tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29498687
Thơ
25.04.2013
Nguyễn Đình Chính
Chẹc chẹc (2)

Nỗi buồn rách nát


 


Ngõ nhỏ bùn và những con số hoang thai vạ vật


   trên tường vôi lở lói


em ca ve lưng ngắn ê chề tụt khỏi xe ôm lũn


   cũn khua giầy cao gót vội vàng


vội vàng chạy trốn buổi sáng thanh thiên bạch


   nhật


 


và (zê) mi cũng thấy chói mắt không phải vì


   nắng


mới năm giờ bẩy phút sớm mùa đông thì làm


   đéo gì có nắng


chỉ có tiến rao bành mì ờ ớ ơ  thằng xe đạp


   khoèo chân


ba cục cứt chó nhoe nhoét ngay trước mũi giầy


 


ảo giác trong đầu là thằng bé châu lục đen úp


   mặt vào cái nường trâu cố mút lấy mút để


không không không phải thủ dâm như mi (zê)


   nhà thơ tri thức thanh cao thừa mứa chữ mi


   (zê) đêm qua úp mặt vào một cái lờ 8x


mi (zê)


chính mi


chính mi (đích thị zê) đúng cái lúc càm cạp mút


   chất nước thủy dâm thỏa tỏa cơn khát


tình dục


đứa bé đen cũng càm cạp mút những giọt nước


   đái trâu cuối cùng. lê lết trườn ra khỏi cơn khát... nước


nước nước.


không mùi không vị hát hai ô


tiên sư nước.


đéo mẹ hát hai ô


 


và mi (zê) cũng thấy chói mắt không phải vì


   nắng.


mà vì...


sáng nay tám giờ (giờ đẹp) thắt cà vạt đỏ giận


   giầy đen đến phố bú đu nộp đơn xin vào hội... xin vào cái hội gì nhỉ


từ chín giờ mười đến ba giờ rưỡi chiều (chạy xô)


   băng qua hội thảo chất trữ tình trong thơ


   hôm nay (lại chạy xô) đến thẳng hội nghị bàn


   tròn mở rộng bàn về chất lượng siêu đẳng của


   gói thức ăn Z367 dùng cho chó phốc...


ốc ốc ốc 


ôi ôi ôi


 


sớm tinh khôi


mi (zê)


nức lên buột miệng gọi ba lần


nõn nường ơi nõn nường ơi


nõn nường ơi  


rồi... câm tịt.


 


Sorrow torn to shreds


 


In narrow muddy alleys the house numbers


without rhymes or reasons hang onto the dilapidated walls


the short-backed disillusioned whore in clattering high heels


jumps off a taxi motorbike dodging


the fierce morning light


 


& you too (satyr) are blinded


but not by the sun


how can it be the sun when it’s only seven past five a winter morning


usually by this time a boy would pedal by hawking his baguettes


some sludgy dog poop would cling to your shoes


haunting’s the image of the boy from the desert of Africa


sucking with all his might the buffalo’s haunch


he’s not masturbating like you the poet


of unassailable intellect


& drenched in words who last night


buried your face between two 8X legs


you (satyr)


yes you (satyr) for sure who lick


the thirst-quenching juice of sex


the boy too would lick the buffalo’s pee


to the last drops


to quench his thirst …


 water water


odorless tasteless H two O


damn water


screw you H two O


 


& you (satyr) feel blinded not by the sun


but by …


at eight AM ( the finest hour of the day) in red tie & black shoes


you rush to Fuck Street to sign up for membership in a certain association …


what association could it be


from ten after nine to three thirty you zip through seminars


tackling esoteric subjects from romance in contemporary poetry


to the superior nutritious value of factor Z367 in food for pinschers…


woof woof woof


ruff ruff ruff


 


as the sun peeks through the clouds


you (satyr) cry out three times


such lovely lovely


lovely haunches


& … thereafter never speak again.


