tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29370001
Tiểu thuyết
18.02.2012
G. G. Marquez
Tình yêu thời thổ tả

LỜI NHÀ XUẤT BẢN


Tình yêu thời thổ tả là một trong 10 cuốn tiểu thuyết hay nhất trong thập kỷ 80 vừa qua (theo đánh giá của báo chí Mỹ) đã đem lại niềm vinh quang mới cho nhà văn được giải Nôbel Văn học năm 1982 người Côlômbia, Gabrien Gacxia Mackêt, tác giả của Trăm năm cô đơn, Ngài đại tá chờ thư, Tướng quân giữa mê hồn trận đã được dịch ra tiếng Việt và nhà xuất bản chúng tôi ấn hành, được đông đảo bạn đọc hâm mộ. Ông là người bạn lớn của chúng ta.


Tình yêu thời thổ tả là câu chuyện tình say đắm giữa một người đàn ông (Phlorênhtinô Arixa, con một bà bán hàng vặt) với một người đàn bà (Phecmina Đaxa, con một nhà buôn hãnh tiến, giàu có mới phất nhờ ăn cắp và gian lận). Khi mới lớn lên, họ yêu nhau nồng nàn nhưng không lấy được nhau vì họ quá trẻ, không có kinh nghiệm sống cũng như nghị lực lớn để chiến thắng quan niệm môn đăng hộ đối trong hôn nhân. Hơn năm mươi năm họ sống xa mặt nhưng không cách lòng với bao sóng gió cuộc đời. Phecmina Đaxa nhẫn nhục sống làm vợ - một thứ đồ trang sức và một thứ nàng hầu - của bác sĩ Ucbino Đê la Cadê, một thân hào đầy thế lực của giới thượng lưu. Phlorênhtinô Arixa vì thất tình nên một mặt lao vào làm giàu bằng mọi thủ đoạn, cả tốt lẫn tàn nhẫn, để trở thành chủ hãng tàu thủy như điều ông ta mong ước và mặt khác để thỏa mãn nhục dục ông ta lao vào chơi gái đủ mọi hạng: gái chưa chồng, gái muộn chồng, gái chê chồng và chồng chê, gái nạ dòng và cả gái tơ, nhưng không lúc nào không mơ tới Phecmina Đaxa và chỉ chờ ngày Đê la Cadê chết để nối lại quan hệ với nàng. Dịp ấy đã đến khi cả ông lẫn bà đã ngoài bảy mươi tuổi. Bằng sự từng trải của mình, bằng địa vị xã hội đã đạt được, cả hai nối lại tình yêu và yêu nhau đắm đuối. Nhưng vì quá già nên hai người đã không đủ sức thắng nổi những định kiến, thành kiến của xã hội hủ lậu từng bóp chết mối tình đầu của họ. Và thế là họ trốn lên tàu thủy và chỉ hai người sống với nhau trên chiếc tàu treo lá cờ vàng - dấu hiệu có người bị bệnh thổ tả - chạy ngược rồi chạy xuôi trên dòng sông Măcgơđalêna - dòng sông của Đêmôcrit.


Có thể nói Tình yêu thời thổ tả là một lời cáo trạng đanh thép đối với một xã hội hủ lậu dựa trên sự đánh giá con người không bằng phẩm giá người mà bằng số của cải anh ta có được, do đó nó đã bóp chết bao mối tình trong sáng và tươi đẹp. Muốn có tình yêu và hạnh phúc tình yêu, con người nhất thiết phải được giải phóng khỏi xã hội đó. Nhưng tác giả đã không dừng lại ở chỉ một thông điệp này, ông còn đi xa hơn nữa khi nói rằng Tình yêu thời thổ tả là sự suy nghĩ về tình yêu của con người ở mọi lứa tuổi. Con người không chỉ yêu nhau khi đang độ thanh xuân, khi đang ở tuổi tráng niên mà còn yêu nhau khi đã tóc bạc răng long và chính ở tuổi này họ yêu nhau chân thực hơn và vì thế cũng da diết hơn, si mê hơn. Vậy tình yêu là chiếc chìa khóa vàng giúp con người mở tâm hồn mình để hòa đồng với nhau, đi đến với nhau trong cuộc đấu tranh chống nỗi cô đơn muôn thuở. Đồng thời, với nụ cười hóm hỉnh, dường như tác giả cảnh tỉnh những ai đang đùa bỡn với ái tình, đang lợi dụng tình yêu để thỏa mãn nhục dục của mình. Những người đó hãy coi chừng với nỗi cô đơn vì sớm muộn gì thì nó cũng nuốt chửng bọn họ sau khi nhục dục đã được thỏa. Thiết nghĩ đó là lời cảnh tỉnh mang tính thời đại trong đó bên cạnh những thành tựu vẻ vang chưa từng có mà nhân loại hôm nay đã giành được trên phương diện văn minh vật chất thì chính nó đã thụt lùi so với cha ông mình trên phương diện văn minh tinh thần, chí ít là ở hai điểm hiển nhiên: tinh thần lãng mạn và nỗi thảng thốt trong mối tình đầu.


Chúng tôi trân trọng giới thiệu với độc giả tiểu thuyết TÌNH YÊU THỜI THỔ TẢ. Người dịch: Nguyễn Trung Đức.


 


NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC


Bởi có nữ thiên thần được tấn phong,


đang tiến lên phía trước những nơi này.


Leandro Diaz


 


Chương Một


Không thể đừng được: mùi đắng của hạnh đào khiến ngài luôn nhớ đến số phận của những mối tình ngang trái. Bác sĩ Juvenal Urbino cảm nhận điều đó ngay khi bước vào ngôi nhà lờ mờ tối. Ngài đã phải khẩn cấp đến để lo liệu một trường hợp mà lâu nay không coi là khẩn cấp nữa. Jeramiah de Saint-Amour, một người vùng Antidad lưu vong đến đây, một người tàn phế vì chiến tranh, một bác phó nháy chuyên chụp ảnh cho con nít và một người bạn chơi cờ đam gần gũi hơn cả của ngài, đã tự giải thoát khỏi mọi nỗi dằn vặt lương tâm bằng hơi cyanua vàng.


