tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27644581
Tiểu thuyết
26.04.2013
Diêm Liên Khoa
Tứ thư

2          LỐI CŨ


 


            Cứ tưởng vị lãnh đạo nhà nước cao nhất cao nhất đến thăm khu dục tân, đầu xuôi đuôi lọt, tất cả mọi việc trên đời đều sẽ được giải quyết, giống như một bó rối  bòng bong được lãnh đạo nhà nước gỡ ra đầu mối có thứ tự nhất. Chí ít, nạn đói sẽ chấm dứt từ đây, trở lại mức cũ,  tháng nào cũng cung cấp đủ số lương ăn cho mọi người. Nhưng sau khi ông cấp trên cao nhất cao nhất đi khỏi, ngoài hai bao tải bột mì ông để lại, một bao bột tiểu mạch, một bao bột ngô, mỗi bao một trăm cân, các việc khác còn lại đều y như lúc ông chưa đến, đều vẫn mờ mịt bất lực và tuyệt vọng mênh mông.


            Tuyết đã tan một phần lớn, chỉ ở trong bóng râm chân đê và đầm ao thấp trũng vẫn còn màu trắng và đất chết đóng băng. Hai trăm cân bột chia cho mỗi người không đến hai lạng và một cốc đánh răng. Mấy ngày sau, hết bột mì, người lại bắt đầu đói. Đáng sợ hơn là chuyện, mỗi người mỗi ngày được cấp hai lạng bột ngô không còn nữa. Cấp trên bảo, nhân dân đều không có ăn, còn quản gì khu dục tân.Vậy là ai cũng bị đói, phải tự tìm kiếm cái ăn cứu mạng trong đồng hoang. Sang tháng chạp, có một phạm nhân chết đói, rành rành tối hôm qua còn có người thấy ông trở mình trên giường, sáng nay ông đã chết trong chăn. Ông là nghiên cứu viên của Viện khoa học nông nghiệp tỉnh. Chuyên môn nghiên cứu lai tạo giống lúa, cũng là ông Thiên dẫn dắt mọi người trồng ruộng thí nghiệm sản lượng mấu vạn cân, nhưng ông lại chết đầu tiên. Học giả dẫn người đem xác ông chôn trên mảnh đất trống đằng sau khu doanh trại. Khi thu thập di vật phát hiện dưới gối ông cất giấu một nắm hoa hồng đỏ mới giành được, tất cả bảy mươi bông, bỏ trong một chiếc phòng bì, nếu đổi sao năm cánh sẽ được ba ngôi sao. 


            Người cùng nhà đã đốt chiếc phong bì trước mộ ông. Có người bảo đốt đi đáng tiếc, học giả trợn mắt nhìn anh ta rồi cho đốt, để hoa hồng nhỏ theo ông  Thiên sang thế giới bên kia. Khu 919 cuối cùng đã có người chết đói. Người sống đương nhiên trong lòng càng hốt hoảng. Người cùng nhà với ông Thiên đã chuyển sang ở nhà khác. Học giả lại vịn tường đến từng nhà nói:


            - Đừng nằm, không được để người sống chết đói sống, tất cả phải ra ngoài đồng tìm cái ăn!


            Vậy là mọi người đều run rẩy rà mò ra cánh đồng chung quanh khu doanh trại nhổ rễ cỏ, tìm thân cây ngô mùa thu còn sót chưa mục, tìm những quả cỏ và hạt cỏ trên cây cỏ như đậu bóc trong bãi cỏ hoang. Buổi sáng mặt trời lên, mặt đất ấm áp, mọi người đều ra đi, có người đi không nổi cứ bò trên đất đi như chó, trên đồng vắng, khi người ta ngồi xổm, lê bò tìm quả cỏ hạt cỏ, giống như đàn dê bầy cừu thả bừa trên cánh đồng hoang. Khi mặt trời lặn người lại đi, lại bò về khu doanh trại, giống như dê cừu về chuồng đúng giờ lúc mặt trời lặn. Nhưng ngay trong buổi hoàng hôn này, khi người ta lê, bò từ đồng hoang về, có người trông thấy mộ của ông Thiên, nghiên cứu viên viện khoa học nông nghiệp chôn ở đằng sau khu doanh trại bị đào bới, xác ông bó chăn chiếu bị người ta moi xẻo từng mảng, từng miếng, để  lại những lỗ trên đùi trên bụng như đất bùn đất đen bị xẻng cuốc bới mạnh.


            Con người đã bắt đầu ăn vụng thịt người.


            Mặt trời lặn mang theo cái lạnh giá của mùa đông hơi hơi hơ ấm lên chốc lát trên cánh đồng hoang vắng, rồi sáng đỏ bị mây đen che lấp. Gió bắc gầm rít, vù vù thổi về. Không biết ai nhìn thấy trước mộ ông Thiên bị đào lên, khi học giả, giáo sư tôn giáo, nữ nghệ sĩ từ đằng sau đi đến, thì mọi người đã xúm đông xúm đỏ xung quanh mộ, như xem một việc lạ lùng kinh khủng, nét mặt ai cũng ngạc nhiẽn xám  ngoét, không dám tin trong số họ lại có kẻ ăn thịt người. Nữ nghệ sĩ, nữ bác sĩ và mấy người khác nhìn hố chôn bị đào bới và xác người bị cắt xẻo, ngồi trên đất trũng buồn nôn. Học giả chống gậy từ phía sau đi đến, hố mẳt trũng sâu của ông đen đen, bước đến trước mộ bị đào bới vừa nhìn, ông đã vứt mạnh cây gậy, nét mặt đanh lại và đỏ sẫm như phun máu:


-           Mẹ kiếp, dám ăn thịt người, mi còn coi là kẻ sĩ không! Mẹ kiếp!


            Ông chửi rồi quay người, liếc nhìn những người đằng sau, như muốn tìm ra kẻ đào thi thể nhà nghiên cứu trong đám người kia. Nhưng sau khi liếc nhìn, trong lúc mọi người đang sợ hãi bởi ánh mắt của ông, ông không nhìn nữa, bắt đầu sải bước đi về khu doanh trại. Gió dưới chân ông phần phật như ông xưa nay chưa bao giờ bị đói. Nhưng chỉ được vài bước,ông lại không thể không vịn tường bao gạch xanh khu nhà ở thở hổn hà hổn hển, không thể không dừng lại, vuốt từng vốc mồ hôi vã ra đầy mặt.


            Giáo sư tôn giáo dẫn mọi người cũng lúc nhanh lúc chậm bám theo sau học giả. Những ai vốn bò trên đất nhích từng tý, cũng không bò nữa, hình như đều biết sắp xảy ra chuyện gi.


            Sau khi nghỉ lấy sức, học giả bắt đầu trẽ về nam, đi vào cổng khu doanh trại, nghỉ thêm lúc nữa, lại đi thẳng đến dãy nhà sau cùng. Tất cả đều như học giả định liệu, ông đến dẫy cuối cùng đẩy cửa gian chính giữa, bỗng sững lại ở cửa. Trong gian nhà này có hai đồng phạm hôm nay không theo mọi người ra đồng hoang tìm ăn rể cây và hạt cỏ, họ ở lại trong nhà. Một người là trưởng phòng văn hoá tỉnh, một người là phó giám đốc sở ngành giáo dục nhà nước. Lẽ ra họ phải là cấp trên từng cai quản con người, nhưng họ cứ quản, quản mãi, rồi chính họ cũng đến khu dục tân, trở thành kẻ tội phạm. Bởi vì ăn thịt người họ không bị chết đói, đã có sức sánh vai nhau dùng một sợi dây thừng treo cổ mình lên xà nhà. Họ mặc quần áo  sạch sẽ chỉnh tề, chải đầu tử tế, treo lên xà nhà, nhìn học giả vào cửa và người theo sau, mà dưới cửa sổ bên thân, họ dùng đá làm đầu rau đặt cái chậu rửa mặt dỉ mẻ,  trong chậu vẫn còn một nửa nước thịt luộc. Dưới chậu vẫn còn củi chưa cháy hết. Học giả bước vào, dơ chân đá chậu rửa mặt rỉ luộc thịt, nhìn thấy trên bàn cửa sổ để gói giấy, bước đến dở ra xem có mấy mươi bông hoa hồng nhỏ và hai ngôi sao họ mới tranh được, mà trên tờ giấy trắng gói sao và hoa hồng là bức thư họ viết để lại bằng bút chì:


             Xin lỗi, hai chúng tôi đã ăn thịt nhà nghiên cứu. Bụng đã no, chúng tôi có sức lực đã lên đường trước một bước. Người chết như đèn tắt khỏi cần dục tân cải tạo nữa. Anh chị em ai muốn sống thêm mấy ngày hãy ăn chúng tôi đi. Khẩn cầu duy nhất là sau khi các bạn ăn chúng tôi, tùy tiện chôn xương chúng tôi ở đâu đó, sau này báo cho gia đình chúng tôi đem xương chúng tôi về.


             Cám ơn anh chị em, những hoa hồng và sao này cho các bạn.


            Xem bức thư của cấp trên đã từng cai quản người để lại, nét mặt học giả hết xanh xám. Ông có vẻ bình tĩnh đứng tại chỗ. Giáo sư tôn giáo hỏi ông viết gì, ông đưa bức thư cho giáo sư tôn giáo xem. Xem xong giáo sư tôn giáo lại đưa cho người khác. Bức thư từ trong nhà chuyền ra ngoài nhà. Cuối cùng không biết ai đọc xong  giục:


-           Tháo họ xuống.


Thế là họ tháo hai đồng phạm ăn no trước khi chết xuống.


-           Nên báo cho Con Trời đến xem


Khi sắp đem chôn, tôi nhìn học giả nói:


-           Không thì Con Trời lại nhận xét họ mất do bỏ trốn.


