tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29895376
Tiểu thuyết
23.01.2013
A. Dumas
Hai mươi năm sau

   62


                     Ở ĐÂU CHỨNG MINH RẰNG TRONG NHỮNG


                  TÌNH HUỐNG GAY GO NHẤT, NHỮNG TRÁI TIM


                   LỚN VẪN KHÔNG MẤT DŨNG CẢM VÀ NHỮNG


                          DẠ DÀY TỐT VẪN KHÔNG QUÊN ĐÓI


 


Cái toán nhỏ ấy không trao đổi một lời. Không ngoái lại đằng sau, cứ phi nuớc đại, vượt qua một con sông mà chẳng ai biết tên và để lại sau phía trái mình một thị trấn mà Atôx đoán chừng là Đuram.


Cuối cùng khi trông thấy một khu rừng nhỏ, họ thúc ngựa một lần cuối và đi về hướng đó.


Vừa mới khuất sau một rặng cây xanh khá dầy để che mắt những kẻ có thể đuổi theo, họ dừng lại để họp bàn. Họ giao ngựa cho đầy tớ để cho ngựa nghỉ mà không tháo yên cương và cắt Grimô canh gác.


Atôx bảo đ’Actanhăng:


-  Trước hết lại đây đã, để tôi ôm hôn cậu, cậu là cứu tinh của chúng tôi, cậu là người anh hùng thật sự trong chúng ta.


-  Atôx nói đúng đấy, và tôi khâm phục cậu, -  Aramix vừa nói vừa ôm chặt lấy bạn. – Với cái đầu thông minh, con mắt tinh tường, cánh tay sắt thép, tinh thần chiến thắng, có cái gì mà cậu không kỳ vọng được.


-  Bây giờ thì ổn cả rồi, -  chàng Gaxcông nói, -  tôi xin nhận tất cả những cái ôm hôn và lời cảm ơn cho tôi và Portôx; nhưng thôi đừng mất thì giờ nữa.


Nghe nói vậy, hai người bạn sực nhớ đến Portôx, vội đến bắt tay anh.


-  Bây giờ, -  Atôx nói, -  không thể cứ chạy bừa phứa và như những kẻ rồ dại mà phải bàn định một kế hoạch. Chúng ta sẽ làm gì nào?


-  Cái mà chúng ta sắp làm ấy à, -  đ’Actanhăng nói, -  mẹ kiếp! Chẳng có gì là khó nói cả.


-  Vậy cậu thử nói xem nào?


-  Chúng ta đến một cảng biển gần nhất, tập trung tất cả những món tiền nhỏ mọn của chúng ta lại, thuê một chiếc tàu và đi về Pháp. Riêng tôi, tôi góp đến đồng xu cuối cùng. Kho báu thứ nhất là tính mạng, và tính mạng của các anh phải nói rằng treo trên sợi tóc


-  Cậu thấy thế nào, đuy Valông! – Atôx hỏi.


-  Tôi ấy à, -  Portôx, -  tôi hoàn toàn nhất trí với đ’Actanhăng; thiết gì cái nước Anh của nợ này.


-  Cậu dứt khoát rời bỏ nước Anh à? – Atôx hỏi đ’Actanhăng.


-  Mẹ kiếp, tôi chẳng thấy có gì giữ tôi lại cả.


Atôx trao đổi một cái nhìn với Aramix rồi thở dài nói:


-  Thôi các bạn, hãy đi đi.


-  Sao lại các bạn hãy đi đi! – đ’Actanhăng hỏi. – Chúng ta đi nào chứ!


-  Không, bạn ơi, -  Atôx, nói – cần phải từ giã chúng tôi.


-  Từ giã chúng tôi! – Đ’Actanhăng lặp lại, bàng hoàng về cái tin bất ngờ ấy.


-  Ô hay! – Portôx nói, -  tại sao lại từ giã chúng tôi, vì rằng chúng ta cùng có nhau cơ mà?


-  Bởi vì nhiệm vụ của các cậu đã hoàn thành các cậu có thể, thậm chí cần phải trở về Pháp, nhưng nhiệm vụ của chúng tôi chưa hoàn thành.


-  Nhiệm vụ của các anh chưa hoàn thành ư? – Đ’Actanhăng kinh ngạc nhìn Atôx và nói.


-  Chưa bạn ạ, -  Atôx đáp bằng một giọng vừa nhẹ nhàng vừa kiên quyết. – Chúng tôi đến đây để bảo vệ vua Saclơ, chúng tôi đã bảo vệ tồi, bây giờ chúng tôi phải cứu ông ta.


-  Cứu vua! – Đ’Actanhăng nhắc lại và nhìn Aramix như đã nhìn Atôx.


Aramix đành khẽ gật đầu.


Gương mặt của đ’Actanhăng biểu lộ một vẻ thương cảm sâu sắc; anh bắt đầu cho rằng mình đang có chuyện với hai kẻ điên rồ.


-  Atôx này, -  đ’Actanhăng nói; -  anh không thể nói nghiêm túc như thế được đâu. Nhà vua đang ở giữa một đạo quân đang dẫn vua đến Luân Đôn. Chỉ huy đạo quân ấy là một người hàng thịt hoặc một con người hàng thịt gì đó, không quan trọng, đại tá Harixơn. Việc xử án vua sẽ làm ngay khi tới Luân Đôn, tôi xin cam đoan như vậy. Chính Ôliviê Cromoen đã nói với tôi không ít về vấn đề đó nên tôi cũng hiểu sự việc sẽ ra sao.


Atôx và Aramix lại trao đổi với nhau về một cái nhìn thứ hai.


-  Bản án xong, người ta sẽ chẳng thi hành chậm trễ đâu, -  đ’Actanhăng nói tiếp, -  Ồ, các vị thanh giáo ấy là những người khẩn trương trong công việc đấy.


-  Thế cậu cho rằng nhà vua sẽ bị hình phạt gì? – Atôx hỏi.


-  Tôi e rằng là án xử tử; họ đã làm quá nhiều chuyện chống lại nhà vua nên không thể tha thứ cho ông và chỉ còn một cách là giết đi. Thế các anh không biết câu nói của Ôliviê Cromoen khi ông đến Pari và người ta chỉ ông xem tháp lâu đài Vanhxen mới giam giữ ông đờ Văngđôm à?


-  Câu gì vậy? – Portôx hỏi.


-  Chỉ nên đụng đến các ông hoàng đầu.


-  Tôi có biết, -  Atôx nói.


-  Thế anh tưởng rằng ông ta không đem câu châm ngôn của mình ra thực hiện khi bây giờ ông ta đã tóm giữ nhà vua hay sao?


-  Có chứ, tôi còn chắc chắn là khác, nhưng như thế là thêm một lý do để không bỏ rơi cái đầu uy nghi bị đe dọa.


-  Atôx, anh điên mất rồi.


-  Không đâu bạn ạ, -  vị quý tộc nhẹ nhàng đáp – nhưng đơ Uyntơ đã đến Pháp tìm chúng tôi và dẫn chúng tôi đến bà Hăngriet. Bà hoàng đã ban vinh dự cho chúng tôi, đ’Ecblay và tôi, là yêu cầu chúng tôi giúp đỡ cho chồng bà. Chúng tôi đã hứa hẹn, lời hứa của chúng tôi bao gồm tất cả, đó là sức lực của chúng tôi, trí tuệ của chúng tôi, sau rốt là tính mạng của mình mà chúng tôi cam kết, chúng tôi chỉ còn việc giữ lời. Ý kiến cậu cũng thế phải không đ’Ecblay?


-  Phải, -  Aramix nói, -  chúng tôi đã hứa hẹn.


-  Rồi chúng tôi lại có một lý do khác nữa, -  Atôx nói tiếp; -  Đây này, hãy nghe kỹ nhé. Ở Pháp lúc này mọi thứ đều tồi tàn và nhỏ mọn. Chúng ta có một ông vua mười tuổi chưa biết mình muốn cái gì. Chúng ta có một hoàng hậu mà nỗi đam mê muộn màng làm cho thành mù quáng. Chúng ta có một tể tướng cai trị nước Pháp như là cai quản một trang trại lớn, nghĩa là chỉ bận tâm xem ở đó vàng có mọc lên được hay không, khi cày bừa nó bằng âm mưu và thói xảo quyệt Ý. Chúng ta có những ông hoàng gây sự chống đối có tính cách cá nhân và ích kỷ chẳng đạt tới đâu ngoài việc moi từ tay Maradanh mấy thoi vàng và vài mảnh quyền thế. Tôi đã phục vụ họ không phải vì nhiệt tâm. Thượng đế chứng giám rằng tôi đánh giá họ theo giá trị thực sự của họ, và họ chẳng cao lắm đâu, theo sự đánh giá của tôi, có chăng là do một sự an bài từ trước. Giờ đây lại là chuyện khác; giờ đây trên đường đi của tôi , tôi gặp một bất hạnh vương hầu, một bất hạnh Âu châu và tôi gắn bó với nó. Nếu chúng tôi cứu được nhà vua thì thật là đẹp đẽ; nếu chúng tôi chết vì vua, thì thật là lớn lao!


-  Như vậy, -  đ’Actanhăng nói, -  anh biết trước là các anh sẽ tiêu vong chứ gì?


-  Chúng tôi e như vậy, và nỗi đau đớn duy nhất của chúng tôi là chết xa các cậu.


-  Các anh sẽ làm cái gì giữa một nước xa lạ và thù địch?


-  Cậu nhỏ ơi, tôi đã từng đi khắp nước Anh, tôi nói tiếng Anh như người Anh, và Aramix cũng có biết ít nhiều thứ tiếng ấy. A! nếu như chúng tôi có các cậu! Với cậu, đ’Actanhăng, với cậu, Portôx, tất cả bốn chúng ta hợp nhất lại như lần đầu tiên từ sau hai mươi năm nay, chúng ta sẽ đương đầu không chỉ với nước Anh mà với ba vương quốc!


Đ’Actanhăng bực tức nói:


-  Thế các anh có hứa với bà hoàng ấy không rằng các anh sẽ công phá tháp Luân Đôn, giết một trăm nghìn lính, chiến đấu thắng lợi chống lại nguyện vọng của một dân tộc và tham vọng của một con người khi người đó tên là Cromoen? Các anh, cả Atôx và Aramix, chưa trông thấy con người ấy. Này, đấy là một người thiên tài khiến tôi rất nhớ đến giáo chủ của chúng ta, giáo chủ kia cơ, giáo chủ vĩ đại! các anh biết đấy. Cho nên các anh chớ có cường điệu nhiệm vụ của mình. Nhân danh Chúa Trời, Atôx thân mến ạ, chớ có làm những việc tận tâm vô ích? Thực tình, khi nhìn anh, tôi thấy anh là một người biết phải chăng; nhưng khi anh trả lời tôi, tôi thấy như mình đang nói chuyện với một thằng điên. Nào, Portôx, hãy đứng về phía tôi. Cậu nghĩ thế nào về việc này? cứ nói thẳng thắn.


-  Chẳng có gì là hay ho cả! – Portôx đáp.


Thấy Atôx như chẳng nghe anh nói mà lại đang lắng nghe mình nói với mình, đ’Actanhăng sốt ruột bảo:


-  Nào, Atôx, chưa bao giờ anh khó chịu về những lời khuyên của tôi. Vậy thì hãy tin tôi, nhiệm vụ của anh đã kết thúc, kết thúc một cách cao quý, hãy trở về Pháp với chúng tôi.


-  Bạn ơi, quyết định của chúng tôi là không thể lay chuyển.


-  Nhưng anh còn một lý do gì mà chúng tôi không biết chăng?


Atôx mỉm cười


Đ’Actanhăng tức giận vỗ đùi đen đét và lải nhải những lý lẽ thuyết phục nhất mà anh có thể tìm ra; nhưng Atôx chỉ đành lòng đáp lại bằng một nụ cười bình thản và hiền hòa, còn Aramix bằng những cái gật gù.


Cuối cùng đ’Actanhăng tức điên người và la lên.


-  Bởi vì các anh đã muốn như vậy, thôi thì chúng ta hãy để lại nắm xương tàn của mình ở cái xứ xở khốn nạn quanh năm rét mướt này, mà ngày đẹp trời là sương mù, sương mù là mưa và mưa là lũ lụt, nơi mà mặt trời giống như mặt trăng, mặt trăng như một bánh phó mát kem. Thực ra vì đã phải chết thì chết ở đây hay chết ở đâu đâu, đối với chúng ta chẳng có gì quan trọng.


-  Tuy nhiên, -  Atôx nói, -  bạn thân mến ơi , hãy nghĩ xem, đây là chết sớm hơn.


-  Ô hay! Sớm hơn một chút hay muộn hơn một chút, điều ấy chẳng bỏ công tranh cãi.


-  Nếu như có điều khiến tôi lấy làm lạ, -  Portôx trịnh trọng nói, -  thì dường như chưa phải điều đó đã đến đâu.


-  Ồ, điều đó sẽ đến, cứ yên trí Portôx ạ, -  đ’Actanhăng nói. – Như vậy là thỏa thuận rồi nhé, và nếu như Portôx không phải đối...


-  Tôi ấy à, -  Portôx nói, -  tôi sẽ làm điều mà các cậu muốn. Vả lại tôi thấy điều mà bá tước đơ La Pherơ nói ban nãy là rất đẹp.


-  Nhưng còn tương lai của cậu thì sao, đ’Actanhăng? Và kỳ vọng của cậu, Portôx?


-  Tương lai và kỳ vọng của chúng tôi ư? – Đ’Actanhăng nói liến thoắng và sôi nổi; -  nếu chúng ta cứu được vua thì chúng ta có quyền quan tâm đến điều đó không? Vua được cứu rồi, chúng ta tập hợp bạn bè của vua lại, chúng ta đánh bại bọn thanh giáo, chúng ta chiếm lại nước Anh, chúng ta đưa vua trở về Luân Đôn, chúng ta đặt lại ngài thật chĩnh chạc trên ngai vàng...


-  Và rồi vua phong cho chúng ta làm quận công, làm triều thần, -  Portôx nói, -  mắt anh lóng lánh mừng vui và như trông thấy cái tương lai ấy qua một huyền thoại.


-  Hoặc là vua quên mất chúng ta, -  đ’Actanhăng nói.


-  Ồ, -  Portôx kêu.


-  Kìa! Điều ấy đã thấy rồi còn gì, Portôx. Hình như xưa kia chúng ta đã giúp Annơ đ’Ôtrisơ một việc chẳng kém việc mà hôm nay chúng ta định giúp vua Saclơ I là bao nhiêu, thế mà nó cố ngăn cản hoàng hậu quên béng chúng ta trong gần hai mươi năm đâu.


-  Này đ’Actanhăng, -  Atôx nói, -  mặc dầu vậy cậu có bực mình vì đã giúp cho bà ta không?


-  Thực tình không, -  đ’Actanhăng đáp, -  và tôi còn thú nhận rằng trong những lúc bực bội nhất, tôi vẫn tìm thấy một niềm an ủi trong kỷ niệm ấy.


-  Đ’Actanhăng cậu thấy đấy, các ông hoàng thường bội bạc, nhưng Chúa thì không bao giờ.


-  Thế thì, Atôx ơi, -  đ’Actanhăng nói, -  tôi tin rằng nếu anh gặp quỷ sứ ở trên mặt đất này ắt hẳn anh sẽ dẫn nó đi cùng với anh lên trời.


Atôx chìa tay ra với đ’Actanhăng và nói:


-  Như vậy là ...


-  Như vậy là thỏa thuận, -  đ’Actanhăng đáp – tôi thấy nước Anh là một xứ tuyệt vời, tôi ở lại nhưng với một điều kiện.


-  Điều kiện gì?


-  Người ta không bắt tôi học tiếng Anh.


-  Được thôi, -  Atôx nói với vẻ đắc thắng. – Bạn ơi! bây giờ tôi xin viện đức Chúa là người am hiểu chúng ta, viện tên họ của tôi mà tôi cho rằng không có tì vết, để thề với cậu là tôi tin rằng có một uy quyền bảo vệ cho chúng ta, và tôi có hi vọng là cả bốn người chúng ta sẽ gặp lại nước Pháp.


-  Được, -  đ’Actanhăng nói – nhưng xin thú thực là tôi có niềm tin trái ngược hẳn.


-  Cái cậu đ’Actanhăng thân mến này! – Aramix nói, -  ở giữa chúng ta, hắn tiêu biểu cho sự chống đối của các nghị viện, họ luôn luôn nói không và luôn luôn làm có.


-  Phải rồi, nhưng trong khi chờ đợi , thì cứu nguy cho cuộc cờ.


-  Thôi này các bạn ơi, -  Portôx xoa xoa tay nói, -  bây giờ mọi việc đã quyết định xong xuôi, nếu như chúng ta nghĩ đến ăn uống nhỉ! Hình như trong những tình huống gay go nhất cuộc đời mình, chúng ta vẫn ăn uống thì phải.


-  À phải đấy, -  đ’Actanhăng nói, -  hãy bàn về ăn uống trong một đất nước mà yến tiệc linh đình, người ta ăn toàn thịt cừu luộc, cỗ bàn thịnh soạn người ta ăn uống toàn rượu bia! Chẳng biết ma xui quỷ giục thế nào mà anh lại đâm đầu vào một nước tội nợ như thế này, hả Atôx? À, xin lỗi nhé, anh mỉm cười nói thêm, tôi quên rằng anh không còn là Atôx nữa. Nhưng chẳng sao, chúng ta hãy xem cái kế hoạch ăn uống của cậu ra sao nào Portôx.


-  Kế hoạch của tôi à?


-  Ừ, cậu có một kế hoạch không?


-  Không, tôi đói, có thế thôi.


-  Mẹ kiếp, nếu chỉ có thế thôi thì cũng vậy, tôi đói. Nhưng không phải cứ đói là đủ, phải tìm cái ăn chứ, trừ phi gặm cỏ như lũ ngựa của chúng ta.


-  Á! -  Aramix kêu – anh không đến nỗi hoàn toàn tách rời mọi thứ ở trên trần như Atôx, -  khi chúng ta ở khách sạn Pacpayô, các cậu có nhớ những con sò huyết đỏ au mà chúng ta chén không?


-  Và những cái đùi cừu ở những cánh đồng muối nữa! – Portôx nói và thè lưỡi ra liếm mép.


-  Nhưng này Portôx – đ’Actanhăng nói, -  chúng ta đã chẳng có anh bạn Muxcơtông đã nuôi nấng cậu ăn uống thật đàng hoàng ở Săngtily đó sao?


-  Thật thế, -  Portôx nói, -  chúng ta có Muxcơtông, nhưng từ khi hắn làm quản lý, hắn nặng nề ra tợn; không sao, cứ gọi hắn lên.


Và để chắc chắn được hắn đáp lại một cách dễ chịu, anh kêu:


-  Ớ này, Muxtông.


Muxtông xuất hiện; mặt hắn trông thật thảm hại.


-  Muxtông thân mến, anh làm sao thế? – đ’Actanhăng hỏi – anh có ốm đau gì không?


-  Thưa ông, -  Muxcơtông đáp, -  tôi đói lắm ạ.


-  Ấy chính vì thế mà chúng tôi triệu ông lên đấy, ông Muxtông thân mến ạ. Ông không thể đánh bẫy được con thỏ hiền lành và mấy con trĩ đẹp đẽ làm món hầm và chả nướng như ở khách sạn...thực tình là tôi quên mất tên rồi.


-  Khách sạn...gì nhỉ! – Portôx nói; -  tôi cũng quên nốt.


-  Không sao; và quăng thòng lọng lấy mấy chai rượu vang Buốcgônhơ lâu năm đó đã chữa khỏi rất nhậy cái trật xương của ông chủ anh ấy mà.


-  Chao ôi, thưa ông, -  Muxcơtông đáp, -  tôi e rằng, tất cả những thứ mà ông vừa yêu cầu rất hiếm ở trong cái xứ xở tồi tệ này, và tôi cho rằng tốt hơn cả là đến nhờ ông chủ của ngôi nhà nhỏ mà từ ven rừng ta cũng trông thấy.


-  Sao! có một ngôi nhà quanh đây à, -  đ’Actanhăng hỏi.


-  Thưa ông, vâng.


-  Vậy thì như cậu nói, chúng ta đến ăn ở đó đi. Thưa các vị, các vị thấy thế nào, ý kiến của ông Muxtông chẳng chí lý hay sao?


-  Ê này, -  Aramix nói – nếu chủ nhà là người thanh giáo thì sao?


-  Càng hay! Mẹ kiếp, -  đ’Actanhăng đáp, -  Nếu hắn là thanh giáo thì chúng ta sẽ cho hắn biết tin vua bị bắt rồi để mừng cái tin ấy, hắn sẽ cho chúng ta mấy con gà mái trắng.


-  Nhưng nếu hắn là lãnh chúa? – Portôx nói.


-  Trong trường hợp ấy, chúng ta sẽ làm bộ mặt đưa đám và vặt lông những con gà mái đen.


Atôx bất giác mỉm cười về cái máu vui nhộn của chàng Gaxcông bất trị, và nói:


-  Cậu sung sướng thật vì cậu nhìn cái gì cũng tươi cười.


-  Biết làm thế nào! – Đ’Actanhăng đáp, -  tôi sinh ra ở một xứ không có bóng mây trên trời.


-  Chẳng như ở cái xứ này, -  Portôx vừa nói vừa giơ tay ra để xem có đúng là mưa không vì anh vừa mới thấy như có một giọt rơi làm anh lạnh quá?


-  Nào nào, -  đ’Actanhăng nói, -  thêm một lý do để chúng ta lên đường...Ơ này Grimô!


Grimô xuất hiện


-  Này ông bạn Grimô, bác có thấy gì không, -  đ’Actanhăng hỏi.


-  Chẳng có gì hết, -  Grimô đáp.


-  Cái lũ ba bị ấy, -  Portôx nói, -  chúng chẳng buồn đuổi theo chúng ta, Ồ! nếu chúng ta ở vào địa vị của chúng nhỉ?


-  Ờ, chúng nó sai lầm, -  đ’Actanhăng nói – Nếu gặp Morđao, tôi sẵn sàng nói với nó một câu ở trong Thêbaít:  Đây là chỗ rất hay để quật ngã thích đáng một con người.


-  Này cậu ơi, -  Aramix nói, -  dứt khoát là thằng con trai không có sức mạnh như mẹ nó.


-  Bạn thân mến ơi, -  Atôx nói, -  hãy khoan đã. Chúng ta vừa mới rời nó khoảng hai tiếng đồng hồ, nó chưa biết chúng ta đi lối nào, chúng ta ở đâu. Khi nào đặt chân lên đất Pháp, chúng ta hãy nói nó không mạnh bằng mẹ nó, nếu từ giờ đến lúc ấy chúng ta không bị giết hoặc đầu độc.


-  Trong khi chờ đợi, ta cứ chén. – Portôx nói.


-  Phải đấy, -  Atôx nói, -  thực tình tôi đói lắm rồi.


-  Liệu hồn những con gà mái đen! – Aramix bảo.


Và do Muxcơtông dẫn đường, bốn bạn đi về phía ngôi nhà, họ gần như trở lại nỗi vô tư vô lự xưa kia, vì rằng giờ đây họ là bốn người hợp nhất và hòa thuận như Atôx nói.


 


                                                                  63


                                     CHÀO HOÀNG THƯỢNG SA CƠ


 


Lần bước tới ngôi nhà, những kẻ lẩn trốn của chúng ta trông thấy đất bị xới lên như có một toán kỵ sĩ đông đảo đã đi trước họ. Trước cổng nhà các dấu vết càng nom rõ hơn; cái toán ấy dù là gì chăng nữa cũng đã nghỉ chân tại đây.


-  Mẹ kiếp! – Đ’Actanhăng nói, -  chuyện rành rành ra rồi, vua và đoàn hộ tống đã đi qua đây.


-  Thôi chết! – Portôx nói, -  như thế thì họ đã ngốn ngấu hết rồi còn gì.


-  Biết đâu họ chẳng để lại một con gà.


Đ’Actanhăng nói rồi nhảy xuống ngựa, đến gõ cửa, nhưng chẳng có ai trả lời.


Anh đẩy cửa, cửa không chốt, và thấy căn phòng đầu tiên vắng tanh.


-  Thế nào? – Portôx hỏi.


-  Chẳng thấy ai cả, -  đ’Actanhăng đáp – A! – A!


-  Cái gì thế?


-  Có máu.


Nghe thấy thế, ba người bạn nhảy xuống ngựa và đi vào. Nhưng đ’Actanhăng đã đẩy cửa căn phòng thứ hai, và qua nét mặt anh, rõ ràng anh đã thấy một vật gì đặc biệt.


Ba người bạn đến gần và nom thấy một người đàn ông hãy còn trẻ nằm sóng sượt dưới đất trong một vũng máu.


Chắc là anh ta muốn vào giường nhưng không đủ sức và ngã xuống.


Atôx là người đầu tiên đến gần kẻ bị nạn, anh tưởng như trông thấy người ấy cựa quậy.


-  Thế nào? – Đ’Actanhăng hỏi.


-  Nếu như anh ta chết, -  Atôx đáp, -  thì cũng chưa lâu, vì người vẫn còn nóng. Mà không , tim vẫn còn đập. Này, anh bạn ơi!


Kẻ bị thương thở dài một cái. Đ’Actanhăng vốc nước vào lòng bàn tay và vẩy vào mặt.


Anh ta mở mắt, toan ngóc đầu dậy và lại ngã xuống.


Atôx định vực anh ta lên đầu gối mình, nhưng trông thấy vết thương ở phía trên tiểu não một chút và làm nứt toác sọ; máu ở đó tuôn ra lênh láng.


Aramix lấy khăn thấm nước và đắp vào vết thương; nước lạnh khiến kẻ bị thương mở mắt và hồi tỉnh lần thứ hai.


Anh ta ngạc nhiên nhìn những người kia có vẻ thương hại anh và đang cố sức cứu chữa cho anh.


-  Ông đang ở giữa các bạn bè, -  Atôx nói bằng tiếng Anh, -  cứ yên tâm, và nếu ông còn có sức thì hãy kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.


-  Đức vua, -  kẻ bị thương lầm bầm, -  đức vua là tù binh.


-  Ông trông thấy à? – Aramix nói cũng bằng tiếng Anh


Người ấy không trả lời.


-  Hãy yên trí, -  Atôx lại nói, -  chúng tôi là những bầy tôi trung thành của Hoàng thượng.


-  Ông nói thật chứ? – kẻ bị thương hỏi.


-  Chúng tôi lấy danh dự quý tộc mà thề.


-  Vậy tôi có thể nói với ông được không?


-  Nói đi.


-  Tôi là em của Pary người hầu phòng của Hoàng thượng ấy.


Atôx và Aramix nhớ lại đó là cái tên mà đơ Uyntơ đã gọi người hầu mà các anh đã gặp trong hành lang.


-  Chúng tôi có biết ; bác ta không rời vua bao giờ.


-  Phải, đúng thế, -  kẻ bị thương nói. – Thấy Đức vua bị bắt, bác ấy nghĩ tới tôi. Khi đoàn người đi qua nhà tôi, bác nhân danh vua xin cho đoàn dừng lại và được chấp thuận. Nghe nói vua đói, họ cho vua vào trong căn phòng tôi đang ở đây, để ngài dùng bữa và cắt lính canh ở cửa ra vào và cửa sổ. Pary biết căn phòng này có một cửa sập dẫn xuống căn hầm và từ đó có thể đi ra ngoài vườn, bác ra hiệu cho tôi, tôi hiểu ngay, nhưng chắc hẳn ám hiệu ấy bị bọn lính canh bất chợt và nghi ngờ. Không biết rằng họ nghi ngờ, tôi chỉ có một điều mong muốn là cứu Hoàng thượng. Tôi bèn giả vờ ra vườn kiếm củi và nghĩ rằng không thể chậm trễ. Tôi đi vào đường ngầm dẫn đến căn hầm có cánh cửa sập. Tôi lấy đầu đội nắp hầm lên, và trong khi Pary nhẹ nhàng cài chốt cửa ra vào lại, tôi ra hiệu cho vua đi theo tôi! Than ôi, vua không muốn, dường như ngài ghê tởm việc chạy trốn như thế. Nhưng Pary chắp tay van vỉ ngài, tôi cũng vật nài ngài đừng bỏ lỡ một cơ hội như vậy. Cuối cùng, ngài quyết định đi theo tôi. May thay, tôi đi trước ; vua đi sau tôi vài bước, bỗng nhiên tôi thấy trong đường hầm sừng sững một bóng đen cao lớn. Tôi toan kêu lên để báo hiệu cho vua, nhưng không kịp. Tôi cảm thấy một đòn như cả ngôi nhà đổ sập xuống đầu tôi và tôi lăn ra bất tỉnh.


-  Một người Anh tử tế và chính trực! Một bầy tôi trung thành! – Atôx nói.


-  Khi tỉnh lại tôi thấy mình vẫn nằm ở chỗ ấy. Tôi lết ra tận ngoài sân, vua và đoàn hộ tống đã đi rồi. Tôi lê từ ngoài vườn vào đây dễ mất đến một tiếng đồng hồ ; nhưng rồi kiệt sức, tôi ngất đi lần thứ hai.


-  Thế bây giờ ông thấy thế nào?


-  Đau lắm ông ạ.


-  Chúng tôi có thể giúp gì cho ông? – Atôx hỏi.


-  Hãy đỡ tôi lên giường, như thế có lẽ dễ chịu hơn.


-  Có người nào cứu chữa cho ông không?


-  Vợ tôi đang ở Đuram và sớm muộn sẽ trở về. Nhưng còn các ông, các ông không cần gì ư, không muốn cái gì ư?


-  Lúc nãy chúng tôi định đến xin ăn.


-  Chao ôi! Họ vơ vét sạch, chẳng còn lấy một mẩu bánh ở trong nhà.


-  Đ’Actanhăng, cậu nghe thấy chưa? – Atôx nói, -  chúng ta phải đi kiếm bữa ăn ở chỗ khác thôi.


-  Chẳng sao! – Đ’Actanhăng nói, -  bây giờ tôi không thấy đói nữa.


-  Thực tình, tôi cũng vậy, -  Portôx nói.


Họ đưa người bị nạn lên giường và kêu Grimô đến băng bó vết thương. Giúp việc bốn người bạn, Grimô đã có nhiều dịp làm băng bó và đôi chút ra dáng là nhà phẫu thuật.


Trong khi ấy mấy người lẩn trốn đi ra căn phòng ngoài và họp bàn.


-  Bây giờ đây, -  Aramix nói, -  chúng ta đã biết sự thể ra sao rồi. Đúng là vua và đoàn hộ tống đã đi qua đây, ta phải đi theo hướng ngược lại. Cậu thấy thế nào, Atôx?


Atôx không đáp, anh đang suy nghĩ.


-  Phải đấy, -  Portôx nói, -  ta đi hướng ngược lại. Nếu ta đi theo đoàn hộ tống, ta sẽ thấy mọi thứ đều bị ngốn ngấu hết và cuối cùng chúng ta sẽ chết đói. Cái nước Anh đáng nguyền rủa này. Đây là lần đầu tiên tôi không được ăn trưa. Bữa trưa là bữa ăn ngon nhất của tôi đấy.


-  Đ’Actanhăng, cậu nghĩ thế nào? – Atôx hỏi. -  Cậu có đồng ý với Aramix không?


-  Không, -  đ’Actanhăng đáp. – Tôi trái với ý kiến đi theo chiều ngược lại.


-  Sao, -  Portôx hoảng hốt nói. – Cậu định đi theo đoàn hộ tống ư?


-  Không, nhưng đi cùng đường với họ.


-  Đi cùng đường với đoàn hộ tống ư? – Aramix kêu lên.


-  Cứ để đ’Actanhăng nói, -  Atôx bảo, -  cậu biết rằng hắn là người luôn có ý kiến hay mà.


-  Tất nhiên, -  đ’Actanhăng đáp, -  phải đi nơi nào người ta không tìm kiếm chúng ta. Do họ chẳng bao giờ lại đi lùng chúng ta trong đám người thanh giáo, chúng ta hãy đến chỗ bọn thanh giáo.


-  Hay lắm bạn ơi! Ý kiến thật là tuyệt. – Atôx nói, -  tôi sắp sửa nói thì cậu lại nói trước mất rồi.


-  Thế anh cũng đồng ý như vậy à? – Aramix hỏi.


-  Phải. Người ta tưởng chúng ta muốn rời nước Anh và họ tìm kiếm chúng ta ở các bến cảng ; trong khi đó chúng ta sẽ đến Luân Đôn cùng với vua. Một khi ta tới Luân Đôn rồi, sẽ chẳng ai tìm thấy chúng ta đâu ; ở giữa một triệu con người, ẩn náu chẳng khó khăn gì, chưa kể, -  Atôx nói thêm và đưa mắt sang Aramix, -  những điều may ta sẽ gặp trong chuyến đi này.


-  Phải, -  Aramix nói. – Tôi hiểu.


-  Tôi chẳng hiểu gì, -  Portôx nói, -  nhưng không sao, vì ý kiến này là của đ’Actanhăng, vừa là của Atôx, ắt hẳn là ý kiến hay nhất.


-  Nhưng, -  Aramix nói, -  liệu đại tá Harixơn có nghi ngờ chúng ta không?


-  Ồ, mẹ kiếp! – Đ’Actanhăng nói, -  tôi lại trông cậy vào chính ông ta cơ chứ. Đại tá Harixơn là chỗ bạn bè của chúng ta, tôi đã gặp ông ta hai lần ở chỗ tướng Cromoen ; ông ta biết rằng chúng tôi được ông Madaranh phái từ Pháp sang, và coi chúng tôi như anh em. Vả chăng, đó chẳng phải là con trai một người đồ tể đó sao? Đúng như thế phải không? Vậy thì Portôx sẽ chỉ cho ông ta biết người ta đập chết một con bò bằng một quả đấm như thế nào, còn tôi sẽ cho ông ấy hay người ta nắm sừng một con bò tót và quật ngã nó ra sao; điều ấy sẽ chinh phục lòng tin cậy của ông ta.


Atôx mỉm cười. Rồi vừa giơ tay ra vừa nói với chàng Gaxcông.


-  Đ’Actanhăng cậu là người bạn đường hay nhất mà tôi được biết. Tôi rất sung sướng được gặp lại cậu, con trai thân yêu của tôi.


Ta đã biết, Atôx thường gọi đ’Actanhăng như vậy những khi trái tim anh dạt dào tình cảm.


Vừa lúc ấy Grimô đi ra. Kẻ bị thương đã được băng bó và khá hơn.


Bốn người bạn cáo biệt anh ta và hỏi có nhắn gì cho anh trai mình không.


Con người trung hậu đáp


-  Nhờ các ông bảo bác ấy nói để đức vua biết rằng họ không giết chết hẳn tôi ; dù hèn mọn như tôi, tôi cũng tin chắc rằng hoàng thượng thương tiếc tôi và ân hận về cái chết của tôi.


-  Cứ yên trí, -  đ’Actanhăng, -  trước buổi tối nay, ngài sẽ biết.


Toán người lại ra đi. Không thể lầm đường, vì con đường họ muốn đi theo được vạch rõ ràng qua cánh đồng.


Sau hai tiếng đồng hồ đi lặng lẽ, đ’Actanhăng dẫn đầu bỗng dừng lại ở một chỗ đường ngoặt.


-  A, a, -  Anh nói, -  người chúng ta đây rồi.


Quả thật một toán đông kỵ sĩ hiện ra ở cánh đồng nửa dặm.


-  Các bạn ơi, -  đ’Actanhăng nói, -  hãy đưa gươm kiếm cho ông Muxtông, ông ta sẽ trả lại các anh khi cần thiết, và đừng quên rằng các anh là tù binh của chúng tôi đấy.


Rồi mọi người cho ngựa đi nước kiệu, chúng cũng bắt đầu mệt mỏi, và chẳng mấy chốc họ đuổi kịp đoàn hộ tống.


Nhà vua có một bộ phận của trung đoàn Harixơn bao quanh, đi đầu, vẫn thản nhiên, đàng hoàng và với vẻ như là thiện ý.


Trông thấy Atôx và Aramix mà người ta đã chẳng để cho ông có thì giờ từ biệt, vua đọc trong những cái nhìn của hai nhà quý tộc, thấy rằng họ còn có những bạn bè ở cách họ mấy bước mặc dầu vẫn tưởng họ là tù binh, một sắc đỏ vui mừng bốc lên hai gò má xanh xao của nhà vua.


Để hai bạn mình cho Portôx canh giữ, đ’Actanhăng đi lên hàng đầu của đoàn quân đến thẳng chỗ Harixơn, ông ta nhận ra là đã gặp anh ở dinh Cromoen, và đón tiếp anh một cách lịch sự như một người ở địa vị ấy và với tính cách ấy có thể làm với một người khách. Đúng như điều dự đoán của đ’Actanhăng, viên đại tá không nghi ngờ gì hết.


Người ta dừng lại ; vua ăn ở chỗ nghỉ này. Tuy nhiên lần này người ta đề phòng để vua khỏi mưu toan chạy trốn. Trong gian phòng lớn của khách sạn, một chiếc bàn nhỏ được xếp cho vua và một bàn lớn cho các sĩ quan.


-  Ông có ăn với tôi không? – Harixơn hỏi đ’Actanhăng.


-  Chao ôi, tôi rất vui lòng – đ’Actanhăng đáp – song tôi còn người bạn đồng hành, ông đuy Valông với hai tù binh mà tôi không thể rời xa và họ làm chật bàn của ông ra. Nhưng thế này có lẽ tiện hơn ; ông cho kê cái bàn vào một góc và cho dọn thức ăn sang đây cho chúng tôi nếu không thì chúng tôi chết đói mất. Như thế vẫn là cùng ăn với nhau, bởi vì chúng ta sẽ cùng ăn trong cùng một gian phòng.


-  Được! – Harixơn nói.


Mọi việc được thu xếp như đ’Actanhăng mong muốn, và khi anh trở lại đã thấy nhà vua ngồi ở cái bàn nhỏ, do Pary hầu. Harixơn và các sĩ quan ngồi chung một bàn, và trong góc một bàn dành cho anh và các bạn đồng hành.


Bàn của các sĩ quan thanh giáo hình tròn và chẳng biết do tình cờ hay tính toán vụng, Harixơn ngồi quay lưng lại phía vua.


Trông thấy bốn người quý tộc vào, vua không tỏ ra chú ý gì đến họ.


Họ đến chỗ bàn dành cho mình và ngồi sao để không quay lưng lại ai.


Để chào mừng các vị khách của mình, Harixơn sai mang những thức ăn ngon nhất của bàn mình sang cho họ. Tiếc thay không có rượu vang. Đối với Atôx điều ấy không can gì, nhưng đ’Actanhăng, Portôx và Aramix mỗi lần phải nhấp rượu bia lại nhăn nhó vì cái thứ đồ uống thanh giáo này.


-  Thưa đại tá, -  đ’Actanhăng nói, -  quả tình là chúng tôi rất biết ơn ông về sự mời mọc quý hóa này, vì nếu không có ông, chắc hẳn chúng tôi sẽ nhịn bữa trưa cũng như đã nhịn bữa ăn lót dạ và đây là ông đuy Valông là bạn tôi cũng chia sẻ lòng biết ơn của tôi, bởi vì ông ấy đói lắm.


-  Tôi vẫn đói, -  Portôx vừa nói vừa chào viên đại tá.


-  Thế cái sự kiện nghiêm trọng là phải nhịn bữa lót dạ ấy đã xảy ra với các ông như thế nào? – Viên đại tá vừa cười vừa hỏi.


-  Do một nguyên nhân rất đơn giản, -  đ’Actanhăng nói, -  tôi vội vã đuổi theo đại tá, vì vậy đi cùng đường với ông. Lẽ ra một sĩ quan kỳ cựu như tôi không làm như vậy, vì phải biết rằng nơi nào mà một trung đoàn hùng hậu như trung đoàn ông đã đi qua thì chẳng còn gì để lượm mót nữa. Cho nên ông hiểu rõ nỗi thất vọng của chúng tôi khi tới một ngôi nhà xinh xinh ven rừng, mái ngói đỏ, cửa sổ xanh, đẹp như mơ, từ xa trông rất thích. Chúng tôi chắc mẩm là sẽ có gà mái tơ để quay, đùi cừu để nướng chả, nhưng đến nơi chỉ trông thấy một kẻ tội nghiệp tắm mình trong... – A, mẹ kiếp! Thưa đại tá, xin hãy chuyển lời khen của tôi đến viên sĩ quan nào đã giáng cái đòn ấy, thật đích đáng, thật đích đáng khiến ông đuy Valông bạn tôi khâm phục, ông ấy cũng giáng đựơc những đòn như thế.


-  Vâng, -  Harixơn cười nói và đưa mắt sang một viên sĩ quan ngồi cùng bàn, -  khi Groxlâu đã đảm nhiệm công việc ấy, thì chẳng cần ai đến sau ông ta.


-  A! thì ra ông đấy à! -  Đ’Actanhăng nói và chào viên sĩ quan, -  tôi tiếc là ông không nói tiếng Pháp để tôi có lời chúc mừng ông.


-  Thưa ông, tôi sẵn sàng nhận và chúc mừng lại ông, -  viên sĩ quan nói bằng tiếng Pháp khá thạo, -  bởi vì tôi đã ở Pari ba năm.


-  Vậy thì, -  đ’Actanhăng nói tiếp, -  tôi vội xin thưa với ông rằng, cái đòn ấy nện hay đến nỗi hầu như đã giết chết địch thủ.


-  Tôi tưởng đã giết chết hẳn rồi chứ, -  Grox- lâu nói.


-  Không. Cũng chẳng còn quan trọng lắm đâu, đúng thế, nhưng hắn không chết.


Khi nói câu ấy đ’Actanhăng đưa mắt nhìn Pary, bác đang đứng trước nhà vua, mặt tái nhợt, để ngụ ý rằng cái tin tức này là gửi cho bác.


Vua lắng nghe câu chuyện này mà tim thắt lại với một nỗi lo âu khôn tả, vì không biết viên sĩ quan Pháp kia muốn đi tới đâu, và những chi tiết tàn nhẫn kia núp dưới một bề ngoài vô tư lự khiến ông bực tức.


Chỉ sau những lời nói cuối cùng của đ’Actanhăng, ông mới dễ thở.


-  A! bực nhỉ, -  Groxlâu nói, -  tôi cứ tưởng đạt hơn cơ đấy. Nếu từ đây đến nhà tên khốn kiếp này không xa, tôi sẽ trở lại, cho hắn chết hẳn.


-  Ông làm thế là phải, nếu như ông sợ nó hồi phục, -  đ’Actanhăng nói, -  bởi vì ông biết đấy, khi vết thương vào đầu mà không giết chết ngay thì sau tám ngày nó sẽ khỏi.


Và đ’Actanhăng lại liếc nhìn Pary lần thứ hai, mặt bác ta lộ vẻ mừng rỡ khiến Saclơ giơ tay ra cho bác và mỉm cười.


Pary cúi xuống bàn tay chủ và hôn lên với vẻ cung kính.


-  Đ’Actanhăng này, -  Atôx nói, -  quả thật cậu vừa là người giữ lời vừa là người tài trí. Nhưng cậu thấy vua thế nào?


-  Tôi hoàn toàn ưa thích gương mặt của vua. Ông ta có vẻ vừa tử tế vừa cao quý.


-  Phải, -  Portôx nói, -  nhưng ông ta để bị bắt, đó là một sai lầm.


-  Tôi rất muốn uống mừng sức khỏe nhà vua, -  Atôx nói.


-  Vậy thì để tôi làm cho, -  đ’Actanhăng bảo.


-  Làm đi-  Aramix nói.


Portôx nhìn đ’Actanhăng, choáng váng cả người về những nguồn thủ đoạn dồi dào mà trí xảo gaxcông không ngừng cung cấp cho bạn.


Đ’Actanhăng cầm chiếc cốc bằng thiếc rót đầy rượu và đứng lên. Anh nói với các bạn:


-  Thưa các ông, chúc ta hãy uống mừng sức khỏe người chủ bữa ăn này. Chúc mừng ông đại tá và mong ông biết cho rằng chúng ta sẵn sàng phục vụ ông đến tận Luân Đôn và xa hơn nữa.


Vừa nói đ’Actanhăng vừa nhìn Harixơn, ông ta tưởng người ta nâng cốc chúc mình bèn đứng dậy và chào bốn người bạn, mấy người này dán mắt vào vua, cùng uống, trong khi Harixơn cũng cạn cốc của mình không chút nghi ngờ.


Đến lượt mình, Saclơ chìa cốc ra để Pary rót cho vài giọt bia, vì rằng vua cũng chỉ được chia phần như mọi người, và vừa đưa cốc lên môi vừa nhìn lại bốn người quý tộc, ông uống với nụ cười đầy vẻ quý phái và biết ơn.


Harixơn đặt cốc xuống và chứng tỏ một vẻ kính trọng nào đối với người tù hiển hách mà mình dẫn đi, ông hô:


-  Nào, các ông, lên đường!


-  Ta ngủ ở đâu, đại tá?


-  Ở Tiếcx, -  Harixơn đáp.


Vua đứng lên, quay lại phía người hầu và nói:


-  Pary, đem ngựa ra. Ta muốn đi đến Tiếcx.


-  Atôx này, -  đ’Actanhăng nói, -  thực tình vua của anh đã quyến rũ tôi thật sự và tôi sẵn lòng phục vụ ông ta.


-  Nếu điều cậu nói là chân thành, -  Atôx nói, -  thì vua không đi tới Luân Đôn đâu.


-  Sao vậy?


-  Vì rằng trước lúc đó, chúng ta đã cướp vua đi.


-  A! -  Đ’Actanhăng nói, -  xin lấy danh dự mà thề rằng lần này anh điên thật đấy. Atôx ạ.


-  Thế cậu có một kế hoạch nào không? – Aramix hỏi.


-  Này, -  Portôx nói, -  việc đó không phải là không thể làm được nếu như có một kế hoạch hẳn hoi.


-  Tôi không có – Atôx đáp -  nhưng đ’Actanhăng sẽ tìm ra một diệu kế.


Đ’Actanhăng nhún vai, và mọi người lên đường.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »