹ nhõm không thể miêu tả  nổi nảy sinh từ trong đau đớn sẽ chảy gấp và lan khắp người. Tôi biết tôi không cần phảỉ ra tay theo ý niệm trả nợ máu đột nhiên nẩy sinh trong đầu. Tuy nhiên ý nghĩ xẻo thịt chuộc tội cứ cuốn hút lôi kéo, đến mức hai chân trương nứt và run rẩy. Nhưng khoái cảm và sự nhẹ nhõm sau cơn run rẩy như nắng ấm mùa đông lạnh giá ùa vào trái tim tôi, khiến trong lòng và toàn thân tôi đều có khát vọng  và ý niệm không sao miêu tả. Ý niệm xẻo thịt chuộc lỗi dẫn dắt tôi đi theo hướng đau đớn tái tê. Cuối cùng, tôi cầm bản thảo mười mấy tờ “Tội nhân lục,” ra khỏỉ nhà nữ nghệ sĩ. Bởi đầu đau chân run, tôi không thể không vịn khung cửa đi ra khỏi nhà tập thể nữ. Nhưng đi đôi với sự nhẹ nhõm và cảm giác thoải mái lạ lùng sau khi ý niệm xẻo thịt lấy máu chuộc lỗi ập đến, chúng khiến chân tôi thêm sức lực như đã được ăn no bụng và thôi thúc phải làm ngay.


Ánh sáng từ đằng tây khu doanh trại chiếu xiên về phía tây sân hoà với đất cát trên mặt đất, khiến ta không phân biệt rõ đâu là màu đất, đâu là màu sáng ban ngày. Có một người trẻ tuổi – có lẽ là phó giáo sư học viện thể dục thể thao đấm đá tôi thậm tệ trong đêm bên bờ sông Hoàng Hà, sau đó vén quần đái lên tôi đầu tôi trước tiên và cầm dương vật gõ vào đầu tôi. Không biết ông làm gì ở nhà dãy trước, rồi cùng với một giảng sư khác vội vàng đi ra ngoài doanh trại. Chân bước nhanh, giống như họ vừa ăn một bữa cơm no. Sau khi họ đi, khu doanh trại lại vắng vẻ yên tĩnh như ban đầu, có thể nghe được ánh nắng di chuyển giữa cát bụi. Dẫm trong tĩnh mịch, tôi đi vào nhà mình ở dẫy trước. Nghĩ đến trước hoàng hôn, phải đối mặt với ý nghĩ xẻo thịt chuộc lỗi đối với nữ nghệ sĩ và học giả. Một khi nó đã xuất hiện, chắc chắn cũng không buông tha. Như một cái gai, nó đang đâm thẳng vào huyệt đầu tôi. Nó luôn luôn ngoáy đảo, không chỉ khiến óc tôi đau nứt như búa bổ, mà còn lan xuống hai chân, khiến tôi đi như bay lơ lửng. Bụng hai chân run rẩy và cứng đơ khiến tôi không vịn tường không đi nổi. Nhưng ý nghĩ chuộc tội để được giải thoát và nhẹ nhõm tâm linh thúc bách tôi, cũng làm cho hai tay tôi vã mồ hôi.  