            Do dự một lát, học giả liền đặt hai xác chết lên phản nằm của họ, đến nhà Con Trời thông báo.  Mặt trời sắp lặn hẳn, ráng đỏ cuối cùng giống như máu ngấm trên đất. Khi học giả dẫm đi trong sắc máu, giống như con ngài đói chao đảo bay trên máu. Ông nghe thấy tiếng đói kêu ùng ục trong bụng, như có nước chảy trong bụng định cuốn vào dạ dày và ruột ông. Không chỉ đói, bởi vì đói còn đau thắt ruột  lại. Tay ông đè bụng ấn mạnh. Nén như thế, sức lực trên thân đều dồn lên chân tay, mới có sức mà đi. Có một con sẻ rừng đậu ở cửa nhà Con Trời kiếm ăn, nhìn con chim học giả rất muốn nuốt chửng nó vào bụng. Sau khi nuốt nước bọt, ông dừng lại nhặt một hòn đá nhằm chim sẻ ném đi, kết quả hòn đá như hạt đào rơi xuống cách rất xa con chim sẻ. Ngay ném một viên đá ông cũng không còn sức. Con chim sẻ nhìn học giả kêu một tiếng vỗ cánh bay lên trời. Học giả từ từ bước, tìm ở chỗ chim sẻ dãi, ông trông thấy trên đất cát có hai hạt phân chim khô. Nhìn phân chim sẻ như hạt gạo, học giả không do dự nhặt lên cho vào mồm. Không biết ông có nhai hạt phân ấy hay không, nét mặt ông có vẻ quái dị, vươn cổ nuốt phân chim sẻ.


            - Ăn được không? – Giáo sư tôn giáo, nữ nghệ sĩ, nữ bác sĩ từ đằng sau bước lên hỏi.


            - Được -  Học giả đáp – Chim sẻ ăn hạt cỏ sống qua đông, hạt cỏ lại không bẩn.


            Họ đến trước cửa nhà Con Trời, đầu tiên bò lên cửa sổ nghe ngóng, không thấy động tĩnh, lại đến gõ cửa. Cho đến khi trong nhà có tiếng khe khẽ vọng ra, học giả mới đẩy cửa nhà Con Trời, giống như đẩy cửa nhà hai phạm nhân thắt cổ. Mấy người Học giả, giáo sư tôn giáo, nữ nghệ sĩ đều sững người trước cửa, không phải cái sững sờ run rẩy kinh hãi nhìn thấy trong nhà có người chết, mà là cái sững sờ  phát sáng đỏ rực.Con Trời không đói đến nước chỉ còn thoi thóp giống như người ta, hố mắt Ngài trũng hẳn, nhưmg mặt vẫn còn sáng. Đầy nhà toàn ánh sáng, ráng đỏ trước hoàng hôn dọi vào nhà Con Trời. Mọi người nhìn thấy Ngài nằm trên giường. Mà bên gường, trên đầu giường và trên tường trong giường Con Trời cài đầy, treo đầy những bằng khen và hoa hồng của Ngài bị cháy cấp trên đã phát bù cho Ngài đủ số lương. Bằng khen bốn bên sáng láng xếp thành hàng dán đầy tường trong giường Ngài, còn những hoa hồng to nhỏ bằng lụa, voan,  giấy, đỏ tươi, đỏ thẫm, đỏ nhạt, phơn phớt hồng đều buộc lên sợi dây nhỏ. Sợi dây treo bắt đầu từ đầu giường căng một vòng cạnh giường, hoa hồng nở đầy đầu giường, cạnh giường và cuối giường. Cả giường nằm của Con Trời đều bị màu đỏ tươi cuốn níu, cộng thêm ga trải giường nhuộm màu đỏ cùng cái chăn đỏ đen sẫm tím đậm, Con Trời hoàn toàn bị màu đỏ vây kín, khiến giường ngủ giống như một bồn lửa đang cháy, Con Trời giống như một bé Thánh mới sinh trong lửa. Ngài nằm trong ánh sáng đỏ. Cái chăn đắp trên người. Bên đầu giường đặt một cái ghế. Trên ghế để nửa bát đậu tương rang và nửa bát nước sôi. Mùi thơm đậu tương rang, bởi vì đói mà cồn cào ghê gớm, cứ xộc thẳng vào mũi. Con Trời nửa ngồi nửa nằm trên giường đang xem một quyển truyện tranh liên hoàn. Con Trời vừa xem vừa thò tay bốc đậu rang trong bát để trên ghế cho vào mồm. Ăn nhiều đậu, lại nhoài người bưng bát nước uống. Khi Con Trời đang xem truyện, ăn đậu, uống nước thì học giả, giáo sư tôn giáo và mấy người đi vào. Họ ngẩn người nhìn màu đỏ, sau đó nhìn vào bát đậu rang,


            - Lại có hai người chết đói - Học giả nói -  Đều đói đến mức người ăn thịt người.


            Gác quyển truyện tranh lên đầu giường, Con Trời  ngồi dậy:


            - Hôm kia ta lên cấp trên. Cấp trên bảo, khu chín trăm mười chín chúng ta người chết đói ít nhất, thưởng ta mấy cân đậu tương rang, các ngươi cũng ăn đi.


            Vừa nói vừa nhìn nửa bát đậu rang.


-           Có người ăn vụng thịt người. - Học giả nói tiếp.


            - Cấp trên nói – Con Trời nhìn mặt giáo sư tôn giáo  -  Quan trọng nhất là không để ai đi ra khỏi khu này.            


            - Cứ tiếp tục không cấp lương thực, mọi người sẽ chết hết.


            - Ta biết – Đói lắm sẽ có kẻ bỏ đi. Nhưng biết đi đâu? Cấp trên bảo, cả thế giới đều lâm vào nạn đói. Khắp gầm trời, chỗ chúng ta đây đất rộng người thưa, thế nào cũng phải sống qua mùa đông nạn đói này.


            Học giả nhìn mặt Con Trời.


-           Tóm lại không được để người ăn thịt người phải không nào.


Con Trời lại dở sang trang sau cuốn truyện tranh:


            - Trên thế giới ngày xửa ngày xưa đã từng xảy ra nạn đói lớn, người chết khắp gầm trời, có cả nạn lụt lớn, bị chết đuối gần hết, chỉ có mỗi gia đình ông Nô-ê sống sót.


            Học giả còn định nói thêm, nhưng ông lại chỉ đứng một lát trong gian nhà màu đỏ, rồi đờ đẫn đi ra. Sau khi ra khỏi cửa quay đầu lại nhìn, ra hiệu cho tôi, giáo sư tôn giáo và nữ nghệ sĩ cũng đi ra khỏi màu đỏ của Con Trời.


            Mọi người đã ra theo.


            Nhưng mọi người ra đến cửa, giáo sư tôn giáo để nữ nghệ sĩ đi ra ngoài, ông bước chậm và lại quay vào, đứng cạnh chiếc ghế trước giường Con Trời, liếc nhìn nửa bát đậu tương rang, hít một hơi sâu mùi thơm đậu tương, lại nhìn vào quyển tranh truyện liên hoàn trên tay Con Trời, chỉ liếc mắt, ông đã nhìn thấy Con Trời xem vẫn là quyển tranh liên hoàn của “Tập truyện Kinh Thánh”, vậy là ông cười gượng, thò tay vào bụng rà mò lấy ra một phong bì phồng phồng, từ trong phong bì lấy ra một tờ giấy màu gấp hình chữ nhật, giở ra lại là một tờ tranh mầu Thánh Mẫu  hiện ra trong sắc đỏ nhà con Trời.


            - Đây là tờ cuối cùng. – Giáo sư tôn giáo cười nhạt có vẻ khó khăn - Tờ cuối cùng thật đấy, xin Ngài cho tôi một nắm đậu tương ăn, tôi không những có thể dẫm lên tượng Thánh Mẫu, có thể móc con ngươi mắt Thánh Mẫu, xé nát mũi và mồm Thánh Mẫu nhai nuốt vào bụng, khiến Thánh Mẫu trong bụng tôi biến thành phân, tôi còn có thể nghe Ngài đái lên mặt Thánh Mẫu.


            Vừa nói giáo sư tôn giáo vừa liếc nhìn mặt Con Trời, tay phải móc con ngươi mắt Thánh Mẫu và quả nhiên đã cấu mắt Thánh Mẫu thủng một lỗ, làm cho một con ngươi mắt của Thánh Mẫu thành mẩu giấy rơi xuống đất. Nhưng khi giáo sư tôn giáo đã móc một con ngươi mắt Thánh Mẫu, sắp móc con ngươi mắt thứ hai, thì trên mặt Con Trời, màu đỏ vàng biến thành xanh đen. Ngài ngoái người bốc một nắm đậu trong bát ném lên người lên mặt giáo sư tôn giáo. Giáo sư tôn giáo chưa kịp móc con ngươi mắt thứ hai của Thánh Mẫu, thì đậu tương rang đã bay  lên mặt lên người ông, rơi toé loe đầy nhà.


            Con Trời im lặng, hai mắt cứ chăm chắm nhìn tay giáo sư tôn giáo.


            Giáo sư tôn giáo ngẩn người, dừng tay móc con ngươi mắt, lại nhìn mặt Con Trời, sau khi hơi do dự, ông vội vàng ngồi xuống nhặt những hạt đậu rang, vừa nhặt ông vừa nhét vào mồm, tiếng nhai đậu cục cục như tiếng búa gõ lên tấm đá.


 


3          LỐI CŨ


 


            Khu chín mười chín chết đói đến người thứ mười tám, thì chung quanh khu doanh trại, trong vòng hơn ba mươi dặm, trên bãi cỏ đều hết nhẵn gốc cỏ, hạt cỏ và thi thoảng mới có chút vỏ cây còn trơ lại. Có muốn đào rễ cây, bới hạt cỏ phải đi xa ngoài mấy dặm. Có người cầm bát sứ, ca sứ dùng để nấu cơm và con dao đánh lửa ra đi lúc mặt trời mọc, về nhà ngủ trước khi mặt trời lặn. Họ không ai nói với ai, mình đi đâu, dậy khỏi giường là đi luôn. Rải rác đến tận đồng hoang vắng vẻ xa tít, tìm nơi nào có cỏ tranh rừng, hoặc cỏ đuôi chó đào rễ lên nhai. Hạt bông cỏ đuôi chó bỏ vào một tờ giấy, hoặc vạt áo, khi nào đủ một nắm, hoặc nửa nắm, lấy nước về, gõ dao đánh lửa trên hòn đá sáng trắng toé lửa ra bắn vào đầu đen của dây mồi lửa xoắn bằng bông, thổi một cái, lửa bốc lên là nấu được một bát canh hạt cỏ tại chỗ. Canh hạt cỏ sền sệt màu xanh vàng, uống vào có mùi đất dính cỏ hăng hăng.  Để át mùi hăng cỏ đậm đặc, có người cho vào trong bát canh vài mẩu vỏ cứng đất chua phèn màu trắng, bát canh ấy sẽ có vị mằn mặn chan chát. Mùi tanh hăng cỏ sẽ nhạt đi có thể chịu được. Nhưng húp nhiều canh xanh vàng này bị đau bụng đi đồng. Khi đã đau bụng đi đồng, người không đi nổi, sẽ chết sống, sẽ chết đói trong mùa đông này. Để không đau bụng đi đồng, phải cho thêm vỏ cứng chua phèn, nhưng ăn nhiều quá nóng ruột như lửa, nóng đến phát sốt, đêm mất ngủ, sáng hôm sau chân nhẹ bẫng, có người bỗng dưng ngã lăn kềnh trên đường hoang đi tìm rễ cây hạt cỏ, không còn bò dậy nữa.


