tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30975750
Tiểu thuyết
29.04.2013
Diêm Liên Khoa
Tứ thư

5.“LỐI CŨ” .


 


            Đợt gió mùa đông bắc rét hại kéo dài bảy ngày. Bẩy ngày sau bỗng dưng trời ửng sáng. Mặt trời như một bó lửa xuyên qua lớp nước bùn toả ánh sáng lờ mờ. Nhiệt độ không khí đã tăng. Trong doanh trại lại có tiếng bước chân người. Tôi nghe tiếng bước chân mới bước khỏi nhà. Giầy và thắt lưng da luộc trong nổi đã ăn hết. Ngay đến nước đen đen cũng bị ba chúng tôi húp từng ngụm sạch nhẵn. Được cái giữa lúc này, mặt trời lên, con người có thể ra khỏi nhà tìm kiếm hạt cỏ, đào rễ cây. Khi buổi sáng vừa đến, lúc mặt trời ở ngang mặt, tiếng bước chân lạo xạo từ đằng sau khu doanh trại từ từ vọng đến, tôi uống hai ngụm nước luộc giầy và thắt lưng da trong nồi, đi ra cửa theo tiếng bước chân. Vừa đặt chân cảm thấy đất cát bay rơi trên đất đã dầy đến nửa thước, dẫm lên như dẫm trên chăn bông. Đứng ở cửa, khi đột nhiên nhìn thấy mặt trời, trước mắt tôi là một dải vàng tươi đang bay. Tôi dụi dụi mắt, che tay lên trán, nhìn thấy người đầu tiên từ nhà ra khỏi cổng khu chín trăm chín mươi chín lại là nữ nghệ sĩ. Chị vẫn mặc chiếc áo màu tươi hồng nhạt, đến cồng doanh trại, nhìn chung quanh, nhìn thấy cạnh đường trước cổng có một đoạn tre nhỏ to bằng ngón tay cao nửa người cắm thẳng đứng. Trông thấy đoạn tre nữ nghệ sĩ đi chậm lại, nhìn bốn phía, lại rảo bước đi đến chỗ cọc cắm , sang bên kia đường nhổ lên nhìn vứt ra đất, rồi chị đi về hướng khu chín mơpì tám hẹn gặp trước kia.


            Sự việc y như tình tiết kịch trên sân khấu. Cánh đồng hoang dã vắng vẻ bao la sau mấy ngày gió to, không hề có một con chim bay trên trời. Cánh đồng và đường đi đều bị bụi cát mềm phủ kín. Con đường thông đến khu 918, mặt đường bằng phẳng, mềm nhũn bước lên thụt đến hai tấc, dấu chân rõ mồn một như hàng dấu in trên mặt đất. Bỗng dưng tôi cảm thấy dưới chân có sức bật hơn trước. Tôi biết đoạn tre cắm trước cổng là của gã cấp trên khu chín mời tám, là tín hiệu báo cho nữ nghệ sĩ có thể đến nơi hẹn. Từ khu doanh traị đi ra, tôi bám theo chị từ xa xa. Tôi nhìn chị y như một búi lửa đi giữa đồng không mông quạnh không một bóng người. Chị mặc kệ đằng sau có người hay không, cứ đi phăm phăm, không ngoái lại, dù đi đến lúc mệt lử phải dừng lại nghỉ, chị cũng không quay lại nhìn tôi.


            Mọi sự diễn ra như tôi dự đoán, nữ nghệ sĩ men theo con đường mòn loáng thoáng mới nhìn rõ lối đi lên phía trước, ba bốn lần nghỉ, đến bờ ruộng chị cắm cây tín hiệu trước kia của khu 918. Bởi không tìm thấy cây cắm không biết chị đã cắm bao nhiêu lần, liền bắt đầu lại tìm cây khác cắm trên đất cát xám. Để có thể nhanh chóng khiến gã đàn ông của khu chín mười tám nhìn thấy cọc cắm đi ra, chị tìm được ba  cành cây cao ngang ngực ở bờ ruộng, lấy từ trong túi ra một khăn mùi xoa vuông cắn xé thành dải nối ba cành cây vào nhau, cắm mạnh bên bờ ruộng làm cho cây gậy cao hơn một trượng đứng tại đó như cột cờ. Xong xuôi mọi việc chị rung rung, tin chắc nó không đổ, cuối cùng nhìn chung quanh, chị đi đến chỗ lò luyện.