Đi vào nhà mình, tôi ngồi trên giường không của giáo sư tôn giáo để lại. Tôi bỗng ngửi thấy mùi đậu nành giấu ở gầm giường đối diện. Nhưng lúc này tôi không hề muốn ăn một nắm đậu nành rang.Tôi cứ nghĩ đến việc phải làm ngay và thảm cảnh đau đớn xẻo hai miếng thịt trên người. Trong nhà tĩnh mịch và gía lạnh, ngoàì vị đậu nành thơm nhàn nhạt ấm ấm, trong nhà chẳng khác gì các nhà để xác ở tận cùng phiá tây. Trước giường tôi và học giả ngủ chung, nhìn hai chăn bông màu cỏ úa chưa gấp và đôi giầy của học giả dưới gầm giường, nửa cái ghế bị tháo đun vứt trước bàn, cái chậu men đen sì bác trên hòn gạch dưới tường đã từng luộc ăn thắt lưng da và giầy da. Dưới chậu không có tro đen và củi đun chưa cháy hết. Còn có một con dao bài cũ dùng để bổ củi mà chuyên gia pháp luật tìm lấy từ nhà ăn. Bởi vì đứng trước nữ nghệ sĩ và học giả, ý định tôi phải xẻo thịt mình để đền tội đang ngự trị trong đầu, khiến hai chân tôi lại căng thẳng, lại có một luồng hơi ấm nhẹ nhõm loang khắp người.Ngồi yên không cựa quậy, tôi ủ hai tay lên hai chân qua quần bông. Sau khi ủ một lúc, đầu tiên cái lạnh cứng của mùa đông trên chân tôi đã bớt đi, hơi nóng bắt đầu truyền đến hai tay. Trước mặt tôi ánh sáng hồng hồng như bay, khiến tôi lại một lần nữa nhìn thấy, nửa năm trước khi tự trồng tiểu mạch trên doi cát ngoài mười dặm, xa xa có ánh nắng,còn trên doi đất cát của tôi mưa thuận gió hòa, xung quanh chỗ hạn hán trời mưa không ngớt. Dưới nước mưa dịu mềm ấm áp, tôi cứa mười đầu nón tay, rạch hai cổ tay, mượn thế trời mưa vẩy máu xuống ruộng mạch, cứ để vết cứa động mạch và tĩnh mạch của tôi phun xả trong mưa. Lúc bấy giờ, ánh nắng xa xa vàng tươi, còn nước mưa trên đầu tôi có màu xanh và màu trắng như ngọc trai, giống như hàng loạt hạt ngọc mã não từ không trung tới tấp rơi xuống. Mặt trời chiếu vào những hạt đó. Tôi đã nhìn thấy những hạt trong suốt ấy có giọt nước biến dạng chảy thành đường cong và vân sóng. Còn mình, tôi vừa đi trên bờ ruộng vừa vẩy máu. Lúc đầu phun mấy tia, mấy chục tia, như vẩy hai đầu ống phun, xả nước đỏ khi sang trái, lúc sang phải, khi phun lên, khi phun xuống, thành những giọt máu, hạt máu bắn ra tứ phía, hoàn toàn là những hạt mã não đỏ, có hạt va vào giọt mưa hoà làm một, trở thành dải nước đỏ rơi xuống, có hạt chen giữa hạt mưa tung lên lưng chừng, lại tìm khe rơi xuống, tất cả đều là dạng viên mã não và hạt đỏ. Khi tiếp cận ánh nắng, ánh lên sáng đỏ như mặt trời mọc lúc sáng sớm, như hạt lưả từ mặt trời vỡ vụn rơi xuống. giây phút cách xa mặt trời sắp rơi xuống, như viên ngọc màu đỏ giống như thuỷ tinh và trong suốt óng ánh dưới sáng trăng. Trong mưa máu ấy, khi mặt tôi song song với trời,  nhìn thấy mưa máu trên trời nhảy múa như nửa bạc nửa hồng, từng trụ nhỏ như tơ trong suốt vặn mình đứng gĩưa ruộng mạch. Khi mặt thẳng đứng với mặt đất, nhìn về phía trước qua rèm mưa màn mưa trắng đỏ, có thể nhìn thấy mặt trời chỗ trời tạnh ngoài mưa chiếu sáng rực rỡ như lửa chaý trên mặt đất lan dần ra xa xa, mà khi  tôi cúi đầu thì nhìn thấy giọt mưa và hạt đỏ đọng trên lá mạch hoà quyện với nhau, sự tụ hội giữa nước mưa và nước máu  trong ruộng lúa , chỗ đỏ nhạt, chỗ tươi thẫm, như nước canh nhuộm màu sắp sửa loang ra ruộng mạch của tôi. Tôi nhìn thấy hạt mạch trên đầu trong nước máu như tiếng trẻ chụt chụt bú sữa.  Trong mưa máu, lá mạch cứ lưa đi lưa lại như gẩy đàn. Vị máu sền sệt sau khi pha loãng trong nước mưa ngọt ngào trộn lẫn với vị mạch buông tơ biến thành mùi thơm tươi mới quấn quýt chung quanh tôi.


Cuối cùng tôi đã nghiến răng ra tay xẻo thịt mình.


Cuối cùng máu cũng chảy hết. Tôi không thể nào đỡ nổi thân, uể oải ngồi ra đất, mắt nhắm nghiền. Khi lại mở mắt, ráng chiều đỏ ối thấu qua dưới cửa sổ, như mưa máu rót đầy nhà. Trong chậu sứ đã từng luộc giầy và thắt lưng da bắc trên mấy hòn gạch dưới bệ cửa sổ, đang sôi ùng ục hầm thịt tôi. Bởi vì muối trong mùa hè tan ra ngấm vào thân vại, trước khi tôi xẻo thịt mình, tôi đến nhà ăn khu doanh trại xách vại muối đã không đựng mấy năm nay, sau khi đập vỡ vại, tôi bỏ toàn bộ đáy vại và phần dưới vào chậu sứ cùng luộc, làm cho hơi nóng đẩy vung kêu xì xì toả mùi thịt thơm có vị mặn. Tôi ngồi bệt bên bếp lửa, liên tục đút củi dưới đáy chậu, cũng để cho mặt mình toá mồ hôi, từ trán chảy xuống mặt xuống cổ. Nhờ ánh sáng và ánh lửa, khi lại nhìn vào nhà, tôi không còn cảm thấy nhà này như ngôi mộ. Tôi đã sắp rút cái gai nhọn xiên trong đầu, giống như bỏ gai có xương có máu vào chậu luộc. Trên người thấy lâng lâng nhẹ nhõm và ấm áp. Trong nhà không còn giá lạnh như ngôi mộ, chỉ có mồ hôi trộm luôn vã ra từ toàn thân. Tất cả đều bởi vì cái gai xiên qua não sắp nhổ ra, khiến toàn thân tôi trở nên thư thái dễ chịu, còn con dao bài mang vết máu dựa cạnh tường, vô cớ, bất lực, im lặng tại chỗ, giống như một ông già sau khi mất tay ngồi dựa góc tường. Nửa túi đậu nành rang được giấu ở gầm giường, bây giờ cũng rộng lượng ngồi trên giường há miệng ra để ai đói đều có thể thò tay nắm một nắm. Tôi lại ăn đậu nành rang, uống nước luộc thịt trong chậu, bụng không còn đói cồn cào. Khi nhìn ráng chiều lọt qua hoà với ánh lửa trong nhà, tôi muốn sự điềm nhiên và ấm áp từ trong lòng dần dần tăng lên loang ra cả ngôi nhà và trong khu doanh trại chín trăm mười chín.Mở vung gỗ đậy trên chậu men sứ ra xem, tôi nhìn thấy hai miếng thịt chân mình đảo lật trong nước, giống như đối thủ tôi phải bóp cổ đang trợn mắt như kêu van tha tội. Sự nhẹ nhõm sau khi xẻo thịt tạ tội và sự kiệt sức, khiến tôi uể oải lại úp vung vào, lau mồ hôi trên mặt, ngồi dựa đầu vào tường. Tôi cảm thấy cuối cùng tôi có thể đối mặt với thế giới này.


Đối với những trang viết “Tội nhân lục”, suy cho cùng tôi đã có lời thú tội xin lỗi.


Tôi thử đứng lên, tôi cảm thấy hai bụng chân dưới đau nhức như dao khoét Cắn răng vịn tường một lúc, cuối cùng tôi rút củi khỏi đáy chậu, từ từ lê đến cạnh giường.


Tôi ngồi trên giường, hít mạnh một hơi, lại thở một hơi rất dài rất chậm. Học giả và người khu chín mươi chín sắp sửa về, bởi vì nắng chiều đến từ cửa sổ đã từ to thành nhỏ lui về chân tường. Tôi chờ học giả về, giống như chờ một người đến phối hợp với tôi trình diễn một vở kịch. Qua cửa sổ, chốc chốc tôi lại nhìn ra sân . Đầu tiên tôi nhìn thấy một người chống gậy đi qua, tiếp theo học giả trở về như tôi hằng momg đợi. Ông vẫn như thường ngày không chống gậy, mà lấy tay ôm bụng ấn mạnh để lấy sức từ từ đi từ cổng vào sân, giống như anh chị em đi qua đó đều ngoái đầu nhìn vào cửa nhà Con Trời, ông cũng ngoái đầu trông vào cửa, tiếp theo ông vừa đi vừa nhìn xuống đất, không biết ông nhặt cái gì trên đất nhét vào mồm, nhấm nhấm thử lại nhổ ra, cái túi vải không đựng hạt cỏ chứa cái bát của ông xách trong tay, cứ va đi va lại vào chân ông.


Khi nhìn thấy học giả, tôi từ từ đứng lên vớt một miếng thịt trong chậu bỏ trong bát, lại múc đầy bát canh luộc thịt bưng đến để góc bàn và đặt đôi đũa của mình lên miệng bát. Đến lúc này tôi mới nhìn rõ miếng thịt tươi, dầy to như  bàn tay, sau khi luộc chín đã co thành nửa bàn tay, biến thành mầu hồng đen, giống như một miếng ngói hồng đen chìm trong đáy bát. Trên bát canh thịt nước trong nổi lên những giọt mỡ bóng loáng. Nhìn thịt luộc và những giọt mỡ, tôi cảm thấy sống lưng run run ớn lạnh, giống như vị thơm vị mặn như dao cứa lướt qua vòm họng và dạ dầy như phủ một lớp dầy ớt và muối. Rất may hôm nay chuyên gia pháp luật không về sớm. Tôi đoán học giả lo chuyện gì nên về sớm, giống như tôi lo cái gi, từ bên xác nữ nghệ sĩ về thẳng nhà tập thể của chị. Học giả đã về, khi sắp đến cửa ra vào ông bước nhanh chân. Tất cả như tôi tưởng tượng, khi ông bước vào nhà, lưng đang cúi, bỗng đứng thẳng. Ông đứng tại chỗ hít mạnh mấy cái, rồi sải bước đến chỗ tôi và bát thịt của tôi. Cuối cùng nhìn vào nửa túi đậu nành rang, ông đứng lại, trên mặt thoáng qua nét vui vui khác thường, lại lập tức trở nên bình tĩnh và an tâm.


-           Nữ nghệ sĩ đổi phải không? - Giọng ông vừa nhạt vừa lạnh lùng.


Tôi nhìn bát vừa bốc mùi thơm, vừa nóng sốt trên bàn, giục:


-           Nhân còn nóng mau ăn đi.


          Ông liếc nhìn bát canh thịt, ngồi xuống giường của giáo sư tôn giáo, sau khi mím môi im lặng một lát, ông lại đột nhiên vả mạnh lên má mình một cái, rồi đứng lên nói với tôi rất khẳng định.


-           Mình đã từng nói với cô ấy sẽ lấy cô ấy, nhất định sẽ lấy.


          Nói xong học giả sải bước đến nắm một nắm đậu nành cho vào mồm nhai. rồi bưng bát trên góc bàn không nhìn kỹ uống một hớp, sau đó đứng ngây ra nhìn tôi, chờ nuốt trôi đậu nành, ông ngạc nhiên nói to.


-           Trời, canh thịt có muối!


           Tôi đang ngồi, gượng cười với ông, lại một lần nữa tôi cảm thấy ớn lạnh cột sống. Học giả không nói gì với tôi, cũng không nhìn tôi, cứ cầm đũa ngồi cạnh chân giường, giống một phạm nhân từ nhà tù khốn khổ trốn ra. Ông lại bốc một nắm đậu nành rang, lại uống một hớp canh. Nhưng chưa ăn hết nắm đậu rang, ông lại nhét đậu rang vào túi, chuyên tâm ăn miếng thịt đen tơ đo đỏ trong bát. Ông cắn nhai kỹ, đường gân trên hai huyệt thái dương, vì nhai mạnh cứ phồng lên xẹp xuống như hai mạch máu khi căng khi rùi. Hai tay tôi cứ vã mồ hôi, tay nắm chặt. Tiếng học giả nhai thịt uống canh như nước đang sôi rót vào tai tôi, men theo huyết quản, toàn thân tôi vừa nóng vừa chảy, mà khi ông chuyên tâm nhai thịt, tôi cảm thấy cái gai xiên vào não đang được nhổ dần từng tí từng ti, vừa đau đớn vừa dễ chịu. Mỗi đốt xương sống tôi đều như vốn sai trật nay đã được nắn thẳng lại. Tôi xê dịch đến trước mặt học giả nhìn ông, trông thấy tóc ông rối bù, nhưng không có sợi bạc, vẫn đen đủ dầy phủ kín đầu ông. Cái xoáy tóc cũng tươi mới như cái hố từng bị đào gốc trên bãi cỏ. Ông vừa ăn thịt vừa uống canh, lại ngâm vào trong bát một nắm đậu nành rang. Lối ăn phứa bất chấp tất cả, cũng không phải lối ăn của học giả. Tôi nhìn mồm ông thấy ông kéo miếng thịt của tôi khỏi kẽ răng, có một âm thanh đỏ hỏn kêu giữa ông và tôi. Hai môi ông luôn nhai khiến khoé mắt tôi đau nhói. Bắt đầu từ khóe mắt, cái đau nhói vừa bớt đi, lại từ giữa răng ông lan khắp người tôi dồn xuống hai chân, khiến hai chân tôi lạnh buốt. Trên sống lưng tôi lại một  lần nữa có cảm giác đau buốt như bị người ta rút gân bẻ xương.


         Tôi mong học giả dừng đũa và ngẩng mồm nhìn tôi, nói với tôi một câu, để đường gân trên mặt tôi, dưới tai tôi và gân khắp người trương căng đến muốn đứt được thư giãn chút ít. Nhưng ông cứ ngồi ăn không ngẩng lên, hình như trước mắt ông vốn không có ai.


            Cuối cùng không nhịn nổi, tôi hỏi ông một câu. 


-           Ngon không?


            Khi há mồm hỏi, tôi mới biết lúc ấy tôi đang cắn môi dưới. Môi miệng đau đớn đã khiến tôi há mồm. Học giả nghe tôi hỏi, hình như tôi nhắc nhở ông điều gì, Ông đột nhiên ngồi thẳng lại, đứng lên ngồi cạnh giường, ngẩng đầu, khiến bản thân cố gắng trở lại vẻ nho nhã trước kia, ông gượng cười với tôi.


- Đã để anh cười tôi,


Tôi lại hỏi:


- Có ngon không?


Ông gật gật đầu:


- Thịt gì vậy? Mùi tanh hơi nặng,


-           Thịt lợn, có lẽ ít muối,


Ông lại cười:


-           Thời buổi này được ăn thịt còn dám chê ít muối.


            Lại bắt đầu ăn, ông nhai kỹ nuốt chậm, tiếng húp canh cũng nhỏ hơn trước. Ánh sáng trong nhà di chuyển và rút đi như có ai lột ga trải giường. Lửa dưới bệ cửa sổ cũng đã tắt, trong lớp tro dầy dầy chỉ còn hơi hồng hồng, Khi học giả sắp ăn xong húp xong, khắp người tôi run rẩy, bớt co dúm, cái lạnh trên sống lưng cũng bớt đi, trên người nhẹ nhõm như được tắm rửa. Đến bây giờ, tôi biết, cái gai đâm trong não đã được nhổ hoàn toàn, biết mình như vậy không phải vì học giả và nữ nghệ sĩ, mà là để nhờ họ nhổ bỏ cái gai xiên trong não. Đối với hai người tôi bắt đầu có sự cảm ơn và cảm giác ấm cúng.Tôi cảm thấy như họ đã cứu tôi. Lại một lần nữa tôi ủ tay lên hai chân cách quần bông, tôi lại nhìn thấy trận mưa máu đỏ màu lốm đốm, nó đẹp đến nỗi khiến người tôi co dúm, run rẩy, muốn ngã lăn ra đất, khiến người không dám mở mắt nhìn.Khi mưa máu xong mở mắt ra, tôi nhìn thấy học giả đã ăn xong. Ông lấy tay chùi mồm.


