tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29962137
Thơ
26.07.2011
Đỗ Quyên
Bài thơ không thuộc về ai

Chương 1


Thơ không còn...


 


Thơ không còn của ai


Lúc người hành khất ngửa mặt


Anh và em thôi là hy vọng bao tử của chàng


Tiếng còi gọi giật làm sáng lại trời


Không làm đôi trai gái rời tay


Trên cao nói những lời không ngữ pháp


Vòng eo này có thể chống lại cả binh đoàn


Thơ không còn từ ai


Trong thu


Hàng cây nhỏ lại ở lòng người đứng đợi


Mặt trời đi xuống một nơi


Xe và người chảy mãi


Dòng mê


Mắt kiếng đen không giấu mặt người hiền


Chiếc xe đỏ làm xanh hàng sấu


Sài Gòn xưa mưa tới chiều nay


 


Thơ không còn vì ai


Buổi em khóc


Giữa hai hàng nước mắt có một dòng sông ngăn cách chúng ta


Ngày hôm cả thành phố sẽ quên


Mùa hè ho rũ rượi không chiếc khăn nào ngăn nổi


Tô phở buồn như một nghĩa trang


 


Thơ không còn thành ai


Khi ngôi nhà ngủ với bóng cây để chiếc laptop thức với đàn đàn virus


Đôi mắt nói những điều miệng không kịp hiểu


Có một ngày mai đang lên trong cánh cửa khép thầm


Đâu rồi những bông hồng mùa hè nhỏ


Hai mảnh vườn gác cửa phòng văn


Người không đến


Ta giữ trong mắt, trong bàn tay cách nở từng cánh hoa, cách đọng mỗi hạt sương


Chưa có dịp đưa vào thơ được


Mùa hè lặp lại không giống ba mùa kia lặp lại


Anh hôn em lần này sẽ rất khác lần sau


Em nhắm mắt trong hôn này cũng sẽ khác ở hôn sau


Những cánh hồng rụng giống nhau


Trên những mảnh vườn góc sân khác


Như những hàng nước mắt đàn bà


Trên những người đàn ông khác


 


Thơ không làm ai


Thành người yêu Số 1


Má em nhàu khi anh trở lại


Bầu trời không còn đám mây đứng đợi


Hôm nay


 


Thơ không còn cho ai


Những tiếng hôn trong phone bất dụng


Hồn có thể cháy đến khi nào trời sập


Mà những lời những tiếng đã thành than


Những con tàu chở chúng ta đi


Những chuyến xe ngang xe dọc


Ngậm ngùi


Bàn tay em mấy lần gấp cong


Các cuộc đời


Con thiên nga giấy


Lượm bay


Ai cho lời hẹn cao dài và mong manh


Sẽ nhận lại các tháng năm sụp đổ


Có những chiếc phi cơ hình trái tim


Tìm đường bất chợt lao vào


 


Thơ không còn trong ai


Mặt bàn nọ rộng hơn cái nhìn ta tưởng


Chúng ta bày thơ lên đó đi em


Để thiên thần và quỷ sứ thấu nhìn


Ly rượu lạnh đã ba lần gặp lưỡi


Hàng thơ sẽ e ngại


Tâm hồn có những tầng chưa mở


Nhưng thơ không bị nhốt bao giờ


Học hỏi được gì


Sau hai lầu nhà chứa


Có một câu thơ rơi


Nóc Nhà Quốc Hội nào cũng ấp ủ những con chim kiểm phiếu thay người


Con chim biết nhặt những vần thơ giữa các cánh tay phủ quyết


Thêm một lần nữa bất chợt mùi riêng của em chạy qua môi


Ở đây đang mưa


Mùi vị đàn bà sẽ không thành thơ khi độ ẩm tâm hồn đàn ông vượt quá độ ẩm không khí


Hôm nay cơn mưa đầu thu mang tầm chiến lược


Hoặc là anh sẽ ngã gục trước bàn thơ


Hoặc là thơ sẽ ngã gục trước lòng anh


Dù thế nào em cũng là còn đó


Chúng ta từng ngồi trong lô-cốt sắt mà luận chuyện hoa hồng


Trong những tên đạn thị phi


Và giữa bàn tay em đã nở chín sắc cầu vồng


 