            Thế là tuỳ ý chọn hố chôn xác, để đầu mộ một hòn đá, hay cắm một cây que làm kí hiệu ghi nhớ ai đó chết chôn ở đâu, để phòng sau này trao thi thể cho người nhà họ. Nhưng hôm sau, que cắm đã mất tích, hòn đá cũng biệt tăm, chẳng ai nhớ người đó chôn ở đâu.


            Đến tháng chạp, khu chín trăm mười chín đã có mười tám người chết đói. Một hôm, trước khi mọi người đi bới hạt cỏ đều bàn nhau trong sân, xét cho cùng nên cho bao nhiêu vỏ đất chua phèn vào canh hạt cỏ, tôi phát hiện sắc mặt nữ nghệ sĩ khác mọi người. Tất cả anh chị em mặt người nào cũng vàng như sáp, hoặc xanh bủng như người sắp chết. Nhưng trên mặt nữ nghệ sĩ vẫn sáng nhẵn phơn phớt hồng. Cái chết như gió đến gió đi, bão thổi đến cũng thổi đến. Đàn ông đàn bà lâu nay không tắm giặt, chải đầu, đánh răng, rửa mặt. Nhưng mái tóc của nữ nghệ sĩ lại chải ngay ngắn, bện thành cái đuôi sam, đuôi tóc còn buộc một sợi chỉ đen tết thành hoa, cái áo của bộ đồng phục kiểu nữ màu hồng nhạt cũng sạch sẽ gọn gàng, nếp áo gấp cũng ngang bằng sổ thẳng ở ngực ở lưng chị.


            Tôi bắt đầu thấy nghi nghi. Chị đứng ngoài đám đông. Tôi đứng chính diện với chị ngoài đám đông. Tôi cẩn thận liếc nhìn chị một hồi qua những cái cổ gầy nhoẵng như củi của mỗi người, rồi dịch lại gần chị, đã ngửi thấy mùi thơm kem hoa tuyết thoang thoảng trên người chị. Tôi có vẻ ngạc nhiên đứng đằng sau chị, lòng vui thầm và kinh ngạc. Từ sau khi có nạn đói, mỗi trang tôi ghi chép lời nói và hành động của phạm nhân đều được Con Trời cho một nắm bột. Về sau mọi người đều bị cắt nguồn lương thực, tôi cứ nộp năm tờ, con Trời lại cho một nắm bột. Về sau nữa, Con Trời hết bột, lần nào khi tôi lên nộp bản ghi chép, Con Trời đều cho tôi một vốc, nửa nắm đậu tương rang. Trong khu chín trăm mười chín, người nào cũng phù thũng ẻo lả, chết bất cứ lúc nào, nhưng tôi hoặc nhiều hoặc ít vẫn có lương ăn.


            Tôi cũng đói, nhưng tôi không chết. chỉ cần hàng ngày tôi đều ngấm ngầm ghi được lời nói việc làm của một số anh chị em. Nhưng dạo này, bởi mọi người đều phân tán đi rất xa thu lượm hạt cỏ nấu canh, tôi đã rất khó nghe thấy, trông thấy lời nói việc làm của họ. Đã năm ngày nay tôi chưa nộp “Tội nhân lục” cho Con Trời, không được ăn đậu rang của Con Trời. Tôi quyết định bắt đầu từ hôm nay bám theo sau nữ nghệ sĩ, ghi lại mỗi lời nói hành động của chị, làm sáng tỏ chị ăn cái gì mà nét mặt vẫn nhuận hồng, sau đó tôi cũng có cái ăn, biết đâu mặt tôi cũng có khí sắc của người sống như chị. Khu chín trăm mười chín đã chết đói mười tám người., nhưng chị vẫn ăn vận chỉnh tề, rửa mặt đánh răng tử tế, trên người còn thoang thoảng mùi thơm. Bàn xong một bát cháo hạt cỏ nên cho bao nhiêu vỏ cứng đất chua phèn, mọi người đều ra khỏi khu doanh trại. Người chống gậy, kẻ vịn tường, khi ra khỏi sân doanh trại như sau khi trời sáng người chăn dê mở cửa chuồng, đàn dê con nào con nấy tự tản ra cánh đồng bên ngoài, kẻ đông người đoài, tốp năm tốp ba, có người ra khỏi cổng cứ lủi  thà lủi thủi đi một mình về hướng nào đó.


             Mặt trời đã lên cao gần đỉnh đầu, mạ lên cánh đồng hoang dã trắng phau mênh mông một lớp sáng vàng nhạt. Bóng người đi, ai ai cũng từ to đến nhỏ, cuối cùng đều biến thành một chấm đen mất hút trong hoang mạc. Tôi đứng một bên ngoài cổng khu doanh trại chờ nữ nghệ sĩ đi ra.


            Đúng là chị đã quay về nhà ở lấy túi đựng hạt cỏ, cùng đi ra với nữ bác sĩ. Không biết họ nói gì với nhau ở cổng, nữ bác sĩ đi hướng đông, nữ nghệ sĩ đi về hướng đông nam. Chị đi thong thả, như có mục đích đến đó lấy vật gì. Tôi len lén bám theo chị mấy chục mét, cũng cầm trong tay cái túi đựng hạt cỏ đề phòng khi bị chị phát hiện có thể tỏ vẻ mình đi kiếm cái ăn trên bãi cỏ. Cứ thế tôi bám theo sau chị. Mặt trời đã chiếu bóng tôi ngả sang trái như một đoạn cây khô đổ xuống lướt đi. Đi được một chặng, tôi đói quá thở hổn hển như chạy mười mấy dặm, mà nữ nghệ sĩ luôn đi theo đường mòn lên phía trước thì càng đi càng nhanh. Đến một ngã tư tiếp, khi tôi ngồi xuống thở, thì chị vừa vặn quay người ngắm nhìn cái gì đó, thấy đằng sau và bốn bên không có người, chị liền đi chậm lại, rẽ ngoặt, men theo đường đất chính nam đi thẳng đến khu chín mười tám.


            Chị đi trên đường đất, tôi bám theo sau đi trên đồng hoang, đến phía nam một dẫy nhà của khu chín mười tám ngoài bảy tám dặm, chị dừng lại, nhặt một cành cây cao ngang đầu người ở cạnh đường cắm bên đường, rồi đi đến một dẫy lò luyện thép ngoài một dặm về phía tây của khu chín mười tám.


            Sự việc đã hẹn trước, nữ nghệ sĩ cắm cành cây cạnh đường khu chín mười tám không bao lâu có một người đàn ông đứng tuổi từ trong khu đi ra. Anh ta mặc bộ quân phục cũ nền trắng thấu vàng đến nhổ cành cây bên đường để xuống đầu bờ ruộng, cũng đi đến dẫy lò luyện cũ đó. Một lúc sau, nữ nghệ sĩ từ lò luyện đi ra nhìn, cười hỏi người đàn ông đang đi đến.


-           Đem đến không?


            Người đàn ông lấy ở thắt lưng ra một gói nhỏ to bằng nắm tay, giơ lên không trung, rồi cả hai chui vào trong lò luyện.


            Tôi bò trong một hố đất gần lò luyện. thò đầu trong lùm cỏ dại, lờ mờ nhìn thấy một ít, hiểu ra đôi điều. Mặt trời đã chênh chếch về tây, gió từ lối cũ Hoàng Hà thổi đến, trong ánh nắng chuyển sang ấm, thời tiết  trở nên ấm áp như tơ lướt nhẹ trong không trung.


            Thì ra cái giá rét mùa đông đã bớt đi vào buổi trưa, phủ một lớp ấm mỏng trong cánh đồng hoang vắng. Bò lên khỏi hố đất còn đông cứng, tôi bắt đầu nhẹ nhàng đi đến bên lò đứng. Lò luyện này mùa đông năm ngoái khu chín mười tám luyện gang thép để lại, bây giờ thành buồng gian dâm của nữ nghệ sĩ với gã mặc bộ quân phục cũ. Dẫy lò luyện này không biết đã luyện ra bao nhiêu xỉ gang, sau một năm đất trát tường lò bên ngoài đều bị gió thổi tróc, chỉ còn trơ lại cái thân màu nâu đen cháy sém phơi loã lồ dưới gầm trời.Một dẫy lò giống như một dẫy đống gang rỉ đỏ lòm khổng lồ xếp tại chỗ. Hai anh chị chui vào lò thứ hai của dẫy lò. Đến cửa trước lò, tôi ngồi xổm một lúc, dỏng tai nghe không thấy động tĩnh gì, tôi lại mò ra sau lò. Từ giữa hai lò tôi leo lên nóc lò. Thì ra, cái lỗ hổng đổ nước trên nóc khi dập tắt lò giống như miệng giếng nhìn lên trời.Tôi bắt đầu trèo lên nóc lò, nín thở bò đến chỗ miệng lỗ hổng, từng bước từng bước đến gần lỗ hổng liếc mắt nhìn xuống lại vội vàng thu ánh mắt, ngồi ngây trên nóc lò. Xa xa có người lượm hạt cỏ trên bãi, có người đã bắt đầu nhóm lửa tại chỗ nấu canh hạt cỏ. Ngồi trên nóc lò nhìn khói bốc lên xa xa. Tôi cứ ngồi thẫn thờ mấy giây để trái tim đập gấp của mình bình tĩnh lại, lại khe khẽ bò đến lỗ hổng nhòm vào trong lò một lần nữa. Trong lò có không gian bằng nửa gian phòng, trên nửa mặt bằng sát phía bắc, trải một lớp cỏ khô rất dầy. Trên cỏ khô có cái chăn vải thô rất bẩn rất cũ. Chăn bị thủng mấy lỗ, lộ ra mền bông cũ như giấy cỏ mục chôn mấy năm dưới đất. Nữ nghệ sĩ và gã đàn ông cởi hết quần áo để bên chăn. Thân hai người chui vào trong chăn, đầu và vai lộ bên ngoài chăn. Gã đàn ông đang cưỡi lên bụng nữ nghệ sĩ làm tình thở hồng hộc như lợn, còn nữ nghệ sĩ đang dẫy đầu ra khỏi dưới thân gã, ngửa nửa đầu nhìn chéo lên trên. Chỗ tường lò chéo đó có một lỗ nhỏ, trong lỗ có chiếc bánh bao bột đen cách mắt chị hai thước, như một ngọn đèn cuốn hút mắt và mặt chị. Gã đàn ông hiện chưa vội cho chị ăn chiếc màn thầu để chị chuyên tâm vào chuyện tình dục. Nhưng nữ nghệ sĩ cứ nhìn chòng chọc vào chiếc bánh bao, con ngươi mắt trợn lên tưởng như sắp nổ. Cứ thế một lúc sau, gã đàn ông thôi nhổm trên người chị. Gã tạm nghỉ, nghiêng người móc túi quần bộ đội móc ra một nửa bánh bao bột trắng. Gã nhích cái bánh bao đen sang một bên, để bánh bao trắng vào lỗ, giống như vặn to ngọn lửa đèn, nói với chị ba chữ “Bột mịn thuần”, sau đó gã lấy tay lật vai chị, chị vội vàng từ trong chăn đứng dậy, bò trên đất như chó, để gã xỏ vào sau mông chị, còn chị lại càng ngẩng đầu, vươn dài cổ vốn thon nhỏ nhìn dán mắt vào nửa chiếc bánh bao bột trắng.


