tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30439003
Thơ
06.07.2011
Đỗ Quyên
Lòng hải lý (2)

NĂM


Mẹ nằm xuống


Bằng chân của mình


                                con đi


những bước dài không điểm tựa


những lối đường không lượng định


Không nhìn ngó hai bên, không ngoái lại một lần


 


Nơi con đến địa chỉ vô tình


vô hình dáng phố nhà sông núi


Bàn tay mẹ ôm vòm trời


những ngón tay bất động ngừng vuốt ve thôi chỉ hướng


Sự an toàn con hưởng rất mông lung


nhưng con hiểu đó là điều thường trực


Không gọi mẹ


                      bến bờ ao ước


                      giấc mơ sống sượng


                      đỉnh phù hoa


Gặp lại mẹ ở những lần con cúi mặt


                                                         bùn nhòa chân trần


                                                         nước mắt chảy về tim                                                                  


                                                         máu đổ theo chiều gió


Bàn chân xưa mẹ xếp sắp


đủ đi suốt mấy tầng địa chất


                 mấy tầng nhân cách                         


     mấy tầng trần gian


Gió ngàn có thể làm khuất tầm nhìn của con


Bão đời có thể làm bóng dáng con mất


                                                              một đôi lần


 


Những túi hành lý xênh xang


không món đồ cuối cùng


không nút buộc cuối cùng


không bàn tay cuối cùng


 


Những bữa ăn phản kháng thực đơn


Đũa bát ghế bàn bạo động


 


Những chiếc giường là lô cốt đương nhiên


của bao ngày đêm đại bại


 


Những cuốn sách không phút giờ gập lại


trân trân nhận diện cuộc đời


 


Những cánh cửa phát biểu đêm ngày


dẫu không được mặt trời chỉ định


 


Những chai rượu rỗng hình hố huyệt


 


Những dòng thơ không thể chảy về đâu


 


 


 


Mẹ


Sẽ không nơi hạnh ngộ


                                    cho con của mẹ


Mỗi người đưa thư có vài chục chìa khóa, vài tá túi ngăn, vài trăm địa chỉ và


                                                                                          vài trăm thông điệp


Con có những chặng đường, hải cảng, bến bờ và đôi lời mẹ dặn năm xưa


 


Con không là thành viên của những lứa đôi thuê nhà đảo theo mùa


hưởng khí hậu ngân hàng sex


rời đảo hải triều dollars


Họ


     - khi rời bỏ khu nhà thuê mùa - người đàn ông thường đi trước


(Con không hiểu vì sao)


 


Mẹ


     ở đâu


  trên bàn thờ?


  trong lưu ảnh gia đình?


 


Người đàn ông trở lại một mình


khi người đàn bà đi khỏi


làm con khóc cái ngày mẹ khóc


 


Hôm nay đảo


nóng như ngày mẹ vào trong đất


Hai nửa vòng quay


                             Thái Bình Dương sát muối


Ba chặng không hành


Ngàn đường đất


Sông mấy chục giòng xót


Một người con


             dừng khóc


                              lại đi.


 


 


SÁU


 


Cái chết rình ta


                        - thợ săn rình hổ thọt


Biết vậy vẫn ra rìa rừng


Ta cất lời ca


                   hòa nhịp lòng


Ta kinh viện mang trên thi thể quan tài mở nắp


An thần niềm đau


Ta cách tân diễu cợt tử thần


nhẹ như đá tảng ngáng đường tráng sĩ


Chết phi lâm sàng với bác sĩ


là chết lâm sàng của kẻ làm thơ và của kẻ độc hành


Đường hẹp lại khi hành nhân nằm mãi


Những con thuyền thêm một chốn bơ vơ


Tiếng gọi đò lỗi nhịp


Hải cảng buồn hơn mưa


Đảo với biển để tang bằng cách khác


Mặc đất liền đã khóc cạn đường


Sống bên đảo và cùng biển thức


thì chết làm giấc mộng cuối cùng


Mây gió sẽ còn theo


Nắng thẳng tới hồn


Mặt trời không đổi mặt


 


Em


và những người đàn bà khác của tôi


thì sao?


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một con đường -


- Và em không ngoại lệ -


Tử thần


            mọi nơi


            toan tính


                          đặt tôi nằm lại lề đường


 


Bao lần


Tôi ôm mặt


                  trước tiền nhân quoắt trong mộ chí


                  vòm đất nâu cong không quá cổ chân


Mỗi nấm mồ mở dấu ngoặc đơn bé


Tôi hoài tưởng những đôi bàn chân đã là cặp gươm vạch sáng suốt dặm trường


                                                                        đang thâm teo về hai chiếc đũa lệch


Bao nhiêu? Bao nhiêu


                                   nhành hoa


                                   hạt lệ


                                            từ những người đàn bà của họ


                                            rủ lên?