 


Thơ không còn cho chính mình


Em ngã xuống trong vòng tay của gió


Thiên hà còn đó


Cho những gì ước hẹn phải buồn


Có thể nào đợi được bình minh


Bằng vồng ngực đậy


Dưới tiếng chuông chiều


Có thể nào chúng ta cách nhau một vòng tay


Và nói chuyện thiên địa


Có thể rồi chúng ta cách nhau một đất trời


Mà cầm giữ đời nhau


 


 


Thơ không còn cho người


Để mặc người tay trống


Với nhau tìm đến


Chúng ta đâu còn những bàn tay nóng


Cái nhớ không còn mơ


Cái chào lần cuối cùng hết nặng


Chỉ còn cái xa vòi vọi


Cái yêu thương chịu góa một thời


Không còn thơ giao phối


 


Thơ không còn cho đất trời


Nạn hồng thủy chỉ là cơn khóc nhẹ


Với đời sau


Động đất là cái vẫy tay


 


Thơ không còn cho lá thu rơi mở mắt nhìn


Chân anh bước qua từng quãng cách


Mỗi chiếc lá nằm nghiêng hè đường


Kìa! Từng đàn sẻ tung ra mỗi góc trời


Như tinh trùng anh vãi vung mặt đất


Thơ không thiết sự sản sinh


Như người


 


Thơ không còn tiếng nói


Anh yêu không phát ngôn


Đêm thu sớm hai hàng cây ngồi đợi


Nghe kỹ những tiếng rên em


Cái nhìn nào dọi qua


Cửa tiệm nào mở gọi


Bầu trời nào xa


Bạn nào khuất mặt


Cái chết nào muốn hỏi


 


Thơ không còn nơi hẹn


Ta quăng nhau ra đường


Em nhìn anh ngợp mắt


Anh cầm em trọn lòng


Tượng đồng vung gươm mãi


Trời xanh hết lặng thầm


Người đi về như kiến


Đất nâu chẳng biết buồn


 


Thơ không còn đường đi


Ngả nào trên bàn tay bỏ ngỏ


Năm ngón tay ai tiên tri


Gió thu về đọng lại


Thắp sáng góc ngực nốt ruồi nâu


Thành phố đồi núi này không thể tìm ra


Chỗ đứng chung cho những người đang đợi


Mỗi ngã tư một lời chào gặp, một câu tiễn biệt


Mỗi trạm điện thoại một mắt bão tình


Anh dạo bước trên lòng mình


Bản đồ ái tình chưa cập nhật


Hai câu thơ còn có thể lạc nhau trong một bản trường ca


Thành phố sông biển này của những cây cầu


Kéo dài điểm hẹn


Em nói về bạn bè, về các cuộc tình đã qua của mình


Anh nghĩ về kẻ thù, về chuyện tình của chúng mình sắp tới


Không một ly café nào đầy mãi cho câu chuyện hai người


Nếu tháng sau chúng ta theo chuyến xe đò


Về ngoại ô xem màu thu mới


Con đường cũ của mỗi người sẽ không hỏi


Vì sao


 


Thơ không còn kẻ đồng hành


Sa mạc luận chiến chỉ còn cát trắng


Dưới chân những con lạc đà chính trị


Anh và em hai đứa hai lề


Thơ bỏ lại


Chúng ta gặp nhau qua ảo ảnh


Mùa thu


Mùa thu


Gió không đủ lộng để một trái tim bơ vơ


Trên bàn tròn nghiêm trang có thêm một chục trái tim mới


Mỗi trái tim có hai, ba địa chỉ e-mail


Anh không nhận ra em khi thơ lạc lõng


Cái nhìn của em xa hơn


Cái cười của em hẹp hơn


Anh lại gần em như lại gần một vũ trụ mới


Hai đứa nói bằng ngôn từ trái đất


Vẫn đang tranh luận một chục trái tim kia


Cửa sổ phòng ốc luôn mở


Nếu tất cả sập đổ


Các trái tim có lối thoát chung


 