            Khi chị đi, chị vừa lấy tay chải tóc, vừa kéo vạt áo và cổ áo. Lần này chị  chỉnh hướng đi về phía lò luyện, chân bước chậm lại, thỉnh thoảng quay lại nhìn cành cây và hướng  khu chín mười tám, hình như sợ cành cây đổ, sợ gã đàn ông kia không từ khu đi ra. Nhưng chị đã lo thừa. Vừa chui vào trong lò luyện không lâu, gã đàn ông từ trong khu đi ra, hình như gã nấp đâu đó chờ cành cây cắm ở bờ ruộng. Tôi nấp ở một cái hố cách bờ ruộng không xa, hố đất ấy, vì cơn gió cát sắp lấp đầy. Tôi nhảy xuống hố, tôi không thể không bò trên đất cát hơi nhô đầu lên theo dõi. Tôi nhìn thấy gã đàn ông khi từ khu 918 đi ra, vẫn mặc bộ quân phục cũ, tay xách một túi thức ăn,mùi đậu rang từ túi bốc ra, khiến mũi họng cứ phập phà phập phồng run rẩy. Gã đàn ông đi một bước, nửa túi đậu nành rang cứ va vào đùi gã. Nhưng mặc dù mùi đậu rang bay theo gã, gã vẫn sải bước thoăn thoắt, không hề có một chút giống người trong nạn đói. Đến chỗ cắm cây, gã vội nhổ cành cây, vất ở bờ ruộng, khi quay người định đi đến cạnh lò luyện nữ nghệ sĩ vừa đi qua, tôi bỗng đứng phắt dậy, bước rất nhanh và đột nhiên đứng trước mặt gã. Sự xuất hiện của tôi khiến gã bối rối không kịp trở tay. Gã ngẩn người sững sờ, nét mặt hết sức kinh ngạc. Trong giây lát tôi đứng trước mặt gã hai bước, nhác trông, tối thiểu gã cũng cao hơn tôi nửa cái đầu. Vai gã rộng ngực nở như cánh phản, nhưng trên khuôn mặt sần sùi lỗ chỗ tổ ong, hơn nửa chiếc răng cửa trong cái mồm to rộng đã không còn, được gắn một cái răng to vàng loè phơi dưới nắng. Tôi không ngờ gã xấu trai đến thế. Tôi bỗng dưng hận nữ nghệ sĩ. Chị lại lén lút thông dâm với thằng cha xấu như ma mút này. Tôi chua xót trong lòng đến phát ớn. Bụng tôi chợt lên men nở ra một bầy ruồi  bay à à. Nhìn bộ quân phục cũ mặc trên người gã răng vàng, có mấy miếng vá to tổ bố trên đùi gối và khuỷu tay gã, tôi liếc gã có vẻ khinh thường, vừa lạnh lùng vừa nhạo báng nói với gã.


            - Tôi đã  nhìn thấy chuyện gian dâm của anh trong lò luyện, muốn tôi không tiết lộ với người khác, ít nhất anh cũng phải sẻ cho tôi một nửa lương thực xách trong tay.


            Gã răng vàng nheo mắt nhìn tôi:


-           Anh là ai?


-           Tôi ở khu 919, cùng với nữ nghệ sĩ.


-           Đù mẹ, cũng là phạm nhân phải không.


            Gã răng vàng bỗng cười với tôi, giơ túi đồ ăn lên lưng chừng . Trên mặt, trên thân gã nhẹ nhõm hẳn đi.


            - Muốn ăn hả? Mày lại đây để  tao dọi cho mày một phát. Tao dọi một phát mày không chết lăn quay, thì túi đậu nành rang này thuộc về mày. Nếu tao dọi một phát mày chết, cũng coi như trước lúc ngủ với giun mày không bị chết đói.


            Vừa nói gã vừa vẫy túi đậu rang lên trước mặt. Mùi đậu nành rang mỡ phả vào mặt tôi.


            - Ngửi thấy thơm chưa? Ăn một nắm có thể cứu sống một mạng người. Lại đây tao dọi cho một cái, dọi một cái không chết mày sẽ có nửa túi đậu rang.


            Rành rành gã bảo tôi đến để gã đạp. Nhưng gã lại sấn đến, nét mặt đằng sát khí, y như một bức tường đổ sập lên tôi. Tôi không thể không vội vàng lùi lại.


- Tôi cũng chỉ nói thế thôi, chứ đâu có nói chuyện của hai người với ai khác.


            Tôi đáp, càng lùi càng nhanh. Khi định quay người chuồn vội, gã liền cười đứng lại.


-           Sợ  hả?


Tôi im lặng, lại dừng nhìn gã.


-           Mày biết tao là ai không?


Gã khinh bỉ nhìn tôi, lại nhìn nhà khu chín trăm mười tám:


            - Tao nói thật, tao là cấp trên của khu chín trăm mười tám. Khi làm lính, tao đánh chết một người như dẫm chết một con kiến. Nếu mày còn muốn sống hãy liệu cái thần hồn mau mau cút về khu chín trăm mười chín của chúng mày.


            Đến bây giờ giọng gã oang oang ngạo mạn, nhìn ánh mắt tôi như kẻ bề trên phê đấu tội phạm. Nói xong, gã nhếch mép cười, như đùa nghịch, gã nhổ một bãi đờm trước mặt tôi. Trong ánh mắt lạnh lùng ngạo mạn và tiếng cười của gã, trong giây lát đờm trong mồm gã nhổ xuống đất, tôi quay người đi như một kẻ cắm đầu cắm cổ hùng hục đi chợt đụng phải một bức tường, không thể không giật mìmh quay trở lại. Đi được mấy bước, tôi cảm thấy gã cũng quay người đi đến chỗ nữ nghệ sĩ đang chờ gã trong lò luyện. Thế là tôi bước chậm lại, thở một hơi dài.


            Nhưng lúc ấy, tiếng gã gọi vọng lại đằng sau tôi.


-           Này, chờ một lát.


Một lần nữa tôi sợ hãi đứng lại.


            - Mày có muốn cùng tao đi đến lò luyện xem lại tao chơi con bé trí thức thành phố chúng mày như thế nào không?


Gã đứng trong ruộng hoang, ngửng cổ nói to với tôi:


            -   Dân trí thức thành phố chúng mày – Con bé trẻ đẹp này, nó bảo với tao nó là nhà giáo dạy nhạc, là nghệ sĩ đánh đàn pi-a-nô. Tao chơi nó như chơi đàn, sướng cực kỳ, cứ để cho nước nửa dưới người nó chảy thoải mái từ háng xuống đùi.


            Không trả lời, cũng không dám đứng thêm, tôi như con chó bị đòn đau. Trong tiếng cười man dại của gã, tôi chạy sang cạnh đường đi về khu 919.


