tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 31377636
Những bài báo
11.12.2011
Nguyên Ngọc
Nguyễn Thi - Chiến trường những năm tháng ấy

Mùa hè năm 1962, đang ở Hà Nội, Nguyễn Ngọc Tấn và tôi được gọi trở về chiến trường miền Nam. Bấy giờ còn bí mật. Hôm tiễn đưa ở Xuân Mai, chỉ có hai anh Văn Phúc và Thanh Tịnh đến. Chúng tôi lên đường đúng mười hai giờ đêm. Lúc sắp lên xe, tôi thấy Nguyễn Ngọc Tấn trao lại cho anh Thanh Tịnh một gói nhỏ bọc kín bằng vải nhựa. Trước khi ra đi chúng tôi đã được lệnh để lại mọi thứ có thể làm tiết lộ tung tích quá khứ của chúng tôi, giao cho bộ phận bảo mật của Tổng cục Chính trị giữ hộ, cho đến ngày chúng tôi trở về… nếu còn sống. Riêng cái gói nhỏ này, Nguyễn Ngọc Tấn không gửi cho Tổng cục mà trao cho anh Thanh Tịnh, người anh lớn tuổi nhất trong Tạp chí Văn nghệ Quân đội chúng tôi hồi bấy giờ. Anh Thanh Tịnh ghé tai nói thầm với tôi: Đó là quyển nhật ký của Nguyễn Ngọc Tấn, ghi từ năm 1953 đến năm 1955, tức là vào một thời kỳ đẹp nhất và rồi sẽ bi tráng nhất của cuộc đời anh, khi Nguyễn Ngọc Tấn gặp chị Bình Trang ở bưng biền Nam bộ, họ yêu nhau, cưới nhau, khi anh tiếp tục đi đánh những trận đánh cuối cùng của cuộc kháng chiến (mà không biết đó là những trận cuối cùng), khi chị Bình Trang hoài thai đứa con đầu lòng của anh chị, khi anh chị sống những ngày gian nan mà sôi nổi và tràn trề hạnh phúc… mà không hề hay biết rằng một cơn lũ lớn dữ dội của lịch sử đang từ từ ập đến, đổ trùm lên số phận họ, đánh tan các cuộc đời và hạnh phúc của họ…


 


Suốt hơn hai tháng cùng nhau lẽo đẽo lội bộ Trường Sơn, Nguyễn Ngọc Tấn không hề nói với tôi chút gì về quyển nhật ký anh đã gửi lại đó. Mãi cho tới hôm chúng tôi đến khu rừng xà-nu rất đẹp phía tây Thừa Thiên giáp Lào - tức là điểm chia tay, Tấn sẽ đi tiếp vòng qua phí Tây Kon Tum, mượn một đoạn đường rừng hiểm trở trên đất bạn Campuchia, rồi đổ về Nam bộ, tôi thì men theo sườn đông núi Ngọc Linh đổ về phía Trà My, Quảng Nam, chiến trường khu V, hai anh em treo võng nằm với nhau một đêm cuối cùng giữa rừng, Nguyễn Ngọc Tấn mới dặn tôi: Nếu sau này trong hai đứa, một đứa chết một đứa còn sống, thì đứa còn sống phải đi tìm an ủi gia đình bạn. Riêng Tấn, anh còn một đứa con gái sinh cuối năm 1945, đang sống ở Sài Gòn, mà anh chưa hề biết mặt. Anh dặn tôi ngày phải giải phóng Sài Gòn, nếu anh không còn trở về, thì tôi phải đi tìm cho được con gái anh, và nói với cháu về bố cháu…


 


… Vậy mà ba mươi lăm năm đã đi qua rồi.


 


Nguyễn Ngọc Tấn đã ngã xuống trong một trận đánh anh hùng ở cửa ngõ Sài Gòn đợt II tổng tấn công Mậu Thân, tháng 5 năm 1968. Anh Thanh Tịnh thì đã từ trần tháng 7 năm 1988. Trước khi ra đi, anh Thanh Tịnh đã trao lại cái gói nhỏ Nguyễn Ngọc Tấn gửi anh ngày xưa cho người chủ đích thức của nó: chị Bình Trang.


 


Đúng ngày đầu năm 1997, tại Thành phố Hồ Chí Minh, gia đình chị Bình Trang đã giao lại cho tôi tập nhật ký này, và cho phép tôi được công bố nó với bạn đọc.


 


Trong tay các bạn lúc này đây là một di vật thiêng liêng của nhà văn Nguyễn Ngọc Tấn, một mảng đẹp đẽ mà bi tráng của cuộc đời anh - và cả cuộc đời chị ấy nữa, cũng đẹp và bi tráng như vậy, - và Nguyễn Ngọc Tấn da diết yêu bằng một tình yêu mặn mà và đau đớn cho đến những ngày cuối cùng của đời anh.


 


Song, ở đây không chỉ có thế. Ở đây còn là một mảng, một trang đẹp đẽ và bi tráng của lịch sử đất nước và dân tộc, in dấu lên cuộc đời và số phận những con người cụ thể, riêng biệt. Bởi vì khi con người biết sống hết mình - hết mình vì sự nghiệp, hết mình vì đất nước, hết mình vì cuộc chiến đấu, hết mình trong tình yêu, hết mình trong những khát vọng và có khi cả trong những cực đoan hay lầm lạc chân thành…- thì dẫu coi mình là những giọt nước nhỏ trong biển cả mênh mông cuộc sống, cuộc đời của họ vẫn phản ánh sâu sắc, thâm trầm một cách kỳ lạ số phận của nhân dân, của đất nước, và của thời đại họ. Cuộc sống của anh chị Nguyễn Ngọc Tấn - Bình Trang là như vậy.


 


Nguyễn Ngọc Tấn sinh năm 1928 trong một gia đình nhà nho nghèo yêu nước, bố mẹ đều là cơ sở cách mạng. Bố mất sớm, mẹ đi bước nữa, Tấn bỏ nhà ra đi từ bé, vừa kiếm sống vừa đi học, có thời theo một gánh hát rong, lưu lạc vào tận Sài Gòn.


 


Anh gặp Cách mạng và Kháng chiến ở đấy, trở thành Cảm tử quân Sài Gòn, rồi du kích Tân Thới Tứ, rồi chiến sĩ trong đội lưu động cảm tử của của tướng Nguyễn Bình… Năm 1953 – 1954, tức là khi viết những trang nhật ký này, anh là chính trị viên đại đội, rồi cán bộ chính trị một tiểu đoàn chủ lực miền Đông Nam bộ…


 


Còn Bình Trang thì là một cô gái đặc Sài Gòn, là cô út trong ba cô con gái của một vị kỹ sư yêu nước. Cùng với hai chị Bình Minh và Bình Thanh, Bình Trang trốn cha mẹ tham gia phong trào “Trò Ơn” sôi nổi hồi 1950, rồi lại cùng chị là Bình Thanh trốn ra bưng biền, trực tiếp tham gia kháng chiến… Bấy giờ ở bưng biền Nam bộ đã có chiếu phim, nhưng là phim câm, máy chiếu không phát ra tiếng được. Bình Trang phục vụ kháng chiến trong một công việc kỳ lạ, chỉ có thể có vào thời ấy: Khi phim được chiếu trên màn ảnh thì chị ngồi kéo đàn ác-coóc-đê-ông minh họa, cứ phải theo nội dung phim mà chọn nhạc cho hợp. Có đêm kéo đàn suốt bà tiếng đồng hồ…


 


Và điều tất yếu đã đến: anh chính trị viên trầm lặng bên ngoài mà tài hoa và cực kỳ đa cảm bên hồn sôi nổi trắng trong Bình Trang. Họ yêu nhau, và nên vợ nên chồng giữa chiến tranh. Đứa con gái đầu lòng của họ cũng sắp chào đời…


 


Hạnh phúc tràn trề…


 


Trong khi đó, lịch sử, lịch sử tất yếu và khắc nghiệt, cứ lừ lừ tiến đến, mà họ không hề hay biết. Lịch sử đổ ập xuống trên số phận họ. Đất nước bị chia cắt làm đôi, bảo rằng hai năm,- chính họ cũng cố mà đinh ninh rằng chỉ hai năm - mà hóa ra hai mươi năm binh lửa. Anh đi tập kết. Chị quay lại Sài Gòn, bụng mang dạ chửa, nhận nhiệm vụ hoạt động chị phải đóng vai vợ chồng…


 


Và bi kịch, có lẽ cũng là tất yếu, đã đến…


 


Một mảnh nhỏ, một góc hẹp, một giọt nước mong manh, nhưng qua đó có lẽ cũng có thể thất hiển hiện lên, sâu thẳm, cả cuộc chiến tranh anh hùng và đau đớn mà dân tộc ta đã phảo cắn răng đi qua…, để có được HÔM NAY.


 


Kể từ ngày những dòng nhật ký này được viết ra cho đến nay, đã là gần nửa thế kỷ. Nửa thế kỷ có lẽ như chưa từng có nửa thế kỷ nào nhiều biến động đến thế trong đời sống dân tộc. Nhưng cũng có lẽ có một điều không biến đổi: Đó là khát vọng da diết của con người về sự tốt đẹp và tình yêu. Cho nên trong những trang nhật ký chân thật, chân thật nhiều lúc đến ngây thơ này, có một cái gì đó là Vĩnh Cửu, mãi mãi cần cho mỗi chúng ta, hôm nay và cả ngày mai.


 


1997


NN.


Nguồn: vanvn.net


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Nguyễn Tuấn Khôi, người hiền, tài! - Triệu Xuân 27.02.2020
"Bác sĩ" là gì? - Vương Trung Hiếu 27.02.2020
Số phận bị từ chối: Về tác phẩm The Decent Interval của Frank Snepp - Tư liệu sưu tầm 26.02.2020
Khi người dân phẫn nộ không còn sợ hãi: Bài phê bình hiếm hoi về Tập Cận Bình - Hứa Chương Nhuận (Xu Zhangrun) 25.02.2020
Đại tá an ninh Nguyễn Tài và 2000 ngày đấu trí với CIA - Tư liệu sưu tầm 23.02.2020
Những bài viết về Anh hùng Nguyễn Tài - Nhiều tác giả 23.02.2020
Khi sự thật lên tiếng - Tư liệu sưu tầm 22.02.2020
Bắc cầu vào ‘ốc đảo’ cho con đi học ở Long An: Không thể - Tư liệu 22.02.2020
Chữ Quốc ngữ với các phong trào duy tân đất nước đầu thế kỷ XX - Đào Tiến Thi 22.02.2020
Chuyện chữ nghĩa: Chữ “Tiểu” trong “tiểu học” có phải nghĩa là “nhỏ”? - Đào Tiến Thi 22.02.2020
xem thêm »