-           Còn ăn không?


Ông lắc lắc đấu – Anh không ăn sao?


-           Tôi ăn rồi. Đây là hai miếng thịt lợn,


Tôi lại ngẩng nhìn ông:


-           Ông có thể lại uống thêm bát canh thịt lợn.


Ông do dự một lát.


-           Còn lại để phần chuyên gia pháp luật, suy cho cùng ba đứa ở cùng nhà.


            Khi ông đứng dậy để bát lên bàn. Tôi cũng đứng khỏi giường. Cuối cùng tôi khẽ nói một câu:


-           Nữ nghệ sĩ không còn nữa.


Ông thẫn thờ, quay lại đứng như trời trồng trước bàn.


            - Cô ấy tiếc không ăn gì, bản thân đã chết đói, hiện đang ở bãi hoang sau doanh trại, đã có hố, tôi chưa chôn, tôi muốn anh nên là người cuối cùng ra an táng cô ấy.


            Học giả nghe lời tôi. Ông nhìn thẳng vào mặt tôi, như lúc ông ăn thịt vừa rồi Tôi luôn luôn nhìn mặt ông. Nói xong tôi ngắm nhìn ông, nhưng không nhìn ra trên mặt ông có bao nhiêu sự ngạc nhiên và hoài nghi, trái lại từ trên mặt ông, tôi nhìn thấy vẻ thư thái.


-           Mình luôn luôn cảm thấy hôm nay có chuyện gì xảy ra.


            Ông khẽ nói một câu, giống như sự việc ông luôn luôn dự cảm và chờ đợi cuối cùng đã xảy ra. Trái lại đã bỏ được nỗi lo treo lơ lửng trong lòng. Ông hít một hơi, lại thở thật dài. Ông bắt đầu đi ra ngoài. Bởi vì ăn đậu rang và thịt luộc, uống canh thịt nóng, ông bước khoẻ và nhanh, giống như đi cho kịp chuyến xe buýt.


            Tôi đi sau, bưng một miếng thịt luộc khác trong chậu, lại đi thu thập mấy thứ để lại của nữ nghệ sĩ mang theo. Dọc đường đi tôi đều bám vịn tường, lúc đầu còn trông thấy bóng học giả, về sau không nhìn thấy ông nữa. Khi hoàng hôn sắp buông xuống, trên bình nguyên Lối cũ, đâu cũng có mùi bụi cát và vị trầm uất của chiều tà. Trong yên tĩnh bao la không bờ bến, trong hồng hoang xa xa có bóng người đi về khu doanh trại. Lúc đến mộ trên bãi hoang sau doanh trại, chỉ có chim bay qua hố chôn tôi đào. Tôi bước đến, nhìn thấy học giả cầm xẻng chôn nữ nghệ sĩ. Ông ngồi bên cạnh mộ, ôm mặt đông lạnh của chị ủ ấm trong lòng. Khi thấy tôi đến, ông ngước nhìn tôi, nói với tôi một cách rất dứt khoát:


-           Không phải cô ấy chết đói.


Tôi kể cho ông nghe những điều tai nghe mắt thấy.


            Học giả mím môi, không nhìn tôi, để khuôn mặt đông cứng đã tan của chị ra khỏi lòng, chỉnh ngay ngắn lại khuôn mặt xanh lét biến dạng của chi, ông bắt đầu lấy trong đống di vật tôi ôm ra mấy cái aó mặc cho chị, rồi quay đầu sốt sắng nhìn tôi.


            - Coi như mình thay nữ nghệ sĩ cầu xin anh, anh không nên kể chuyện của cô ấy cho  bất cứ ai, đặc biệt không nên viết vào “Tội nhân lục”. Chúng mình phải giữ tiếng thơm cho cô ấy.