            Về đến sân doanh trại 919, tôi phát hiện cổng lớn không chỉ có dấu chân tôi và dấu chân nghệ sĩ in trên đất cát mềm. Ở đó đã có nhiều dấu chân rời rạc từ doanh trại đi ra, kéo dài sang cánh đồng bên ngoài. Tôi biết đó là những người còn sống đều đã ra đồng hoang kiếm hạt cỏ, cửa nhà ở Con Trời vẫn đóng im ỉm, có hai hàng dấu chân đi qua dưới cửa sổ và cửa chính của Con Trời, không biết họ đến cửa chính và cửa sổ nhà Con Trời thăm dò cái gì hay là trao đổi gì với Ngài. Đã mười mấy ngày nay tôi không nộp những bài viết “Tội nhân lục” cho Con Trời bởi vì mười mấy ngày này, thật tình tôi đói lả, không cầm nổi bút mà Con Trời cũng ngày càng kẹt xỉ đối với tôi. Có lúc tôi nộp cho Ngài mười mấy tờ viết kín đặc mà Ngài chỉ cho tôi một nắm đậu nành rang với hơn chục hạt. Tôi dốc sức viết một tờ mấy trăm chữ mà chỉ được Ngài cho có mấy hạt, tôi đâm chán viết “Tội nhân lục”. Tôi nhìn cửa nhà con Trời hình như đóng tháng tháng năm năm, tôi lặng lẽ đi về nhà mình. Sân doanh trại rất yên ắng giống như những ngôi mộ sau khi bị gió cát vùi lấp. Nỗi tuyệt vọng từ bốn phía ùa đến khiến con người cảm thấy từ trong lòng có thể ép ra nước thối khẳm của xác chết. Tôi đứng ngẩn ngơ ở cửa một lúc, khi bước vào nhà, tôi đột nhiên nhìn thấy học giả không ra đồng hoang bới rễ cây và nhặt hạt cỏ. Ông ngồi tĩnh lặng trên giường, thấy tôi vào liền cúi nửa người nói:


-   Về rồi phải không?


          Ông hỏi thế hình như biết tôi đi đâu. Tôi không thể không gượng cười nhăn nhó. Xem ra tôi vẫn không trả được đồ ăn trộm của ông.


-   Nữ nghệ lại đi lò luyện phải không?


Ông nhìn tôi bằng ánh mắt đen ngòm. Tôi gật đầu với ông sau đó ngồi trên giường của giáo sư tôn giáo đã chết. Ông không hỏi tôi thêm gì nữa, tôi cũng không kể với ông cảnh ngộ của nữ nghệ sĩ về những điều mắt thấy. Khi mặt trời đã lên gần đỉnh đầu, hơi ấm áp bảy ngày nay không có thì hôm nay lại bắt đầu xuất hiện giữa lối cũ Hoàng Hà. Trong nhà có khí lạnh u ám nhưng xét cho cùng bên ngoài có ánh nắng, tuy lạnh nhưng không sưởi lửa không cuốn chăn vẫn ngồi được.  Tôi và học giả đều thọc hai tay vào trong ống tay áo, đều luôn luôn giậm hai chân đút vào ủng bông rách. Học giả ngẩng lên nhìn tôi:


-   Theo anh, nữ nghệ sĩ về có mang cho chúng ta thức ăn không?


          Thấy nét mặt ông đờ đẫn thành thực, không có vẻ châm chọc bôi xấu, tôi liền nói một cách khẳng định:


          -   Có đấy. Hôm nay gã đàn ông kia đem đến cho nữ nghệ sĩ không chỉ một nắm đậu nành rang mà là một nửa túi.


Mắt học giả chợt sáng lên, lại cúi đầu giữa hai chân, hình như suy nghĩ lâu lắm, cuối cùng ông ngẩng lên nói:


            - Chỉ cần cô ấy đem về cho chúng ta một nửa bát đậu nành rang, sau này được tự do về nhà, mình sẽ định cắt đứt vợ lấy cô ấy.


Tôi có vẻ bất ngờ nhìn ông.


-           Lẽ nào anh coi nữ nghệ sĩ là một con điếm.


Tôi lắc lắc đầu.


          -    Đúng thế - học giả nói – năm ngoái khi luyện thép, mình đã tranh cho cô ấy năm ngôi sao, cô ấy bảo muốn lấy mình nhưng lúc ấy minh chưa đồng ý.


