tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 28845147
Thơ
05.07.2011
Đỗ Quyên
Lòng hải lý

“Hãy sống như


 những con tàu


                                                                                    phải lòng


                                                                                                                        muôn hải lý,


Mỗi ngày


                                                           


                                                                         bỏ


                                                                             sau lưng                  


                                                                                           nghìn hải-cảng-mưa-buồn!” 


Trần Dần          


 


MỘT                                                         


Hôm nay


 dương lịch


Mồng Năm tháng Năm


Mắt xen qua ba bông hồng sẽ không bao giờ nở được


Tôi ngồi


            lập danh sách các bạn văn có thể vay tiền


Lúc này


            em đừng về


Hồng thắm đấy


                        nhưng sẽ không bao giờ nở


Tháng Sáu lại đi


 


 


Em điện thoại về


Mặt trời bầm vết


Mây kéo chân bàn


Gió òa kẽ mắt


Và nắng giao tình với lũ bọ ngoài hiên


 


Một tiếng kêu trẻ nhỏ


                                    gieo xuống


                                                     có thể làm mỏ neo


Chiếc hôn khô bốn bể


                                    đâu rồi những con tàu?


 


Luồng gió nóng không nguồn cơn


lật chân tay


xếp sắp lại đời


 


Các bức thư nhà liên mối


có khi là tiếng sét


                           giữa lòng sâu


 


Sao không uống hết đi niềm đau


trên đất bằng


                    tuổi thơ ấu nọ?


 


Xưa đã không trầm ướp mình


                                                giữa những hoan lạc muối


Để giờ mãi lênh đênh


 


 


Mẹ là gió


Tình chúng mình làm sóng


Thơ -


   trước mặt


   chân trời.


 


 


HAI


 


Những ngày mai không có


                                           chiều kích


như quá khứ chưa từng


Hom cửa thời gian không chiều trở lại


Sóng vỗ một lần thôi


Câu thơ hạ rồi


                        và mãi


 


 


 


Mùa xuân đây là vậy


không níu giữ


                        nhánh hoa nào


làm quà tương lai


ngoài tấm vé ngày giờ đánh đậm


 


Bạn bè ơi, đừng đợi!


Lá thư giã biệt phôi tàn


Nắng thời gian là nắng vĩnh hằng


Thơ đời là không gian vạn trượng


là biết “quên đi nỗi nhớ không về” [1])


Phải ám sát nỗi nhớ sót


                                    mà đi tiếp!


 


 


 


Cánh hồng bầm tím


múp lại


            trỏ lên trời


khiến hồn ta không trở lại


                                         địa chỉ cũ


                                         đường xưa


                                         các cuộc tình ngược gió


Tóc vàng bay trong tay lông đen lồng cổ


Câu thơ nào cũng xỏ sẵn đôi giày đạp đổ


      các hoàng kim


Một là nhanh bước nhanh như các em bé dọc hè đường


Hai là ngồi lại thành mộ


Trạng thái giữa sống và chết không có


 


 


 


Bạn bè ơi, đừng đợi


Ngày mai còn gọi


Có thể gửi theo ta các ngân phiếu niềm tin


Có thể giữ lại trong nhà băng tình bạn


Phía trước ló rạng


                             một ánh màu thêm


là ta và thơ còn bạn


 


Có thể xuống tàu với thơ


đeo vai, choàng cổ


hoặc cùng muối và nước ngọt giấu kỹ khoang tàu


Không vậy với hoa, đàn bà và mùa xuân:


Mỗi bến tàu nhận một mùa xuân khác


Mỗi giống hoa đẹp cho một bãi bờ


Mỗi người đàn bà là một dòng chảy


 


Tháng Sáu


                 dương lịch


rời đảo bài thơ dở dang


không


          bông hoa sắp nở


          mùa xuân đang mở


          người đàn bà chờ


Mỗi đảo mới


                     - mỗi dấu chấm


sang những câu thơ mới và hơi sống tiếp


Ta nạp chúng vào Lòng - Hải – Lý


những viên đảo


và nã phá từng trang thơ cũ


Câu thơ chết nuôi câu thơ sống


Thơ chỉ có thể tự ăn mình


Hoa sống nhờ ong bướm và mặt trời


Những người phụ nữ sống theo những người đàn ông và con của những người đàn ông


Mùa xuân sống bằng gì?


                                      - Bằng các mùa còn lại


 


Bạn đang trên luồng gió khác?


Đang ngưng chân một khúc quanh?


Cố thủ căn hộ đủ sang?


Luồng gió không bao giờ nói


Gào thét và im lặng –


Ngôn ngữ của chuyển động


Phương hướng mới không ở sau các khúc rẽ lòng


Đi xa hay phủ phục?


Quán tính


               căn hộ hơn cả mỏ neo


                           gần bằng nấm mộ


 


Bạn có trong chuyến tàu xuyên lục địa?


Dưới cơn mưa?


Đọc tiếng mùa xuân xưa?


Cơn mưa cô độc khởi từ các cuộc tình tốc hành cạm bẫy bàn chân không muốn nghỉ


 


 


Bạn bận mộng ban ngày vá trời nhân loại sụp?


Sắp lại bàn cờ người?


Đổi mới thơ?


Đừng bận về ta!


 


Khi cánh chim đen là là hiên nhà


Lúc mặt trời xấu hổ


Hoa trên bàn văn không hoa trong phòng ngủ


Câu thơ đau không đổi mặt bao giờ


 


Xe đi xe về


chịu tra vấn bởi vòng tròn sinh tử


Nẻo đường dài ngó ngược đỉnh đồi


hỏi mãi các bàn chân im lặng


 


Ga sắp có tàu


                        tàu đang gọi khách


Hai mặt đường ray chung thủy đời đời


và thương hại kìa đóa hoa vụng đợi


không biết rồi lữ khách sẽ đi thôi!


 


Bạn chỉ có đảo này trong địa chỉ


Còn bến kia trên bức ảnh nhộn màu


Con lộ ấy như vạn ngàn con lộ


Tiếng còi tàu không vượt tiếng còi tàu


 


Bút dốc ngược thơ xuôi dòng chảy


Im lặng thay mỗi chiếc kim giờ!


Ta bỏ bạn trên các đinh địa lý –


tên những làng, núi, sông...


 


Ta - đứa trẻ ham hoài một thứ:


                                                cái ngọt của những con đường


Ta - người đưa thư đậu tay mọi cửa


không thông điệp cải lương trừ-cộng, âm-dương


ngoài sự chưa có ngày trở lại.


 


 


BA


 


Những khi đảo nắng đảo mưa


đảo muốn cựa mình


                                lay khách trọ


Em khuất


Ta đi


Bỏ lại


          những nệm giường


          những bông hoa không thể nào nở được


          những cái hôn cụt đuôi


          và tách café cả cha lẫn mẹ mồ côi


 


Em có thể đợi


                      miễn đừng níu gọi


Đảo nắng đảo mưa


Những buổi mình hái lá lội rừng


                                                   rồi sẽ thành chuyện xưa


Rừng khóc trước khi chúng sinh tận số


Lá salal *)


               từng giọt lá salal


Tay em bứt lòng anh hứng buộc


Đoạn đời chúng mình lăn theo những vành tang


 


Quán trọ xây bằng nước khóc của rừng


Rừng thuê mình rải lên nhân loại mộ


Bao nhiêu người chết cho chúng ta đủ sống?


           “Giọt salal này là tiền điện!” – Em bảo                                          


           “Giọt salal sau quà sinh nhật cho con”


           “Giọt cuối cùng em giữ lại in thơ”


Đây


      đảo nắng đảo mưa


Em quay đi


                 không cần ngoái lại


Lông ngỗng chuyện chúng mình


                                                   không mắt em


Rừng có mắt của rừng


                                    từng giọt salal lá


                                                                 giọt salal


Xanh suốt một màu không hết


đường bay ngút trời


là cánh rừng thông biết khóc cho người            


 


 


 


Rừng biết người tội lỗi


Chuông nhà thờ không khỏa lấp cửa tù


Rừng thở dài dưới ánh hoa pháo nổ


Tráng ca vẫy gọi hận thù


 


Đảo trong khuôn viên rừng biển


khoan dung mà tiên lượng sự tình


Hai ta nay hết tình với đảo


hết hợp đồng với những giọt rừng


 


Em buồn nghĩ về đảo vắng


Ai người kế mình bạt mưa vượt nắng


Gốc cây già sáu người ôm


Mắt mở trừng từng vết chém


 


Anh thông điệp lên trời xa


bằng cái nhìn bất tử


Giữa chặng dừng ga nhỏ


để rừng khóc tiếp về ta


 


Em chẳng quên chùm hoa trắng


nhờ nhờ suốt gốc cây dài


Bứt cánh hoa anh đặt bàn tay


Vết hoa theo em từ đấy


 


Anh làm mưa làm nắng chặng còn lại


thay đảo mưa nắng chúng mình


Em dễ gặp


                 những-người-đàn-bà-ấy


Họ là em


              khi em nghĩ về anh


Mỗi người đàn bà có một nắng mưa riêng có một đảo riêng trong họ


 


Anh tiếp tục dựng những quán trọ


Chỉ tội cho tách café sớm muộn mồ côi


Thương những loài hoa phải nụ suốt đời


Anh sẽ tiếp tục


 


Em đâu thể


                  mở cửa vào như những


lần gió mưa góc hiên nhà


Đảo chờ động đất như anh chờ cửa mở


từ em


         ngón tay


 


Anh sẽ sớm quên mùi lưng gái trẻ


nhởn nhơ để mặc nắng lùa


Quên người đảo hiền hiền hay hát


khúc ca làm nguội bước hành nhân


 


Em nếu nhớ điều gì


                                thì nhớ


khuyên lên trời nụ hôn vàng


Nơi dặm dài anh ngưng nghỉ


hóa hiện mặt trời


 


Anh biết chúng mình có vậy


ra đi mà giữ lại


điều gầy dựng từ giọt rừng thắm lá


vốc cát, cụm sò, con sóng, đụn cây


 


Em bảo:


             Người đi biển không làm thơ


Anh bảo:


             Người làm thơ đi biển.


 


BỐN


 


Giờ G.


đánh đậm


 


Mình tích thủ các tấm - vé - đời


Xưa cha giữ kín tường nhà vé số


Mình lượn con quay đất trời


Cha không qua vòng run rủi


 


Nơi đi


Nơi đến


            Giá tiền


                         Tên họ


                                    Các điều quy định


Sau này lên thiên đàng


Hành trang may ra còn vậy!


Thu hoạch được gì


                  trút cả lại


Quan tài phủ các tấm - vé - đời


Đại bách khoa toàn thư của mình


                                          cũng vậy


Buồn vui, thành bại


Tấm vé rời


      mỗi cái lật


                       tra cứu lại


Những gì gì trọng đại


mình cho là ngẫu phát


 


Mỗi tấm vé


      mình đặt tên riêng


                                  hiển hiện


                                                tiểu sử, ngày sinh


Cái nhu mì


cái táo tợn


Không tấm vé nào bị chết


                              trong đời mình


Chúng đều bất tử tới ngày mình


                                        ngừng bước


                                        bước vào khối quan tài


Chúng lóe ánh sáng kêu gọi


như khoảng xẻ các tà áo váy


Chúng xếp hàng nhẫn nại


                             chờ nhìn tấm vé cuối


 


Đấy


Minh chứng


        từng chặng đường


        từng người đàn bà mình qua


        từng nụ hoa không nở mình giã biệt


        từng lữ quán phủ mình như ngôi mộ


 


Chúng không run khi tuyết ngập chân tường


và quay mặt mỉm cười


lúc có người đàn bà dùng bản thảo thơ mình nhóm lửa                                                             


 


 


 


Mỗi tấm vé –


            đấy là cánh cửa không khóa trái


Chúa đóng cửa chính mở cửa hông để đòi đức tin


Cửa ải trần đời không vậy


Khi cổng thành khép lại


                                       sau lưng


tấm vé chưa nằm yên


kích nới Lòng - Hải - Lý dài thêm


                                             trên các tấm vé mới


 


Có khi mình cười nhuệch nhoạc


tấm vé nhàu mấy lượt mồ hôi


 sũng máu tươi


 co chân nằm sọt rác


 


Lắm lúc mình chạy theo mặt trời


soi tấm vé


tìm điều kỳ diệu phôi thai 


 


 


Nhiều giờ G.


                    đậm trong tim óc


từng thớ thịt giật


mỗi giác quan thức giấc


Những tấm vé liền da thịt


vượt cổng thành, cửa sông, rào biên


Cột mốc dấu chấm than to tổ bố


Thuyền nhân


Bộ nhân


Lâm nhân


Tường nhân


Phi cơ nhân


Các gan bàn chân không chứa hằng số sợ


 


Biển sẽ nhắc


                     sóng vỗ


Rừng khóc


                  từng giọt lá


Trời đeo tang


                      mỗi vòng mây


Đất rung tới ngày vỡ địa cầu này


 


Tự - do - đi - lại


             - nhân quyền ấy thua cả súc vật quyền,


này Liên hiệp quốc!


 


Nguồn: Lòng hải lý. Trường ca của Đỗ Quyên. NXB Hội Nhà văn, Liên kết cùng Công ty Hà Thế. 2011.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info








[1] Thơ Nguyễn Hoài Phương.




* Một loại cây ở đảo Vancouver được dùng làm vòng hoa tang.



bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ Vítězslav Nezval: Khi nào buồn/ Những khổ thơ về Praha - Vítězslav Nezval 19.08.2019
Thơ mộ chí của chiến tranh (Epitaphs of the War) - Joseph Rudyard Kipling 19.08.2019
Bài ca về các thành phố (The Song of the Cities) - Joseph Rudyard Kipling 19.08.2019
Bản tình ca của nàng Har Dyal/ Lời thỉnh cầu/ Mandalay/ Lời cầu nguyện của người yêu/ Hoa hồng xanh - Joseph Rudyard Kipling 19.08.2019
Bụi/ Bài thơ Đông - Tây/ Nếu/ Mẹ của con/ Bài ca gửi ngài Mithras - Joseph Rudyard Kipling 19.08.2019
Mắt/ Nếu tôi là Thiên Chúa/ Bóng/ Những dây xiềng/ Sự im lặng và bóng tối của rừng - Sully Prudhomme 18.08.2019
Sự cứu rỗi trong nghệ thuật/ Hora Prima/ Lời cầu khẩn/ Trên mặt đất này - Sully Prudhomme 18.08.2019
Bình vỡ/ Giống nhau/ Thạch nhũ/ Giọt sương/ Tiếng thở dài - Sully Prudhomme 18.08.2019
Vách đá/ Gửi chim én/ Ý nghĩ đã mất/ Chén rượu - Sully Prudhomme 18.08.2019
Những đứa con thời đại/ Ảnh chụp ngày 11 tháng Chín - Wislawa Szymborska 18.08.2019
xem thêm »