            Tôi không nói gì, cũng không gật đầu lắc đầu, tôi chỉ đưa mắt đã trở nên mạnh mẽ cứng rắn nhìn vào vẻ không tin cậy đối với tôi trong mắt học giả. Điều này trái lại khiến ánh mắt ông có vẻ không nhìn thẳng vào tôi, không thể không nhìn đi chỗ khác. Một lát sau, ông quay lại bắt đầu bế xác chị đặt xuống hố tôi đào, ông đắp lên thân chị cái chăn hoa lụa xanh rách thủng tôi ôm ra. Sau đó ông liếc nhìn tôi, rút túi ra mấy tờ giấy trắng, ngồi xuống gấp đi gấp, lại cuối cùng gấp chéo xé thành ngôi sao năm cánh màu trắng to bằng bàn tay. Cứ thế ông gấp gấp xé xé năm lần thành năm ngôi sao trắng, bỏ các ngôi sao vào hộp trang điểm của nữ nghệ sĩ sửa từ cái hộp giấy. Trong hộp có lược, kem hoa tuyết, cái kéo nhỏ và gói kim chỉ, còn có cả năm ngôi sao trắng. Để hộp giấy vào tay nữ nghệ sĩ trong chăn, học giả bò lên, bắt đầu xúc từng xẻng đất, rất nhẹ nhàng lấp lên chăn trong hố. Số đất tôi đào trong hố lên, học giả đã xúc hết lấp đầy mộ rồi đắp cao lên thành một hình tròn. Khi học giả chôn nữ nghệ sĩ, tôi không đến giúp việc.Tôi luôn ngồi một chỗ gần đó. Ráng chiều sắp tắt, càng thêm giá lạnh. Gió từ bốn phía đồng không vắng vẻ thổi đến, khiến hai chân tôi đau buốt đến nỗi hận chẳng thể tháo khỏi thân. Chôn cất nữ nghệ sĩ xong, học giả phủi bụi trên tay, hình như khi chuẩn bị về, tôi bưng chậu thịt luộc đến, sau khi đứng một lát trước mộ nữ nghệ sĩ, tôi cũng rút túi ra mấy chục tờ giấy“Tội nhân lục”tôi viết về nữ nghệ sĩ tôi lấy từ chỗ chị. Tôi đặt trước mộ chị những tờ giấy kể tội đó, từ trong chậu sứ tôi vớt ra một miếng thịt y hệt miếng thịt học giả đã ăn. Tôi quì xuống, lại từ trong chậu, lấy ra con dao bài cũ, giơ miếng thịt luộc trước mộ nữ nghệ sĩ không nói gì, tôi cầm con dao bài cắt miếng thịt như bàn tay đỏ au thành từng miếng, từng miếng để chúng rơi hết xuống những giấy viết “Tội nhân lục”. Cuối cùng, tôi lảo đảo đứng lên, nói với học giả bên cạnh.


            - Chúng ta về đi anh!


            Học giả nhìn tôi, nhìn những tờ giấy “Tội nhân lục” trước mộ nữ nghệ sĩ và những miếng thịt trên giấy, ông đột nhiên đi đến, ngồi sụp xuống, vén ống quần bông tôi lên, xem tôi dùng tấm ga trải giường băng bó máu đóng băng ngấm ra trên hai bụng chân.Tôi từ từ kéo ống quần bông của mình xuống. Ông từ từ đứng lên nhìn tôi, sau một lúc lâu im lặng, ông nhìn lên bầu trời và cánh đồng hoang vắng, bỗng oà khóc rõ to:


-           Trí thức hỡi … Trí thức…


             Trên  khuôn mặt ông những giọt nước mắt xanh đục cứ thế tuôn trào không sao ngăn nổi như thời gian và nạn đói kéo dài.


 


6          LỐI CŨ


 


            Học giả nói đúng, hôm nay chắc chắn có nhiều chuyện xảy ra như cơn sóng nọ đẩy làn sóng kia.


            Trong hoàng hôn, khi hai chúng tôi dời khỏi mộ nữ nghệ sĩ, ông vịn vào tôi đi về.Nhưng vừa đi được một đoạn,vừa đến góc đông bắc của tường bao quanh khu doanh trại, hai chúng tôi phát hiện, dưới chân tường vây đông bắc, tất cả anh chị em phạm nhân đều ở đó đốt lửa luộc thứ gì. Từng cột khói bốc lên bay rời rạc. Một cái bếp dã ngoại khoảng cách rất xa, lại một cái bếp dã ngoại khoảng cách rất xa, hình như không có hai cái bếp nào ở sát nhau, hình như trong bếp ai nấu thứ gì đều không muốn cho người kia biết.


            Học giả và tôi đều đứng ngây như phỗng sau tường vây khu doanh trại, nhìn từng người của khu 919 đang ngồi dưới từng cột khói. Đứng yên một lúc, ông bỏ tôi lại nhanh bước đến chỗ cột khói gần nhất. Ở đấy trước một giáo sư hơn năm mươi tuổi đang cúi lưng thổi lửa, ông chưa nói gì, vị giáo sư ngẩng lên liếc nhìn ông, lại nhìn tôi vừa trẽ đến, bỗng dưng ông ấn mạnh tay lên cái vung ca uống trà lớn dùng làm nồi bắc lên mấy hòn đá, hình như sợ chúng tôi đột nhiên cúi xuống mở vung ca của ông.


            Lại đi đến chỗ cột khói khác dưới tường vây cách ông ta hơn hai mươi bước. Ở đó chỉ có một thầy giáo trung học hơn hai mươi tuổi, bỗng dưng lấy thân chắn cái chậu rửa mặt bằng sứ của cậu bác trên bếp, lằm bằm nói với chúng tôi:


-           Mọi người đều làm thế đâu phải một mình tôi.


            Lại vội vàng đi đến hố đất khác, trong hố đất, nữ bác sĩ đang lấy đá đặt bếp  dã ngoại. Cái bát sứ chị thường dùng nấu cỏ sắc rễ cây để trên bếp đá. Trên bát sứ đậy tấm cát tông hình tròn làm nắp. Giữa tấm cát tông hình tròn còn có một đoạn giây để nhấc nắp. Khi trông thấy tôi và học giả, nữ bác sĩ thong thả cho vào giữa lòng bếp một nắm rơm vừa đốt cháy, ngồi bệt xuống đất cát, thản nhiên nhìn chúng tôi, không tự ti không cao ngạo hỏi.