Tôi không biết nói tiếp với học giả gì hơn, chỉ giậm chân cho khỏi lạnh. Nghe ông nói như một học sinh, chốc chốc lại nhìn ra ngoài cửa, mong nữ nghệ sĩ sẽ nhanh chóng giẫy ra khỏi dưới thân gã đàn ông trong lò luyện, trở về trong doanh trại, đến thẳng chỗ chúng tôi, cho học giả một hai bát đậu rang. Tuy chị ấy cho học giả đậu rang nhưng học giả không thể không cho tôi một ít. Tôi lại ngửi thấy mùi thơm dầu của đậu nành rang từ ruột và dạ dày bốc lên tận cổ họng. Họng tôi khô rát, nhưng ruột và dạ dầy lại réo ùng ục. Nhìn trong nhà thấy chậu rửa mặt luộc thắt lưng da và giầy da dựa nghiêng vào đầu giường, có một chút nước đen đen ở đáy chậu đã đóng băng, tôi bước đến cầm chiếc chậu gõ xuống đất, miếng băng đen bong ra, tôi nhặt lên đút vào mồm biến thành nước. Học giả lại thư thả hỏi tôi một câu:


          -      Theo kinh nghiệm của anh, nạn đói này suy cho cùng có tính chất khu vực hay toàn quốc?


Tôi nghĩ một lát rồi đáp:


          -     Chí ít cũng là một nửa nước, không thì cấp trên không thể không cho chúng ta một hạt gạo.


Học giả lại cúi đầu một lát:


          - Có thể chúng ta thật sự không còn tác dụng đối với nhà nước này –


Ông vừa nói vừa ngẩng đầu, nghi nghi hoặc hoặc, nói tiếp - Cần có người chết đói, có lẽ cấp trên nghĩ đến chúng ta đầu tiên.


Không ai nói gì nữa. Tôi đứng dậy giậm chân cho ấm, học giả cũng làm theo, giẫm một lúc, học giả cầm chiếc túi vải đựng hạt cỏ ở đầu giường chuẩn bị đi ra ngoài. Tôi hỏi ông:


- Anh không đợi nữ nghệ sĩ à?


Học giả đứng cạnh giường gượng cười bảo tôi:


            Nếu cô ấy có thể cho chúng ta một nắm thức ăn thì ít nhiều anh cũng dành phần tôi.


            Nói rồi học giả còng lưng ôm bụng ra khỏi cổng. Tôi không biết mình có nên theo học giả đi ra đồng kiếm hạt cỏ ăn hay không, cứ thế tôi do dự ở trong nhà. Hết đứng lên lại ngồi xuống, hình như có một việc không cam chịu đang đợi tôi.


Nhưng đợi như thế một lúc lâu, qua khung cửa tôi nhìn thấy có một người đi ở cổng doanh trại, không phải phạm nhân của khu 919, từ ngoài cổng ông ta đi vào trong sân nhìn bốn phía như tìm ai đó. Tôi vội vã nhảy bật khỏi giường chỉ mấy bước đã ra đến ngoài cửa. Tôi bỗng sững sờ như chết đứng. Con người ấy chính là gã đàn ông đã hẹn gặp thông dâm với nữ nghệ sĩ. Tay hắn xách nửa túi, khoảng mười mấy cân đậu nành rang. Nhìn tôi gã đi thẳng vào cổng, mùi đậu nành chín mỗi lúc một đến gần lan toả trong nắng như mây bay dưới bầu trời. Khi gã xách túi đậu nành đến gần, tôi đã nhìn rõ sắc mặt và bước chân của gã. Tôi cứ nhìn thẳng vào ngực hắn, tuy vẫn là bộ quân phục cũ vá víu, nhưng khi đi gặp nữ nghệ sĩ thì không còn bất cứ vết bẩn nào, nhưng hiện tại trước ngực hắn gài ít nhất cũng phải đến hơn chục huân chương chiến công. Những huân chương óng ánh này đều là hình sao năm cánh, chỉ có điều sao năm cánh ở trong đĩa tròn hình mặt trời, có ngôi sao không có đĩa tròn nhưng bên trong sao vàng óng là màu đỏ chói lọi. Những tấm huân chương chiến công này kêu leng keng trứơc mặt gã như bước chân và nét mặt nữ nghệ sĩ đi theo hắn. Sau khi đến trước mặt tôi, hắn nhìn tôi, đứng lại theo kiểu chào nhà binh, vứt nửa túi đậu rang trong tay xuống trước mặt tôi nhếch mép nói:


          - Tao lương thiện quá, lẽ ra không nên cho cô ấy ăn, mi sợ chết đói thì đi đem chôn cô ấy.


Vừa nói, gã vừa vỗ lên huân chương chiến công trước ngực:


- Biết tao là ai rồi chứ? Định đi tố cáo tao, ngày mai tao sẽ cho chúng mày giấy bút để viết đơn kiện.


Không nói gì hơn nữa, gã quay người đi ra ngoài khu doanh trại 919. Khi hắn mất hút phía sau bức tường ngoài cổng, tôi nhặt nửa túi đậu rang lên, đi vào nhà cởi túi, bốc một nắm nhét vào mồm nhai nuốt ngấu nghiến, lại nhét vào túi mình mấy nắm, rảo bước đi đến dẫy lò luyện ở phía nam khu doanh trại mấy dặm. 


Dọc đường, tôi  vừa đi vừa ăn đậu rang. Bởi phải đi đến chỗ lò luyện, bởi cứ thở hổn hển, cứ đi vài bứơc lại phải nghỉ, còn bởi vì đậu rang quá khô, không có nước uống trôi xuống bụng, khi nuốt đậu, tôi cũng phải dừng bước, vươn cổ 45 độ lên trời, nuốt xong mới có thể đi nhanh được mấy bước. Cứ thế khi tôi đến lò số 2 của dãy lò luyện, mặt trời đã ngả về phía tây, chiếu thẳng xuống đỉnh lò. Trong lò sáng sủa không một làn gió nhẹ, ấm như nằm trong ổ. Ngay trong ổ ấm sáng đó, nữ nghệ sĩ ở bên dưới tường lò sát phía đông. Chị chết trong tư thế quì trên chăn lót cỏ, quần tụt đến cổ chân, đít  trần truồng chổng lên lưng chừng, máu từ đít chảy ra cứ theo phía trong háng chảy mãi xuống quần và cổ chân, còn đầu chị gục trên mặt đất, mặt hơi ngoẹo ra ngoài, mồm lộ ra khỏi nửa mặt, đến lúc chết vẫn nhai đầy mồm hạt đậu rang đã nhai vụn và còn nguyên hạt, hơn nữa, cùi tay chị vẫn còn chống trên đất mà hai tay vẫn nắm chặt hai nắm đậu nành rang.


Trong kỳ kinh nguyệt, chị đã phải quỳ chổng mông để hầu hạ gã đàn ông mà bị chết vì tắc nghẹn đậu nành trong cổ. Chết trong tư thế khốn khổ như thế, dù thế nào, cũng khiến tôi không chấp nhận nổi với một nữ nghệ sĩ trẻ đẹp chơi đàn pi-a-nô. Đứng dưới ánh sáng lò luyện, như một bản năng, tôi thò tay thử mũi chị, sau đó kéo quần chị lên, đặt chị nằm thẳng trên chăn đầy bụi đất, bắt đầu dùng ngón tay moi từng chút từng chút đậu nành nuốt vào mồm, lâu lắm, đậu nành vụn moi trong mồm chị ra gần bằng một nắm tay, cho đến khi mồm chị ngậm lại được. Đôi mắt trợn trừng do nghẹn khô có thể khép hờ lại, tôi để chị nằm hơi thư giãn dễ chịu.