            Gã đàn ông càng hăng hái điên cuồng hơn. Từ sau lưng nữ nghệ sĩ gã cứ thọc vào thọc ra tới tấp, kêu rú lên sung sướng, còn nữ nghệ sĩ thì trần truồng bò trên đất, một tay vịn thành lò bị cháy đỏ, ưỡn người lên, còn tay kia thò ra định cầm nửa cái bánh, bị gã quát một tiếng “Hượm đã nào”. Nữ nghệ sĩ vội rụt tay về, lại chăm chăm nhìn vào nửa cái bánh bao trắng trước mặt, giống như trong buồng tối mò mò nhìn ra một đốm sáng. Giữa lúc này, gã đàn ông làm nhanh hơn, mạnh hơn, sướng như lên cơn điên. Tôi bám lên lỗ hổng nóc lò, mắt nhìn chòng chọc, khoé mắt cay cay. Tôi không biết hai người đã chơi nhau vụng trộm trong lò này bao lâu, mãi đến lúc gã kêu rú lên một tiếng cuồng loạn, người chị ngồi bệt rũ rượi trên chăn, gã mới lầm bẩm nói một câu “Sướng đến chết mất thôi, thật sự cảm ơn lớn nạn đói kém”, còn nữ nghệ sĩ thì vội vã giơ hai tay cầm cái bánh bao đen và nửa cái bánh bao trắng trước mặt, cứ thế luân phiên, nhồm nhoàm cắn cái này một nhát, nuốt cái kia một miếng.


            Khi nữ nghệ sĩ sắp ăn hết bánh bao, gã đàn ông có vẻ khó khăn nói:


            - Chỗ anh cũng chẳng còn mấy lương ăn, chúng mình cứ cách một hôm lại đến đây em nhá!


            Nữ nghệ sĩ ngẩn người ra một lát, bỗng bước lên một bước ôm hôn gã đàn ông:


            - Anh là người của cấp trên, có thể lên trên xin. Ngày mai anh khỏi phải cho em bánh bao bột trắng, chỉ cần anh cho em một cái bánh bao bột đen là được.


-           Trí thức dân thành phố các em chơi thích hơn dân thôn quê.


Cuối cùng gã cười nói một câu, rồi cầm quần áo lên mặc.


            Đến đây, tất cả đều yên tĩnh. Tôi từ từ rút đầu khỏi lỗ hổng, ngồi dưới nắng trên nóc lò. Đầu cứ kêu ong ong, luôn luôn nghĩ đến thân thể trắng như tuyết của nữ nghệ sĩ, nghĩ đến những pha chị nằm dưới thân gã đàn ông nhìn thèm thuồng  như ngấu nghiến, như nuốt trôi vào cái lỗ để chiếc bánh bao bột đen và  nửa chiếc bánh bao bột trắng. Bầu trời trong sáng  bao la, mây trôi dưới nắng cao xa, khe khẽ phát ra tiếng lạo xạo như tiếng bước chân di động về phía trước. Đằng trước, phía sau, bên phải, bên trái, lại có thêm nhiều chỗ bốc khói nấu canh hạt cỏ. Khói bện thành dạng dây đay chọc thẳng lên trời, rồi đọng lại, hình như đứng yên, song lại tản dần ra và mất hút trong bầu trời. Nói cho cùng, đang là tháng chạp, trong không khí có hơi lạnh rất dầy đang tản mạn, chỉ kèm một lớp hơi ấm rất mỏng của nắng lúc ban trưa. Đất cát và rễ cỏ trong hơi ấm lạnh này toả sáng vàng xám vò vị cỏ khô và cát khô của mình dưới nắng biến thành vị đồng nội sau khi cỏ nước hong khô dưới nắng, Trong thứ mùi vị tạp nham này tôi đã nhận biết mùi thơm của bánh bao bột mì trắng từ lò luyện bay ra đọng lại dưới bầu trời và mùi thơm khét lẹt của đậu tương rang. Nhìn ngọn khói bốc lên xa xa, tôi vươn cổ hít một hơi mùi thơm bánh bao và mùi đậu, sau đó nghe có tiếng bước chân trong lò luyện sau lưng, tôi rụt người lại giữa lưng lò một cách bản năng, quay người bò xuống , trông thấy nữ nghệ sĩ và gã đàn ông từ lò đi ra, ngó trái ngó phải một lúc, rồi ai đi lối người ấy.


            Chờ sau khi họ đi xa, tôi xuống khỏi lò, đi vào bên trong nhìn thấy cái chăn hai người đắp gấp vuông vắn để vào một chỗ trũng tránh được mưa gió trong lò, có mấy mớ cỏ che lên. Tôi gạt bỏ cỏ khô, giở chăn ra, ngửi thấy mùi hôi hôi tanh bẩn, nhưng trong mùi hôi tanh ấy,tôi nhấc chăn giũ giũ, lượm được mấy hạt đậu rang và mẩu bánh rơi trên đất, tôi vội vàng cho vào mồm nuốt trôi. Sau khi gấp chăn lại tử tế như cũ, che lại mớ cỏ khô lên chăn, khi đi ra khỏi lò, tôi nhìn thấy gã đàn ông mặc quân phục đi vào khu chín mười tám, nữ nghệ sĩ đi về hướng khu chín mười chín, chiếc áo của bộ đồng phục cổ nhỏ mầu hồng nhạt của chị đi trên đường như một ngọn lửa cháy mãi không tắt.


            Tôi cũng đi về hướng khu chín mười chín.


            Về đến khu chín mười chín, anh chị em đi kiếm hạt cỏ nấu canh chưa ai về. Doanh trại yên tĩnh, giống một lăng viên bỏ hoang ở thành phố. Cửa nhà ở của Con Trời vẫn đóng, cửa có khoá, khỏi cần nói, Ngài lại lên tổng bộ trên thị trấn. Tôi nhòm vào rất nóng lòng muốn gặp ngay Con Trời để phản ảnh sự việc đã nhìn thấy hôm nay. Tôi biết nói tin này Ngài sẽ cho tôi nửa nắm đậu tương rang, nhưng viết ra Ngài sẽ cho tôi một nắm đậu rang. Đúng là tôi  rất muốn kể với ai đó chuyện mắt thấy hôm nay. Bảo với họ tại sao nữ nghệ sĩ mặt vẫn có sắc khí và đỏ đắn. Nhưng với độ tuổi và kinh nghiệm của mình, tôi hiểu chuyện tình của nữ nghệ sĩ với gã đàn ông kia vẫn chưa hết, hiểu nữ nghệ sĩ và gã đàn ông tôi nhìn thấy chỉ là một lớp đệm của một vở kịch lớn sau khi đã mở màn, là sự mở đầu, màn đầu của câu truyện, tôi phải bám theo đầu mối của câu truyện theo dõi tiếp một cách ma không hay thần không biết. Chỉ cần bám thật sát đầu mối câu truyện, tôi cũng có thể kiếm được bánh bao bột đen, bánh bao bột trắng và đậu rang như nữ nghệ sĩ.


            Mặt trời đã ngả về tây, sẽ rất nhanh chóng có người tìm kiếm hạt cỏ từ đồng hoang về. Đứng trong sân doanh trại, để cảnh yên tĩnh chung quanh mình tích nén thêm một lúc, tôi đi đến cửa nhà tập thể nữ một cách bản năng, nhưng khi tôi trẽ qua góc tường, lại trông thấy nữ nghệ sĩ từ phía nhà tập thể của học giả đi về. Tôi nhanh chóng né tránh để chị đi vào nhà, tôi đã đi đến chỗ học giả. Bởi vì hầu như không có người ngoài đi vào sân, bởi vì ai ai cũng đói đến mức phải ăn cỏ, ăn thịt người, không ai đáng để bị người lấy cắp đồ, cho nên ngoài Con Trời, mọi người ra


ngoài đều không đóng cửa. Tôi đi thẳng vào nhà tập thể của học giả, đến thẳng trước giường học giả, nhác nhìn một cái thấy chăn trên giường của mọi người đều không gấp, chỉ có chăn của học giả được gấp vuông vắn để ở đầu giường, mà nom dáng, áng chừng vừa gấp xong, chăn bị giũ phồng vẫn chưa lõm xuống. Tôi đoán có lẽ nữ nghệ sĩ vừa gấp giúp học giả. Tôi nhìn vào chiếc chăn xanh vải ngoại gấp ngay ngắn, thọc tay vào trong chăn, không ra ngoài dự liệu của tôi, từ trong chăn của học giả, tôi moi ra một túi vải thô cánh tay, mở miệng túi thấy có một vốc đậu nành rang, tôi nắm một nắm cho vào mồm, lại vừa bốc nắm nữa bỏ vào túi áo mình, vừa giũ rối chăn của học giả, giống như chăn các giường khác sáng thức dậy không gấp.