-           Muốn xem tôi nấu gì phải không?


            Không ai nói chuyện, chỉ nhìn vào cái vung giấy đặt trên miệng bát. Chỗ khác cũng có người dập lửa nấu đi, đứng bưng bát sứ hoặc ca uống trà làm nồi ngồi ra đất ăn. Tiếng ăn uống kêu xụt xụt, từ xa xa vọng lại như tiếng nước khi chảy khi dừng. Nữ bác sĩ  liếc nhìn chỗ tiếng kêu một cái, rồi nói rất bình tĩnh:


            - Ai cũng ăn thịt người. Bảy ngày gió cát đã lấp hết cỏ dại trên bãi sông Hoàng Hà. Hôm nay không ai bới được mấy rễ cỏ.


            Khi nữ bác sĩ nói, lại cho một nắm rạ vào bếp, sau khi bát sứ làm nồi để trên lửa, cũng không nhìn hai chúng tôi, chị bò trên đất thổi lửa, làm như hoàn toàn không có hai chúng tôi trước mặt chị. Tia sáng cuối cùng nhuộm bãi sông Hoàng Hà thành màu bùn. Mặt đất từ vàng biến thành nước đỏ. Đứng xa dưới tường vây khu doanh trại 919 bãi sông Hoàng Hà, có thể láng máng nghe thấy hơi thở của mặt trời lặn kêu xèo xèo như đất cát hút nước. Bên tránh gió phía đông bắc của tường vây khu doanh trại, còn có một vạt trũng có thể tránh gió, có từng đống lửa hoang dã đốt lên, trong yên tĩnh lờ mờ có tiếng phần phật như cờ lụa phất bay ở lưng chừng. Trong không khí có màu trắng xám của lửa khói, còn có mùi thịt luộc thơm tanh hồng hồng đo đỏ. Không ai nói chuyện, cũng không ai chung nhau, người nọ tách hẳn người kia như không ai phát hiện ai đang luộc thịt người, không ai ghi tội ác.


            Nhìn những cột khói và lửa bếp ngoài trời luộc thịt người, tôi ngoái đầu nhìn mặt học giả. Học giả đứng bên bếp lửa của nữ bác sĩ, nét mặt không tỏ ra ngạc nhiên và bất ngờ. Nét mặt ông đờ đẫn, trắng bệch và xanh nhạt như người chết. Ông ngắm nhìn ánh lửa trên từng bếp dã ngoại trước mặt. Khi tôi đang định nói, thì ông đã nói trước với tôi:


-           Ta về đi.


Chúng tôi đi về.


            Trong nhà Con Trời đã thắp đèn, ánh vàng nhạt hắt ra từ cửa sổ. Về đến cồng doanh trại, chúng tôi nhìn vào đấy đi chậm lại. Tôi định nói với học giả , nên bảo Con Trời ra ngoài xem bếp lửa và nồi luộc thịt người, nhưng học giả chỉ liếc nhìn vào trong, rồi đi thẳng lên trước. Ông không đi vào nhà ở, mà đi thẳng đến nhà xếp xác chết của dẫy thứ nhất, giống như một người bảo quản kho phát hiện cửa kho mở toang. Ông bước nhanh, thở hổn hà hổn hển. Đến cửa, ông đẩy sầm một tiếng, do dự một lát trước khi đi vào. Vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, trong nhà xếp xác như ánh sáng mặt nước ban đêm. Đứng lặng một lúc trong nhà, dần dần ông có thể nhìn rõ, cảnh tượng và bóng dáng trong nhà. Trong gian nhà này, mấy hôm trước, tôi còn đi vào xếp xác của giáo sư tôn giáo. Thi thể của ông xếp hàng ngang trên một giường song song với ba thi thể khác, giống như một hàng bao tải xếp gọn ghẽ với nhau. Nhưng chỉ sau mấy hôm, trên chiếc giường ấy, lại chất thêm mấy xác khác, giống như một đống thịt đông chồng lên nhau. Hơn nữa hai cái giường vốn xếp không hết, lại xếp tán loạn ra giường khác, như từng bó lúa sau khi gặt vụ thu xếp tuỳ tiện ngổn ngang giữa ruộng, có xác bó chiếu cói, có xác đậy chăn, thậm chí chết thế nào cứ vất nguyên như thế, vẫn mặc quần áo y nguyên như lúc sống. Trong nhà lạnh vô cùng, hơi lạnh thấu xương sinh ra trên xác chết xộc thẳng vào lỗ chân lông và khe xương người sống. Khi tôi theo sau học giả đi vào trong nhà, có mấy tiếng run bần bật từ khớp xương toàn thân vang lên, như vô số tiếng va chạm lục cục bên trong kẽ xương tôi, khiến tôi không thể không một lần nữa đặt chân xuống cho yên và vẩy vẩy chân, mới theo học giả đi đến giường để xác chết.


            Thi thể vẫn xếp trên giường như cũ. Bốn cái giường cao thấp, lấy cửa sổ lảm ranh giới, mỗi bên đặt hai giường, giữa hai giường có bàn kê dưới chân tường, những chiếc ghế dưới bàn trước kia đều bị lấy đi đốt sưởi. Có hai cái bàn cũng bị đem đi đốt sưởi, còn một tầng trên của giường trên dưới, cũng có hai giường bị chẻ đốt sưởi, vụn gỗ trăng trắng vẫn còn tại chỗ. Trong nhà có bốn giường dưới và một cái bàn hoàn chỉnh. Trên giường cách cửa ra vào gần nhất, bởi để người vào có thể ít nhất bước mấy bước, trên giường xếp liền sáu thi thể, người thì đầu hướng ra cửa, người thì chân quay ra cửa. Trên giường cách cửa ra vào sát trong nhất, chỉ xếp ngang hai thi thể thưa rộng, hình như sau khi chết, họ vẫn hưởng tôn quý, mới được xếp thưa hai người một giường. Ngay trên bàn dưới cửa sổ cũng xếp ba thi thể mặc quần áo bông. Mặt hai thi thể đang trông ra bên cửa sổ.Trong ánh sáng đỏ sẫm và thanh lạnh mái tóc bơ phờ như tổ quạ giữa đồng hoang. Đứng ở đầu giường sáu xác chết ở cửa ra vào, từ xa tôi nhìn rõ trên bàn có một thi thể là ai. Mấy năm trước có lần đơn vị tổ chức một cuộc hội thảo giáo dục, nhà ngôn ngữ học này đến muộn mấy phút. Cấp trên hỏi ông tại sao đến chậm, nhà ngôn ngữ học đáp đột nhiên hai chân ông tê buốt, đi đường rất chậm. Cấp trên cúi xuống nhìn chân ông, phát hiện ông xỏ giầy trái sang chân phải, giầy phải sang chân trái. Thế là cấp trên cười, bắt ông đến khu dục tân. Đến khu 919, nhà ngôn ngữ học đã sáu mươi tám tuổi. Tự điển và từ điển dân cả nước sử dụng chính là ông bỏ ra mấy năm chủ trì sữa chữa biên soạn. Bây giờ nhà ngôn ngữ học nằm ở đây, không bao giờ nói được nữa. Học giả và ông sống cùng nhà, cho nên khi vào cửa, học giả đã bắt đầu lật mép chăn, quần áo và chiếu cói để nhận biết từng người, xem xác ai bị xẻo chỗ nào đem luộc. Đến trước mặt nhà ngôn ngữ học trước cửa sổ, ông đứng lâu hơn một lúc. Ông đứng lâu thêm và im lặng chính là để  tỏ lòng kính viếng. Nhìn thấy trên bàn dưới đầu nhà ngôn ngữ học, mất đi thứ gì đó có hình dáng như một miếng khoai lang phơi khô cong lại, ông lấy tay thử chạm vào miếng khoai lang khô, vội vàng rụt tay lại, sau một lát thẫn thờ, ông lại lật đầu nhà ngôn ngữ học ngoái nhìn một cái. Tôi và học giả đều nhìn thấy dưới đầu ông không còn tai. Vật có hình dáng như miếng khoai lang khô ở góc bàn chính là tai trái của ông. Bởi vì trời quá lạnh, thi thể bị đông thấu, khi thân ông bị người ta cắt xẻo đã sơ xuất chạm vào rơi mất tai.


            Từ bên bàn của nhà ngôn ngữ học lùi đến giữa nhà, tôi bảo đừng xem nữa. Học giả ngần ngừ một lát, lại đi đến thi thể để trên giường trong cùng. Vừa đến dưới giừờng, tôi nhận ra xác chết hai người độc chiếm một giường là giáo sư tôn giáo và một phó giáo sư trẻ tuổi. Giáo sư tôn giáo vốn không ở trên giường này, nhưng bây giờ ông lại được xếp ra đây. Tôi hoảng hốt bước đến lật chăn đắp trên người ông, chỉ nhìn thoáng qua đã thấy buồn nôn dồn lên cổ họng. Giáo sư tôn giáo không còn cánh tay và chân, ông đã biến thành một cọc xác nằm trong chăn, giống như một xác thối rữa đào trong mộ sau nhiều năm. Tôi vội vàng đắp chăn lại cho ông. Tôi đau khổ nhanh chân đi ra khỏi nhà xác. Ngồi xổm ở cửa liên tục ợ mửa nôn khan, như có búi cỏ thối nhét trong cổ họng.


-           Giáo sư tôn giáo thế nào? - Học giả cũng ra theo hỏi.


Tôi ngoái đầu đáp:


-                      Chỗ nào ăn được đã mất hết.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Tứ thư. Tiểu thuyết của Diêm Liên Khoa. Vũ Công Hoan dịch.


Nhà văn Vũ Công Hoan gửi www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 17.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 17.06.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 07.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
xem thêm »