Thơ không còn suy tư


Trong phố đêm cô gái chối từ lời chàng trai mời đi dạo


Nẻo đường mờ tới công viên


Có thể ở đó thơ không tồn tại


Con sóc suy nghĩ thay cho quả cà bị bứt gặm


Ta đừng mất công xua đuổi


Hai mặt trăng có thể xuất hiện một đêm


Khi gã khùng xuất viện


Người đàn bà tóc nâu cười vang bar


Chiếc vòng đeo tay đang nở hoa mà chủ nhân không biết


Có người quan sát từ sofa


Có hai cô gái mang bài ra học trên mặt bàn ly tách


Có chiếc xe chưa tìm ra nơi đậu


Trong suốt thời gian chiếc ghế đá suy tư


Có những người chờ một người để cùng đến chờ những người khác


Người đàn bà tóc nâu không biết


Ly nước và tiếng cười có thể cộng hưởng trong đêm màu


Người quan sát đi một mình


Đàng sau là không gian vắng


Cổ tay cong như dấu hỏi


Đã bao nhiêu lời đáp trong đời


Hai cô gái có thể là bình thường, có thể lesbian


Bài học cho ngày mai


Có thể


Số bánh họ ăn không nhiều


Để chất đống sách kia vào túi


Chiếc xe vẫn vòng vo


Đang khẳng định một sự tìm chỗ đậu


Đêm cuối hè là đêm bao la


Thơ thôi còn nghĩ lâu đến vậy


 


Thơ không còn tầm nhìn


Nhạc điệu bỏ tay cương


Con ngựa xanh bị chọc mắt


Trong miếng thịt bò chiên bỏ lại có phần xương


Ở những câu chúng ta không đọc trong thực đơn có tinh hoa văn hóa


Em đá chân anh trong gậm bàn


Nhân loại kéo nhau lên bầu trời hạ nhục


Đàn ông yêu em dẫu nhiều


Em sẽ thấy họ như các câu thơ thất vận


Anh chờ tiếng em phone sau mỗi tiếng lá rụng


Sau mỗi tiếng phanh xe rộn đường


Mà không thấy cây


Không thấy lòng đường


Không thấy từng chiếc lá


Không thấy mỗi chiếc xe


Bỗng một con chim sẻ mù chao tới


 


Thơ không còn đồng minh


Có bao nhiêu kẻ ghét thơ như ghét Mỹ?


Bao nhiêu kẻ dùng thơ như quyền lực?


Bao nhiêu kẻ ngồi lên chiếu thơ để đánh bạc, làm tình, chức vị phân dành?


Bao nhiêu kẻ theo danh nhà thơ vượt cửa khẩu đời thường?


Bao nhiêu kẻ trong lâu đài thi ca tỵ nạn thời thế?


Có bao nhiêu kẻ?


Trong anh?


Trong em?


Ngoài anh, ngoài em?


Bao nhiêu kẻ?


 


Thơ không còn quê hương


Cây thông đầu nhà cho anh biết gió


Con dốc đầu ngõ nhắc anh nhớ cuộc đời


Chúng ta có bao nhiêu con dốc, bao nhiêu cây thông đầu nhà


Thiếu quê


Thơ anh lăn xuống trang viết những đêm ngày theo các con dốc


Các tán thông non và già rung động thay tay anh mỗi giờ phút thơ về


Chiếc bánh không còn quê hương 


Khi ta ăn nó vào bụng


Khi bị tận dụng


Quê hương của lời yêu cũng không còn


 


Thơ không còn thời gian


Những cuộc hẹn thường là vô chủ


Lời nói dối hôm nay có thể mài bóng hơn hôm qua


Mặt vẫn đỏ khi người tình mở ngực


Sóng Thái Bình Dương vỗ dưới trái tim năm ngoái


Đánh tan tuyết Québec sang năm bám rậm râu cằm


Thể hiện sự nhớ bất chợt một người đang còn sống


Bằng cái thư e-mail chia buồn