Ngoài trời lại nổi gió nhẹ, trong lò yên ắng và ấm áp, như cái lồng hơ dưới lửa lom rom. Bên thân nữ nghệ sĩ, tôi nửa ngồi nửa tựa vào tường lò, như con sâu ngủ đông trong đất, gió thổi qua cửa nóc lò, âm thanh để lại quyện trong lò khiến cho sự im lặng càng sâu thăm thẳm. Có hai con chim sẻ rừng bay qua cửa lò. Một lát sau, hình như chim sẻ ngửi thấy mùi đậu rang trong lò luyện, nó lại thử bay vào trong cửa lò, khe khẽ kêu, nhảy đến chỗ đậu nành tôi moi trong mồm nữ nghệ sĩ . Lúc này tôi nhìn thấy những con chim sẻ đói giơ xương tranh ăn như những người trong mùa đông vì thiếu hạt cỏ dại như năm trước, chúng cũng đói lõm diều, hai chân rụng lông, xương gầy guộc. Có lẽ chúng cho rằng, cả tôi và nữ nghệ sĩ đều đã chết mới bay đến trước chỗ đậu nành mổ ăn lia lịa. Để chứng minh tôi còn sống, khi một con chim sẻ nhảy lên chân, tôi động đậy chân, hai chú chim sẻ liền bay lên nóc lò. Nhưng một lúc sau, không biết từ đâu, một đàn chim  sẻ  bay đến đậụ ở cửa lò và nóc lò, đều thử bay vào trong lò để ăn đậu nành, tiếng kêu lích chích ở ngoài vào như mưa nhỏ giọt. Nhưng nhìn thấy tôi chúng không dám bay vào, đành bay ở bên ngoài kêu lích cha lích chích.


Tôi nhìn trời trên đỉnh lò, nhìn đàn chim sẻ đói ăn cứ bay đi bay lại. Một lúc sau, tôi ngồi bên nữ nghệ sĩ, gối đầu chị lên chân mình, để mái tóc đen nhánh của chị xõa xuống mu bàn tay tôi lạnh buốt như nước, khiến tôi cảm thấy có ấm áp của đàn ông cùng dựa vào đàn bà từ xác nữ nghệ sĩ qua đùi tôi lan ra  toàn thân. Lúc này, trời u ám, trong lò tối lờ mờ, chim sẻ lại mạnh bạo bay tới, tôi xua ngón chân đuổi chúng đi, rồi khẽ vuốt mặt nữ nghệ sĩ. Trong ánh sáng lờ mờ, mặt nữ nghệ sĩ màu bùn đọng xanh vàng, vuốt lên như vuốt tấm vải lụa có nước đóng băng. Cứ thế tôi vuốt mặt chị hồi lâu, rồi bế người chị vào lòng, để nửa người trên chị lên hai chân tôi, cứ tĩnh lặng như thế, tôi hưởng thụ tình yêu của một xác đàn bà. Khi mặt trời lặn, tôi cõng nữ nghệ sĩ về doanh trại.


 


5          LỐI CŨ


            Mặc dù  là vì sau khi nữ nghệ sĩ chết đem đến cho tôi một chút tình yêu của đàn bà, hay là vì chị chết đi để lại cho tôi nửa túi hơn chục cân đậu nành rang, hình như tôi cũng không nên cõng chị đến nhà xác các dẫy trong khu, xếp chị lên như chất gỗ củi. Dù chỉ vì nửa túi đậu nành rang, tôi cũng nên cõng chị về, chôn trên mảnh đất hoang sau doanh trại.


            Tôi cõng xác nữ nghệ sĩ đi, dọc đường nghỉ đến tám chín lần. Mãi đến khi mặt trời lặn đằng tây, mới đến bãi hoang sau doanh trại đã từng chôn mấy chục người. Có một cái xẻng và cuốc chim vứt bên mộ một giáo sư. Mấy chục nấm mộ ấy, bởi mấy ngày gió cát vùi lấp, bây giờ tuỳ ý đặt trên mấy chục đống đất ấy. Đặt xác chị xuống, để chị nằm nghiêng sát bên cạnh mộ đồng đội khác, t&oci