 


Ngài thấy tử thi được một tấm vải phủ kín nằm trên giường dã chiến y vẫn ngủ, bên cạnh là chiếc ghế đẩu trên có đặt bình chất độc hoá học để xông hơi. Dưới sàn nhà, một con chó săn lông đen có đốm ngực, cổ vẫn bị cột vào chân giường, nằm thẳng cẳng, bên cạnh mấy chiếc nạng. Căn phòng loang lổ sắc màu này vốn là phòng ngủ, đồng thời là phòng tráng phim của Jeremiah de Saint-Amour, bắt đầu sáng dần lên nhờ ánh ban mai lọt qua ô cửa sổ cánh mở toang, tuy yếu ớt nhưng cũng đủ làm cho người ta nhận ra uy quyền của thần chết. Những cửa sổ khác, cũng như tất cả các khe hở của căn phòng, đều được người ta lấy giẻ đút nút hoặc dùng cac tông đen dán kín lại, do vậy căn phòng đã bí bức lại càng ngột ngạt hơn. Trong phòng còn có chiếc bàn lớn đựng đầy chai lọ không có nhãn và hai chiếc bình hợp kim chì - thiếc, tất cả đều dưới ngọn đèn thông dụng bọc giấy điều. Bình thứ ba đựng thuốc định hình, là chiếc bình đặt bên cạnh tử thi. Nào báo và tạp chí, nào phim âm bản in trên kính, nào bàn ghế gãy chân bừa bộn khắp phòng, nhưng tất cả đều sạch bong, không một vết bụi, nhờ bàn tay tháo vát lau chùi cẩn thận. Dẫu cho không khí nơi cửa sổ ùa vào làm cho căn phòng thoáng đãng hơn nhưng ở đây vẫn còn hòn than âm ỉ nóng của những mối tình không hạnh phúc mang vị đắng của hạnh đào mà chỉ người tinh tế mới nhận ra. Hơn một lần bác sĩ Juvenal Urbino vẫn điềm đạm nghĩ rằng cái phòng này không phải là nơi thích hợp để chết trong danh thơm của Chúa. Nhưng, với thời gian qua đi, ngài cũng kịp nhận ra cái sự bừa bộn trong căn phòng kia đã tuân theo quyết định của Đấng Toàn Năng.


 


Một sĩ quan cảnh sát tiến đến phía ngài. Theo sau là một sinh viên y khoa trẻ măng đang thực tập tại phòng khám bệnh của ngài. Trong lúc ngài đang trên đường đến đây, hai người này đã lo mở cửa và quạt cho căn phòng thoáng đãng, lấy tấm vải trùm kín tử thi. Cả hai trang trọng chào bác sĩ để biểu lộ sự chia buồn thống thiết vì không một ai trong số họ không biết đến mức độ thân thiết trong tình bạn giữa ngài với Jeremiah de Saint-Amour. Vị thầy học giàu kinh nghiệm siết chặt tay hai người như lâu nay ngài vẫn làm với mỗi sinh viên trước khi bắt đầu bài giảng thường lệ về môn y học thực hành tại buồng bệnh. Sau đó, chìa ngón trỏ và ngón cái, do đó nom bàn tay ngài lúc ấy tựa như một bông hoa hai cánh, ngài cầm lấy mép tấm vải, rồi kính cẩn lật nó ra và thế là tử thi lộ nguyên hình. Người chết hoàn toàn khoả thân, cứng đơ và co rúm, hai mắt mở trợn trừng, da xanh tái, nom già hẳn đi năm mươi tuổi so với đêm trước đây. Người chết có đôi con người trong vắt, râu và tóc vàng hoe, bụng mang vết sẹo mổ dài còn in rõ những mối khâu, vai và hai cánh tay to bè vâm váp nhưng hai bẹn bại liệt thì teo tóp lại. Bác sĩ Juvenal Urbino nhìn tử thi hồi lâu, tim ngài nhoi nhói, cái đau ít thấy trong những năm tháng đằng đẵng của cuộc chiến đấu kém hiệu quả của ngài nhằm chống lại thần chết.


 


- Đồ hèn, - ngài lẩm bẩm. - Cái đốn mạt nhất đã qua rồi.


 


Ngài che kín lại tử thi và lấy lại điệu bộ trịnh trọng kiểu hàn lâm vốn có của mình. Năm ngoái, ngài làm lễ khao thọ tám mươi tuổi kéo dài ba ngày liền. Trong bài diễn văn cảm tạ khách đến dự tiệc, một lần nữa ngài bác bỏ ý định về hưu. Ngài nói: " Tôi còn khối thời giờ để nghỉ ngơi khi nào nhắm mắt xuôi tay, còn bây giờ thì ý định nghỉ ngơi ấy nằm ngoài dự kiến của tôi ". Mặc dù tai trái ngài ngày một nghễnh ngãng hơn, mặc dù phải chống cây gậy ba toong mũi bịt bạc để bước đi đỡ loạng choạng, ngài vẫn ăn diện như thời xuân trẻ của mình: quần áo lanh mịn và khoác chiếc áo có vắt chéo sợi dây đeo đồng hồ vàng choé. Bộ ria màu hổ phách, kiểu ria của cụ Pasteur, mái tóc vàng cũng màu hổ phách được chải ốp có đường ngôi ở giữa, đó là những biểu hiện thường nhật của con người bác sĩ Juvenal Urbino. Trí nhớ suy giảm khiến ngài lo ngay ngáy nhưng ngài đã khắc phục được nó bằng cách ghi chép vội vàng trên những mẩu giấy rồi để lẫn lộn trong các túi áo, túi quần, cũng giống như ngài để lẫn lộn các chai lọ, dụng cụ đồ nghề và các thứ linh tinh khác trong cái túi xách căng phồng. Ngài không chỉ là một thầy thuốc cao niên và sáng giá hơn cả mà còn là con người được kính trọng nhất của thành phố. Nhưng cái thói khoe khoang kiến thức cũng như cách thức sử dụng đầy kiêu ngạo tên tuổi của mình khiến ngài ít được mọi người yêu mến.


