tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30256575
Tiểu thuyết
18.12.2012
Diêm Liên Khoa
Tứ thư

Chương 11. “CON TRỜI” - LỐI CŨ


            1. CON TRỜI ( Có lược bớt)


            Bầu trời đang sáng láng. Con Trời trở về trong nắng.


            Đã hẹn tử tế, hôm nay giáo sư tôn giáo lên huyện lị đón Con Trời. Nhưng ông không đi.Con Trời xuống ga đứng chờ mãi, chờ mãi, vẫn không thấy tăm hơi. Con Trời bực mình, cuốc bộ một mạch từ huyện lị đến thị trấn. Báo cáo với Tổng bộ công việc ở tỉnh. Kể tỉnh trưởng tiếp đón Ngài, nhưng cuối cùng tỉnh trưởng vẫn để gang chữ Trung, đại diện tỉnh lên Kinh Thành hiến lễ. Kể tỉnh trưởng chờ Ngài trồng được một thửa ruộng thí nghiệm có sản lượng mẫu vạn cân, không chỉ để cho Ngài lần sau đại diện tỉnh lên Kinh Thành hiến lễ, mà còn được ở Trung Nam Hải, còn hứa cấp trên cao nhất nhất của nhà nước Trung ương sẽ gặp mặt và chụp ảnh kỉ niệm.


            Con Trời vui vẻ, nhưng cấp trên ở Tổng bộ ai cũng buồn.


            Không ai xoa đầu Con Trời, cũng chẳng ai vỗ vai Con Trời, chỉ hỏi Con Trời có ăn cơm ở Tổng bộ không? Con Trời lắc đầu. Cấp trên giục,bây giờ phải đi xuống các khu khác kiểm tra việc luyện gang, cậu về đi!


            Con Trời đã đi khỏi Tổng bộ.


            Con Trời ấm ức dời khỏi thị trấn.


            Con Trời buồn lòng. Trời sáng trắng. Đã dặn trước giáo sư tôn giáo không kịp đến huyện lị, thì đến thị trấn đón, nhưng ông ta không đến. Trời đất trống vắng.Tình yêu đi liền với nỗi khổ. Con Trời lên tỉnh thành tất cả mười lăm ngày, tính cả thời gian đi đường. Nhà ga huyện lị chất đầy thỏi gang, cục gang và xỉ gang tổ ong chưa kịp chở đi. Nhưng trên thị trấn, trong sân của Tổng bộ lại trống rỗng,  không chất đống gang bánh, gang rỗ như trước. Xa xa vẫn có từng cột khói mầu nâu. Ngoài thị trấn, ở những đầu làng khác, khói đều tắm trong nắng, nên khói cũng trắng nhờ nhờ. Con Trời trở về. Trong trống vắng, tình yêu kéo theo nỗi khổ, chỉ có một mình Con Trời lọ mọ. Lòng buồn thiu, càng trống vắng. Sau khi chặt phá sạch cây, thế giới trở nên trần trụi, nắng từ trên trời như đổ như hất, đang mùa đông mà nóng rát bỏng người.


            Tuyết đã tan hết từ bao giỡ bao giờ. Mặt đất một màu trắng bạc vàng loè, vừa trơn vừa thanh tĩnh.


            Tình yêu đi liền nỗi khổ, Con Trời đã trở về.


            Mặt đất phẳng lì, tràn ngợp trong nắng trắng vàng tươi. Một con người như chấm nhỏ to dần. Kia là khu 919, những lò luyện và khói lò hiện ra như khai thiên lập địa giữa đồng không mông quạnh. Con Trời từ từ đi đến, mang theo tình yêu và nỗi khổ. Có như thế, nửa tháng trời ở tỉnh thành, cấp trên của tỉnh, ai ai cũng đã  xoa đầu Con Trời. Hình ảnh ấy cứ lảng vảng trong đầu cậu. Đến giờ ngọ, ánh nắng dọi xuống đầu, đập lên mgười. Toàn thân toát môt hôi, Con Trời khát khô cổ. Khó khăn lắm mới tìm ra tuyết giữa bãi trũng đồng hoang. Ngài ăn tuyết, giải cơn khát, đi lối tắt. Đeo trên lưng túi du lịch tỉnh tặng thưởng, màu vàng, bằng vải bạt giống như túi du lịch các giáo sư, chuyên gia từ thành thị, từ Kinh Thành xách đến, chỉ khác là trên túi của Con Trời, một mặt in ngôi sao năm cánh toả sáng to bằng cái bát, còn mặt kia in hàng chữ đỏ “Đại biểu đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua luyện thép toàn tỉnh” cong cong hình bán nguyệt. Dưới hình bán nguyệt in một chữ “Trung” màu đỏ rõ to. Rõ khéo, sao năm cánh là hình gang thép hiến lễ của Con Trời. Chữ Trung là hình thỏi gang hiến lễ của người ta. Gang chữ Trung đại diện cho tỉnh tiến cúng lên Kinh Thành. Gang ngôi sao lưu trong nhà kỉ niệm tỉnh.


            Con Trời xách túi du lịch, lòng nghĩ đến chuyện tỉnh thành như cách thế.


            Đi lối tắt, đi đến cái dốc quái cách đây nửa tháng Con Trời và giáo sư tôn giáo đi tắt đã phát hiện. Bầu trời vẫn sáng láng. Trong sáng có nắng vàng ấm áp của tiết đông vắng vẻ. Không có gió, chỉ có yên tĩnh buồn tẻ. Sau khi ngồi nghỉ trên dốc quái, trời chuyển sang âm u, cũng không có tiếng hát của Thiên sứ như  suối reo dưới khe. Con Trời đã về đến bên sông Hoàng Hà vào buổi chiều, xa xa đã nhìn thấy khu 919, một dãy lò luyện đứng dưới chân đê lớn Hoàng Hà. Mọi người đều đứng đông đủ trước cơ đê. Trời âm u, ai cũng im lặng, nhìn Con Trời trở về không nói một câu.


            Không có ai lên trước đón Con Trời, cũng không ai vẫy tay chào Con Trời.


            Bầu trời tối sầm. Con Trời biết sẽ xảy ra việc gì. Trong lòng bối rối, nét mặt căng thẳng, Ngài đổi túi xách sang tay kia, đi đến chỗ im lặng.


            Im lặng cũng ập đến với Con Trời.


 


            2. LỐI CŨ ( Có lược bớt)


            Đám đông của khu chín mười chín im lặng, như một hồ nước tù.


            Nhà lều của Con Trời bị đốt. Tối hôm qua khi bị cháy, nhà lều cháy đùng đùng, ngọn lửa xông thẳng lên trời. Mọi người đều hớt hải xách thùng gầu chạy ra sông kín nước dập cháy. Nhưng từ nhà lều ra đến bờ sông những mấy trăm mét đi về. Khi thùng nước đầu tiên đến bên lửa, thì nhà lều, hoa hồng, sao đỏ, bằng khen  treo đầy nhà, còn có cả một hòm gỗ đựng tặng thưởng sao năm cánh và cái chăn của Con Trời, đều bị cháy thành tro trong lửa mạnh.Vải lều bạt là thứ vải bạt nhựa còn mới gặp lửa y như gặp người tình, quấn chặt lại với nhau, không gỡ ra nổi. Vải bạt nhựa toả ra mùi dầu sặc sụa cháy đen vàng. Chăn nệm trong nhà lều phát ra mùi bông đen khét lẹt. Còn từ những bằng khen, sao đỏ, hoa hồng, người ta ngửi thấy mùi giấy cháy tiêu tan trong lửa.


            Không biết vì sao bị cháy. Có lẽ có kẻ cố ý đốt, có lẽ ai đó vô tình vứt đầu mẩu thuốc, tàn lửa rơi vào đống cỏ bên nhà lều gây hoả hoạn. Con Trời đi tỉnh thành sắp về. Theo chương trình một hai hôm nữa sẽ về đến bên sông Hoàng Hà, sẽ có một loạt ngươì được tự do về nhà, nhất là những phạm nhân đã đủ một trăm mười, một trăm hai mươi bông hoa nhỏ, chỉ chờ Con Trời về là thưởng bù cho họ đủ một trăm hai mươi nhăm bông hoa nhỏ, năm bông hoa nhỏ đổi một bông hoa vừa, năm bông hoa vừa đổi một ngôi sao to bằng bàn tay, một trăm hai mươi nhăm bông hoa nhỏ đổi năm ngôi sao to sẽ thành con người mới được tự do, đi khắp trời rộng đất dài của thế giới. Ngay đến những phạm nhân vừa tích góp một trăm hoa, cách một trăm hai mươi nhăm hoa,vẫn còn một đoạn bên này núi nam bên kia biển bắc, cũng ảo tưởng Con Trời có tâm trạng tốt bởi tin vui, sau tết đại diện Tỉnh lên Kinh Thành tiến cúng gang, Ngài sẽ trở nên thoáng rộng khảng khái, thưởng cho họ mười bông hai mươi bông, thậm chí ba mươi bông hoa nhỏ, như thế họ cũng sẽ được về nhà ăn tết. Trời cao đất rộng, khi đi khỏi bên sông Hoàng Hà, Con Trời đã từng nói, những ai không được tự do chỉ cần đủ một trăm bông, hoặc chín mươi bông  cũng có thể xin nghỉ về nhà ăn tết.


            Mọi người đều được hy vọng khuyến khích động viên. Ai đủ một trăm hai mươi bông, Con Trời  vừa đi, họ đã bắt đầu chuẩn bị hành lý của mình, chờ tự do về nhà. Ai đủ trên dưới một trăm bông cũng thu dọn quần áo va li chuẩn bị về, mong Con Trời thoả nguyện ước ao, sang xuân sẽ đại diện toàn tỉnh lên Kinh Thành hiến gang, trở thành anh hùng chiến sĩ thi đua, dạo chơi Bắc Kinh, mở rộng tầm nhìn. Nhưng trước hôm Con Trời trở về, nhà lều của Ngài đã bị cháy. Vải bạt, cột chống, bằng khen, hoa hồng và tất cả một loạt hoa hồng nhỏ đỏ rực, lấp lánh, dán trong cột hoa hồng trên vải bạt đều biến thành tro trong chốc lát. Ngọn lửa bùng lên vào lúc hoàng hôn. Mấy ngày rỗi rãi lười nhác uể oải, mọi người đều phân tán trong nhà lều, nhà lá của mình hoặc ngủ, hoặc đánh tú lơ khơ, chơi cờ tướng, chuẩn bị đi, kiểm tra đi kiểm tra lại túi xách ba lô, cái nào nên mang đi, không cho vào, cho vào lại là thứ dư thừa không cần mang đi. Trên đầu giường, họ giở hành lí ra lại buộc vào, buộc vào lại giở ra. Lúc này mặt trời lặn trên thượng du sông Hoàng Hà đỏ như lửa, thì đột nhiên trên đê có người kêu thất thanh:


-           Cháy nhà, cháy nhà, tất cả mau mau đi dập lửa!


            Tiếng kêu cứu như cơn lốc xoáy men theo đê lớn cuốn đến lúc nửa đêm canh ba. Ầm một tiếng, mọi người cuống quýt từ trong nhà chạy ra, sững sờ, nhìn thấy ngôi nhà lều của Con Trời cháy rừng rực, khói đen cuồn cuộn bốc lên thành hình xoáy ốc. Ánh lửa đỏ bị khói đậm cuốn chặt, trong khói đen kịt ngọn lửa tả xung hữu đột chui khỏi khói đen. Mọi người rối rít, vừa kêu vừa hét, chạy ra cạnh lò luyện và vào nhà tìm thùng chậu chạy ra bên sông múc nước. Khi đám người lộn xộn hối hả xách nước về đến nơi, thì ngôi nhà lều khói đen đã thưa, ánh lửa ngút trời. Tất cả khói cuốn níu lúc đầu bây giờ đều nhanh gọn thu lại thành lửa bay lên. Vậy là mọi người bắt đầu mon men đến gần, người hắt nước, người kêu cứu, chạy đi chạy lại lộn xộn, lúc thì đến gần thế lửa, lúc thì lên đê to. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ hớt hải, lửa đã tắt. Ngôi nhà lều ngoài một đống tro đen, xi măng và cột chống cùng vải bạt chưa cháy hết, còn có thêm hai đôi giầy giải phóng và hai chiếc áo sơ mi bị nước ướt thấu của Con Trời. Còn lại đều thành tro than và đất nhão.


            Đến lúc này mọi người chợt nhận ra, không phải chỉ nhà lều của Con Trời bị cháy, mà còn cháy tất cả, tất cả hoa hồng và sao năm cánh của họ dán trên vải bạt. Người nào cũng nhìn đống nhão nhoét đen sì im lặng. Im lặng bao trùm cả bầu trời lẫn mặt đất.


            Đã vào đêm mà mọi người không ăn cơm. Nhà bếp vẫn chưng màn thầu bột mì vàng, củ cải xào và nấu cháo gạo tẻ. Nhưng những anh chị em có trên trăm hoa không ai ăn cơm, còn những người hoa ít, muốn đi ăn cơm, lại ngại người hoa nhiều trợn mắt và chửi thầm, liền che giấu niềm vui trên đau khổ của người khác, đã thể hiện đồng cam cộng khổ cũng không ăn. Suốt một đêm không có ai đánh bài chơi cờ huyên náo như hàng ngày. Khu 919 lặng như chết. Đến hôm sau, ai cũng biết hôm nay Con Trời sẽ về đến khu. Ngay từ lúc sáng sớm đã có người đi men theo đường cái nhìn ra ngoài, vẫn không thấy bóng dáng, lại quay về nhà ngồi thẫn thờ. Hết buổi sáng, lại ăn xong cơm trưa, lại sang buổi chiều, mặt trời sắp lặn đúng vào lúc nhà con Trời bốc cháy hôm qua, không ai gọi không ai kêu. Có ngươi đứng trên đê lớn vươn cổ nhìn con đường từ nhà Con Trời thông ra thế giới bên ngoài, sau đó đột nhiên chạy xuống bãi, hạ thấp giọng: “ Mau mau… nhìn” giơ tay chỉ ra phía đường cái, liền trông thấy một bóng người đang đi về phía nhà lều. Đầu tiên chỉ thấy một chấm nhỏ, như một chiếc lá du di trên mặt đất trong nắng, dần dần chấm đen thành bóng người, đã nhận ra Con Trời trở về đúng thời gian.


            Mọi người từ các nhà đều ùa ra. Không thấy ai gọi ai thông báo, nhưng tất cả đều biết Con Trời đã về, liền túa ra cùng một lúc, đứng đông nghịt trước nhà lều Con Trời im lặng. Ai cũng nhìn Con Trời đi trong mặt trời lặn mỗi lúc một gần. Họ im lặng mổi lúc một nặng nề, ngột ngạt, không yên. Nét mặt ai cũng buồn thiu, héo hon, nhợt nhạt, vàng vọt, như những chiếc lá nhiễm sương vàng xỉn, nửa trắng nửa thâm, treo lơ lửng trong hoàng hôn buông xuống.


            - Các ngươi đều đứng đây làm gì? Ai đến đón ta!


            Khi sắp bước đến, Con Trời gọi mọi người. Trong giọng Ngài, vừa có vẻ mừng mừng, vừa giận lây và bực dọc không hiểu nguyên do.


            Mấy người đứng trước nhất là giáo sư tôn giáo, học giả và bác sĩ. Giáo sư tôn giáo vốn định bước lên đón Con Trời. Nhưng ngẩng đầu nhìn học giả và mọi người đều đứng yên không nhúc nhích, ông bước lên mấy bước liền dừng lại. Không biết tại sao không có ai chịu lên trước một bước đón Con Trời trước đám đông, trước tiên là tỏ lòng hoan nghênh Con Trời đã về, hoặc báo cáo vụ cháy bất ngờ đằng sau họ. Ai cũng lo lắng nhưng lại im lặng như chết nhìn mặt Con Trời, nhìn bước đi và hành lý của Con Trời, như nhìn và chờ đợi sự giận cá chém thớt Ngài đem về cho họ.


            Từ đám đông Con Trời đã nhận ra sự khác thường. Ngài bước chậm nhìn  bãi tro đen sì đằng sau họ qua khe hở đám đông, mặt ngài chợt trắng bệch, đột nhiên chạy nhanh xông vào cảnh im lặng như chết, muốn phá vỡ sự im lặng như một bãi tha ma, mà mồm kêu rú lên sửng sốt cùng câu hỏi mơ hồ nghe không rõ.


 


2.         CON TRỜI


            Có như thế.


            Nhà lều mới của Con Trời đã kịp dựng lên trong hoàng hôn,


            Trên chỗ nền cũ, lui thêm mấy mét, nhà lều mới của Con Trời được căng lên nhìn ra ven đê. Khi trăng lên, chôn mấy cột chống xuống, chuyển vải bạt trong nhà ăn ra, nhà lều mới phơi dưới sáng trăng. Trăng sáng như gương, gánh cát vàng rải lên nền cũ đã cháy thành tro than và đất nhão. Nhà lều của Con Trời vẫn là một thế giới mới.


            Có giường, có sáng đèn, có bếp lò đốt củi nỏ kêu lách tách. Dưới sáng đèn, mặt Con Trời  sáng láng, nhìn người chen đầy nhà.


            Thống kê lại, trước kia ai có bao nhiêu hoa, mấy ngôi sao, khen thưởng những ai nên được tự do, nên được về nhà. Nhưng Con Trời chỉ nhớ có mấy người quá một trăm hai mươi bông, nhưng thống kê ra những mười mấy người, còn nhớ mười mấy người quá một trăm mười bông, nhưng thống kê ra thành mấy chục người. Còn nhớ trước kia có hai mươi tư người quá một trăm bông, nhưng thống kê ra những bốn mươi ba người.


            Con Trời chỉ nhớ, mình vốn có bao nhiêu hoa hồng và bằng khen, không nhớ người khác có bao nhiêu hoa. Còn nhớ vải bạt đầy nhà đỏ rực, như một biển đỏ, đứng trước hoa hồng đỏ, đỏ như thị chín đồng hoang cuối thu. Con Trời không nhớ xét đến cùng ai một trăm hai mươi bông, một trăm mười bông, hoặc chưa đến một trăm bông.


            Nhà lều cháy, thống kê lại, trăm hoa hồng, lại chỉ có bảy mươi tám người. Nhưng trước kia chỉ có ba mươi mấy. Con Trời sưởi lửa trong lều. Giáo sư tôn giáo ngồi trên ghế nghe người đến báo mình vốn có bao nhiêu hoa.


            Ai cũng đến báo, đều báo thiên thối. Hết người này ra, người kia vào. Con Trời đang sưởi ấm, cái túi du lịch vải bạt mầu vàng tặng phẩm để bên cạnh giường Ngài. Con Trời ngồi trên giường sưởi ấm. Đã thống kê xong, Con Trời nhếch mép cười, liếc nhìn cười. Con Trời từ từ ra khỏi nhà. Mọi người cũng theo ra.


            Trong nhà yên tĩnh, bên ngoài náo nhiệt. Những ai chưa đủ trăm bông đều đến xem, tụ tập dưới sáng trăng ngoài nhà bạt. Ai vốn vượt quá một trăm bông chửi om xòm kẻ báo bậy, không ai im lặng, tất cả đều chửi rủa. Ai vốn chưa quá trăm bông  xin thề, cứ chửi kẻ báo láo vượt qúa một trăm bông. Mọi người đều quên. Không biết đứa nào cố ý đốt hoa trong nhà lều Con Trời, hoặc đã vô tình làm cháy nhà lều. Sáng trăng như nước. Đêm khuya yên tĩnh. Sắp ăn tết rồi, vầng trăng khuyết  cuối tuần đang kéo móc đám mây di chuyển trên bầu trời. Xa xa ở vùng thượng du, hạ du sông Hoàng Hà, bên kia sông các lò luyện đều đốt sáng, thấp thoáng nghe vọng đến tiếng nói chuyện luyện gang thép. Con Trời nhìn trời, nhìn ánh sáng luyện thép hai bờ sông, đi bộ về nhà để bảng danh sách thống kê lên ghế. Dưới sáng đèn, Ngài đột nhiên tỏ ra hết sức quái lạ, lấy trong túi ra bộ quân phục mặc vào người. Quân phục cũ, nhưng Con Trời mặc vào, cài hết năm cúc, ngồi chỉnh tề ngay ngắn, song cũng uy nghiêm. Quân phục màu xanh đã phai màu vàng đi, năm cái cúc to đỏ sẫm vẫn đỏ sẫm, toả sáng đỏ sẫm. Con Trời ra oai gọi một người vào hỏi:


-           Ngươi có ngần nấy hoa thật không?


            Người bị hỏi là phó giáo sư, đã từng viết tác phẩm khiến người ta kinh ngạc. Mặt ông cẩn trọng như sách ông viết. Ông nói số hoa ông đã báo, giọng rất oan rất tủi:


-           Tôi vốn đều dán cả trên cột vải bạt ai chẳng biết tôi có bao nhiêu hoa.


            Ông này đi ra, lại một giáo sư vào đứng trước ghế, nhìn danh sách và chữ số thống kê mới.


Con Trời hỏi:


-           Ngươi có bằng nấy hoa thật không?


Giáo sư chỉ chực khóc,


            - Tôi có một trăm mười tám bông hoa, ai chẳng biêt việc này. Bây giờ tôi vẫn còn có thể  tính ra thời gian và số lượng mỗi lần tôi được. Đưa bút giấy cho tôi, tôi tính cho Ngài xem tại sao tôi có một trăm mười tám bông hoa.


            Giáo sư đòi lấy giấy bút tính. Ông là nhà toán học của một trường có tên tuổi ở Kinh Thành, cả đời chỉ chứng minh một cộng một vì sao lại bằng hai. Sau khi ông dùng rất nhiều công thức, phương pháp diễn toán, cuối cùng chứng minh, một cộng một không chỉ bằng hai, quả thật bằng hai. Sau khi báo cáo thành quả, cấp trên viết vào luận văn của ông hàng chữ:


-           Tại sao không để con người này đi khu dục tân cải tạo?


            Con Trời không để ông tính.Con Trời tốt bụng, lương thiện, tin lời nhà toán học. Con Trời bảo ông lui ra. Hai người khác lại vào. Vào thêm hai người nữa. Cuối cùng học giả bước vào. Học giả đi cà nhắc khó nhọc, nét mặt có vẻ căng cứng. trán bị bỏng, đông thành sẹo xanh hơi cứng, trên má ông, trong xanh sẹo đông cứng hơi đen xỉn, cả khuôn mặt đầy sẹo xanh đen. Bước vào nhà ông liếc nhìn cảnh quan mới và nền cát mới rồi nhìn quân phục cũ song oai nghiêm mặc trên thân Con Trời. Học giả trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng, không cao ngạo không tự ti, nét mặt không còn tư thế tự nhiên khiêm nhường nhận tội như một tháng trước đội mũ cao có chóp, viết đầy tội ác, qùi sụp cạnh lò bên đê. Ông nhìn Con Trời, không chờ Con Trời há mồm, đã lạnh khô thủng thẳng nói trước:


            - Ngài khỏi phải hỏi tôi có phải một trăm hai mươi mốt bông hoa. Ngài có thể không cho nữ nghệ sĩ, cũng không cho tôi tự do về nhà. Nhưng Ngài không nên hoài nghi tôi không phải một trăm hai mươi mốt bông hoa,


            Cảnh tượng trong nhà đã đột biến, không khí căng thẳng. Học giả dáng cao lại đứng, Con Trời vốn nhỏ gầy lại ngồi. Mặt học giả xanh cứng như tấm đá. Nét uy nghiêm mặc quân phục của con Trời nhạt đi, mặt vênh lên, thản nhiên, song thật thà, như cái giá áo đỡ thẳng bị đổ sập xuống. Con Trời nhìn học giả, có vẻ suýt xoa hỏi.


-           Vậy theo ngươi kẻ nào nói dối, báo thêm số hoa của mình?


Học giả im lặng.


Con Trời nói.


            - Ngươi nói ra một đứa báo láo, ta thưởng ngươi một bông hoa, nói ra hai đứa thưởng ngươi hai bông, nói ra bốn đứa thưởng bốn bông, thì ngươi đủ một trăm hai mươi nhăm bông. Hoặc là ngươi, hoặc là nữ nghệ sĩ, ta phát cho các ngươi năm ngôi sao to, hai ngươi sẽ có một được tự do, ngày mai ra về.


Học giả im lặng.


Con Trời giục.


-           Ngươi nói đi!


-           Ngươi nói đi!


-           Ngươi biết, ngươi nói đi!


Học giả không nói.


            Học giả đứng giữa nhà lều mới, dáng cao to, đứng lệch sang một bên, đầu ông sẽ thấp đi, đứng ở giữa, đầu ông ngẩng lên, ngực ưỡn thẳng. Học giả mím môi, không nói. Ánh mắt lại lạnh lùng. Học giả không nói, Con Trời lại tỏ ra oai nghiêm của người nắm đạo lý. Trên mặt lại có nét lạnh lùng vênh vênh vừa rồi, song non ớt ấu trĩ, ngài cũng ưỡn ngực, còn vuốt áo quân phục trên người.


            - Ngươi nói đi!- Con Trời thúc bách – Nói bốn đứa ngươi đã có một trăm hai mươi mốt bông hoa, ta thưởng ngươi bốn bông hoa nhỏ nữa, hai người các ngươi sẽ đủ một trăm hai mươi lăm bông hoa, bằng năm ngôi sao to, ngươi hoặc nữ nghệ sĩ được về nhà một cách triệt để.


Học giả đã nói.


Đầu tiên học giả  nhếch mép cười, cười xong học giả nói giọng đủ nghe.


            - Tôi biết có một số chưa đến trăm bông, đã hoang báo mình vượt quá một trăm bông. Tối thiểu tôi có thể nói ra hai mươi người, nhưng tôi không nói.


-           Ngươi không muốn để nữ nghệ sĩ  tự do về nhà ư?


            -  Vậy một trăm hai mươi mốt bông của tôi bị đốt còn được tính không? Ngài biết, tôi có một trăm hai mươi mốt bông hoa đã cháy mất, Ngài nên bủ cho tôi một trăm hai mươi mốt bông hoa.


-           Ngươi nói những phạm nhân nào báo bậy sẽ tính.


            -  Không nói không tính sao? -  Học giả bước lên nửa bước, như một trái núi lởm chởm hiểm trở chắn trước mặt Con Trời, vừa cười gằn vừa hỏi -  Ngài không sợ lần này hoa ít đã đốt nhà lều của Ngài, lần sau hoa nhiều không những đốt nhà này, nhân lúc Ngài ngủ, hắn còn đốt nhà lều ngài mới dựng và đốt luôn Ngài? - Học giả nhìn mặt Con Trời vừa như uy hiếp, cũng vừa như nhắc nhở - Hoa hồng giành được không tính, ngài không sợ bắt đầu từ ngày mai không còn ai luyện gang nữa hay sao?


            - Thế còn ngươi? – Con Trời hỏi – Ngươi sẽ đốt nhà lều này, đốt chết ta trong nhà sao?


            - Tôi không đốt - Học giả nghiến răng nói -  Nhưng hoa của tôi không được tính nữa, ngày mai dù có chết, bắt tôi cả đời làm phạm nhân tôi cũng không đi luyện gang thép.


            - Không đi thật chứ?


            Học giả gật đầu thật mạnh.


            Con Trời im lặng một lát. Im lặng một lát. Không nói câu nào, cứ nhìn mặt học giả. Giáo sư tôn giáo từ nãy đến giờ vẫn ngồi một bên giữ bản danh sách và số hoa thống kê lại. Nhà văn cũng luôn luôn ngồi một bên. Bởi Con Trời không nói, không bảo họ đi khỏi nhà lều. Họ liền ngồi một bên. Người đi vào,  kẻ thì nhìn nhà văn và giáo sư tôn giáo với ánh mắt nóng bỏng và hâm mộ, người thì liếc nhìn với ánh mắt lạnh lùng, như nhìn hai con chó. Học giả nhìn họ với ánh mắt thương hại, giống như nhìn hai con chó luẩn quẩn bên chủ nhân. Con Trời bình tĩnh, trầm mặc, nắm phần thắng trong tay. Ngài nhìn mặt học giả.


-           Ngày mai ngươi không đi hút cát luyện gang thép phải không?


            Học giả ngậm mồm, nhưng gật đầu thật mạnh, khẳng định, kiên quyết, chủ ý đã định. Con Trời quay người, bình tĩnh, trầm mặc, kéo cái túi du lịch màu vàng, mở phéc mô tuya, rà mò trong túi. Đột nhiên lấy ra một thứ kinh khủng, quái dị, kinh thiên động địa, long trời lở đất. Đó chính là một khẩu súng thật, đen sì sáng loáng, một khẩu súng của Tỉnh trưởng. khẩu súng pạc-hoọc Tỉnh trưởng đã từng sử dụng trong thời kỳ chiến tranh cách mạng.


            Không ai biết tỉnh trưởng vì sao lại khảng khái tặng thưởng Con Trời một khẩu súng. Thật ra Con Trời muốn khẩu súng kíp treo bán ở Bách hoá đại lầu. Tỉnh trưởng khảng khái lớn, đã thưởng Con Trời một khẩu súng cũ mình đã từng sử dụng. Đột nhiên Con Trời giơ ra một khẩu súng như diễn kịch xung đột trên sân khấu. Con Trời để khẩu súng trên chiếc ghế không bên cạnh. Khẩu súng phát ra ánh sáng đen bóng. Con Trời lại sờ túi móc ra một gói giấy, giở ra kêu sột soạt, lấy ra một viên đạn vàng choé được phủ màu chì bạc. Con Trời để viên đạn lên súng. Không khí trong nhà căng thẳng, giống như kéo chặt sợi dây có vô vàn mắt lưới chụp ngôi nhà lều. Không khí có tiếng kêu. Củi trong lò đã cháy hết. Củi chưa cháy ngoài lò rơi trên đất cát. Đốm lửa nhảy ở lưng chừng. Không ai ngờ sẽ có súng. Rõ rồi, tại sao đột nhiên Con Trời lại như đóng kịch mặc lên người bộ quân phục. Con Trời bình tĩnh trầm mặc, có bố trí từ trước, xách cái túi vàng chứa súng đựng đạn đến một bên, Con Trời quay đầu nhìn mặt học giả. Viên đạn màu vàng, khẩu súng đen bóng. Viên đạn lăn đến dưới nòng súng. Mặt học giả trắng bệch có vẻ sững sờ. nhưng ông trấn tĩnh, cố làm cho nét mặt và ánh mắt đều tỏ ra coi thường.


            Học giả nói.


            - Dù Ngài có bắn chết, tôi cũng không luyện gang thép nữa, trừ khi Ngài thừa nhận một trăm hai mươi mốt bông hoa của tôi.


            Con Trời nhìn học giả, ánh mắt ôn hoà mà lương thiện, khẽ nói một tiếng, hơi run run, như cầu xin học giả.


            - Ngươi không nói tên kẻ báo cáo láo và ngày mai lại không chịu đi luyện gang thép thật sao? Vậy thì ngươi bắn chết ta đi. Bắn chết ta, ngươi khỏi cần nói tên những người báo cáo láo, cũng khỏi phải đi luyện gang thép.


            Con Trời vừa nói vừa cầm súng, kéo khoá nòng một cách rất vụng về, càng vụng về khi lắp viên đạn vào. Mất khá nhiều công sức Ngài mới cho được viên đạn vào lòng súng, sau đó quay báng súng sang phía học giả, chĩa nòng súng vào mình ở bên này.


            - Ngươi cầm lên bắn ta một phát đi, ngày mai không cần đi luyện thép nữa. Ngài nói - Điều duy nhất ta cầu xin ngươi bắn thẳng vào ngực ta, để khi ta ngã xuống đổ về phía chính trước mặt, đừng để ta ngã đằng sau là được.


            Con Trời nói


            - Coi như ta van ngươi, ngươi bắn ta đi. Chỉ cần viên đạn xuyên qua  ngực ta là được.


            - Van ngươi – Con Trời ngẩng đầu lên, mắt chăm chắm nhìn học giả. Như một cậu bé nửa tuổi khóc xin bú sữa mẹ - Bắn ta đi nào, ta chết ngươi khỏi phải đi luyện thép. Chỉ cần viên đạn xuyên qua ngực để ta ngã về phía trước là được.


            Xưa nay học giả chưa nhìn thấy súng gần thế bao giờ. Con Trời quay báng súng vào ông, chĩa nòng súng vào mình. Khi đẩy súng đến trước mặt  học giả, học giả lùi về sau một cách bản năng.  Khi Con Trời ôn hoà, ai oán, van ông bắn mình chết, mặt học giả nhợt nhạt, lẩm bẩm nói gì đó, lùi lại, lùi lại tiếp, ra khỏi nhà lều.


            Sau đó Con Trời cho đám đông từng người từng người lại vào trong nhà lều của Ngài. Ai vào Ngài cũng van họ, cũng cầm súng đến trước mặt giục.


- Đạn đã lắp sẵn. Ngày mai ngươi khỏi phải luyện thép, van ngươi bây giờ bắn ta đi, chỉ cần viên đạn xuyên qua ngực ta cho ta ngã về trước là được.


Mấy người này đi ra, lại gọi vào mấy người khác.


            - Ngày mai các ngươi bắt đầu luyện thép không? Không luyện cũng được, súng này lắp đạn sẵn, van xin các ngươi bắn chết ta, để viên đạn xuyên qua ngực ta, để ta chết ngã về trước là được.


            Mọi người đã vào hết, người nào Ngài cũng nói như thế. Khi trời sắp sáng, đằng đông trắng nhờ nhờ, một ngày mới bắt đầu. Mặt trời từ từ lên khỏi mặt nước sông Hoàng Hà ở hạ du, bầu trời sáng đỏ. Trái đất đã thức dậy. Nước sông chảy cuồn cuộn về nơi mặt trời mọc. Khu 919 đều thức dậy, có người cả đêm không ngủ, liền đều bắt đầu cầm nam châm, xách túi ra bãi sông Hoàng Hà hút cát, bắt đầu xách búa cầm cưa đi đến một chốn rất xa xa chặt cây. Những chuyên gia thợ luyện và giáo sư đã nắm được thuật luyện gang từ lâu, bắt đầu thu dọn lò, đổ cát châm lửa, chuẩn bị vòng luyện gang thép mới.


            Cả thế giới đều bận rộn. Trời nắng ráo. Nước sông ào ào cuồn cuộn.


 


3.         LỐI CŨ


             Nhà văn tôi có lỗi với khu chín trăm mười chín.


            Cuối cùng tôi đã dùng một trăm hai mươi lăm bông hoa nhỏ đổi lấy năm ngôi sao to. Tôi dời khỏi bờ sông Hoàng Hà, đi khỏi ao nước và mảnh đất chua phèn rộng không bờ bến của lối cũ Hoàng Hà. Tôi hoàn toàn tự do trở thành con người mới. Tôi sẽ về nhà sống cùng vợ con mãi mãi. Hai ngày trước khi chuẩn bị dời khỏi khu dục tân, tôi không nói không rằng, cứ im thin thít, phải đi chặt cây thì đi chặt, phải đi hút cát thì đi. Nhưng khi người khác đều bận túi bụi, tôi len lén về nhà lều sửa soạn hành lý và quần áo. Để người khác không phát hiện dấu tích tôi được tự do về nhà trước một bước, tôi quyết định để lại nhà ở toàn bộ chăn gối, hòm gỗ dưới gầm giường và bộ Tôn Trung Sơn dạ xám còn rung rúc treo trên cột lều. Tôi chỉ đem theo năm ngôi sao, xách cái túi vải, trong túi vải đựng màn thầu lấy danh nghĩa của Con Trời lĩnh thêm trong nhà ăn làm lương khô và một phần những ghi chép cùng nhật ký tôi viết hàng ngày khi cùng cải tạo với anh chị em phạm nhân ở bên sông Hoàng Hà mà tôi không muốn trao cho Con Trời. Về đến nhà nếu được cho phép, sẽ có ngày tôi bắt đầu viết một cuốn sách về cải tạo đổi mới. Đó là một quyển sách thực tế chân chính, chứ không phải là quyển “Tội nhân lục” cứ nửa tháng một lần giấu giấu giếm giếm nộp cho Con Trời. Tôi phải viết một quyển  sách thật sự lương thiện chỉ để cho mình, chứ không viết cho Con Trời, cho nhà nước, cho dân tộc này và cho người đọc. Về quyển sách thật sự lương thiện ấy, có những khía cạnh trong khi rảnh việc tôi đã viết những lời nói và việc làm của các phạm nhân nộp cho Con Trời trong tập giấy nháp Con Trời phát cho tôi cất giấu trong gối. Tôi cần đem theo bản viết tay những khía cạnh của quyển sách thật và lương khô, còn các thứ khác đều để trong nhà lều hoàn hảo như ban đầu.


            Tôi cần phải làm sao sau khi đi rồi vẫn như chưa đi. Ngoài Con Trời, để mọi người, kể cả giáo sư tôn giáo đều không ai biết sau khi hoa nhỏ của họ bị đốt cháy sạch, nhưng cuối cùng tôi đã đủ một trăm hai mươi lăm bông hoa nhỏ, cuối cùng tôi có thể đổi được năm ngôi sao to.


            Lúc nửa đêm hôm qua Con Trời đã cho tôi năm ngôi sao to.


            Tôi quyết định tối nay khi đêm khuya thanh vắng sẽ đi khỏi lò luyện bên sông Hoàng Hà, đi theo hướng lên thị trấn, lên huyện. Đêm nay đến phiên tôi canh lò số bốn, năm, sáu. Canh lò là thời cơ ra đi tốt nhất. Lúc chiều tôi đã len lén về lều trại mang những thứ cần đem đã chỉnh sẵn.Khi hoàng hôn buông xuống, tôi đến nhà ăn lấy mấy cái màn thầu hoa và hai cái bánh nướng mỡ chuyên nướng cho Con Trời. Ăn tối xong, khi ai nấy đều về nhà nghỉ, như mọi ngày tôi ngồi trong nhà một lúc, tán gẫu với người cùng nhà vài câu, hỏi hôm nay bạn này hút được bao nhiêu cát đen, hỏi bạn kia đi chặt cây có xa không, gặp được cây gỗ có tốt có cứng không? Tôi giả vờ trách:


            - Mẹ kiếp, đêm nay lại đến lân mình coi lò, lại không được ngủ yên.


            Tôi ra vẻ rất buồn, nhìn anh em cùng nhà nói mấy câu lấy lệ, gói túi xách vào áo bông, tôi cắp nách áo bông ra khỏi nhà, đi về hướng lò luyện.


            Tết xuân y như chạy bộ đón thế giới. Nhưng anh em đồng phạm bên sông Hoàng Hà, vẫn đốt lò luyện thép, như không biết thời gian, không biết tết xuân sẽ đến. Xa xa, trên và dưới hạ lưu, các lò luyện gang thép của đơn vị khác vẫn bập bùng ánh lửa, phồn hoa như gấm, trải dài ven đê Hoàng Hà. Ánh sáng bừng chiếu lên bãi sông to rộng và mặt nước rút vào giữa lòng sông. Trong đêm tĩnh mênh mông hoang vắng, không có ánh trăng, nhưng sao trên đầu xanh xanh lấp lánh, chỗ thưa chỗ dầy rải khắp bầu trời hình chảo úp. Tiếng nước chảy mang theo giá lạnh và ẩm ướt, sau khi tràn qua đê, xả lên bãi như giọt mưa. Ở đây lâu, đã không ngửi thấy hơi chua mặn riêng biệt của đất bãi, chỉ có hơi thở của cát ẩm bị đào bới như liễu mới nẩy mầm đầu xuân tanh tanh ngây ngấy, cứ lẩn quẩn và lan tràn trên đất bãi Hoàng Hà.


            Men theo đê lớn, tôi đi đến lò luyện số 4, 5, 6 của tổ thứ hai. Lò số 6 to nhất cao nhất đứng ở giữa một dãy lò như cái tháp. Tôi đi từ đê lớn xuống, giấu túi xách gói trong áo bông vào mấy hòn đá sau lò, mặc áo bông vào, đi đến mặt trước lò, Người giao ca cho tôi là kỹ sư thiết kế công trình kiến trúc nhà nước. Trước ngày giải phóng, nhà gác và cầu ông thiết kế đã từng đoạt giải của nước ngoài phương Tây. Người phương Tây trao giải cho ông, đương nhiên ông phải đi cải tạo. Nhà nước phương Tây ca ngợi ông, ông không là tội nhân của nhà nước thì là ai? Nhưng sau khi thành tội phạm, ông lại trở thành chuyên gia của thuật luyện gang cát đen. Thỏi thép thuần năm sao Con Trời mang lên tỉnh chính là ông chủ trì hướng dẫn luyện nên. Tôi đi đến trước mặt ông, nói nhàn nhạt như ngày thường:


-           Ông về ngủ đi!


-           Nửa đêm về tối đốt một ít gỗ du, cho lửa cháy mạnh.


Ông chỉ đống củi bên cạnh bảo tôi.


            - Nửa đêm về sáng có thể đốt gỗ liễu, gỗ dương, gỗ ngô đồng cho lửa yếu hơn.


Ông còn bàn giao một số việc khác rồi đi về hướng nhà lều.


            Lò luyện ở đây, ngoài mấy vị giáo sư canh lửa, không còn ai khác. Nhưng mấy vị canh lửa gọi tôi ra xa xa đánh bài. Tôi trả lời họ:


            - Các ông cứ đánh đi, tôi đang có một lò nạp nhiều cát đen, phải luôn luôn đốt to lửa.


            Họ liền đánh bài. Tôi ngồi một mình ở bên này. Tiếng lửa trong lò cháy lép bép, oà oà, lúc to lúc nhỏ, giống như người chạy bộ ở quảng trường, lúc nhanh lúc chậm tuỳ ý. Đây là mẻ gang đầu tiên sau khi Con Trời về nhóm lò luyện, cát đen chưa nạp cạnh lò như than cám chất ở cửa lò. Tôi lại cho củi gỗ du vào các lò số 4, 5, 6. Bởi lò số 6 cửa to, đốt nhiều củi. Sau khi cho đầy củi, lại còn bê những bó củi ở xa xa đến cạnh lò số 6, mùi thơm của gỗ chẻ, nồng như người ta đi vào buồng chứa dầu.Chất dầu nhỏ ra trên củi đốt, từng giọt từng giọt màu hồng rơi cạnh đường lửa, sau đó vì bị hơ nóng đã cháy lên thành tiếng xèo xèo, Mùi thơm của chất gỗ từ trong lửa ùa ra trong nháy mắt, khiến ta không nhịn nổi, liền hít mũi mấy cái, chỉ muốn nuốt mùi thơm vào bụng.


            Tôi phải ra đi, lại hơi tiêng tiếc. Đốt xong củi, tôi lại lên đê lớn Hoàng Hà nhìn cảnh lò luyện và lửa cháy trong đêm. Nhìn hàng trăm hàng ngàn lò luyện thép trải dài theo đê như con rồng lửa ở thượng, hạ lưu sông Hoàng Hà cháy rừng rực.  Đêm như ban ngày, sông Hoàng Hà từ phía tây ngoằn ngoèo đổ xuống, tất cả lò luyện đều như đèn lồng và mặc áo giáp vàng. Trong không khí có mùi cháy khét nồng nồng ươn ướt. Còn ba hôm nữa sẽ sang xuân. Nếu trưa mai tôi có thể đến thị trấn, sau đó đi bộ một ngày một đêm, sáng sớm hôm sau đến huyện lị đi chuyến xe đường dài thứ nhất, tối ba mươi tết, tôi đã có thể về đến nhà mình ở tỉnh thành. Đêm giao thừa tôi sẽ có thể cùng với vợ con thức đón năm mới. Đột nhiên về nhà, trông thấy tôi chắc chắn vợ sẽ sửng sốt ngạc nhiên kêu lên, con trai sẽ ngẩn người ra, sà vào ôm cổ bố như cháu trai cháu gái. Đầu tiên bọn họ sẽ đun cho tôi một nổi nước để tôi tắm, rồi tìm bộ quần áo tôi mặc trước kia cho tôi thay. Có lẽ ngay tức thì không tìm ra những quần áo cũ của tôi, mà lấy quần áo của con trai tôi cho tôi mặc. Con trai tôi nhất định cao thấp bằng tôi. Từ khi đến khu dục tân đến nay đã năm năm tôi không về nhà. Năm năm ấy con trai con gái tôi nhất định sẽ thay đổi khiến tôi không dám nhận ra. Đứng trên đê lớn, gió đêm như một túi nước lạnh hắt lên người tôi, nhưng trong cái lạnh ấy tôi như nóng bỏng cồn cào nhớ đến con trai con gái, tưởng tượng vợ mình sẽ như thế nào trong năm năm qua, thậm chí hoài nghi năm năm không thật sự động chạm đến vợ và đàn bà, liệu tôi có còn đủ dũng khí cởi hết quần áo nằm với vợ trên giường. Tôi muốn đứng ở chỗ cao nhất trên đê quay lưng với lò luyện, nhìn ra sông Hoàng Hà, cất giọng hát một bài, hoặc hét to mấy tiếng. Nhưng tôi lại biết, tại sao tôi đều không thể làm những việc dư thừa, việc tôi làm chỉ có thể là cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn trông coi lò như trướcđây.        


            Tôi cứ đứng mãi trên đê vui sướng như điên, lại tỏ ra không có chuyện gì, mới vén quần đái lên đê một bãi, rồi từ từ đi xuống đê lớn. Sau khi tôi quay về lò luyện, nhờ có ánh sao, tôi rà mò thấy cái túi xách của mình vẫn ở giữa các hòn đá, tôi khẽ huýt sáo đi đến trước lò. Lúc này có người xuất hiện giữa lò số bốn và lò số năm đang ngó ngó nghiêng nghiêng, như để tìm tôi. Trông thấy tôi người ấy sải lên mấy bước, nhưng đột nhiên đứng lại, nhìn trước ngó sau,  khẽ nói một câu búa bổ.


-           Anh có năm ngôi sao to thật à?


             Giáo sư tôn gíao hỏi, giọng hình như hơi run, cấp thiết, khản đặc, như ông lấy tay móc từ cổ họng ra rất nhanh.


-           Sao anh biết?


            - Anh kệ tôi – Giáo sư tôn giáo nói một cách nôn nóng bức thiết -  Có năm ngôi sao thật rồi, anh khẩn trương dời khỏi nơi này. Tôi sẽ trông coi lò ở đây. Đi muộn một bước tôi e anh sẽ không đi khỏi.


            Nhờ ánh lửa cửa lò, tôi nhìn mặt giáo sư tôn giáo. Nét mặt ông ta có vẻ nôn nóng lo âu, giục tôi khi đi tay ôm chặt vạt áo bông.


-           Sao thế?


-           Có người biết anh có năm ngôi sao.


            Lại ngẩn người, tôi quay về giữa đống đá sau lò, lấy túi xách nói hai tiếng “cám ơn” quay lưng chạy thật nhanh về phía đường cái. Giữa lúc ấy giáo sư tôn giáo lại vội vàng đuổi theo bảo.


            - Anh đi theo đường mòn bãi trũng, tôi nghi ngờ đã có kẻ mai phục chờ anh trên đường cái.


            Tôi lại gật đầu với ông ta, trẽ ngay sang phải, vừa đi vừa chạy nhảy vào bãi trũng đất chua mặn, rồi nhanh chóng mất hút trong đêm màu nhờ nhờ đen đen giống như đất chua mặn.


             Tôi đi thoăn thoắt, dưới chân nổi gió, cái túi xách trong tay quăng đi quăng lại, cọ sát vào quần. Khi đi được hơn hai dặm, tôi quay lại nhìn về hướng lò luyện, cảm ơn giáo sư tôn giáo, như uống nhiều nước dồn lên cổ họng. Tôi hối hận chạy vội vội vàng vàng, không kịp bắt tay chào giáo sư tôn giáo, rất muốn quay lại xiết chặt tay ông, nói lời từ biệt tình sâu nghĩa nặng. Nhưng tôi biết đấy chỉ là suy nghĩ và nỗi nhớ. Tôi tuyệt nhiên không thể quay trở lại. Nhưng giữa lúc tôi nghĩ vậy, tôi đi đến một ngã ba đường mòn có một lối trẽ trái thông ra đường cái, còn một lối thông đến bãi chặt củi của đội chặt cây. Trong khi tôi do dự trẽ lối nào, thì bỗng dưng có hai ánh đèn pin dọi thẳng vào mặt tôi choí mắt. Tôi sững lại, trông thấy già nửa khuôn mặt bịt khăn, chỉ để lộ trán và bốn con mắt xô tới, tôi bị vây giữa bọn họ. Tôi dơ cánh tay che mắt, nghiêng người tránh ánh đèn. Khi tôi có thể nhận ra họ là ai, có một tên buột khỏi mồm hai tiếng “Nội gian”, sau đó không biết đứa nào đá mạnh vào khuỷu chân tôi một cái, tôi quỵ hai chân xuống đất. Tiếp theo, đứa thì đá lưng tôi, đứa thì đá mặt tôi, bẹo tai tôi. Một trận thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đấm đá tới tấp diễn ra trong im lặng. Có đứa lấy hai tay bịt mắt tôi, bắt đầu lật tìm trên người tôi, trong túi xách, khỏi cần tốn sức, bọn chúng đã lấy ví tiền của tôi ở túi áo trong. Rất nhanh chóng có tiếng nói:


-           Tìm thấy rồi!


-           Đốt béng đi - Một tiếng nữa.


            Tôi nghe thấy tiếng quẹt diêm.Từ kẽ tay bịt mắt tôi, tôi nhìn thấy ánh sáng  vàng trước mặt biến thành lửa. Bàn tay bịt mắt tôi buông ra, lại mấy cú chân đạp tay đấm, bắt tôi quỳ bên lửa, bốn tên bọn họ cùng đến trước mặt tôi lấy tập bản thảo trong túi xách của tôi đốt luôn. Từ trong ví tiền của tôi,lấy ra năm ngôi sao đỏ  to bằng bàn tay cắt bằng giấy bóng gói trong tờ giấy nháp, ném từng cái vào lửa. Cuối cùng đốt xong, lại xé luôn toàn bộ bản nháp mấy chục trang vứt vào đống lửa. Tiếp theo một chàng trai rít từ kẽ răng ra hai tiếng “Nội gian”, bước đến cởi quần đái lên mặt tôi. Thấy anh ta đái như vậy, ba tên kia cũng xúm lại, cũng cởi quần nhờ ánh lửa đái lên đầu lên mặt tôi.


            Nước giải của chúng cứ xoe xoé từ gáy tôi chảy vào cổ, vào lưng tôi như mưa, từ mặt men theo trán, đuôi mắt, cạnh mũi tràn lên hai môi, qua cằm tôi chảy lên ngực áo tôi. Đái xong lại có đứa nói một câu rõ to như đọc trên sân khấu:


            - Nói cho mi biết, đây là phán xét của nhân dân đối với mi, chính là hậu quả của bọn mi làm nội gian!


            Sau đó không biết đứa nào đứng đằng sau lấy dương vật của hắn gõ đầu tôi, vẩy những giọt nước tiểu cuối cùng trên dương vật  hỏi tôi:


-           Tội của mi có đáng thế không?


Tôi mở mắt vẫn nhắm nghiền, gật gật đầu.


-           Nói đi! - Lại đá lên người tôi.


Tôi lại há mồm vẫn luôn ngậm:


-           Tôi đáng lắm, đáng lắm!


-           Coi như mi còn thông minh.


            Chúng nhận xét tôi một câu cuối cùng như thế, khẽ cười, hắng một tiếng, kéo giải rút quần, bỏ tôi lại đi về phía có ánh lửa lò luyện bên sông Hoàng Hà. Tôi bắt đầu ngồi xổm trên đất cát, ngẩng lên nhìn sáng sao trong đêm tĩnh xa xăm, nhìn bóng bốn tên kia, tôi loáng thoáng đoán ra hai trong bốn tên của khu 919. Nhưng tôi không hề hận bọn chúng, chỉ nghi ngờ giáo sư tôn giáo canh lò cho mình xui tôi đi nhanh nhanh theo lối này thật hay giả. Chờ bốn tên kia đi xa, lửa cháy bên cạnh đang tàn, tôi nhặt ví tiền xem, thấy mười mấy đồng trong ví vẫn còn nguyên, nhặt cái túi xách rỗng không bên cạnh lên lau mặt, lau sạch cả nước trên cổ, lại ngửi thấy mùi nước tiểu vàng khai sực mũi, vứt túi xách lên đống lửa, nhìn túi xách cháy xong, tôi đứng lên, thử lưng, hai chân và cánh tay, ngoài xương chân phải hơi đau, tôi biết chân tay không bị bọn chúng gây tổn thương nặng, đánh vào chố hiểm chết người như tôi tưởng tượng.


            Không còn năm ngôi sao đổi từ một trăm hai mươi lăm bông hoa hồng nhỏ, tôi đành phải quay về khu dục tân. Thẫn thờ một lát giữa đêm hoang dã, tôi thở dài thườn thượt, để chứng minh ý tứ thật giả của giáo sư tôn giáo, tôi đi về chỗ nhà lều một lát, lại đi từ nhà lều về hướng con đường cái thông ra thế giới bên ngoài. Khi sắp đến đường cái, tôi nhìn thấy một lối trẽ, bốn tên xúm lại đánh tôi đái lên tôi ở đường mòn, cũng từ trước mặt rẽ lối này.


-           Công lớn đã làm nên!


Bọn chúng gọi đến chỗ rẽ trên đường cái.


-           Cách mạng đã thắng lợi….


            Sau tiếng nói, từ chỗ nào đó của đường cái lại nhanh chóng chui ra năm sáu tên, dưới ba ánh đèn pin dọi sáng, chúng vứt gậy và dây trong tay, quây tụ lại, vừa cười vừa nói, hỏi và đáp những câu hình như khen ai lo việc như thần tôi nghe lơ mơ không rõ, thế là chúng cùng nhau đi về hướng nhà lều bên sông Hoàng Hà.


            Tôi không còn hoài nghi và oán trách giáo sư tôn giáo nữa. Đến một bãi đất trũng chua mặn, tôi ngồi xuống, nhìn bầu trời đêm, nghe tiếng bước chân trước mặt mỗi lúc một xa, nước giải ướt trên người bị lạnh như băng đóng trên da, lòng tôi trống trải ngẩn ngơ, như con chó cô đơn mất nhà bị đá, vứt giữa đồng hoang, dựa vào dốc đất cát chỗ trũng, tôi uể oải nằm xuống. Tôi nghĩ mình nên về bên ngọn lửa lò luyện, hơ khô quần áo bị đái ướt, rồi trở về nhà lều. Tôi muốn khóc một trận đau buồn và bất lực, cũng nghi ngờ mình chắc chắn chảy nước mắt. Sau khi đưa tay sờ đuôi mắt, thấy đuôi mắt hai bên ráo hoẳnh, ngay đến nước tiểu vừa chảy qua cũng khô sạch. Tôi thấy lạ quá, năm ngôi sao của mình đã bị đốt, người bị đánh nhừ tử, bốn tên phạm nhân trẻ cùng đái lên đầu lên mặt tôi, lại còn lấy dương vật đánh đầu tôi, vẩy những giọt nước đái còn sót lên tôi. Hai mắt tôi bị nước giải rửa thấu, ngay đến lưỡi tôi cũng liếm thấy mùi khai khai mằn mặn của nước giải. Nhưng tôi không hề buồn đau oán hận, trái lại cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm không thể miêu tả nổi.


Lạ quá, tôi không biết cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, tự tại từ đâu ra.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Tứ thư. Tiểu thuyết của Diêm Liên Khoa. Vũ Công Hoan dịch.


Nhà văn Vũ Công Hoan gửi www.trieuxuan.info


 


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 21.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 21.11.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.11.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 18.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
xem thêm »