            Đi ra khỏi nhà học giả, tôi rảo bước về nhà tập thể của mình.


            Hôm sau tôi lại bám nữ nghệ sĩ đi đến khu chín mười tám ngoài bảy tám dặm, lại nhìn thấy cành cây cắm ở đầu bờ cạnh đường. Gã đàn ông mặc quân phục lại từ trong khu doanh trại đi ra. Sau khi hú hí nhau trong lò luyện chán chê họ đi ra. Tôi bám theo nữ nghệ sĩ đi về, lại tìm thấy một nửa cái bánh bao bột trắng trong chăn của học giả được nữ nghệ sĩ gấp tử tế.


             Đã sáu tháng nay tôi không được ăn loại bột ngon, đã quên mùi vị. Nay vớ được một nửa cái bánh bao bột trắng, tôi chưa kịp nhìn kỹ đã đút luôn vào mồm. Miếng bánh khô cứng nghẹn ứ cổ họng, sau đó nước bọt làm mềm bớt, thì cái  thứ trăng trắng xam xám thơm như vừng rang, loang ra khoang miệng, cuốn vào mồm, va vào răng, vào lưỡi, trôi tuột xuống ruột và dạ dầy, khiến khắp người run rẩy. Đúng là tôi chưa kịp thưởng thức kĩ vị thơm ngon của bánh bao bột mịn, đã vội vàng nhếu nháo nuốt luôn. Mãi đến khi ăn xong, mẩu bánh nhét kẽ răng mới khiến tôi cảm thấy vị bánh không phải mùi thơm vừng, mà là mùi vị tươi đỏ trắng tuyết hỗn hợp giữa dầu lạc và bột lắng tiểu mạch. Nhấm nháp mùi vị ấy, ngồi thần một lát trên giường của học giả. Ăn xong bánh bao có cái gì như mất mát vật quí giá khiến tôi thấy tiêng tiếc, lại giũ cái chăn của học giả như chưa gấp lúc sáng dậy, tôi đi khỏi giường ông.


            Trong sân doanh trại vắng lặng, nhớ lại mùi vị bánh bao, tôi chợt nghĩ đến mười tám bông lúa mạch tưới máu còn to hơn bông thóc mình trồng. Tôi nghĩ kẻ nào có bông mạch ấy, kẻ ấy có thể ngửi mùi thơm mạch sống qua nạn đói này.


            Ngày thứ năm, khi tất cả phạm nhân lại ra đi kiếm hạt cỏ, tôi cùng anh chị em ra khỏi cổng. Mọi người đi về hướng tây bắc, tôi một mình trẽ hướng đông nam, sau khi ngồi xổm trong hố trũng chua phèn, chờ nữ nghệ sĩ  từ cổng ra đi đến cắm cành cây ở đầu bờ ruộng cạnh đường cái khu chín trăm mười tám. Nhưng mãi đến khi mặt trời lên cao ngang mặt, cũng không thấy nữ nghệ sĩ từ nhà tập thể nữ đi ra,cứ lo lo hay là mình sơ xuất đã để chị đi qua trước mắt mà không biết. Tôi giả vờ tìm bới hạt cỏ, đi đến dẫy lò luỵên họ làm tình vụng trộm. Trong lò thứ hai, cỏ và chăn bên trong  được chuyển sang một phía có ánh sáng. Nhưng cái chăn gấp ngay ngắn trên ổ cỏ, có che phủ một ít cỏ khô và cành cây, hoàn toàn là một đống như không ai động đến.


            Hôm nay nữ nghệ sĩ và gã đàn ông đứng tuổi không đến lò luyện.


            Sau khi quay về khu doanh trại, tôi đi thẳng đến cửa thứ hai nhà nữ, bước vào nhìn thấy chị đang giặt quần áo, mà là giặt chiếc quần màu phơn phớt hồng dệt máy mà tôi đã đích thân nhìn thấy chị mặc.


-           Có kim chỉ không?


            Đứng ở cửa tôi hỏi chị. Chị vội vẫy khô nước trên tay, rút ngăn kéo lấy hộp giấy nho nhỏ đựng kim chỉ.


-           Cái gì rách, anh đưa em vá cho?


            Chị đưa cho tôi cái hộp nhỏ kim chỉ vốn là hộp thuốc, tôi nhìn rõ nét nhẵn hồng trên mặt chị. Tuy không tươi hồng như hoa đào tháng ba, nhưng đúng là thứ sắc nước hồng hồng của đàn bà bình thường.


-           Không đi kiếm hạt cỏ ư?


-           Hôm nay  người em  khó chịu.


-           Anh đi kiếm cho em một ít về nấu nhé!


            Chị lắc đầu với tôi. Rất xúc động chị nói mấy hôm trước chị nhặt được khá nhiều hạt cỏ, còn đủ nấu bữa nữa. Đãi bôi qua quýt cho xong. Chị không hỏi tôi  sao hôm nay đi lượm hạt cỏ về sớm thế. Đương nhiên tôi cũng không hỏi chị tại sao hôm nay không hẹn nhau đến lò luyện. Nhưng sang ngày thứ sáu thứ bảy, chị vẫn không đi đến lò luyện hẹn gặp gã đàn ông. Chị lại bắt đầu cùng anh chị em phạm nhân ra đồng hoang nhặt nấu hạt cỏ. Nhưng khi bưng canh hạt cỏ vàng vàng xanh xanh cho lẫn vỏ cây và vỏ cứng đất chua phèn, tôi nhìn thấy sau khi chị húp mấy miếng, bỗng dưng nấp vào khoảnh đất trũng. Nấp chỗ trũng vắng, chị nôn hết canh hạt cỏ đã húp ra, tôi thầm nghĩ nếu chị không chửa, thì là do gã đàn ông ngày nào cũng cấp lương ăn cho chị, chị đã ăn không nổi thứ canh cỏ cứu mạng trong vụ đói kém này. Mấy người khác tránh ra bãi lau sậy này nấu canh, từ xa xa tôi nhìn nữ nghệ sĩ tự buồn nôn, nhìn thấy chị bò trên đất như một con tôm cong, rất muốn đến đấm lưng cho chị. Nhưng rút cuộc tôi không đến chỗ chị.


            Sau khi nôn, chị ngồi nghỉ một lát, nhìn về hướng bờ sông Hoàng Hà xa xa đã từng xây lò luyện thép như vô số con rồng lửa. Nhìn một lúc chị đổ hết canh hạt cỏ nấu trong ca uống trà to, đi về phía doanh trại. Mọi người đói đã đến mức đang ngắc ngoải, mình còn sống là phúc tổ mả dầy. Người khác ra sao chẳng ai còn bận tâm. Ai cũng thấy nữ nghệ sĩ hất canh hạt cỏ bỏ về, nhưng không ai quan tâm chị về làm gì. Chỉ có tôi, để làm sáng tỏ tại sao nữ nghệ sĩ đột nhiên không đi hò hẹn với gã đàn ông nhằm ghi lại tung tích và bí mật của chị nộp lên trên, lĩnh một chút lương thực và đồ ăn. Sau khi nữ nghệ sĩ về, tôi hấp ta hấp tấp uống canh hạt cỏ như cưa cổ họng, rồi mượn cớ cũng về theo.


            Đến sân khu doanh trại, tôi lại trông thấy một chuyện bất ngờ hơn, giống như nhìn thấy một tình tiết không nên có nhất của một tấn kịch lớn. Nhưng tấn kịch lớn đã mở màn, đã khai diễn. Hôm nay Con Trời từ tổng bộ trên thị trấn về. Cái khoá sắt đóng im ỉm mấy ngày qua trên cửa không còn nữa. Xích treo cửa vẫn rủ trên tấm cửa như trước. Không biết là ngày bao nhiêu cuối tháng chạp, có lẽ là tháng 1 hoặc tháng 2 dương lịch. Nhưng hôm nay đẹp trời hết ý. Đây là mùa đông hạn hán lớn ít tuyết. Ngày nào mặt trời cũng đến đúng hẹn, treo trên không trung. Luyện gang thép khắp gầm trời đã chặt hết cây cối, tìm ăn trong nạn đói cũng đã xài hết rễ cây, đất cát trên mặt đất phơi trần trụi dưới gầm trời. Hơi nổi gió là bụi cát bay đầy trời, che lấp ánh sáng, như một lớp sợi bông cát vàng cực dầy treo lơ lửng giữa trời. Nhưng khi trời đẹp lặng gió, bầu trời trong suốt, bạn có thể trông thấy lá cỏ bay giữa không gian, như lông vũ chăng trên trời. Hôm nay đẹp trời. Ánh sáng từ nóc nhà doanh trại hắt xuống, trong sân như bể nước ấm tinh khiết. Mọi người đều ra đi, chỉ có không khí ấm áp và cảnh tĩnh mịch chất kín khu doanh trại. Khi nhìn thấy cửa nhà Con Trời không khoá, tôi đi chậm lại, định bước vào, báo cáo với Ngài những việc đã xảy ra trong khu 919 mấy ngày qua. Khỏi phải hỏi, Con trời lên cấp trên có đem theo lương thực về, bởi suy cho cùng Con Trời là người của cấp trên. Chỉ cần tôi nói với Con Trời chuyện xảy ra trong khu, chắc chắn Ngài sẽ cho tôi cái ăn, chỉ cần tôi nộp lên Ngài mấy trang viết về việc nữ nghệ sĩ lén lút thông dâm với gã đàn ông của khu chín mười tám, chắc chắn Ngài sẽ cho tôi càng nhiều hơn lương thực hoặc đậu nành rang, đủ để tôi hai ba ngày không uống canh hạt cỏ cũng không chết đói trong khu. Nhưng giữa lúc tôi sắp trẽ vào phòng Con Trời, sự kinh ngạc đã hiện ra trước mặt tôi.