 


 


Tôi cũng là người vô gia cư


           


Tôi cũng là người vô gia cư như bà,


thưa bà tiến sĩ


mặc dù tôi cũng có công việc làm đàng hoàng


   như bà


thưa bà tiến sĩ


 


tôi là người vô gia cư mặc dù hàng ngày


tôi vẫn ăn vẫn ngủ vẫn hít thở không khí bụi bặm


và vẫn làm tình nhăn nhở


trong một ngôi nhà bốn buồng giá hàng trăm ngàn 


    đô la


 


bao nhiêu năm nay rồi tôi là người vô gia cư


trên tổ quốc của tôi khi tôi viết những bài thơ


kể về nỗi buồn bi thảm của dân tộc tôi,


nỗi buồn đã bị mấy kẻ ác tâm tàng hình


nghiền thành bột đổ xuống cống rãnh hôi thối


 


tôi là người vô gia cư trên tổ quốc của tôi


mỗi khi tôi hát lên bài ca thương cảm


giống như bát cháo hoa vẩy lên trời bố thí


cho hàng triệu oan hồn lang thang đói khát


bị chết oan không hiểu vì sao mình lại chết


trong cuộc chiến tranh chỉ mang lại quyền lực


và tiền bạc cho một dúm kẻ ác tâm tàng hình


 


buổi chiều hôm nay gió lạnh đổ về


tôi nhìn thấy bà đang co ro ngồi trên ghế đá


   lạnh buốt ngoài công viên


thưa bà tiến sĩ


còn tôi thì đang ngồi thu mình trong căn buồng


   ấm áp


vậy mà tôi cũng đang lâm vào cảnh khốn nạn


   như bà


thưa bà tiến sĩ


 


bà bị đuổi ra khỏi ngôi nhà xây bằng tiền bạc gom góp suốt đời của bà


còn tôi thì bị đuổi ra khỏi ngôi nhà xây bằng


   niềm tin


mà tôi cũng đã dành dụm suốt cả đời tôi.


 


02 – 2010


 


 


I too am homeless


 


I too am homeless like you


madame doctor


even though I have a decent job like you used to


madame doctor


 


i’m homeless even though every day


i still eat sleep breath the dusty air


& make love savagely


in a four-roomed house worth some hundreds of thousands of dollars


 


I’ve been homeless for countless years


in my own homeland


the day I penned poems about the tragic sorrow my people’s been dragging with them


 a sorrow stolen by invisible villains


smashed & dumped into the sewers


 


i’m homeless in my own homeland


every time I mourn my people in songs


like casting a bowl of steamed rice throughout the sky


to feed the sea of starving souls


my people died in vain


in a senseless war that only blesses power


& riches upon a bunch of faceless scoundrels


 


this evening a cold wind blows


i see you shivering on a cold park bench


madame doctor


while sitting in a warm room i suffer


the same pathetic fate as yours


madame doctor


 


you’ve been kicked out of your house


built with a lifetime of savings


while I lost mine


the fruit of unwavering faith.


 


 


Tiễn biệt chó


 


Nỗi buồn như con sâu chầm chậm bò khiến mi


   (zê) thụ thai và sinh nở thơ


(có được như thế không)


thơ mi (zê) còn khuya mới lê lét bò ra từ hố đen


   có thật


 


vứt trả cuộc tình dã man điếm bọt nhầy nhụa


   vũng bùn phản trắc


thơ mi (zê) vật vờ lang thang còn khuya khuya


   lắm mới thơ thơ thơ


 


từ thuở sinh thời đã nguyện lòng kết hôn chính trị


chợ trời cuộc chơi mua mua bán bán gian manh


trưng rất nhiều biển hiệu trắng đen tím vàng


   xanh đỏ nhập nhằng


hung hãn đứng đường du côn gào thét cay cú


   như thằng bảo kê mất mồi gái gọi


tủm tỉm áo quần phấn son lượt là đĩ điếm


nhâng nhâng trưng diện áo đỏ chứng tỏ nhà


   quê con ăn kẻ ở ô sin lê la trong ngôi nhà  


   quyền lực


lén lút nhẫn nhục xếp hàng bảo hiểm chờ lĩnh


   huân chương


 


mi (zê) bùi ngùi (cũng có khi đếch phải bùi ngùi)


nhầm lẫn cảm xúc ở cái xứ này là chuyện ngon


   lành


 


mi (zê) chia tay chó


chó nhật có tây chó mỹ chó mường chó mán


   chó lài chó ta


cún mực cún vàng cún vằn cún vện...


mặc cảm chó ấn tượng chó đang nhe răng sủa


 


bạn ơi nghĩ gì đóng đinh đầu lâu chó chân bàn


   ai điếu thơ tiễn biệt


mi (zê) tay trắng treo biển cuối năm thông cáo


   phá sản tâm hồn nghệ sĩ ba cắc


trắng trợn nhé


 


mi (zê) ê chề một đống 


nghiện vẫy đuôi   


  


biến thôi.


 


A dog of a goodbye


Like a worm sorrow creeps inside you (satyr)


impregnates you & brings


poetry to life


(could that be possible?)


it would take ages for your poetry


to crawl out of a hole so real


 


to rebuff a sadistic love


choking on sex juices & treacherous muck


your poetry’s doomed to wander in a land


far far far from poetic


 


since birth your poetry’s sworn to games of politics


wheeling & dealing in shams


camouflaging under all sorts of colors white black purple yellow blue


barking the bosses’ orders


cursing like a pimp who has lost his call girl


dressing up for tricks


showing off as faithful servant  of the rich & powerful


kowtowing for a pitiful medal


 


you (satyr) are sad


(sometimes you just don’t care)


how profitable it is to feign emotions


 


a dog of a goodbye


Japanese dog French dog American dog


savage dog civilized dog


black golden stripped …


you’re ashamed of your barking


of your grinning


 


hey brother how about nailing them dog skulls to the table feet


making funereal verses


at year’s end you (satyr) proclaims aloud


art is bankrupt!


such chutzpa


 


you (satyr) are crushed


addiction wags its tail


 


bug off.


 


 


Bài thơ tủ lạnh


Mùa xuân đến


quà tặng người đời hoa tươi tiền bạc máy tính


   xách tay com pắc hon da sờ pen sy căn hộ


   chung cư cao cấp


mi (zê) tặng bài thơ tủ lạnh cho em vì em yêu tủ


   lạnh


thoả thuận bài thơ này thế chấp tủ lạnh (tất


   nhiên tủ lạnh mác ja pan)


 


đao mèo


 


Hà nội tụt xuống 4 độ (theo bảng nhiệt độ


   ngoài đường khách sạn Đai u)


còn em


cuộc đời của em tụt xuống 0 độ


thất nghiệp


đói


nường ra máu


hoang thai


hoảng loạn cuộc tình hư ảo dối gian ngỡ trúng


   mánh to lại bất ngờ bị bán đứng trắng tay


nỗi đau trắng trợn đắng cay (hay chót dại) đá


   văng đi một tình yêu có thật


với giá rẻ bất ngờ


sau cặp kính tròn em nhìn


giấc mơ mếu máo co quắp


ngồi vá tình yêu 


gió buốt ngoài trời than thở


ngẩn ngơ.


 


The frige poem


 


Spring arrives


we like to give one another for present fresh flowers


money Compaq laptops expensive Honda’s


a flat in a high-rise


your (satyr’s) present to her is a frige poem


since she loves friges


this poem would do as collateral


(of course only a made-in-Japan frige would)


 


yawn


 


Ha noi temperature drops to four degrees celsius


(as shown outside of Daiwoo Hotel)


her life’s temperature


drops to zero degree


jobless


starving


bleeding from the vagina


carrying with her an unwanted pregnancy from a tryst


she thought was her dream love but


turns out to be a stab in the back


so much hurt so much bitterness


from having shunned a true love who asked


so little of her


 


behind round glasses she stares


at her dream weeping shivering


mending her broken love


the cold wind sighs


in deep stupor.