Cao sáng nhất trần gian


                                      là những nấm mộ mồ côi thấp thắp tỏ đường dài


 


Chúng ta sẽ không hạnh ngộ,


tử thần kia


                 đừng đợi!


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một dòng sông –


- Và em không ngoại lệ -


Tôi đâu trôi hai lần


Bởi đã chết


                  chết một lần


                                      trên đấy


Em là ai trong những người đàn bà đó của tôi?


Ai trong những người đàn bà đó của tôi là em?


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một ngôi nhà –


- Và em không ngoại lệ -


Đêm ngày nghỉ lại


Những ngôi nhà 


                         các ô cửa sổ hát với sông, biển


                         cửa chính nói chuyện với những con đường


Tôi luôn mở những người đàn bà


Cái chết lẻn vào


những căn nhà tôi không thể đóng bảo hiểm với đời


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một bến tàu


mỏ neo cặp vú


bão xoáy rốn bằng


tàu tôi vẫn ụ


                    mù sương


khói phủ vành tang eo vịnh


mà em không là ngoại lệ


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một vòm trời


những lúc cánh rã mệt


toan đánh đổi sự hân hưởng vòm trời kế tiếp


bằng tiếng hót cuối cùng bên bụi mận gai


mà em không là ngoại lệ


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một sân ga


(kiểu Nguyễn Bính chia ly)


mà em không là ngoại lệ


trên cuộc hành khổ


 


 


Mỗi người đàn bà của tôi làm một nấm mồ


và em


         không là ngoại lệ.                                                                                                             


 


BẢY


Mũi tên, mũi lao


                          có thể trở lại chân người


Gió, nắng cản tầm địa chỉ


Địa lý phá lực


Lịch sử chọc ngang


Tấm bia tội nghiệp


                              giương mặt điếm


Thuốc tẩm đầu hàng


Đường tên đường lao không quá tầm nhìn


bởi tầm nhìn không quá một cung đường


Tay thiện xạ chồn gân


thì chân tên chóng mỏi


Hơn chó


             mũi tên ngọn lao trung thành


tìm chân cung chân người


                                         phủ phục


Chó vẫy đuôi hôn chồm tim người


Mũi tên khóc bằng thuốc độc


Nhân loại bắt đầu vô nhân đạo


lúc mũi tên hiện đại hóa đạn chì


ngọn lao thành hỏa tiễn


Những viên đạn phóng ra


                                         thiếu trách nhiệm


là luồng tinh trùng đĩ đực


                                        bất thành nhân


quên cội nguồn, địa dư và sử ký


thực hành chức năng đồ tể


                                           quáng mù


không sở hữu tầm nhìn


không gọi kêu hậu duệ


tan tành xác


Điểm chúng đến nấm mồ cho chúng


Tính cứu cánh bao che cái vô đạo đó


Hãy khước từ những viên đạn


cũng như khước từ làm những viên đạn!


 


 


Những mũi tên


                        có thể không trở lại


Ngập trong đích


                          chúng xấu hổ trong sự hạ sát


                          chúng tự hào trong việc chỉ đường


Gọi những gan bàn chân


Vạch dài các ngõ lối không ngờ tới


Không cưỡng đoạt cùng phá hủy


                                                    như các viên đạn


các mũi tên lao đi


                            mở phá


                                        chinh phục


những khoảng trống không - thời gian


Tội của tên, lao


nhẹ như tội của con chiên hủ hóa


Trong cuộc đời không bao giờ vô tội


những cây lao


                      ném tất cả về phía trước


                                                             một tầm nhìn sở hữu


                                                             một đường bay ít ngờ


Trong cuộc đời không bao giờ hết tội


nhận đón các mũi tên


làm đích cho một khoảng không mới


làm mốc cho một thời mới


đẩy tất cả lại


                    phía sau


 


Mũi tên


            vẽ rộng thời gian


Cây lao


           thông rộng không gian


Phía trước


                ngời ngời!


 


TÁM


Không nơi chốn nào là kín


                                         trước bước chân


Tình duyên, hạnh phúc


                                     có thể giật lùi


Lịch sử, chiến tranh


                               từng quay lại


yên ổn


          tìm những khoang trống cho mình


trong pháo đài cổ


kệ sách


ghế đá công viên


và lòng đất


 


 


Người đưa thư


                       lấp kín các ô sắt ích kỷ


bằng các thông tin bề kích địa cầu


Một nụ hôn


                  chợt đến từ phía sau


                  có thể xô tình xuống vực


Đảo hoang tròn


                        theo mỗi cơn sóng lượn


Chiếc xe lăn


                   vô chủ


                   vô phương


Bàn chân không cần mắt


Bút để hóa cứt thành thơ cũng là bút


Phần trắng còn lại trên giấy


                                            chắc gì là đoạn cuối đường


Có sóng trên giấy


                            như có sóng trong lòng


Có gió bốc dưới mỗi bàn chân


                                                 và trong từng ngòi bút


Mùi trang giấy viết tinh khôi


                                              ngửi suốt đời không ngán


Độ cứng ở những nơi thiếu bàn chân


                                                           kích thích


 


Chiếc xe trắng một vòng thành phố


trở lại hiếp chân tường


thỏa mãn nhà xe


                          ở từng hơi phả


Những bàn chân không có hành trình tròn


                                                                   không có mặt đường thỏa thích


Câu thơ đẻ non


                        có bước chân an ủi


Bài thơ không khi nào quay lại một âm vần


                                                                      có bàn chân hiểu nổi                                           


 


 


Không khoảng không nào thừa


Nắng mưa sẽ tìm đến


Có những bàn chân lạc


Bao mùa xuân rồi


Hoa rụng tối trời


Mồ hôi đổ vội


Mũi tên kẻ đậm


Máu đỏ đầu chân


Vết điểm chỉ còn son


 


 


Những đùi vế vút lên


sáng lại câu thơ cổ điển


Con đường sôi âm ỉ


ngút ngã tư già


Chế ngự từng thước tấc


phố nhà chưa lấn hết


Đường biên xấu hổ


cổng thành chúm chím gót chân


Nóc nhà thờ ngang cánh chim


thánh rỏ lệ mát bàn chân lữ khách


Những đứa con thừa cha


                                        chạy ra


ném


       các đụn tuyết không tan


Miếng gỗ vụn đợi lửa


                                   không bao giờ


                                                          biết hành hương


Những bàn chân khát đất


những bàn chân bội thực đức tin


tránh con đường Chúa thổ huyết


tránh cả những chợ đêm


                                       nơi côn trùng làm vua


Đường đất và sông nước


cái gập ghềnh đâu cũng như nhau


Bàn chân lượn từng ly khúc khuỷu -


từng ly khúc khuỷu làm cong mặt bằng


thẳng tới chân trời và chân lý


 


 


Có thể chao hồn


                          khi rẽ


                          đường lượn hải âu


trong khoảnh khắc chuyển đổi tự hào                                            


hoặc là đổ ngã


hoặc là cao lên tầng không mới


                                                 trong hơn


Khúc quanh phá vỡ các tuyến tính kinh viện


                     giải tẩy thuốc tê cho gan bàn chân


Kìa,


       vực bên chỗ rẽ


Kìa,


      ghềnh dưới thác trên


Đừng đả đảo các kẻ thù vô tội!


 


 


Đảo


       khoảng sống giữa vùng đau


Ngọn hải đăng có thể tắt


                                        không buồn


Gió lưu trữ ánh sáng cũ


Bước chân không bao giờ hôn đảo


Con thuyền tự lo lấy phận trôi


Không bến bãi nào là đủ đầy


Không hải cảng nào biết hoang phí


Các ô trắng đợi màu


Gái chờ quả dại


Bài thơ thật không đi lùi


Con đường dài không thể ở sau lưng.


Nguồn: Lòng hải lý. Trường ca của Đỗ Quyên. NXB Hội Nhà văn, Liên kết cùng Công ty Hà Thế. 2011.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ viết cho con ngày 17 tuổi - Nguyễn Sĩ Đại 06.12.2019
Đứng giữa đồng không/ Bình minh trong núi/ Về một chỗ nào/ Đời vẫn có em - Vũ Hữu Định 27.11.2019
Yêu online/ Của anh/ Năng lượng tĩnh - Trần Hạ Vi 26.11.2019
Khúc hát người lỡ vận/ Kẻ ở lại - Vũ Hữu Định 25.11.2019
Thơ tình chiều thứ Bảy - Trần Hạ Vi 25.11.2019
Chùm thơ Trần Hạ Vi - Trần Hạ Vi 25.11.2019
Tôi khóc những cánh đồng rau khúc - Nguyễn Quang Thiều 25.11.2019
Chùm thơ Hồng Nhu - Hồng Nhu 14.11.2019
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
xem thêm »