            Kẹt một tiếng, cửa nhà Con Trời đã mở, nữ nghệ sĩ từ trong cửa đi ra, giống như một diễn viên từ phía sau vũ hội bước lên sân khấu. Tôi không biết chị về trước tôi một bước trong khu đã xảy ra chuyện gì. Khi vừa từ đồng cỏ hoang trở về, chị còn mặc chiếc áo sơ mi vải cũ xanh sẫm bình thường, miệng ống tay áo bị rách đã vá một mụn xanh, nhưng chỉ trong phút chốc chiếc áo sơ mi cũ xanh sẫm đã biến mất, trên thân chị đã mặc bộ đồng phục nữ sát eo cổ nhỏ màu hồng nhạt, mỗi lần đi hẹn gặp trong lò luyện chị mới mặc. Chị mặc quần vải dệt ngoại vân chéo, đi giẩy vải đen miệng vuông viền nhung thường. Chị đi qua để lại mùi kem hoa tuyết, như hoa quế tháng tám nở trước mặt tôi. Không biết trong nhà Con Trời, chị đã nói gì, làm gì, nhưng khi ra cửa, trong tay xách một cái túi gói khăn mùi xoa. Từ túi  mùi xoa toả mùi thơm bánh bao, khiến mũi tôi nắm bắt từ rất xa.


            Tôi ngạc nhiên đứng ở cổng, nữ nghệ sĩ liếc nhìn tôi, xách túi bánh bao đi thẳng. Khi ngoái đầu khẩn trương nhìn vào trong cửa Con Trời, trong giây lát nữ nghệ sĩ thuận tay đóng cửa, tôi nhìn thấy trên giường Con Trời hoa hồng như lửa lại xếp một đống lớn hoa hồng cắt bằng giấy, còn cái lưng  thanh gầy của Con Trời hiện cạnh giường, cửa nhà Con Trời thuận thế khép vào một cách nhanh gọn, tầm mắt của tôi cũng bị chặn ở bên ngoài như dao cắt. Tôi lại nhìn cái bóng thon gầy  mảnh dẻ của nữ nghệ sĩ đang đi dưới ánh nắng như một cây liễu nước ửng hồng  mặt nước. 


            Tôi không trẽ vào nhà Con Trời. Tôi nghi ngờ Con Trời đã không còn là Con Trời trước kia. Ngài đã lớn, râu trên môi từ lông tơ mượt mà đã có vẻ đen cứng. Có lẽ từ chỗ con yêu ma nghệ sĩ Ngài đã biến thành một đàn ông. Tôi không thể nói ra nỗi hận đối với nữ nghệ sĩ, hay là sự đố kị với con yêu ma trẻ như chị, thường được ăn bánh bao hoặc lương thực. Nhưng nhìn bóng chị mất hút sau góc tường trước mặt, cái vị tạp nham cũ rích trong lòng tôi cứ sực nức chua thối như hố phân sau khi lên men trong mùa hè oi bức.


            Bỗng dưng tôi rất muốn bám theo đến nhà tập thể của chị mà bảo, nếu chị không cho tôi ăn một nửa bánh bao chưng Con Trời cho, tôi không những tố giác với con Trời chuyện chị gian díu vụng trộm trong lò luyện với gã đàn ông của khu 918, mà còn nói với mọi anh chị em trong khu 919. Nhưng được cái ý định xấu xa này chỉ thoáng qua trong đầu tôi. Đằng sau tôi lại có tiếng bước chân. Các phạm nhân khác từ đồng hoang trở về. Bước chân của họ đã ngăn tôi bám theo nữ nghệ sĩ, hoặc vào thẳng nhà Con Trời tiết lộ bí mật. Nhưng lại càng khiến tôi hạ quyết tâm bám thật sát nữ nghệ sĩ, Chỉ cần mắt tôi không dời nữ nghệ sĩ, tôi nghĩ chị ta dùng thân thể đổi thức ăn, sớm muộn gì chị cũng phải nôn cho tôi một nửa.


            Đêm nay, khi mọi người đều ở nhà nằm ngủ trong chăn, tôi sống ở ngoài trời giá lạnh. Cứ cách một lúc tôi lại đi đến trước cửa nhà Con Trời và nữ nghệ sĩ. Tôi dự tính đêm nay thế nào nữ nghệ sĩ cũng đến tìm Con Trời. Quả nhiên, vào lúc nửa đêm, mảnh trăng thượng tuần treo lơ lửng giữa trời, cái lạnh buốt thấu xương trên lối cũ Hoàng Hà ngấm vào tận da thịt, giữa lúc đó nữ nghệ sĩ đi ra khỏi nhà ở tập thể. Đầu tiên chị giả vờ đến nhà vệ sinh. Đến nhà vệ sinh nữ, chị nhìn trước ngó sau, mọi người đều ngủ say. Doanh trại rất yên tĩnh, như một bể nước tù, Sau đó chị đứng một lát trước nhà vệ sinh, ho một tiếng, rồi quay người đến trước nhà Con Trời.


            Tôi lánh ra ngoài cổng khu doanh trại. Có đến chết nữ nghệ sĩ cũng không biết đêm nay một nhà văn thường lén lút viết “ Tội nhân lục” luôn luôn nấp ngoài cửa theo dõi mình. Gió lùa theo tường thổi hai chân tôi tê dại. Rét lạnh tím tái hai tai tôi. Tôi rón rén đi từng bước, xoa hai tay cho ấm, úp lên tai, nhờ đó tôi không bị chết cóng. Giữa lúc sáng trăng lờ mờ biến thành băng lạnh lúc nửa đêm về sáng, tôi nghe thấy tiếng bước chân trong sân. Tôi tóm chặt bóng nữ nghệ sĩ, giả đò đi đông, lại ngoặt sang tây. Đến trước cửa sổ của Con Trời, chị khẽ gõ cửa, không thấy động tĩnh, chị lại gõ to hơn. Không biết chị đã gõ tổng số bao nhiêu, cũng không nghe thấy Con Trời ở trong nhà đáp lời, nhưng tôi nghe rõ từ cửa sổ chị nói  vọng vào nhà một câu:


-           Ngài mở cửa ra!


            Cũng không biết Con Trời có trả lời hay không. Tiếp theo chị rất cố chấp nói liền hai câu:


            - Ngài mở cửa, em có việc quan trọng cần nói.


            Im lặng chốc lát, trong nhà đèn bật sáng. Rồi Con Trời mở cửa. Chị liền lách qua khe cửa. Từ bên ngoài tường cổng doanh trại, tôi lỉnh thật nhanh đến trước cửa, cứ e trong giây lát không nắm được và nghe thấy chuyện của hai người. Nhưng khi đến trước cửa nhà Con Trời, tôi đâm ra do dự. Tôi lo Con Trời đột nhiên mở cửa phát hiện ra mình. Thế là tôi lui ra, chờ lâu lâu, không thấy Con Trời mở cửa quan sát và nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài, tôi mới lân la đến gần trước nhà Con Trời. Để có thể đột nhiên lánh sang phía sau góc tường nhà Con Trời, tôi đã không đến trước cửa chính nghe động tĩnh, mà bám vào song cửa sổ. Song cửa sổ cách góc tường có thể lánh nấp chỉ độ hai bước chân, lùi được, tiến được khiến tôi thêm mạnh bạo. Tôi tì cằm lên bệ cửa sổ, áp sát tai vào lớp giấy xi măng dán cửa sổ. Bệ cửa sổ xây bằng gạch nung, cằm tựa vào, cát bụi bám đầy da trán tôi. Không biết song cửa sổ bằng gỗ gì, nhưng nhẵn và cứng lạnh vành tai tôi. Cứ thế tôi áp tai nghe trộm. Cuối cùng đã nghe thấy nữ nghệ sĩ nói mấy câu khiến toàn thân tôi rạo rực:


            - Ngài chê em lớn tuổi hay không xinh đẹp phải không?


            Nữ nghệ sĩ hỏi, dừng một lát, rồi lại nói to hơn:


            - Em không thể ăn không đậu nành rang của ngài. Trong khu 919 không có con gái nào xinh trẻ như em, coi như em xin ngài yêu em.


            Không biết Con Trời có phản ứng và động tác gì. Không nghe thấy Con Trời nói chi, chỉ nghe thấy trong nhà có tiếng bước chân, sau đó nữ nghệ sĩ lại nói thêm:


            - Ngài yêu em, em chỉ xin ngài cho em một ca đánh răng đậu nành rang. Có một ca đậu nành rang, em có thể ăn trong dăm ba hôm. Sống qua được mấy ngày ấy, em sẽ có lương thực khác, không bao giờ còn đến tìm ngài nữa.


            Nói xong những lời này, không biết trong nhà rút cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng có tiếng động giường vọng ra. Không biết cái giường ấy bằng gỗ liễu hay gỗ du, song tiếng nứt vỡ như tiếng rìu bổ củi. Nhưng sau đó đột nhiên yên ắng, trong nhà ngoài nhà không hề có tiếng động. Trong yên tĩnh lâu dài, đột nhiên không biết có tiếng động gi, từ khe cửa sổ vọng ra giọng van nài khản đặc của Con Trời như tiếng cầu cứu mẹ của một đứa con trai mười mấy tuổi bị oan ức:


-           Ta van xin, ta muốn như thế.


-           Coi như ta van xin, ta có nằm mê cũng muốn như thế.


Tôi không thể xâu chuỗi lời nói của hai người bằng tưởng tượng, nhưng cái rạo rực thèm muốn cuốn hút trong lời nói đã làm khắp người tôi nóng lên như ngâm trong nước ấm. Tôi không còn cảm thấy lạnh buốt, hình như trên tay còn ra chút mồ hôi dinh dính. Tôi thè lưỡi, tôi giống như kẻ nghe trộm chân tường người khác ở nhà quê, cuối cùng đã liếm thủng tờ giấy dán cửa sổ như liếm một quả táo, nhìn qua lỗ thủng, sự bất ngờ của tình huống trong nhà khiến tôi như gặp phải một con rắn nằm chắn ngang trên đường đi. Cây đèn bão của Con Trời để trên góc bàn, trong ánh sáng vàng, bên chân giường vẫn để một chậu than, trong chậu than có nhiều tàn còn toả sáng. Còn bên giường của Con Trời và trên tường trong giường, những chỗ cài hoa, cắm hoa vốn thưa thớt, bây giờ đều đã được lấp đầy các hoa giấy đỏ tươi ngài đem từ cấp trên về. Hơn nữa trên nóc giường che bằng chiếu cũng treo từng bông từng bông hoa hồng lớn, đỏ cả đất và trên không, giường của Con Trời giống như một chiếc thuyền trôi giữa sóng nước đỏ. Nhưng nằm và ngồi trên giường giống như thuyền buồm đỏ không phải là bản thân Con Trời mà là nữ nghệ sĩ trẻ khoả thân. Khắp người chị loã lồ, đôi vai tròn lẳn và cặp vú đều lơ lửng giữa không gian đỏ, mái tóc đen như nước chảy buông ra sau lưng già một nửa, nửa còn lại chảy qua tai rủ lên vai lên mặt. Bởi vì trong nhà có chậu lửa, bởi sáng đèn và hoa treo đầy nhà, hình như nữ nghệ sĩ không bị lạnh. Chị ngồi giữa giường, đắp chăn của Con Trời, che nửa người phía dưới, chỉ để cặp vú trắng của mình trong không gian ngợp sắc đỏ. Bởi màu đỏ rực rỡ nên thân và mặt chị cũng đỏ giống như được nhuộm trong sắc đỏ. Cả nửa người phía trên đều chìm đắm trong màu hạnh đào, hơn nữa trong màu đỏ ấy, nhìn nét mặt và cử chỉ của Con Trời ở trước mặt cũng khiến chị cảm thấy bất ngờ, nét mặt có vẻ rất ngượng và bất lực. Còn Con Trời lại quỳ dưới giường trước mặt chị, vẫn mặc bộ quần áo ngài thường mặc hàng ngày. Nhìn qua lỗ thủng nhỏ dưới cửa sổ không thấy mặt Con Trời và biểu hiện tình cảm như thế nào, nhưng lại nhìn rõ trên giường trước mặt Con Trời, trên góc chăn giữa mấy hoa hồng đỏ tươi để một khẩu súng pạchoọc năm ngoái Ngài được tỉnh khen thưởng luyện thép thuần ngôi sao mang về. Khẩu súng ngắn vẫn đen bóng, báng súng chĩa về đầu giường, nòng súng chĩa chéo lên ngực Con Trời. Cứ thế Con Trời quỳ trước khẩu súng và trước nữ nghệ sĩ, vừa như van xin, vừa như thanh minh.


-           Ta thật tình xin ngươi, ta muốn như thế.


Khi nói như vậy, Con Trời nhìn thẳng vào mặt và ngực nữ nghệ sĩ, nhưng giọng và ngữ điệu của ngài lại như không nhìn thấy gì hết. Trong giọng có chút thô khản của cậu bé mới trưởng thành, lại có phần thương cảm và đau đớn khi van xin người khác.


                        - Ta đã đi rất nhiều nơi, gặp rất nhiều cấp trên và hiểu đời, bây giờ ta muốn thế. Ngài nói tiếp:


                        - Ngươi xuống đi, để ta ngồi trong đống hoa hồng đầu giường, ngươi hãy bắn ta một phát vào giữa ngực. Ta muốn như thế, nằm mơ ta cũng muốn ngồi trong một đống hoa có người bắn vào ta để ta gục trong đống hoa.


            - Ngươi bắn ta, thì túi bột mỳ, túi đậu nành rang sẽ hoàn toàn thuộc về ngươi.


            Con Trời vừa nói vừa liếc nhìn hoa đỏ trời đỏ đất trên đầu và bên cạnh nữ nghệ sĩ.


            - Ngoài ra ta còn cho ngươi năm ngôi sao lớn, có sao, có lương ăn, ngươi sẽ không chết đói ở đây, có thể tự do về nhà, có thể muốn lấy người đàn ông nào thì lấy.


Nói xong Con Trời trở lại bình tĩnh như cũ. Ngài nhìn mặt nữ nghệ sĩ, còn đẩy khẩu súng trước mặt về phía chị, chờ chị quyết đoán và lựa chọn. Nhưng giữa lúc đó, trong sự ngượng nghịu vừa rồi, nữ nghệ sĩ đã chợt tỉnh. Chị nhìn Con Trời một lát, cắn vào môi dưới và cuối cùng ánh mắt chị dồn hỏi Con Trời.


            - Ngài không cần em thật sao? Ngài không phải một gã đàn ông không bình thường thật chứ?


Vừa hỏi vừa nhìn Con Trời, không biết chị nhìn thấy gì trên mặt Ngài. Lát sau, thấy Con Trời im lặng, bỗng dưng từ một bên chăn, chị kéo quần áo mình mặc lên người, sau đó lại ngồi trên giường xỏ xong giầy rồi đứng lên. Nhoáng một cái chị đã mặc xong quần áo, thắt dải rút và vòng qua hoa hồng đi xuống khỏi giường.  Đứng bên cạnh Con Trời, liếc nhìn Ngài bằng nửa con mắt, chị cao ngạo nói:.


- Đứng dậy đi, tôi không ngờ Ngài vốn không phải người bình thường, sau này, dù có chết đói, tôi cũng không bao giờ đến tìm Ngài sè tay ra xin ăn.


Nói xong mấy câu,  mặc cho Con Trời đã đứng lên hay chưa, cũng không đỡ Ngài đứng dậy, nữ nghệ sĩ cài cúc cổ rồi bỏ đi. Trong giây lát động cửa, tôi đã kịp chuồn ra đằng sau nhà Con Trời.


 


4. LỐI CŨ


 


Lại mấy hôm, có một đợt rét lạnh và gió lớn. Trời lạnh đến ba mươi độ dưới không. Mọi chỗ ẩm ướt trên mặt đất đều đóng băng. Nước múc từ giềng trong doanh trại lên, nếu không đổ ngay vào nồi để lên bếp đun sẽ đóng thành băng trong gầu. Không biết chết đói hay chết rét, con người đã kiệt sức không đi nổi. Người chết cũng không còn ra bãi đất hoang sau doanh trại đào hố chôn. Không người nào còn sức có thể đào trên đất đóng băng một hố chôn. Người sống cũng không còn sợ người chết. Ai chết thì khiêng sang nhà khác để trên giường. Lúc đầu còn một người chết một cái giường, Sau đó hai người chết một cái giường. Về sau nữa, tập trung xác chết vào trong hai gian nhà, xếp hai ba năm xác người lên một giường. Người vừa chết, thi thể đã đông cứng thành khối băng, khiêng lên như khiêng một khúc gỗ, đặt trên giường, đè xuống tấm phản kêu coong coong, sau khi va chạm vào xác chết khác, cũng phát tiếng kêu lục cục như băng va vào nhau.


Bởi vì lạnh, không ai ra đồng hoang kiếm hạt cỏ, sợ đi ra ngoài, gió thổi bay trên đồng hoang không gượng dậy nổi. Gió từ sông Hoàng Hà thổi đến, ban ngày màu trắng xám thổi vù vù, giống như đàn ông đau buồn than khóc. Ban đêm kêu thé lên vun vút, như đàn bà khóc hờ bên mộ. Con Trời cài then cửa nhà ở, đóng đinh sắt chặt cửa sổ. Đã ba ngày ba đêm ngài không lộ diện. Học giả đến tìm tôi bảo


-           Chúng ta không thể chết đói chết cóng trong nhà thế này.


Tôi nói:


-           Đem giường phản thừa đốt sưởi ấm.


            Trưa hôm ấy sau khi sưởi ấm, học giả từ trong nhà đi ra, đứng trước mỗi   dẫy nhà gọi:


-  Buổi tối đi ngủ, đàn ông ôm đàn ông, đàn bà ôm đàn bà. Số giường phản dôi ra đều đốt để sưởi ấm.


Học giả còn bàn với tôi:


-           Anh bảo đất cát của các nhà ăn được phải không?


            Tôi nhìn học giả với ánh mắt hoài nghi. Ông nhìn tôi gượng cười, lại ra ngoài cửa gọi nhà ở các dẫy:


            - Ai có giầy da ăn giầy da, ai có dây da ăn dây da. Nhưng xin anh chị em chớ ăn thịt người.


            Gió to đến mức nhổ bật gốc cây, nhưng mặt đất không có cây. Gió có thể thổi bật rễ cây. Nhưng gốc cỏ trong vài dặm vuông trên mặt đất cũng đã bị người ăn sạch. Gió chỉ có thể thổi tung đất cát, giống như cái chăn nệm khổng lồ bay trên không. Mặt trời giấu mặt đi đâu mất, mặt trăng cũng vậy. Mồm người lúc nào cũng có cát, phải uống nước súc miệng, nhổ phù phù. Quay bên này trở bên kia, để đàn ông ôm đàn ông ngủ, hoặc hai người ngủ một giường, ôm nhau ngủ, quặp bốn chân vào nhau cho ấm. Mỗi người quen tiếng nhau kết thành đôi. Tôi, học giả, giáo sư tôn giáo và một chuyên gia pháp học ở một nhà. Ôm chăn nệm của người đã chết trải trên giường mình, chẻ giường phản, chân giường còn thừa để đốt sưởi, cháy suốt đêm. Vị chuyên gia pháp học đã hiến ra hai đôi giầy da lợn của mình. Học giả  tháo chiếc thắt lưng da trâu trên người đã từng cắt ăn một đoạn, cùng với đôi giầy da, cắt thành từng sợi nhỏ đem luộc. Ai đói sắp ngất xỉu liền vớt ra một hai sợi cho vào mồm nhai, nghển dài cổ ra nuốt, cho át cơn đói, rồi chui vào chăn không nói chuyện, không cựa quậy, đỡ mất sức lại ấm. Cứ thế mọi người chịu luồng khí lạnh và gió cát. Có đêm ngủ đến khuya, củi trong nhà cháy hết. Không ai muốn dậy tháo giường sưởi ấm, sợ tốn sức, mệt ngã không bò dậy được, cứ đè chặt chăn, nghe gió bắc ngoài cửa sổ gầm rít đập thình thịch vào cánh cửa và kèo mái hiên, còn có cả tiếng cát rào rào hắt lên cửa sổ và tường. Không ngủ được, giáo sư tôn giáo trở mình sang giường đối diện hỏi chúng tôi:


            - Này, ngủ rồi hả?


            Học giả trả lời:


- Chưa ngủ.


            - Tôi cảm thấy Đức Chúa Trời sắp bắt đi – Giáo sư tôn giáo nói -  Giống như trận đại hồng thuỷ lần đầu tiên con người có mặt trên vgg t thế gian.


            Tiếp theo, giáo sư tôn giáo hình như còn định nói gì để làm chứng cho kết luận và phán đoán của minh: Đức Chúa Trời sắp bắt đi. Nhưng học giả hắng một tiếng, ông im lặng. Trong nhà lập tức yên tĩnh, ngoài tiếng gió cát ầm ì, tất cả  chìm trong yên ắng như quan tài trong nghĩa địa.


            Tôi biết học giả hắng một tiếng là nhằm vào tôi, không tín nhiệm đối với tôi. Vậy là buông cánh tay đang ôm chân học giả không để cái ấm của ngực mình truyền sang người ông, giả đò như mình đã ngủ từ lâu. Nhưng khi tôi trở mình, tôi cũng quên học giả đang ôm chân tôi ngủ. Nhiệt ở ngực ông cũng truyền sang hai chân tôi. Nhưng đã không vãn hồi được. Tôi đã buông chân học giả, cũng từ ngực ông gỡ chân mình ra. Tôi không thể trở mình trở lại ôm hai chân ông. Như thế chứng tỏ tôi hoàn tòan không ngủ, trở mình vừa giờ là giả đò. Khi hai chân dời khỏi ngực học giả, có một luồng khí lạnh tự khe chăn lùa vào hai chân, giữa lúc tôi do dự có nên lấy hai chân đè chăn dưới chân, học giả đột nhiên dịch thân ông vào hai chân tôi, đè mép chăn lùa gió chân tôi, lại ôm hai chân tôi vào lòng ông.


            Có một luồng ấm từ ngực ông truyền sang hai chân tôi. Cứ thế yên tĩnh một lúc, tôi mở hai mắt, nhìn ánh sáng như nước bùn vàng lờ mờ từ cửa sổ lọt vào, khi ánh sáng ửng lên lại mờ đi, tôi bỗng dưng bò dậy, sau khi cuốn đè chăn trên đầu,  bò đến chỗ đầu học giả ôm ông chặt rồi thầm thì vào tai:


-           Nói với anh một việc.


            Đến lúc này tôi mới phát hiện, dáng học giả vốn cao to, gầy chỉ còn da bọc xương, không còn một chút thịt, chỉ cách có một bộ quần áo ngủ mùa thu. Tôi cảm thấy xương ông đụng vào thân tôi, giống như một khúc gỗ tì lên ngực và đùi tôi.


            - Có biết tại sao mặt nữ nghệ sĩ vẫn nhuận hồng không? Chị ấy có gã đàn ông bên ngoài. Gã cho chị ấy lương ăn.


            Học giả đột nhiên nhồm dậy.


            - Anh trông thấy chứ?


            - Tôi đã mấy lần bám theo. Họ vào trong lò thứ hai của khu 918. Lần nào vụng trộm, gã cũng cho chị thức ăn và bánh bao.


            Học giả nhìn ra cửa sổ im lặng.


-           Gã từng là lính, là cấp trên của khu chín mười tám.


Học gỉa vẫn im lặng. Im lặng như một vuông vải đen.


            - Mấy lần chị ấy đều gửi cho anh đồ ăn nhét trong chăn, nhưng đều bị tôi ăn vụng mất.


            Quay sang nhìn tôi, tôi lờ mờ trông thấy mặt học giả như một tấm gỗ treo lơ lửng.


            - Tôi sẽ trả anh – Tôi cũng nhổm dậy, nói một cách rất khẳng định -  Mấy hôm nay, ăn nửa cái bánh bao của anh, tôi trả anh một cái bánh bao hoặc nửa cân đậu nành rang. Tôi có cách lấy lương ăn từ tay của gã cấp trên khu 918.


            - Khỏi cần.


            Học giả từ từ nằm xuống, giọng rất khẽ.


- Tháng năm này chỉ cần không chết đói, ai làm gì đều có thể hiểu được.


            Vừa nói học giả vừa kéo áo ngủ đã hai tháng nay chưa giặt chưa thay của tôi, ra hiệu cho tôi nằm xuống:


- Nằm  xuống ngủ chung, nằm chung chắc chắn sẽ không bị chết rét.


            Tôi lại nằm xuống, hai thằng đàn ông ôm nhau, Tôi hơn học giả một tuổi rưỡi, ôm ông như bế đứa trẻ. Ông cao hơn tôi một cái đầu, ông ôm tôi như ôm  thằng em trai. Hai bộ xương gầy như que củi va vào nhau, kề vào nhau, sức nóng của người này lan sang người kia như nước ấm. Giáo sư tôn giáo và chuyên gia pháp học giường đối diện, bởi vì lạnh họ đều trùm kín chăn lên đầu, khiến mũi bí hơi cứ ục ục, như nước vẩn đục từ khe đá chảy ra. Hai vị đã ngủ, tiếng thở có vẻ khó nhọc cũng thôi thúc hai chúng tôi dần thiếp đi.


            Đêm nay, tuy lửa tắt, nhưng tôi và học giả ngủ khá ấm, mãi đến sáng hôm sau mặt trời dọi qua cửa sổ lâu lắm mới được chuyên gia pháp học lay đánh thức:


-           Còn ngủ à, giáo sư tôn giáo đã đi rồi.


-           Hai ông còn ngủ à, giáo sư tôn giáo đã đi rồi.


            Chúng tôi ngẩn người, khoác áo, xỏ giầy, bước sang giường đối diện, lay thân giáo sư tôn giáo, như lay một trụ đá. Khi học giả để tay trước mũi ông thử xem, chuyên gia pháp học có vẻ khó chịu.


            - Tôi đã thử rồi. Không có chút hơi nào.Ông ấy chết trước lúc trời sáng. Khi trời sáng tôi lấy chân hất chăn mới phát hiện ông ấy trở mình làm rơi chăn xuống đất. Chăn rơi mất ông ấy bị chết đói chết cóng.


            Tôi và học giả đứng cạnh giường giáo sư tôn giáo. Mặt ông màu băng xanh, như kem kết ở chỗ đầm nước sâu.


-           Làm thế nào đây?


Học giả nhìn tôi. Tôi nhìn giáo sư tôn giáo nói:


-           Khiêng sang nhà để xác.


            Chúng tôi bắt đầu lấy chăn gói xác ông khiêng sang nhà xác. Mỗi dẫy nhà có một gian tận cùng phía tây, bởi vì không quay hướng mặt trời, gió tây bắc cứ thổi vào tường góc nhà, nên lấy gian nhà đó để xác chết. Tôi và học giả không ngờ, giáo sư tôn giáo dáng người trung bình lúc còn sống gầy như bó rơm, nhưng sau khi chết lại nặng như một tấm bia đá xanh. Tôi khiêng chân, học giả khênh vai, đi có hai mươi mấy bước, mệt đến nỗi hai chúng tôi phải dừng lại nghỉ. Sau khi xếp xác giáo sư tôn giáo vào nhà, có một luồng khí lạnh buốt thấu xương ùa vào hai chúng tôi, như chúng tôi đột nhiên vào kho băng. Trong nhà xác lạnh cóng, xác ông tôn giáo đặt trên tấm phản sát cửa sổ, để ông sánh vai với bảy thi thể khác đắp một cái chăn. Học giả đếm xác từng giường từng người, sau khi đếm đến xác thứ mười ba, ông ngẩng nhin tôi:


-           Còn khá, không nhiều như mình tưởng tượng.


            Sau đó chuyên gia pháp học cầm chiếc ca đánh răng, một bàn chải đánh răng và hai đôi giầy cũ của ông tôn giáo, còn có một quyển bìa đỏ của lãnh đạo nhà nước cao nhất cao nhất, bước đến bỏ hết vào trong chăn của ông Tôn giáo, đến trước mặt chúng tôi ông cười, sè tay ra để lộ một nắm hai mươi mấy bông hoa hồng nhỏ.


-           Tổng cộng hai mươi bảy bông, chia đều cho ba anh em mình.


Chuyên gia pháp học nhìn mặt tôi:


-           Giành cho anh tất cả đấy!


Tôi nói một cách rất độ lượng:


-           Tôi cảm thấy mình cũng khó tránh khỏi nạn đói này.


            Chuyên gia pháp học liền cười nhét cả nắm hoa hồng nhỏ vào túi mình, sau đó khi lấy ra khỏi túi, ông lại móc ra một tờ giấy gấp thành phong bì,


-           Tìm được ở dưới gối ông tôn giáo.


            Vừa nói vừa mở ra, té ra là một bức tranh màu Thánh mẫu Ma-ri-a. Tranh đã cũ và phai mầu, bốn bên hoàn chỉnh, màu sắc đã mờ nhoà, nhưng hai mắt Thánh Mẫu đã bị ông cấu mất, con mắt ấy giống như hai cái hang không đáy, hơn nữa cạnh tranh hai mắt bị cấu, có một câu ông tôn giáo viết bút chì:“ Ta hận ngươi,  ngươi đã biến ta thành tội nhân”


Chuyên gia pháp học giơ bức tranh, nhìn tôi và học giả hỏi:


-           Cái này vẫn để bên thân ông ấy chứ?


            Học giả suy nghĩ, nhận bức tranh vo viên xé nát rồi tiện tay vứt vào đầu giường giáo sư tôn giáo. Ông lại đến chăn giáo sư tôn giáo moi ra quyển sách bìa đỏ, bẻ đầu ngón tay đông cứng của giáo sư tôn giáo để ông cầm quyển sách bìa đỏ nhắm mắt ngàn thu.


            Sau đó chúng tôi đi ra khỏi nhà xác, nghe thấy ở góc tường nhà dẫy sau,  giọng nữ bác sĩ khản đặc,  chị dùng hết sức mà như không há được miệng, gọi to:


            -  Ớ, các anh ơi, xin các anh đến giúp chúng em khiêng xác chết, chúng em  đúng là không khiêng nổi.!


            Tôi và học giả nhìn nhau, cùng đến chỗ có tiếng gọi, bước chân hai chúng tôi đều cuống lên như chiếc diều bị kéo dây bay theo gió.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Tứ thư. Tiểu thuyết của Diêm Liên Khoa. Vũ Công Hoan dịch.


Nhà văn Vũ Công Hoan gửi www.trieuxuan.info


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 17.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 17.06.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 07.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
xem thêm »