 


Cục cứt thơ


 


Cớ sao thơ mi không có đôi cánh để... bay


e mé mày


bay lên bay ngang bay xuống bay vào bay ra


   bay tà tà bay là là bay vút bay vọt bay ngửa


   bay xấp bay bổ nhào nhào bay bay bay


bỏ mẹ (thơ giống tàu lượn)


 


tiếng rên phì phò em gái bên đường bông hoa


   đồng nội


lén lút bán mình nhà trọ nghênh ngang 


tiếng thở dài người tù oan sai hai mươi năm


   đập đầu song sắt


mùi thối con sông thành phố


bộ xương người đợi chết (bệnh ết) 


câng câng mặt thằng đại gia ăn cướp


(ăn cướp chứ không phải ăn cắp)


trí thức cụp tai


ngòi bút trượt dài sợ hãi


sự ngạo mạn trống rỗng lên ngôi


và quả đấm rình mò


 


vì thế thơ mi (zê) đành bò len lén


vì thế thơ mi (zê) lê la hành khất


áo vá bụi đời đôi giầy sục cứt


lấm lét ăn vụng đói nghèo (ăn vụng chứ không


   dám ăn cướp)


lổm ngổm vỉa hè rống lên ông ổng


phọt ra ồng ộc ngộ độc mắm tôm (thổ tả)


           


thơ đứng về phe nước mắt1 (trên cả tuyệt vời)


nhưng... cẩn thận nước mắt (cá sấu)


nhân văn thời nay không xài nước mắt


nhân văn ăn nhậu tối ngày


nhân văn cười ruồi lặng im


 


ối thơ ơi là thơ


cục cứt nát bay đi đâu bây giờ


cục cứt nát chỉ có chóp


cục cứt nát thì làm gì có cánh


 


cục cứt mày ngủ cho ngon


đêm nằm mơ mớ dịu dàng


mọc ra đôi cánh nhập nhằng chập cheng (xò ri)


   mọc ra đôi cánh nhịp nhàng


nhịp nhàng là nhịp nhàng bay lượn thờ lôn (hồn


 thơ)


 


ạ ời... ạ ơi


trong cái thế giới bị là phẳng này khó chơi quá.


 


______


1 Ý thơ Dương Tường


 


 


Bullshit poetry


 


Hey poetry why don’t you grow wings to …


fly


what a screwy way to fly


up & sideway & down


& in & out


gliding then climbing then diving


topsy turvy


tumbling tumbling tumbling


terribly  (poetry as a glidder)


 


amid the moaning of a young girl dreaming of her beloved countryside while


stealthily selling her body in a sumptuous guesthouse


the wail of the wrongfully condemned prisoner banging


his head for twenty years on the metal bars


the stench of the river in the city


a skeleton waiting to die (of aids)


the arrogant face of the filthy rich son-of-a-bitch


(he doesn’t steal, he just grabs)


the intellectual  covering his ears


the writer writing in fear


the vain and the empty-minded proclaim themselves kings


& the iron fist rules


 


that’s why your poetry [satyr’s] must crawl on all fours


 must beg for a living


 in torn clothes & wearing shit-soaked shoes


must steal food (steal, not rob)


howl like a stray dog


puke up all sorts of poison (the plague)


 


they say poetry must stand on the side of tears (above the magnificent)


but … beware of the fake ones


for humanity of today has no need for tears


would rather party all night


would brush things off & keep silent


 


o poetry sad poetry


where to can a messed up piece of shit fly & call it home


a messed up piece of shit has just a top


but no wings


 


sleep well my piece of shit


dream sweet dreams


grow yourself a pair of wings so clumsy so sorry at first


but soon swinging to rhythms


of the vaginal soul


 


dream sweet dreams


in this flat world it’s not easy to play.


 


Những bữa tiệc ăn thịt người


 


Không thể đếm được một ngày một đêm quanh mi (zê) bao nhiêu linh đình bao nhiêu bữa tiệc


ăn thịt người


chính xác đọc từ tờ thực đơn viết tắt nbttxatth


(dịch nghĩa ra là những bữa tiệc thân xác ăn thịt


   tâm hồn)


và loài người (đâu chỉ ở cái xứ sở hình chữ S


   này) cứ hả hê tì tì chén thịt lẫn nhau


nâng cốc dô dô dô dô dô dô


và dô dô dô


 


thời thế tháng năm đổi thay


bánh xe quay tít buồn vui đan nhau dệt tấm lưới


   vô cảm to tướng


tuyệt vọng không mà hy vọng cũng không


 


lũ 8x tưng bừng đả đảo


vỡ vụn những ổ kén khổng lồ tự do nhân quyền


   đạo đức


bốc mùi mốc meo


và cũng tanh


 


có mi (zê) tan nát cuộc chơi nửa đùa nửa thật


lộn phèo tình yêu tình dục bất chấp tuổi tác.


mi nương tựa vào sự an ủi lương tâm hổ thẹn


sự an ủi lương tâm hổ thẹn nhơn nhơn lột xác


   hóa thành khoái ngất đắc ý


phóng tinh trùng phản bội


 


thế là mi (zê) nhận giấy mời bữa đại tiệc linh


   đình đầu tiên trong đời mi


bữa đại tiệc linh đình thứ nhất


tâm hồn mi bị trói bó dò đặt ngửa tềnh hênh


   trên bàn bị chặt ra tùng khúc bị hấp cách thủy


   bị tẩm bột bị quay chín vàng và mi đeo khăn ăn vào cổ ngấu nghiến hả hê ngấu ghiến nhai nuốt nhai nuốt nhai nuốt nhai nuốt


khoái khẩu


 


thật ra thì không có gì đáng hoảng


 


cái chết đôi khi dễ chịu


dù cũng ma chay điếu phúng linh đình


thân xác tiêu mẹ nó rồi (hết nhe răng ra ăn thịt)


tâm hồn chạy thoát bay lượn trong một thế giới


   bí mật đầy những ảo giác thật giả hoang


   đường chúa trời đức phật


(đéo phải thành đồ nhắm nữa)


 


cứ thế đã


 


chẹc chẹc.


 


The cannibals’ feasts


 


It’s impossible to count all the cannibals’ feasts


on the menu the abbreviation ffos stands for


 “flesh feasting on soul”


you can find them bastards all over the world


(not just in this S-shaped land)


boisterously raising their glasses


cheering


downing their drinks in one gulp


 


time never stops ticking


the wheel turns madly


weaving joy & sorrow into a gigantic web of blah blah


where neither hope nor despair exists


 


the 8X crowd marches in protest


sweeping away the nests of liberty human rights & morality


that  smell moldy


& fishy too


 


with you [satyr] the half-in-jest game


falls into disarray


jumbling up love & sex & scorning age


you think you’d find solace in your conscience


but it can’t resist the thrill of climaxing


& will ejaculate against your will


 


you [ satyr] are invited


to the very first reception of your life


where your soul‘s spread-eagled on the banquet table


& chopped into pieces to be steamed


breaded & roasted


with a napkin tied around your neck you lunge


& devour it voraciously


smacking your lips


 


nothing to panic about


 


death’s not so bad after all


granted a funeral’s a bothersome affair but thereafter


your flesh’s gone (can’t consume any more)


your soul will run away to a mysterious world of


illusions scrambling the real unreal christ buddha 


(can’t be a sacrificial lamb any more)


 


so be it


 


tsk  tsk.   


 


Zê xe đạp


 


Chào mày


thằng hay là con hay là quả xe đạp chết tiệt


(tại sao lại gọi là quả xe đạp)


lôi mày từ nhà kho ra lau chùi tra dầu vá víu lại


   cái yên mèo cào.


(vứt xó mày bao nhiêu năm rồi nhỉ)


 


kí ức mi (zê) ngân nga ngân nga kính koong


   kính koong


 


kính koong tem phiếu


kính koong gạch củ đậu xếp hàng


kính koong ba lạng thịt bạc nhạc


kính koong mười ba cân gạo hẩm mốc meo


kính koong mũ rơm


kính koong cứt chuột


kính koong cái hố tăng xê


kính koong pằng pằng... tâng tâng tâng...


 


vô thiên lủng ủng lê thê chật cứng từ điển bao


   cấp kì quặc quái đản kinh dị


(thật ra thì cực kì dã man)


bao cấp răm rắp vâng


bao cấp răm rắp sợ


bao cấp răm rắp ngoan


bao cấp răm rắp ho


bao cấp răm rắp cười


bao cấp răm rắp khóc


 


mẹ kiếp mi (zê) đã từng choáng óc ù tai bởi


   đám đông một  triệu (hình như là chỉ có năm


   mươi vạn - ăn gian một tí - thói quen)


một triệu trẻ già lớn bé đàn ông đàn bà nhịp


   nhàng mê loạn ôm nhau rống lên gào khóc


   nhịp theo ngọn roi nhạc trưởng


 


rống lên gào khóc như là ông cố nội chết đuối


rống lên gào khóc như là mất sổ gạo


(sổ gạo là cái quái quỷ gì mà oách như ông cố nội)


 


mi (zê) ôm ghì lấy mày xe đạp


không nhẩy híp hốp với mày xe đạp


không làm tình với mày xe đạp


không đàm đạo nhân tình thế thái với mày xe đạp


không sắp xếp nhân sự với mày xe đạp


không pinh pông đập bụp với mày xe đạp


 


chiều năm giờ (giờ cao điểm tan sở)


nhẩy lên lưng mày xe đạp


và mi (zê) sẽ một mình với mày xe đạp chiến


   đấu chống lại tám mươi triệu cái nồi cơm điện


   đang rùng rùng vỡ tổ (tổ mối tổ ong tổ muỗi


   tổ rắn tổ rết tổ zun tổ dế và cả tổ... sư tử hà


   đông (ba lông bông)


 


tám giờ tối (giờ cao điểm ăn nhậu)


nhong nhong mày xe đạp


bay lượn (thật ra là luồn lách) giữa phố phường


 


đám đông hiện nguyên hình kinh khủng


tám mươi triệu cái sọ trập trùng nhẵn thín


tám mươi triệu cái sọ trôi đi ù ù


tám mươi triệu cái mặt không còn thấy mặt


tám mươi triệu cái mồm tự nguyện bịt mồm


tám mươi triệu... tám mươi triệu


cái đống tám mươi triệu


mẹ kiếp


cái đống cóc khô gì thế này


kinh dị


 


kính koong kính koong


 


đầu trần không nồi cơm điện


khác biệt


 


kính koong


 


thản nhiên vượt đèn đỏ ngã tư


chí phèo


khác biệt


 


kính koong


 


tám mươi triệu mái tóc lép xẹp co dúm yên


   phận nộp tiền bảo hiểm  


lẻ loi tóc tai du côn dựng đứng lộng gió tây hồ


khác biệt


 


kinh koong


chợt nhận ra hiện diện một thằng người


jơ păng đông jơ xuy (xưa rồi)


mi khác biệt thì mi tồn tại (định lý thời a còng.)


 


Screw the bike


Hey


boy bike or girl bike or some deal of a bike


(heck why do we call them a deal bike after all?)


i drag you out from a storage room


wipe you clean oil you & mend that scratched-up seat of yours


(how long has it been in neglect?)


 


you (satyr) recall the cacophony of ding dong’s


 


one ding dong for a book of food stamps


one ding dong for the long lines waiting for brick handouts


one ding dong for three slabs of rotten meat


one ding dong for thirteen bushels of moldy rice


 one ding dong for a flimsy straw hat 


one ding dong for a trail of mouse poop


one ding dong for a tank-blasted hole on the ground


ding dong bang bang … sigh sigh sigh …


 


the dictionary of central planning’s jam packed


with countless weird horrific disgusting terms


(extremely cruel terms truthfully)


for mass nodding


mass fearing


mass groveling


mass coughing


mass laughing


mass crying


 


once you [satyr] damn near drowned under the deafening roar


of a million souls (perhaps the number’s closer to five hundred thousands


- so accustomed we have become to fudge numbers)


of a million men & women old & young


hugging howling & weeping at the tempo


 of the conductor’s baton


 


as if their revered forefather had just drowned


as if they had lost their books of food stamps


(why food stamps are held in higher esteem is beyond me)


 


you [satyr] cling to them bikes


but won’t dance hip hop with them


won’t fuck them


won’t talk politics economics philosophy theology with them


won’t downsize upsize rightsize them


won’t play ping pong to kill time with them


 


five o’clock (rush hour)


you [satyr] jump on your bike


& with it as your lone comrade you’re ready


to square off with the eighty million helmeted souls


 pouring from their nests onto the streets


(nest of termites bees mosquitoes vipers scorpions


worms crickets … perhaps of roaring Heras too)


 


eight o’ clock (peak hour for the night drinkers)


your naked bike meanders


 (weaves in & out is a more exact term) through the streets


 


time for the masses to show their true ugly faces


eighty million skulls bald as rocks


eighty million skulls rolling & rambling by


eighty million faces unrecognizable


eighty million mouths sworn to secrecy


eighty million eighty million


this heap of eighty million


damn


quite a heap


scary as hell


 


ding dong ding dong


 


you ride bare-headed without a rice-cooker helmet


unlike the masses


 


ding dong


 


you just ran a red light


foolhardy  as Chí Phèo


unlike the masses


 


ding dong


 


alone among the eighty million sets of docile hair happy to buy insurance 


your hair stands up against the West Lake wind


unlike the masses


 


ding dong


 


here comes the new man


passé is “I think therefore I am”


in the age of the @ let he be “I’m different therefore I am.”


 


 


Thơ vỉa hè 


Đến một ngày mi (zê) ngoái nhìn phao câu (cặp


   mông) của mi


tá hỏa nhận ra cái bọc bự nhờn nhờn


cái bọc bự cực bự bự cực nhờn nhờn tự dưng


   lép xẹp hết đát rồi con ạ bỏ má đời mi


còn đâu cái chất (chất gì đếch biết) mi vẫn bôi


   lên lông đít mọc ra những câu thơ đồng ca


   véo von óng mượt


những câu thơ tranh nhau dẫm đạp chen nhau


   kèn cựa nhau chém giết nhau tan nát tình


   huynh đệ tranh cướp chỗ trong viện bảo tàng.


những câu thơ tự nguyện chui vào vênh vang


   trong tủ kính sáng choang gắn đầy huy


   chương giải thưởng


 


còn mi (zê)?


 


không phải thân xác mi mà là thơ mi thơ mi bị


   đá văng ra vỉa hè như con chó già mù lòa vô


   dụng bị chủ đá văng ra cửa


không phải bị đá văng ra cửa mà là bị đá văng


   ra khỏi sự bón mớn phỉnh nịnh vỗ về


tất nhiên kèm theo cả sự lo toan định hướng


   dậy dỗ nghiêm khắc lạt mềm trói chặt


(nhưng ông mà điên lên thì cho mày (thơ) xơi


   chầu dùi cui roi điện).


mẹ ơi mẹ thương con mẹ tắm cho con mẹ kì


   con đau quá (ý thơ tường vân)


 


và mi (chính xác là thơ) thơ bắt đầu ba lô bụi


   lang thang


thơ ngoi ngóp ngã tư đặc sệt mũ bảo hiểm


   trùng trùng những binh đoàn ra trận


(mẹ kiếp tí nữa thì bị tông lòi ruột)  


thơ giẫy đành đạch trong những hốc toa lét tối


   đen bọn gái làng chơi vẫn bì bẹt lau rửa nõn


   nường sau nhưng đêm hành lạc kinh hoàng


 thơ qua đêm vạ vật gối đầu rác rưởi lá bánh


   giấy vệ sinh vỏ chuối bãi đờm mấy cái răng


   hàm gẫy đôi những bọc thai nhi tuồn ra từ lỗ cống tanh lòm bệnh viện


đôi khi thơ mỏi mệt nằm lăn cu chiêng ra bãi cỏ


   cất dọng khản đặc rào rao tào phớ ờ ớ ơ ơ


   mua dùm


thơ ú ớ nức lên không phải vì bị bịt mồm mất


   cái quyền mở miệng quái quỉ gì mà thơ ú ớ


   nức lên vì...


vì... không phải vì đã chót dại đứng về phe nước


   mắt


mà chỉ vì nứng... nứng… (ngượng quá)


người đời ruồng bỏ khinh ghét ghê tởm quay lưng lại thơ mi (zê)


như ruồng bỏ khinh ghét ghê tởm quay lưng đánh chìm tàu cuộc sống này


lũ lượt đám đông


hò la tưng bừng


hỉ hả đắc ý 


chôn hồn mi (zê) xuống ba thước (nhão nhoét) đất đen


 


e mé mày


có chắc sự thật là như vậy không


chẹc chẹc.


 


Poetry gone wild


One day you [satyr] peek at your chicken tail (your butts)


what the hell happens to that sleazy pouch


that big fat very fat very sleazy pouch’s gone


deflated out-of-date kaput


also gone is the lotion (what’s in it you have not the slightest idea)


that you put on the fine hair of your butts to coax melodic folksongs


verses that would elbow stampede backstab slaughter tear


unity apart for a seat


in posterity


verses that willingly grovel


for a spot in the glass armoire shining


 with medals & prizes


 


as for you [satyr]?


 


like a useless blind dog tossed out by its owner


your poetry not your miserable body is kicked out onto the pavement


out of its asskissing sugarcoating habits


all for the sake of planning guiding educating securing enslaving


(but if your poetry makes the Man mad he swears


he’ll beat you silly with his baton


zap you with his electric whip)


mother dear mother who claims to love me so


my back aches from your rubbing (i’m parodying Tường Vân’s poetry)


 


you (i mean your poetry) hit the streets backpack in tow


put on a thick helmet & rush head-on into rumbling armies


(damn you just missed getting killed in a most gory accident)


all shaky from watching the whores wash themselves in dark stinking toilets after a trick


you fall asleep


amid thrash wrapping leaves toilet paper


banana peels spit broken teeth


fetuses crawling up from hospital sewers


exhausted you lay down


on the grass & in your husky voice


cry out tofu tofu for sale


you cough


not because somebody’s strangling you


or your right to speak’s banished


or because you’ve chosen to stand on the side of the meek


but because … down below you feel


so very horny … horny (shame o shame)


 


no wonder mankind turns its back on your poetry 


curses it spits at it turns its back on it


sends this ship of life to the bottom of the sea


the crowd


howls


exacts its revenge


by burying your soul


under a mountain of sludge


 


screw you


is it the truth & the whole truth?


tsk  tsk.


 


Nguồn: Chẹc chẹc. Thơ Nguyễn Đình Chính. Tác giả gửi www.trieuxuan.info

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thu cố nhân - Trần Mai Hưởng 20.09.2019
Mùa Thu Hà Nội - Trần Chấn Uy 13.09.2019
Chùm thơ Trần Chấn Uy - Trần Chấn Uy 13.09.2019
Khoảnh khắc - Trần Mai Hưởng 12.09.2019
Vế quê cũ/ Tỉnh dậy lại nhớ bác Chế - Chế Lan Viên 11.09.2019
Ngày trống không/ Người nữ tử tù đan áo/ Nhiệm vụ/ Quan niệm thơ - Chế Lan Viên 11.09.2019
Tuy An - Nguyễn Mỹ 01.09.2019
Rượu và biển/ Thiếu phụ Nam Xương/ Nắng và mưa - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
Mưa ngâu/ Mong manh/ Thương/ Khoảng trống - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
Mùa Thu ở Hàng Châu/ Lá bàng/ Hòn vọng phu ở Odessa - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
xem thêm »