 


Những chỉ dẫn của ngài ban cho viên sĩ quan cảnh sát và anh sinh viên thực tập thật là súc tích và ngắn gọn. Không cần phải mổ tử thi vì cái mùi lẩn quất trong phòng này đã đủ để khẳng định rằng nguyên nhân cái chết là do cyanua vàng đựng trong bình phản ứng với acid và Jeremiah de Saint-Amour đã biết thừa điều đó nên không thể hành động thiếu thận trọng để đến nỗi phải chuốc lấy vạ vào thân. Trước thái độ dè dặt của viên sĩ quan cảnh sát, ngài trấn an ngay: " Anh nên nhớ rằng ta là người ký vào biên bản khám nghiệm tử thi ". Anh sinh viên trẻ đứng ngẩn tò te, vẻ buồn bã vì theo quyết định của bác sĩ Urbino anh ta buộc phải bỏ cơ hội ngàn năm có một để nghiên cứu tác hại của muối cyanua trên tử thi. Bác sĩ Juvenal Urbino ngạc nhiên nhận ra rằng chưa lần nào anh ta có mặt tại trường Y. Nhưng cái cung cách anh ta đỏ bừng mặt cũng như cách nói năng của người vùng núi Andes đã giúp bác sĩ Urbino hiểu ngay rằng anh ta là người vừa mới đến thành phố này. Ngài nói với anh ta: " Ở đây sẽ chẳng thiếu những thằng điên vì tình để một ngày nào đó sẽ cho anh dịp may nghiên cứu tác động của muối cyanua vàng trên xác chết đâu ". Chỉ vào lúc nói như thế ngài mới sực nhớ ra rằng trong hàng loạt vụ tự tử mà ngài còn nhớ được thì đây là vụ đầu tiên dùng muối cyanua vàng và người tự tử không phải là một gã thất tình. Thế là ngài đổi giọng, nói tiếp:


 


- Khi nào gặp anh hãy chú ý cho: ở những tử thi chết vì hơi độc cyanua vàng thường hay có cát trong tim.


 


Sau đó ngài nói chuyện với viên sĩ quan cảnh sát làm như thể y là người giúp việc của mình. " Sau đó ta sẽ trực tiếp nói chuyện với quan Thị trưởng ". Ngài biết rằng Jeremiah de Saint-Amour là kẻ hà tiện vắt cổ chày ra nước, rằng bằng nghề chụp ảnh y đã thu về gấp bội so với việc chi ra cho các nhu cầu sinh hoạt hằng ngày, vì thế mà trong một vài ngăn kéo nào đó ở nhà này dứt khoát phải có tiền và số tiền ấy thừa sức chi cho việc chôn cất.


 


- Nhưng nếu không tìm thấy tiền thì cũng chẳng sao, - ngài nói tiếp. - Ta chịu hết cho.


 


Ngài bảo y hãy nói với các nhà báo rằng người thợ ảnh chết vì bệnh, dẫu ngay sau đó ngài nghĩ rằng cái tin này sẽ chẳng làm cho các nhà báo thú vị gì. Ngài nói: " Nếu cần thiết ta sẽ nói chuyện với nhà chức trách ". Viên sĩ quan cảnh sát, vốn là một kẻ thừa hành nghiêm chỉnh và khiêm tốn, biết rõ rằng bác sĩ Juvenal Urbino rất nghiêm khắc trong việc bảo vệ luật pháp, không hề biết vị nể ai, từng làm thát vọng ngay cả những người bạn thân cận nhất, do đó y rất lấy làm ngạc nhiên trước việc bác sĩ vượt qua tất cả các qui định của luật pháp để nhanh chóng chôn cất người chết. Việc duy nhất mà y không tán thành là việc bác sĩ sẽ xin đức Giám mục cho phép chôn Jeremiah de Saint-Amour trong nghĩa địa của giáo khu. Và y muốn can ngăn:


 


- Thưa ngài, theo chỗ tôi hiểu, con người này nhiều vấn đề đấy.


 


- Còn hơn thế nữa, - ngài nói. - Ông ta vô thần. Nhưng thôi. Những chuyện đó hãy để Chúa phán xử.


 


Phía bên kia thành phố thời thuộc địa Tây Ban Nha, chuông Nhà Thờ lớn dõng dạc vang lên gọi con chiên đi làm lễ misa. Bác sĩ Juvenal Urbino đeo đôi kính gọng vàng, mắt hình bán nguyệt rồi rút cái đồng hồ quả quýt ra để xem giờ. Đó là một chiếc hộp vuông rất xinh xắn. Ngài bóp mạnh lò xo, nắp hộp bật mở. Ôi, suýt nữa ngài bị lỡ mất lễ Hạ Trần.


 


Trong phòng có một cỗ máy ảnh to, loại máy ảnh kềnh càng có bánh xe y hệt loại vẫn được dùng ở các công viên, một tấm phông vẽ cảnh biển lúc hoàng hôn theo lối tranh thuỷ mạc, và trên bốn bức tường có treo ảnh trẻ con trong những ngày đáng ghi nhớ nhất của chúng: ngày nhận lễ ban thánh thể đầu tiên, ngày sinh nhật hạnh phúc, ảnh chụp chúng đội lốt thỏ. Những buổi chiều lặng lẽ suy tư trong lúc chơi cờ đam, bác sĩ Juvenal Urbino nhìn thấy những bức tườn kia, năm này qua năm khác, bị các bức ảnh dần dà che kín và nhiều lần con tim ngài bất thình lình đập đầy đau khổ khi nghĩ rằng trong các bức ảnh ngẫu nhiên đem treo trên tường kia có những hạt giống của một thành phố tương lai, cái thành phố sẽ bị chính những đứa trẻ kia thống trị, chi phối, và ngài nghĩ rằng trong cái thành phố tương lai ấy sẽ không còn mảy may một dấu vết nào có liên quan đến niềm vinh quang của ngài.


 


Trên bàn giấy, bên cạnh chiếc đĩa sứ đựng mấy chiếc tẩu thuốc của mấy tay thuỷ thủ kỳ cựu là bàn cờ với cuộc đấu chưa kết thúc. Dù đang lúc cần phải khẩn trương và tâm hồn phiền muộn, bác sĩ Juvenal Urbino vẫn không thể cưỡng lại được ý muốn nghiên cứu ván cờ bị bỏ dở. Ngài biết rằng đó là ván cờ đêm hôm trước, bởi Jeremiah de Saint-Amour chiều nào cũng chơi cờ và tuần nào cũng vậy, y chơi với ít nhất 3 đối thủ khác nhau và bao giờ cũng chơi cho đến khi xong ván mới thôi, sau đó thu bàn cờ, còn quân cờ bỏ vào một cái hộp rồi cấy hộp vào trong ngăn kéo bàn. Ngài biết rằng Jeremiah de Saint-Amour bao giờ cũng chơi quân trắng và lần này hiển nhiên là y sẽ thua sau bốn nước nữa, thua không phương cứa chữa. " Nếu là một tội ác thì đây sẽ là chứng tích hiển nhiên, - ngài nói với chính mình, - Chỉ có mình mới biết một người đủ khả năng tạo ra một thế cờ thông minh bậc thày này ". Ngài sẽ không thể sống mà không tìm ra lý do vì sao cái người lính ngang ngạnh kia, vốn quen chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đã bỏ dở trận chiến đấu cuối cùng của đời mình.


 


Vào lúc sáu giờ sáng, trong lúc đi tuần lần cuối, người tuần đêm nhìn thấy một tấm biển treo ngay trước cửa ăn thông ra đường cái: Hãy lặng lẽ mà vào và hãy báo cáo cho cảnh sát biết. Sau đo ít lâu, viên sĩ quan cảnh sát đi cùng với anh sinh viên y khoa đang thực tập đến nhà Jeremiah de Saint-Amour. Cả hai cùng lục soát rất kỹ ngôi nhà để tìm kiếm một vài chứng tích hiển nhiên khác hẳn với cái mùi đắng của hạnh đào không thể nhầm lẫn được. Nhưng chỉ trong ít phút dừng lại nghiên cứu ván cờ bị bỏ dở, viên sĩ quan cảnh sát nhìn thấy một bì thư đề gửi bác sĩ Juvenal Urbino nằm giữa những tờ giấy khác. Đó là một phong thư dán hồ rất cẩn thận đến mức phải xé bì mới lấy ra được. Ngài bác sĩ vén tấm rèm lụa đen ở cửa sổ để căn buồng sáng hơn rồi đọc lướt bức thư mười một tờ giấy viết kín cả hai mặt với chữ viết dễ đọc, đáng yêu. Ngay từ lúc đọc đoạn đầu tiên, bác sĩ biết ngay rằng mình sẽ phải bỏ buổi lễ Hạ Trần. Ngài đọc thư mà lòng nôn nao do đó mà cứ phải lần trở lại mấy trang trước đó để nắm vững mạch văn trong lá thư. Khi đọc xong, ngài có cảm giác mình vừa từ nơi rất xa và rất xưa trở về đây. Nỗi lòng xốn xang của ngài được bộc lộ rất rõ mặc dù ngài cố tình che giấu nó: trên làn môi ngài nổi đậm lên màu xàm ngoét của tử thi và khi gấp bức thư lại ngài đã không thể ghìm được các ngón tay run rẩy. Ngài cất bức thư vào túi áo khoác ngoài. Lúc này ngài mới sực nhớ đến sự có mặt của viên sĩ quan cảnh sát và anh sinh viên thực tập, rồi ngài mỉm một nụ cười gượng với họ:


 


- Không có gì đặc biệt cả, - ngài nói. - Đó là những lời nhắn nhủ cuối cùng của ông ta.


 


Đó là câu nói nửa đùa nửa thật nhưng bọn họ hoàn toàn tin tưởng. Bởi vì ngài bảo họ lật một viên gạch khỏi sàn nhà và họ thấy cuốn sổ ghi chép đã nhàu nát. Trong cuốn sổ này họ đọc được những lời chỉ dẫn để mở chiếc tủ sắt. Không có quá nhiều tiền như họ tưởng nhưng cũng thừa sức chi dùng cho việc chôn cất và trang trải một số việc cần thiết ít tốn kém hơn. Chính lúc này, bác sĩ Juvenal mới thực sự nhận thức đầy đủ rằng mình không thể đến Nhà Thờ lớn trước lúc đọc kinh Phúc âm.


 


- Kể từ khi ta biết đến giờ, đây là lần thứ ba ta bỏ lỡ buổi lễ misa ngày chủ nhật, - ngài nói. - Nhưng Chúa hiểu cho nỗi lòng của ta.


 


Vậy là ngài muốn ở lại đây thêm ít phút nữa để giải quyết nốt mấy việc vặt vãnh khác cho dù ngài đang cố ghìm nỗi khát khao muốn cùng chia sẻ với vợ những lời tự thú trong bức thư. Ngài tự nhủ lòng sẽ thông báo cho một số người thuộc vùng biển Caribe sống lưu vong ở thành phố này biết tin Jeremiah de Saint-Amour đã từ trần để phòng khi họ muốn viếng con người từng xử sự như là người đáng được tôn trọng nhất, con người hăng say và cương quyết dẫu rằng sau đó đã chết vì quá thất vọng. Đó là điều hiển nhiên. Ngài cũng sẽ thông báo cho các bạn cờ của y từ những nhà chuyên gia nổi tiếng đến cả những người bạn ít thân cận hơn để phòng khi tất cả bọn họ muốn tham dự việc chôn cất. Trước khi được biết chúc thư thì ngài còn quả quyết, nhưng sau khi đọc xong lá chúc thư, ngài đâm ra phân vân. Nhưng dù sao chăng nữa cũng phải gửi đến đám tang một vòng hoa dành dành làm như thể Jeremiah de Saint-Amour trước khi chết đã có một lúc ân hận. Đám tang sẽ được cử hành vào lúc năm giờ chiều vì đó là lúc dễ chịu nhất trong những tháng nóng nực. Nếu người ta cần đến ngài thì ngài sẽ có mặt từ lúc mười hai giờ trưa ở ngôi nhà nơi thôn dã của bác sĩ của bác sĩ Lacided Oliveda, một học trò cưng của ngài, người mời mọi người đến dự bữa cơm trưa thịnh soạn để mừng đám cưới bạc của vợ chồng họ.


 


Kể từ sau những năm sóng gió ngài tổ chức cuộc tranh cử đầu tiên và ngài đã giành được sự tôn kính và danh dự không một ai trong tỉnh này sánh kịp, bác sĩ Juvenal Urbino có thói quen dễ thực hiện. Ngài thức dậy từ lúc gà gáy sáng lần đầu và trong giờ này ngài bắt đầu uống các thứ thuốc dùng riêng cho bản thân: thuốc brumua kali để kích thích thần kinh, thuốc salisilat chống đau rức xương trong thời kỳ mưa bão, từng giọt mạch để chống choáng, thuốc beladon để ngủ an giấc. Cứ mỗi giờ ngài uống một thứ thuốc, luôn luôn uống lén, bởi vì trong cuộc đời dài lâu làm thuốc và làm thầy của mình, bao giờ ngài cũng tỏ thái độ phản đối cái việc kê đơn thuốc giảm đau cho những người già lão. Ngài cho rằng chữa bệnh cho người khác bao giờ cũng dễ hơn chữa bệnh cho chính bản thân. Trong túi áo, ngài luôn luôn mang theo tuýp thuốc long não để ngửi khi không một ai nhìn thấy và với việc ngửi mùi thuốc long não này ngài xua đi cảm giác khó chịu trước mùi hỗn hợp của nhiều loại thuốc.


 


Ngài ngồi yên trong phòng làm việc một giờ đồng hồ chuẩn bị bài giảng về y học thực hành tại buồng bệnh. Cho đến trước lúc chết, ngày nào cũng vậy suốt từ thứ hai cho đến thứ bảy, ngài đều phải bắt đầu bài giảng từ lúc tám giờ sáng ở trường Y. Ngài còn là bạn đọc cần mẫn của những cuốn sách mỡi xuất bản mà người ta gửi cho ngài theo đường bưu điện, dù đó là sách gửi từ Paris hay từ Barcelona. Bao giờ cũng vậy, ngài vẫn thích đọc văn học Pháp hơn là văn học được viết bằng tiếng Tây Ban Nha. Dù thế nào chăng nữa, ngàì không đọc tiểu thuyết vào buổi sáng mà thường là sau giấc ngủ trưa hay trước khi đi ngủ buổi tối. Khi kết thúc công việc nghiên cứu bài giảng, ngài thường thở sâu mười lăm phút trong nhà tắm. Hướng mặt về phía cửa sổ mở toang, ngài hít thở thứ không khí trong lành theo gió tươi từ bên phía có tiếng gà gáy sáng ùa vào. Sau đó ngài tắm, ngài sửa lại râu cằm, tỉa tót bộ ria sau khi đã cẩn thận bôi nước hoa hàng Farian Jejenuybec chính hiệu. Ngài vận bộ quần áo trắng bằng vải lanh, khoác chiếc áo ngoài, đội chiếc mũ mềm, đi đôi ủng da dê nhẵn bóng. Vào tuổi tám mươi mốt này, ngài vẫn giữ được tác phong ứng xử thoải mái và tính tình vui vẻ từ thời ngài mới từ Paris trở về, ít lâu sau nạn dịch tả khủng khiếp xảy ra ở thành phố này, và ngài vẫn giữ được mái tóc chải mượt có đường ngôi ở giữa như thời trai trẻ, chỉ khác trước ở chỗ bây giờ mái tóc ấy đã ngả màu cước trắng. Ngài ăn sáng cùng gia đình nhưng với chế độ riêng: nước sắc hoa ngải cứu dễ nhuận tràng và một củ tỏi bóc thành từng tép rồi nhai từng tép một cùng miếng bánh mỳ gối với sự tin tưởng rằng tỏi sẽ giúp cho nhịp tim đập điều hoà. Sau bài giảng ở trường Y, hãn hữu lắm ngài mới không có hẹn gặp các bạn cùng thảo ra quy tắc công cộng, với các bạn nghệ sĩ và hoạt động xã hội, hoặc với những nhà quân sự theo đạo Thiên Chúa.


 


Hầu như ngài luôn luôn ăn trưa tại gia đình. Sau đó ngài ngồi ở ngoài hiên nhà mà ngủ chừng độ mười phút và trong lúc ngủ mơ màng ấy ngài nghe tiếng hát của các cô hầu gái vang lên từ dưới gốc những cây xoài rợp bóng, nghe tiếng rao hàng ngoài đường phố, nghe tiếng ồn của máy nổ các tàu thuyền ngoài bến cảng mà mùi dầu của chúng lan đến tận đây, lởn vởn trong không khí ngôi nhà vào các buổi chiều oi nóng, nó giống như thứ mùi của một vị thần bị đầy ải trong ẩm mục. Sau đó ngài đọc sách trong khoảng một giờ, đặc biệt là sách truyện và sách nghiên cứu lịch sử, và dạy tiếng Pháp và bài hát cho chú vẹt nuôi, vốn từ lâu đã là trò tiêu khiển cho cả khu vực này. Vào lúc bốn giờ chiều sau khi uống xong cốc nước chanh đá, ngài đi thăm bệnh nhân của mình. Bất chấp tuổi tác, ngài vẫn tiếp tục tiếp khách trong phòng khám riêng và chăm sóc họ ngay tại nhà riêng của từng người, như lâu nay đã làm vậy, từ thời thành phố này chưa sầm uất mà ngài có thể đi bộ đến bất kỳ nơi nào của nó.


 


Kể từ khi lần đầu tiên từ châu Âu trở về, ngài dùng xe song mã hai mui do hai chú ngựa hồng kéo. Nhưng khi loại xe này không được dùng nữa ngài lại chuyển sang dùng xe độc mã mui trần để đi lại trong thành phố. Sau đó ngài vẫn tiếp tục sử dụng chiếc xe này mặc dù thiên hạ đang chạy theo mốt bỏ xe ngựa dùng xe ô tô. Ngay cả khi xe ngựa không được dùng trong thành phố từ những chiếc xe ngựa chở các khách du lịch hoặc chở vòng hoa trong các đám tang, ngài vẫn cứ dùng xe ngựa. Mặc dù không chịu nghỉ hưu, ngài ý thức rõ rằng người ta chỉ gọi mình đến chăm nom cho các trường hợp thập tử nhất sinh, nhưng ngài cho rằng cả việc này cũng là một hình thức chuyên môn hoá. Ngài có đủ khả năng chỉ nhìn biểu hiện bề ngoài đã biết bệnh nhân ấy đang mắc bệnh gì và ngài ngày càng không tin vào việc dùng thuốc và tỏ thái độ dè chừng trước việc áp dụng rộng rãi giải phẫu học. Ngài bảo rằng: " Con dao mổ là bằng chứng lớn nhất về sự thất bại trong việc sử dụng thuốc ".


 


Với một quan điểm chặt chẽ, ngài nghĩ rằng thuốc là chất độc và rằng bảy mươi phần trăm thức ăn của con người đều đẩy con người đi nhanh đến cái chết. " Trong tất cả mọi trường hợp - ngài vẫn thường nói tại lớp học - số thuốc ít ỏi mà con người biết đến chỉ có một số rất ít thầy thuốc biết được mà thôi ". Từ cách sống vui vẻ, trẻ trung và yêu đời, ngài đã chuyển sang cách sống bi quan yếm thế mà chính ngài định nghĩa là một chủ nghĩa nhân văn định mệnh: " Mỗi người là chủ cái chết của chính mình và điều duy nhất mà chúng ta có thể làm được, khi số mệnh đã hết, là giúp cho người ta chết không sợ hãi và không đau đớn ". Nhưng dù cho ngài có những quan điểm lạ lùng ấy - những quan niệm đã hình thành nên quan niệm y học dân gian địa phương - các học trò cũ của ngài ngay khi trở thành những nhà chuyên môn nổi tiếng rồi vẫn tiếp tục tham bác ý kiến của ngài vì họ tán đồng với ngài về quan niệm ấy vốn được gọi là con mắt nghề nghiệp. Muốn nói gì thì nói, ngài luôn luôn là một thày thuốc cao giá và độc đáo và khách hàng của ngài toàn dân sống trong những ngôi biệt thự tập trung tại khu phố mang tên Los Vireyes.


 


Bác sĩ Juvenal Urbino làm việc theo một thời gian biểu hết sức nghiêm túc đến mức bà vợ ngài biết chính xác ngài đang ở đâu để sai người đến tìm và chuyển cho ngài một vài lời nhắn nhủ nếu trong buổi chiều ấy có chuyện gì khẩn cấp xảy ra. Thời còn trai trẻ ngài hay nấn ná ngồi lâu ở những quán cafe Paroquia. Tại đây ngài luyện tập nước cờ cùng với những kẻ đồng mưu, với ông bố vợ ngài, hoặc với những người Caribe lưu vong đến thành phố này . Nhưng bước sang những năm tháng đầu tiên của thế kỷ này ngài không trở lại quán cafe Paroquia và ngài lại lao vào việc tổ chức các cuộc thi đấu quốc gia được Câu lạc bộ Xã hội bảo trợ. Đó là thời kỳ Jeremiah de Saint-Amour, trong tình trạng hai đầu gối liệt và chưa làm nghề chụp ảnh cho trẻ nhỏ, đến thành phố này và sau ba tháng y liền được mọi người thừa nhận là người biết đi quân cờ trên bàn cờ bởi không một ai thắng nổi y lấy một ván. Cuộc gặp gỡ vời Jeremiah de Saint-Amour là một cuộc gặp gỡ thần kỳ vì lúc ấy cờ đam đã trở thành một hứng thú không thể cưỡng lại được đối với bác sĩ Juvenal Urbino và không còn nhiều đối thủ để ngài thoả mãn cơn khát giành chiến thắng.


 


Nhờ có bác sĩ Juvenal Urbino, Jeremiah de Saint-Amour mới được chúng tôi tôn trọng. Bác sĩ Juvenal Urbino đã trở thành người bảo trợ không điều kiện, trở thành chỗ tin cậy của tất cả chúng tôi, đến mức khi nghe ngài nói chúng tôi chẳng phải mất công tìm hiểu xem y là ai, làm gì và vì cuộc chiến tranh vô nghĩa nào mà y đến đây trong tình trạng tàn phế và đói khổ như vậy. Ngài còn cho y vay tiền để mở cửa hàng chụp ảnh. Jeremiah de Saint-Amour phải trả cho ngài một số lượng lớn rượu ngon và cả đồng tiền vàng cuối cùng của mình ngay từ ngày chụp kiểu ảnh đầu tiên cho đứa trẻ hốt hoảng trước ánh đèn mañe chớp sáng.


 


Tất cả đều do đam mê cờ đam mà thôi. Lúc đầu hai người chơi cờ với nhau từ bảy giờ tối, sau bữa cơm chiều. Bác sĩ thường giành phần thắng nhiều hơn do đối thủ của mình biết kín đáo nhường nhịn. Càng chơi bác sĩ càng ít giành được phần thắng và sau đó hai người chơi ngang sức nhau và trở thành bạn cờ tâm đắc của nhau. Về sau này, khi don Galileo Daconte lập bãi chiếu bóng đầu tiên ở thành phố và Jeremiah de Saint-Amour trở thành khách hàng đúng giờ nhất của ngài thì các buổi chơi cờ đam bị thu hẹp trong khoảng thời gian còn lại sau buổi chiếu phim. Thế là Jeremiah de Saint-Amour làm bạn rất thân với bác sĩ đến độ bác sĩ luôn luôn cùng đi xem với y nhưng ngài không dẫn vợ đi theo phần vì bà không đủ kiên nhẫn theo dõi những bộ phim lắt léo khó hiểu, phần vì ngài nghĩ rằng Jeremiah de Saint-Amour khó chịu khi có thêm người khác ở bên cạnh.


 


Chủ nhật là ngày khác hẳn của ngài. Ngài dự lễ misa ở Nhà Thờ lớn, sau đó trở về nằm nghỉ và đọc sách ở ngoài hành lang. Rất ít khi ngài đi thăm bệnh trong ngày nghỉ của mình, ngoại trừ trường hợp thật khẩn cấp, và cũng đã nhiều năm nay ngài không tham gia các hoạt động xã hội trừ trường hợp bắt buộc. Cái ngày lễ Hạ Trần ấy, do một sự trùng hợp hiếm có, đã xảy ra hai sự kiện lạ lùng: cái chết của một người bạn và đám cưới bạc của một môn đệ xuất sắc. Mặc dù đáng lẽ đi thẳng về nhà nhưng như đã dự định sau khi ký để xác nhận cái chết của Jeremiah de Saint-Amour thì ngài lại để cho tính tò mò dẫn dắt mình.


 


Ngay sau khi lên xe ngồi, ngài đọc lại ngay một lần nữa bức chúc thư và bảo gã xà ích đánh xe đưa mình đến ngôi nhà có địa chỉ rất khó tìm trong xóm cổ của những nô lệ. Quyết định ấy rất khác thường trong thói quen của ngài đến mức gã xà ích phải hỏi lại để xem có nhầm lẫn gì không. Không có gì nhầm lẫn cả: địa chỉ rất rõ ràng và người viết địa chỉ ấy hoàn toàn có đầy đủ lí do để cam đoan rằng mình biết rất rõ nó. Lúc ấy, bác sĩ Juvenal Urbino trở lại đọc tờ thư đầu tiên và thế là ngài liền chìm đắm trong những suy tưởng về những mối quan hệ không mong mỏi sẽ có thể làm thay đổi cuộc đời ngài, ngay cả khi ngài đã ở tuổi tám mươi mốt rồi, nếu như ngài tự chiến thắng được bản thân để tin rằng cái chết của Jeremiah de Saint-Amour không phải là những cơn điên loạn của kẻ mất hết lòng tin gây nên.


 


Hôm ấy ngay từ sáng tinh mơ thời tiết đã bắt đầu thay đổi, trời đầy mây, không khí dịu mát, nhưng chưa hề có biểu hiện nào chứng tỏ sẽ mưa trước giờ ngọ. Cố tìm con đường ngắn nhất, gã xà ích cho xe chạy len lỏi trên những con đường hẹp lởm chởm đá trong thành phố thời thuộc địa Tây Ban Nha, và nhiều lần gã buộc phải dừng xe để cho chú ngựa đỡ hoảng hốt trước sự huyên náo của những đám đông học sinh và giáo dân từ trong Nhà Thờ lớn đi ra, sau khi đã làm xong các nghi lễ của ngày lễ Hạ Trần. Trên các đường phố ồn vang tiếng nhạc, sặc sỡ sắc hoa và các vòng hoa giấy, và từ trên ban công, các thiếu nữ che ô màu sặc sỡ, thắt những chiếc nơ bằng vải muxơlin đang đứng xem lễ hội diễu qua đường phố. Trên quảng trường Nhà Thờ lớn, nơi có bức tượng Nhà Giải Phóng nổi bật lên giữa những cây palma giống châu Phi và những ngọn đèn pha hình cầu, xe ôtô đậu chật như nêm. Trong quán cafe Paroquia cổ kính và điêu tàn kia, người đông không có chỗ đặt chân. Chiếc xe ngựa duy nhất là chiếc xe của bác sĩ Juvenal Urbino và nó là chiếc xe độc đáo trong số những chiếc xe ngựa còn lại trong thành phố, bởi vì nó vẫn còn giữ được cái màu bóng nhoáng của mui xe màu be, có các tay vịn làm bằng đồng để chống gỉ, các bánh xe sơn đỏ với đường viền sơn màu vàng, y hệt những chiếc xe trong đêm huy hoàng trình diễn Nhạc kịch ở thành Vienne. Mặt khác, trong lúc các gia đình giàu có thích chưng diện đã cho phép các tay đánh xe được mặc áo sơ mi sạch sẽ thì ngài vẫn đòi hỏi gã xà ích của mình phải mặc áo nỉ của người hầu, đội chiếc mũ sâu ống của diễn viên xiếc mà những thứ này ngoài vẻ cổ lỗ ra chúng còn khiến cho kẻ mặc phải chịu bao nỗi khổ sở trong ngày đại thử ở vùng nhiệt đới Carribe.


 


Dẫu có yêu cuồng nhiệt thành phố và có quen thuộc nó hơn bất kỳ ai, bác sĩ Juvenal Urbino rất ít khi có cơ hội như cái cơ hội của ngày chủ nhật ấy để huênh hoang mạo hiểm trong cái xóm cổ đầy huyên náo của những người nô lệ. Gã xà ích phải đánh xe đi vòng đi vòng lại nhiều lần và vài lần hỏi thăm địa chỉ. Bác sĩ Juvenal Urbino nhận thấy đâu đây cái không khí nặng nề của vùng đầm lầy, sự cô quạnh chết chóc của nó cũng như cái mùi khó chịu đến ngạt thở của nó nhiều lần lẫn trong hương nhài ngoài sân đã bay đến tận phòng ngủ của ngài và ngài cảm thấy nó đi qua như một làn gió xa xưa chẳng hề liên quan gì đến đời tư của mình. Nhưng cái mùi khó chịu ấy nhiều lần được nỗi nhớ nhung lý tưởng hoá đã biến thành một thực tại khó chịu đến nôn mửa, khi cỗ xe ngựa bắt đầu nhảy chồm chồm lên những vũng bùn trên đường cái là nơi bầy quạ đang tranh nhau những thứ thải của lò mổ nổi lềnh bềnh trên mặt nước sông. Khác với thành phố đế vương mà các ngôi nhà của nó đều là những công trình xây cất đắt tiền, thì nhà ở đây đều làm bằng gỗ mái lợp tôn và hầu hết đều dựng trên các cột trụ để tránh nước từ các cống rãnh được đào từ thời người Tây Ban Nha còn thống trị tràn vào nhà. Khung cảnh nơi đây mang vẻ thiểu não không có chỗ nương thân nhưng trái lại, từ các quán căng tin lại vọng ra tiếng nhạc vui vẻ xả láng của những người nghèo khó không hề quan tâm đến sự có mặt của Chúa cũng như ngày lễ Hạ Trần. Khi họ tìm được ngôi nhà theo đúng địa chỉ, một bầy trẻ nhỏ mình trần như nhộng chạy theo xe. Chúng vừa chạy theo vừa chế nhạo bộ quần áo và chiếc mũ hề của gã xà ích và gã đã phải giơ cái roi ra để xua đuổi chúng. Khi sẵn sàng bước vào một cuộc viếng thăm đầy tin cẩn, bác sĩ Juvenal Urbino bỗng thấy đã quá muộn để hiểu ra rằng chẳng có một sự ngu ngốc nào đáng sợ hơn là sự ngu ngốc của tuổi già.


 


Bề ngoài ngôi nhà không số chẳng có gì khác biệt với các ngôi nhà kém hạnh phúc khác ngoại trừ cái rèm đăng ten nơi cửa sổ và cánh cửa ra vào là của một ngôi nhà thờ cũ nào đó được gỡ đem về đây lắp vào. Gã xà ích đập rõ mạnh vào cái vồ gọi cửa, và khi tin chắc rằng mình đã tìm đúng nhà, gã liền dìu bác sĩ xuống xe. Cánh cửa lớn nhẹ nhàng mở ra không một tiếng động. Một người đàn bà đứng tuổi vận đồ đen tuyền, mang tai gài một bông hồng đỏ thắm đứng ở bên trong. Mặc dù nhiều tuổi, không thể dưới bốn mươi, người đàn bà ấy vẫn giữ được dáng son trẻ của gái lai đen, đôi mắt rực sáng long lanh, mái tóc mượt mà nom tựa như một chiếc mũ bông ôm lấy đầu. Bác sĩ Juvenal Urbino không nhận ra bà ta dù rằng đã vài lần ngài nhìn thấy bà trong lúc mải suy nghĩ trên bàn cờ đam tại phòng chụp ảnh, và có đôi khi ngài tự tay kê đơn cho bà ta, mua vài vỉ thuốc kinin để trị bệnh sốt rét cách nhật. Bác sĩ chìa tay cho bà ta và bà ta cũng chìa tay nắm lấy bàn tay ngài, dường như để giúp ngài bước vào nhà hơn là để chào ngài. Phòng khách mang hương vị và tiếng rì rào thầm thì của một vườn hoa tươi, kê đầy bàn ghế, giường tủ và các đồ vật quí giá khác, mỗi thứ đều được để đúng vị trí tự nhiên của chúng. Bác sĩ Juvenal Urbino bình thản nhớ lại cửa hàng của một người bán đồ cổ ở Paris tại số nhà 20 phố Monmartro vào một ngày thứ hai - mùa thu thế kỷ trước. Người đàn bà ngồi đối diện ngài và nói với ngài bằng một thừ tiếng Tây Ban Nha còn ngượng nghịu.


 


- Thưa bác sĩ, xin ngài cứ tự nhiên cho, - bà ta nói. - Thực lòng tôi không dám nghĩ rằng ngài lại đến thăm tôi nhanh đến như thế này.


 


Bác sĩ Juvenal Urbino đâm ra lúng túng. Với trái tim chân thành ngài chú ý quan sát bà ta, quan sát cách thức để tang rất thống thiết của bà, quan sát cái vẻ cao thượng trong sự im lặng của bà và thế là ngài hiểu rằng chuyến đi thăm của mình là vô ích, bởi vì bà ta biết nhiều hơn ngài về tất cả những gì được nói và khẳng định trong bức thư của Jeremiah de Saint-Amour. Đúng như vậy, cho đến những giờ phút gần xảy ra cái chết, bà ta đã ở bên cạnh y như bà ta từng ở bên cạnh y trong suốt gần hai mươi năm với một tình cảm tha thiết và mến thương dịu hiền còn hơn cả tình yêu và không một ai trong cái thành phố tỉnh lẻ mơ mộng này, nơi từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chuyện công khai đến chuyện riêng tư bị mọi người phát giác và bàn tán, đã biết chuyện riêng của hai người. Họ quan nhau trong một nhà tế bần của khách giang hồ ở Port-au Prince, nơi bà ta sinh trưởng và là nơi y tá túc trong buổi đầu chạy trốn. Một năm sau khi đến thành phố này, bà ta cũng đến đây thăm y trong một thời gian ngắn, dẫu rằng cả hai người tuy không giao kèo với nhau nhưng đều biết chắc rằng bà ta sẽ ở lại đây mãi mãi. Mỗi tuần một lần bà ta lo lau quét, dọn dẹp phòng tráng phim rửa ảnh, nhưng ngay cả những người hàng xóm chậm hiểu nhất cũng không nhầm lẫn giữa biểu hiện bên ngoài với thực chất bên trong, vì cũng như tất cả mọi người họ đoán rằng sự tàn tật không chỉ gây khó khăn cho Jeremiah de Saint-Amour trong việc đi lại. Trên cơ sở y học, bác sĩ Juvenal Urbino cũng đoán như vậy, nhưng chưa bao giờ ngài tin rằng Jeremiah de Saint-Amour có một người đàn bà nếu ngài không đọc điều đó trong bức chúc thư. Muốn nói gì thì nói, bác sĩ Juvenal Urbino phải vất vả lắm mới hiểu được rằng hai người lớn tuổi, trai chưa vợ, gái chưa chồng, sống tự do, ngoài vòng dư luận cổ hủ của một xã hội kiêu ngạo, đã chọn cái ngẫu nhiên của những mối tình bị cấm đoán. Bà ta đã giải thích điều đó như thế này: " Đó là sở thích của anh ấy ". Ngoài ra bà ta hài lòng sống trong điều kiện lén lút để được chia sẻ với một người đàn ông không hoàn toàn thuộc về mình và chính trong điều kiện ấy cả hai người nhiều lần được tận hưởng những phút giây kỳ ảo của hạnh phúc bừng nở. Bởi thế, hơn thế nữa, cuộc sống đã chứng minh cho bà ta thấy rõ rằng có lẽ sống như vậy là một kiểu mẫu.


 


Đêm trước họ cùng nhau đi xem phim, mỗi người ngồi một chỗ riêng rẽ, như lâu nay họ cùng đi mỗi tháng hai lần kể từ khi don Galileo Daconte, một người Ý di cư đến đây, lập bãi chiếu bóng ngay trên đống đổ nát của một tu viện thế kỷ XVII. Họ xem bộ phim dựa trên một cuốn sách từng là mốt của năm ngoái và bác sĩ Juvenal Urbino đọc nó mà trái tim ngài quặn đau bởi tính chất tàn bạo của chiến tranh, đó là cuốn Phía Tây không có gì lạ.


 


Sau đó họ cùng tụ hội trong phòng tráng phim rửa ảnh và bà ta thấy y có vẻ thẫn thờ buồn nhớ, đã nghĩ rằng đó là do tác động của những cảnh phim thể hiện những người bị thương sắp chết quằn quại trên vũng bùn lầy. Để giải phiền, bà mời y cũng chơi mọt ván cờ đam. Y chấp nhận để làm vừa lòng bà, nhưng y chơi một cách hờ hững bên quân trắng, dĩ nhiên rồi, cho đến khi y nhận ra chỉ bốn nước cờ nữa y sẽ bị chiếu hết, thế là y đầu hàng. Vậy là bác sĩ Juvenal Urbino hiểu rằng người chơi ván cờ cuối cùng ấy là bà ta chứ không phải tướng Heronimo Acgote như ngài vẫn nghĩ. Ngài ngạc nhiên thốt lên:


 


-          Đó là một ván cờ tuyệt vời !


(còn tiếp)


Nguồn: Tình yêu thời thổ tả. Tiểu thuyết của. Nguyễn Trung Đức dịch. Nhà xuất bản Văn học.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »